Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tâm tình người lính VNCH (Thơ)

Chủ đề trong 'Bài Viết Về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa' do Titan khởi đầu 26 tháng Hai 2010.

  1. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CHUYỆN CHÚNG MÌNH


    Tôi ao ước được về thăm,
    Đường xưa lối cũ một lần,
    Đồi hoang in dấu quân hành,
    Những vùng cỏ úa, đồng tranh.

    Dù rằng biết sẽ thương tâm,
    Những hồn chiến sĩ Vô Danh,
    Cô đơn yên nghĩ ven rừng,
    Anh linh không chốn dung thân.

    Qua rồi một thời dọc ngang,
    Hết rồi những mùa hoa vàng,
    Nhìn hoa mà lòng bâng khuâng,
    Nhớ ai phố thị se buồn.

    Em ơi khi hết chiến chinh,
    Ta về viết chuyện chúng mình,
    Đẹp như huyền thoại trong tranh,
    Hòa theo khúc hát thanh bình.

    Thương thay khi chiến tranh tàn,
    Tình xưa chôn kín quan san,
    Hồn Anh linh theo hùng tâm,
    Đã không còn chốn nương thân!

    Tôi ao ước có một lần,
    Về thăm phố núi biên phòng,
    Đêm nghe lời gió kêu than,
    Khóc tình non nước chưa tan!


    ***
     
  2. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    DU MỤC ĐÂU CÓ MÙA XUÂN


    Tôi đã quên mất mùa xuân,
    Như chim thiên di xa rừng,
    Gót chân du mục quanh năm,
    Vẫn còn tìm chốn dung thân.

    Tôi đã quên mất là tôi,
    Bóng chinh y cuối chân trời,
    Số quân trên tấm thẻ bài,
    Và đời lính trận một thời .

    Mấy lần thay nón lên ngôi,
    Mấy lần tiễn bạn xa đời,
    Tôi đã quên tôi là tôi,
    Tôi chừng đã phụ tình người!

    Tôi có còn đâu mùa Xuân,
    Ái ân xưa rụng bên sông,
    Biển dâu người cũng thay lòng,
    Và tôi làm kiếp con tằm!

    Xuân ơi xuân có quê hương
    Còn tôi tìm về thiên đường,
    Nghĩa xưa dù có vấn vương'
    Cũng xin trao lại quê hương.


    ***
     
    p324530 likes this.
  3. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    MÙA XUÂN CHẾT.

    Tôi nghe như Xuân về,
    Trên muôn nẻo đường đi,
    Nghe gió mới thầm thì,
    Cùng cây cỏ đêm khuya.

    Rồi chỉ một mình tôi,
    Quẩn quanh trong sân nhà,
    Để nghe bao xót xa,
    Giừa đêm trường bao la.

    Tôi nhớ gốc mai già,
    Bên bờ rừng Đak Tô,
    Pleime sớm sương mù,
    Làm úa những màu hoa.

    Tôi chợt nhớ Ban Don,
    Mai lác đác bên sông,
    Và đồn lính biên phòng,
    Cô đơn giữa núi rừng.

    Tôi nhớ những đường quen,
    Từng chân đồi dừng quân,
    Rừng núi vùng cao nguyên,
    Còn in dấu trong tim.

    Xuân ơi xuân tôi ơi,
    Tôi quên mất Xuân vui,
    Xuân là của đất trời,
    Trong tôi Xuân chết rồi !


    ***
     
  4. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***




    MỘ TÌNH


    Cho tôi xin một chút tình ,
    Một lần hò hẹn như mình thời xưa ,
    Đường qua Trà-Bá* sương mù ,
    Lá Trúc đã đổi theo thu trở vàng ,
    Cảnh vật như là quan san ,
    Màu hanh úa đó bàng hoàng không em.

    Mấy năm rồi, tình cũng quên,
    Bao lần muốn hẹn, mấy phen lỡ làng,
    Đời chiến binh - tình bẽ bàng,
    Anh về gió núi, em sang thuyền người,
    Chiến tranh nào có gì vui,
    Quẩn quanh đâu đó thân người bỏ quên,
    Tang thương đời lính đã quen,
    Tình yêu như gánh muộn phiền vẫn mang.


    Cho tôi xin chút hanh vàng,
    Hàng tre Trà Bá thu sang mỗi mùa,
    Đã chôn tình tôi năm xưa,
    Những hàng mộ địa bên bờ đồi hoang,
    Để tôi quen với lỡ làng,
    Đem hành trang đó gánh sang xứ ngườị.



    Trà Bá = ngoại ô thị xã PleiKu



    ***














    XIN CHO TÔI ĐẾN VỚI EM



    Xin cho tôi về thăm em,
    Lối xưa những buổi chiều êm,
    Cỏ non ướt dưới chân mềm,
    Hoàng hôn phủ bóng đường đêm.

    Một lần rồi tôi sẽ quên,
    Để không tiếc nuối gì thêm,
    Xuôi tay từ giã muộn phiền,
    Còn mang theo một bóng hình.

    Chuyện mình thật đã xa xôi,
    Tình xưa theo bóng chim trời,
    Mang đi âu yếm một thời,
    Trách chi chim nhạn xa bầy.

    Đành thôi chỉ biết cho nhau,
    Lòng yêu theo bao kinh cầu,
    Cho nhau dịu những cơn đau,
    Cho lòng mãi mãi còn nhau.


    Đường riêng ta mang tình sầu,
    Đời buồn thêm khi đêm thâu,
    Thời gian qua như bóng câu,
    Em ơi xin đến ngàn sau . . .

    Xin cho tôi đến với em,
    Như khi ta vừa mới quen,
    Cho bao nhiêu nỗi muộn phiền,
    Chìm sâu vào bóng đêm đen.






    DU MỤC ĐÂU CÓ MÙA XUÂN

    (ROI)
    Tôi đã quên mất mùa xuân,
    Như chim thiên di xa rừng,
    Gót chân du mục quanh năm,
    Vẫn còn tìm chốn dung thân.

    Tôi đã quên mất là tôi,
    Bóng chinh y cuối chân trời,
    Số quân trên tấm thẻ bài,
    Và đời lính trận một thời .

    Mấy lần thay nón lên ngôi,
    Mấy lần tiễn bạn xa đời,
    Tôi đã quên tôi là tôi,
    Tôi chừng đã phụ tình người!

    Tôi có còn đâu mùa Xuân,
    Ái ân xưa rụng bên sông,
    Biển dâu người cũng thay lòng,
    Và tôi làm kiếp con tằm!

    Xuân ơi xuân có quê hương
    Còn tôi tìm về thiên đường,
    Nghĩa xưa dù có vấn vương'
    Cũng xin trao lại quê hương.
     
  5. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    ĐÃ HẾT CHƯA EM


    Em hỡi bây giờ là tháng tư,
    Bao nhiêu oan khuất lệ chưa vừa,
    Bốn mươi năm ấy bao nhiêu máu,
    Chảy vào lòng dân có đủ chưa ?!

    Riêng ta một cõi sống không cam,
    Tấm thân du mục đến hơi tàn,
    Vẫn chưa quên được đường sông núi,
    Dấu chân biên ải chốn quan san !

    Hỏi phố phường vui của ta xưa,
    Còn chăng hoa nụ của bốn mùa,
    Hè Thu Phượng đỏ khoe sắc thắm,
    Đông buồn gọi khẽ Xuân ươm thơ



    ****
     
  6. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    LỆ SẦU CHẢY ĐẾN NGÀN SAU.



    Rồi một mùa xuân tôi đi,
    Thầm hẹn cùng em sẽ về,
    Bốn mươi hai năm chia ly,
    Bụi ngàn đất đỏ hương quê.

    Ban-Mê yêu dấu trong tôi,
    Như niềm hạnh phúc một đời,
    Ấu thơ của một con người,
    Mất rồi sầu dễ chi vơi.

    Tôi nhớ mùa Xuân năm xưa,
    Đạn bom thay pháo Giao thừa,
    Làm tan giấc mộng hẹn hò,
    Rồi tan mất cả ấu thơ.

    Hơn bốn mươi năm xa em,
    Tôi mong tìm lại thân quen,
    Những chiều phố thị lên đèn,
    Vinh Sơn, Xóm Đạo, đường đêm.

    Khải Đoan bây giờ ra sao,
    Giáo đường còn tiếng kinh cầu,
    Vang vang trong mỗi sáng chiều,
    Lời kinh gởi hết tin yêu.

    Con quỳ lạy Chúa trên cao,
    Quê hương con đầy khỗ đau,
    Sơ sinh cho đến bạc đầu,
    Chỉ còn xin Chúa nhiệm mầu.

    Tôi nhớ mùa Xuân mất nhau,
    Mùa Xuân chôn cuộc đời sầu,
    Tháng ba nhát chém tim nhau,
    Lệ buồn chảy đến ngàn sau.


    - Xóm Đao, đường Phan Chu Trinh Banmethuot
    - Vinh SƠn , Trường nữ Trung Học Vinh Sơn Banmethuot
    - Khải Đoan, Chùa Khải Đoan Banmethuot



    ***
     
  7. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TƯỞNG NIỆM


    Tôi viết một bài thơ buồn,
    Cho 30 tháng 4 ngày giỗ,
    Khóc bao linh hồn quá cố,
    Mà lòng muôn đời còn nhớ.

    Tôi viết bài thơ tháng tư,
    Tưởng nhớ bao nhiêu đồng đôi,
    Làm thân du mục nửa đời,
    Chưa quên tấm thân lưu xứ.

    Lệ nào còn trên môi tôi,
    Máu nào chảy trong thân người,
    Tình nào đổ xuống trên đời,
    Hỡi người chiến binh một thủa . . .

    Tôi viết nốt dòng tâm tư,
    Một thời chiến chinh dang dỡ
    Gởi gió mang tình tôi đi,
    Đế đời mai sau còn nhớ.


    ***
     
  8. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***


    EM GỌI GIÙM TA DĨ VÃNG XƯA


    Có khi nào em về qua,
    Thăm khu phố xưa hàng phượng già,
    Nghe tiếng ve sầu kêu mùa hạ
    Bâng khuâng hát lại khúc tình ca .

    Có buổi chiều nào chợt bâng khuâng,
    Ngắm nắng hoàng hôn trải vệ đường,
    Thương bóng chinh y ngoài biên ải
    Mà xót xa giùm ai gió sương

    Rồi có khi nào đến chốn xưa,
    Tiền đồn heo hút của thu chưa,
    Thăm những lối mòn cây cỏ úa,
    Và ngắm hoàng hôn buổi giao mùa .


    Ta đã nhiều năm ôm ước mơ . . .
    Một lần về lại phố phường xưa,
    Gom bao kỷ niệm trên lối cũ,
    Đem làm gia bảo đến thiên thu.


    Ngày đã ngã chiều sao vẫn mơ,
    Hoàng hôn đã rụng - nước đôi bờ,
    Mộng lòng một thủa còn chưa tắt,
    Em gọi giùm ta dĩ vảng xưa!


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn