Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Tháng Tư Lại Về

Chủ đề trong 'Phòng Video Nhạc Việt' do VongNgayXanh khởi đầu 15 tháng Tư 2016.

  1. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân

  2. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Người Vợ Tù Cải Tạo
    Cái Cò - Sáng tác Nguyệt Ánh
    Hai Hàng Cây So Đũa-Thơ Nguyên Huy-Nhạc Trọng Minh
    Trình bày Hạt Sương Khuya ​

    CÁI CÒ
    (NGUYỆT ÁNH)
    Cái cò lặn lội bờ sông
    Gánh gạo nuôi chồng, tiếng khóc nỉ non
    Thương em dạ sắc lòng son
    Một thân đơn chiếc, nuôi con thay chồng

    Bàn tay ai tốt vàng rồng
    Bàn tay em nứt, máu hồng tuôn rơi
    Nhìn nhau muốn nói vạn lời
    Mà tim se thắt rối bời tâm can

    Cái cò ngày nay, không còn gánh gạo
    Gạo đã thành, một quá khứ xa xôi
    Cái cò ngày nay, xuống biển tìm mồi
    Ngô sắn khoai sùng, ăn cầm chừng nước mắt tuôn rơi
    ***
    Cái cò lặn lội bờ ao
    Bán giọt máu đào, nuôi dưỡng đàn con
    Thương em lội suối trèo non
    Vùng Kinh Tế Mới, nuôi con thay chồng

    Biển dâu đã hóa ruộng đồng
    Nhà tan nước mất, vợ chồng chia ly
    Chồng đi cải tạo không về
    Vợ đi tay cuốc, tay cày đất hoang

    Cái cò ngày nay, mơ tìm chén gạo
    Giọt máu đào dành để bán nuôi con
    Cái cò ngày nay, gối mỏi chân mòn
    Vai gánh vai gồng, đi thăm chồng cách núi ngăn non
    ***
    Cái cò lặn lội bờ đê
    Đói khổ trăm bề, nước mắt đầy vơi
    Thương em tuổi mới đôi mươi
    Vì cơn quốc biến, hoa trôi hương tàn

    Chiều trên quốc lộ kinh hoàng
    Chồng em tuẩn tiết, máu tràn như sông
    Chồng em chiến sĩ anh hùng
    Vì dân chiến đấu, thác cùng muôn dân

    Cái cò ngày nay, đã thành góa phụ
    Tay dắt mẹ chồng, tay dắt đàn con
    Muốn về làng quê, quê cũng không còn
    Giặc bắt lên rừng, đi vào vùng chướng khí Lam Sơn
    ***
    Cái cò lặn lội bờ mương
    Vét cống đào đường, gió rét lạnh căm
    Chồng em giặt bắt biệt tăm
    Tù Nam Tù Bắc, biết thăm nơi nào

    Một đêm gió lộng mưa gào
    Được tin anh đã đi vào thiên thu
    Chồng em chết giữa ngục tù
    Khổ sai đói rét, Cộng thù giết anh

    Cái cò một thân, lên vùng đất lạ
    Đến trại tù, tóc quấn vành tang
    Đếm từng mồ hoang, máu lệ hai hàng
    Đau xót cho chồng, không mộ phần, không khói, không nhang.
    *
    * *
    Hai Hàng Cây So Đũa

    Hai hàng cây so đũa
    Lặng đứng nhìn xe qua
    Lên thăm anh lần cuối
    Hàng cây cũng nhạt nhòa
    Lên thăm anh lần cuối
    Trong lòng em khóc thầm
    Lên thăm anh lần cuối
    Trong lòng em khóc thầm

    ĐK:
    Đưa con đi tìm sống
    Trùng dương thật mênh mông
    Bờ tự do vẫy gọi
    Hợp tan rồi có không
    Hợp tan rồi có không
    Đời anh rồi vắng không
    Đời em rồi vắng không, vắng không
    Ra đi bao hờn tủi
    Em ngậm ngùi khóc thương
    Thương anh đợi mòn mỏi
    Hờn căm ngút đoạn trường
    Lên xe về ,con hòi ?
    Mẹ ơi, đến bao giờ lên thăm ba lần nữa
    Mắt em nhòa hơi mưa
     
    SongBachDang likes this.
  3. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Quê Hương Bỏ Lại
    Tác giả: Tô Huyền Vân - Hạt Sương Khuya trình bày​

    Những ngày xa quê hương
    là những ngày mang đau thương.
    Một ngày xa quê hương
    là một ngày mang đau khổ

    Một ngày không nắng ấm
    và một ngày mong mưa rào
    một ngày thiếu hơi thở
    của đồng cỏ nước Việt Nam

    Đất nào sinh ra tôi
    mẹ hiền nào cưu mang tôi
    Miền nào nuôi thân tôi
    mà giờ này tôi xa rồi

    Này dòng sông phơi nắng
    kìa đồng ruộng lúa chín vàng
    giờ này đã xa rồi
    và ngàn đời nhớ Việt Nam

    Hãy nhớ và hãy nhớ
    Người Việt Nam đang lạc loài
    Hãy thương và hãy quý
    Tình đồng bào ta với ta
    Hãy biết và hãy biết
    Rằng ngày mai khi ta về
    Hãy nhóm ngọn lửa hồng
    Đốt sáng vạn niềm tin

    Gió chiều mang hương quê
    Lòng giật mình trong cơn mê
    Ngày dài ôi lê thê
    Mà hồn mình như ê chề
    Sài Gòn trong nắng cháy
    Đà Lạt dấu trong sương mờ
    chiều nào biển Vũng Tàu
    sóng tận cùng đến Cà Mau

    Nhớ chiều quê hương ơi
    Thật tận cùng xa xôi thôi
    Vùng trời Nha Trang xưa
    Và dòng Đồng Nai hững hờ
    Nào Cần Thơ nắng ấm
    Kìa ruộng đồng lúa chín vàng
    Giờ này đã xa rồi
    và ngàn đời nhớ Việt Nam.
     
  4. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Chuyện Buồn Tháng Tư
    Tiếng hát Hạt Sương Khuya
    Đan Thanh giới thiệu​
     
    SongBachDang likes this.
  5. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Hơi Thở Viêt Nam
    Thơ Trần Trung Ðạo-Nhạc Mã Đình Sơn- tiếng hát Thúy Anh​

    HƠI THỞ VIỆT NAM
    ( Ðể tưởng niệm Trung Tá Cảnh Sát Long, người đã tự sát dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến tại Sài Gòn sáng ngày 30-4-1975)

    Trên đám cỏ này là nơi anh đã nằm
    Trên nắm đất này là nơi máu anh đã nhỏ
    Ðất vẫn một màu nâu
    Cỏ vẫn một màu xanh muôn thuở
    Mặt trời mỗi sớm vẫn rọi vào làm lóng lánh
    những giọt sương
    Như đôi mắt sáng của anh
    Lần cuối cùng ngửa mặt nhìn tổ quốc yêu thương
    Dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến.

    Trung Tá Long !
    Họ của anh là gì vẫn chưa ai biết
    Có phải là Ngô, Ðinh, Lý, Trần hay Lê, Nguyễn...Văn Long ?
    Không, tên của anh đã bắt đầu
    Từ ở núi, ở rừng, ở biển, ở sông
    Ở những câu chuyện thần tiên mẹ thường hay kể
    Từ thuở Cha Lạc Long dắt năm mươi con xuống bể
    Mẹ Âu Cơ dắt một nửa lên ngàn
    Từ thuở bầy chim Lạc chắp cánh bay về
    vùng nắng ấm phương Nam
    Xây tổ bên sông Hồng, sông Cửu
    Tên của anh đã bắt đầu khi con rồng Việt Nam
    phun lửa đốt rừng dựng nên bờ cõi
    Truyền vào lồng ngực anh hơi thở vào đời
    Hơi thở Việt Nam hòa trong anh suốt thuở làm người
    Sáng ba mươi anh trở về với mẹ
    Hồn anh bay giữa trời quê hương
    Một màu tang quạnh quẽ
    Tổ quốc nghiêng mình tiễn biệt một người con.

    Lòng anh đau khi nghe tiếng chiếc xe tăng
    Ðang nghiền nát Sài Gòn
    Hy vọng chết dưới mỗi lằn xích sắt
    Viên đạn Nga bắn vào tim nước Việt
    Lưỡi lê Tàu đâm thủng ngực dân Nam
    Ôi ! có bao giờ trong suốt bốn nghìn năm
    Mà đất trời quê hương ta buồn như hôm ấy
    Những mẹ, những cha, những cụ già, em bé
    Ngơ ngác nhìn nhau, sợ hải, kinh hoàng.

    Một chế độ vừa bắt đầu
    Bằng hận thù, khủng bố, lầm than
    Bằng tiếng xích T54 đay nghiến hồn dân tộc
    Xé nát lòng anh bao hờn căm và tủi nhục
    Anh đã chọn cho mình một cách chết quang vinh.

    Anh ngã xuống giữa Sài Gòn không để lại đủ họ tên
    Nhưng lịch sử nghìn năm sau vẫn nhớ.
    Trung Tá Long !
    Mây vẫn bay trên đầu anh mỗi chiều, mỗi sớm
    Mặt trời mọc mỗi ngày làm lóng lánh giọt sương mai
    Như nước mắt mẹ già nhỏ xuống xác con trai
    Như ánh mắt chị nhìn chồng trong giờ vĩnh biệt
    Ðất vẫn một màu nâu đậm đà như tình người dân Việt
    Nơi anh nằm hoa cỏ vẫn xanh tươi.

    Máu anh rơi để làm đẹp cuộc đời
    Tô thắm đường các em sẽ đến
    Các em là thuyền nhờ có anh là bến
    Trong cuộc hải hành này anh là ngọn hải đăng soi
    Ðường tự do dù còn lắm chông gai
    Nhưng đã có anh mang niềm tin đi trước
    Cám ơn anh, người con yêu đất nước
    Ðã truyền lại cho muôn đời hơi thở Việt Nam.

    Trần Trung Ðạo
     
  6. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Saigon ơi vĩnh biệt
    Nhạc Nam Lộc - Tiếng hát Lưu Hồng​
     
  7. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Lời Nguyện Giữa Biển Đông
    Thơ Thái Tú Hạp-Nhạc Vĩnh Điện-Trình bày Việt Dzũng ​

    Đêm lặng lẽ thuyền đưa ra biển
    Tôi lắng nghe tan nát cõi lòng đau
    Biển mù tăm đưa tới ngàn khổ nạn
    Bàn tay nào tiếp máu yêu thương
    Khi tuyệt vọng như vì sao lạnh ngắt
    Như cánh chim xa rừng đau đớn hót
    Đành đoạn xa nhau lìa bỏ quê hương
    Giữa đại dương gầm thét hãi hùng
    Thuyền xô nghiêng tiếng cầu kinh thảm thiết
    Định mệnh người thách đố giữa bão giông
    Lệ khô người dưới mặt trời như lửa đốt
    Đi về đâu thuyền lạc giữa mênh mông
    Không thể hiểu khi thanh bình muôn dân mơ ước
    Người giết hại người thù hận đau thương
    Người đày đọa người chết thảm giữa đại dương
    Biển ơi! Xin hãy dừng cơn thịnh nộ
    Hãy mở đường đưa ta đến niềm hy vọng bình an
    Biển ơi! Sao không là Mẹ Việt Nam
    Ôm con vào lòng
    Qua bao nghìn năm thăng trầm của đất nước
    Có bao giờ Mẹ từ bỏ những đứa con yêu!

    .
    Thuyền như chiếc lá giữa biển đông
    Ngàn sóng dữ cuốn người chìm sâu đáy nước
    Đừng xé em tôi từng mảnh cuồng điên
    Em chỉ là cánh hoa mong manh thánh thiện
    Em hồn nhiên trinh trắng ngây thơ
    Tiếng Mẹ khóc, Mẹ gào to hơn sóng cả
    Cuộc chia ly bi thảm ngút trời cao
    Biển ơi! xin đưa ta đến với trái tim người
    Trái tim như thác nguồn yêu thương từ ái
    Người thương người qua cơn nghiệt ngã trầm luân
    Hoa Tự Do nở bằng nước mắt
    Bằng máu xương khổ ải kinh hoàng
    Con đường sáng tâm linh hướng dẫn
    Bình minh của hy vọng thăng hoa
    Biển ơi! Dù sao ta vô cùng cảm tạ
    Lời nguyện một lần mãi khắc ghi
    Xin hãy bay lên mầu nhiệm suối Cam Lồ
    Gieo suống ruộng đồng xanh thắm ước mơ
    Mùa Xuân mới đất lành chim đậu
    Cho cuộc đời chuyển hóa Từ Tâm

    .
    Chuyện thuyền nhân là những trang sử
    Máu xương và nước mắt nghìn năm
    Những thảm kịch từ Việt Nam réo gọi
    Từ biển đông trầm thống kêu gào
    Biển xót xa và loài người cứu khổ
    Trong vòng tay Thánh Mẫu Từ Bi
    Trong trái tim Mẹ Quan Âm Bồ Tát
    Vượt qua rồi những thảm cảnh sầu đau
    Hãy thắp lên ngọn hải đăng tỉnh thức trong hồn nhau
    Tạ ơn đất trời xóa tan thù hận
    Ánh sáng đức tin trong tăm tối nguyện cầu
    Cho chúng ta đến nơi an bình hạnh phúc
    Trong bao dung nhân loại đón chờ
    Tỏa ngát Tình Thương khắp cùng thế giới.

    .
    Đứng trước biển đông
    Ngôn ngữ trở thành vô nghĩa
    Những âm vang hãi hùng
    Của thuyền nhân tử nạn
    Mãi vọng lên những giai điệu u trầm
    Như tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá
    Ngàn thu chưa vơi nỗi đau thương..

    Thái Tú Hạp
     
  8. VongNgayXanh

    VongNgayXanh Công Dân


    Người Tù Binh Dũng Liệt
    Thơ Thái Tú Hạp-Nhạc Phạm Duy-Tiếng hát Việt Dzũng​
     
    NGUYEN BA VAN and masequesmay like this.

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn