Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ Hư Vô

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do phù sa việt khởi đầu 22 tháng Sáu 2009.

  1. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    ANH ĐÃ LÀM HƯ MẤT ĐỜI EM

    Giọt đá vàng chảy ngang hạnh phúc
    Để em được biết khóc lần đầu
    Giọt oan khiên chảy vào vô tận
    Cho em còn khóc nửa đời sau…

    Dẫu đớn đau hay niềm hạnh phúc
    Nước mắt mỗi lúc cũng mặn thêm
    Bởi chính anh đã làm em khóc
    Anh đã làm hư mất đời em.

    Đừng trách anh phụ tình, dối trá
    Đuờng xa vốn đã quá chông chênh
    Anh mất dấu, chân trần hóa đá
    Hiểu không em, hiểu thấu không em?

    Vẫn biết cả đời em cần kiệm
    Chắt chiu từng giọt lệ cho nhau
    Để được khóc một lần cạn kiệt
    Nước mắt nào mà không đớn đau!

    Chảy xuống vô biên dòng thánh khiết
    Hạt ngọc ngà đã trắng tay không
    Sớm muộn gì rồi em cũng biết
    Anh đã làm hoang phế đời em…

    Hư Vô
     
  2. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    THÁNH NỮ

    Nếu em không hiện thân Thánh Nữ
    Thì tôi đâu khổ tới bây giờ
    Trót lỡ yêu rồi người răng khểnh
    Nên cả đời khập khiễng, ngu ngơ.

    Chân quờ quạng cuối bờ hương cũ
    Máu đã tươm ướt lối tội tình
    Em tựa hình lên cây Thánh Giá
    Tôi ngây khờ lạ lẫm câu kinh.

    Lời tôn vinh hay điềm bất trắc
    Để em nháy con mắt bên nào?
    Giọt đớn đau chảy vào một phía
    Giọt còn ở lại khóc đời sau.

    Ngại dáng em nhầu quanh áo trắng
    Tôi lùa màu nắng khỏi thơ ngây
    Cho em còn hoài hương Thánh Nữ
    Trải đường tôi bước tới thiên tai…

    Hư Vô
     
  3. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    TƯỞNG DUNG


    雲想衣裳花想容
    (李白, 清平調其一)

    Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
    ( Lý Bạch, Thanh Bình Điệu kỳ 1 )


    Chiều buông theo điệu buồn giọng biển
    Trời không chân mất dấu muôn trùng
    Hồn vía phiêu diêu mùi hương cũ
    Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.

    Gọi tên em, cùng bờ cạn biển
    Cho liễu xưa còn mãi xuân thì
    Tóc em phơi kín đường mộng mị
    Anh bước vào để biết ngu si.

    Một chút đời nhau còn lãng phí
    Thì ngày sau chắc dễ gì quên
    Áo em mỏng thấu xuyên trời đất
    Anh về nín thở giữa vô biên.

    Tay ôm chưa giáp mùa ân điển
    Em quay lưng bỏ biển, vào đời
    Anh đứng đợi mây đan thành áo
    Mặc suốt trăm năm để nhớ người…

    Hư Vô
     
  4. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    AN XUYÊN CHIỀU ÁO TRẮNG

    Trường cũ nở vàng chùm hoa điệp
    Bước theo không kịp nắng quê nhà
    Đâu có hẹn nhưng ta vẫn đợi
    Nửa đời như chỉ mới hôm qua.

    Áo trắng bay hành lang hun hút
    Tên nhau còn khắc cuối chân tường
    Dãy lớp ngày xưa em lên xuống
    Đã nghe lạ lẫm một mùi hương.

    An Xuyên ơi, người tình lớp chín
    Em còn mang chiếc cặp quai nâu
    Chất chứa đầy thơ tình trong đó
    Cho nặng đời em phía vai nào?

    Ta về ngơ ngác chiều tan lớp
    Tỉnh lẻ buồn theo dáng học trò
    Đâu ai biết hồn ta ở trọ
    Giữa tà áo trắng để làm thơ.

    Có bao giờ em về chốn cũ?
    Khóc một mình để biết kiêu sa
    Không nói ra chắc em đã hiểu
    Chỗ nào cũng có dấu chân ta…

    Hư Vô
     
  5. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    CÕI LẠ

    Sau cánh cửa là thiên đàng.
    Mở ra. Lạ chỗ, bàng hoàng hương đêm,
    Khép vào. Một cõi vô biên.
    Giữa đường trăng mật còn thơm môi trần.

    Căn phòng như thể không chân.
    Hít vào. Cho giáp một vòng dung nhan.
    Thở ra. Nhẹ nhổm hương trầm.
    Em trong ta. Mãi trong ngần, đó em!

    Chỗ nằm mỗi lúc rộng thêm,
    Em so đo chút chăn mền, đôi khi.
    Trăm năm mấy bận xuân thì
    Chắc gì em đã hoài nghi tên mình?

    Ta về cho kịp tái sinh,
    Nửa đêm chiếc bóng cựa mình khóc vang.
    Thắp trăm ngọn nến da vàng,
    Trăng đang mãn nguyệt ngang tàn tích em…

    Hư Vô
     
  6. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    TÔI VẼ EM, MÙA THU

    Tôi vẽ em, mùa Thu Hà Nội
    Lá bàng trôi tím mặt Hồ Gươm
    Em bước qua bóng còn ở lại
    Để tôi mắc nợ những con đường.

    Đi đâu cũng vấp mùi hương cũ
    Hoa sữa vườn ai rụng trắng môi
    Chân nghiêng thành quách bờ rêu phủ
    Mùa thu đã thay áo em rồi!

    Còn đau đêm buông mình tóc rối
    Tôi mang hồn cổ tích đi hoang
    Trả em nhan sắc buồn vô tội
    Hà Nội ơi, thôi đã bẽ bàng.

    Tôi vẽ em, mùa thu phố lạ
    Chờ nghe hương cốm ngọt môi quen
    Để nước mắt chia vào hai ngả
    Chảy thành giọt máu xuống đời em…

    Hư Vô
     
  7. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    THẦM LẶNG MÙA THU

    Tôi thở ra rất nhẹ
    Để áo trắng không bay
    Rồi hít vào thật lẹ
    Cho em còn thơ ngây.

    Em vô tình đâu thấy
    Mùa thu đang ngủ say
    Giữa hồn tôi động đậy
    Làm gãy ngọn heo may.

    Nắng lung lay dưới thấp
    Chiếc lá cũng vàng theo
    Đâu còn nơi ẩn nấp
    Bóng tôi ngả cong queo.

    Nỗi buồn treo góc lạ
    Mùa thu đang chờ ai?
    Cho tôi lần ở trọ
    Trong tim em một ngày.

    Biết đâu em sẽ thấy
    Từ hơi thở không quen
    Là mùa thu thầm lặng
    Đánh thức tuổi thơ em…

    Hư Vô
     
  8. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    TỪ EM,
    RĂNG KHỂNH KIÊU SA


    em bước tới áo trắng bay
    mù lối
    có thấy anh không?
    có thấy anh không!

    anh đứng bên bờ hương em
    đánh rớt
    nhặt đầy tay
    từng cụm nắng quen hơi
    xin một lần gọi tên,
    người yêu dấu
    răng khểnh ơi,
    em đã giết anh rồi!

    anh cả đời vẫn mơ làm
    thi sĩ
    viết thơ tình để em biết
    kiêu sa
    vần gieo xuống phía thăng trầm
    hai ngả
    cho thơ anh
    mãi quấn quít lụa là.

    nhưng em đã bỏ đi qua
    đường lạ
    trả lại anh lòng phố xá
    hư hao
    để biết vì sao môi anh
    rướm máu
    từ em,
    đôi răng khênh khểnh ngọt ngào…

    Hư Vô
     
  9. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    EM VỀ DỰ LỄ TÌNH NHÂN

    Guốc khua vướng gót lụa là
    Em khoe nhan sắc kiêu sa phố phường
    Tôi nghe lạ lẫm mùi hương
    Áo bay trắng phếu dọc đường Văn-Quân.

    Em về dự lễ tình nhân
    Dẫm vào vạt nắng tần ngần bóng tôi
    Để em nhón tới đất trời
    Trải vô biên xuống tiệc đời se sua.

    Môi em sẵn mới vào mùa
    Tôi nghiêng nghiêng thấp cho vừa vặn đau
    Bước qua lụa gấm tơ đào
    Chờ em bật khóc ướt vào dung nhan.

    Đường trần mấy ngả trái ngang?
    Đợi tôi đếm giáp hoang đàng dưới chân
    Quay lưng mất dấu tình nhân
    Còn nghe tiếng guốc khua vang phố phường…

    Hư Vô
     
  10. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    QUÁN TÌNH NHÂN

    Tại giọt cà phê em pha đắng,
    Đêm nay lại thức trắng nữa rồi.
    Thêm một hạt đường em còn tiếc,
    Để tôi biết ngọt giữa môi người!

    Em ngồi che bóng trăng vào tóc.
    Khuấy cho sóng sánh nét xuân thì.
    Uống đêm chưa cạn hương mười sáu,
    Mà buồn như đã tới đáy ly.

    Một đóa dã quỳ ai đánh rớt,
    Nằm phơi lăn lóc lối tình nhân.
    Tôi biết ngày mai em sẽ khóc,
    Cho người khách lạ tưởng chưa thân.

    Em khuấy đời nhau vào hướng khác,
    Còn nghe dính dấp một mùi hương.
    Hay tôi đã uống ly bùa phép,
    Ngọt rát môi từ giọt không đường…

    Hư Vô
     
  11. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    BA MƯƠI NĂM GẶP LẠI

    Ba mươi năm gặp lại
    Tóc vẫn dài oan khiên
    Ba mươi năm tưởng lạ
    Nhưng đâu dễ gì quên.

    Em còn nguyên huyền thoại
    Anh thêm chút hư hao
    Từ trái tim khờ khạo
    Làm lãng phí đời nhau.

    Cơn đau còn hành hạ
    Như mới vừa hôm qua
    Giọng cười em chưa lạ
    Răng khểnh vẫn kiêu sa.

    Góc phố nhà đứng đợi
    Chiều nghiêng theo bóng ai
    Ba mươi năm gặp lại
    Biết đâu là thiên tai.

    Em quay vào hướng khác
    Giấu giếm giọt mưa bay
    Chắc gì anh không thấy?
    Cho mắt em đừng cay.

    Thời gian đâu ngừng lại
    Xin đừng mãi bỏ nhau
    Nụ hôn đầu trễ nải
    Kéo dài tới bể dâu…

    Hư Vô
     
  12. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    NGƯỜI TÌNH LỚP 9

    Hành lang dài hun hút
    Tôi bước tới hụt hơi
    Áo em che kín lối
    Ngập trắng giờ ra chơi.

    Lá thư tình viết vội
    Muốn trao em, lại thôi.
    Từng ngón tay bối rối
    Nhầu tập vở tôi rồi!

    Em vô tình vô tội
    Tôi khờ khạo ngu ngơ
    Lòng như đang nín thở
    Để em còn ngây thơ.

    Chưa một lần quên nhớ
    Không hò hẹn vẫn chờ
    Em người tình lớp 9
    Tôi luýnh quýnh vần thơ.

    Sợ tới giờ vào lớp
    Áo trắng sẽ thôi bay
    Em quên cười, quên nói
    Răng khểnh cũng buồn lây!

    Dò trên từng trang giấy
    Em thấy gì không em?
    Bài thơ tình tôi viết
    Là lớp 9, An Xuyên!!

    Hư Vô
     
  13. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    ÁO HẠ VÀNG

    Em qua bóng đổ hiên ngoài
    Đàn chim sáo nhỏ vụt bay cuối ngàn
    Giật mình hạ rớt thênh thang
    Nở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa.

    Nắng trong veo, thấu lụa là
    Áo em mỏng quá lòng ta gập ghềnh
    Dù là một thoáng lênh đênh
    Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn.

    Từ em xõa tóc sang ngang
    Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau
    Em mang mùa hạ qua cầu
    Ta như khách lạ tìm đâu bóng mình.

    Bên đời nắng có lung linh
    Để em giấu kín chút tình phôi pha
    Còn thương góc phố quê nhà
    Vàng em áo hạ, buồn ta mưa về...

    Hư Vô
     
  14. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    DẤU GẠCH-NỐI OAN KHIÊN

    Ngày tôi vào đại học
    Em vừa tới lớp 10
    Hành lang buồn trơ trọi
    Đâu còn thấy bóng tôi!

    Đời bao nhiêu cây số?
    Đường mấy lối chưa quen
    Dài như dấu gạch-nối
    Giữa tên tôi và em.

    Chiều tàn phai góc nắng
    Em bước vào lẻ loi
    Tôi ngồi bên họa thất
    Vẽ nhan sắc lớp 10!

    Nét cọ còn bối rối
    Theo từng lối em đi
    Áo đan màu phấn trắng
    Chờ mùa thu dậy thì.

    Đóa dã quỳ vừa chớm
    Ngọt chưa giáp môi không
    Cổng trường vang tiếng trống
    Tiễn em bước theo chồng…

    Tôi chạy quanh chiếc bóng
    Dấu gạch-nối oan khiên
    Tên em và người lạ
    Đẩy tôi vào vô biên…

    Hư Vô
     
  15. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    QUÁN TAO PHÙNG

    Có những quán xá đã quên
    Có những cuộc tình đã cũ
    Nhưng chiếc răng khểnh hình như mãi mãi chỉ mới bắt đầu…
    Hư Vô


    Quán xá chiều xiêu ngang tàn tích
    Không thấy người quen để nhớ nhà
    Cũng may, ba mươi năm chưa lạ
    Em còn răng khểnh để kiêu sa.

    Ngan ngát hương trầm quanh đáy tách
    Thương từng viên gạch lối tương tư
    Em nhấp môi cho đầy quá khứ
    Giọt nồng phiêu bạt tới thiên thu.

    Nửa cuộc hư hao tình đã cũ
    Mà lòng anh thì mới bắt đầu
    Em cứ khóc, không cần che giấu
    Cho buồn lăn lóc ướt đời sau.

    Ngồi xuống đi em, chiều đã giáp
    Cùng anh uống cạn chén bạc đầu
    Ba mươi năm cũng đâu dài lắm
    Chắc gì đã đủ để quên nhau...


    Hư Vô
     
  16. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    BẾN BỜ

    Gặp người cùng họ. Lạ tên
    Gọi em Bạn-Nhỏ cho quen nụ cười!
    Thương nhau trái ấu chẻ đôi
    Em, người dưng, đã một đời, thơ anh!

    Ru ngàn sóng biếc mong manh
    Tình em vàng đá xây thành quách nhau
    Sông còn có lúc xôn xao
    Đò anh lỡ chuyến lao đao cuối bờ.

    Khi xưa lỡ một chuyến đò
    Đi lên đi xuống vòng vo nỗi buồn
    Bây giờ cách mấy đại dương
    Muốn thăm em, đâu biết đường mà đi!

    Chiều phơi cuối ngọn xuân thì
    Ai người săn sóc vỗ về thủy chung?
    Em ơi hãy nhớ cho cùng
    Nước trong hay đục cũng chung một dòng.

    Kiếp này không đặng vợ chồng…

    Hư Vô
     
  17. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    DẤU ĐINH

    Chúa đã chịu chết trên
    Thập-Tự-Giá
    Để cứu chuộc
    loài người khỏi hư hao
    Anh đóng đinh em vào đời
    vàng đá
    Cho tình yêu chảy giọt máu
    ngọt ngào.

    Em có chạy Trời cũng không
    khỏi nắng
    Bởi em là tặng phẩm
    Chúa cho anh
    Đưa tay hứng ngập tràn niềm
    hạnh phúc
    Trong ngày Thánh-Nữ bước xuống
    trần gian.

    Sẽ không còn lạc nhau dù
    thất tán
    Dấu đinh
    trên da thịt dễ gì tan
    Em về gom lụa là may
    áo mới
    Nhớ chọn giùm anh màu
    nắng- hạ- vàng.

    Để tên em
    lẫn vào anh, hôn phối
    Lần nầy đâu dễ chạy nổi
    khỏi anh
    Đã đợi chờ nhau từ em
    tiền kiếp
    Cuộc tao phùng
    vừa đúng lúc tàn canh…

    Hư Vô
     
  18. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    NGHIỆP CHƯỚNG

    Vẫn biết vào thơ là nghiệp chướng
    Nhưng lòng đã trót lỡ yêu em
    Viết thành bài tình ca thất tán
    Đâu có gì đáng để phân vân!

    Chắc ta không còn hơi để thở
    Dù chỉ một ngày vắng bóng em
    Thơ sẽ chảy ngang dòng vô thủy
    Chở tình về bờ bến vô chung .

    Ta biết yêu thơ là vong mạng
    Trái tim nhỏ giọt máu chưa tan
    Một chút tình em thành thiên cổ
    Đời sau còn được nấm mồ hoang!

    Để thơ ta hoa vàng hóa đá
    Trải nắng theo những bước em qua
    Đường dốc đứng chia thành mấy ngả
    Chờ ai , em đứng khóc ngã ba?

    Hư Vô
     
  19. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    CHÚNG MÌNH MẤT HẾT,
    CHỈ CÒN NHAU


    Lỡ tay đánh mất nửa đời trước
    Còn nửa đời sau cho hết em
    Hai nửa đời ta chung thành một
    Tính ra còn được cả trăm năm.

    Anh bước lạc xứ người xa lạ
    Biết đâu là nhà giữa phố đông
    Bỏ quên em tuổi đời xanh mộng
    Ngày theo chồng khóc nhiều lắm, phải không ?

    Như dòng sông chia hai nhánh rẽ
    Lòng vẫn y nguyên những ngọt ngào
    Mơ ước một lần, dù ít ỏi
    Có em bên đời, sống chết như nhau.

    Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
    Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
    Tìm được lối về trăng rơi xuống đất
    Chúmg mình mất hết, chỉ còn nhau…

    Hư Vô
     
  20. phù sa việt

    phù sa việt Người thân

    BẠN NHỎ

    Này Bạn Nhỏ, trăm năm còn con gái
    Thì tình yêu đâu dễ cũ bao giờ
    Ví dụ có được bắt đầu trở lại
    Con đường nào em bước tới cơn mơ?

    Để anh làm thơ tôn vinh tình ái
    Nghe mùa thu chảy xuống giữa chiều say
    Nước mắt em hóa thành dòng Thánh khiết
    Tưới mát đời anh từng đợt heo may

    Anh níu thời gian để em bước chậm
    Đã chậm rồi, còn mất nửa đời nhau!
    Em đi xin nhớ gói niềm riêng lại
    Cho áo hạ vàng xưa khỏi úa nhầu.

    Này Bạn Nhỏ, bên kia đời đang khóc?
    Gửi anh giọt nước mắt để làm tin
    Cũng may anh còn giữ nguyên sợi tóc
    Chưa hết xuân thì, dài đã trăm năm…

    Hư Vô
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn