Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Ngu Xuẩn (Idiot - stupid)

Chủ đề trong 'Các Đề Tài Khác' do DangQuangChinh khởi đầu 26 tháng Mười 2011.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Lời lịch sự

    Sau mấy lời thăm hỏi thông thường anh bạn già hỏi tôi có nhớ gì về Mạnh Tử hay Tuân Tử không?. Ngay từ khi còn học ở bậc Trung học đệ nhất cấp (*) tôi không thích vụ phải ghi nhớ các điển tích của người Tàu...nên tôi trả lời "không" ngay tức khắc. Anh ta không nói gì, khen tôi một phát.

    - Vụ giàn khoan 81 của Tàu làm bọn này bàn tán khá nhiều mỗi lần gặp nhau, nhưng khi gọi đến ông, ông nói chẳng có gì để bàn. Chúng tôi cho rằng, ông ở nước ngoài nên "bình chân như vại" là cũng dễ hiểu. Nhưng có lần, khi đề cập đến thân phận nhược tiểu của nước mình, ông có ý kiến thấy ghê!...
    -Vụ gì?..
    - Vụ đập nước lớn nhất bên Tàu...Anh nói, khi nó tấn công mình (**) nếu là chính phủ, anh cho những toán quyết tử, phá vỡ đập đó bằng mọi cách.
    - Tôi có nói rõ đó không là ý của tôi. Đó là ý của một người nào đó đã được đưa lên trang mạng rồi.. tôi chỉ nói ra thôi.
    - Đúng.. bài viết chỉ nói về điểm yếu lớn nhất của Tàu, nhưng cách nào để phá nó, chính anh đã nói mà...
    - Tôi nghĩ, không là tôi, bất cứ một chính phủ nào thật sự làm việc cho dân, được dân hoàn toàn ủng hộ...đều có thể làm được việc này.

    Thật thế!...những người đem bom quyết tử của người Hồi Giáo cực đoan đã làm việc này cả chục năm nay. Nói cực đoan Hồi giáo, nghe có vẻ dính dáng đến tôn giáo...nhưng những phi công Kamikaze của Nhật hồi thế chiến thứ hai là điển hình rõ nét. Người Việt giống Tàu nên việc len lõi không khó. Nhất là việc du lịch của dân tứ xứ trên thế giới đến Tàu là chuyện bình thường...Chỉ cần chính phủ được sự ủng hộ của toàn dân có kế hoạch lâu dài. Đâu cần cứ hễ có chuyện mới bắt đầu huấn luyện toán quyết tử đó.

    - Anh mà đưa ý tưởng này lên mạng, chắc được nhiều người ủng hộ..?
    - Anh nói chuyện giỡn chơi hay sao...Chuyện chết sống của đất nước mà lộ ra cho mọi người đều biết thì làm được chuyện gì...?
    - Nhưng vừa rồi, xem trên mạng, tôi thấy Lý Tống đã nói rõ việc này.
    - Đó là việc của anh ấy...
    - Nhưng, anh biết bài viết đó của LT không?... Anh nghĩ sao...?
    - Có phải bài viết được viết sau khi LT đến dự buổi dạ tiệc của Madison Nguyễn. Chính LT nói, anh ta không được mời chính thức. Khoản này tôi đã không giống anh ta rồi. Người ta không mời, mình đến để làm gì.
    - "Có vào hang cọp mới bắt được cọp" chớ...
    - Ở nơi Madison có cọp đâu mà bắt. Chỗ ăn nhậu, theo bài viết của LT cũng cho biết là, có những "dân chơi"... không được mời cũng đến. Đến để có dịp ăn, uống "chùa"!...
    - Nhưng, cuối cùng... khi kết quả bầu cử được loan báo trên màn hình, chính LT cũng la to lên điều gì đó, có vẻ như diễu cợt Madison...
    - Thật ra... ...tất cả chỉ là mặt nổi. Điều mà LT qua bài viết này muốn nói, theo thiển ý của tôi, là điều khác. Điều đó là, muốn giải thích rằng, lần này, LT cố tránh không say khướt như lần trước, lần LT để anh chàng nào đó phỏng vấn về "khả năng tình dục" của LT.
    - Có chuyện gì lại liên quan đến tình dục ở đây...?
    - Chuyện về VN thả truyền đơn là chuyện ghê gớm...chuyện tình dục cũng là chuyện ghê gớm không vừa. Đó là việc dám nói đến một "tabu" (***) của thời đại này, vì mọi người, tuy thích nghe về chuyện tình dục... nhưng lại không muốn một người "xả" tình dục khắp nơi. Chuyện ông Phạm Duy có tài âm nhạc mà lại khoe có liên hệ đến 200(300) người đàn bà là chuyện không thể kết được làm một; theo ý của nhiều người. Một bên là năng khiếu (hay thiên tài cũng được)...một bên là đạo đức, theo họ, hai cái này phải đi với nhau, theo quan niệm "tài đức vẹn toàn".
    - LT có muốn làm Tổng thống gì đâu mà bắt anh ta phải có sự kết hợp như vậy..?. Anh ta bất quá như là một điệp viên 007 của VN.
    - Thôi...bỏ chuyện đó đi.
    - Nhưng, qua bài viết, nghe như LT muốn làm một phi vụ "quyết tử" như anh đã nói. Một đàng từ ngay dưới đất, một đàng ngay từ trên không...
    - Chuyện dưới đất chưa biết ra sao... nhưng chuyện trên không, đâu phải là chuyện đùa. Anh nhắc chuyện này làm tôi nhớ lại có lần LT đã viết, có dự trù, lái một chiếc phi cơ, bay đến địa điểm có Thế vận hội vừa qua của Tàu, gây kinh hoàng cho không những bọn Bắc Kinh mà khiến cho thế giới cũng phải khâm phục; bởi nơi đó có phần đông các lãnh đạo các quốc gia trên thế giới, đến để dự khán cuộc thi đấu.
    - Tinh thần đó là tốt...
    - Nhưng thực hiện được hay không là việc khác nữa. Ý định đó đã có nhiều người chê, cho rằng loại máy bay LT dùng không có khả năng bay xa...và vì hệ thống phòng không của Tàu không như của Cuba.
    - Nhưng lần này, chắc có thể có khả năng...
    - LT nói là chỉ cần đánh cắp phi cơ của ai đó, nội chuyện này cũng là việc cần xét lại. Nói chi là việc nhà nước CS cần LT vào công việc này. Việc ồn ào này xét ra cũng như vụ ồn ào giàn khoan mà thôi. Vì... nếu bọn CS hiện nay tại VN là một dạng Thái thú trá hình thì còn nói chi đến việc này việc khác.
    - Tôi khen là khen ông đã có ý đó...vụ đánh bom đập nước, chưa nói đến biện pháp thực hiện.
    - Mà tôi đã nói rồi...ông không để ý. Nếu nhà nước CS Việt là dạng Thái thú của Tàu cộng, đừng nói gì đến biện pháp này khác. Vụ giàn khoan là việc rõ ràng quá rồi!... Mong sao, có lần nào đó, anh chê tôi một phát... mà chê thật đúng!.
    - Tôi nói mà anh cũng không để ý. "Người khen ta mà khen phải là bạn ta". Tôi và anh là bạn, có phải không...?
    - Tôi nói mà anh cũng không để ý. Tôi đợi đến ngày anh chê tôi, vì "Người chê ta mà chê phải là thầy ta". Ba người đi với nhau, trong đó có kẻ ắt là thầy ta. Ở đời, học hoài không hết cái hay.
    - Thế mà anh nói không biết gì về Mạnh Tử và Tuân Tử. Mạnh Tử là người nói câu tôi vừa nói với anh. Phần anh, anh nói một câu nói của Tuân Tử đó.

    Anh bạn, dân nhà giáo, có thói quen nói chuyện theo lối lịch sự. Dù chê, dù khen, anh nói ở mức độ tương đối. Ngày nay, cứ đọc các bài viết trên trang mạng, chúng ta thấy mức độ quá khích hay bảo thủ đến ngoan cố là việc xảy ra nhan nhản. Trả lời với những bài viết, kể cả quá quan tâm đến những bài viết đó, khiến chúng ta mất nhiều thì giờ, không tập trung có hiệu quả vào một việc nào cả. Đừng nói đến những bài vở xấu, nhằm mục đích chia rẽ, đánh mất sự đoàn kết cần có cho việc tranh đấu chung.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 13.07.2014
    12:40




    Ghi chú:
    (*)Theo cách xếp lớp hiện nay, cấp này là các lớp từ lớp 6-10.
    (**) Đang trong lúc vụ giàn khoan gây sôi nổi, trên mạng có bài nói rằng Tàu đã đưa nhiều sư đoàn đến giáp biên giới Tàu-Việt.
    (***) Chuyện cấm kỵ của xã hội
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Lời lịch sự

    Sau mấy lời thăm hỏi thông thường anh bạn già hỏi tôi có nhớ gì về Mạnh Tử hay Tuân Tử không?. Ngay từ khi còn học ở bậc Trung học đệ nhất cấp (*) tôi không thích vụ phải ghi nhớ các điển tích của người Tàu...nên tôi trả lời "không" ngay tức khắc. Anh ta không nói gì, khen tôi một phát.

    - Vụ giàn khoan 81 của Tàu làm bọn này bàn tán khá nhiều mỗi lần gặp nhau, nhưng khi gọi đến ông, ông nói chẳng có gì để bàn. Chúng tôi cho rằng, ông ở nước ngoài nên "bình chân như vại" là cũng dễ hiểu. Nhưng có lần, khi đề cập đến thân phận nhược tiểu của nước mình, ông có ý kiến thấy ghê!...
    -Vụ gì?..
    - Vụ đập nước lớn nhất bên Tàu...Anh nói, khi nó tấn công mình (**) nếu là chính phủ, anh cho những toán quyết tử, phá vỡ đập đó bằng mọi cách.
    - Tôi có nói rõ đó không là ý của tôi. Đó là ý của một người nào đó đã được đưa lên trang mạng rồi.. tôi chỉ nói ra thôi.
    - Đúng.. bài viết chỉ nói về điểm yếu lớn nhất của Tàu, nhưng cách nào để phá nó, chính anh đã nói mà...
    - Tôi nghĩ, không là tôi, bất cứ một chính phủ nào thật sự làm việc cho dân, được dân hoàn toàn ủng hộ...đều có thể làm được việc này.

    Thật thế!...những người đem bom quyết tử của người Hồi Giáo cực đoan đã làm việc này cả chục năm nay. Nói cực đoan Hồi giáo, nghe có vẻ dính dáng đến tôn giáo...nhưng những phi công Kamikaze của Nhật hồi thế chiến thứ hai là điển hình rõ nét. Người Việt giống Tàu nên việc len lõi không khó. Nhất là việc du lịch của dân tứ xứ trên thế giới đến Tàu là chuyện bình thường...Chỉ cần chính phủ được sự ủng hộ của toàn dân có kế hoạch lâu dài. Đâu cần cứ hễ có chuyện mới bắt đầu huấn luyện toán quyết tử đó.

    - Anh mà đưa ý tưởng này lên mạng, chắc được nhiều người ủng hộ..?
    - Anh nói chuyện giỡn chơi hay sao...Chuyện chết sống của đất nước mà lộ ra cho mọi người đều biết thì làm được chuyện gì...?
    - Nhưng vừa rồi, xem trên mạng, tôi thấy Lý Tống đã nói rõ việc này.
    - Đó là việc của anh ấy...
    - Nhưng, anh biết bài viết đó của LT không?... Anh nghĩ sao...?
    - Có phải bài viết được viết sau khi LT đến dự buổi dạ tiệc của Madison Nguyễn. Chính LT nói, anh ta không được mời chính thức. Khoản này tôi đã không giống anh ta rồi. Người ta không mời, mình đến để làm gì.
    - "Có vào hang cọp mới bắt được cọp" chớ...
    - Ở nơi Madison có cọp đâu mà bắt. Chỗ ăn nhậu, theo bài viết của LT cũng cho biết là, có những "dân chơi"... không được mời cũng đến. Đến để có dịp ăn, uống "chùa"!...
    - Nhưng, cuối cùng... khi kết quả bầu cử được loan báo trên màn hình, chính LT cũng la to lên điều gì đó, có vẻ như diễu cợt Madison...
    - Thật ra... ...tất cả chỉ là mặt nổi. Điều mà LT qua bài viết này muốn nói, theo thiển ý của tôi, là điều khác. Điều đó là, muốn giải thích rằng, lần này, LT cố tránh không say khướt như lần trước, lần LT để anh chàng nào đó phỏng vấn về "khả năng tình dục" của LT.
    - Có chuyện gì lại liên quan đến tình dục ở đây...?
    - Chuyện về VN thả truyền đơn là chuyện ghê gớm...chuyện tình dục cũng là chuyện ghê gớm không vừa. Đó là việc dám nói đến một "tabu" (***) của thời đại này, vì mọi người, tuy thích nghe về chuyện tình dục... nhưng lại không muốn một người "xả" tình dục khắp nơi. Chuyện ông Phạm Duy có tài âm nhạc mà lại khoe có liên hệ đến 200(300) người đàn bà là chuyện không thể kết được làm một; theo ý của nhiều người. Một bên là năng khiếu (hay thiên tài cũng được)...một bên là đạo đức, theo họ, hai cái này phải đi với nhau, theo quan niệm "tài đức vẹn toàn".
    - LT có muốn làm Tổng thống gì đâu mà bắt anh ta phải có sự kết hợp như vậy..?. Anh ta bất quá như là một điệp viên 007 của VN.
    - Thôi...bỏ chuyện đó đi.
    - Nhưng, qua bài viết, nghe như LT muốn làm một phi vụ "quyết tử" như anh đã nói. Một đàng từ ngay dưới đất, một đàng ngay từ trên không...
    - Chuyện dưới đất chưa biết ra sao... nhưng chuyện trên không, đâu phải là chuyện đùa. Anh nhắc chuyện này làm tôi nhớ lại có lần LT đã viết, có dự trù, lái một chiếc phi cơ, bay đến địa điểm có Thế vận hội vừa qua của Tàu, gây kinh hoàng cho không những bọn Bắc Kinh mà khiến cho thế giới cũng phải khâm phục; bởi nơi đó có phần đông các lãnh đạo các quốc gia trên thế giới, đến để dự khán cuộc thi đấu.
    - Tinh thần đó là tốt...
    - Nhưng thực hiện được hay không là việc khác nữa. Ý định đó đã có nhiều người chê, cho rằng loại máy bay LT dùng không có khả năng bay xa...và vì hệ thống phòng không của Tàu không như của Cuba.
    - Nhưng lần này, chắc có thể có khả năng...
    - LT nói là chỉ cần đánh cắp phi cơ của ai đó, nội chuyện này cũng là việc cần xét lại. Nói chi là việc nhà nước CS cần LT vào công việc này. Việc ồn ào này xét ra cũng như vụ ồn ào giàn khoan mà thôi. Vì... nếu bọn CS hiện nay tại VN là một dạng Thái thú trá hình thì còn nói chi đến việc này việc khác.
    - Tôi khen là khen ông đã có ý đó...vụ đánh bom đập nước, chưa nói đến biện pháp thực hiện.
    - Mà tôi đã nói rồi...ông không để ý. Nếu nhà nước CS Việt là dạng Thái thú của Tàu cộng, đừng nói gì đến biện pháp này khác. Vụ giàn khoan là việc rõ ràng quá rồi!... Mong sao, có lần nào đó, anh chê tôi một phát... mà chê thật đúng!.
    - Tôi nói mà anh cũng không để ý. "Người khen ta mà khen phải là bạn ta". Tôi và anh là bạn, có phải không...?
    - Tôi nói mà anh cũng không để ý. Tôi đợi đến ngày anh chê tôi, vì "Người chê ta mà chê phải là thầy ta". Ba người đi với nhau, trong đó có kẻ ắt là thầy ta. Ở đời, học hoài không hết cái hay.
    - Thế mà anh nói không biết gì về Mạnh Tử và Tuân Tử. Mạnh Tử là người nói câu tôi vừa nói với anh. Phần anh, anh nói một câu nói của Tuân Tử đó.

    Anh bạn, dân nhà giáo, có thói quen nói chuyện theo lối lịch sự. Dù chê, dù khen, anh nói ở mức độ tương đối. Ngày nay, cứ đọc các bài viết trên trang mạng, chúng ta thấy mức độ quá khích hay bảo thủ đến ngoan cố là việc xảy ra nhan nhản. Trả lời với những bài viết, kể cả quá quan tâm đến những bài viết đó, khiến chúng ta mất nhiều thì giờ, không tập trung có hiệu quả vào một việc nào cả. Đừng nói đến những bài vở xấu, nhằm mục đích chia rẽ, đánh mất sự đoàn kết cần có cho việc tranh đấu chung.


    Đặng Quang Chính
    Oslo 13.07.2014
    12:40



    Ghi chú:
    (*)Theo cách xếp lớp hiện nay, cấp này là các lớp từ lớp 6-10.
    (**) Đang trong lúc vụ giàn khoan gây sôi nổi, trên mạng có bài nói rằng Tàu đã đưa nhiều sư đoàn đến giáp biên giới Tàu-Việt.
    (***) Chuyện cấm kỵ của xã hội
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Văn chương...


    Nói đến hai chữ này, ở bất cứ đâu và cho đến bây giờ, người ta phân loại tổng quát có hai dạng: văn chương bác học và văn chương bình dân (truyền khẩu).

    Dĩ nhiên, việc tuy một nhưng cách diễn tả của hai loại văn chương này có khác. Chẳng hạn, nói về những thay đổi sau ngày 30.04.75 ở miền Nam. Văn chương bác học đưa ra những dữ kiện, con số..v..v.. để đề cập đến sự thay đổi đó. Văn chương bình dân nói:
    "Nam kỳ khởi nghĩa tiêu Công Lý
    Đồng khởi lên rồi mất Tự Do"
    Sự thay đổi không chỉ là thay tên một con đường trong phố mà còn đến nỗi: "Cột đèn biết đi cũng vượt biên".

    Cột đèn không biết suy nghĩ, chứ người vượt biên thì việc trốn ra khỏi nước là "Bỏ phiếu bằng chân".

    Về chữ "thoát", bọn trí thức hoặc lấy tự điển Tàu, Tây để giải thích. Nghĩa là, họ xem định nghĩa trong sách nước ngoài là tiêu chuẩn để phân biệt đúng, sai.

    Còn bình dân chúng tôi, hiểu chữ "thoát" rất thoát. Nghĩa là, đó là tình trạng một người bị trong vòng kềm tỏa mà bản thân người đó không muốn như thế.

    Còn bọn trí thức, hiểu theo kiểu này kiểu khác mà chẳng thoát được chút nào!. Họ có đủ chứng cứ mà cứ luẩn quẩn, viết và phát biểu lung tung, trái ngược nhau chan chát.

    - Nếu nói Hồ tập Chương là tên Tàu (giả làm Hồ Chí Minh, đã bị chúng thủ tiêu), được lệnh bọn Trung Nam Hải thi hành độc kế nhuộm đỏ VN, biến VN thành quận, huyện của chúng sau này; nếu cho điều đó đúng thì tại sao lại dùng chữ "thoát" ở đây. Nó đã theo lệnh quan thày, làm đúng những dự gì đã dự định trong kế hoạch, chứ nào có phải HT.Chương không muốn Tàu đồng hóa Việt Nam?!... Như vậy, tại sao chúng ta lại dùng chữ "thoát"?!.

    - Còn cho rằng, HC. Minh là Hồ Chí Minh, chứ chẳng phải là HT. Chương nào cả, chúng ta cũng không nên dùng chữ "thoát" ở đây. HC. Minh và bọn cận thần đã có những văn bản, tuyên bố từ trước lúc chúng đánh chiếm miền Nam. Nội dung của những điều đó, tổng quát có thể nói rằng, chúng tôi (chính quyền miền Bắc) sẽ làm đủ mọi việc, kể cả bán đất hoặc trở thành quận, huyện của Tàu, nếu được Liên Xô, Tàu tài trợ quân cụ, đạn dược..v..v...để đánh thắng miền Nam. Vậy "thoát" là thoát cái gì?. Bọn đầu sỏ của đảng CS Việt Nam đã tự kết ước với ngoại bang, chứ có phải là nhân dân Việt Nam muốn thế.

    Làm sao bọn đàn em hiện nay (Sang, Trọng, Dũng) lại có thể thoát bọn Tàu (?) khi Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu đã ký thỏa ước Thành Đô vào những năm 1990. Mà dù Mười, Phiêu không ký, làm sao chúng (bọn CS trước 75 và hiện nay) lại thoát được, khi chúng dùng "Tư tưởng HC.Minh" làm ngọn đuốc cho cả đất nước noi theo?!!... Bọn cai trị đã thế, bọn ăn theo (trí thức trong và ngoài nước) chẳng khá hơn. Dù họ vô tình hoặc cố ý dùng hai chữ "thoát Tàu".
    Hai chữ "thoát Tàu" tạo người nghe cảm tưởng cứ như bọn lãnh đạo hiện nay tại VN, bị vướng trong vòng kiềm tỏa của bọn Trung Nam Hải một cách ngoài ý muốn của họ. Lối nói gây cảm tưởng sai lạc này giống như cách nói "tàu lạ", khi tàu của bọn Tàu tông vào ngư thuyền của ta, hay cả khi chúng bắt giữ, phạt tiền hay kể cả bắn giết ngư dân Việt Nam.

    Văn chương bác học, được các nhà mang tiếng trí thức diễn tả, đôi khi không bằng sự diễn tả của người dân bình thường (văn chương bình dân) là thế!

    Gần đây là lối dùng chữ của các nhà mang danh trí thức, khi sử dụng cách gọi về ngày 30.04.

    Người bình dân gọi ngày 30.04 là Ngày Quốc Hận. Một ông trí thức bên Canada gọi là "Ngày hành trình tìm tự do". Ông ta viện cớ là đồng nghiệp trong Quốc hội không đồng thuận gọi ngày đó là ngày "Tháng tư đen".

    Chuyện ông ta vận động đồng nghiệp như thế nào, chỉ là việc ông ta và đồng nghiệp biết. Nhưng, đồng nghiệp của ông ta người "Tây", chắc cũng đủ hiểu sự khác biệt giữa "Escape" và "flying" và "Journey".

    Bây giờ, nói về chữ "Jouney" trước. Tự điển Anh, Tàu chắc cũng không khác với văn chương bình dân.

    Ngày "Hành trình" (journey) có âm hưởng một chuyến đi được định hướng, trong trạng thái tinh thần ổn định. Vào ngay ngày 30.04, khoảng vài trăm ngàn người Việt, qua đủ phương tiện, trốn chạy khỏi VN trong tâm trạng không định hướng, vừa hoảng hốt, lo sợ, không thể gọi là một cuộc hành trình.

    Nói rõ hơn, nếu họ được đưa đi bằng máy bay, hay cả bằng tàu, chắc chắn họ không có vé được lên máy bay và cả lên tàu. Họ lên theo cách thế riêng của họ (mua vé lậu, nhờ uy tín của người Mỹ hay của quan chức VNVC...hoặc tràn vào ngoài sự kiểm soát của chủ phương tiện; nhất là lên tàu thủy)..lên trong một trạng thái không định trước sẽ đi về đâu, chỉ cần trốn khỏi sự nguy kịch của bản thân. Như vậy, đâu thể dùng chữ "Journey" ở đây!...Gọi đúng nghĩa là phải dùng chữ "trốn chạy"...hay ít ra là "lánh nạn". Nghĩa Việt của hai chữ này cũng đã khác với chữ "hành trình". Nói chi là dịch ra tiếng Anh (1)

    Theo tự điển Anh văn, chữ "escape" hoặc "flying" có thể tương tự như chữ "trốn chạy". Nhưng chữ "evacuation" được hiểu như "lánh nạn" (2). Nghĩa là: những người trong tình trạng này "bị đưa đi" hơn là đi có định hướng, không trốn tránh nguy kịch..và do đó không có yếu tố hoảng hốt, lo sợ như trong trường hợp gọi là "Journey"!

    Các ông "bác học" (trí thức khoa bảng) chắc cũng hiểu rõ những sự khác biệt đó. Hơn nữa, ông Nghị sĩ Hải (người vận động dự luật gọi ngày 30.04 là "Hành trình tìm tự do) là người đến Canada khi đã trưởng thành (không như các em nhỏ, theo gia đình đến Mỹ, Canada..v..v.. khi còn dưới 5 tuổi). Do đó, không thể hiểu rằng, các ông ấy không rõ sự khác biệt về các chữ tiếng Anh nêu trên. Có chăng ông ấy và những người khác cố tình dùng một chữ không đúng cách, vì ý định riêng của ông ta và nhóm của ông ấy.

    Văn chương bác học và văn chương bình dân, đôi khi cũng có sự khác nhau. Giống như kiểu truyền thông "lề phải" và "lề trái" hiện nay tại Việt Nam. "Lề" của bọn thống trị và ăn theo bao giờ, đối với chúng, cũng là "lề phải". Và dĩ nhiên, trái với chúng, truyền thông "lề trái" là lề của toàn dân, của văn chương bình dân. Nhưng, chắc chắc là "lề" này mới phù hợp với nguyện vọng của hầu hết người dân trong nước.

    Ngày nào mà lòng dân còn trông mong sự thống nhất, độc lập; ngày nào người dân còn mong muốn sự thịnh vượng đi đôi với quyền của người dân được tôn trọng đúng mức; ngày nào mà sự phản kháng của dân Việt đối với cách đồng hóa của bọn Tàu còn tiếp nối, ngày đó vẫn còn xuất hiện một truyền thông "lề trái" và ngày đó vẫn còn một thứ văn chương bình dân (truyền khẩu).


    Đặng Quang Chính
    03.01.2015
    11:37


    Ghi chú:
    (1) h..p://w..w.tvvn.org/forum/showthread.php/67505-Không-giống-ai
    (2) to move people from a dangerous place to somewhere safe: The police evacuated the village shortly before the explosion. A thousand people were evacuated from their homes following the floods. When toxic fumes began to drift toward our homes, we were told to evacuate.
    (Cambridge Dictionary Online)
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 2 tháng Ba 2015

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn