Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tâm tình người lính VNCH (Thơ)

Chủ đề trong 'Bài Viết Về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa' do Titan khởi đầu 26 tháng Hai 2010.

  1. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    TÌNH NON TÌNH NƯỚC.


    Ngày tôi từ biệt quê hương,
    Cúc vàng vừa độ đơm bông,
    Đài trang của mấy cánh hồng,
    Mượt mà mưng nụ bên song.

    Rừng Xuân bao nhiêu là hoa,
    Hương bay theo gió lan xa,
    Mầm non chưa nghe đời gìa,
    Tình thơm trên tay ngọc ngà.

    Thoảng chốc mà đã bao năm,
    Tôi chưa về lại một lần,
    Thăm con đường xưa hoa nắng,
    Để nghe rừng gọi xuân sang.

    Em ơi giờ đã xa xăm,
    Thề xưa còn nặng trong lòng,
    Theo tôi từng bước phong trần,
    Mỗi ngày thêm một ăn năn.

    Để rồi năm tháng đi qua,
    Thương quê mắt lệ nhạt nhòa,
    Chờ Xuân mà nghe xót xa,
    Nhớ thời chinh chiến can qua.

    Bây giờ Xuân lại về đây,
    Lòng chinh nhân bổng ngậm ngùi,
    Đem chinh y trải xứ người,
    Khóc tình non nước không nguôi.

    ***
     
  2. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    CHIỀU TRÊN ĐỒI HOANG.


    Tôi ngồi nghe mùa Xuân,
    Đi về trên xứ lạ,
    Nghe Thu vàng thay lá,
    Mưng nụ biết bao lần . . .

    Chỉ có điều phân vân,
    Thời gian như cô đọng,
    Tháng ngày theo chiếc bóng,
    Lạnh lùng cứ qua song.

    Để rồi lòng mong Xuân,
    Bổng nhiên mà e ngại,
    Hoa xưa có ai hái,
    Sao vàng võ chốn này!

    Mấy mươi năm lưu đày,
    Biết đâu Xuân mà mộng,
    Chân qua bao sông rộng,
    Chợt thèm chút heo may .

    Tôi ngồi đếm Xuân vui,
    Bẽ bàng thay chưa có,
    Chiều đồi hoang lộng gió,
    Còn một linh hồn gầy!


    ***
     
  3. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    HOA NẮNG QUÊ TÔI.


    Gởi về cho em nỗi nhớ,
    Dày thêm mỗi độ Xuân sang,
    Những khi buồn vương lên mắt,
    Đầy thêm dòng lệ ly tan.

    Anh nhớ cũng chiều thứ Bảy,
    Cổng trường Tổng Hợp ngỡ ngàng,
    Thẹn thùng bên anh không nói,
    Học trò coi bộ đoan trang!

    Bà Triệu chiều nay vắng gió,
    Đường khô sỏi cũng nghe đau,
    Gót ngọc in lên bụi đỏ,
    Em ơi đi sát bên nhau.

    Cao nguyên những ngày hạ nắng,
    Phương hồng đỏ thắm ven đường,
    Son như màu môi thiếu nữ,
    Có ai nhìn thấy không thương!

    Hôm nay cũng chiều thứ Boảy,
    Không gian cách một phương trời,
    Phượng hồng không hề thấy lại,
    Tìm đâu hoa nắng quê tôi.

    Gởi em muôn vàn nỗi nhớ,
    Tình xưa anh giữ nguyên màu,
    Thời gian qua bao bến đỗ,
    Cũng chưa chở hết cơn sầu!

    Banmêthuột 10 tháng 3 1975 - 10 tháng 3 2019

    ***
     
    p324530 likes this.
  4. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    NHỮNG NỖI NIỀM ĐAU


    Em có chờ không dáng Xuân tươi,
    Của ngày Xuân tới nuớc non người,
    40 năm ấy bao nhiêu lệ,
    Đã đủ lau chưa vết thương đời.

    Ta cũng chào Xuân như thủa xưa,
    Mà lòng cô quạnh, ngày như thừa,
    Thời gian mang laị bao niềm nhớ,
    Những nỗi niềm đau no'í không vừa.

    Biết đến khi naò ta mới quên,
    Để đón nàng Xuân dáng diụ hiền,
    Đem bao âu yếm như lời ước,
    Cho bạn bè thân bớt muộn phiền.

    Em có chờ không Xuân ngây thơ,
    Cuả thời thơ mộng nước non xưa,
    Nhìn hoa đơm nụ mà mơ ước,
    Bóng dáng tình quân chốn biên khu.

    ***
     
  5. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    TẢO MỘ.

    Dường như Xuân đã tận,
    Chiều nay nắng đổi màu,
    Bao cánh hồng vừa rụng,
    Hương theo gió bay mau.

    Em ngồi xem lá úa,
    Rơi vô tình trên tay,
    Hồn chìm vào quá khứ,
    Thương tấm thân lưu đày.

    Tháng tư qua tảo mộ,
    Nghĩa trang buồn cô đơn,
    Những cành hoa Chùm Gởi,
    Bổng nhiên mà tươi hơn.

    Người nằm yên im ngủ,
    Chưa tĩnh thức bao giờ,
    Hồn xanh màu lá úa,
    Hôn mê trong cơn mơ.

    Ai mơ về đất Việt,
    Ai nhớ màu quê hương,
    Rừng cao hay đồng mặn,
    Những nấm mộ cô đơn.

    Bây giờ Xuân đã tận,
    Em ngồi đón heo may,
    Nhặt cành hoa vừa rụng,
    Mà nén nỗi chua cay.

    Thôi em chờ tảo mộ,
    Thanh Minh cũng gần về,
    Người ngủ yên thức dậy,
    Gọi nắng mới bên kia!

    ***
     
    p324530 likes this.
  6. tu du

    tu du Người nhà

    ***



    TÌNH NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI


    Em có về không - tháng tư đen,
    Đốt nén trầm hương, thắp ngọn đèn,
    Thăm từng ngôi mộ nằm cô quạnh,
    Tiêu sơ vô chủ có ai quen .

    Đã mấy mươi năm vẫn hoang vu,
    Cỏ cây ảm đạm gió đong đưa,
    Vàng phai chân mộ từng Thu lại,
    Hồn khóc non nước đến thiên thu .

    Em có về không - thăm giùm ta,
    Ngọn đồi đất đỏ Buôn M' Tha,
    Có bao đồng đội chôn thân đó,
    Mồ không bia mộ, khó phân ra .

    Em nhỉ sắp rồi , tháng 4 đen,
    Ai khóc non nước - ai đành quên,
    Đàn chim Ó cũ nay tản lạc,
    Còn nung chí cả, đúc gươm thiêng .

    Tôi gởi về ai chút tâm tư,
    Tình người đồng đội của hôm xưa,
    Những buổi quân hành say tay súng,
    Thương màu áo trận lấm sương Thu .


    ***
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 16 tháng Ba 2019
  7. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    MÀU HOA XƯA.

    Tôi lại thấy màu hoa xưa,
    Trên đồi quanh đây đã nở,
    Nhớ quê bao mùa hoa cũ,
    Thương sao màu tím ngây thơ.

    Biết em còn nhớ hay không,
    Những cành Phong Lan đơm nụ,
    Trên cây Bằng Lăng vừa nở,
    Hương lồng trong nắng tinh mơ.

    Bây giờ trải mấy mươi năm,
    Rừng xưa còn hoa yêu cũ,
    Lối xưa còn in gót nhỏ,
    Và em còn nhớ nhau chăng.

    Chiến chinh chết đã xa xăm,
    Mà ta không thành duyên nợ,
    Quê hương nửa đời bỏ dỡ,
    Thân làm du mục ăn năn.

    Bây giờ nhớ đến hoa xưa,
    Lại nghe tháng tư nhắc nhở,
    Tình quê một đời vẫn nhớ,
    Cũng đành gặp lại trong mơ!

    ***
     
  8. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    MÙA GIỖ.

    Em có về không chiều nay,
    Ba mươi tháng Tư ngày giỗ,
    Cắm thêm nén nhang trên mộ,
    Có nghe lệ mặn lòng cay ?

    Em có về lại thành đô,
    Đi trên con đương ngày đó,
    Dư âm nào em có nhớ,
    Quân kỳ rập tiếng tung hô.

    Anh bây giờ ở rất xa,
    Nhưng thời gian chưa bôi xoá,
    Gót dày mòn trên đại lộ,
    Trị Thiên cho tới Dak-Tô.

    Cuộc đời như một giấc mơ,
    Chiến tranh chưa mòn tuổi nhớ,
    Khăn sô viết trang tình sử,
    Cho anh thành kẻ lảng du.

    Bây giờ lại mùa tháng Tư,
    Em có bao nhiêu nỗi nhớ,
    Quê hương còn bao nỗi khổ,
    Cho dân mình quấn khăn sô!

    ***
     
    p324530 likes this.
  9. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    TÌNH EM .

    Tôi nghe như sáng hôm nay,
    Ve kêu trên mấy hàng cây,
    Bên đường trong nắng ban mai,
    Như là Hạ đến đâu đây.

    Rồi tôi chợt nhớ bâng khuâng,
    Quê hương trong nét u buồn,
    Lung linh màu nắng sân trường,
    Tiếng ai đồng vọng trong hồn.

    Tiếc là tôi chỉ thương vay,
    Hương tóc ai gió bay bay,
    Cho tôi trộm thấy mà vui,
    Mộng đầu dệt mấy cung mây.

    Rồi mùa Hạ đem chia phôi,
    Tôi mang tất cả tình người,
    Theo đời chinh chiến ngược xuôi,
    Trải bao nhiêu nắng Thu phai.

    Mấy mươ năm một giấc mơ,
    Chưa tan theo mộng sông hồ,
    Còn thương màu nắng ban sơ,
    Như tình em gái ngây thơ.


    ***
     
  10. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    ĐÊM BIÊN GIỚI


    Tôi nhớ buổi di hành ,

    Của tuổi đầu quân ngũ ,

    Cao nguyên miền đất đỏ ,

    Thu nào có heo may .


    Đơn vị tôi trấn giữ ,

    Đồi hoang không rừng cây ,

    Tôi trực phiên đêm nay ,

    Lần đầu nên e ngại .


    Bạn bè và đồng đội ,

    Yên giấc ngũ Poncho ,

    Nhưng tôi sợ quân thù ,

    Nên gọi con gà gáy .


    Người đề-lô gọi lại ,

    Tọa độ của tôi đâu ,

    Nhìn bản đồ chấm màu ,

    Tôi đọc Y và Z . . .


    Trời đêm nay gía buốt ,

    Vùng biên giới lạnh lùng ,

    Tôi chợt nhớ đèn đường ,

    Khu phố buồn tôi ở .


    Pleiku là tỉnh nhỏ ,

    Thiếu những ngọn đèn đêm ,

    Sợ mẹ tôi không quen ,

    Khu phố nhà lồi lỏm .


    Mỗi hoàng hôn trông ngóng ,

    Thằng con ở chiến trường ,

    Mắt mẹ càng mờ hơn ,

    Mõi chờ bao tin nhạn !

    Đêm nay tôi lặng ngắm ,

    Vùng biên giới quê hương ,

    Hình dung ra chiến trường ,

    Mà một mai tôi đến .


    Nước non tôi chinh chiến ,

    Bao tan tác đau thương ,

    Bao nhiêu người lên đường ,

    Bao nhiêu người ngã xuống ?!


    Nghe môi mình mặn đắng ,

    Tôi khóc rồi hay sao !

    Nhìn trời đêm Hạ Lào ,

    Thương bạn mình nơi đó .


    Chiến tranh là man rợ ,

    Bao người khóc ly tan ,

    Câu hạnh phúc trăm năm ,

    Chỉ còn là khách sáo .


    Hai mươi năm thơ ấu ,

    Tuổi trẻ đã trôi qua

    Bạn bè tôi bây giờ

    Những anh hùng cứu quốc ,


    Đem đời trai ngang dọc ,

    Bốn vùng đất quê hương ,

    Mỗi khi tạm dừng quân ,

    Đọc thư người tình nhỏ .


    Nhưng riêng tôi chưa có ,

    Người yêu để mong chờ ,

    Những khi buồn vu vơ ,

    Lại nhớ về phố thị .

    Nhìn vạn vật yên nghĩ ,

    Trong đêm trường mênh mông ,

    Tôi ước như dòng sông ,

    Bình yên về biển rộng .


    Đơn vị tôi vẩn đóng ,

    Đồi hoang không rừng cây ,

    Cho dân tôi cấy cày ,

    Yên vui cùng cuộc sống .


    Đêm nay gió lồng lộng ,

    Vùng biên giới xa xôi ,

    Tôi chợt thấy ngậm ngùi ,

    Thương mẹ gìa còm cỏi !

    ***
     
    NauAn likes this.
  11. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    CƠN MÊ


    Kể từ tôi nhập ngủ ,

    Quân trường cách trở xót xa ,

    Mười phương gọi hồn tiếng lạ ,

    Chưa quen còn sợ chia xa .


    Mơ một mai đây ,

    Từng chiều dừng lại ,

    Gió ru lời dài ,

    Mà ngỡ khoan thai :

    Dáng em tóc rối quên cài ,

    Thướt tha bước ngại, dấu hài bỗng rung ,

    Nhìn ta trong ánh mắt nhung ,

    Ôi hương khói cũng chưa cùng mắt em !


    Ô hô ta điên ,

    Rồi ta bổng quên ,

    Mơ màng mắt em .

    Ví em một dáng nai hiền ,

    Riêng ta tục lụy triền miên hận sầu ,

    Xác ngập trong máu thương đau ,

    Tay chơi vơi níu tinh cầu bổng rơi .

    Ta nhìn em cười ,

    Giữa ánh chiều rơi ,

    Sợ không dám nói,

    Hởi ơi thần nử cỏi trời ,

    Thanh tân nào ví, tiếng lời nào ca .

    Dáng tiên em hỡi ,

    Máu ta đang sôi ,

    Hồn còn ngây dại ,

    Tình lan mây trời .

    Yêu em ta điên cuồng rồi ,

    Nhớ em nên hận, ta cười với ta ,

    Lạc loài giữa cõi yêu ma ,

    Ta nghe em nói bổng xa, bổng gần !

    Rồi chiều tan dần ,

    Gío gọi hồn thâm ,

    Mới hay một giấc mơ thầm ,

    Dáng em bổng mất, gian trần riêng ta !

    Ôi tình non

    Ôi tình già ,

    Ở đâu em hỡi, lòng ta còn sầu ,

    Chiến trường thân nhục xác đau ,

    Phút mê giây tỉnh ta hầu quên ta ,

    Đêm đen đen màu mực nhòa ,

    Mà bao giờ nhỉ - thái hòa đó em !

    ***
     
  12. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    BANMÊTHUỘT - NHỮNG GÁNH SẦU


    Tôi nhớ hàng cây - mỗi bước đi,

    Những mùa Thu đến - mỗi chiều về,

    Bằng - Lăng tím đổ trên muôn nẻo ,

    Che lấp đường đi lẫn lối về .


    Tôi nhớ đàn em mỗi sớm mai ,

    Tung tăng với những chiếc áo dài ,

    Đem thơ ngây trải trên muôn phố ,

    Mang nét tin yêu phủ xuống đời .


    Ai giết của em tuổi ngây thơ ,

    Trường yêu không giữ nỗi học trò ,

    Bao nhiêu bè bạn, thầy cô đó ,

    Chôn kiến thức rồi mới hết lo !


    Tôi nhớ hằng đêm trên phố khuya ,

    Tiếng người bán phở gánh bên lề ,

    Khách quen thường đến con hẻm nhỏ ,

    Ngõ đường Võ Tánh mỗi lúc khuya .


    Bây giờ gánh phở biết về đâu ,

    Thương đàn em nhỏ nỗi cơ cầu ,

    Bao nhiêu hoài bảo đành quên mất !

    Cố gánh cùng nhau những gánh sầu !


    ***
     
  13. tu du

    tu du Người nhà

    ***

    SAU CHIẾN CUỘC RỒI


    Làm sao anh hiểu được ,

    Khi chinh chiến đã tàn ,

    Máu lửa vẫn lan tràn ,

    Gieo muôn ngàn tang tóc ,


    Đêm đêm đầy tiếng khóc ,

    Với những nỗi oán hờn ,

    Của bao vạn linh hồn ,

    Vẫn tìm nơi yên nghĩ ,


    Chiến tranh là máu lệ ,

    Thảm họa của đời ngươì ,

    Mà máu lệ chưa vơi ,

    Vẫn đổ đầy sông núi !


    Hai mươi năm người hỡi ,

    Trên hàng vạn thôn làng ,

    Bao nhiêu dấu đạn bom ,

    Lổ loang đầy vết tích.


    Đau thương nào nói hết

    Trong cuộc chiến tranh này

    Mà hai chữ ngậm ngùi

    Đã trở thành vô nghĩa !


    Tang thương hay dâu bể ,

    Không thể nói bằng lời ,

    Trên non nước quê tôi ,

    Hai mươi năm thủa đó.

    Thương bao người đã lỡ ,

    Chờ mãi bóng hòa bình ,

    Mà khi tàn chiến chinh ,

    Lại rơi vào BIỂN ĐỎ !


    Nhân hoàn nào đã nỡ ,

    Lại đổ xuống dân tôi ,

    Sau cuộc chiến tranh rồi ,

    Còn bao nhiêu huyết lệ !


    Bao nhiêu vùng kinh tế ,

    Và những trại tù đày ,

    Khắp trên nước non này ,

    Đã trở thành tuyệt lộ !


    Mấy triệu người rời bỏ ,

    Nơi cắt rún chôn nhau ,

    Rải rác khắp điạ cầu ,

    Dân tôi tìm tỵ nạn !


    Ngẹn ngào và cay đắng ,

    Uất hận không thành lời ,

    Nuốt hết mọi ngậm ngùi ,

    Vào mỗi hồn dân Việt .


    Làm sao tôi nói hết ,

    Cho chiến cuộc mới này ,

    Đã hết thế kỷ rồi ,

    Dân tôi còn nô lệ ...!


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn