Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Sao mà mít ướt!

Chủ đề trong 'Châu Mỹ' do Ý Nga khởi đầu 9 tháng Mười 2018.

  1. Ý Nga

    Ý Nga Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    (Bút ký)

    Cô bé học trò buồn xo cả buổi học, nó dường như không hề tập trung vào một câu nào của bài học cả. Tôi phải kiên nhẫn đợi đến giờ ra chơi mới hỏi han tâm sự được:
    -Hôm nay em có chuyện buồn sao?
    Tự nhiên cô bé òa khóc. Tôi nghi em bị bạn bè bắt nạt nên cố ngon ngọt dò hỏi cho ra chuyện. Phải mất khá lâu em mới thổ lộ:
    -Dạ mẹ của em hổng thương em nên cứ bắt em làm những “chiện” mà em hổng muốn.
    Vừa nói em vừa lôi ra một bọc nylon cho tôi xem một trái táo (trái bom) được chẻ sẵn làm 6. Tôi đưa mắt nhìn em, gói theo sự chờ đợi một lời giải thích. Mãi rồi em cũng ngưng thút thít và nói:
    -Dạ ngày nào mẹ cũng bắt em phải ăn một trái, trong khi em hổng ưa. Hôm nay mẹ nói nếu em không ăn mà đem liệng thùng rác thì mẹ không… nuôi em nữa.
    -Rồi em có nói cho mẹ biết là em thích trái khác không?
    -Dạ không!
    -Em không nói thì làm sao mẹ biết mà mua?
    -Dạ… tại… em… hổng thích trái cây nào hết chơn.
    -Vậy tại sao mẹ chọn trái táo cho em?
    -Dạ vì… nó là trái mà em… ít ghét nhất.

    Tôi phì cười, ôm em vào vòng tay, rồi tôi kể cho em nghe, rằng tôi thèm Mẹ của tôi cũng “bắt” tôi như… thế biết là dường bao và nhấn mạnh rằng đã từ mấy chục năm nay tôi chẳng được Mẹ mua trái cây cho ăn, nói gì đến mua rồi cắt sẵn như vậy. Thế là con bé bắt đầu hỏi:
    -Dạ sao vậy cô? Bộ cô không có mẹ nữa sao?
    Thật là nghẹn ngào khi tôi phải tóm tắt cho một đứa trẻ hoàn toàn ngây thơ hiểu trong vòng chỉ vài phút rằng Mẹ tôi đang bệnh nặng lắm mà tôi không thể về để báo hiếu và săn sóc với thân phận thuyền nhân tỵ nạn chính trị của mình từ năm 1980. Không ngờ sau những câu hỏi tới tấp của con bé về Mẹ của cô giáo, đến một lúc, tôi phải tìm cách kết thúc câu chuyện để chạy đi photocopy vài tài liệu về văn phạm Việt mà học trò đã hỏi lúc nãy cho kịp, trước khi giờ chơi chấm dứt:
    -Ai cũng phải có mẹ cả, dù mẹ đã chết thì vẫn còn mãi trong tim mình!
    Tôi đùa:
    -Bây giờ mà cô được Mẹ của cô mua cho bất cứ một trái gì thì cô cũng nắm lấy nó mà ăn ngay, không cần phải dao, kéo cắt ra sẵn làm 6 như thế này đâu em ạ!
    Con bé bất chợt cười ngất và chỉ lên tấm bảng hãy còn hình trái mít to với cái vỏ nổi đầy những gai nhọn tua tủa, mà tôi vừa vẽ lúc nãy, để giải thích cho học trò nghĩa của 2 chữ “mít ướt”, mít tươi, mít khô, mít non.v.v… khi một học sinh đã hỏi (mít khô là loại sau này họ sấy khô và bán nhiều trên thị trường đồ ăn vặt). Con bé cười:
    -Kể cả trái mít tươi đó hay sao cô?
    Thế là chẳng những học trò mà cả cô giáo cũng cười chảy cả nước mắt.
    Được một lúc, con bé ôm lấy cô giáo và tình nguyện đi theo giúp cô làm bản sao tài liệu, nó bẽn lẽn hứa hẹn:
    -Dạ! Từ nay em sẽ ăn hết bất cứ thứ trái cây nào mà mẹ mua.
    -Ừ giỏi đó! Nhưng đừng ăn vỏ mít nha! Nhớ ăn… giùm cô nữa nghe.
    -Dạ! Em sẽ nhớ!

    *
    Tuần lễ sau đó cô học trò mang vào lớp đưa tôi một chùm nhãn hãy còn cành lá, tôi chia đều cho cả lớp và hỏi em:
    -Em đã ăn chưa? Tại sao em mang nhãn cho cô?
    Con bé lí nhí:
    -Dạ em có ăn rồi, em ăn hết trái cây mỗi ngày mẹ dọn ra luôn, nhưng em hổng có ăn vỏ chuối à nhen. Em đem theo tại cô nói: “Nhớ ăn giùm cô nữa”
    Thì ra con bé đã không hiểu nghĩa bóng trong câu nói. Không biết con bé đã vòi vĩnh thế nào để có được chùm nhãn này? Hy vọng mẹ của em đã không hiểu rằng:
    -"Cô giáo bắt con ăn trái gì thì phải chia cho cô ăn y như vậy"
    *
    Thế là hôm ấy tôi lại có một bài học mới cho cả lớp để phân biệt sự khác nhau trong cách nói của người mình: “Ăn giùm” và “chia sẻ”.

    Ý Nga, 4.10.2018
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn