Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tôi Còn Nợ

Chủ đề trong 'Thơ Tranh Đấu' do LeXuanNhuan khởi đầu 22 tháng Năm 2016.

  1. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    TÔI CÒN NỢ

    Tôi còn nợ tổ tiên, đất nước
    Việt Nam ơi, không lúc nào khuây
    Nhiệt huyết sôi tình yêu tổ quốc
    Súng gươm chưa thỏa chí rồng mây.

    Tôi còn nợ công cha nghĩa mẹ
    Biển Ðông kia không thể sánh cùng
    Thái sơn cao và dày nào kể
    Cuộc đời con trót nợ tang bồng.

    Tôi còn nợ cuộc đời nhân thế
    Góp phần lo bảo vệ sơn hà
    Trách nhiệm nặng thân trai thế hệ
    Phải lưu vong xa cách nước nhà !

    Tôi còn nợ vợ con, bè bạn
    Ðời người sao giới hạn thời gian !
    Hạnh phúc chưa tròn, vui chưa vẹn
    Ðể vợ con bằng hữu trách than.

    Tôi vẫn nợ và tôi còn nợ
    Nợ đồng lân, nợ đến mai sau
    Từng thế hệ tiếp theo thế hệ
    Nhìn Việt Nam đổi sắc thay màu.

    Hoài bão trong tôi chưa toại nguyện
    Việt Nam còn khốn khổ gian nan
    Tự do, dân chủ bao giờ đến
    Dân tộc Việt hết cảnh lầm than.

    Ngày đó cờ vàng bay phấp phới
    Lòng dân thơ thới nỗi hân hoan
    Sống lại một thời xưa sáng chói
    Dìu nhau về với Mẹ Việt Nam !


    ÐỨC HỒ



    I AM STILL INDEBTED


    I am still indebted to my ancestors and nation.
    Oh Vietnam! why I can never soothe my frustration?
    My love of our fatherland fervently boils in my blood
    The military service had not satisfied my aspiration.

    I still owe my dad and my mom for their kindness
    So deep that the Pacific Ocean’s depth is a dubiety.
    The high and big Mt. Everest isn’t worth mentioning;
    My life is burdened with duties towards society.

    I am still indebted to the world,
    Having to contribute to the defense of my land.
    A he-man of the times with heavy responsibilities,
    I have had to live in exile to maintain my sand.

    I am still indebted to my family and friends,
    But how time limits human life.
    Happiness isn’t yet complete, joy neither perfect,
    So I am reproached by buddies, kids and wife.

    I am in debt and still in debt,
    Owed to neighbors, even to future peers.
    Generation succeeds generation
    To witness Vietnam change its colors and spheres.

    Innate ambitions haven’t been fulfilled;
    My country has still been pushed into malposition.
    When will Liberty and Democracy come true
    For my compatriots to end their wretched condition?

    On that day our national yellow flag will proudly fly,
    Our people’s heart and soul rejoice at its height;
    And reveling in reviving the old bright times
    We expatriates return to our Motherland in delight.


    Translation by THANH-THANH
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn