Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tâm tình người lính VNCH (Thơ)

Chủ đề trong 'Bài Viết Về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa' do Titan khởi đầu 26 tháng Hai 2010.

  1. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    DƯ ÂM (2)


    Tôi ngồi nhìn nắng chiều nay,

    Buồn thương lẫn với chua cay,

    Ngậm ngùi không nói nên lời,

    Nhớ sao chinh chiến một thời.


    Thấm thoắt là mấy mươi năm,

    Màu chinh y củ phai dần,

    Mà lòng chiến sĩ nào cam,

    Vẫn còn ôm mối thương tâm.


    Hai mươi năm một giấc mơ,

    Biết bao kỷ niệm chưa mờ,

    Từ quân trường đến biên khu,

    Những đêm theo dấu chân thù.


    Bây giồ còn lại dư âm,

    Những chiều nhìn nắng bâng khuâng,

    Còn nghe đồng vọng trong tim,

    Đâu đây tiếng hát đưa quân!


    Chiều nay nhìn nắng vàng phai,

    Tình quê thêm nỗi u hoài,

    Lòng không nén được ngậm ngùi,

    Thương thay vật đổi sao dời.



    ***
     
  2. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***
    ĐẤT MỚI.


    Em về không - nhìn chiều nay lá đổ,
    Cuối Thu rồi vàng trải lớp chân đồi,
    Gió hắt hiu khua nhẹ nắng chiều trôi,
    Màu quạnh quẹ phủ đầy trên những lối.

    Anh một mình nghe cô đơn đi tới,
    Thấm vào tim ngừng lại một đôi nơi,
    Linh hồn anh như cảm xúc khôn vơi,
    Nghe lá chết chìm sâu vào đêm tối.

    Đời du mục có khi dường mệt mỏi,
    Dấu cô đơn in sẵn trái tim rồi,
    Những tình yêu gánh vội đã dần vơi,
    Có còn lại cũng là lời an ủi.

    Em về không - nhìn màu xanh hấp hối,
    Trên hàng cây trơ trụi nhánh xương khô,
    Anh nghe lòng mệt mỏi và cơ hồ,
    Bao ước vọng đã tàn theo gió núi.

    Ngày sắp tàn và chiều đang hấp hối,
    Như đời ta vắn vỏi cũng dần trôi,
    Em nghe không tiếng gió gọi trên đồi,
    Ở đâu đó có người sang đất mới.


    ***
     
  3. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    DÒNG THƯƠNG KHÓ


    Tôi nhìn lá đổ chiều nay,
    Mà nghe lòng mình trủng xuống,
    Mênh mang một nỗi đắng cay,
    Thấm dần vào trong huyết quản.

    Em nghe gì lạ không em,
    Phương xa chắc gì lá úa,
    Em vẫn theo bước đường quen,
    Lưu dấu chân hồng muôn thủa.

    Rồi đời là chuổi ước mơ,
    Hạnh phúc chờ em gõ cửa,
    Mộng hồng theo hồn ngây thơ,
    Em vào như lời ngôn sứ.

    Nhìn em ta laị thương ta,
    Nửa đơì làm thân lưu lạc,
    Buồn nghe khúc hát thái hoà,
    Còn mơ một đơì đạm bạc .

    Để rồi chiều nay ngồi đây,
    Nhìn hai hàng cây trơ trụi,
    Bỗng thèm một chén rượu cay,
    Mà quên đi đời gió bụi.

    Tôi ngồi nhìn lá khô bay,
    Mơ hồn hoà theo hơi gió,
    Đưa mình đi về chân mây,
    Mà quên đi dòng thương khó.


    ***
     
  4. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    U MÊ



    Thế rồi ngàn thu vĩnh biệt,
    Người đi mang trọn ước thề,
    Bao nhiêu dấu yêu cũng hết,
    Ai đem chinh chiến chia ly.

    Còn đây những hàng cỏ dại,
    Bao quanh bia mộ vô tình,
    Như dấu chân ai lưu lại,
    Mơ hồ ngỡ chuyện u linh !

    Em ngồi đếm hàng hoa đỏ,
    Nở thêm mỗi độ Xuân về,
    Nghe như bao dòng máu đỏ,
    Thấm vào lòng mộ tái tê !

    Dòng đời quạnh hiu vẫn thế,
    Còn em ôm mộng ước thề,
    Để rồi biết bao hờn tủi,
    Đêm đêm mắt lệ hoen mi.

    Bốn mươi năm nghe vắn vỏi,
    Thương anh chinh chiến quên về,
    Để em từng năm mòn mỏi,
    Ngồi ôm chân mộ u mê !


    ***
     
    p324530 likes this.
  5. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    NHƯ CHIM LẠC BẦY


    Tôi như con chim lạc bầy,
    Nhớ thương cố lý khôn nguôi,
    Chiều đi lòng buồn vời vợi,
    Ngậm ngùi gởi gió mây trôi.

    Mây ơi mây bay về đâu,
    Cho ta gởi nỗi lòng sầu,
    Thời gian chưa xoá thương đau,
    Cho hồn quê lạc mất nhau.

    Đường nào có bóng trăng sao,
    Tìm đâu trăng nghiêng mái lầu,
    Đèn khuya hiu hắt đêm thâu,
    Ngày về chỉ thấy chiêm bao.

    Mộng đời còn không trong ai,
    Tình người còn không trong đời,
    Giấc mơ đoàn viên tan rồi,
    Chỉ còn ước vọng mà thôi.

    Tôi như con chim lạc bầy,
    Cô đơn trong chiều lẻ loi,
    Rừng xưa sương phủ lưng trời,
    Vàng rơi từng cánh ngậm ngùi.

    ***
     
    p324530 likes this.
  6. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CHO TA CHÚT NGẬM NGÙI

    Mai em về xứ lạ,
    Nhớ không cuộc tình già,
    Mười năm của ngọc ngà,
    Đẹp hơn cả trăng hoa.

    Tình đôi ta vời vợi,
    Một đời nuôi ước mơ,
    Một thời xây mộng vàng,
    Trên bao nhiêu tơ vương.

    Bổng nhiên chim gãy cánh,
    Uyên ương nỡ chia lìa,
    Mộng vàng thành giấc mơ,
    Tình đi về thiên thu.

    Mai em về xứ lạ,
    Tình chung gởi cho người,
    Có khi nào mất vui,
    Gởi ta chút ngậm ngùi !

    ***
     
  7. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    BUỒN HẮT BUỒN HIU.

    Mùa Thu về trên đồi hoang,
    Mang theo một chút điêu tàn,
    Của mùa Thu trên quê hương,
    Buồn hắt buồn hiu trong hồn.

    Tuổi già mang thương lưu vong,
    Cô đơn theo từng ngày buồn,
    Nhìn Thu mà nhớ chiến trường,
    Thương màu lá úa ven rừng.

    Những chiều Thu buồn qua sông,
    Chinh y còn lấm bụi ngàn,
    Nhúng tay rửa vết tang thương,
    Nghe như muối xát tâm can.

    Rừng xưa bây giờ mù tăm,
    Biền cương không còn bụi ngàn,
    Vàng bay có ngập không gian,
    Cũng màu sương khói hoang tàn.

    Mỗi mùa Thu nhìn đồi hoang,
    Càng nghe thấm nỗi thương tâm,
    Thấm thoắt qua mấy mươi năm,
    Buồn hiu buồn hắt trong tim.

    ***
     
  8. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TÌNH QUÊ.


    Có những chiều buồn tha thiết,
    Nắng rơi ngập ngừng bên song,
    Lại nghe lòng mình nuối tiếc,
    Tình quê trải mấy mươi năm.

    Con đường Nguễn Du thật đẹp,
    Hai hàng me dài cô đơn,
    Tĩnh mịch của chiều nắng chết,
    Lan trong gió nhẹ mang mang.

    Cảnh nào cho ta nhớ lại,
    Buồn nào còn vương trên cây,
    Để sầu rơi theo nốt nhạc,
    "Hương xưa" ai hát đâu đây.

    Thương thay người xưa đã chết,
    Tình xưa gieo vào lòng đời,
    Kỷ niệm bây giờ bất diệt,
    Muôn lòng tiếc nhớ không nguôi.

    Ai có về qua Lê Lợi,
    Thăm giùm Thanh Thế một thời,
    Có nàng giai nhân mắt biếc,
    Bên anh lính trận vui cười.

    Sài Gòn những ngày êm ái,
    Còn trong lòng dân muôn đời,
    Hòn ngọc Viễn Đông muôn thủa,
    Quyện theo hồn nước quê tôi.


    ***
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 16 tháng Chín 2019
    p324530 likes this.
  9. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    NHƯ CHUYỆN NHIÊU KHÊ.


    Tôi vẫn tìm về quê hương,
    Trong từng giấc mơ u buồn,
    Hoàng hôn nhuộm tím cô thôn,
    Chiều ru tiếng gió vô hồn.

    Trải qua biết mấy tang thương,
    Chôn trong lòng bao oán hờn,
    Rồi từng đời người héo hon,
    Hồn cha, lòng mẹ mỏi mòn.

    Bốn mươi năm chưa phôi phai,
    Quê hương như chốn tù đày,
    Bao người ngậm đắng nuốt cay,
    Giã từ quê mẹ ngậm ngùi.

    Người người bỏ nước ra đi,
    Tìm trong đường chết nẻo về,
    Về một thiên đường u mê,
    Chuyện nghe như chuyện nhiêu khê!

    Bây giờ từ chốn xa xăm,
    Ta về trong niềm bâng khuâng,
    Đã thấy bao nhiêu thanh xuân,
    Chìm sâu một cõi vô thường.

    Quê hương tôi ơi quê hương,
    Dấu yêu nói mấy cho cùng,
    Thương bao nhiêu cũng lặng câm,
    Lệ lòng chảy mãi không cầm.


    ***
     
  10. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    HƯƠNG QUÊ.

    Khi tôi về lại quê hương,
    Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm,
    Những dòng ký ức lãng quên,
    Đã bừng sóng dậy trong tim.

    Tôi lặng nhìn xem cảnh xưa,
    Hàng cây Phương Vỹ chơ vơ,
    Những góc me già cuối mùa,
    Còn in dấu vết ngây thơ.

    Tôi lắng hồn về xa xăm,
    Dòng song dĩ vãng âm thầm,
    Gọi tôi về với tháng năm . . .
    Để lòng khôn xiết bâng khuâng.

    Nặng nề tôi cất bước đi,
    Nghe đâu đây tiếng vọng về,
    Câu hò quyện trong gió hè,
    Mùi thơm lúa mới bay về.

    Em ở đâu rồi có hay,
    Quê hương còn những luống cày,
    Đượm tình hương gạo vừa xay,
    Còn vương bụi tấm trên tay .

    Tôi bỗng thương thầm quê hương,
    Thương làng quê suốt bao năm,
    Vẫn cơm gạo ẩm quanh năm,
    Cày sâu cuốc bẩm cam tâm.

    ***
     
  11. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TRĂNG NỬA ĐÊM.


    Nhớ đến Thu nào ta với em,
    Cùng nhau hò hẹn đón trăng lên,
    Tay đan tóc rối rồi mơ ước,
    Tình đẹp như màu trăng nửa đêm.

    Vằng vặc đôi lòng đắm hương mơ,
    Sương khuya ướt đẫm áo vương Thu,
    Đâu đây gió mới ươm tình ấm,
    Trăng chiếu đôi lòng đem ý thơ.

    Rồi bước chân đêm theo với Thu,
    Êm như tiếng nhạc hát trong mơ,
    Ôi sao êm ái và âu yếm,
    Ta dấu trong lòng hương ấu thơ.

    Bây giờ Thu cũ đã đi xa,
    Bóng em huyền hoặc như sương mờ,
    Ta nghe cô quạnh Thu sầu muộn,
    Còn đâu thơ mộng của Thu xưa.

    Ta gởi hồn theo dấu xa xăm,
    Nghe trăng Thu lạnh gió căm căm,
    Em ơi Thu chết trên đất lạ,
    Ròng rã bây giờ bốn mươi năm.

    ***
     
  12. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    MÙA THU VÀ QUÊ HƯƠNG.


    Đã bao lâu rồi em nhớ không,
    Hoa Soan thôi không rụng bên đường,
    Loài hoa Quỳnh dại không còn nở,
    Bên những đường đi ở ven rừng.

    Mùa Thu thiếu hẳn sắc quê hương,
    Không nghe se lạnh mỗi chiều hôm,
    Hình như giá buốt không còn thấy,
    Mỗi sáng sương mù buổi rạng đông.

    Là lạ bây giờ ở quanh đây,
    Vàng theo gió rụng, nắng reo vui,
    Như hình Thu tới đem tin mới,
    Hoa đỏ đơm chồi giữa nắng tươi .

    Có lẽ lòng ta vẫn chưa nguôi,
    Những hình bóng cũ rất xa xôi,
    Những mùa Thu đến ven rừng núi,
    Có lá vàng bay ngợp chân đồi.

    Lòng vẫn đem lòng thương nhớ ai,
    Quê hương mù mịt chốn chân mây,
    Nghe như réo gọi tình non nước,
    Qua bóng chinh y ở một thời.

    Đã mấy Thu rồi em nhớ không,
    Đường quê mây trắng phủ bềnh bồng,
    Đẹp như tranh vẽ trong hồn nhỏ,
    Non nước chìm theo những sắc hồng.

    ***
     
  13. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    DÒNG MÁU QUÊ HƯƠNG

    Tôi yêu màu hoa đỏ,
    Như dòng máu quê hương,
    Thấm qua muôn thế hệ,
    Vào sông núi muôn trùng.

    Những đường mòn dốc núi,
    Những khe suối chập chùng,
    Bao sông dài biển rộng,
    Đầy máu đỏ quê hương.

    Từng mùa khi Mai nở,
    Mấy thủa Hạ đơm bông,
    Phượng hồng càng rực rỡ,
    Lòng càng nhớ non sông.

    Bây giờ còn kỷ niệm,
    Đời lưu vong ê chề,
    Trang sử buồn khép lại,
    Chết lặng với tình quê.

    Tôi yêu màu hoa đỏ,
    Như máu thịt thân mình,
    Đời bao nhiêu dâu bể,
    Không giết được thâm tình.

    ***
     
  14. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***
    TIẾNG CHUÔNG CHIỀU.

    Tôi nghe bao tiếng hát,
    Êm ái rót vào hồn,
    Như cung đàn muôn điệu,
    Rung tiếng hát quê hương.

    Quê tôi ươm màu nắng,
    Chờ Hạ về đơm bông,
    Phượng bừng khoe áo đỏ,
    Chiều in một sắc hồng.

    Đẹp như muôn tranh vẽ,
    Thơ xuất trong hồn người,
    Khách du đem lòng nhớ,
    Thu vàng trên đường vui.

    Rồi Xuân đem rực rỡ,
    Màu vàng in chân trời,
    Sắc hương nào đương độ,
    Trên môi em khi cười.

    Tôi nhớ quê khôn xiết,
    Những chiều nắng hắt hiu,
    Tiếng sáo diều lồng lộng,
    Gợi hồn khách cô liêu.

    Mỗi mùa Thu lá chết,
    Trải dài trên đường đi,
    Tiếng chuông chiều đồng vọng,
    Như gọi thầm ai về.

    Quê hương nay đã khuất,
    Chỉ còn bóng chân trời,
    Mờ mờ thân ảnh cũ,
    Mà thương nhớ không vơi.

    ***
     
    p324530 likes this.
  15. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TRĂNG SUÔNG.



    Thu ơi sao Thu buồn tênh,
    Để sương khuya rụng bên thềm,
    Cô đơn như một linh hồn,
    Đêm đêm ngồi ngắm trăng suông.

    Thu về tô màu chia phôi,
    Cho bao nhiêu lòng ngậm ngùi,
    Những hồn oanh liệt một thời,
    Đêm Thu hỏi có chi vui !

    Tôi ngồi nhớ những đường trăng,
    Những mùa Thu buổi quân hành,
    Đường quê muôn vẻ muôn hình,
    Đẹp hơn cả những bức tranh.

    Chinh chiến nào đã ra đi,
    Mà sao bao người chưa về,
    Hỏi ai chưa vẹn câu thề,
    Để còn tử biệt sinh ly.

    Thu ơi Thu đến buồn tênh,
    Bao nhiêu mộng ước chưa thành,
    Nhìn trăng mà thẹn với mình,
    Thanh bình sao vẫn điêu linh.

    ***
     
  16. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TẠ TỪ THU CŨ.


    Tôi viết bài thơ tạ từ Thu,
    Xua đi khí lạnh và sương mù,
    Những màu hoa đỏ xem như máu,
    Những hồn cô quạnh mỗi đêm thâu.

    Tôi gọi niềm vui đợi nắng Xuân,
    Nhìn muôn hoa nở khắp non sông,
    Những sáng mai hồng khoe sắc thắm,
    Muôn họ muôn dân một tấm lòng.

    Thế rồi non nước của quê tôi,
    Người người cất tiếng hát reo vui,
    Lời đồng dao cũ vang đồng vọng,
    Mỗi buổi hoàng hôn phủ cánh đồng.

    Tôi đợi chờ em trên lối đi,
    Ngày xưa hai đứa thốt lời thề,
    Nước non bình định tình gieo hạt,
    Hạnh phúc theo nhau nối gót về.

    Tôi viết bài thơ tạ từ Thu,
    Tạ từ giá lạnh buốt tâm tư,
    Những hơi Thu cũ vương sắc máu,
    Mùa Thu bất hạnh một năm xưa.

    ***
     
  17. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***


    TÌNH TRÊN BIA MỘ.


    Tôi nhìn hàng cây trơ trọi,
    Chơ vơ những nhánh xương gầy,
    Nghe như rét mướt quanh đây,
    Vài bông tuyết nở trên cây.

    Thế là mùa Đông băng giá,
    Từng năm nối gót theo về,
    Những ngày Đông dài lê thê,
    Thương em xót nỗi tình quê.

    Lòng buồn thường khi vẫn kể,
    Tình xưa gói nặng lời thề,
    Từng mùa chinh chiến ra đi,
    Mang theo mỗi dặm sơn khê.

    Nước non vẫn màu khói lửa,
    Tang bồng còn nợ non sông,
    Đành phụ tình em từng năm,
    Nhớ nhau nghe buốt tâm can.

    Bây giờ biết em còn nhớ,
    Từng mùa Soan đổ vàng bay,
    Bao cánh thư xưa dần phai,
    Anh còn giữ mãi hôm nay.

    Hơn bốn mươi năm vằng vặc,
    Lòng anh vẫn nhớ câu thề,
    Em mang tình qua bên kia,
    Anh ngồi xây lại mộ bia

    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn