Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tâm

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do Việt Dương Nhân khởi đầu 22 tháng Chín 2009.

  1. Nhận...
    "Ngẫm hay muôn sự tại Trời
    Trời kia đã bắt làm người có thân
    Bắt phong trần, phải phong trần
    Cho thanh cao, mới được phần thanh cao"

    ("Kim-Vân-Kiều" Nguyễn Du)


    Trời cho phải nhận biết sao
    Lỗi đành chịu vậy, chớ bào chữa chi
    Thương được trọng, ghét bị khi
    Hiểu rồi thâu nhập có gì ngạc nhiên

    Ráng sao ăn ở lành hiền
    Thiệt mình chút đĩnh, chớ phiền tha nhân
    Cố so bằng phẳng cán cân
    Nhẹ lòng dấn bước đường trần Bát-Phong.

    Dựng màn để cản gió giông
    Hài đinh, dép sắt gai chông sợ gì
    Đường ta đi, ta cứ đi
    Nắng mưa chẳng ngại, dạ trì, gan kiên.

    Khắc ghi lời của Thánh hiền
    Học đòi Quân Tử, theo Tiên cảnh Trời
    Trần gian là của muôn loài
    Tâm bình, hồn lặng đêm ngày nhàn an

    Nguyệt - Dương sáng, mây mù tan
    Thiều Quang chiếu rọi ngút ngàn muôn phương.

    DT_vdn
    (Villemomble, 23giờ25 tư gia Hồng-Lộc, đêm trăng xuân 28-05-1999)
     
  2. Giải Thoát Nơi Đất Vườn Thơ

    Đất vườn thơ
    Là Nguyệt sáng chứa chan
    Là vầng Dương
    Soi chiếu khắp muôn ngàn
    Là chiếc thuyền Bát Nhã
    Đưa dân gian qua cầu đổ vỡ.
    Là nơi để giải thoát
    Những tâm hồn nức nở
    Cũng là đất vùi chôn
    Đau khổ kiếp con người.

    Xin cảm tạ... Đất vườn thơ ơi !
    Đời ta đã giải thoát được rồi
    Không thắc mắc, bồi hồi gì nữa
    Mà nghe nhẹ nhàng, thanh thản thôi.

    Diệu Thi_vdn
    (Ivry-sur-Seine, Bạch Am, xuân 2004)
     
  3. Mẹ Là Tất Cả

    Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
    Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
    Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
    Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

    Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
    Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
    Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
    Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

    Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
    Là suối nguồn trong, con lội, con bơi
    Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
    Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

    Chúc Mẹ đi được yên lành
    Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
    Chúc Mẹ giấc ngủ như ru
    Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.

    Diệu Thi_vdn
     
  4. Lời dạy của một vị Sư Phụ

    Lợi hại mấy điều KHÔNG

    Không ngạo mạn khiến người trọng lễ
    Không chấp tâm khiến thân thể nhẹ nhàng
    Không ghét ganh khiến chẳng tính nghi nan
    Không tham dục khiến bảo toàn đạo đức
    Không tự trị khiến cho người khác trị
    Không lỗi lầm khiến chẳng sợ ai.
    Không lợi danh khiến chẳng bợ đó đây,
    Không sân nộ khiến lời đầy hoà nhã.
    Không kiên nhẫn khiến hoại hư việc cả
    Không phiền ưu khiến thư thả trong lòng
    Không vị tư khiến chẳng sự bất công.
    Không biếng nhác khiến việc không bỏ sót
    Không cá nhân khiến làm xong đại cuộc,
    Không tha mình khiến chẳng buộc tội ai.
    Không tâm mê khiến đời chẳng nhiễm say,
    Không ích kỷ khiến lòng hay bố thí.
    Không suy xét khiến sự không thông lý
    Không tự tin khiến nản chí dễ dàng.
    Không quyết tâm khiến khó vượt gian nan
    Không biết thẹn khiến tài năng khó phát
    Không chịu hối khiến thêm nhiều tội ác
    Không chơn tu khiến đoạ lạc không thôi
    Không tâm lành khiến đức chẳng sinh sôi
    Không niệm Phật khiến khó ngồi Cực Lạc
    Không tỉnh ngộ khiến khó tìm bến giác
    Không chủ tâm khiến tà ác cuốn lôi
    Không trì thiền khiến vọng động không thôi
    Không tưởng Phật khiến sự đời loạn tưởng.
    Không nhân lành khiến sẽ không phước hưởng
    Không thuỷ chung khiến phí uổng công tu
    Không thanh tâm khiến ánh huệ khó thu
    Không đuốc Phật khiến đời mờ lạc lối.
    Không tinh tiến khiến Liên Hoa khó tới
    Không trau tâm khiến lấp mối huyền vi
    Không tu nay khiến mai mốt khổ nguy
    Không hành đạo khiến mất kỳ giải thoát.

    Thanh Sỹ ​
     
  5. Thơ Rabindranah TAGORE
    Thi Sĩ Đông Hồ dịch

    Quê Hương Nhân Loại


    Đó là chốn lẳng tăng khí cốt
    Đó là nơi khoáng đạt tâm hồn
    Là nơi bác ái chứa chan
    Là nơi chẳng có tương tàn tương ly
    Đó là chốn trí tri cách vật
    Đó là nơi nỗ lực thành công
    Là nơi đạo lý quán thông
    Thanh cao chẳng lẫn trong vòng tối tăm
    Đó là chốn vững cầm thiên ý
    Bước vào nơi ngõ trí đường nhân
    Thảnh thơi trong cõi tinh thần
    Quê hương nhân loại muôn phần tỉnh tươi.


    Lời Cầu Nguyện


    Cầu nguyện đấng toàn năng toàn trí
    Đánh tan lòng vị kỷ đê hèn
    Cầu cho lòng được tự nhiên
    Khi vui vui thoảng khi buồn buồn qua
    Cầu cho được tài hoa lỗi lạc
    Để đem thân gánh vác việc đời
    Lòng ta nguyện với lòng trời
    Gần đời cao thượng xa đời nhỏ nhen
    Nguyện đừng khuất phục quyền uy vũ
    Nguyện đừng khinh bỏ kẻ khốn cùng
    Lòng trời xin tựa cho lòng
    Trong khuôn số mạng vui cùng Hóa nhi.

    "VDN sưu tầm trong quyển ‘’Việt Nam Quang Hoa’’ tr. 167 & 168
    của Hàn Lâm - Tiến Sĩ - Hương Giang - Thái Văn Kiểm"

     
  6. Có Những Lúc...

    Có những lúc thấy mình một cõi
    Chốn dương gian chắng có bóng người
    Vung vai, hít thở vài hơi
    Lên NET gõ gõ tiếng cười rền vang.

    Có những khi bình an yên tĩnh
    Không buồn_vui ngồi tịnh giữa nhà
    Niệm Quan Âm, tưởng Di Đà
    Vững lòng tính ngưỡng, Thích Ca bên mình.

    Diệu Thi_vdn
     
  7. Tâm II

    Thân yên tịnh lạc đấy Niết Bàn
    Phiền não lao xao đó trần gian
    Suối lòng tinh khiết bụi nào bám
    Chợ đời nhập cuộc TÂM vững an

    (dt_vdn)


    Thân thọ tâm pháp


    Thân bất tịnh bởi do huyển có
    Tâm vô thường bởi nó lăng xăng
    Thọ thị khổ muôn vạn phần
    Pháp vô ngã mãi trôi lăng không ngừng

    Không thân thì chẳng khổ sầu
    Không tâm thì chẳng vọng cầu viển vong
    Một đời sống thế cho xong
    Vào không diệu hữu không trong không ngoài

    Bể sầu cuộn sóng trần ai
    Nương thuyền Bác Nhã đêm dài thoát si
    Chân Như quả bất tư Nghì
    Vào ra an tịnh sân si vô hình

    Bốn bề trời đất lặng thinh
    Bát phong kia mới vô tình lướt qua
    Gió đời là chuyện quỷ ma
    Lòng không dao động khỏi sa bể đời

    Dứt tình khi dứt làn hơi
    Chỉ còn nghiệp dĩ vào nơi luân hồi
    Cố công niệm Phật xa rời
    Để mong ra khỏi phương trời trầm luân

    Hương Việt
     
  8. Tự Thắng Mình

    Ta tự khắc sầu trong trái tim
    Ta tự thả đời trôi nổi chìm
    Ta tự lái chèo con thuyền nhỏ
    Ta tự dựng lều ngồi lặng im.

    Ta tự thua người để thắng ta
    Ta tự xóa nhòa những xa hoa
    Ta tự xả buông bao vật chất
    Ta tự tìm đường lánh đọa sa.

    DiệuThi_vdn

    Bạch Am, đêm 27.12.2006 ​
     
  9. ..... Buông .....

    Nhặt được một câu
    Buông xả cả đời
    Dính mắc một lời
    Khổ đau suốt kiếp

    Trái oan, oan trái
    Nghiệp quả trả vay
    Lẩn quẩn đêm ngày
    Luân hồi nối tiếp ..

    .....XẢ.....

    dt
    Những ngày cuối tuần, cuối tháng, cuối năm
    Bạch Am 29.12.2006 ​
     
  10. Mười Phương Là Nhà

    Cô liêu một góc bên đời
    Nhưng lòng gởi khắp chân trời biển xa
    Mười phương đâu chẳng là nhà
    Tâm cầu mong cõi Ta-bà BÌNH AN

    DT_vdn
    Bạch Am 30.12.2006​
     
  11. Phù Du ...

    Mong manh là kiếp con người
    Cuộc đời là chuỗi khóc cười triền miên
    Sau vui tiếp đến ưu phiền
    Mấy ai bước được đến miền thần tiên

    Hảo huyền là mối lương duyên
    Sông Tương Biển Ái ấy miền trầm luân
    Từ thơ ngây đến phong trần
    Đếm sao cho hết những lần lệ rơi ?

    Sang hèn rồi cũng thế thôi
    Dưới lòng đất lạnh rã rời tay không
    Còn gì đâu nữa mà mong
    Đã qua ngày tháng thu đông hận sầu

    Qua rồi xuân hạ muôn màu
    Qua đi cay đắng ngọt ngào phù du
    Thân tan trong chốn bụi mù
    Tình tan trong cõi thiên thu ngậm ngùi

    Hà Lệ Thu
    Paris, 9.5.2007​
     
  12. Thả Tâm

    Sóng to, gió lớn ùa về
    Tấm thân nhầu nát - chẳng hề hấn chi
    Thất tình lục dục (tham) sân si
    "Thanh Gươm Trí" hãy kiên trì chận ngay.

    *

    Đấy mới biết Như Lai thử thách
    Xem tâm linh xử cách ra sao
    Ráng lên... cứng rắn đi nào
    Đừng ham danh lợi mà vào "lưới mê"

    Rồi Phật Tổ sẽ chê, sẽ trách
    Con ăn năn Sám Hối muộn màng
    Chi bằng chớ dối lòng mình
    Thả TÂM tự tại... ánh Minh Quang về.

    vdn_dt
    Bạch Am, bình minh 28.6.2007
     
  13. Từ - Bi - Hỷ - Xả

    Từ là tâm chẳng sân-si
    Bi là thương hết không vì một ai
    Hỷ là vui vẻ hòa hài
    Xả là xóa hết đắng cay vui buồn...

    (DT_vdn)
     
  14. Sám Hồng Trần


    Cõi trần thế sắc thân trôi nổi,
    Mấy ai từng trăm tuổi được đâu,
    Đời là bể khổ bấy lâu,
    Chỉ vì mê muội ăn sâu khôn rời.
    Bởi vô minh tự thời vô thủy,
    Thọ, tưởng, hành, thức khởi nhân duyên,
    Luân hồi sinh tử liên miên,
    Ra vào ba cõi, xuống lên sáu đường. O
    Lê Long Đỉnh khôn lường hoang đạo,
    Giết dân lành, dâm bạo vô lương,
    Nhãn tiền nghiệp báo liệt giường,
    Hờn chồng oán chất, cùng đường bỏ thân. O
    Lý Thái Tổ xuất thân học đạo,
    Lấy đức lành dạy bảo dân yên,
    Lẫy lừng, phạt Tống bình Chiêm,
    Mấy trăm năm Lý, văn minh rạng ngời. O
    Trần Thái Tôn dựa nơi Phật pháp,
    Lấy tu hành trị nước, an dân,
    Mấy lần đuổi giặc ngoại xâm,
    Truyền ngôi kế vị mấy trăm năm liền. O
    Hãy nhìn lại tôi hiền Nguyễn Trãi,
    Tận trung mà vẫn phải oan gia,
    Vì sao tru diệt cả nhà?
    Vì sao ba họ rồi ra bỏ đời?
    Vì sao được phục hồi chức tước,
    Có phải vì nghiệp trước hay không?
    Anh hùng cái thế Quang Trung,
    Vì sao mạng yểu não nùng non sông? O
    Nhìn những cảnh vô thường khôn xiết,
    Tử sinh mà ai biết ra sao?
    Đời này, đời trước, đời sau,
    Người hiền tự thuở trông vào đức nhân. O
    Hãy nhìn lại Lý, Trần, Lê, Nguyễn,
    Người hiếu hiền thể hiện đức nhân,
    Dù cho danh lợi muôn phần,
    Bất nhân thất đức xa gần ai khen?
    Giữa trần tục bon chen danh lợi,
    Mùi thế trần sao vội cho thơm,
    Vinh hoa phú quý chập chờn,
    Như là bọt nước trong cơn sóng cồn.
    Thuốc tiên của Lãn Ông Hải Thượng,
    Đã bao giờ cứu mạng mình đâu,
    Sinh-già-bệnh-chết bấy lâu,
    Đã thành quy luật gây bao khổ sầu.
    Dù vua chúa, công hầu, khanh tướng,
    Hay nghèo hèn vất vưởng thương đau,
    Cuối cùng ba tấc đất sâu,
    Yên mình một nấm cỏ khâu xanh rì. O
    Đã biết vậy đừng mê muội nữa,
    Kiếp nổi chìm lần lựa trôi qua,
    Thành tâm niệm Phật Di-đà,
    Làm lành gây phước để mà tu tâm. O
    Đã biết cảnh hồng trần trôi nổi,
    Một ngày nào cát bụi buông xuôi,
    Vô thường muôn sự rõ rồi,
    Hoa sen chín phẩm là nơi an bình.
    Đã qui luật tử sinh không khỏi,
    Sống cũng đừng nông nổi gian tham,
    Chỉ vì nghiệp ác đã làm,
    Chuốc vào quả báo lại càng đau thương.O
    Quyền chức trọng đường đường tự đắc,
    Chỉ một cơn gió lốc tiêu điều!
    Của tiền tranh đoạt bao nhiêu?
    Rồi hai thước đất ai nhiều hơn ai? O
    Hãy về trước Phật đài sám hối,
    Biết bao điều tội lỗi xưa nay,
    Nhất tâm niệm Phật đêm ngày,
    Nguyện về Cực Lạc ngồi đài hoa sen. OOO

    (Không biết tác giả)
    ST
     
  15. Dừng Tâm


    Lang thang trong sáu nẻo
    Mê lầm ba cõi si
    Kiếp nào không ái dục
    Đời nào được chuyển y ???
    *
    Hãy dừng tâm đi thôi !
    *
    Lằng nhằng nơi chợ búa
    Công danh mãi múa may
    Làm sao niệm tỉnh giác
    Để đại ngộ có ngày ???
    *
    Hãy dừng tâm đi thôi !
    *
    Làm sao chốn loạn ngôn
    Ta thành thực hùng hồn?
    Làm sao nên ngây dại
    Giữa kẻ khéo người khôn?
    *
    Hãy dừng tâm đi thôi !
    *
    Làm sao đạt đại bi
    Nơi ganh ghét tị hiềm ?
    Làm sao tìm chân thực
    Nơi hình bóng tiếng vang ?!?! !
    *
    Hãy dừng tâm . . .
    *
    Dừng tâm đứng lại : thân, tâm, tánh
    Một niệm vuông tròn : tâm đắc tâm !
    (Lê Anh Chí)

    *

    Nhẹ Tâm

    Cô đơn duới ánh đèn mờ
    Thả hồn trong cõi bơ vơ mịt mù
    Lần mò hái được "Vô Ưu"
    Thoạt nhiên tỏa sáng, tâm tư nhẹ nhàng.
    (vdn)

    Lần tràng hạt miệng Nam mô Phật
    Giữa vầng trăng tỏa sáng mênh mông
    Bước đi thơ thới trong lòng
    Cuộc đời như thế cầu mong điều gì ?!

    Ngày hai buổi lo chi đủ thiếu
    Cơm đủ no giường chiếu ấm thân
    Ngày đêm niệm Phật ân cần
    Còn chi ham muốn tham sân với đời !

    Hương Việt

    *

    "Tâm Đắc Tâm"(*)

    Thương nhớ thương biết bao kỷ niệm
    Cánh đồng vàng ẩn hiện trong tâm
    Nhớ ngôi nhà Mẹ (ở) "Xóm Đầm"
    Đơn sơ nho nhỏ vẫn nằm trơ trơ

    Những tháng năm bơ vơ xứ lạ
    Tìm kế phương nuôi Mẹ, Chị, Anh
    Áo cơm no ấm an lành
    Ngày mai "trở lại" lòng thanh thản lòng

    Chẳng ước mong rườm rà vật chất
    Nào "mê" đời phú quí cao sang
    "Tâm Đắc Tâm*" diệt tham sân...
    "Từ Bi Hỉ Xả lành nhân, lợi người".

    vdn_dt
    ________________
    (*) Thơ Lê Anh Chí

    ________________
    " PHỦI BỤI TRỪ DƠ "

     
  16. Hạc Hồng Khép Cánh

    Vẳng nghe điệu nhạc cung đàn
    Mảnh đau thương, hóa trăm ngàn giọt châu

    Thâm trầm đời chuốc lắm sầu
    Từ em về chốn đỉnh đầu núi xa.

    Em đi nước bốc, mây sà
    Gió ngưng, mưa đọng, tiếng ca im lìm.

    Hạc hồng khép cánh trong đêm
    Ngủ yên giấc mộng mơ tiên hiện về.

    ............... !!

    Hồn chìm trong cõi đam mê
    Say sưa ngụp lặn, lết lê thân tàn

    Sổ đời nay đã sang trang
    Gió giông lắng lặng, mây ngàn biếc xanh.

    Như Kiều_vdn [/cebter]​
     
  17. Thoát

    Từ ta thoát chốn ưu phiền
    Qua vùng tĩnh lặng điềm nhiên lắng lòng
    Bận gì trong gió, ngoài giông
    Mưa sa, nắng táp hồn không vướng sầu.

    vdn_NhưKiều

    (17.6.2009)​
     
  18. Buồn Buồn Buồn !!

    Sao mà buồn thế hỡi em ?
    Cái buồn hãy ráng khiêng đem khỏi lòng

    Buồn buồn hãy liệng xuống sông
    Cho trôi biệt tích, nếu không sẽ cuồng

    Vẳng nghe tiếng mõ hồi chuông
    Niệm câu lục tự xả buông cơn buồn !
    ..........!

    vdn
    (Bạch-Am, đêm buồn khủng khiếp 23.11.2011)​
     
  19. Lại Buồn !

    Hôm nay tôi bỗng nhiên buồn
    Mà hồn thơ chẳng trào tuôn một vần !!

    Đêm nay nước mắt lưng tròng
    Có ai hiểu nổi đáy lòng của tôi !!

    Bên rèm nghe tiếng lá rơi
    Xạc xào như thể chân người dẫm lên !!

    vdn​
     
  20. Bài thơ vô Nghĩa

    Sáng nay nhìn thấy em treo
    Cái đầu lủng lẳng bay vèo trong mây

    Khó khăn trong kiếp sống này
    Cô Hằng, chị Nguyệt chau mày cười duyên

    Ai hay cho kẻ chèo thuyền
    Lượm hoa, nhặt bướm kết duyên nợ đời !!

    Quên đi hình chuột, bóng dơi
    Quỉ ma hiện diện ngời ngời ngày đêm.

    Tìm đâu khúc nhạc dịu êm
    Tay nâng chén ngọc, hồn mềm mại bay ?!!

    Cảnh nào là cảnh Thiên Thai
    Dẫu trong ngục lạnh, hình hài vẹn nguyên.

    Từ em bên ngọn thác ghềnh
    Đầu bù tóc rối hớ hênh mất thần

    Đưa tay nhặt lấy lá bần
    Con chim oanh hót không ngần ngại quên

    Lục bình chìm nổi lềnh bềnh
    Phượng Hoàng đáp xuống khều lên cánh buồm.

    Bay quanh lượm nhặt nỗi buồn
    Đặt nơi cảnh giới sáng chuông, mõ chiều.
    .............?!!

    vdn
    (Ivry sur Seine, 8.12.2011)​
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn