Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ Cao Nguyên Minh

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do cao nguyên khởi đầu 13 tháng Mười Hai 2009.

  1. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân


    Giang hồ

    Nổi gió, bỗng dưng trời nổi gió
    Làm ta cũng nổi chí tang bồng
    Bạn bè bốn bể đâu chả có
    Đi nào, cứ thẳng hướng về đông

    Hành trang chỉ có vài quyển sách
    Áo quần vài bộ thế là xong
    Khép lại sau lưng căn nhà rách
    Chẳng vướng thê nhi, chẳng bận lòng

    Ai bảo xảy nhà ra thất nghiệp
    Mà ta thất nghiệp cả năm rồi
    Chẳng lẽ nằm khàn ăn trợ cấp
    Giang hồ một chuyến, ta đi thôi

    Xăng đổ đầy bình, đường thiên lý
    Ngựa sẵn yên cương đã giống chưa?
    Nhìn ta có khác anh hàn sĩ
    Giày cỏ, gươm cùn trong thơ xưa

    Hàn sĩ thời nay xài laptop
    Trên lưng lủng lẳng cái i phôn
    Credit thẻ cà dằn trong bóp
    Cài sẵn GPS mới ngon

    Cứ thế lên đường đâu sợ lạc
    Lỡ mà "đậu phộng" cũng đã sao
    Rủi may có lạc như Từ Thức
    Thử xem đất thấp với trời cao

    Thời buổi a còng đâu có ngán
    Lên xe hát khúc đường trường xa
    Miền đông vẫn tiếng là lắm bạn
    Ghé xuống miền nam đánh chén khà

    Rượu nơi đất khách xem chừng nhạt
    Mà nghĩa anh em vẫn đậm đà
    Bắt chước người xưa nghiêng bầu hát
    (Ôi tiếng hát nào nay đã xa...)

    Cũng giả say ôm đàn mà khóc
    Như Tử Kỳ xưa mất Bá Nha
    Bạn cả cười cho thằng bá láp
    Xó bếp giang hồ cũng cuồng ca

    Đoạn trường khúc ấy còn ai khóc
    Nước mắt ngày nào đã lắng im
    Em có nhìn ta mà trách móc
    Rằng ta đóng kịch dễ gì tin

    Giang hồ là cớ thăm bằng hữu
    Bốn phương nổi gió đã lâu rồi
    Cứ gì một bữa ta nổi hứng
    Sợ mai tỉnh rượu....thế là thôi

    Giang hồ xó bếp trên trang net
    Lung linh trong thế giới ảo hình
    Trăm nghe cũng chẳng bằng một thấy
    Nghìn dặm phiêu du cũng ấm tình

    Bốn phương bằng hữu còn hay mất
    Nếu còn đi được hãy cứ đi
    Một mai nếu có về trong đất
    Đất chẳng ấm gì , chẳng tiếc chi

    Cao Nguyên Minh
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 7 tháng Bảy 2010
    p324530 likes this.
  2. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Ngủ đi em


    Đưa em qua những phố phường quen
    Nhịp bánh xe lăn rất êm đềm
    Em nằm dưới một vầng hoa trắng
    Mưa nắng không còn vương gót em

    Anh đưa em về ! về nơi đâu
    Những đóa hoa còn nguyên sắc mầu
    Em nằm yên đó bên cây cỏ
    Ngủ miên man với giấc mộng đầu

    Anh đưa em về miền đất sâu
    Ngủ ngoan em nhé khép mi sầu
    Trần gian quạnh quẽ, mình anh nhớ
    Lung linh bóng dáng em về đâu?

    Anh đưa em về miền rất xa
    Nước mắt tiễn đưa chợt vỡ òa
    Hàng cây nghiêng xuống chiều thu xám
    Theo nốt nhạc trầm lời thánh ca

    Anh đưa em về miền yêu thương
    Có mây năm sắc nắng hoang đường
    Ngủ yên bên những hồn thiên cổ
    Em về miên viễn với quê hương

    Anh đưa em về miền hoang mang
    Những chiều đông xám những thu vàng
    Xuân hạ đã tàn em có nhớ
    Bốn mùa anh một kiếp lang thang

    Anh đưa em về miền xa xăm
    Cỏ hoa đan kín chốn em nằm
    Em có còn nghe lời kinh nguyện
    Tan vào hư áo biệt mù tăm

    Anh đưa em về miền lãng quên
    Trời cao nhã nhạc tấu vang rền
    Em nằm bên những vầng sao sáng
    Ngủ ngoan em nhé, em ngủ yên

    Anh đưa em về nơi rất xa
    Cách một đại dương chốn quê nhà
    Biển Đông sóng vỗ êm bờ cát
    Ru giấc em dài bên cỏ hoa

    Anh đưa em về miền vô ưu
    Chỉ có yêu thương chẳng oán cừu
    Ngủ ngoan em nhé bờ mi khép
    Mang hết ân tình không luyến lưu

    Ngủ yên đi em , em ngủ đi
    Anh ru em ngủ tuổi xuân thì
    Anh vẫn ru em, em ngủ nhé
    Anh vẫn ru em, em ngủ đi

    Cao Nguyên Minh
     
  3. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Tặng bạn trên giường bệnh

    Ông nằm mấy tháng liền thiêm thiếp
    Ăn chuyền bằng ống, thở bằng vòi
    Cứ thế ông chìm trong giấc điệp
    Chẳng thiết nhân gian, chẳng nợ đòi

    Bằng hữu đến thăm đành đứng ngó
    Thánh giá ông, ai vác dùm ông
    Ai cũng hoe hoe đôi mắt đỏ
    Ông nằm mắt nhắm, cứ như không

    Mạch đập được đếm bằng nét gạch
    Chạy lên chạy xuống "điện tâm đồ''
    Ông nằm như thể đang thiền định
    Hồn có lạc vào cõi hư vô

    Chờ khi ông tỉnh, tôi sẽ hỏi :
    - Ông đi những đâu, đến những đâu?
    Mấp mé bên hai bờ sinh tử
    Có thấy cuộc đời lắm bể dâu

    Có lạc vào thiên đàng, địa ngục
    Nơi nào ông vừa mới ghé qua
    Có nơi nào bằng nơi hạ giới
    Ông ở lâu lại tính bỏ đi xa

    Xa cõi nhân sinh đầy tục lụy
    Mà thương mà nhớ đến điên người
    Bừng mắt dậy, ông thấy đời có khác
    Thôi, buồn vui xin phó thác cho trời

    Ông đang ngủ nhưng rồi ông sẽ thức
    Kém may hơn còn có biết bao người
    Cùng một chuyến nay đã nằm trong đất
    Tiếng kinh cầu còn nghe vọng xa xôi

    Thôi ở đâu cũng không bằng nhân thế
    Ông tỉnh dậy về với vợ với con
    Làm vài ly rồi tôi sẽ kể
    Chuyện trần gian ai mất ai còn.

    Gửi Uông Trí Phương

    Cao Nguyên
     
  4. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Không đề

    Câu thơ ẩn hiện trong mơ,
    Tỉnh ra quên mất ngẩn ngơ nhớ hoài.
    Phải chi trí nhớ còn dài,
    Một câu thơ cũng nguôi ngoai nỗi sầu.
    Áo ai bay lúc qua cầu,
    Mà trong thơ vẫn có mầu trắng bay.
    Nhớ rồi quên đấy, ô hay!
    Câu thơ đánh mất cứ ray rứt hoài.
    Phải chi đêm vẫn còn dài,
    Phải chi đủ nhớ hết bài thơ quên
    Giật mình,em vẫn nằm bên
    Vòng tay ôm để đáp đền câu thơ
    Thôi đừng nghĩ ngợi vu vơ
    Quên thơ đi, có vợ chờ một bên

    cao nguyên minh
     
  5. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Có một thời để nhớ

    Nhớ lại các công nương thuở ấy:
    Kìa làn Thu Thủy, nét Đan Thanh,
    Các chú lùn còn mơ Bạch Tuyết ?
    Quỳnh kia một đóa Ngọc trên cành.
    Sen lấp trong bùn còn nguyên nét,
    Núi Rừng còn ủ mộng Ngày Xanh.
    Lời Đường thi vẫn rền trong mộng,
    Mơ ngày Tiệp báo khắp kinh thành.
    Cả một trời lên màu Hồng Ngọc,
    Lệ cũng rơi theo Ngọc viễn hành.
    Ngóng mãi về Phương trời cố Lý,
    Quê nhà xa khuất mấy ngàn xanh.
    Nắng có lên tươi màu Ngọc Thúy,
    Ai còn ngồi nhẫn đến tàn canh.
    Thả hồn về những miền hư ảo,
    Màu Mây viễn xứ tựa như tranh .
    Mịt mù khói sóng rưng rưng lệ,
    Sông Ba một thuở gió tung hoành.
    Theo quân bôn tập về duyên hải ,
    Mơ hồ rã rượi bóng Kim Oanh.
    Tơi tả đoàn người đi mê mải,
    Phong Ba dồn dập đến tan tành.
    Sót một nhánh Tùng trong ký ức,
    Xin kỷ niệm đời vẫn còn xanh.
    Ai nhớ ai quên ai người cuối !?
    Thôi thế thì thôi thế cũng đành.
    Qua rồi cái tuổi tri thiên mệnh,
    Gần nhi nhĩ thuận mắt ngó quanh.
    Bằng hữu ngày xưa giờ đâu nhỉ?
    Trời đất vô cùng sao vắng tanh.
    Quỹ thời gian chẳng còn bao nả,
    Mà bóng câu chừng qua rất nhanh.
    Ngồi ôn lại một thời xanh tóc,
    Đóa Lan thơm đó cũng mong manh.
    Thuyền ai có về qua bến cũ,
    Gửi chút hương xưa mộng chẳng thành.
    Ai quên ai nhớ ngôi trường cũ,
    Ghi lại nơi đây một khúc hành.
    gửi các bạn Việt Hán ĐHSPSG
    (72-75)

    Cao nguyên Minh
    July 4-2010
     
  6. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Những năm tháng không quên

    Đôi cây Hoàng Hậu sân trường
    Kể từ ngày ấy có thường ra hoa
    Còn ai bỏ lớp la cà
    Rủ nhau xuống quán thăm bà đậu đen
    Viễn Đông nước mía thân quen
    Gia Long bò bía, nào nem nào chè
    Đinh Tiên Hoàng quán Cây Tre
    Cà phê Hân nhớ lá me vỉa hè
    Trưng Vương đàn bướm ra về
    Văn Khoa ai đó rề rề theo sau
    Con đường tình sử về đâu
    Ngần ngơ nhìn cánh hoa sao quay tròn
    Thời gian vỗ cánh hao mòn
    Mộng về trường cũ có còn như xưa

    cao nguyên minh
     
  7. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Đọc Truyện Liêu Trai

    Xiêm áo bay trong giấc mộng dài
    Đèn khuya ngồi đọc truyện Liêu Trai
    Chiêu hồn oan khuất trong trang sách
    Nở nụ hoang đường lúc sớm mai
    Đọc sách cảm ơn người tặng sách
    Hồ ly tình sử nặng u hoài
    Cuộc đời cứ ngỡ không bằng mộng
    Mộng cũng tàn theo những dấu hài

    cao nguyên minh
     
  8. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân



    Bát nhã

    Đêm đến chùa nghe kinh
    Chuông vang hồi bát nhã
    Lay động đám chúng sinh
    Có khi đang ngủ cả


    Pháp thoại

    Đến chùa xin nghe Pháp
    Sư có giảng gì đâu
    Thế mà bao ý tạp
    Tan theo Pháp nhiệm mầu


    Lên chùa

    Lên chùa quy y tăng
    Sư đang mùa nhập thất
    Chỉ thấy trên đỉnh tháp
    Vằng vặc một vầng trăng


    cao nguyên minh
     
  9. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Mơ hồ

    Bầy két xanh có còn
    gặm những trái thông non,
    trên hàng dương ven biển,
    gió thổi lấp lối mòn,
    xoá dấu chân trên cát.
    đêm nằm nghe biển hát,
    trên vịnh Mễ tây cơ,
    nhớ rừng thông Đà lạt,
    nhớ biển Nha trang xưa .
    thuở rừng còn xanh ngát,
    và biển còn hoang sơ,
    đôi khi ta đi lạc
    vào những vùng mộng mơ.
    mơ hồ nghe em hát,
    ôi tiếng hát nhân ngư,
    ta nằm dài trên cát,
    nghe lòng mình hồ như.

    cao nguyên minh
     
  10. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân


    Khi qua Arlington

    Trời vẫn mù sương như Đà Lạt
    Đường lên dốc xuống phố quanh co
    Triền cao thông đứng reo như hát
    Thả những vàng phai xuống mặt hồ

    Cao Nguyên Minh
     
  11. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    BÀI EM XƯA


    Em có là em một thuở nào
    khi trăng còn gửi mộng cho sao
    hương đêm còn ủ trong tóc rối
    gửi gió cho lòng thêm khát khao

    Em có là em một thuở xa
    vàng bay mấy lá áo đôi tà
    ai theo líu ríu chân không bước
    chập chững như là mới lên ba

    ngó tìm vạt áo me về chợ
    lòng xôn xao lúc đợi chia quà
    có ai khơi lại sao mà nhớ
    lòng bỗng rụng rời dưới gót hoa

    Em có là em một thuở xưa
    thương ai bóng nhỏ dưới cơn mưa
    lòng cũng ướt như là tóc ướt
    giận đôi tay bỗng tự dưng thừa

    vụng về những lúc em ngồi khóc
    bờ vai rung nhẹ những âm ba
    vướng víu hồn tôi nghìn sợi tóc
    đến tận bây giờ gỡ không ra

    Em vẫn là em thuở đôi mươi
    thắp sáng trong tôi những mặt trời
    nung chảy tôi ra như viên kẹo
    tan trong hư ảo tiếng em cười

    Em vẫn là em thuở biết yêu
    một liều thôi ba bảy cũng liều
    theo nhau ngày nọ qua ngày khác
    hai mái đầu nay đã muối tiêu

    vẫn yêu như thuở đôi mươi đó
    vẫn theo nhau mãi suốt cuộc đời
    em vẫn là em từ muôn kiếp
    em vẫn là em của tôi ơi


    Cao Nguyên Minh
     
  12. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Em, mùa cũ

    Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
    Ngày xưa trốn bắt đùa chơi quanh nhà
    Con trăng sáng biếc mặn mà
    Hồn nhiên em đếm:-Ú òa, ú tim
    Trò chơi trốn bắt đi tìm
    Năm mười một lũ như chim tan bầy
    Oẳn tù tì ra cái này,
    Anh thua, anh phải bị quay vào tường
    Em cười trông thật dễ thương:
    -Cái mặt nghi quá dễ thường ăn gian
    -Thôi đi, anh rất là ngoan
    Năm mười đếm đủ một trăm đi tìm
    Ngày nao...nhớ quá ú tim
    Quanh nhà có cả rừng sim tím đầy
    Úp mặt trong hai bàn tay
    Anh che mắt thấy áo bay qua người
    Năm,mười,mười lăm,hai mươi...
    Hồn nhiên em thả tiếng cười sau lưng
    Anh giả đò chạy lung tung
    Để nghe thấy tiếng em mừng rỡ la
    Năm, mười, mười một, mười ba...
    -Lêu lêu! Tìm mãi không ra,thua hoài
    Năm, mười,Nmười sáu, mười hai..
    Anh che mắt thấy em ngoài gốc cây
    Vờ tìm anh chạy đó đây
    Em bên Đông, cứ bên Tây anh tìm
    Để nghe rộn rã tiếng chim
    - Lêu lêu! Anh cứ ú tim thua hoài
    Che tay,Vgiả bộ thở dài
    Để nghe khúc khích tiếng ai đang cười
    Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
    Anh che mắt đếm: Năm , mười mười lăm
    Con trăng sáng suốt đêm rằm
    Bay qua một sợi tơ tằm nhớ ai
    Ngây thơ em cứ lêu hoài
    Anh tìm em mãi... đông đoài, em ơi
    Năm, mười, mười lăm, hai mươi...
    Có người xanh tóc yêu người tóc xanh

    Ú tim, trốn chạy vòng quanh
    Mười lăm, mười bảy ta đành xa nhau
    Bao nhiêu lượng nước qua cầu
    Con trăng vẫn sáng một mầu xanh xưa
    Cuộc đời dầu nát gió mưa
    Tìm em, tôi vẫn tìm chưa ra người
    Năm, mười, mười lăm, hai mươi....
    Có chàng tóc trắng tìm người tóc xanh

    Cao Nguyên Minh
     
  13. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Nghe anh hát tình ca

    Gửi anh Hà Thúc Sinh


    Anh lại viết tình ca
    khi mái đầu chớm bạc
    đời vẫn là nốt nhạc
    trên từng phím gui ta
    những lời tình thiết tha
    những lời tình diệu vợi
    mỗi ngày thêm trang mới
    nhưng tình vẫn thiên thu

    Những ngày trong lao tù
    kinh qua Đại Học Máu
    thiên trường ca tranh đấu
    trong Đêm (dài) Việt Nam
    tiếng thét giữa trại giam
    những tiếng hờn căm uất
    khi nhà tan nước mất
    khúc tình ca dở dang
    triệu dân bước lang thang
    đi tìm miền đất hứa
    đầy mật, hoa và sữa
    anh lại cầm cây đàn
    lại cất tiếng hát vang
    cho mùa xuân nhân loại
    (ôi kẻ sĩ thời đại
    cất tiếng khắp mọi miền
    cho tự do nhân quyền
    hồi sinh trên quê mẹ)

    Anh lại viết tình ca
    cho dù đầu đã bạc
    những lời tình thiết tha
    nghìn năm không đổi khác

    Anh lại hát tình ca
    lời yêu thương của Mẹ
    lời tình tự của Cha
    gửi cho đàn con trẻ

    Ơi những lời tình xanh
    về trong tôi rất nhẹ
    xin được cám ơn Anh
    có một ngày như thế

    Cao Nguyên Minh
    4-07
     
  14. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Hoài niệm

    Thiên đàng địa ngục hai bên
    Ai khôn ai dại... đã quên một thời
    Ngây thơ ngày ấy đùa chơi
    Nắm tay nhau đến cổng trời hằng đêm
    Thiên đàng địa ngục hai bên
    Bây giờ anh chẳng biết lên bên nào
    Nghe lời em hỏi ngọt ngào
    Ngẩn ngơ anh biết làm sao trả lời
    Thiên đàng địa ngục hai nơi
    Bây giờ anh biết ... thì thôi lỡ làng
    Muốn lên rồng rắn xếp hàng
    Biết đâu địa ngục thiên đàng mà lên
    Giá mà ngày ấy đừng quên
    Con tim anh đã viết tên em vào
    Bây giờ nếu được ước ao
    Thì anh xin chọn nơi nào có em
    Thiên đàng địa ngục hai bên
    Làm sao anh biết tìm em nơi nào

    Cao Nguyên Minh
     
  15. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Xin

    Cho em mượn một bờ vai
    Để em tựa má kề hai mái đầu
    Nghe mưa gõ nhịp đêm sâu
    Giọt dài giọt ngắn tình sầu dối gian
    Mượn anh năm ngón tay đan
    Để nghe bối rối trong làn tóc em
    Cho em mượn cánh tay êm
    Để em gối mộng đêm đêm bên người
    Cho môi đừng có biếng lười
    Mùa xuân nở nụ hoa đời ngất ngây
    Cho em mượn một vòng tay
    Ôm em sợ hạnh phúc bay rã rời
    Cho em mượn cả cuộc đời
    Để đi cho hết một thời yêu anh

    Cao Nguyên Minh
     
  16. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Cũng đành

    Bài thơ viết được mấy dòng
    Bỗng dưng tắc tị cho lòng ngổn ngang
    Phải chi đừng chấm xuống hàng
    Để câu thơ cứ thẳng đàng bay lên
    Thôi thì xếp xuống một bên
    Mai kia mốt nọ lỡ quên cũng đành

    Cao Nguyên Minh
     
    p324530 likes this.
  17. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Đêm nghe tiếng dế kêu

    Đêm nghe tiếng dế kêu
    Âm vang theo cơn gió
    Tiếng dế kêu đâu đó
    Làm ta bỗng buồn thiu

    Đêm nghe tiếng dế kêu
    Nhớ một thời thơ dại
    Thức giấc đi tìm lại
    Ôi! một thời đã xa

    Tiếng dế trong góc nhà
    Nghe như ngoài bờ cỏ
    Tiếng dế kêu đâu đó
    Âm vang trong hồn ta

    Có một thời tuổi nhỏ
    Đi tìm tiếng dế kêu
    Sau hè trong đám cỏ
    Trong giấc mộng xanh rêu

    Đêm nghe tiếng dế kêu
    Âm vang trong thanh vắng
    Thức cùng ta đêm trắng
    Mà nghe lòng quanh hiu

    Ôi một thời đã qua
    Qua đi qua đi mãi
    Ôi một thời đã xa
    Có bao giờ trở lại

    Cao Nguyên Minh
     
  18. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

  19. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Re: Đừng Sợ

    Bỗng dưng nhớ bạn

    Tiểu Đoàn ngày ấy 5 đại đội
    Giờ điểm coi còn được mấy ai ?
    Bạn ở 43 hay 41 ?
    45, 44 , tôi 42

    Thôi cứ vui đi ngày gặp lại
    Nâng ly lên nhé các anh hào
    Vẫn cứ " can trường trong chiến bại"
    Mược kệ ngày mai có ra sao

    Tương phùng nối một vòng thân ái
    Dưới cờ , hát lại khúc quân hành
    Lâu lắm, kể từ ngày oan trái
    Đã bạc bao nhiêu mái tóc xanh

    Đêm cứ vơi đầy , đêm thao thức
    Bồi hồi trong ký ức đã lâu
    Tâm sự chuyện sau sang chuyện trước
    Ai còn ai mất, ở nơi đâu?

    Mộc Hoá , Kiến Hoà hay Hậu Nghĩa
    Pleiku , Darlac với Kon Tum
    Kiến Thiết đâu ? Oan ơi Ông Địa
    Cả bọn may sao chẳng chết chùm

    Bởi rứa mới còn đây mà kể
    Ra trường ngày đó biết về đâu
    Có thằng trên ngực chưa lần đỏ
    Mà mồ đã xanh cỏ từ lâu

    Bi chừ gặp được thì cứ gặp
    Kẻo rùi lại tiếc nuối thời gian
    Hội ngộ chừng nào đông đủ mặt
    Thử xem sắt đá có bền gan

    Anh hùng ngày ấy nam nhi chí
    Tang bồng một thưở với kiếm cung
    Bây chừ ôm hận thân lưu xứ
    Hồ Trường khúc ấy nhớ Đặng Dung .

    Cao Nguyên
    Tháng 9-2012


    Đặng Dung - Thuật Hoài

    Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
    Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.

    Thù nước chưa xong, đầu đã bạc.
    Gươm mài vầng nguyệt đã bao ngày
     
  20. cao nguyên

    cao nguyên Công Dân

    Thơ thẩn

    Bởi tôi yêu dại yêu khờ
    Nên tôi chỉ biết làm thơ tặng người
    Bởi tôi yêu biếng yêu lười
    Nên thơ tôi viết tặng người vu vơ
    Bởi tôi yêu ngẩn yêu ngơ
    Nên tôi thành một gã khờ lặng câm
    Bởi tôi yêu ngấm yêu ngầm
    Nên yêu cũng chỉ yêu thầm thế thôi
    ...

    Ngày người loan phụng song đôi
    Nhìn theo tôi biết mình tôi, tôi buồn
    Ngày em pháo đỏ rượu hồng
    Ngẩn ngơ sáo đã sang sông mất rồi

    Cao Ng.
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn