Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thơ Viễn Phương

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do VienPhuong khởi đầu 23 tháng Chín 2011.

  1. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Thu Nhớ

    Thu đã về chưa trên đỉnh cao ?
    Mà nghe ray rức nỗi niềm đau
    Suối mơ gieo rắc lời than thở
    Gợn sóng sầu thương, một kiếp sầu

    Giọt nắng đi hoang về mấy ngả
    Tơ vàng che kín bước tình xa
    Liễu xanh đơn bóng sầu ai rũ ?
    Hay xót xa vì thu chớm qua

    Cánh bướm chiều nay thơ thẩn quá
    Qua rồi bến cũ,một lần qua
    Miên mang trong gió làn hương lạ
    Có tiếc thương màu hoa trắng xa

    Bóng xế hoàng hôn nghiêng bước mỏi
    Công mờ hoang lạnh thoảng hơi sương
    Cơn mê tình ái, còn theo đuổi
    Ta đếm thời gian cuối nẻo đường

    Thu đến, thu ơi đừng gợi nhớ
    Đường tình ta đã chẳng còn nhau
    Chớ đem mây tím về giăng lối
    Cho nhớ thương nầy vương đỉnh cao

    Viễn Phương
     
  2. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Chiều Thu

    Khuôn viên đại học
    Trải màu lá vàng
    Ngẩn ngơ chiều nay
    Ta nhớ ........

    Sân trường vang kỷ niệm
    Lặng lẻ bóng Thu sang
    Hồn Thu sầu hiu hắc
    Lạc bước giữa nhân gian

    Giảng đường rêu phong kín
    Sách vở lặng hững hờ
    Dư âm nào khơi động
    Trên những bước vu vơ

    Chiều Thu chầm chậm xuống
    Màu nắng nhuộm ven đồi
    Mắt Nai vàng ngơ ngác
    Mơ ước chuyện xa xôi

    Tình duyên chưa bến đổ
    Lơ lửng bóng hoàng hôn
    Rừng sương giăng lối nhỏ
    Phong kín cõi lòng đơn

    Ai buồn !- Ai nuốt lệ ?
    Chôn kín tận tâm linh ...
    Thu sầu!-Thu có khóc ?
    Sao !-Ướt cả hồn trinh ?

    Chiều Thu về ôi nhớ
    Người cuối nẻo trời mây
    Cỏ hoa buồn im đứng
    Man mác sầu bay bay .

    Ngẩn ngơ chiều nay
    Ta nhớ ................

    Viễn Phương
     
  3. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Đêm Thu

    Đêm thu vằng vặc bóng thu sang
    Đường phố thênh thang bước ngỡ ngàng
    Lạnh lẽo chân đơn đời lữ khách
    Âm thầm lặng lẽ giữa nhân gian

    Đêm thu hoài vọng bước xa khơi
    Chỉ lá vàng rơi chẳng thấy người
    Cũng gió heo may sầu hiu hắt
    La đà lất phất hạt sương rơi

    Đêm thu lành lạnh một mình tôi
    Nắn nót vần thơ gợi nhớ người
    Thoáng đã bao năm rồi cách biệt
    Từ ngày Thu trở bước xa xôi

    Đêm thu thao thức viết bài thơ
    Chữ nghĩa không nên cứ lững lờ
    Viết được dăm câu vần đảo ngược
    Hồn thơ phiêu lãng giữa hoang sơ

    Đêm thu lồng lộng tiếng mưa rơi
    Tôi vẫn chờ mong bóng một người
    Gối chiếc chăn đơn chừng nửa giấc
    Giậc mình khe khẽ gọi Thu ơi !…

    Viễn Phương
     
  4. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Cảm Thu 1

    Lành lạnh đây rồi, bước lãng du
    Giọt sầu rơi rụng giữa hoang vu
    Thu qua đan kết ngàn tơ rối
    Lớp lớp sương sa phủ mịt mù

    Ngỏ vắng đìu hiu sầu Liễu rũ
    Hàng Thông văng vẳng vạn lời ru
    Bao phen trôi nổi đường mây trắng
    Chỉ thấy bên đời những lá Thu


    Viễn Phương
     
  5. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Cảm Thu 2

    Thân tặng nhà thơ Ngọc An Sau khi đọc
    tác phẩm “Rừng Thu xưa vẩn nhớ” Của Ngọc An


    Thấp thoáng Thu về trên đỉnh cao
    Đường sương vương vấn bước nao nao
    Xa xa một dãy trời xa thẳm
    Đêm tối ơ hờ không ánh sao

    Mắt biếc mờ trông ngoài vũ trụ
    Liễu sầu đơn bóng dáng xanh xao
    Heo may thoang thoảng lời ru gọi
    Ngẫm nghĩ thương ôi !-phận má đào

    Viễn Phương
     
  6. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Giọt Sầu Thu

    " Cảm tác qua 3 lá Phong của
    Đinh vũ kim Vi người Seattle "

    Thu về hiu hắt chiều thu
    Heo may thoang thoảng lời ru lỡ làng
    Hàng Phong màu lá úa vàng
    Sắc hồng chen đỏ, phai tàn rụng rơi

    Hồn em lơ lửng chơi vơi
    Về qua ngỏ vắng lẻ loi bóng người
    Tường mây phong kín nửa đời
    Đôi môi lạnh nhạt bên trời tha hương

    Mắt xanh chừng lắm tơ vương
    Trông qua vũ trụ nhớ thương xa vời
    Bên thềm đất lạnh đơn côi
    Hình hài tan biến giữa trời đau thương

    Hàng Phong chen chúc khói sương
    Thu đi,thu đến vấn vương gót ngà
    Gió về lạnh lẽo sương sa
    Tình câm ai biết đâu mà tỏ phân

    Lá vàng phủ kín ngoài sân
    Tìm đâu ra được dấu chân vô hình
    Bao thu mòn mỏi đợi tin
    Tường mây kia vẫn vô tình ngăn đôi

    Em đi nhặt lá Phong rơi
    Ép vào trang giấy gởi người phương xa
    Mai rồi thu có phôi pha
    Lá “ Phong”, tình vẫn đậm đà hương thu

    Chiều nay sớm có sương mù
    Hàng Phong cất tiếng vi vu gọi hồn
    Mắt em mờ mịt nỗi buồn
    Lạnh lùng mây trắng chập chờn nơi nơi

    Vây quanh dáng đứng đơn côi
    Ngậm ngùi em bước lẻ loi giữa đời
    Triền miên nửa kiếp mơ rồi
    Trong cơn mê tỉnh, đầy vơi giọt sầu

    Viễn Phương
     
  7. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Hoài Thương

    Cuối hạ nơi nầy nắng vẫn gay
    Thu sang nhạt bóng dưới đường mây
    Gió đâu lạ quá từng cơn gió
    Thoang thoảng hương trời thu ngất ngây

    Hoa cỏ nhà ai ủ rũ sầu
    Bên đường sương phủ lạnh tình xa
    Nghe trong khoảng vắng lời hư ảo
    Tiếng gió hờn hay tiếng khóc hoa

    Mây khói lam mờ, sương tỏa bay
    Hư không vang vọng tiếng sầu ai ?
    Em đi phương ấy tình phai nhạt
    Trở bước tôi về, Ôi! -đắng cay

    Chợt đến bên trời những cánh sao
    Trăng thu huyền ảo gợi lòng đau
    Cô đơn một bóng bên trời vắng
    Em hỡi! -Bao giờ ta có nhau ?

    Tôi ở nơi nầy đếm lá thu
    Mưa thu lạnh lẽo, tiếng thu sầu
    Gió thu nghiêng ngả nguồn tư tưởng
    Tan loãng hình hài trong nắng thu

    Tôi nhớ em, hồn tôi ngẩn ngơ
    Thu về chép lại mấy vần thơ
    Bao năm ấp ủ hoài thương nhớ
    Gọi mãi tên người trong ước mơ

    Viễn-Phương
     
  8. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Quét Lá Làm Thơ

    Thu về quét lá sân sau
    Bỏ bê cửa trước khách vào không hay
    Phố buồn trở bước về đây
    Dưới trời thu vắng hương mây lững lờ

    Em qua ngõ vắng mong chờ
    Cỏ cây man mác, ơ hờ bước chân
    Lá vàng phủ kín đầy sân
    Hồn thu héo hắt lâng lâng nỗi niềm

    Dáng xưa một bóng buồn nghiêng
    Chiều qua nắng nhạt bên thềm nhớ thương
    Mắt buồn lóng lánh hơi sương
    Tình thu còn mãi vấn vương dòng đời

    Em đi mặc áo mây trời
    Gót hồng phiêu lãng về nơi xa mờ
    Đường mây chênh chếch đôi bờ
    Buồn anh quét lá, làm thơ tặng người

    Viễn Phương
     
  9. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Chiều Tím

    Chiều thu lặng lẽ trôi nhanh
    Lá rơi từng chiếc trên cành yêu thương
    Cô đơn một bóng bên đường
    Dư âm điệp khúc đoạn trường ngân vang

    Hôm nay gió lại đi hoang
    Để nàng sương trắng ôm ngang lưng đồi
    Nghe chừng rung động đôi môi
    Phải chăng ai đó ?-Nhắn lời gió đây

    Nhớ ngày xưa ở Bình Tây*
    Có nàng áo tím tóc mây yêu kiều
    Mắt đen,da trắng mỹ miều
    Thương yêu hai đứa sớm chiều đón đưa

    Rồi trong một buổi thu xưa
    Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa bão bùng
    Nàng đi cách biệt muôn trùng
    Riêng tôi ở lại lạnh lùng đơn côi

    Tình yêu thôi thế là thôi
    Trăm năm hẹn ước đầu môi đáng gì
    Bảo lòng thôi hãy quên đi
    Nhưng sao còn mãi sầu bi nhớ người

    Chiều nay lạc bước giữa trời
    Sương thu buốt lạnh bờ môi thương chờ
    Hình như trong áng mây mờ
    Có màu tim tím lững lờ bay bay


    * Bình Tây,Chợ Lớn,Sài Gòn

    Viễn Phương
     
  10. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Dáng Người Trong Thu

    Nhìn dáng ai buồn mây trắng vương
    Sông thu hờ hững tỏa hơi sương
    Hỏi sao !- cô mãi hoài nghiêng đứng ?
    Nhìn lá vàng rơi giữa dặm trường . . .

    Màu nắng vàng hong dòng suối tóc
    Heo may phơn phớt thoảng bờ vai
    Thướt tha tà áo thơ xinh trắng
    Hòa lẩn trong làn sương khói bay

    Ta ngắm mê say giữa đất trời
    Người bên sông vắng thoảng hương mây
    Thương sao màu mắt xanh biêng biếc
    Ngơ ngát trong chiều thu ngất ngây

    Cô hãy nhìn kia một nụ tầm . . .
    Sau màn sương tỏa bóng thu rơi
    Xinh xinh một đóa hoa hàm tiếu
    Vừa nở trên môi thắm mộng đời

    Cô bé kia ơi hãy nói cười ! ! !
    Cho tình thơ trải khắp muôn nơi
    Cho hoa thơ nở tràn mơ ước
    Cho thế nhân nầy luôn mãi tươi

    Viễn Phương
     
  11. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Tình Hoài Vọng

    Anh mải miết cuối trời xa thương nhớ
    Từng thu buồn loang lỡ dưới màn sương
    Nghe cô đơn phong kín giữa đêm trường
    Mờ mịt bóng trăng thương đường vũ trụ

    Biển ca hát ru ta tình viễn xứ
    Cuối trời chiều ủ rũ bóng chim sa
    Mây lang thang che khuất ánh dương tà
    Lòng lạnh vắng la đà cơn mộng ước

    Mơ mơ mãi trong nhau tình thuở trước
    Một mình buồn đơn bước giữa trời xa
    Mạch sầu dâng cuồn cuộng dải ngân hà
    Ôi !- Ray rứt tình ta trên xứ lạ . . .

    Đêm tháng chín thoảng mờ sương trắng hạ
    Vắng em rồi , nhạt cả những lời thương
    Em quây lung trên nửa bước tình trường
    Cho tơ trắng vương vương hoài bến nhớ

    Thôi em nhé trăm năm tình mộng lỡ
    Kỹ niệm sầu , dang dở cõi lòng ta
    Nếu mai sau tương hội giữa mù xa
    Xin được đến bên nhau tình yêu cuối

    Viễn Phương
     
  12. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Virginia Beach Và Màu Mắt Em

    Chiều lặng lẻ biển sầu dâng sóng cuộn
    Dõi bóng người tha thướt biển mê say
    Dáng nghiêng nghiêng tà áo phất phơ bay
    Trên biển vắng lững lờ đôi mắt mỏi

    Màu nắng biển vàng hong dòng tóc rối
    Lả lơi từng sợi tóc thả buông lơi
    Tóc bay bay hương thoảng giữa xa khơi
    Hàng nắng hạ lung linh thơ mộng quá

    Gió phơn phớt cho em hồng đôi má
    Môi mĩm cười chào đón nụ hôn yêu
    Nắng êm thưa say ngũ đã bao chiều
    Chợt vương víu cuối trời mây xa thẳm

    Hoàng hôn xuống biển bừng lên sắc thắm
    Sóng cuốn cuồng ôm ấp bước em qua
    Dấu in sâu , phong kín dấu chân ngà
    Muôn điệp khúc thì thầm trên biển cát

    Virginia beach dưới trời xa bát ngát
    Vẻ dung người trên thảm lụa mây giăng
    Lấy chữ thương đem ghép chữ tình nhân
    Lòng mãi nhớ mắt em màu hoang vắng .

    Viễn Phương
     
  13. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Biển Và Nàng

    Chiều dần xuống tơ vàng hiu hắt trải
    Gió rì rào ngân mãi tiếng sầu ai
    Hồn lửng lơ trên những áng mây bay
    Theo chiếc bóng mênh mang sầu trĩu nặng

    Nàng là ai !- Lạc loài trên biển vắng
    Bước ơ hờ lặng ngắm bóng chiều rơi
    Dấu chân in từng nét bước đơn côi
    Tôi lặng đứng nhìn người trên biển cát

    Biển ngơ ngẩn dưới trời thương bát ngát
    Sóng cuốn cuồng ôm ấp bước chân sa
    Nước trong xanh lắng đọng dấu chân ngà
    Lòng hoang vắng sầu vương lên khoé mắt

    Gió man mác cho ai hồng nhan sắc ? . . .
    Tóc mây vàng hong nắng cuối hoàng hôn
    Áo tung bay phơi phới , dáng đơn buồn
    Ôi !- Đẹp quá , màu chiều trên biển vắng

    Tôi chợt tỉnh dưới trời mây nhạt nắng
    Nhìn bóng đời thăm thẳm mịt mù xa
    Biển sầu đau , bôi xoá dấu chân qua
    Tôi bỡ ngỡ lạc loài như cõi mộng

    Trời biển vẫn , một màu thương lắng đọng
    Sóng nhịp nhàng ru mãi khúc tình đơn
    Nàng bước xa tôi chợt thấy buồn vương
    Tìm đâu hỡi ?- Biển trời bao la quá .

    Viễn Phương
     
  14. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Theo Dấu Chân Người

    Từ độ em đi cuối nẻo trời
    Thu về màu lá úa vàng rơi
    Chơi vơi từng chiếc bay trong gió
    Theo dấu chân ai một khoảng đời

    Thuở ấy rời xa vùng kỹ niệm
    Phương nào em đến có buồn đau ?
    Tôi đi nhặt mảnh tình tan vỡ
    Nặng gánh yêu thương nặng nỗi sầu

    Rồi mỗi chiều thu, chiều nắng hạ
    Giọt sầu lơ lửng với heo may
    Ai đem mây kết tình tơ rối
    Cho nắng vàng thu,nắng héo gầy

    Mỗi lá thu rơi mỗi bước người
    Tơ vàng hiu hắt trải ngàn nơi
    Chiều nay sao lá rơi nhiều quá
    Ôi !- Biết tìm đâu vạn nẻo đời

    Em hỡi !- Bây giờ em biết không ?
    Đêm đêm tôi mỏi thức hoài mong
    Bên chăn gối lẻ hương tình củ
    Tìm dấu thương yêu sưởi ấm lòng

    Viễn Phương
     
  15. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Vương Vấn

    Trời đã thu rồi , Thu nhớ ai ?
    Mà nghe trong gió tiếng than dài
    Lung linh thu đứng bên trời vắng
    Thơ thẩn chiều nay bước lạc loài

    Trông nắng vàng thu,nắng úa tàn
    Niềm đau ngày cũ vẫn mênh mang
    Ô hay ! thoang thoảng làn hương lạ
    Làm khách đa tình thêm nhớ nhung

    Phảng phất hương hoa đón gợi mời
    Dịu dàng chi bấy dáng hoa ơi ...
    Thon thon cành lá xanh biêng biếc
    Thấp thoáng bên trời thu lẻ loi ...

    Khách đến từ xa , khách ngẩn ngơ
    Nơi đây sương khói toả hơi mờ
    Dáng hoa tươi thắm làm vương vấn
    Trở bước giang hồ lữ klhách mơ .

    Viễn Phương
     
  16. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Đơn Lẻ

    Trời thu đơn bóng
    Ray rứt trong lòng
    Một đời ta đã thương mong
    Đêm sầu khắc khoải khuê trung lạnh lùng

    Lòng lạnh rét run
    Mơ ước trùng phùng
    Khắc ghi hai tiếng thủy chung
    Dẫu đời xuôi ngược giữ lòng sắt son

    Mơ ước cỏn con
    Tình vẫn không tròn
    Lời thề theo gió về non
    Trăng xưa còn đó soi dòng sông thơ

    Một thuở say mơ
    Mây nước lững lờ
    Dạ mang nỗi nhớ thương chờ
    Nhìn qua vũ trụ mắt mờ mờ cay

    Viễn Phương
     
  17. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Lời Tình

    Em ơi ước mộng bây giờ
    Còn chi đâu nữa mà chờ với trông
    Em qua bên ấy theo chồng
    Riêng anh ở lại cõi lòng quặn đau

    Sầu riêng ấp ủ dâng cao
    Hỏi trăng không nói, hỏi sao sao lờ
    Tìm em đôi mắt mỏi mờ
    Xa trong vũ trụ, ơ hờ bóng mây

    Lời tình quấn quýt đâu đây
    Cho hồn ta mãi vơi đầy xót thương
    Hồng trần trăm ngả tơ vương
    Tìm đâu ra chốn thiên đường ái ân

    Thu về lá đổ vàng sân
    Dạ còn ngỡ đấy, bước chân em về
    Vườn thu xơ xác ê hề
    Bóng thu chênh chếch não nề gió mưa

    Lá thu rơi mấy cho vừa
    Khi cành trống lạnh nắng thưa ngũ mềm
    Đêm khuya gió lộng bên thềm
    Nghe như ai đó khơi niềm nhớ thương

    Viễn Phương
     
  18. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Vào Thu

    Yêu em màu áo mỏng mơ
    Màu hoa tinh trắng ngây thơ hiền hòa
    Rồi thu trải bóng la đà
    Gió thu phơn phớt rung tà áo em

    Chiều thu nắng nhạt vàng êm
    Mưa thu lất phất bên thềm suy mơ
    Ngồi buồn lại nhớ vu vơ
    Nhớ người đâu đó bên bờ xa xôi

    Tả tơi từng cánh thu rơi
    Chơi vơi một bóng nổi trôi bềnh bồng
    Giọt thu ướt lạnh môi hồng
    Hoài mơ một giấc tình nồng hương xa.

    Viễn Phương
     
  19. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Chiều An Lộc

    Chiều An Lộc nắng vàng thu êm ả
    Quận lỵ buồn đất đỏ lá cây xanh
    Lưu luyến nào một thoáng nhớ mong manh
    Vào kỷ niệm cho dài thêm ước mộng

    Chiều An Lộc trên chiến hào lắng đọng
    Tựa lưng ngồi lặng ngắm ánh hoàng hôn
    Ngàn mây đen thêu dệt giữa cung buồn
    Nghe đâu đó tiếng lòng ai nức nở

    Chiều An Lộc cả khung trời thương nhớ
    Nắng thu vàng lịm tắt cuối chân mây
    Đường không gian rong ruổi cánh chim bay
    Lồng lộng tiếng kêu vang về tổ ấm

    Tôi dõi mắt cuối chân trời xa thẳm
    Biết nghĩ gì trong lạnh lẻo hoang vu
    Hồn thẩn thơ chìm đắm giữa sương mù
    Hoài mơ mãi an lành trên đất mẹ

    Đêm bao phủ núi rừng thêm quạnh quẻ
    Sưởi ấm đời khói thuốc cháy vàng tay
    Thương quê hương dâng hiến cả đời trai
    Mong Tổ Quốc thanh bình muôn hoa nở

    Quảng Lợi,An Lộc Ngày 20 tháng 9 năm 1972
    Viễn Phương
     
  20. VienPhuong

    VienPhuong Người nhà

    Người Em Gái Da Vàng

    Thuở đất trời Nam bừng khói lửa
    Quê hương trăn trở giấc hoang tàn
    Mẹ đau thương xót tình non nước
    Những đứa con thơ sống lỡ làng

    Hỡi những người em dòng máu đỏ
    Yêu thương tiếng Việt màu da vàng
    Bước trên vạn nẻo đường non nước
    Lẻ bóng âm thầm giữa thế nhân

    Lâu lắm rồi , em trong bể khổ
    Từ Cà Mau đến ải Nam Quan
    Em đi dun rủi vào quên lảng
    Bỏ lại sau lưng ước mộng tàn

    Hay đã bấp bênh thuyền viễn xứ ?
    Quê người trải bóng tắm phong ba
    Đau thương chôn kín vào tâm khảm
    Trên bến cô liêu mắt lệ nhoà . . .

    Hỡi người em gái của tôi thương
    Em bước xa đâu giữa dặm trường ?
    Khốn khó gian lao bao khổ hận . . .
    Dòng đời phiêu bạc có sầu vương ?

    Ta ước quê hương ngày hội ngộ
    Tương phùng chắc lệ thắm vui rơi
    Tay đan tay kết tình thương mến
    Non nước thanh bình hoa nở tươi

    Viễn Phương
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn