Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ Đặng Quang Chính

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do DangQuangChinh khởi đầu 7 tháng Mười 2009.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Nốt tình viễn mơ

    Nắng bay qua nắng đi xa
    Mùa đông đang đến thu vàng đã qua
    Nàng đi đã mấy xuân tàn
    Cô đơn giấc ngủ muộn màng anh trông

    Cung đàn nắn nót hoài mong
    Tình yêu chấp cánh phí công đứng chờ
    Tim ai cứ vẫn ơ hờ
    Phiêu du lạc nẽo cả đời viễn mơ

    "Thăng trầm đời lá thu rơi
    Triệu cành khô đứng giữa trời hoan ca"
    Giờ đây chỉ có mình ta
    Cất cao tiếng hát giảng rao ái tình


    Ðặng quang Chính
    Oslo 06.11.2009
    00:23
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tin yêu

    Nốt tình viễn mơ

    Nắng bay qua nắng đi xa
    Mùa đông đang đến thu vàng đã qua
    Nàng đi đã mấy xuân tàn
    Cô đơn giấc ngủ muộn màng anh trông

    Cung đàn nắn nót hoài mong
    Tình yêu chấp cánh phí công đứng chờ
    Tim ai cứ vẫn ơ hờ
    Phiêu du lạc nẽo cả đời viễn mơ

    "Thăng trầm đời lá thu rơi
    Triệu cành khô đứng giữa trời hoan ca"
    Giờ đây chỉ có mình ta
    Cất cao tiếng hát giảng rao ái tình


    Ðặng quang Chinh
    Oslo 06.11.2009
    00:23
    -----------------------

    Vết lòng

    Nắng đi xa nắng trở về
    Người đi còn lại gót mê in lòng
    Máu trong tim vẫn giọt hồng
    Nắng phiêu du gửi ấm nồng chân mây...

    Mỹ Trinh


    _____________________________

    Ngày ấy hoa thơ còn chưa nở
    Khép nép cười xếp chữ đứng ngoài hiên

    ------------------------------------------------------------

    Tin yêu

    Cỏ cây có lúc hồi sinh
    Sau cơn bảo lớn lung linh tuyệt vời
    Tình yêu của một đời người
    Sau cơn bảo táp rạng ngời tin yêu


    Đặng quang Chính
    07.11.2009
    11:13
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Hoan ca tái hợp

    Hoan ca tái hợp

    Em bên ấy biết bây giờ tháng mấy
    Có còn mưa và nắng ấm không em
    Có còn không những trưa hè tan học
    Em ngập ngừng đợi anh trước cổng trường

    Anh bên đây tâm hồn anh bên ấy
    Dõi theo em chân sáo bước về nhà
    Canh chừng em lúc học xong sắp ngủ
    Gọi cho em công chúa ngủ trong rừng

    Nàng tiên bé thiên thần anh trần thế
    Nhập cuộc vui nhiều hệ lụy trần gian
    Nhắp chén tình bao nhiều điều ai oán
    Men thương yêu say mãi đến bao giờ

    Anh tiểu đồng lãng du nơi trần thế
    Trải tấm lòng xây đắp chuyện nhân gian
    Gặp ngọc nữ mong dựng xây hạnh phúc
    Yêu loài người và yêu cả con người

    Em thiên thần nhưng vui niềm tục lụy
    Đợi người tình như chinh phụ khúc ngâm
    Dù nắng mưa đợi anh ngày trở lại
    Trong yêu thương vang dội khúc khải hoàn



    Đặng quang Chính
    12.11.2009
    12:47
     
  4. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thương người


    Em bên ấy nhớ thương người viễn xứ
    Cứ hằng đêm em khấn vái Phật trời
    Cầu cho anh luôn sức khoẻ yêu đời
    Mong hai đứa sống chung vui tái hợp

    Anh bên đây lòng hoài mong gặp gỡ
    Sống chung đôi hai đứa kết duyên đời
    Tặng nhân gian những trái thơm quả ngọt
    Giúp cho đời bằng việc thiện từ tâm

    Em không chỉ vái ơn trên thượng đế
    Ban cho em người thương mến suốt đời
    Bao nhiêu cuộc lạc quyên và từ thiện
    Em xoay vần gánh vác cả hai vai

    Anh nhớ em nhớ cả quê hương cũ
    Ðang trầm mình trong giả tạo phồn vinh
    Bọn ác ôn đang vui say phè phỡn
    Người dân lành đang sống kiếp đọa đày

    Anh nhớ em không xoay trần gánh vác
    Ðem bạc tiền giúp kẻ ác ngồi yên
    Nếu anh giúp thay cuộc đời đổi mới
    Hàng triệu người vui sống có tương lai

    Em cứ trách em cứ hờn vì thế
    Lòng từ tâm nhân hậu để nơi đâu
    Nhưng em hỡi trái tim đừng lầm lẫn
    Ðặt trên đầu làm nòi giống u mê !...

    Rồi một hôm em giật mình tỉnh thức
    Hải phận ta và lãnh địa đâu rồi
    Họ bán hết xây ngai vàng vững chắc
    Lòng từ tâm đành chết với bọn gian


    Ðặng quang Chính
    15.11.2009
    10:36
     
  5. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Thơ Đặng Quang Chính (1,2,3...6)

    Say mười

    Mấy hôm nay không biết say hay tỉnh
    Người lâng lâng chân như bước trên mây
    Bạn đồng nghiệp nghi anh sầu viễn xứ
    Có biết đâu anh mắc bệnh tình yêu

    Anh mệt mỏi cứ trả lời ừ hử
    Lòng nơi đây nhưng dạ ở nơi đâu
    Nếu nói thiệt cũng vì em đấy nhé
    Nhắn tin hoài mà chẳng được hồi âm

    Anh yêu em con tim anh dâng hết
    Không đoán suy không lý lẽ quẩn quanh
    Nhưng em ơi cái đầu anh còn đó
    Lý và tình sao cứ lộn xộn luôn

    Cứ như thế ngày qua trong chộn rộn
    Tưởng như quên lại có tiếng chuông reo
    Bóng dáng ai dường như là em đó
    Chẳng nói chi em đã ngã vào lòng

    Anh còn giận nhưng không sao tránh được
    Em làm gan ghì bám chặt anh hơn
    Rồi thì thào nói yêu anh tha thiết
    Say như vầy anh biết nói gì hơn

    Anh quên hết những ngày chờ mãi miết
    Trách em rằng anh say sắp thành điên
    Bịt miệng anh bằng cái hôn tình tứ
    Em nói rằng anh say một em mười

    Nói như thế làm sao anh còn giận
    Ðến bây giờ anh mới thật trên mây
    Em nồng thắm cả một trời lãng mạn
    Giống như xưa chuyện Kim Trọng Thúy Kiều


    Ðặng quang Chính
    18.11.2009
    23:16
     
  6. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Thơ Đặng Quang Chính...(1,2,3..)

    Chuyện tình xưa và nay

    Chuyện tình xưa của ngày còn niên thiếu
    Nghe sao mà ướt đẫm cả bờ mi
    Chàng và nàng cả hai cùng xa cách
    Lúc được thư nàng đã vĩnh biệt đời

    Chuyện tình ta ngày nay sao lợt lạt
    Không lệ trào khi đưa tiễn nhau đi
    Thời gian trôi cả hai cùng mê mải
    Lăn theo đời quên cả tiếng yêu nhau

    Chuyện ngày xưa vâng lời cha mẹ dạy
    Việc hôn nhân đôi lúc định bằng tiền
    Ngày hợp hôn khóc khi về nhà mới
    Biết mặt chồng lần gặp gỡ đầu tiên

    Chuyện ngày nay quen nhau qua trang mạng
    ‘chat’ đã đời rồi tiến đến với nhau
    Yêu nhau đã rồi chia tay cái rụp
    Mạnh người nào đường người đó cứ đi

    Chuyện ngày xưa Ngưu Lang và Chức nữ
    Gặp hàng năm nhờ Ô thước bắt cầu
    Chuyện ngày nay hai ta thương nhớ quá
    Chỉ nhắn tin “em (anh) nhớ quá anh (em) ơi!...”


    Đặng quang Chính
    01.12.2009
    21:56
     
  7. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Re: Thơ Đặng Quang Chinh..(1,2,3..)

    Tình đơn giản


    Em nói rằng bây giờ em đã chán
    Trong ngày mai em có hẹn trước rồi
    Muốn nói chuyện hãy hẹn vào lúc khác
    Nhưng cuối cùng em lại gọi đến anh

    Em giải thích thử thách anh như thế
    Xem yêu em đến mức độ thế nào
    Người ta nói yêu là ghen dữ lắm!...
    Mặt hầm hầm giọng nói thật khó nghe

    Rồi có lúc em nói em mắc bận
    Phải làm bài ngồi thư viện suốt ngày
    Không thấy anh em không sao đoán được
    Anh đang cười hay buồn bã ma chê

    Ðến hôm qua ngày hẹn trước trong tuần
    Em lại nhắn máy của em cho mượn
    Không thấy mặt nhưng em nghe giọng nói
    Giọng không vui em lại thấy buồn buồn!...

    À ..ra thế ! tình yêu không đơn giản
    Yêu một chiều chỉ nhận chứ không cho
    Yêu đơn phương là tình yêu ích kỷ
    Muốn bạn tình không buồn khổ là yêu



    Ðặng quang Chính
    06.12.2009
    11:21
     
  8. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Yêu nhau mùa hè


    Ðã lâu lắm không được tin trên mạng
    Bận học hành hay lại sắp ”học sanh”
    Hay em ghét anh gọi em như thế
    Chẳng nhắn tin để anh phải đợi chờ

    Anh bận rộn vì biết bao công việc
    Là sinh viên anh cũng phải học thi!
    Phải đi làm để có tiền tiêu vặt
    và mua quà mỗi lúc ghé thăm em

    Em ”học sanh” chờ khai hoa nở nhụy
    Anh sinh viên chờ đến lúc ra trường
    Cả hai ta cùng trông chờ kết quả
    Nên gần nhau mà như đã xa nhau

    Trời bây giờ ngày Giáng sinh lạnh quá
    Ðược gần nhau thật hạnh phúc làm sao!
    Nhưng mong ước cả hai đều muốn hái
    Ðợi ngày hè ta mặc sức yêu nhau!


    Ðặng quang Chính
    27.12.2009
    02:20
     
  9. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Em đi vắng….


    Em đi vắng ngày Giáng sinh ai biết
    Anh không ngờ khi gõ cửa nhà em
    Anh thẫn thờ lúc quay bước về nhà
    Lòng trĩu nặng mây mù bao ý nghĩ

    Bé khăn đỏ bây giờ em đó hả?!...
    Nghe tiếng ai đến đón tưởng người yêu
    Thấy nhân dạng nhận lầm người tử tế
    Xách giỏ khăn vui vẻ bước đi ngay

    Hay Lý Thông thời buổi này tinh quái
    Chuyện nghĩa nhân dành lấy chẳng ai hơn
    Chàng lãng tử người yêu em cũng kém.
    bởi giang hồ sông nước lãng quên em

    Hay em nhớ chuyện ngày xưa Tấm Cám
    Đến cung vua nhận lại chiếc giày rơi
    và sánh đôi đẹp duyên cùng Hoàng tử
    quên phứt đi chàng lãng tử xa xưa

    Ai biết được chuyện giống như Thụy Ðiển(1)
    Em bị bắt rồi em yêu người bắt
    Rồi hết lòng săn sóc bảo vệ y
    Gặp lãng tử mặt làm ngơ không biết !!...

    Nhưng anh tin có lần em đã nói
    Tính của em tính bướng bỉnh hơn người
    Em không thương đừng ai hòng ép buộc
    Ðã yêu rồi yêu duy nhất một người.



    Ðặng quang Chính
    06.01.2010
    23:21


    Ghi chú:
    (1) Hội chứng ”Stockholm syndrome” nói về những trường hợp người bị bắt
    cóc lại có cảm tình hay yêu luôn người bắt cóc mình.
     
  10. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Duyên số ..(1,2,3..)


    Chuyện khoa học cũng tin là có số
    Có số sai môn xác suất thành hình
    Ðôi giày nọ cũng số to số nhỏ
    Chuyện tình duyên sao chạy khỏi số trời

    Vì sai số khóa của anh phải đợi
    Theo lệnh trên về trực chiến Thủ đô
    Thảo cầm viên một vài tuần trú đóng
    Màu áo vàng rực rỡ cả trời chiều

    Trường võ bị chuẩn Sĩ quan Thủ Ðức
    Bao trai tài nối gót bước cha anh
    Thạo văn chương lại giỏi tài cung kiếm
    Việc quốc gia xem hơn chuyện gia đình

    Rồi một hôm chuyện tình cờ xảy đến
    Viện Bảo Tàng bên cạnh có vườn hoa
    Hoa thiên nhiên sao sánh bằng hoa thật
    Hoa học trò cười rộn rã lòng người

    Khu bưu chính (KBC) của anh là số mấy
    Phải bốn người chỉ ăn có một mâm ? (KBC 4100)
    Tụi em đây bốn người cùng trường lóp
    Số hợp nhau thành bốn cặp duyên trời

    Rồi từ đó nợ ngày càng chồng chất
    Nợ quốc gia thêm nặng nợ tình yêu
    Ðường hành quân tiến lên không ngừng bước
    Túi ba lô thêm những lá thư tình

    Năm bảy lăm tháng tư ngày giông tố
    Phủ cả trời màu tang tóc thê lương
    Ðoá hoa người trôi dạt về quê cũ
    Anh thân tàn tù cải tạo ba năm

    Duyên số đâu trời kia tàn nhẫn quá
    Cắt lìa nhau không một chút thương đau
    Kẻ chân trời người cuối non trông ngóng
    Biết bao giờ ta mới gặp lại nhau !....



    Ðặng quang Chính
    21.01.2010
    19:54
     
  11. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thơ tình (1)


    Nhiều người hỏi bao thư tình anh viết
    viết cho ai và viết đến bao giờ
    Anh chỉ cười chẳng biết nói ra sao
    Đời tình cảm sao mà đo đếm được !...

    Cảm thương cha thương mẹ với anh em
    Thương thầy giáo thương ngôi trường xưa cũ
    Thương cả đám con nhà nghèo trong xóm
    Thương dân quê lam lũ suốt cuộc đời !...
    Thương đất nước bị cày bừa dày xéo
    Hết ngoại xâm lại đến giặc trong nhà

    Người yêu hỏi anh yêu ai khác nữa
    Anh trả lời thương cái đẹp trời cho
    nét mỹ miều xinh xắn của thiên nhiên
    Ai đúc sẵn sao lại không nhìn ngắm
    Cảm cái đẹp yêu luôn con người ấy
    Tội của ai đành phải chịu vậy thôi.

    Vợ anh hỏi anh có yêu ai khác
    Anh một lòng chỉ yêu vợ anh thôi
    Cái đẹp ấy trời đã cho anh hưởng
    tội vạ gì lại buông bắt chim trời
    Người vợ anh người chung lưng đấu cật
    Chia xẻ nhau những ngày tháng ngọt bùi

    Chính vì thế những người đồng chiến tuyến
    Anh tin yêu anh quí mến vô cùng
    Đồng một lòng chúng ta cùng tranh đấu
    xây lại nhà dựng lại nước Việt Nam
    Thư anh viết cũng là thư tình đó
    tình anh em chiến hữu khắp năm châu

    Tình cảm đó sao mà đo đếm được
    Tình con người tình đất nước quê hương
    Khi còn sống tình cảm kia còn đó
    Khi mất rồi tình bàng bạc non sông.


    Đặng quang Chính
    19.02.2010
    11.12
     
  12. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Duyên đời

    Ôi đẹp quá!..cuộc đời đẹp quá
    Bổng một hôm nàng hỏi tuổi tôi
    Chàng già hay vẫn còn tơ
    Vẫn còn tiếp tục làm thơ...hay cười..?

    Hỏi bất chợt làm tôi nhớ lại
    Thi sĩ già Nguyễn Trứ ngày xưa (1)
    Cô nàng hỏi tuổi bao nhiêu
    Khi nàng gặp lại người yêu năm nào

    Ông si mê nhìn nàng say đắm
    Trả lời rằng năm chục năm xưa
    Hai lăm năm tuổi yêu đời
    Gặp nàng yêu mến là người đầu tiên

    Tôi theo ông ngàn chiều thương nhớ
    Nhưng hỏi nàng tuổi đã bao nhiêu
    Thương nhau không kể tuổi đời
    Hỏi nhưng không nhận trả lời của cô

    Nếu cô muốn tôi suy đoán nhé
    Tuổi ba hai nhưng ngó hai ba
    Tôi nay ba sáu đó mà
    Nếu cô suy ngược cũng là tại cô

    Tuổi ba sáu với ba hai tuổi
    Trông cũng vừa cũng xứng lứa đôi
    Còn ngườì danh họa Cát xô (2)
    Yêu người con gái mới vừa ba tư

    Nhưng nàng thơ của tôi nhớ nhé
    ”Người thi sĩ nghĩa là ru với gió
    Mơ theo trăng và vơ vẫn cùng mây..”
    Nếu yêu một mái lầu phong nguyệt
    Hai đứa cùng duyên trao với nhau


    Đặng Quang Chính
    Oslo 03.10.2011
    12:46



    Chú thích:
    (1) Tên đầy đủ là Nguyễn công Trứ
    (2) Tên đầy đủ là Picasso, lấy vợ thứ hai khi ông ta 80 tuổi.
     
  13. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Giòng sông thương nhớ


    Giòng sông đó tuôn mình ra biển cả
    Nước sông thu có gợn đục phù sa
    Có còn chăng những chuyến tàu viễn xứ
    Bóng hình ai vẫn đợi kẻ si tình
    Hay giòng nước vẫn trôi đi lặng lẽ
    Xóa riêng tư làm phai nhạt tình nồng
    Quên người xưa mộng ước thuở ban đầu
    Rồi hối hả bám vào bờ bến lạ
    Xây yêu thương quên nghĩa cũ tình xưa
    Kẻ si tình như cây đa chờ con thuyền cũ
    Đến bao giờ mới gặp lại mặt nhau
    Hay giòng nước trôi như dòng đời lặng lẽ
    Bao đổi thay rồi cũng kiếp phù du.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 05.05.2012
    22:19
     
  14. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Bài ca mới

    Ôi tội nghiệp!...những con người yêu nước
    Trải rộng lòng mình vượt đại dương
    Quê xa thương nhớ lòng trùng xuống
    Núi biếc sông dài mộng viễn khơi

    Ôi tội nghiệp! ...cây đa chùm khế cũ
    Biểu tượng quê hương được đem bán thị trường
    Bọn đến mua tụi đầu cơ của thời đại mới
    Sống chết mặc bây tiền đầy túi được rồi

    Ôi tội nghiệp ...kẻ hát bài hát cũ
    Ngày nằm mơ tưởng viễn cảnh đời người
    Khúc quân hành ngày xưa còn vang vọng
    Nhạc khải hoàn còn đợi một ngày mai...

    Đời tự do ...là được sống tại quê nhà
    Đời no ấm ..là không quên người cùng khổ
    Sống hào hùng..là không cuối đầu khuất phục
    Sống hiên ngang ...là diệt bỏ mọi bất công

    Bài ca mới mọi người đồng một giọng
    Tiếng núi sông tất cả đáp một lời
    Cảnh ngục tù trên quê hương sẽ mất
    Đẹp cảnh đời đẹp sông núi trăng soi

    Người tù cũ..hãy nhìn về phía trước
    Dẫu cả nước còn trong cùm gông xích
    Vạn tấm lòng sẽ tháo cũi xổ lồng
    Ngày chiến thắng ngày của toàn dân tộc



    Đặng Quang Chính
     
  15. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân


    Chim báo bão



    Còn phần đời anh cũng quyết ra đi
    Thêm tiếng nói về nhân quyền trong nước
    Nếu anh ngã - hàng vạn người đứng dậy
    Thành mưa sa gió táp trận cuồng phong
    Quét thật sạch những tàn dư, cặn bã
    Để dân nghèo sống xứng kiếp con người
    Chim báo bão khi nào ngưng tiếng hót
    Sau cơn mưa trời lại rạng bình minh




    Đặng Quang Chính
     
  16. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Hai mái đầu


    Hơn ba mươi năm trước anh rời xa tổ quốc
    lìa bỏ quê hương xa lánh giặc thù
    Em với anh hai ta cùng sóng bước
    Vai sát vai vượt gian khó hiểm nghèo
    hai mái đầu kề nhau tóc cũng vẫn còn xanh

    Trên con đường chúng ta đi bao gió mưa giông bão
    Em không sờn lòng vẫn vui bước bên anh
    Em cay đắng chịu muôn vàn hờn tủi
    Em xót xa nhận phiền muộn thay anh
    Bởi chúng ta biết đường chúng ta đi không lợi danh phù phiếm

    Dòng đời đó bao chông gai trắc trở
    Giữ lòng thành lại gặp những tị hiềm
    Vươn vai sống bị người đời ganh tị
    Sống thanh tao như sen trong đầm vắng
    Không ngát hương nhưng tinh khiết, trang nghiêm

    Sen trong bùn bao nhiêu năm còn đó
    Lòng người ngay thời thế chẳng đổi thay
    Em yêu anh vẫn cùng anh sóng bước
    Anh yêu em không muốn bước chia xa
    Hai mái đầu kề nhau dù tóc đã bạc màu



    Đặng Quang Chính
    Oslo 27.06.12
    9:45
     
  17. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Nếu tôi viết ...

    Nếu tôi viết
    bằng văn xuôi tiếng mẹ
    cuốn sách dầy không biết đến bao trang

    Lịch sử xưa
    truyền lại biết bao đời
    Tội ác giặc không sao kể xiết
    ”Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
    Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi!”

    Lịch sử nay
    Tội ác kia chồng chất
    lại cộng thêm tội ”cõng rắn cắn gà nhà”
    Cả đất trời chất chứa oan khiên
    Lòng oán hận ngút trời cao mây trắng

    Nhưng bằng thơ
    Tôi muốn theo gương người đi trước
    Mỗi chữ thơ một viên đạn vượt nòng
    Đưa chân lý đến tận cùng hang ổ
    Phá tan sào huyệt bọn gian, dựng xây cuộc đời tươi sáng

    Tôi sẽ viết
    Cùng đồng bào sẽ viết
    Một tập thơ dầy cộm để mai sau
    Nêu rõ tội đồ của loài bán nước
    Nêu gương sáng ngời những chiến sĩ vô danh.




    Đặng Quang Chính
    Oslo 07.10.2012
    18:43
     
  18. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Tình yêu đời người


    Có những người...
    Làm ra những bài tình ca bất hủ
    Ca ngợi tình yêu trai gái lứa đôi
    Như cuộc sống trên đời không còn gì hơn nữa
    Tình yêu kia sinh sản tính người ...

    Có đôi lúc...
    Tình yêu thăng hoa cuộc sống
    Cuộc sống tầm thường trong nhung lụa xa hoa
    Cuộc sống gian trá qua miếng mồi đỉnh chung béo bở
    Cuộc sống đê hèn qua việc bán nước cầu vinh

    Nhưng có khi....
    Những tình ca được tạo ra từ những bi hùng trong cuộc sống
    Một người chết đi trong ý chí kiêu hùng
    Thân xác mất nhưng dũng khí kia lưu truyền mãi mãi
    Tình yêu đó là giòng sống của nhiều đời nhiều thế hệ

    Tình yêu là con người
    có sinh có tử
    Chết chưa là hết
    Chết lưu xú muôn đời
    Chết tạo thành bất tử



    Đặng Quang Chính
    04.10.2012
    21:54
     
  19. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Thà là như chim


    Thà là chim cú sống trong rừng rú
    Còn hơn làm người xanh vỏ đỏ lòng
    Thà như cây thông cheo leo vách đá
    Còn hơn làm người dối gạt đồng bào
    Thà như mưa rơi reo trên thác núi
    Còn hơn đầm lầy đọng giữa núi rừng
    Thà là dân giã đắp xây cuộc sống
    Còn hơn vinh quang lòn cúi thấp hèn
    Thà như Phương hoàng xác thân tro bụi
    Còn hơn chim lợn (*) làm việc thấp hèn



    Đặng Quang Chính
    13.12.2012


    Ghi chú:
    Tiếng Việt gọi là chim cú lợn *
    Gần đây, những người chuyên thông báo tin tức, thường là để phục vụ cho những việc làm phi pháp hoặc bị coi là xấu (chẳng hạn buôn lậu) cũng được gọi bằng tiếng lóng là chim lợn
     
  20. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Công Dân

    Mùa xuân trễ

    Em có biết mùa xuân này đến trễ
    Tuyết còn rơi trời vẫn lạnh lòng người
    Nắng mới lên rồi vụt tắt ngoài sân
    Gió còn thổi tung muôn ngàn hạt tuyết
    Xuân đến trễ buồn lòng người viễn xứ

    Em bây giờ đợi mùa xuân chưa đến
    Én đôi con bay liệng khoảng trời xanh
    Hoa sợ lạnh ngập ngừng sau kẻ lá
    Kẻ biểu tình sợ chính phủ công an
    Xuân chưa đến lòng em còn trông đợi

    Không chỉ em mà tất cả đồng bào
    Mong mõi lắm ngày toàn dân quật khởi
    Bọn ác bá cường hào thôi hạnh hoẹ
    Bọn bán nước cầu vinh đành bỏ cuộc
    Nhưng mùa đông sao cứ mãi lê thê

    Em biết rõ luật tuần hoàn vũ trụ
    Hết mùa đông rồi lại đến mùa xuân
    Xuân sẽ đến dù chậm hơn mong đợi
    Mùa đông tàn dù ai cố kéo lui
    Xuân sẽ đến mùa xuân dân tộc.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 29.12.2012
    21:59
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn