Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ thẩn vu vơ

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do banhcanhcuanv khởi đầu 10 tháng Bảy 2012.

  1. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CÓ LẼ..TÔI VÀ EM

    Ôi những dòng sông không bao giờ ngừng chảy
    Trôi lững lờ từ đông lạnh đến xuân mơ

    Có một chuyện tình cứ ngỡ đó là thơ
    Lãng mạn trao nhau chỉ một màu nồng thắm

    Theo bước thời gian bao năm chừng êm ấm
    Em họa anh ngâm thôi nhé chỉ hai người

    Biết bao giờ môi em thôi cười duyên dáng
    Biết bao giờ mắt anh chê chán nhìn em

    Có lẽ...
    Khi mưa thôi rơi thấm ướt đôi rèm
    Khi giọt nắng thôi rơi ngày nắng hạ
    Khi dòng sông không chảy nữa bao giờ

    Để rồi...
    Em sẽ quên anh như bài thơ không còn trong ký ức
    Em sẽ quên anh như cuộc sống ngày nay rất thực
    Và quên chính mình quên một thuở đã yêu anh

    --bcc--
     
  2. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CÓ NHỮNG ĐIỀU..

    Có những điều ta chỉ nói với mùa thu
    Một chuyện tình thơ ngây thời áo trắng
    Một vần thơ một câu ca mang dấu lặng
    Ta vẽ vời theo rừng lá đuổi bắt nhau

    Có những điều ta đồng cảm với mùa thu
    Buồn vu vơ khi trời thay màu u ám
    Khi chiều vàng khi nắng nhạt tắt trên sông
    Ta, một kẻ ngông, dại khờ thời mười tám

    Có những điều chợt nhớ ra sao mình dám
    Âm thầm bước qua như những lá thu xa
    Chợt đổi sắc chợt thay mùa chợt hát ca
    Ta, nay đã qua thời ngây ngô mười tám

    Biết bao điều đã mơ ước đã bỏ qua
    Bao kỷ niệm cố dìm sâu trong ký ức
    Những hạnh phúc dù đơn sơ nhưng rất thật
    Gửi lại em thu mười tám...chỉ một lần

    --bcc--
     
  3. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    QUA NGÕ TÌNH TÔI

    Từ đấy người thôi không qua ngõ
    Vội bước sang ngang rẽ lối tình
    Đường xưa còn đó người xưa đã
    Bỏ mặc tôi sầu với bóng tôi

    Năm năm trôi người không qua ngõ
    Cây vẫn xanh chim vẫn hót trên cành
    Riêng chỉ lòng tôi nhạt màu héo úa
    Không biết nơi xa người có nhớ người

    Bỗng một chiều đông người xưa qua ngõ
    Tiếng guốc bâng khuâng giẫm nát tim mòn
    Cô bé ngày xưa giờ là thiếu phụ
    Bồng bế con thơ cúi mặt bên chồng

    Thôi nhé tình xưa người xưa giã biệt
    Kỷ niệm ngày nào ghi mãi trong tim
    Bồi hồi nhớ chiều mùa đông năm ấy
    Một thoáng chiều xưa người qua ngõ ... tìm tôi

    --bcc--
     
  4. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CHỢT.. NHƯ BỐN MÙA

    Như vụt tối, như vụt qua
    Những ánh đèn lờ mờ
    Những hoàng hôn đỏ rực cuối chân mây

    Một thời áo trắng bay
    Giảng đường mùa đông nghe lạnh cóng
    Em nói gì, gió bạt mây tan
    Anh nghe gì, lời ru vi vu
    Từ hàng cây khô trụi lá

    Những ngày xuân nắng hồng thơm mùi cỏ lạ
    Em nói gì, lời ấm áp cùng hoa

    Rồi hạ qua
    Góc giảng đường, ai đánh rơi cành phượng đỏ
    Anh nghe gì qua lời ca nho nhỏ của chú ve

    Những ngày hè nắng gắt rồi tan
    Mùa thu về ươm một màu lãng mạn
    Lời em nói về những chiếc lá vàng
    Chợt như đánh rơi
    Chợt anh quên lời
    Nơi giảng đường, bài thơ anh viết tặng..

    --bcc--
     
  5. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CHÙM THƠ....EM ĐI

    Em quay lưng bỏ bình minh ngơ ngác
    Bối rối màn sương còn đọng quên tan
    Quả cầu tròn trời Đông buồn ngủ thiếp
    Em đi rồi anh lạc mãi trong đêm

    --bcc--

    ----

    Em đi, chỉ còn mùi hương ở lại
    Em đi, bên đường hoa dại ngẩn ngơ
    Em đi, ta về với những vần thơ
    Ta về với những bơ vơ bên đời

    Nghe đâu đó từng ký ức rớt rơi
    Nếu ở lại có gom về tất cả
    Nếu ở lại có vật vã cơn đau
    Những gam màu ánh lên lời từ tạ

    Nếu em và ta duyên trời đôi ngả
    Thôi thà rằng đừng họa lời yêu

    --bcc--
     
  6. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Rất khẽ khàng tiếng gọi ..THU ƠI
    Nghe thoáng qua mùa rơi trên tóc
    Chừng như gió như mây mời mọc
    Lá trên cành thay sắc chờ rơi

    Mùa đến em ơi chiều vương nắng
    Góc phố dịu dàng chớm heo may
    Từng chiếc rồi từng chiếc lá bay
    Vũ điệu mùa thu ru người nhớ

    Là mùa thu khi tình bỡ ngỡ
    Lãng mạn như thơ tay nắm tay
    Là mùa thu ta mãi còn say
    Trong ngọt ấm hương tình
    ..ta nhớ

    --bcc--
     
  7. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CHUYỆN KỂ NGÀY HÔM QUA

    Thuở nào em là nữ sinh duyên dáng
    hoa hồng từ xứ khác xa xôi
    Đến bên tôi nắng rực chiều hạ đỏ
    Mắt biếc long lanh thằng quỷ nhỏ si tình

    Em đến xóa tan buổi chiều windows êm ả
    Phòng trọ ba người xôn xao nhắc tên em
    Đâu rồi tình anh em ngày xưa thân ái
    Nay thành những chàng trai xấu tính vì em

    Bàn có 5 chỗ ngồi ta đây em đấy
    Biết nói chi đây biết mở miệng câu gì
    Chú bé rắc rối trong tôi càng rắc rối
    Lặng lẽ đêm thâu thơ thẩn viết tên nàng

    (Một sáng mùa thu tình cờ em bắt gặp
    Cánh thư tỏ tình ai đó nói yêu em
    Đôi má hay hay hoa hồng đỏ thẹn thùng
    Khi lũ bạn thân buông lời chòong ghẹo)

    Tôi đến lớp chỉ vì có em ở đó
    Tập vở bỏ quên tôi học viết thư tình
    Bâng khuâng em dỗi hờn bắt đền hoa sứ
    Bồ câu không đưa thư ai nỡ để em chờ

    (Có điều nầy tôi cần xin thưa rõ
    Em ghen như Hoạn Thư ghê lắm ai kìa
    Những cô em gái tôi đành xin tránh mặt
    Chỉ có em thôi thiên thần nhỏ của tôi)

    Bất chợt một ngày trời giăng mây xám
    Cô gái đến từ hôm qua lặng lẽ ra di
    Đốt những lá thư tình thay giấy vàng tiền mã
    Cả 'Cổ tích dành cho người lớn ' dở dang buồn

    Trại hoa vàng năm nào em còn nhớ
    Thong thả bên nhau trông bong bóng lên trời
    Nay họa mi một mình rưng rưng câu hát
    Còn chút gì để nhớ để rồi quên

    --bcc--

    (bài này bcc viết thời còn đi học, mượn các tựa truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh)
     
  8. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    CHÙM THƠ...CHIỀU

    Chiều nay cơn gió sang ngang
    Chiều nay mưa khóc lỡ làng mùa ơi
    Chiều nay nắng đã quên phơi
    Hoàng hôn ướt sũng hạt vơi hạt buồn...

    --
    Chiều vương nắng sao môi hồng lặng lẽ
    Vết tình đau trên vầng trán hằn sâu
    Đôi mắt thơ ngây lóng lánh giọt sầu
    Người xa quá tóc buồn che má thắm

    --

    Ta nhớ ta mơ miệt mài rong ruổi
    Tách trà chưa nguội nghe vẳng tiếng ngâm
    Câu thơ lủi thủi chữ bỏ lưng trời
    Lời ngâm chợt tắt níu hờ nắng ơi!!

    --bcc--
     
  9. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Bao lâu rồi không đến thăm em
    Con đường xưa dường như quên lối
    Anh ra đi chờ trông mòn mỏi
    Nhớ gì không có nhớ gì không

    Anh nhớ lắm con đường làng nhỏ
    Nối hai thôn anh đến tìm em
    Nhớ chiều nào trời mưa ướt lối
    Có chiếc ô hai đứa che cùng

    Và còn nhớ mây bay bàng bạc
    Gió hiu hiu trên bến sông dài
    Cùng em ngắm lục bình hoa tím
    Cô lái đò đưa khách sang sông

    Hỏi người ơi bây giờ còn nhớ
    Lời hẹn thề dưới ánh trăng đêm
    Giọt nắng bên hiên người ơi còn nhớ
    Chở về dùm cho ấm tim nhau

    --bcc--
     
  10. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Mùa trăng năm ấy con mới vừa lên bảy
    Thổn thức soi vành khăn trắng rưng rưng
    Khập khiểng tình thương mẹ dắt dìu con lớn
    Để rồi ngỡ ngàng trăng tháng tám buồn ghê

    Như ngày bé tự gạt mình dù vẫn biết...

    Cha sẽ không về mỗi tháng tám trung thu
    Cười óng ánh bên lồng đèn trăng sáng
    Nhân trứng tròn như mắt con ngơ ngác
    Lạt, không thơm như đăng đắng...mồi côi

    Cha sẽ không về những hôm trời tối mịt
    Ngày mưa dầm ngày nắng cũng sẽ không
    Có người hỏi
    Hòang hôn ơi nắng còn rơi trên tóc?
    Thưa sẽ còn khi tiếng nấc lặng đi...

    --bcc--
     
  11. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Thứ Bảy lang thang rẽ ngang chốn cũ
    Nơi tay gầy run rẩy những vần thơ
    Níu chuyện tình kể lể những vu vơ
    Và con tim đợi chờ người quay lại

    Nay trở về với tâm hồn thư thái
    Gỡ rong rêu bụi phủ tháng ngày qua
    Câu thơ xưa như vẫn đó mượt mà
    Nghe buồn quá thương ngày xưa ta viết

    "Anh đã ra đi một chiều nhạt nắng
    Ngõ vắng bâng khuâng tiễn bước chân người
    Tay đành rời tay mắt hờ khép vội
    Lệ đắng rưng rưng tan nát cõi lòng

    Tình chỉ thế thôi tình buồn tan vỡ
    Kẻ quay lưng người đứng lặng ơ thờ
    Nếu một mai vô tình gặp trên phố nọ
    Nhớ gì chăng tình nhỏ có hề quên?"

    Đây ngõ vắng chiều xưa lời tình tự
    Đây mùa thu vàng lấp trái tim mình
    Đã qua rồi bao buồn vui thương hận
    Đã xa rồi những thứ Bảy...bâng khuâng

    --bcc--
     
  12. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Tạm biệt em những giấc mơ màu tím
    Tạm biệt em giàn hoa giấy bên thềm
    Ta như cánh chim một đời phiêu lãng
    Gởi lại nơi này ngày tháng dịu êm

    Tạm biệt em mùa thu góc phố vàng
    Con đường nhỏ từng nhịp bước lang thang
    Ta sẽ nhớ ánh đèn đêm thứ Bảy
    Sẽ không quên ly nước mát bên đường

    Những khoảnh khắc mãi còn đó vấn vương
    Đừng đốt thành tro đừng cho lạc mất
    Để một mai thoáng bình minh thức giấc
    Ôm vào lòng những điều rất thật..
    lại rất thơ.

    --bcc--
     
  13. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Buổi chiều nay một chiều tháng 10 êm ả
    Trời đã thôi nồng dù nắng vẫn xuyên ngang
    Bóng trên đường bơi ngược hướng thời gian
    Anh và tôi và bao người còn hơi thở

    Tìm trở về nơi lần đầu còn bỡ ngỡ
    Tìm lại gót hồng chưa nỡ thấm bụi đau
    Buổi chiều nay, thu chợt ngân tiếng xôn xao
    Có đôi bóng đổ dài trên sân màu lá.

    --bcc--
     
  14. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Em tham lam nhốt nắng vào đáy mắt
    Hàng mi lay có kẻ lỡ say tình
    Vội gì đâu một chút ánh bình minh
    Cho ta ngỡ mình chìm trong mắt đó

    Em tham lam như gió ngày thu đỏ
    Thổi mịt mù mờ mắt kẻ lang thang
    Như rừng lá từ từ thôi xào xạc
    Như em cùng ta hát khúc tình ca

    Những ngày nắng gio rồi cũng phôi pha
    Em và ta khỏanh khắc nào đọng lại
    Em và ta nhớ con đường xanh mãi
    Ta thuộc về nhau những tháng ngày nào

    --bcc--
     
  15. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Ta với tay vào kỷ niệm thoáng rung rinh
    Như bừng tỉnh từ cơn mơ nào vọng lại
    Một chút thơ một chút vàng thu tê tái
    Rót vào hồn ta ngây dại kẻ tìm quên
    ---
    Em ngồi đó hong khô từng sợi tóc
    Thả bồng bềnh theo ngày tháng trôi xuyên
    Sợi còn xanh thơm hoa bưởi trinh nguyên
    Sợi bạc màu bất chợt như chiều xuống
    ---
    Thôi buông nhé ta nghe oằn bờ vai
    Thôi buông nhé người nghe đôi tay sần
    Lòng nhẹ lâng nhớ gánh đời kẻo kẹt
    Nợ tháng ngày còn những ngón tay thon.

    --bcc--
     
  16. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Tháng đông về nỗi nhớ không tên
    Cây trơ bãi vắng hoàng hôn thấp
    Bờ áo vai người thôi tấp nập
    Đông về ta tiếc mớ thu qua

    Rồi tháng hai những cơn mưa trái mùa tầm tã
    Ướt mem khoan nhớ, chạy trốn ngày lành..thôi vậy
    Một sớm mù sương chợt nhận ra tim mình run rẩy
    Vì mưa nghịch mùa vì gió nghịch với mây kia
    Vì dẫu muộn màng khóc cười bao nhiêu vụn vỡ
    Máu vẫn ngược xuôi đầy ắp những khoan hồng

    Và tháng hai nỗi nhớ dịu dần, nghe bớt long đong
    Trên phố chiều nay va vào nhau những bờ vai ấm nắng.

    --bcc--
     
  17. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    XUÂN ĐÔI BỜ

    Xuân mới về ngang cửa đấy ư
    Vắng chút se se bỗng chạnh lòng
    Nghe im ắng ngày qua qua vội
    Nắng tát vào da chẳng biết trông

    Về nơi xa bao người rộn rã
    Bao lo toan áo mới chợ hoa
    Chiều nhạt nắng ai về ngang phố
    Mang hương Xuân khăn ấm tay xoa

    Tết bên này cành mai cũng có
    Nở đâu từ hăm mấy trơ trơ
    Bánh tét bánh chưng dưa hành đó
    Rồi giao thừa ừ hết một năm

    Xuân về ngang cửa ghé hỏi thăm
    Sao Tết mình quê người buồn lạ
    Cũng đủ lắm bánh hoa dưa đỏ
    Mà nghe chạnh lòng nhớ Xuân xa

    Có lẽ nơi này chiều nóng bức
    Còn bên kia lạnh cứ lan dần
    Có lẽ đã qua rồi tuổi dại
    Và Xuân đã xế tóc đã phai

    --bcc--
     
  18. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Chỉ một mình vây quanh là chữ
    Ghép thành thơ những lúc bơ vơ
    Nước mắt mùa rơi những hững hờ
    Tình qua đi, nhớ rồi thơ thẩn
    Hỏi đây có phải vòng lẩn quẩn?
    Tri kỷ đâu rồi? Ta với thơ!

    --bcc--
     
  19. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    PHỐ CHỜ

    Phố vừa chớm thu mùi nắng cháy
    Nghe tội mùa chưa nỡ ra đi
    Tát vào da ngỡ còn da diết
    Đêm chẳng buồn gợn một chút thu

    Mùa cúc còn rong chơi đâu đó
    Nghịch cùng trăng, mây gió à ơ
    Lá đẩy đưa vội gì thay sắc
    Phố chiều nay ươm nắng chờ thu

    --bcc--
     
  20. banhcanhcuanv

    banhcanhcuanv Người nhà

    Cuối tháng ba em có về ngang phố
    Bước lại con đường nắng gắt ban trưa
    Rồi bóng em khơi lại từng nắng mưa
    Những dấu chân phai dần theo ngày tháng

    Em sẽ về lúc bình minh vừa thóang
    Màn sương đêm còn e ấp chưa tan
    Em về đánh thức những cành lan dại
    Hoa tím mỏng manh hương dịu như tình

    Em mang về mùi gió còn mới tinh
    Thổi lung lay chiếc chuông treo ngòai ngỏ
    Mà em ơi biết đâu lồng trong gió
    Có lời nồng nàn ta gởi theo em

    --bcc--
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn