Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ Đặng Quang Chính

Chủ đề trong 'Thơ Tranh Đấu' do DangQuangChinh khởi đầu 28 tháng Giêng 2010.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình xa nhà


    Cựu sĩ quan sau ba năm cải tạo
    Quản chế xong cầm Quyết định lên đường
    Cái Củ Chi đất thép lại thành đồng
    Phạm văn Cội đồng cỏ hoang xơ xác

    Kinh tế mới Thanh niên Xung Phong tới
    Ở đâu cần nơi đó có thanh niên
    Nơi đâu khó cũng thanh niên gánh hết
    Anh giáo viên tân tuyển phải đi thôi

    Kinh tế mới xưa kia là trận địa
    Nay điạ bàn khoe thành tích nước ta
    Trường mới xây ba vùng ba ốc đảo
    Lũ học trò nữa ngợm nữa đười ươi!..

    Thày cô giáo vừa quê vừa thành phố
    Ở ngoại ô mà cứ tưởng miền xa
    Khu nhà ở giáo viên chưa hoàn tất
    Dạy xa nhà đêm tối khóc vu vơ!...

    Ông thày trẻ tuổi đời ngoài ba chục
    Trẻ trong nghề nhưng già giặn cuộc đời
    Bao thăng trầm phế hưng anh đã hiểu
    Thế cho nên bị theo dõi sát sao

    Anh không khóc cuộc chiến kia đã dứt
    Chỉ buồn phiền vì cuộc sống người dân
    Cuộc chiến dứt nhưng cuộc đời vẫn khổ
    Ðến bao giờ cơm áo được thảnh thơi

    Cô giáo trẻ khóc không vì khổ cực
    Chỉ buồn phiền vì thói nạn quan liêu
    Cô quay về thành phố kia đón tiếp
    Bỏ mặc chàng lạc lõng tại trường kia

    Học trò mến thương ông thày giáo trẻ
    Ước mong thày sẽ về phố không lâu
    Gặp lại cô hai người xây đời mới
    Dạy học trò nhân lễ nghĩa xưa kia

    Nhưng có thể hai người cùng vượt thoát
    Ra nước ngoài được cuộc sống tự do
    Vận mệnh mới khả năng xây đắp mãi
    Giúp nước nhà khi mọi việc đổi thay



    Ðặng quang Chính
    23.01.2010
    00:37
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Xuân đợi mong

    Em bên ấy anh bên này có biết
    Mùa đông tàn xuân đến với mọi người
    Cảnh vật đẹp nhưng lòng người buồn nhớ
    Nhớ quê hương nhớ cả đến người thương
    Lời hẹn đó giờ đây không hiện thực
    Em chân trời anh vẫn mãi phương xa
    Ai ngăn cách chúng ta người đôi nẻo
    Bởi duyên trời hay số phận nước ta
    Cuộc chiến đó hai mươi năm đã thoát
    Ba mươi năm lại diễn cảnh bạo quyền
    Thay quyền dân bán non sông đất nước
    Chịu tôi đòi làm khuyển mã lân bang
    Đến bao giờ người dân vùng đứng dậy
    Bọn bạo quyền hết bán nước cầu vinh
    Vui độc lập mọi nhà mừng tết đến
    Anh với em xum hợp kết duyên đời


    Đặng quang Chính
    04.02.2010
    13:07
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Mùa xuân mới

    Mùa xuân ấy nắng lung linh trước ngõ
    Pháo đỏ hồng rải dọc lối vào nhà
    Em sung sướng đứng bên người chị cả
    Trông tươi vui như dâu mới về nhà

    Đông trước đó em gặp chàng về phố
    Khúc khải hoàn vang dội đón đoàn quân
    Em hậu phương gặp anh trai tiền tuyến
    Duyên chim trời cá nước thỏa lòng trông

    Rồi tháng tư ngày ba mươi kế tiếp
    Giặc tràn về kêu gọi nối vòng tay
    Anh chiến binh phải sa tù cải tạo
    Em thân cô quay bước trở về quê

    Ba mươi năm xứ người anh lưu lạc
    Cuộc chiến kia tiếp diễn vẫn còn đây
    Làn ranh đó phải phân minh thiện ác
    Kẻ tội đồ loài bán nước cầu vinh

    Em trong nước vẫn ngày đêm thương nhớ
    Tưởng đến anh người chiến sĩ năm xưa
    Đã bỏ xác nơi rừng hoang nước độc
    Có ai ngờ anh vượt thoát nhà tù

    Xuân năm nay nắng còn vàng như trước
    Hay héo tàn như màu áo của em
    Xuân sắp đến xuân của toàn dân tộc
    Sống kết đoàn sống độc lập tự do


    Đặng quang Chính
    11.02.2010
    12:58
     
  4. Việt Dũng

    Việt Dũng Khách Quý

    Cảm Nghĩ sau khi đọc "EM CÓ BIÊT.."

    Hay quá, thật thấm thía tâm sụ người cựu quân nhân QG và nhà giáo chân chính!
    Hoan nghênh tác giả đã nói lên tiếng lòng của nhiều người và tài liệu sự thật lịch sử VN
    qua nhũng bài thơ tôi vừa đoc.
    Chúc bạn Đặng quang Chính đóng góp nhiều nữa những sáng tác hay đầy ý nghĩa với một thi hứng tuyệt vời!
    Trân trọng,
    Việt Dũng
     
    Điều chỉnh mới nhất vào lúc: 30 tháng Tư 2010
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Cám ơn Việt Dũng đã khuyến khích.

    Nhân đây, tôi viết một bài thơ mới, ngẫu hứng từ một bài thơ khác, được một người bạn gửi tới.
    ---------------------------------------------

    Đêm bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng,
    Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương,
    Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường,
    Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.

    Đầu ngật ngầy váng vất,
    Thương con mình tất bật ngược xuôi,
    Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời,
    Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm.

    Bàn tay già chầm chậm,
    Thờ thẩn nắm tay con.
    Từ rãnh mắt xoáy mòn,
    Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.

    X X X

    Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ,
    Chuyện tuổi già, con ủ-rũ làm chi.
    Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,
    Mình may mắn, có gì mà áo-não.

    Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão,
    Như mọi người vừa khuyên bảo sáng nay,
    Vì một mai khi rời khỏi nơi đây,
    Khó khăn sẽ theo tháng ngày dai dẳng.

    Bố không muốn mình trở thành gánh nặng,
    Để cho con phải lo lắng miệt mài
    Đời con còn nhiều trách-nhiệm trên vai,
    Đâu có thể chực-chầu hoài sớm tối.

    Thân gầy còm yếu đuối,
    Sao kham nổi đường xa.
    Thêm việc sở, việc nhà,
    Chuyện con cái, dễ gì mà vất bỏ.

    Người già thường cau-có
    Nằm liệt giường, càng khó tính gấp trăm.
    Dù cho con chẳng quản ngại nhọc nhằn,
    Nhưng chịu đựng tháng năm dài sao thấu.

    Bố vẫn muốn sống đời bên con cháu,
    Dẫu cơ hàn, mà rau cháo có nhau.
    Bao năm qua mất Mẹ , bấy năm sầu,
    Bố gượng sống với niềm đau-lẻ-bạn.

    Buồn nhớ lại ngày vượt biên hoạn nạn,
    Bỏ quê nhà, chấp-nhận vạn gian truân,
    Chết trong tay đã nắm chặt chin phần.
    Mạng sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ.

    Con thuyền khốn khổ,
    Sóng gió tả tơi,
    Phút chót đã kề nơi,
    Lối định mệnh, ai người sống sót.

    Tưởng chỉ được nhìn Mẹ, con lần chót,
    Nhưng Trời thương cho trót-lọt qua đây,
    Trong khi bao người biển cả vùi thây,
    Giờ sao nữa, chẳng mảy may tiếc rẻ.

    Bố chỉ hận mình không còn sức khỏe,
    Đở đần con việc lẻ tẻ hôm mai,
    Để chiều về, con bớt phải loay hoay,
    Được yên nghỉ sau ngày dài kiệt sức.

    Khi bị đẩy vào trong phòng hồi-lực,
    Bố biết mình gần tới lúc xuôi tay.
    Dù thoát nạn hôm nay,
    Đời cũng phải rẽ ngay vào lối ngoặc.

    Bố tự biết như ngọn đèn sắp tắt,
    Nên cố tình bẳn gắt mấy ngày qua.
    Nếu chẳng may phải theo gót ông bà,
    Con cũng đở xót xa giờ đưa tiễn.

    Mai kia rời bệnh-viện,
    Con đừng bịn-rịn xót xa,
    Hãy nghe lời y-tá dặn ngày qua,
    Mà đưa Bố thẳng ra nhà dưỡng lão.

    Cuộc sống mới dù là mưa hay bão,
    Bố không buồn,tự bảo vẫn còn may,
    Vì biết rằng, chỉ quanh quẩn đâu đây,
    Con cháu Bố đang vui vầy hạnh-phúc.

    Rồi sẽ có những buổi chiều hun-hút,
    Bố nặn dần từng phút ngóng người thân.
    Nhưng rủi con chẳng tới được một lần,
    Bố cũng hiểu, đừng bận tâm ray rứt.

    Bố không ngại chặng cuối đời khổ cực,
    Nhìn thấy con hạnh-phúc, Bố vui lòng.
    Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là xong,
    Con phải sống cho chồng, cho con cái.

    Hứa với Bố, con sẽ không buồn mãi,
    Nếu mai này, khi Bố phải ra đi,
    Mà con không kịp đến lúc phân kỳ,
    Nói cùng Bố lời chia ly vĩnh-viễn.

    X X X

    Đêm trơn giấc, người con rời bệnh-viện,
    Đôi mắt già quyến luyến vọng đưa chân.
    Trong ký ức phai dần,
    Khuôn mặt những người thân vùng hiển-hiện.

    Lòng chợt thoáng bùi ngùi khi nghĩ đến
    Phút lên đường, theo ước nguyện ba sinh,
    Chân bơ-vơ trong tăm tối một mình,
    Mò mẫm lối hành trình về thiên-cổ.

    TRẦN VĂN LƯƠNG

    ------------------------------------------

    Đêm bệnh viện im lìm không tiếng động
    Già nằm đây thao thức nhớ bạn xưa
    Lời kêu gọi từ phương trời xa thẳm
    Quê hương ta giờ yên ổn hay chưa ?!...

    Bạn nằm kia thỉnh thoảng trở xoay người
    Nhớ bè bạn hay quê hương nước Việt
    Thương phận mình hay tưởng nhớ vợ yêu
    …hay thương con cả đêm thâu thức giấc

    Con gái bạn đã nhiều đêm thức suốt
    Lo cho cha từng hơi thở nông sâu
    Như trước đây ba mươi năm vượt biển
    Ông ngó nhìn từng nhịp đập tim con

    X
    X x

    Vào lúc ấy bao con tim cùng đập
    Theo nhịp tàu cơn sóng dữ vượt qua
    Lòng hoang mang hơi thở chừng sâu lắng
    Cơn bão kia biết kéo đến bao giờ

    Cùng đồng lòng mọi người cùng giúp sức
    Cứ ra tay làm cho được việc chung
    Tát nước ra như trút cả linh hồn
    Linh hồn mất thể xác kia cũng mất

    Có trời cao lòng người quy tụ lại
    Khắp con thuyền vang dội tiếng cầu kinh
    Phật Quan Âm, chúa Jesu cứu giúp
    Ban phước lành đưa đến chốn bình an

    Sau cơn bão con thuyền trôi vô định
    Người giật dờ kẻ đuối sức nằm im
    Mặc nắng chói hay đêm khuya lạnh lẽo
    Chết hay còn cuộc sống quá mong manh

    Bọn hải tặc nhìn chiếc thuyền tan tác
    Cũng động lòng chỉ tìm kiếm qua loa
    Lâý xăng nhớt và lục tìm vàng bạc
    Rủ nhau dông không đụng đến một người

    Nếu lúc đó anh vẫn còn tỉnh thức
    Anh và tôi có làm được gì đâu
    Đành phó mặc cho rủi may xảy đến
    Như bảy lăm (75) ngày thất trận năm xưa

    Nhưng dại thật chót nghe lời bọn dữ
    Kéo nhau vào tù cải tạo thật đông
    Như trước kia người dân tin Mặt Trận (*)
    Đem tự do, dân chủ chống xâm lăng

    Rồi sau này khi định cư xứ khác
    Lo gia đình anh lập lại cuộc đời
    Không con cái tôi tự lo cuộc sống
    Cuộc đấu tranh ai tỉnh thức ai mơ

    Anh tỉnh thức bên anh còn con gái
    Tôi trở mình đêm tối vẫn cô đơn
    Anh mong con cuối đời vui hạnh phúc
    Sống ấm êm bên chồng giỏi, con ngoan

    Anh quyết đi không một lời vĩnh biệt
    Còn phần tôi sẽ chẳng có ai đưa
    Đời chiến sĩ có cần lời vĩnh biệt ..?!
    Khi phân ly đi về chốn thiên thu.

    X
    X X

    Một đời người qua nhanh như giấc mộng
    Khi nhập thế khi lìa trần chớp nháy
    Nhưng thế gian vẫn còn kẻ than van
    Sống thân phận cuộc đời như cây cỏ

    Tiếc mạng sống chịu làm thân cây sậy
    Bị dập vùi nhưng mong lúc vươn lên
    Chịu bão táp nhưng nghĩ còn sức sống
    Nào ngờ đâu hồn đã bán quỉ ma

    Đêm bệnh viện anh thương con nhắn nhủ
    Tôi nhớ lời kêu gọi ngủ không yên
    Còn sức tàn tôi mong ngày trở lại
    Sống tận cùng cho cuộc chiến vinh quang.



    Đặng quang Chính
    Oslo 10.10.2010
    22:19
     
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Đam mê

    Trời...em hỡi!...
    Sao lại hỏi niên kỷ anh... kỹ thế
    Lại hỏi rằng anh còn hết...đam mê
    Chuyện tình xưa vẫn còn vương...hay bỏ
    Chuyện ngày nay còn ai ẩn trong tim

    Em đã hỏi anh trả lời sự thật
    Chuyện ngày xưa dòng nước cuốn trôi rồi
    Con tàu đó vẫn muốn về bến cũ
    Nhưng người tình nay trôi giạt phương xa
    Chuyện ngày nay anh vẫn còn theo đuổi
    Còn trông mong sự đổi mới quê hương
    Em có biết bao người còn trông ngóng
    Một ngày mai đất nước sẽ đổi thay
    Anh quyết chí vẫn còn không lui bước
    Dẫu sức tàn cùng đồng đội tiến lên
    Quyết tạo dựng một cuộc đời tốt đẹp
    Mọi người sống trong công bằng, bác ái
    Sống tự do sống độc lập an vui

    Đam mê nào bằng đam mê yêu nước
    Yêu con người yêu hạnh phúc trần gian
    Đam mê kia nếu em cùng chung gánh
    Đến với anh hai đứa kết duyên đời.


    Đặng quang Chính
    Oslo 04.11.2010
    13.10
     
  7. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    NĂM 2020

    Hai không …hai không của mười năm sắp đến
    Đến lúc này đất nước sẽ ra sao?...
    Kế hoạch ngũ niên hai lần thực hiện
    Được cái gì dân cũng trắng tay không

    Đừng có no, nhà nước no là đủ
    Bệnh mập phì chỉ xuất hiện phương Tây
    Tại nước ta người dân ngày càng ốm
    Sống thọ lâu chỉ khổ cái thân già

    Họ sống khổ bởi vì tu không tốt
    Kẻ cầm quyền bởi đã chịu tù đày
    Chữ tự do đâu phải bởi trời ban
    Còn phú quý cũng do công giành cướp

    Cuộc đời ta chỉ hai bàn tay trắng
    Với sức người sỏi đá cũng thành cơm
    Với búa liềm nếu thành công là được
    Đừng chờ mong ân huệ của trời cho

    Hay ..không hay là chuyện của chính quyền
    Mười năm nữa dân yếu hèn cũng mặc
    Miễn đảng ta còn giữ vững ngôi vàng
    Dẫu bán nước miễn trăm năm trường trị

    Hai không …hai không của mười năm sắp đến
    Đất nước này vẫn chậm tiến như xưa
    Kế hoạch bảy lần đã chẳng có ra gì (*)
    Xá kể chi chuyện mười năm sắp đến (**)

    Nhà nước no là chuyện kẻ cầm quyền
    Người bị trị mong gì ân huệ đó
    Muốn tự do phải tự mình đứng dậy
    Muốn ấm no phải tranh đấu trường kỳ

    Sợ không sợ cũng một lần phải chết
    Sống làm sao cho xứng kiếp con người
    Hai không …hai không của mười năm sắp đến
    Toàn dân ta sống hạnh phúc ấm no.



    Đặng Quang ChínhOslo 24.12.2010
    22:45
     
  8. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Làm gì

    Buổi họp mặt bạn bè năm mười đứa
    Hỏi làm gì cho hết nữa đời sau
    Chuyện như thế xem như chừng vấn nạn
    Hỏi mãi nhau xem kết cuộc ra sao

    Có ai hỏi lúc tàu trên sóng nước
    Nữa con thuyền ngập nước muốn chìm luôn
    Hay ra sức mọi người đều tát nước
    Cứu cho ta cứu cho cả mọi người

    Cha ông ta khi xưa từng đã dạy:
    "Trong lăng miếu ra tài lương đống
    Ngoài biên thùy vạch mũi can tương"
    Lúc nguy biến việc nhà nhường việc nước

    Nay đất nước chia hai bao khốn khó
    Kẻ trong tù đành chịu mất quyền người
    Người hải ngoại sao đành tâm quên hết
    Nước Việt kia đâu phải của bạo quyền

    Quê hương ta bao đời công khó nhọc
    Sức cha ông gầy dựng đã ngàn năm
    Chúng đem bán để làm thân Thái thú
    Đổi vinh quang trên xương máu đồng bào

    Ai làm người rồi một lần cũng chết
    Nữa đời sau còn được mấy chục năm
    Như con thuyền chỉ mới chìm phân nữa
    Hết sức mình sẽ đến bến quang vinh


    Đặng Quang Chính
    Oslo 07.01.2011
    14:01
     
  9. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Khi tôi chết, Đừng đưa tôi ra biển

    Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
    Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh
    Để đêm nghe vang dội khúc quân hành
    Ôi ! Lính chiến một thời kiêu hãnh quá.

    Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
    Đưa tôi về Ben-Hét, Đắc-Tô
    Nơi bạn bè tôi, xây mộng sông hồ
    Nguyện trấn giữ dãy Trường Sơn yêu quý.

    Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
    Đưa tôi về Bình Giả, Chiến Khu Đ
    Cho hồn tôi siêu thoát với lời thề
    Thân chiến sĩ, nguyện xin đền nợ nước.

    Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
    Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi
    Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời
    Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc.

    Trả tôi về với dân tộc Việt Nam
    Gói thân tôi ba sọc đỏ màu vàng
    Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi.

    Trung Tá:Nguyễn Văn Phán(Thủy Quân Lục Chiến)

    ------------------------------------------------------------

    Trước khi chết …và sau khi đã mất


    Khi chưa chết tôi muốn cùng bè bạn
    Dù sức tàn tôi cũng quyết đấu tranh
    Trời Âu Mỹ đâu cần gươm với súng
    Chỉ cần lòng chung thủy với non sông

    Khi chưa chết tôi cất cao tiếng nói
    Sự thật kia trải rộng khắp muôn nơi
    Đất nước ta cả ngàn năm gầy dựng.
    Bao công lao khó nhọc của cha ông

    Khi chưa chết trúc rừng tôi làm giấy
    Ngòi bút cong dùng dao khắc trên cây
    Để lại cháu con bài học muôn đời.
    Đừng bán nước để làm thân Thái thú

    Khi chưa chết tôi sẽ về đất tổ
    Thăm bạn bè chiến hữu đã phơi thây
    Gặp gỡ lại thương phế binh thuở trước.
    Nối lại tình người tình chiến hữu khi xưa

    Trên quê hương tôi cùng bao lớp trẻ
    Hòa nhập dòng sinh mệnh của quốc gia
    Đứng vươn vai diệt thù trong giặc ngoại
    Khi chết rồi làm chiến sĩ vô danh


    Đặng Quang Chính
    Oslo 13.01.2011
    23:55
     
  10. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Quê hương ta về

    Quê hương đó ta về em nhớ nhé!...
    Em ngại ngùng hỏi thẳng đến bao giờ
    Thời gian qua 30 năm đã mất
    Đến bây giờ còn chờ được bao lâu ?...

    Ngày ta về ngày vui trong chiến thắng
    Bóng đêm tàn bình minh rạng quê hương
    Cái ác tàn sự thiện vươn sức sống
    Không ngại ngùng ta về lại quê hương

    Vấn nạn đó không trời nào giải đáp
    Vấn nạn đó bạo quyền luôn tránh né
    Cường quốc nào lại muốn nhúng tay vào
    Số phận dân ta ai là người quyết định

    Vấn nạn đó bao nhiêu người đã hỏi
    Lòng sục sôi chờ từng phút từng giây
    Nhưng em ơi …việc đổi thay không đợi
    Không ngồi chờ trông trái chín rụng rơi

    Câu hỏi đặt ra muôn người cùng giải đáp
    Cùng một lòng chung sức quyết hy sinh
    Vì đại nghĩa vì tự do dân tộc
    Vì nhân quyền vì hạnh phúc ấm no

    Được như thế ngày về không lâu nữa
    Niềm vui riêng thành hạnh phúc muôn người
    Chiến thắng kia không phải của riêng ai
    Quê hương đó ta về em nhớ nhé!....



    Đặng Quang Chính
    Oslo 10.02.2011
    07:49
     
  11. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Người viết văn....
    thế kỷ



    Có người hỏi anh phải là văn sĩ
    Không...
    Tôi trả lời tôi chỉ viết văn

    Anh là người viết văn... nhưng anh viết cái gì?
    Tôi viết lên sự thật muôn đời của đất nước.
    Hễ dân còn khổ đau ngòi viết tôi còn mực
    Từng tấc đất mất đi ngòi viết biến thành gươm
    Nhưng vũ khí kia cũng cần có tấm lòng
    Lương tâm đó ngàn năm dân tôi có

    Một ngày kia bao con người tâm huyết
    Đồng một lòng cùng lật sử sang trang
    Họ sẽ là người viết văn thế kỷ
    Cũng như tôi anh hỏi chẳng ích gì!....

    Hãy cùng nhau xông ngay vào cuộc chiến
    Đừng nghi ngờ đừng thắc mắc không đâu
    Trận chiến này chẳng còn được bao lâu
    Người viết sử tương lai là anh đó.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 02.03.2011
    14:54
     
  12. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Em có biết....

    Hoa trong tim ....

    Đã từ lâu dân tộc tôi ngạo nghễ
    Ngước mặt nhìn thế giới xung quanh
    Miệng mở nụ cười ...
    Chứa chan tình yêu sức sống
    Mắt sáng ngời...
    Hoa nhân ái nở trong tim

    Khí phách kia thật hào hùng mãnh liệt
    Khiến quân Mông tàn bạo phải quay lui
    Đất nước Việt là của dân tộc Việt
    Tống triều kia của phương Bắc e dè
    Vua Nguyễn Huệ đòi hai châu Trung Quốc
    Lịch sử kia còn ghi chép rành rành

    Đời Pháp thuộc bao con người yêu nước
    Nguyện xả thân để dân tộc vươn lên
    Phạm Hồng Thái tạo tiếng bom Sa điện
    Nguyễn thái Học bị chém đầu nơi Yên Bái
    Nguyễn thị Giang tự sát tại Vĩnh Yên
    Đỗ thị Tâm nuốt vải trong ngục tù Hà Nội
    …và biết bao anh hùng thục nữ khác đã hy sinh

    Nay Trung quốc nuôi một bày Thái thú
    Áo mão cân đai người phương Bắc tặng không
    Mặt mũi hình thù là dân nước Việt
    Nhưng máu trong người thuộc giống Cộng nô
    Chúng dâng đất cho quan thầy Trung Quốc
    Nhưng hà hiếp dân lành bằng mọi cách tinh vi

    Rồi có lúc dân tộc tôi đứng dậy
    Cất tiếng cười mang sức sống tình người
    Quét sạch bọn Cộng nô Thái thú
    Đem tin yêu hạnh phúc đến mọi người
    Thay đổi đó mới thật là Cách mạng
    Hoa trong tim hoa rạng rỡ lòng người


    Đặng Quang Chính
    Oslo 17.03.2011
    11:30
     
  13. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tao không quên....


    Tao không quên ...nhưng để ở nơi đâu

    Tôi nghe anh nói...
    Ngày 30.04 làm anh nghẹn uất
    ...lại buồn ngây lại lảo đảo con người
    Nghe anh nói tôi thấy người chới với
    Vì không phải riêng anh, còn có biết bao người
    Sống tầm gửi lạnh lùng nơi đất khách
    Thương phận mình, thương đồng đội phương xa

    Họ lê lết, mong hết đời khổ nạn
    Khổ vì thân đau đớn đã đành
    Họ khổ hơn bởi nước nhà còn gặp nạn
    Bọn cầm quyền hà hiếp đám dân đen
    Bọn cầm quyền bán giang sơn gấm vóc
    Bất hạnh kia đâu phải của riêng ai
    Người ngoài nước xót thương người trong nước

    Nhưng bạn ơi..!..
    Nếu không quên ngày 30.04 đen tối
    Nếu không quên quốc nạn tại nước nhà
    Ta phải biến đau thương thành sức mạnh
    Triệu bằng tay cùng nắm chặt lấy nhau
    Bao khối óc con tim cùng nhịp đập
    Ngày vui chung sẽ đến chẳng đợi chờ

    Anh không quên bạn bè cùng chiến tuyến
    Anh đau lòng khi họ bị bỏ rơi
    Anh phẫn nộ khi có người phản bội
    Anh xót xa khi nói ”Tao không quên ...”
    Tâm cảm đó khiến bao người đồng cảm
    Nhưng sức mạnh phải bằng từ hành động
    ”Tao không quên ..” nhưng để ở nơi đâu ??!...


    Đặng Quang Chính
    Oslo 21.04.2011
    10:01
     
  14. CuteGirlVN

    CuteGirlVN Guest

    Xuân đợi mong

    Em bên ấy anh bên này có biết
    Mùa đông tàn xuân đến với mọi người
    Cảnh vật đẹp nhưng lòng người buồn nhớ
    Nhớ quê hương nhớ cả đến người thương
    Lời hẹn đó giờ đây không hiện thực
    Em chân trời anh vẫn mãi phương xa
    Ai ngăn cách chúng ta người đôi nẻo
    Bởi duyên trời hay số phận nước ta
    Cuộc chiến đó hai mươi năm đã thoát
    Ba mươi năm lại diễn cảnh bạo quyền
    Thay quyền dân bán non sông đất nước
    Chịu tôi đòi làm khuyển mã lân bang
    Đến bao giờ người dân vùng đứng dậy
    Bọn bạo quyền hết bán nước cầu vinh
    Vui độc lập mọi nhà mừng tết đến
    Anh với em xum hợp kết duyên đời

    Đặng Quang Chính
    04.02.2010
    13:07
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 13 tháng Mười 2011
  15. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân


    Thuở trời vào hạ ....

    Em có biết thuở đất trời vào hạ
    Tháng năm này bao biến cố dập dồn
    Mùa bầu cử một trò hề dai dẳng
    Nấp quan tài bị đóng tại ba nơi
    Ở phía Bắc bao mẫu rừng cho mướn
    Ở miền Trung quặng Bauxit dâng Tàu
    Kề Sài gòn là Bình Dương phố mới
    Phố của Tàu riêng biệt một giang sơn

    Thuở xưa kia vua Hùng Vương dựng nước
    Con cháu bao đời anh dũng chống xâm lăng
    Trận Bạch Đằng quân địch phơi thây trên sóng nước
    "Sát thác" gầm vang quân Mông Cổ tan hàng
    Trận Đống Đa làm rạng danh Nguyễn Huệ
    Chực thời cơ lấy lại Quảng Châu, Đông
    Rồi vùng dậy thời trăm năm Pháp thuộc
    Cớ làm sao giờ chịu nhục với Tàu...??

    Em bên ấy chắc tận tường sự việc
    Cái trò hề dân cử chẳng gạt ai
    Kêu đoàn kết chuyện nằm mơ không thực
    Lãnh địa kia lùi hằng trăm cây số
    Hải phận ta nằm trong cái ”Lưỡi bò”
    Dân đánh cá bị giặc Tàu giết chết
    Bởi chính quyền tụi bán nước cầu vinh
    Sống phè phỡn trên xác người dân Việt

    Em bên ấy chắc nghe lòng phẫn nộ
    Sự căm hờn lan khắp đến mọi người
    Bao ”blogger” bị công an câu thúc
    Cấm biểu tình thông báo của nhà trường
    Hàng rào cản dựng khắp nơi trong phố
    Người chụp hình máy ảnh bị tịch thâu
    Có phải đây long người dân tự giác
    Hay dương oai dàn cảnh bọn cầm quyền..??

    Nhưng em ạ..dù ra sao cũng thế
    Đất nước ta cần một sự đổi thay
    Bọn Thái thú sẽ chạy về đất chủ
    Nhóm tay sai sẽ nhận thấy đường ngay
    Cùng dân tộc dương cao cờ chính nghĩa
    Giấc mộng Trung hoa cũng sẽ rụi tàn
    Khu tự trị Việt Nam không thành sự thật
    Nước Việt ta bền vững mãi từ nay.


    Đặng Quang Chính
    Oslo 11.06.2011
    23:15
     
  16. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tuổi 63

    Tuổi 63 tưởng chừng ba mươi sáu !..
    Đường dặm xa hăm hở bước nhanh chân
    Cùng người dân anh tiến về phía trước
    Mục tiêu kia cờ chính nghĩa dương cao

    Bao lâu nay toàn dân đều bị gạt
    Làm giặc nhỏ cho bọn Tàu phương bắc
    Làm lính đi đầu cho Sô viết tối cao
    Bán giang sơn làm lãnh thổ tiêu hao
    Cai trị nước như những tên thái thú
    Để ngư dân ngoài biển Đông bị giết
    Làm kinh tế nuôi tập đoàn thống trị
    Gánh nợ tương lai con cháu trả mãn đời

    Giờ đất nước phải hồi sinh trở lại
    Đồng một lòng dân cả nước đứng lên
    Dẹp tham nhũng bọn cường hào ác bá
    Truất bỏ quyền Thái thú bọn cầu vinh
    Đa đảng thi đua thăng hoa xã hội
    Tam quyền độc lập không nạn độc tài
    Sức mạnh thứ tư truyền thông chuyên biệt
    Dân trí nâng cao đất nước phú cường

    Chính nghĩa đó sáng ngời trên toàn quốc
    Con nước Việt người người cùng hưởng ứng
    Không nữ nam, không phân biệt trẻ già
    Tuổi 63 tưởng chừng ba mươi sáu
    Anh dâng cả cuộc đời cho đất nước phồn vinh.


    Đặng Quang Chính
    Oslo 30.06.2011
    12:40
     
  17. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Nhớ người Hà Thượng


    Hà Thượng Nhân tên người xưa năm cũ
    Nghe tên ông nhưng chưa gặp một lần
    Thơ ông của ông "Bên Trời Lận Đận"
    Tấm lòng kia cay đắng chẳng riêng ai

    Sau bảy lăm ông đi tù cải tạo
    Năm chín mươi qua bên Mỹ định cư
    Đời vinh nhục ông đã từng nếm đủ
    Để lại cháu con sự thật chua cay

    Hà Thượng Nhân người của làng Hạ Thượng
    "Đàn Ngang Cung" mục châm biếm của ông
    Cười đời nghiêng ngữa non sông
    Trăm năm để lại tập thơ cho đời

    Dù chỉ nghe chưa một lần gặp mặt
    Cùng chiến hào là chiến hữu khi xưa
    Bài thơ tặng thi sĩ già
    Tấm gương chiến đấu xin là của chung


    Đặng Quang Chính
    Oslo 13.10.2011
    14.27
     
  18. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình nước tình người

    Tôi yêu em ở bên kia nữa vòng trái đất
    Tình cảm ngọt ngào của tuổi đôi mươi
    Tình cảm đắm say của đôi trai gái
    Tình cảm nồng nàn yêu đất nước cả hai

    Em lớn lên trong muôn vàn gian khó
    Chế độ sài lang mang bộ mặt vì dân
    Đất nước đi lên nền kinh tế phồn vinh giả tạo
    Độc lập ngụy trang trong vòng tay của người Trung Quốc
    Mất đất mất đảo xa ngoài biển Đông triều cống

    Em lớn lên trong muôn vàn xảo trá
    Bao lọc lừa bao độc ác gian tham
    Sự thật ra đi độc tài lên ngôi thống trị
    Em như đóa sen trong vũng lầy vươn lên sức sống
    Không ngạt ngào hương nhưng đầy ắp tình người

    Anh nơi đây hướng tình yêu về nơi đất mẹ
    Lòng đau buồn vì đất nước chịu thiên tai
    Lòng tủi hổ vì bọn cầm quyền bán nước
    Lòng sụt sôi bởi bọn ác bá cường hào
    Tâm trí không vui vì màn đêm còn bao trùm đất nước

    Em bên kia tình yêu luôn tỏa sáng
    Thương dân quê lam lũ suốt cuộc đời
    Thương người công nhân làm thuê cho tập đoàn chủ mới
    Bọn ngoại nhân cùng bọn mafia đỏ nước nhà
    Chúng phè phỡn trên lưng người dân nghèo đói

    Nhưng con đường của hai ta cùng chọn
    đầy gian nan đầy thử thách chông gai
    không thoả hiệp không bắt tay hoà giải
    Cuộc chiến đấu một lần cho tất cả
    Vì đồng bào vì đất nước yên vui

    Nhụy sen kia không ngọt ngào giả tạo
    Màu sắc sen không lôi cuốn bướm ong
    Anh yêu em không chỉ tình trai gái
    Tình cảm nồng nàn yêu đất nước cả hai



    Đặng Quang Chính
    Oslo 14.10.2011
    07:21
     
  19. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Giòng sông quê hương

    Có một giòng sông ...
    Chảy bên làng tôi nhỏ bé
    Vào những mùa mưa nước lũ
    Nước sông cuồn cuộn đục phù sa
    Kéo trôi phăng những bùn nhơ rác rưởi
    Nhưng đã đắp bồi bao đất cát phì nhiêu

    Thưở vẫn còn niên thiếu
    Tôi đã nghe chuyện kể một chàng trai
    Yêu cô thiếu nữ làng bên
    Cuộc tình nồng nàn đắm say như dòng sông cuốn chảy
    Mỗi chiều về anh đợi nàng tiên nhỏ cạnh cầu làng
    Anh đợi mãi nước sông trôi cuốn mất

    Tôi lớn lên trong tình yêu dạt dào mê đắm đó
    Yêu con người yêu sức sống thiên nhiên
    Yêu con đường đê yêu nghĩa trang làng quê quạnh quẽ
    Nơi đó cha ông bỏ xác thân ngăn quân dữ giặc thù
    Xóm làng yên vui nhờ công sức tiền nhân
    Cuộc sống đó còn gì hơn thế nữa

    Nước tôi cũng có một giòng sông
    Giòng sông đó đã trải qua hơn 4000 năm lịch sử
    Cuốn trôi đi những gian trá hận thù
    Cuốn trôi đi bọn gian tham bán nước
    Cuốn trôi đi bọn ác bá cường hào
    Nhưng giòng sông đó đã tạo nên bao anh hùng thục nữ

    Ngày nay tôi không còn niên thiếu
    Chuyện chàng trai ngày đó đã lãng quên
    Thế hệ hiện nay những chàng trai của thời đại mới
    Nhớ về dòng sông lịch sử của quê hương
    sẽ cuốn trôi bọn thù trong giặc ngoại
    Tạo phù sa để nhiều đời con cháu sẽ vươn lên



    Đặng Quang Chính
    Oslo 15.10.2011
    19:57
     
  20. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình nước tình người

    Tôi yêu em ở bên kia nữa vòng trái đất
    Tình cảm ngọt ngào của tuổi đôi mươi
    Tình cảm đắm say của đôi trai gái
    Tình cảm nồng nàn yêu đất nước cả hai

    Em lớn lên trong muôn vàn gian khó
    Chế độ sài lang mang bộ mặt vì dân
    Đất nước đi lên nền kinh tế phồn vinh giả tạo
    Độc lập ngụy trang trong vòng tay của người Trung Quốc
    Mất đất mất đảo xa ngoài biển Đông triều cống

    Em lớn lên trong muôn vàn xảo trá
    Bao lọc lừa bao độc ác gian tham
    Sự thật ra đi độc tài lên ngôi thống trị
    Em như đóa sen trong vũng lầy vươn lên sức sống
    Không ngạt ngào hương nhưng đầy ắp tình người

    Anh nơi đây hướng tình yêu về nơi đất mẹ
    Lòng đau buồn vì đất nước chịu thiên tai
    Lòng tủi hổ vì bọn cầm quyền bán nước
    Lòng sụt sôi bởi bọn ác bá cường hào
    Tâm trí không vui vì màn đêm còn bao trùm đất nước

    Em bên kia tình yêu luôn tỏa sáng
    Thương dân quê lam lũ suốt cuộc đời
    Thương người công nhân làm thuê cho tập đoàn chủ mới
    Bọn ngoại nhân cùng bọn mafia đỏ nước nhà
    Chúng phè phỡn trên lưng người dân nghèo đói

    Nhưng con đường của hai ta cùng chọn
    đầy gian nan đầy thử thách chông gai
    không thoả hiệp không bắt tay hoà giải
    Cuộc chiến đấu một lần cho tất cả
    Vì đồng bào vì đất nước yên vui

    Nhụy sen kia không ngọt ngào giả tạo
    Màu sắc sen không lôi cuốn bướm ong
    Anh yêu em không chỉ tình trai gái
    Tình cảm nồng nàn yêu đất nước cả hai



    Đặng Quang Chính
    Oslo 14.10.2011
    07:21
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn