Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thời sự nóng & lạnh

Chủ đề trong 'Các Đề Tài Khác' do DangQuangChinh khởi đầu 10 tháng Giêng 2013.

  1. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Thời sự nóng & lạnh

    Mùa đông Na Uy vẫn còn lạnh ...nhưng đôi ngày nhiệt độ chỉ khoảng -2 (3), trong khi những ngày khác nhiệt độ xuống đến-9 (10), khiến nhiều người tưởng mùa xuân sắp đến. Giống như ở Việt Nam. Khi mưa nhiều ngày rồi chợt có hai ba ngày nắng ấm, thời tiết như thế cũng khiến người ta tưởng mùa khô đã trở về. Giống y như thời tiết, có nhiều người tưởng chừng đã cạn lòng với những chuyện thời sự, nhưng nhìn lại, thấy bạn bè vẫn còn bầu nhiệt huyết nên hiểu ra rằng, tình trạng ”gấu ngủ mùa đông” chưa hẳn là đa số. Điều này xảy ra trong lần nói chuyện điện thoại vừa qua với người bạn tại nước nhà.

    Sau vài ba câu thăm hỏi sức khoẻ, anh bạn hỏi ngay:
    - Đã xem cuốn ”Bên thắng cuộc” chưa?
    - Chưa ...thật ra không muốn xem
    - Lý do ..?
    - Cuốn sách nào do bên kia cho phép xuất bản lại không được sự kiểm duyệt ..?
    - Cuốn này in tại nước ngoài
    - Có được lưu hành trong nước không ..?
    - Có người in lậu …bán cũng khá chạy
    - Anh đã xem cuốn “Tôi là một thằng hèn” chưa ..?
    - Chưa …
    - Chắc anh đã xem sách của Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Dương Thu Hương …?
    - Nhưng cuốn “Bên thắng cuộc” không có phê bình gì ..chỉ ghi nhận sự việc
    - Vì thế nó ít bị “phản cảm” (chữ của mấy ảnh) hơn mấy cuốn kia. Nhưng, anh đọc rồi …thấy ra sao ..?
    - Tôi chưa đọc hết ….nhưng không muốn đọc nữa …vì cảm thấy buồn !...
    - Buồn gì ..?
    - Thấy có anh, có tôi và nhiều người Việt khác trong cuốn sách này. Thấy một quá khứ đau buồn !...
    - Một cuộc chiến 20 năm kéo cả nước vào những đau thương đổ vỡ của nó.
    - Gia đình nào cũng có những vui buồn lẫn lộn …
    - Giống như anh Võ Văn Kiệt nói. Có cả triệu người vui ..và cũng có cả triệu người buồn
    - Đúng thế …
    - Ông Kiệt, khi còn tại chức, cũng làm được một số việc. Nhưng, nếu không lầm, trước khi về hưu còn ra một Nghị định gì đó, ngăn chận quyền tự do ngôn luận thì phải …?. Cái việc đó chắc cũng tạo ra sự vui buồn khác nhau trong người dân.
    - Cũng giống như vụ biểu tình chống Trung quốc
    - Anh trong nước, biết rõ việc ấy ra sao không ..?
    - Cũng không biết ra sao. Nghe nói, những người chống VNCH trước 75 cũng tham gia biểu tình. Có Hồ Hiếu (1) cũng chống gậy đi biểu tình …
    - Người dân bày tỏ thái độ của mình với hành động hung hăng, hiếu chiến của nước ngoài là tốt thôi
    - Khó hiểu .. ông nhà nước mình cũng đâu có vẻ gì là thân thiện, là tay sai của họ
    - Anh nói giỡn cho vui hay sao …(?). Có ông nhà nuớc nào lại nói mình là Thái thú của nước láng giềng. Cũng như có ông nào bên thắng cuộc mà thấy cái sai, khuyết điểm của mình nhiều hơn cái tốt, cái giỏi của mình..?
    - Có ông nào trong nhà nước nói, đến giờ vẫn còn chưa có tiếng súng …Trung quốc đã có làm gì với mình đâu …Có thể sẽ xảy ra cuộc chiến như năm 1979 không?
    - Mỗi thời kỳ mỗi khác. Bây giờ Việt Nam đã gia nhập “giòng chính” trong thế cuộc quốc tế
    - Nước mình được sự ủng hộ của nhiều quốc gia khác
    - Các nước phương Tây, hễ thấy ở đâu làm ăn được là chúng nhào vào. Có hứa hẹn gì đó thì cứ hứa hẹn. Giả dụ, Trung quốc tấn công VN, liệu rằng Ấn Độ có nhào vào như đã ký Hiệp ước gì đó không …
    - Vừa rồi, nhiều người cho rằng, sẽ có chiến tranh giữa Trung Quốc và Nhật. Nhưng tôi nói việc đó chưa thể xảy ra. Anh nghĩ là sẽ có thể xảy ra không …?
    - Anh hỏi thế cũng như có một câu hỏi đã được nêu lên là, liệu Trung Quốc và Hoa Kỳ có thể có chiến tranh không …
    - Theo anh, câu trả lời ra sao ..?
    - Chuyện thấy khó mà cũng dễ hiểu. Cứ theo đà phát triển kinh tế kiểu này, trong vòng hai ba chục năm tới, Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ là cái chắc. Nhưng, những mặt khác, chưa chắc nhé ..chẳng hạn về quân sự.
    - Như vậy là không có chiến tranh …?
    - Có gì đâu …Chuyện này rõ là có 3 hình thái. (1) hai thằng đều khùng (2) thằng khùng thằng chưa (3) tấn công dạng khác
    - Hình thái thứ ba …
    - Giống như ở VN hiện nay. Mấy trăm mẫu rừng ở biên giới phía Bắc, quặng Bauxít miền Trung, những nhà máy rải khắp nơi. Có nhà máy tại Cà Mau, nhân viên toàn là người Tàu
    - Người của họ ra ngoài tiệm ăn uống, có khi không trả tiền …hoặc hung hăng đánh lộn, đập phá .v.v. Khi có chuyện, bọn này được trang bị sung ống …sẽ trở thành cả sư đoàn chứ đâu phải vừa …
    - Nghĩ mà buồn ..!
    - Anh nói đúng. Cứ cho rằng, bên thắng cuộc trước 75 là đúng. Nào là “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Nhưng, dù sao, chuyện ấy cũng qua rồi. Cái đáng nói là chuyện sắp tới…Cứ tuyên bố đánh bại nào là đế quốc này, đế quốc nọ …vậy, hãy có thái độ đúng mức với Trung Quốc, khi nó bắt, giết ngư dân của mình đi
    - Không biết nói sao đây …
    - Cái buồn của chúng ta trước đây giả dụ chỉ là 5, cái buồn sắp đến sẽ là 10. Anh em chúng ta không kịp thấy cái ngày kẻ thắng cuộc cũng như thua trong cuộc chiến trước 75, sẽ đoàn kết (?) để chống lại kẻ thù phương Bắc. Bởi còn độc đảng, sẽ chỉ có nhà nước “đánh nhau” với giặc …mà nhà nước này, cho đến bây giờ, có nhiều dấu hiệu chỉ ra rằng, họ đã bán giang sơn đất nước bằng cách này cách khác. Nói nhẹ hơn là họ đã bị ảnh hưởng, chi phối bởi Trung quốc quá nhiều.
    - Buồn quá anh ơi !...

    Anh bạn già, nay đã ngoài 70 tuổi. Tuổi này, tại các quốc gia khác, họ chỉ biết ăn chơi. Nói ít, họ chỉ cần hưởng thụ những ngày còn lại của cuộc đời. Nhưng, anh ta cũng như một số khá đông những người khác, vẫn còn ưu tư với vận mạng của đất nước. Nói khác đi là, người ưu tư với thời sự đất nước cũng vẫn còn nhiều; dù là người ở trong hay ngoài nước. Do đó, đừng tưởng rằng, khi thấy tình trạng của tầng lớp trí thức hiện nay tại nước nhà như “gấu ngủ mùa đông” mà tưởng là mùa đông còn dài thì chưa đúng hẳn. Họ đang “nằm” nhưng đang suy tư …họ chưa ra động thái chống đối mãnh liệt nào với những chủ trương sai trái của nhà nước đương thời là vì họ đang chờ một thời cơ thuận tiện. Chỉ hy vọng rằng, sự chờ đợi đó không nên kéo dài quá lâu. Tình trạng đó kéo dài sẽ đem đến sự tê liệt khó chữa. Kể cả các thành phần còn trẻ. Dù rằng, họ ở trong hay ngoài nước.




    Đặng Quang Chính
    11.01.2013
    07:16



    Ghi chú:
    (1) Một người trong Câu Lạc Bộ kháng chiến, bị bắt giam trước đây vì mưu toan chống lại nhà nước đương thời
     
  2. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Thầyhọc trò


    Ông thầy theo tiếng Tàu, gọi là sư phụ. Tiếng Việt Nam, trước năm 75, gọi là Giáo sư (Cho cả Trung học đệ nhất và đệ nhị cấp -tương đương với cấp 2 & cấp 3 hiện nay). Nay, người dạy trên đại học mới mới có được chức danh giáo sư (cũng là tiếng để gọi những người có một hay nhiều nghiên cứu có tầm vóc -vì thế nên được mời dạy ở Đại học-). Học trò trên Cao đẳng hay Đại học mới được gọi là sinh viên. Sinh viên, nếu cứ học lên mãi và có năng khiếu, có thể sẽ là thầy dạy học của ông thầy, người đã dạy họ lúc còn ở bậc Trung học.

    Tựu trung, nếu "lớp sóng sau lùa lớp sóng trước", cũng như người ta ví tình trạng trong gia đình "con hơn cha là nhà có phúc"; đó là dấu hiệu tiến bộ của một đất nước, một gia đình.

    Trong tiến trình dạy và học, tình cảm thầy trò nảy sinh. Tình cảm giữa thầy và trò có đôi trường hợp đi ra ngoài lối suy nghĩ thông thường của một số người, những người vẫn giữ lề thói cũ. Đó là những người phân bậc xã hội theo kiểu phong kiến xưa: "quân, sư, phụ" (thầy được xếp vị trí cao hơn người cha). Vì thế, không thể có chuyện thầy trò yêu nhau.

    Tình cảm thầy trò theo kiểu trai gái có thể là một dạng biến tướng của sự thân, kính. Ở mức độ thân kính, cũng có nhiều chuyện để nói. Hội "Cựu học sinh trường Gia Long" hay "Trưng Vương" được nhiều người biết. Mỗi năm, họ tổ chức họp mặt rất thân tình. Có khi người trong nước cũng ra nước ngoài tham dự. Họ mời luôn các giáo sư đã dạy họ trước năm 75. Mọi thứ họ lo tất cả cho ông Thầy. Một anh bạn của tôi, trước dạy Gia Long, vừa rồi bị bệnh. Học trò ở nước ngoài nghe tin sao đó, có người đã gửi tiền, nhờ người khác trong nước, đem đến giao tận nhà. Hội "Cựu học sinh Chu Văn An" cũng thế. Hình như có năm, hội này cũng tổ chức họp mặt ngay tại trong nước.

    Trước năm 75, hầu hết học sinh cấp 2 đều nhiều, ít được đọc một bài viết ngắn, nói về tình thầy trò. Bài viết nói về một ông thầy người Pháp, trong giờ dạy, được người học trò cũ đến thăm. Người học trò cũ, tuy đã lên đến cấp Tướng trong quân đội, vẫn đối xử với thầy cũ rất mực kính trọng. Chuyện Tàu nói đến làng Khổng Tử, tại đó, cả hàng trăm học trò đến bên mộ thầy của họ, Đức Khổng Phu Tử. Họ lập lều trại ở tại chỗ. Có người ở suốt ba năm để lo việc nhang đèn, thờ cúng. Có người ở luôn, sinh cơ lập nghiệp, nên từ đó mới hình thành tên làng này. Người Việt ta có truyện kể về danh sư Chu Văn An. Ông này, sau khi mở trường dạy học, với đạo đức nổi tiếng và nhiều học trò thành đạt trong quan trường, nên được mời vào dạy học trong triều đình. Khi đưa sớ cho vua Trần Dụ Tông (học trò của Chu Văn An), yêu cầu vua chém đầu 7 nịnh thần, nhưng không được đáp ứng, Chu Văn An từ quan về núi Chí Linh ở ẩn. Sau, vua Dụ Tông có đến núi Chí Linh thăm thầy. Ngoài chuyện này, chúng ta còn nhiều chuyện viết về tình nghĩa thầy, trò khi xưa (1).

    Nhưng sự thân, kính ở khía cạnh khác, mức độ khác, gây ảnh hưởng nhiều khi còn "kinh thiên động địa" hơn tình yêu trai gái. Đưa những dẫn chứng về sự việc này, chúng ta có rất nhiều.

    Tuy nhiên, ở đây, để ngắn gọn, ta chỉ đưa ra vài ví dụ. Nếu ông Alfred Nobel (giải thưởng với tên của ông, hàng năm được hai quốc gia Na Uy và Thụy Điển trao giải) dùng ảnh hưởng và tiền của mình, thay vì lập nên giải thưởng đó, ông ta khuyến khích, thúc đẩy một lớp người kế tiếp, chuyên nghiên cứu về các loại vũ khí tàn sát hàng loạt (chẳng hạn như Bom nguyên tử) thì tình trạng hòa bình của thế giới ngày nay sẽ khác nhiều. Chẳng hạn như các loại bom V1 và V2, nếu được hoàn thiện trong thời nước Đức có chủ nghĩa Phát Xít, có lẽ nước này không thất trận sớm, như chúng ta đã biết. Chủ nghĩa Mác-Lê, với lớp học trò kế tiếp, như Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt..v..v.. đã tạo nên cái chết của hàng trăm triệu con người. Bên cạnh đó, những hư hại, sụp đổ về đạo đức, văn hóa cũng không nhỏ!...

    Nếu gạt ra lý do vì muốn làm ăn với thị trường của Tàu quá lớn, những lý do khác để Mỹ bỏ VN cũng có nhiều. Trong những lý do đó, có phong trào phản chiến. Tầng lớp tham gia phong trào này, khá nhiều xuất phát từ phong trào Hippie. Họ chủ trương bác bỏ các thể chế; phản đối tính chính thống chính trị và xã hội; phê phán các giá trị của tầng lớp trung lưu; lựa chọn hệ tư tưởng trung gian, không giáo điều; phản đối vũ khí hạt nhân, chiến tranh; ủng hộ hoà bình, tình yêu, tự do cá nhân và tự do tình dục (2). Chúng ta nói không sợ sai là, phong trào Hippie được hình thành cũng bởi họ hiểu không thấu đáo về triết thuyết hiện sinh.

    Tóm lại, ta có thể nói, từ những triết thuyết, chủ nghĩa, giáo điều (xuất phát từ những ông thầy đi trước) được giảng giải, hướng dẫn không đúng mức, một chiều, sai lầm, đã đưa các thế hệ đi sau, các tầng lớp xã hội đến sự tàn phá ghê gớm; không những về vật chất mà còn cả về tinh thần.

    Nhân đây, nói qua về một bài viết có tựa "Chiến Tranh Và Ký Ức Về Chiến Tranh" (Nguyễn Hưng Quốc) (3).

    Ông ấy viết: "Trong các môn tôi dạy tại trường Victoria University ở Melbourne, Úc, có một môn tập trung vào chiến tranh Việt Nam: “Nhiều Việt Nam: Văn Hóa Chiến Tranh Và Ký Ức” (ASI2003 Many Vietnams: War Culture and Memory).

    Trong vai trò là giáo sư, một trong những việc được ông ấy làm hàng năm là "Giống như mọi năm, trong bài giảng cuối, tôi cho sinh viên xem một cuốn phim ngắn nhan đề Ngày Giỗ (The Anniversary, 2004) của Hàm Trần, một đạo diễn trẻ gốc Việt tại Mỹ. Phim chỉ dài có 28 phút. Nội dung khá đơn giản, có thể tóm tắt như sau: Trong cuộc biến động năm 1963 ở Sài Gòn, có một thanh niên tham gia rất tích cực trong phong trào Phật Giáo chống lại chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Bị cảnh sát truy nã, anh định mang vợ và hai đứa con trai chạy trốn, nhưng một đứa đang bị bệnh, không thể đi được, anh bèn mang theo một đứa ra bưng, và sau đó, ra miền Bắc. Đứa còn lại sống với mẹ trong Nam. Mười năm sau, hai anh em ruột gặp nhau trên chiến trường, cuối cùng, người này giết người nọ. Rồi họ nhận ra nhau. Nhưng đã quá muộn. Kẻ còn sống, sau đó, đi tu. Cứ đến ngày giỗ lại tụng kinh, cầu cho hương hồn người anh em ruột thịt của mình”.

    Sau khi trình chiếu cuốn phim, ông ấy kết thúc môn học, với ý được nhấn mạnh như sau: "Nhìn từ bên ngoài, như từ Úc và Mỹ, chẳng hạn, người ta chỉ biết, trong giai đoạn 1954-75, Việt Nam bị chia làm đôi, trước hết là về phương diện địa lý và sau đó, về chính trị; nhưng từ cái nhìn bên trong, của người Việt Nam, sự chia cắt ấy đi sâu đến tận từng tế bào nhỏ nhất của xã hội: Gia đình. Bi kịch của đất nước, do đó, biến thành bi kịch của gia đình. Ngay sau tháng 4 năm 1975, lúc nhiều gia đình được đoàn tụ, những xung đột gay gắt về quan điểm chính trị giữa cha con, vợ chồng, anh em… khá phổ biến. Nhiều sự xung đột kéo dài đến tận ngày nay. Chúng làm cho cái gọi là ký ức chiến tranh, với người Việt Nam, như những vết thương chưa kéo da non. Trong các vết thương ấy có cả sự thù hận lẫn sự đau xót: Không hiếm trường hợp ở những người mình chống đối quyết liệt có cả hình ảnh của người thân nhất của mình. Sự xung đột ở ngoài, do đó, trở thành một sự xung đột tận bên trong. Bởi vậy, không có gì khó hiểu khi, liên quan đến chiến tranh và hậu quả của chiến tranh, mỗi người Việt Nam là một khối mâu thuẫn khổng lồ. Không hiểu được sự mâu thuẫn ấy, không thể nào giải quyết được các xung đột hiện nay".

    Không biết có phải ông Quốc muốn nâng cao tầm quan trọng của môn học hay không, nên đã đưa ra một hình tượng không xác thực với tình hình hiện tại. Phải nói là: vết thương chiến tranh VN, giờ chỉ còn là vết sẹo. Vết sẹo không gây đau đớn, nhưng qua hình ảnh này, nếu người mang vết sẹo đó bị khêu gợi trở lại những kỷ niệm xưa, chính vết sẹo trong tâm hồn sẽ gây nhiều phản cảm không lợi cho cả chủ thể và cả nơi người gây ra tác động khêu gợi đó. Bằng chứng rõ rệt là các gia đình có rể, dâu là người gốc miền Bắc (kể cả rễ, dâu có chức quyền trong guồng máy nhà nước CS) đã sống một cách tương đối hòa hợp. Chính vì thế, đừng tưởng việc "di dân" tự động của người miền Bắc vào trong Nam chỉ hoàn toàn vì lý do kinh tế. Việc này phần nào nằm trong chính sách của nhà nước CS. Ai nấy cũng rõ là, ngay sau 30.04.75, các cán bộ được điều vào trong Nam, gần như toàn là thành phần cốt cán. Và việc họ được đưa vợ con vào trong Nam sinh sống cũng có phần ưu tiên nhanh chóng hơn các thành phần khác. Rồi họ đưa dân tộc thiểu số ở các vùng biên giới phía Bắc vào cao nguyên Trung phần, cũng là ý đồ của họ. Một trong những lý do chủ yếu chính là vì thành phần thiểu số này đáng tin cậy hơn là thành phần dân tộc thiểu số tại cao nguyên, những người đã từng gần gũi, quen thuộc với Phong trào Fulro; một phong trào đòi tự trị với dân tộc Kinh, trước 75.

    Các cuộc di dân nói trên cho thấy nhà nước CS đã muốn tác động đến việc dung hòa mâu thuẫn (mà ông Quốc gọi là "khổng lồ") cái mâu thuẫn Bắc-Nam, Quốc-Cộng, Sắc tộc-Kinh..v..v.. qua cách thế cũng có thể được gọi là yếu tố địa-chính trị; ít ra là theo kiểu của riêng họ.

    Có điều, tác động của họ thành công nhanh chậm, nhiều ít còn tùy thuộc vào một yếu tố khác, hoặc họ vô tình hoặc họ cố ý làm là, mỗi năm, vào ngày 30.04, họ lại tổ chức ăn mừng linh đình. Họ làm cứ y như là, đó là một chiến thắng của VN với một tập đoàn xâm lăng nào đó. Nhưng họ có cái sai chết người; dù họ cố ý hay không. Đó là việc họ khắc câu nói của Lê Duẫn, khi ông này còn sống, trên phần mộ của chính ông ta hiện nay. Đó là câu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Tàu”. Họ chủ quan khi họ cho là, họ đang "vật lộn" với một phương tiện truyền thông hiện đại, Internet... và họ sẽ thắng, vì thời gian sẽ điểm khuyết những hình thù "tatoo" trên vết sẹo đó. Một hai thế hệ nữa, người dân sẽ nhìn những vểt sẹo theo cách tô son, trát phấn của họ. Rồi mâu thuẫn khổng lồ nào đó rồi cũng sẽ qua đi!!...

    Hình tượng trên không phải là một sự suy nghĩ quá lố của người viết bài này. Thực tế ở bên Tàu cho thấy, Thần tượng Mao Trạch Đông đã lần lần được phục hồi. Sự việc đó xác nhận điều vừa nói của tác giả. Lớp trẻ hiện nay bên Tàu, thấy sự vươn lên tốt đẹp của đất nước họ, chỉ phần nào do công Đặng Tiểu Bình, phần lớn khác có nguồn gốc từ họ Mao. Bởi chính ông Bình đã tiếp nối sự chính danh của ông kia!.

    Để kết luận, chúng ta thấy rằng, quan hệ giữa thầy và trò là một quan hệ gắn bó, quan trọng. Học trò có thể yêu thầy. Nhưng mối liên hệ thân kính đôi khi đưa đến những hậu quả tai hại khác. Bởi đã hoàn toàn tin thầy, đôi khi học trò bị dẫn dắt đến một "Thiên đường mù" mà không hề hay biết. Nhưng, sỡ dĩ hậu quả dẫn đến một kết cuộc tệ hại như vậy cũng bởi người thầy, cố ý hay vô tình, đưa ra một sự thật nữa vời!...hoặc là đã "giảng giải, hướng dẫn không đúng mức, hoặc một chiều, sai lầm" như đã nói ở trên.



    Đặng Quang Chính
    Oslo 24.07.2014
    23:49



    Ghi chú:
    (1) h..p://vaitrongcanh.wordpress.com/20...-thay-tro-xua/
    (2) h..p://dl.vnu.edu.vn/bitstream/11126...2050000057.pdf
    (3) h..p://www.tvvn.org/forum/content.ph...g-Quốc
     
  3. DangQuangChinh

    DangQuangChinh Bảo Quốc Công Thần Đệ Ngũ Đẳng

    Ngon cơm


    Lối diễn tả theo cách nói "Ngon cơm" nghe có vẻ bình dân nhưng dễ dùng, đúng như nội dung của hai chữ. Hễ điều gì mà có kết quả dễ dàng, mọi điều thuận lợi là có thể dùng hai chữ trên để diễn ý. Giống và không giống như nội dung điện thoại mà ông dượng và tôi mới vừa trao đổi.

    - "Vụ làm ăn hôm trước nghe dượng nói đến nay ra sao rồi..?". Tôi hỏi sau khi hai bên trao đổi vài câu.
    - "Ôi... nó cũng cố gắng nhiều mà năm nay dường như năm tuổi của hai chồng nó. Cái nhà chúng nó ở, theo ông thầy nào nói, cũng hãm tài, không thể phát triển công việc làm ăn.

    Ông ta kể thêm những rắc rối, khó khăn mà người con trai trưởng vướng phải, khiến nó không thể tiến hành mở một công ty mới, như dự trù lâu nay. Nghe ông ấy kể, tôi nghĩ trong bụng, may là nói chuyện với ông, chứ nói với người khác, chắc tôi đã được nghe hai chữ "ngon cơm", với chữ "không" đi trước.

    - Nó có về thăm dượng thường không?
    - Nó không ở chung, nhưng cáng đáng mọi việc cho dì dượng. Chi tiêu ở nhà, mọi thứ tốn đến cả chục triệu/tháng...Nếu không có nó giúp sức, dì dượng cũng gặp khó khăn!...
    - Vậy mà vừa rồi, đài gì đó phỏng vấn, có được chút "lộc" nào không..?
    - Có cái gì... Nào đài HTV, VOA..v..v.. mà có được cắc nào đâu.
    - Còn lần gặp Tổng thư ký Tờ báo Thanh niên (1)... người tên là...(gì đó?), có được tiền nhuận bút không?
    - Việc đó coi như xong rồi. Ổn!..

    Nếu nói chuyện với ai đó, chắc đến đây tôi sẽ nghe được hai chữ "Ngon cơm"!.
    - «Cũng tại vì những nhóm phỏng vấn, hoặc ủng hộ "Nhịp cầu Hoàng Sa-Trường Sa" của dượng, khi đến nhà, thấy ngôi nhà dượng ở có vẻ đàng hoàng "ngon lành" (không thể dùng chữ "Ngon cơm" ở đây)...nên họ ngại. Nhưng, cũng chính dượng từ chối sự giúp đỡ của họ». Tôi hỏi lại.
    - Đúng!...mình còn đỡ hơn một số anh em khác. Ông Chu (người mà ông Bảy, cùng tôi đến thăm) vừa rồi nhận được 30 triệu. Nhưng, trên tàu còn nhiều anh em khác cũng cần sự giúp đỡ nữa..

    Việc đời hay xảy ra một cách tréo ngoe. Người làm thật sự không được hưởng...hoặc khi sự việc đã thành công rồi, bao kẻ nhào vào "ăn có".. mà còn lại ăn một cách "Ngon cơm"!. Mà đã ăn phổng tay trên kẻ có công thật sự, đôi lúc, họ còn gắn cho người có công những tiếng không hay.

    Thật thế!..từ những năm 2008, khi tờ Tuổi Trẻ của TP Sài Gòn, có bài viết đề cập đến Hoàng Sa-Trường Sa, ông Lê Công Bảy (ông dượng) đã gửi bài nói rõ hơn. Vì người có tham gia cuộc chiến tại nơi đó, không thể ngồi yên khi nghe người khác (dù là báo của ai đi nữa) nói chung chung về một sự kiện quan trọng và nói chung chung là đã có 58 quân nhân VNCH (Hải quân) đã thiệt mạng trong trận hải chiến với Hải quân của Tàu, năm 1974. Sau một thời gian trù trừ, bài của ông Bảy đăng tải vào năm 2009. Từ bài viết đó và từ trang mạng của báo Tuổi Trẻ, Thanh niên..v.v.. sự kiện tạo sự chú ý của mọi người. Vào khoảng tháng giêng vừa qua, nhóm "Nhịp cầu Hoàng Sa-Trường Sa ra đời. Người tên Bình (Đổ Thái) nói ông Bảy cứ lo việc kêu gọi, chuyện giấy tờ để ông ấy gánh. Rồi chị Thái Thanh (không phải ca sĩ trước 75), Kim Hạnh (Tổng Thư ký báo Tuổi trẻ trước kia, đã bị sa thải). Anh chàng Huy Đức (tập truyện "Bên thắng cuộc") cũng có mặt, không biết vì sự nhạy bén của nghề nghiệp, hay là được chỉ thị (ai biết?!..). Mà có phải được chỉ thị từ một nhóm có khuynh hướng "thân Mỹ" hay không?...Có thể là thế, bởi sau đó, cũng có nhóm khác với tên "Hội Nghĩa tình Trường Sa-Hoàng Sa", do báo Lao Động (Đặng Ngọc Tùng) chủ xướng (khuynh hướng khác trong nhà nước?)...

    - "Vừa rồi RFA có làm phỏng vấn, khi bà Thà nhận căn nhà mới. Hình như vợ ông Trí (Hạm phó tàu HQ 10) chưa có chuyển nhà mới?..". Tôi hỏi.
    - Cũng lần rồi, bà Trí nhận được 30(40) triệu..nhưng về vụ bà sẽ chuyển sang nhà mới...không biết bao giờ. Đồng ý là sự hỗ trợ của người Việt mình ở hải ngoại cũng đáng kể. Nhưng, gom một lúc thì chưa ai làm. Những người ủng hộ bà Thà, trước đây, gửi về lẻ tẻ một hai trăm đô...nhưng cũng chỉ đến với bà Thà.

    Lúc kết thúc cuộc nói chuyện, tôi chỉ còn thắc mắc về một điều, cũng đã viết trước đây (3), đại khái là, không lẽ chúng ta chỉ giới hạn việc tưởng nhớ công lao đến những người có chức vụ hay địa vị cao trong xã hội..?!

    Sau đó, tôi chợt để ý đến một thông báo trên mạng, của một Hội (hay nhóm nào đó), ở Texas (Mỹ), nói về việc tổ chức hội họp hay quyên tiền gì đó, có liên quan đến vụ Hoàng Sa-Trường Sa. Khi tôi muốn xem kỹ nội dung, lại không biết gì hơn, vì đó là bản "scan" nên chữ quá nhỏ!.

    Giúp đỡ người khác, nhất là những người đã có công cho sự nghiệp chung, là việc cần thiết. Nhưng, đừng làm theo lối: "Thấy người khác đào khoai, xách mai chạy đuổi". E rằng!..."ăn theo" thì hay, nhưng có "Ngon cơm" không thì chưa chắc!...

    Những việc "ăn theo", do lợi tức của một sự việc, tạo sức thu hút, gây hấp dẫn để người khác nhái theo, tạo ra một việc làm tương tự; đó là việc dễ thấy. Nhưng, ở khía cạnh chính trị, tại hải ngoại, có những tổ chức ra đời, theo đuôi cái tổ chức nguyên thủy, có khi không nhằm vào lợi tức mà có mục tiêu chính là nhằm hất cẳng vị trí của tổ chức nguyên thủy. Họ dành ảnh hưởng, nhưng không vì mục đích ích lợi chung. Họ muốn tạo vị trí độc tôn, để dễ dàng ăn chia với nhà nước CS, ở trong nước. Nhưng đề cương, mục đích của những tổ chức "ăn theo" này nghe rất hay; hơn nữa, tên nghe na ná tên của tổ chức nguyên thủy nên khiến nhiều người bị lầm lẫn.

    Trong bài "Giòng sống" (3) tôi có viết đại khái là: "Một minh chứng rất cụ thể. Hễ có một tập thể đã có sẵn, như Cộng đồng người Việt tỵ nạn (có thể có những tên khác tương tự)... rồi khi có một tổ chức khác muốn tranh đoạt, nhưng vì nhiều lý do họ không thể làm được, thế là một tổ chức có tên na ná xuất hiện. Chẳng hạn như Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ với một tổ chức hiện nay, cũng có tên na ná như thế. Hoặc để chiếm đoạt Cộng đồng sẵn có, họ kêu gọi bầu cử. Trong bầu cử, việc đa số thắng cử là chuyện ai cũng biết. Nhưng, đa số phiếu từ những tổ chức nhỏ khác, vốn là vệ tinh của tổ chức "mẹ" (một tổ chức mà tiền thân của nó mang theo những gian trá, lật lọng theo kiểu CS mà có người gọi nó là "đảng CS em") thì kết quả như thế nào, ai cũng đoán biết!".

    Nhưng, với thời buổi truyền thông điện tử ngày nay, những Hội đoàn, tổ chức được lập ra, theo kiểu "nhái" theo các Hội đoàn, tổ chức chính thống đã có, dù giở trò "lập lờ đánh lận con đen" cũng không kéo dài được sự dối trá, như trước kia; thời thoát thai tổ chức gọi là Việt Minh. Sớm muộn họ cũng bị lật tẩy và cái trò "ăn theo" không dễ có được sự "Ngon cơm"(!) như họ nghĩ.


    Đặng Quang Chính

    Oslo 27.07.2014
    23:07


    Ghi chú:
    (1) h..p://dtphorum.com/pr4/showthread.p...91á/page4
    (2) h..p://dtphorum.com/pr4/showthread.p...E2%80%A6/page2
    (3) h..p://dtphorum.com/pr4/showthread.p...E2%80%A6/page2
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn