Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tâm tình người lính VNCH (Thơ)

Chủ đề trong 'Bài Viết Về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa' do Titan khởi đầu 26 tháng Hai 2010.

  1. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    TÌNH TRÊN BIA MỘ.


    Tôi nhìn hàng cây trơ trọi,

    Chơ vơ những nhánh xương gầy,

    Nghe như rét mướt quanh đây,

    Vài bông tuyết nở trên cây.


    Thế là mùa Đông băng giá,

    Từng năm nối gót theo về,

    Những ngày Đông dài lê thê,

    Thương em xót nỗi tình quê.


    Lòng buồn thường khi vẫn kể,

    Tình xưa gói nặng lời thề,

    Từng mùa chinh chiến ra đi,

    Mang theo mỗi dặm sơn khê.


    Nước non vẫn màu khói lửa,

    Tang bồng còn nợ non sông,

    Đành phụ tình em từng năm,

    Nhớ nhau nghe buốt tâm can.


    Bây giờ biết em còn nhớ,

    Từng mùa Soan đổ vàng bay,

    Bao cánh thư xưa dần phai,

    Anh còn giữ mãi hôm nay.


    Hơn bốn mươi năm vằng vặc,

    Lòng anh vẫn nhớ câu thề,

    Em mang tình qua bên kia,

    Anh ngồi xây lại mộ bia.

    ***
     
  2. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    HỒN ANH THƯ


    Tôi vào thư viện chiều nay,
    Tìm đọc bao nhiêu thơ người,
    Tưởng lòng vơi bớt ngậm ngùi,
    Đâu ngờ thương cảm khôn nguôi!

    Tháng Tư thành phố mang tang,
    Đắc-Lắc chìm trong hoang tàn,
    Tin buồn mang ra quan san,
    Những con Chim Ó xa đàn !

    Biết có ai nhìn tuyến đầu,
    Biên cương mây phủ mưa sầu,
    Hỏi hồn lính trận về đâu,
    Tiếc thương đành để tang nhau!

    Tháng Tư rồi những tháng tư,
    Bao vong hồn lạc thiên thu,
    Mộ bia trên đồi hoang vu,
    Còn nghe thoang thoảng ai ru.

    Tôi vào thư viện tìm xem,
    Hồn anh thư của tiên hiền,
    Bổng nghe đồng vọng vang vang,
    Hồn ai gọi chốn quan san.


    ***


    Đắc-Lắc = Tỉnh Darlắc, Thị xã Banmêthuột-
    Chim Ó = Huy hiệu Sư Đoàn 23 Bộ Binh-
     
  3. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    SƯƠNG PHỤ 16



    Tôi yêu màu áo Treillis,
    Thương đời lính trận những khi hẹn hò,
    Em đôi tám còn ngây thơ,
    Tôi vài tuổi lính mộng mơ vẫn đầy,
    Đêm nằm gối súng kề vai,
    Nhớ em viết mấy trang dài tình thư.

    Trăng lên mười sáu hoen mờ ,
    Em lên mười sáu đã ngơ ngẩn buồn,
    Đẹp sao màu mắt người thương,
    Dù trong phút chốc mà sờn chí trai
    Tang bồng còn mang trên vai,
    Tình Mùa Chinh Chiến lạc loài xót xa!

    Mai về lại hẹn nhau nha,
    Ra đi ai biết đâu là còn nhau,
    Trăng lên mười sáu ngã màu,
    Em qua mười sáu đội đầu khăn tang!
    Thương tình đầu đã bẽ bàng,
    Thương em nay đã lỡ làng duyên tơ,
    Mà tình yêu như không mờ,
    Màu treillis vẫn làm ngơ ngẩn lòng.
    Thương ai sợi tóc bềnh bồng,
    Nắng ngơ ngẩn nắng cho hồng má ai,
    Thương bao nhiêu nét trang đài ,
    Của bao thiếu nữ thương hoài vì đâu!

    Đồi hoang cỏ đã thay màu,
    Mà chân mộ chí vẫn màu tang thương,
    Tình yêu gãy cánh uyên ương,
    Em qua mười sáu làm sương phụ rồi !

    ***
     
  4. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    BA MƯƠI NĂM LẺ


    Tôi ngồi đếm thời gian,
    Nhìn chiều qua song cửa,
    Nghe thanh xuân phai tàn,
    Theo hoàng hôn cuối ngỏ.

    Màn đêm đã buông phủ,
    Trên cảnh vật mênh mong,
    Riêng tôi còn tiếc nhớ . . .
    Thương mấy thủa thăng trầm!

    Tôi mơ những đường đi,
    Trăng vàng vương trên cỏ,
    Đêm đêm trên lối về,
    Cỏ hoa đầy hạt nhỏ,

    Và tâm tình tôi đó,
    Thấm xuống lối đất lành,
    Như máu thịt cha anh,
    Trên chiến trường ngày cũ.

    Để đêm đêm còn nhớ,
    Tiếng súng vọng tiền đồn,
    Màu hỏa châu như son,
    Trên môi người thiếu phụ!

    Biết ai còn nhắc nhở,
    Bao xương máu sinh linh,
    Những chiến sĩ Vô danh,
    Đã về lòng đất lạnh!

    Chiến trường xưa còn động,
    Trong mỗi một tâm hồn,
    Những người lính tha hương,
    Vẫn chưa nguôi cảm xúc!

    Sử sách ai gạn đục,
    Công đạo ở lòng người,
    Ba mươi năm chưa vơi,
    Tang tóc và nửa đạn.

    Tôi ngồi đếm thời gian,
    Qua ba mươi năm lẻ,
    Thương Quê Hương muôn trùng,
    Mà khóc không thành lệ!


    ***
     
  5. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    BẾN SÔNG XƯA



    Tôi gởi hồn về bến sông xưa,

    Tìm lại thời gian phủ bụi mờ,

    Dấu vết em qua nào còn nhớ,

    Trong ký ức buồn như giấc mơ.


    Tôi gọi dòng sông trót mang đi,

    Đem theo thơ ấu thủa xuân thì,

    Mà nghe nuối tiếc đâu réo gọi,

    Làm buốt tâm hồn của biệt ly.


    Sài Gòn em nhỉ, nhớ nhau chăng,

    Còn không kỷ niệm những mùa Đông,

    Bài thanh ca nào cho em nhớ,

    Mà thương áo trận đón đông phong


    Em hỡi tìm đâu dấu yêu xưa,

    Nghe Xuân réo gọi từng giấc mơ,

    Lòng vui quên cả mùa tuyết giá,

    Trên đỉnh Chu-Pao đón giao thừa.


    Tôi gới hồn về cõi xa xăm,

    Tìm dấu tích xưa chết trong lòng,

    Mà thương không viết sao cho hết,

    Tình em với cả nợ non sông!


    ***
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 3 tháng Bảy 2021
    chánh kim likes this.
  6. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    VỊ VONG.


    Như làn khói sương lam,
    Chiều đan màu hanh vàng,
    Xa xa ráng mây hồng,
    Xua bầy chim về đàn.

    Hoàng hôn ở nơi đây,
    Buồn hơn cả những ngày,
    Mưa xoay quanh ngọn cây,
    Trên Pô-Cô quê tôi.

    Thế là bốn mươi năm,
    Niềm riêng dấu trong lòng,
    Bao nhiêu những vị vong,
    Bên từng nấm mồ hoang.

    Bây giờ còn hay chăng,
    Những linh hồn trăm năm,
    Chưa quên thân vị vong,
    Bao đồng đội chưa cam !

    Xin thắp nén trầm nhang,
    Khấn bao nhiêu anh linh,
    Của đất nước muôn năm,
    Cho bao hồn nghĩ yên.


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn