Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Những Ca Khúc Tiêu Biểu - Trầm Tử Thiêng

Chủ đề trong 'Du Ca' do DuCaVN khởi đầu 9 tháng Tám 2014.

  1. DuCaVN

    DuCaVN Người nhà



    Vang Vang Tình Việt Nam
    Sáng Tác: Trầm Tử Thiêng


    Cây có cội, nước có nguồn
    Cội nguồn ta trong tiếng nói Việt Nam
    Ai phá rừng, ai xẻ núi
    Tiếng khóc cười dài trên bốn nghìn năm
    Ông cha ta mài miệt vượt sóng gió ngặt nghèo
    Trong bao điều tha thiết là tiếng nói mang theo
    Ta yêu thương gìn giữ tình Việt Nam thiêng liêng
    Tình núi hoa sông gấm trong bóng dáng mẹ hiền
    Cây có cội, nước có nguồn
    Dù bàn chân ta đi khắp mười phương
    Ta vẫn nghe trăm điệu hát
    Tiếng quê người hòa chung tiếng mẹ ru ​
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Giêng 2015
  2. DuCaVN

    DuCaVN Người nhà



    Bài hương ca vô tận
    Sáng tác: Trầm Tử Thiêng
    Trình bày: Thanh Tuyền & Chế Linh


    Hát nữa đi Hương hát điệu nhạc buồn điệu nhạc quê hương.
    Hát nữa đi Hương hát lại bài ca tiễn anh lên đường.
    Ngày đao binh chưa biết còn bao lâu,
    cuộc phân ly may lắm thì qua maụ
    Hát nữa đi Hương hát để đợi chờ.

    Đ.K:
    Hương ơi...sao tiếng hát em,
    nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngào
    Dù em ca những lời yêu đương,
    hay chuyện tình gẫy gánh giữa đường.
    Dù em ca nỗi buồn quê hương,
    hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

    Hát chuyện vai em tóc xõa bồng mềm dịu ngọt môi em.
    Hát mãi nghe Hương cho hồng làn da kẻo đời chóng già.
    Ngày xa xưa em vẫn nằm trong nôi,
    Mẹ ru em câu hát dài buông lơị
    Hát để yêu cha ấm lại ngày già.

    Hát nữa đi Hương câu nhạc thành nguồn gợi chuyện đau thương.
    Hát kể quê hương núi rừng đầy hoa bỗng thành chiến trường.
    Đồng tan hoang nên lúa ngại đơm bông,
    Thuyền ham đi nên nước còn trông mong.
    Khiến cả đêm thâu tiếng em rầu rầu.

    ĐK :
    Hương ơi, sao tiếng hát em,
    nghe vẫn dạt dào, nghe vẫn ngọt ngào
    Dù em ca những lời yêu đương,
    hay chuyện tình gãy gánh giữa đường.
    Dù em ca nỗi buồn quê hương,
    hay mưa giăng thác đổ đêm trường.

    Hát nữa đi Hương, hát đi Hương, hát mãi đi Hương.​
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Giêng 2015
  3. DuCaVN

    DuCaVN Người nhà



    Một đời áo Mẹ áo Em

    Tác giả: Trầm Tử Thiêng
    Trình Bày: Lâm Nhật Tiến,Nguyễn Hồng Nhung,Diễm Liên,CĐ Ngàn Khơi


    Từng mùa ấm lạnh, nhớ áo em bao thời rách lành. Nhìn màu tươi đậm, sẽ biết em đang buồn hay vui. Một thời non dại, chung quanh em màu trắng thơ ngây. Để chiều hôm nào anh say sưa nhìn áo em bay. Nhưng em có biết, chiếc áo em đổi thay qua từng thời, chiếc áo em vui buồn vẫn đầy vơi.
    Dù người sang trọng, dẫu em tôi sống đời quê mùa, dù gì dẫu gì miễn sao em thơm lành tấm áo. Từng mùa hy vọng, sau mưa đông trời nắng cho xuân. Dập dìu áo màu, đêm reo vui giày guốc tưng bừng. Ai xinh xắn quá, áo tứ thân ngồi ca quan họ, áo thắt lưng lụa đào, áo đời xưa.
    Hẹn tình chung tình, thế gian ca áo nàng Tô Thị, chờ người không về áo ôm con hóa thành tượng đá. Hận thù Tô Định, đem quân sang giày xéo quê ta, lời nguyền vang vọng, gươm anh thư một trời sáng lóa. Áo phất trên lưng voi, tiếng thét đêm Mê Linh, đã nêu uy danh Trương Vương qua nghìn đời. Rồi hồn thiêng sông núi im trôi trên dòng Hát giang, mộng chìm sâu trong tối nước non thêm những lầm than.
    Mượt mà áo dài, nét cao sang em là hoa hậu. Tỏ mờ ánh đèn, áo lung linh hỡi nàng ca sĩ. Thời vào trung học, em thanh tân lộ dáng hoa khôi. Chờ mùa tựu trường, mẹ cho thêm vài chiếc áo dài. Em đi ra phố có biết đâu trăm mắt thiên hạ nhìn. Áo thắt eo dậy thì, áo thời nay.
    Thường thường đất trời, tiết sang xuân hoa rừng sẽ nở. Được mặc áo dài, thoáng đôi năm em đẹp ngẩn ngơ. Một ngày nắng hồng, em sang ngang mặc áo thiên thanh. Tình nào lỡ làng, ai yêu em một lời giấu kín. Áo bước lên xe hoa, nút tháo đêm tân hôn, áo cho anh nguyên hương trinh đêm vợ chồng. Phận mười hai bến nước, em xin chia trọn ấm lạnh. Đời trải bao mưa nắng áo phai nhưng tình nào phai. Đến giáp xuân năm sau, áo vén lên nuôi con, thiết tha ôm ru tương lai ơi mầm non. À ơi! À ơi! Ru con, ru hời, ru hời! Ngày nào con khôn lớn sẽ dâng lên mẹ niềm vui.
    Đầu mùa chiến trận, áo ôm con tiễn chồng lên đường. Cuộc đời đâu ngờ, giữa yên vui đất bằng nổi sóng. Ngùi ngùi chinh phụ, bao canh thâu vò võ ru con. Một ngày mưa buồn, nghe tin xa người vừa ngã xuống. Áo thét lên như điên. Áo níu lui xe tang. Áo run run lên ôi duyên em dở dang! Chiều đổ nghiêng đôi bóng cô nhi trong lòng quả phụ, gục đầu bên mộ chí, áo tang ru hời tình ru!
    Dù trời thái hòa, vẫn đau thương nên áo bỏ quê nhà. Vượt trùng dương rộng, áo lênh đênh phơi tà trên sóng. Vào được bến bờ, ôi tang thương vạt trước thân sau. Lòng mình quê người, hai mươi năm tưởng mới hôm nào. Thương thay chiếc áo, chiếc áo mẹ và em suốt một đời, giấu kín trăm nỗi niềm dẫu buồn vui.
    Áo khóc thân lưu vong, nhớ lúc xưa bên mẹ, áo đua bay theo trăm hoa đêm hội hè. Dù cuộc đời xô tới xô lui em về nơi nào. Đừng để em với áo xót xa chia lìa tình nhau. Đừng để em với áo xót xa chia lìa (đừng chia lìa) tình nhau.. ​
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Giêng 2015
  4. DuCaVN

    DuCaVN Người nhà



    Người Ở Lại Đưa Đò
    Sáng tác: Trầm Tử Thiêng
    Tiếng hát:Thanh Tuyền


    Ta quý mến giòng sông quen đưa tiễn thương người đi nên chọn nghiệp đưa đò
    Con sông nào biết đường ra biển đều biết đường đến bến tự do

    Mời người bước xuống đò, gợi lại thương và nhớ
    Níu tay nhau khéo lỡ hẹn hò, thuận mùa con đò trôi êm đềm trong đêm mờ
    Chèo chèo..siết mái chèo..siết mái chèo lướt tới
    Cuộc hành trình tiếp nối, chiếc ghe lớn sẵn sàng ngoài khơi xa
    chờ..chờ sóng thuận hòa trời hẹn gió cấp ba

    Quanh năm đưa đò đưa người tìm tự do. Quanh năm đưa đò con đò không bến chờ
    Đò Xuân Hạ, đò Thu Đông đò bến ngoài, đò bến trong ta đưa bao nhiêu chuyến..ta đau bao nhiêu lần !

    Giòng lệ xót giống nòi ràng rụa giữa tăm tối những con tim nô lệ bồi hồi
    Gục đầu đêm biệt ly âm thầm đi giữa trời
    Giòng lệ xót giống nòi khóc cho nhòa bóng tối để lòng người chới với
    Những đôi mắt trông về từ bao la mẹ hiền nơi quê nhà trọn đời vẫn xót xa

    Một thời chết huy hoàng, một thời sống đen tối đã xui ai biết bỏ ngục đời
    Mặt lạnh như giòng sông ôm hoài mong xa vời
    Đường đường sống huy hoàng, chết điêu tàn dưới nước
    Dù hành trình lỡ bước, mớ xương trắng sẽ thành rừng san hô
    Lạc loài tấp vô bờ ..đời tàn theo giấc mơ !

    Quanh năm đưa đò đưa người tìm tự do. Quanh năm đưa đò con đò không bến chờ
    Đò Xuân Hạ, đò Thu Đông đò bến ngoài, đò bến trong ta đưa bao nhiêu chuyến..ta đau bao nhiêu lần !

    Nhạc vàng sót trong mơ, còn gợi thương và nhớ nhắc ta ôm hy vọng mà chờ
    Một ngày bao người đi sẽ về đây dựng cờ. Nhạc vàng hát ru mờ, hát mong chờ mãi mãi
    Lửa ngục tù bốc cháy cõi u tối hát về rạng đông bên
    Tình người giấc mặn nồng, lửa rực muôn tấm lòng

    Quanh năm đưa đò ..đưa người tìm tự do
    Quanh năm đưa đò ..đưa người tìm tự do ..!!! ​
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 12 tháng Giêng 2015

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn