Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ... thanhtung

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do thanhtung khởi đầu 21 tháng Mười Hai 2010.

  1. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    VÔ THƯỜNG
    Lê Bảo Thọ

    Một đời kiếm quẩn, tìm quanh,
    Ta về đâu giữa mong manh vô thường.
    Phải chăng đâu cũng thiên đường,
    Miễn tâm trụ chốn không vương vấn sầu.
    Không kết thúc, không bắt đầu,
    Không sanh, không tử, không cầu, không mong.
    Là không gì hết để lòng,
    Thảnh thơi tự tại ngoài vòng tử sanh.
    Thôi đừng kiếm quẩn, tìm quanh,
    Đây rồi chính giữa lòng mình đâu xa.
    Tham, sân, si chỉ hóa ra,
    Lấy dây tự trói buộc ta vào vòng.
    Rõ ràng sắc sắc, không không,
    Sắc không là vậy vốn cùng giống nhau.
    Đêm nghe trắng nửa mái đầu,
    Nửa kia chừng vẫn xanh màu thời gian.
    Không hề chi, chớ bàng hoàng,
    Chẳng qua cảnh sắc thiên đàng đấy thôi.
    Mênh mông mặt đất khung trời,
    Lá vàng còn rụng, luân hồi còn qua.
    Giật mình ta lại tìm ta,
    Tìm trong vô thủy, tìm ra vô cùng.
    Chi bằng hỷ xả khoan dung,
    Quên thân tứ đại như từng lãng quên.
    Thế là tự tại an nhiên...

    (Trích đăng Đặc san Nguồn Đạo số 58, trang 17, chùa Giác Hoàng)
     
  2. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Thơ..

    Một tập giấy nhỏ, từ thuở vào đời, chép ba bài thơ, không rõ tác giả:

    TƯƠNG LAI LÀ GÌ?
    - Tương lai là gì? Hở em?
    - Là đi học.
    Có mảnh bằng cao cấp nhất,
    Vượt hơn chúng bạn chẳng ai bằng,
    Để "Ta" đây nổi bật chốn học đường,
    Hầu đường danh lợi thênh thang rộng mở.​
    - Tương lai là gì? Hở em?
    - Là tình yêu,
    Có cuộc tình đẹp nhất trên đời,
    Là chồng, là vợ tốt hơn tất cả,
    Là cha, là mẹ tròn đầy bổn phận,
    Là cha hiền, mẹ đảm hơn thiên hạ,
    Có con ngoan, khéo léo dạy con khôn.​
    - Tương lai là gì? Hở em?
    - Có danh phận, vinh sang ơn người,
    Có tiền, có của nhiều như núi,
    Có uy, có thế thiên hạ nể vì,
    Có "Tự ngã" quan trọng hơn tất cả,
    Khiến cho người đứng dưới ngẩng lên trông
    . . . .​
    - Này em ơi! Nhưng...
    Cuộc đời và lòng người khó đi đôi,
    Ước mơ là vậy!
    Kết quả mấy phần trăm.
    - Tương lai là gì? Hở em?
    Điều đúng nhất, có lẽ là:
    - Một nấm mồ!
    Ta sẽ nằm yên trong lòng cát bụi,
    Đó chính là tương lai!

    SỐNG ĐỂ LÀM GÌ?

    Ở nhà, bé hỏi mẹ cha:
    - Sống để làm gì?
    Cha mẹ bé nói rằng:
    - Sống để ăn, để chơi và để học.
    Vào lớp, trò hỏi thầy cô:
    - Sống để làm gì?
    Thầy cô đáp:
    - Sống để học, học những điều chưa biết.
    Để học ngôn từ,
    Để học sử ký, địa dư,
    Để học khoa học tự nhiên cùng vật lý,
    Để học toán, học văn và nghệ thuật,
    Vân vân và vân vân...​
    Tốt nghiệp học đường,
    Thanh niên hỏi cha anh, hỏi người lớn:
    - Sống để làm gì?
    Người lớn đáp:
    - Để có nghề, có sự nghiệp,
    Để có gia đình, có vợ chồng, con cái,
    Để có danh phận với đời,
    Để góp tay xây dựng nhân quần, xã hội,
    Và để giữ gìn, bảo vệ non sông, Tổ Quốc.
    Để, để và để...
    Để không biết bao nhiêu thứ "Để".
    "Để làm gì?"
    Một vấn đề trọng đại,
    Của kẻ làm người:
    Sống phải biết "Để" làm gì.
    Để xác định lại lý tưởng và mục tiêu
    Vậy mới là người biết sống.​
    Nhưng tiếc thay!
    Bao nhiêu điều "Để",
    Có thực sự "Để như vậy không?"
    Hay là muốn sống sao thì sống.
    "Để" có gì là qui định đâu!
    Ai sống sao thì ra vậy thôi!
    Nào có "Để", để làm gì.
    "Để" đúng lý, đúng sự thật nhất là:
    "Để chờ chết".
    "Sống để chờ chết",
    Mệnh đề ngắn ngủi này mỉa mai lạ,
    Thế mà đúng, rất đúng,
    Đố ai nói khác được!​
    Vua, quan, sĩ thứ, từ xưa trước,
    Cho đến ngu đần, trí thức hôm nay,
    Ai không là kẻ: sống để chờ chết?
    Mỗi người chờ chết bằng mỗi việc, thế thôi.
    - Sống để chờ chết,
    Là chân lý sống!!!​

    BÔNG NỞ TỪ ĐÁ
    Huynh biết không?
    Mỗi lần tôi dạo núi,
    mùa hè,
    cây cành xơ xác lá,
    không nước,
    nhựa khô cây...
    Thế mà,
    chúng vẫn sống, cố sống,
    và cả, có loài ráng trổ hoa cho trái.
    Huynh hãy nhìn!
    Kìa cành sứ cùi,
    bị quăng phơi trên đá nóng,
    người quăng định làm chết nó đó.
    Thế mà!
    Nó vẫn trổ hoa,
    hoa tươi như cười,
    và cười rạng rỡ,
    giữa nắng trưa hè bốc cháy.​
    Rồi có lần.
    Tôi về miền sông nước phù sa,
    nước ngọt cây cành trĩu trái,
    Nhưng mà,
    bên bờ sông Hậu,
    bên những con sông cái,
    không thiếu những cây dừa, cây xoài,
    cây cam, cây quít, cây còng...
    chúng bị sóng nước vỗ xoáy mòn bờ đất,
    Đứng cheo leo, nghiêng ngã soi bóng nước,
    Chúng chỉ còn,
    một nửa rễ bám vào bờ.
    Thế mà,
    chúng vẫn sống, vẫn cho hoa, cho trái...
    cho đời!
    Rồi, về miền Đông,
    miền xa sông, xa suối,
    phải dùng, xài nước giếng ấy thôi,
    Bên bờ giếng,
    dây leo lòng thòng,
    theo miệng giếng, theo lòng giếng,
    bấp bênh, thật bấp bênh cho mạng sống.
    Vậy mà,
    chúng vẫn sống!
    vẫn cho lá xanh, bông thắm!​
    Cây bờ, dây giếng,
    và,
    cành sứ thạch bàn,
    cây núi cằn khô,
    Tất cả,
    tất cả bao thứ như vầy,
    vẫn sống,
    vẫn làm hết chức năng của mình
    vẫn khoe sắc màu, cho hoa cho trái,
    cho cả cuộc đời,
    hiến dâng vì cuộc sống.
    Huynh thấy chăng?
    Hỡi con người đi giữa trần gian!
    với cà sa phai sắc ngã vàng,
    hãy nghĩ rằng: "Ta là ai đấy?"​
    Đi trong đời có bặt tham sân,
    có cảm thông khách hồng trần,
    trăm năm làm kiếp con tằm nhả tơ,
    có bầm dập, có... nên thơ,
    Lời thơ máu lệ, lời thơ tuyệt vời,

    Ấy ơi! Sương khói cuộc đời,
    Đau thương thống thiết khôn lời thốt nên.
    Dù sao hãy cố vươn lên,
    Hết hồi đau khổ, thênh thênh Niết Bàn.

    (Vô danh)
     
  3. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Cuộc đời là một giấc mộng

    CUỘC ĐỜI LÀ MỘT GIẤC MỘNG...!

    Một hôm mộng thấy:

    * Giàu sang tột đỉnh
    * Quyền cao chức lớn
    * Hạnh phúc tràn đầy​
    Giật mình tỉnh giấc,
    Ta vẫn là ta...

    Buồn...!!​

    Một hôm mộng thấy:

    * Nợ nần bủa vây
    * Bệnh hoạn tật nguyền
    * Tai họa triền miên​
    Giật mình tỉnh giấc,
    Ta vẫn là ta...

    Mừng...!!​
    (Bài thơ viết bằng "Font" chữ Thư pháp trong trang 2 của Đặc san nguồn Đạo, số 63, chùa Giác Hoàng)
     
  4. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Viết cho gió núi, mây ngàn

    VIẾT CHO GIÓ NÚI MÂY NGÀN
    Tuyệt vời lắm trong vườn hoa trăm hương sắc,
    Này hoa hồng, nọ hoa lý, hoa mai.
    Mỗi thứ hoa, mỗi mùi hương, mỗi sắc,
    Sắc hương tàn nhưng vẻ đẹp không phai.

    Dù lạc loai ở rừng sâu, núi thẳm,
    Dù được trồng trong chậu kiểng, vườn hoa.
    Hoa vẫn nở, vẫn tàn theo năm tháng,
    Vẫn khoe màu trong tịch lặng bao la.​
    Có những loài hoa không tên, không tuổi,
    Tận miền xa không một dấu chân người.
    Hay dưới nắng cháy da trong miền đá sỏi,
    Sống âm thầm quên bẳng tháng ngày trôi.

    Qua những đêm dài mưa sa, gió dậy,
    Dưới nắng hồng hoa rực rỡ như xưa.
    Hay những chiều giông mịt mù cát bụi,
    Hoa héo tàn theo cánh gió phất phơ.​
    Dưới nắng hồng êm ả,
    Hay mưa gió vô tình.
    Mỗi loài hoa vẫn nở,
    Theo vóc dáng riêng mình.

    Gió sớm, mưa chiều, đêm sương, ngày nắng,
    Mây trưa che đổ nóng ánh mặt trời.
    Gió Đông về mằn mặn nước biển khơi,
    Mang ấm áp trong những chiền Đông lạnh.
    Và những trăng thanh và sao trời lấp lánh,
    Mưa bóng đêm cho giấc ngủ yên bình.
    Một sáng nào sương từng giọt long lanh,
    Đà trang điểm màu hoa thêm óng ả.​
    Mây ngàn, gió núi,
    Trăng sao, đất trời.
    Chưa một lần đòi hỏi,
    Hãy nở giống ta thôi.

    Sương mù, cát bụi,
    Sông nước, biển khơi.
    Chưa một lần phán dạy,
    Hãy nở giống nhau thôi.​
    Bởi vì hoa không phải là mây gió,
    Nên trăng sao thắp sáng lối đi về.
    Vì hoa dại còn chen trong bờ cỏ,
    Nên cánh đồng, hương lúa ngát đường quê.

    Người ta muốn hoa Mai là hoa Cúc,
    Nên đêm giông cát bụi dậy mịt mù.
    Người ta muốn hoa này thành hoa khác,
    Nên đường về lớp lớp nẻo thâm u.​
    Không ai bắt hoa Hồng thành hoa Lý,
    Dù đặt tên cho loài hoa dại không tên.
    Hoa vẫn nở âm thầm không tiếng nói,
    Mỗi loài hoa, mỗi vẻ đẹp ngàn năm.

    Một lời này xin gởi cho tất cả,
    Cho mây ngàn và gió núi, trăng sao.
    Hãy để cho mỗi loài hoa tự nở,
    Trần gian này đẹp đẽ biết dường bao.​
    Tháng Hai Kỷ Mùi
    Vô Hạnh

    (Trích đăng Đặc san Nguồn Đạo, số 23 tháng 5 năm 1990, chùa Giác Hoàng)
     
  5. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Re: Vô Thường

    VÔ THƯỜNG
    Nghiêm Xuân Cường

    Vô thường là gió qua nhanh,
    Trăng treo đầu ngõ, cây xanh trước nhà.
    Trong lòng ta giữa bao la,
    Cánh chim trước gió đâu là quê hương.

    Như tiếng sóng giữa đại dương,
    Như mây đầu núi, như sương ban chiều.
    Những gì ta mến, ta yêu,
    Tỉnh say một giấc tan vào hư không.
    18-9-02
     
  6. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Để được tâm an tịnh - Có, Không

    ĐỂ ĐƯỢC TÂM AN TỊNH
    Bảy Đây

    Mỗi ngày bớt một chút tham,
    Sân si cũng bớt chớ ham vui buồn.
    Yêu thương cũng dịu bớt luôn,
    Cái tánh đố kỵ chỉ buồn lòng thêm.

    Để lòng thanh thản dịu êm,
    Thư thả sảng khoái sống thêm vài ngày.
    Tu tâm sửa tánh dài dài,
    Còn sống, còn sửa có ngày tịnh tâm.

    Đạo Phật diệu diệu thậm thâm,
    Dù bao thế hệ, bao năm vẫn còn.
    Còn trời, còn nước, còn non,
    Còn thở, còn sống là còn phải tu.

    Đời là cặn bã phù du,
    Tu cho siêu thoát công phu nhuyễn nhuần.
    Câu mâu, sâu hiểm xin đừng,
    Thất tình dứt được tâm mình an vui.

    CÓ KHÔNG

    Muôn sự ở đời vốn Có! Không!
    Thử hỏi nhân sanh nói thực lòng?
    Ai đã sống bằng tâm Không? Có!
    Nếu đời khó có cảnh thong dong.

    Nếu đời người sống với tâm Không,
    Đâu có đau thương với bận lòng.
    Không tham, không ái đâu đau khổ,
    Cực Lạc dành cho tâm Sắc - Không.

    Nhân loại quây quần kiếp hiện sinh,
    Luôn vướng bận theo cái lụy tình.
    Danh lợi, bạc vàng và uy vũ,
    Nên đời luôn phải chịu điêu linh.

    Thừa tiền, lắm bạc đâu khỏi khổ,
    Tham vọng càng thêm khổ lụy mình.
    Hãy cố tập dần tâm an tịnh,
    Từ từ nhân loại bớt điêu linh.

    Người đời quí nhất thân mạng mình,
    Ai không muốn sướng, muốn đẹp xinh.
    Nhưng do nghiệp quả đâu toại ý,
    Danh lợi đâu mua được mạng mình.

    Nếp sống đua đòi chỉ khổ thôi,
    Hết kiếp phủi tay bỏ lại rồi.
    Tất cả có rồi đều phải mất,
    Chỉ còn nhân quả trụ mà thôi.

    Như vậy sống mà phải bận tâm,
    Trau dồi đức hạnh với từ tâm.
    Sống cho có ích cho nhân loại,
    An lạc đời người mấy mươi năm.

    Để ngày từ giã cõi đời đi,
    Chẳng bận, không vương vấn chuyện gì.
    Vì có rồi không là định luật.
    Hãy gắng thấm nhuần chữ Có - Không.

    (Đặc san Hoa Nghiêm - Mùa Phật Đản, PL. 2553 - 2009)
     
  7. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Chén trà xanh

    CHÉN TRÀ XANH
    Giới Hương

    Chén trà xanh đượm tình pháp lữ,
    Làn gió mát chứa hạnh thanh cao.
    Đại hùng điện tâm hương thuần tịnh,
    Giữa nhân gian đâu bóng luân hồi.
    Không là không vô vi tuyệt đối,
    Có là có tuyệt đối vô vi.
    Ôi công hạnh chân như diệu nghĩa,
    Có in đậm nơi chén trà xanh?

    (Cảm tác cho buổi thiền trà vào lễ Bổ nhiệm Trụ trì, ngày 20 tháng 5 năm 2006)
     
  8. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Re: Để được tâm an tịnh - Có, Không

    ĐAU LÀ KHỔ
    Bảy Đây​
    Châu Đốc...

    Đau là khổ, ai bảo là không khổ?
    Khổ thân mình và khổ cả thân nhân
    Đau xác thân, đau hành hạ não căn
    Vừa lo sợ, lại thêm vừa tốn kém.

    Nếu có tiền, thì đủ loại thuốc uống
    Bằng nghèo thì, càng thê thảm đau thương
    Thiếu thuốc men, lại lo nỗi vô thường (chết)
    Đau là khổ, ai bảo là không khổ?​
    Nếu biết vậy, ngay bây giờ diệt khổ
    Sống thuần lương, dừng lại lòng tham sân
    Đừng tạo thêm bao oán nghiệt đường trần
    Hãy niệm Phật, và sống đời thanh đạm.

    Dừng lại nhé, xin nhớ đừng kêu thảm
    Mà vững tâm, trả nghiệp quả tiền khiên
    Lúc "tạo vay" sao không sợ không phiền?
    Nay "trả quả" sao cứ than cứ trách.​
    Hãy dừng lại, phải dừng bằng mọi cách
    Đừng tạo thêm bao tội lỗi oán thù
    Đừng buông lung gây sầu khổ thiên thu
    Không gieo oán thì gặt đâu quả ác.

    Tu đi nhé, kẻo không sao còn kịp
    Tu sửa tâm để cuộc sống an lành
    Đừng hại người và hãy bớt sát sanh
    Chớ tham đắm lợi danh rồi ân hận.​
    Tu đi nhé, tu để đừng sân giận
    Đừng tham lam, đừng tàn sát chúng sanh
    Hãy hồi tâm sống cuộc sống thiện lành
    Làm việc thiện để giúp đời bớt khổ.

    Tu nghiệp chuyển từ từ hao bớt khổ
    Bòn tích thêm nhiều thiện phước điểm tô
    Ngày qua ngày ác nghiệp sẽ tàn khô
    Sẽ hết khổ và sống đời an lạc.​
    Lúc trả nghiệp sao biết than, biết trách
    Trách ai đây? Sao không tự trách mình?
    Trước gieo nhân, nay quả đến hợp tình
    Thì nhận lấy chớ trách trời đâu phải?

    Bệnh với tật làm người sao tránh khỏi
    Ít hay nhiều do tạo nghiệp mà thôi
    Nếu hôm nay nhân quả hiểu được rồi
    Lo trị bệnh và hãy làm điều thiện.​
    Để ác nghiệp tiêu mòn theo năm tháng
    Và thiện duyên sẽ tích tụ an toàn
    Hết đau buồn, rồi sẽ sống bình an
    Rồi Tịnh độ sẽ về trong cuộc sống.

    Chợ Rẫy,
    5 giờ ngày 29-6-2007.


    PHÀM PHU TU
    Đi làm xã hội lắm điều vui
    Lắm chuyện thị phi, lắm ngậm ngùi
    Nhưng đã đem thân làm giẻ rách
    Thì còn gì nữa để buồn vui.

    Vui buồn chi nữa chuyện trần gian
    Kiếp sống nhân sinh lắm phủ phàng
    Vinh nhục, vui buồn xen kẽ mãi
    Nói làm sao hết chuyện trần gian.​
    Trần gian tầng bậc, khó hòa đồng
    Giàu có vinh sang, khổ não lòng
    Do tại nghiệp duyên từ kiếp trước
    Tốt, xấu mình gieo khó hòa đồng.

    Hòa đồng sao được bởi do tâm
    Tâm giác, tâm sân, tâm mê lầm
    Trăm việc mình làm do tâm tạo
    Bây giờ hiểu được hãy bình tâm.​
    Bình tâm sàn lọc chuyện nên làm
    Ác bỏ, thiện làm diệt tánh tham
    Nhân từ, bố thí, tùy theo sức
    Danh lợi hại người chớ có ham.

    Hòa nhã ôn nhu tánh thiện lương
    Đúng hướng mình đi chớ đổi đường
    Tu là sửa bỏ điều sai quấy
    Cố làm, cố học chuyện thuần lương.​
    Đó là "Tu của kẻ phàm phu"
    Ác quấy, đường đi tới ngục tù
    Thiện đúng - con đường về Tịnh độ
    Chúc bạn đi tròn một chữ tu.
     
  9. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Bần Tăng kệ

    BẦN TĂNG KỆ
    Tổ Huệ Đăng
    Cái nghèo mà công chúng kinh hoàng,
    Duy có lão thiền nghèo mới sang.
    Nghèo sạch sáu căn, tâm sạch bóng,
    Nghèo không ba nghiệp đạo hoàn toàn.
    Nghèo ra ba cõi thành vô thượng,
    Nghèo thấu hư không chứng Niết Bàn.
    Mới biết cái nghèo vô lượng giá,
    Nghèo cho đáo để đổ hào quang.
     
  10. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Gương mặt Phật hiền

    [​IMG]

    GƯƠNG MẶT PHẬT HIỀN
    Cư sĩ Liên Hoa

    Gương mặt Phật hiền
    dáng người thanh thoát
    muôn vạn Từ bi soi rọi khối mong chờ
    để khởi lên niềm ao ước
    để dấy lên bao tâm niệm
    cúi đầu đảnh lễ
    cho ánh đèn giáo Pháp lan cùng khắp
    cho tâm hờn rơi bỏ vọng mê...
    Ngài thị hiện vào đời
    cùng khắp Hoá thân
    là em bé cười vui,
    là nõn nà tấm lòng của mẹ
    là vầng trán nhăn mòn mỏi của cha
    là những người đến với nhau vì tình huynh đệ
    vì bất hạnh nở nhụy hoa tâm
    là hạnh phúc chở đời qua bờ Chân Vọng
    Bàn tay Địa Xúc Ấn
    tự tại giữa bao phiền não
    giữa ba cõi không an
    chạm vào khối vô minh
    cho tan vỡ biến thành tràng hoa đẹp
    chạm vào lòng tham
    cho mở rộng lòng, như mưa hoa rơi xuống
    chạm vào lửa thù hận
    lửa tắt cháy thành thương yêu
    nâng đở khổ đau
    cho nước từ bi ruới tẩm
    hạnh phúc trở về trên từng ánh mắt
    ma quân cúi đầu
    trời người qui kính
    muôn loài hớn hở
    nam mô Phật
    niệm danh hiệu Ngài
    cho Phật trong tâm mọi người tươi mãi....

    Năm 2010​
     
  11. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Hoa Xuân hàm tiếu

    [​IMG]

    HOA XUÂN HÀM TIẾU
    Thanh Trí Cao
    Tôi lắng nghe mùa Xuân đã đến,
    Trong khu vườn Lan trổ đầy bông.
    Hoa phảng phất, mùi hương dìu dịu,
    Thơm lòng người, thơm cả chân không.

    Tôi cảm nhận mùa Xuân hạnh ngộ,
    Một cõi lòng mẫn thiệp tương quan.
    Trong ánh mắt nêu cao chân lý,
    Nàng Xuân cười sắc thể bình an.​
    Rồi một sớm miên man ý tưởng,
    Tiếng chuông chùa thức tỉnh chung quanh.
    Tôi dừng lại ngắt cành hoa dại,
    Và hiểu rằng: sự sống tinh anh.

    Tôi điểm lại mùa Xuân dĩ vãng,
    Ngắm trời xanh mây nhẹ lang thang.
    Tôi nhắn gửi cuối trời phương ấy,
    Lời chúc lành! Năm mới Xuân sang.​
    Thiên kỷ mới bắt đầu họa phẩm,
    Một chân dung, một cánh tuyệt vời.
    Dòng tư tưởng phóng đi định hướng,
    Một vì sao xuất thế phùng thời.

    Dư âm đó! Thời gian chuyển động,
    Xuân cửa thiền - đổi mới Xuân tôi.
    Trong không khí, hương trầm thoảng nhẹ,
    Bông hoa Xuân hàm tiếu trên môi.​
    (Đời Nay, Giai phẩm Xuân Tân Mão - 2011)


    [​IMG]
     
  12. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Tâm Xuân

    TÂM XUÂN
    Thích Minh Điền​

    Tâm là vầng thái dương,
    Sáng soi đời bất diệt.
    Một cõi lòng trinh khiết,
    Đầy hiểu biết và thương.

    Tâm là chốn thanh lương,
    Sống hiền hòa thanh tịnh.
    Tâm không nuôi hận thù,
    Giữa muôn ngàn vấn vương.​
    Tâm là nguồn yêu thương,
    Lòng đại dương tĩnh lặng.
    Dòng sông tâm trong sáng,
    Cõi nước mãi thanh bình.

    Tâm hết nẻo phân ranh,
    Nguồn diệt sinh đoạn tận.
    Dòng sông tâm bình lặng,
    Nở ngàn hoa chân như.​
    Tâm là áng hương từ,
    Lắng trong lòng dục nhiễm.
    Tâm không còn lưu luyến,
    Chốn ái ân buộc ràng.

    Từ giã mối cưu mang,
    Qua rồi dòng tâm tưởng.
    Chánh quán thật chân tướng,
    Cảnh tịch tịnh Niết bàn.​
    Tâm hết ngõ lang thang,
    Trong tình đời cay đắng.
    Dòng sông tâm trong sáng,
    Cõi an lạc muôn đời.

    Tâm đi về muôn nơi,
    Đóa hoa lòng nở rộ.
    Mây tình thương che chở,
    Mát dịu chốn hữu tình.​
    Tâm sạch hết vô minh,
    Mặt trời lên tỏ rạng.
    Nguồn yêu thương lai láng,
    Rải khắp trời quê hương.

    Tâm suối nguồn thanh lương,
    Ngọt ngào lời của mẹ.
    Gió hoa ngàn thổi nhẹ,
    Con đi về thảnh thơi.​
    Tâm dẫn bước cho đời,
    Mười đóa hoa nở rộ.
    Một mặt trời sáng tỏ,
    Chiếu sáng chúng hữu tình.

    Tâm sạch hết vô minh,
    Gió ngàn về đất tịnh.
    Dòng song tâm bình lặng,
    Chiếu muôn ngàn chân như.​
    Tâm xuân tỏa ánh từ,
    Đôi bàn tay thân ái.
    Hoa lòng không biên giới,
    Kết tình người bên nhau.

    (Đặc san Hoa Nghiêm)
     
  13. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Mùa Xuân Bất Tận

    MÙA XUÂN BẤT TẬN
    Nghiêm Xuân Cường


    Xuân đẹp nhất là mùa Xuân bất tận,
    Hoa nở trong tim và gió đầy lòng.
    Bình minh đến ngập hồn bao thơ mộng,
    Bước chân trần về vạn nẻo mênh mông.

    Xuân đẹp nhất là mùa Xuân bất tận,
    Xuân ở trong ta, xuân của mọi nhà.
    Tình chân thật xin trao về muôn hướng
    Lấy tin yêu hòa vũ trụ bao la.​
     
  14. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    [​IMG]

    THIỀN TRÀ

    Trà trên đỉnh núi Tản,
    Nước giữa lòng sông Đà.
    Thiền vị chỉ một ngụm,
    Tịnh Độ đã sinh qua.
    (Thiền sư Nhất Hạnh)


    (Trích "Nhật Tụng Thiền Môn năm 2000, thiền sư Nhất Hạnh)
     
  15. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Chúc Mừng Năm Mới

    [​IMG]

    Xuân đi trăm hoa rụng,
    Xuân đến trăm hoa cười.
    Việc đời cứ đi mãi,
    Trên đầu già đến rồi.
    Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
    Đêm qua sân trước một cành mai.

    Kính chúc tất cả quý thành viên trong Vườn thơ Tâm Linh hưởng một mùa Xuân an lạc và hạnh phúc
     
  16. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Re: Thơ... thanhtung sưu tầm

    TÌM PHẬT
    Trạch Thiện

    Vọng cảnh quên thân chỉ đón ma,
    Ta cần tìm Phật ở trong ta.
    Phật ma ngoài ngõ nào đâu chánh,
    Chủ khách đầu môi cũng chỉ tà.
    Xưa Phật thoát trần nhờ hướng nội,
    Nay ta sa đọa bởi nhìn ra.
    Phật nào khác cái "ta chân thật",
    Vọng cảnh quên thân chỉ đón ma.

    Vọng cảnh quên thân chỉ đón ma,
    Xưa nay Phật chẳng tách rời ta.
    Phật đâu ngoài nghĩa "tâm thanh lặng",
    Ma chỉ là tên "tâm vọng tà".
    Khổ não đọa đày do dính mắc,
    An vui tự tại bởi buông ra.
    Luyện dần sẽ có ngày thành tựu,
    Vọng cảnh quên thân chỉ đón ma.

    BIẾT SỐNG MỘT MÌNH
    Nguyên Túc

    Biết sống một mình,
    Không phải sống riêng cho mình.
    Biết sống một mình,
    Sống theo hạnh bất khinh.
    Quá khứ biết tìm đâu?
    Tương lai thì chưa tới!
    Hiện tại ôi tuyệt vời!!
    Hít vào và thở ra...

    Biết sống một mình,
    Không phải sống riêng cho mình.
    Biết sống vì người,
    Vì hạnh phúc xung quanh.
    Nhẹ nhàng cơn gió thoảng,
    Từng bước nở hoa sen.
    An trú trong hiện tại,
    Hạnh phúc chính là đây.


    (Trích Đặc san Hoa Nghiêm)
     
  17. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    PHÍA TRƯỚC
    Bảy Đây

    Ai cũng bảo tuổi già là an dưỡng
    Là nghỉ ngơi cho sung sướng tấm thân
    Là thảnh thơi hưởng thụ cuối đường trần
    Để con cháu được đền ân trả hiếu?

    Song vạn sự trên đời đều dư - thiếu
    Được bao nhiêu và nghịch lý bao nhiêu?
    Được an vui hay ruột thắt chín chiều?
    Đều còn phải chờ xem điều may rủi.

    Nếu lúc trẻ phải tảo tần lam lũ
    Lo con ăn dù bữa đủ bữa không
    Lặn lội gió sương gian khổ chất chồng
    Con khôn lớn là, xác thân bệ rạc.

    Nằm một chỗ, mới nhận toàn chua chát
    Không có tiền chịu đói khát hẩm hiu
    Đau khổ thay cho tuổi lúc về chiều
    Con đâu nhớ để chăm lo săn sóc.

    Đau khổ quá chỉ âm thầm mà khóc
    Chỉ cầu mong qua dốc tử sanh
    Chỉ mong sao để được chết an lành
    Để khỏi khổ, khỏi đau buồn tủi nhục.

    Nếu được sanh ra là người có phúc
    Sống sang giàu không một chút lo toan
    Nhà cửa xênh xang xe cộ đàng hoàng
    Cứ thoải mái lo cho con ăn học.

    Nếu có phước con cái đều thành đạt
    Sống giàu sang và địa vị cao ngôi
    Vậy là qua một kiếp hưởng phước rồi
    Sống cho tới lúc già nua còn chưa biết.

    Nếu con cái lo ăn chơi không học
    Sống bê tha, đàng điếm vướng xì ke
    Sự nghiệp tiêu tan, đau khổ mẹ và cha
    Sống đau khổ còn hơn là được chết.

    Nhưng chưa hết dù có con thành đạt
    Con nghèo nàn hay những đứa trâu hoang
    Hạnh phúc an vui hay chua chát phũ phàng
    Vẫn là chuyện còn đang là phía trước.

    Nếu đã biết tất cả là phía trước
    Chưa xảy ra thì nghĩ để làm gì?
    Nên bằng lòng với hiện tại mà thôi
    Nên niệm Phật để cho tâm an lạc.

    Khi nhiệm vụ hết rồi xin giã biệt
    Cõi vô sanh mong sao được trở về
    Nắm tro tàn theo hơi gió muôn nơi
    Thân cát bụi phải trả về cho cát bụi.

    (Đặc san Hoa Nghiêm - Phật Đản 2555)
     
  18. gaameyeu

    gaameyeu Khách qua đường

    Thơ cũng hay lắm.
    Cám ơn bác với chủ đề này nhé.
     
  19. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Toàn là thơ sưu tầm, chứ tui không có biết mần thơ đâu nhé!
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn