Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Toàn Cầu trong Thư Viện

Chủ đề trong 'Kiến Thức Khắp Nơi' do lltran khởi đầu 15 tháng Bảy 2009.

  1. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Ấn Độ, võ trang từ đầu đến chân?

    [​IMG]

    Tuần lễ vừa qua, Bộ Quốc Phòng Ấn Độ vừa công khai mời gọi các công ty sản xuất võ khí đấu thầu để cung cấp chiến cụ bao gồm 126 phi cơ, súng đạn, tàu ngầm và chiến xa. Chính phủ Ấn dự định sẽ tiêu xài 24 tỉ mỹ kim trong năm 2007 cho ngân sách quốc phòng, và đến năm 2011 thì ngân sách này sẽ lên đến 36 tỉ mỹ kim. Ấn Độ dự định sẽ võ trang đến tận răng bằng cách thay thế những chiến cụ đã cổ lỗ sĩ do Nga Sô cung cấp ngày trước với số tiền khổng lồ kia. Vì vậy, Ấn Độ nghiễm nhiên trở thành một thị trường hấp dẫn nhất cho kỹ nghệ “quốc phòng”.

    Từ mấy thập niên qua, các công ty Hoa Kỳ đã phải đứng xa xa mà ngó vì sự “gần gũi” giữa Ấn Độ và Liên Xô. Thời Clinton, ông tông tông này đã cấm vận quốc gia này vì Ấn đã thử võ khí nguyên tử năm 1998, và Ấn Độ dạo ấy là nơi "bất khả" cho các doanh thương Mỹ. Ngày nay, cục diện có phần thay đổi, ông tông tông Bush đệ nhị đã cho phép giao thương với Ấn Độ, và mối liên hệ về quốc phòng đã thay đổi khá khá. Tháng Bảy vừa qua, Hoa Kỳ và Ấn Độ đã ký hiệp ước về nguyên tử lực có tính cách thương mại (commercial nuclear energy). Hiệp ước này cho phép Hoa Kỳ bán kỹ thuật nguyên tử cho các công ty Ấn, kể cả nguyên liệu, và đã là một ngoại lệ lớn nhất trong luật pháp Hoa Kỳ từ trước đến nay, để đưa Ấn Độ thành một cường quốc trên thế giới.

    Chẳng biết Hoa Kỳ được cái chi mà họ lại hăm hở giúp đỡ Ấn Độ đến thế? Tại ông hàng xóm cũng nghèo rớt mồng tơi Pakistan đã có võ khí nguyên tử chăng? Mà Pakistan cũng dây dưa chi đến Nga Sô nên Hoa Kỳ phải kiếm cho mình một người bạn ở vùng biển Ấn Độ? Ấn Độ sẵn sàng tự phong cho mình chức vụ cảnh sát quốc tế, để mắt đến những thủy lộ trong vùng biển từ Tây Á đến vùng Thái Bình Dương, 70% xăng dầu của thế giới đều được chuyển vận qua đây. Giữ vùng biển này là giữ cái dạ dày khát dầu hoả của thế giới! Đại khái là như thế nên Ấn Độ hoan hỷ nắm tay chú Sam, và bắt đầu tân trang các chiến cụ.

    Dù cái đề án quốc phòng kia có vẻ hấp dẫn lắm, nhưng làm thế nào để… rinh mớ tiền kia về Huê Kỳ đây? Khúc xương Ấn Độ là một khúc xương hổng có mấy thịt và hơi khó nhá. Ta cứ nhìn tình trạng kinh tế của quốc gia này mà đoán non đoán già, bạn nhé? Người thì đông quá xá là đông nên nhân công rẻ mạt, các công ty ngoại quốc sẽ phải làm sao để có thể sản xuất võ khí với một ngân sách con nhà nghèo thắt lưng buộc bụng và kiếm lời cùng lúc? Ấn Độ sẽ muốn xây dựng các hãng xưởng ngay tại Ấn Độ, phần vì muốn học và giữ kỹ thuật chế tạo võ khí, phần giải quyết được ít nhiều nạn thất nghiệp kinh niên. Nếu chính phủ Ấn có chịu mở hầu bao thì cũng chỉ để mua kỹ thuật từ các chuyên gia ngoại quốc mà thôi! Mà các công ty Hoa Kỳ thì… ai mua cái chi, ta bán cái đó. Muốn sản xuất võ khí tại Ấn Độ? Ta sẽ kiếm công ty Ấn để chung vốn làm ăn, rồi chia lợi… Raytheon của Hoa Kỳ đã ký hợp đồng làm ăn với chi nhánh điện tử của Tata Power Ấn Độ; Boeing cũng giao hảo với Larsen Toubro của Ấn để phát triển những dự án về việc chế tạo máy bay quân sự và Northrop Grumman cũng ký kết với Bharat Electronics & Dynamatic Technologies để kịp thời làm ăn buôn bán…

    Những tay phân tích thương mại vẫn chưa mấy an tâm với thị trường súng đạn ở Ấn Độ, họ ngần ngại vì Nga đã cắm dùi ở đất Ấn mấy chục năm ròng, đã là nguồn cung cấp võ khí của Ấn Độ cho đến khi liên bang Xô Viết rã đám. Tình hữu nghị của Ấn với Liên Xô cũng rã đám theo, nhưng mới đây Nga và Ấn Độ đã thân thiết trở lại, họ đang thương thảo với nhau một hiệp ước trị giá 10 tỉ mỹ kim, Nga sẽ giúp Ấn tạo dựng một hệ thống phòng không. Ông Andrew Brookes, International Institute for Strategic Studies, London, cho rằng Nga sẽ trúng thầu phần lớn các hợp đồng này. Lý do là vì Quốc Hội Hoa Kỳ vẫn có thể cấm các công ty của Mỹ bán ra những kỹ thuật tối tân nhất trong khi Nga có thể bán kỹ thuật thẳng tay, ít ra là người ta tin như thế!

    Tuy nhiên, Hoa Kỳ cũng đã bán được một ít phi cơ quân sự, Lockheed Martin đã bán dược 6 chiếc C130J, loại máy bay vận tải, trị giá 1 tỉ mỹ kim cho Ấn Độ. Chiến hạm the Trenton đã được chính phủ Ấn mua rồi đổi tên là Jalashva, có trọng tải khoảng nửa tá trực thăng và 450 lính, dùng trong việc tuần tiểu vùng biển Ấn Độ.

    Trong khi các công ty Hoa Kỳ và Âu Châu nhộn nhịp sửa soạn cho cuộc đấu thầu, Nga lại đóng vai người bán hàng thầm lặng, họ chẳng nói chẳng rằng, không bàn tán, chẳng khoe khoang ít hay nhiều chỉ lẳng lặng thương lượng một cách kín đáo nên chưa ai biết Ấn Độ sẽ mua những thứ chi khác ngoài hệ thống phòng không kia.

    Việc mua bán võ khí cho thấy là quân đội Ấn Độ cũng chia hai ngả, nhóm sĩ quan trẻ thì muốn giao thương với Âu Mỹ trong khi lớp sĩ quan lớn tuổi lại muốn giữ mối giao hảo với Nga. Đây cũng là điều dễ hiểu, các sĩ quan lớn tuổi được đào tạo bởi Nga, sử dụng võ khí do Nga sản xuất nên họ thân Nga. Lớp sĩ quan về sau, nhìn nhận kỹ thuật tân tiến của Âu Mỹ nên muốn thay đổi! Thật ra mấy ai biết rõ võ khí của xứ nào mạnh nhất, hay nhất? Phải đụng trận rồi mới biết đá vàng, phải không bạn?

    Ai bàn tán thì cứ việc bàn tán, chính phủ Ấn Độ khẳng định rằng yếu tố tài chính sẽ là yếu tố quyết định; là người tiêu thụ, họ sẽ nhắm các món hàng có tiêu chuẩn “rẻ, đẹp và bền”!

    Ngoài tham vọng chính trị, hổng biết Ấn Độ còn ham cái chi nữa không đây? Dế Mèn băn khoăn mãi khi nghĩ đến các con số, các bài tường trình của Ngân Hàng Thế Giới, của tổ chức Y Tế Thế Giới. Ấn Độ là một quốc gia nghèo trong những quốc gia nghèo trên thế giới. Với 1,13 tỉ người, mức lương bổng cho mỗi đầu người (GDP) hàng năm là 3,800 mỹ kim; chỉ có 60% người dân Ấn Độ biết đọc, và phần đông là nam giới. Người ta chưa biết làm gì để nuôi ngần ấy con người cho đủ cơm ăn áo mặc. Ngôn ngữ không thống nhất (Hindi và 14 loại ngôn ngữ khác!) nên giáo dục và y tế là cả một vấn đề nhức đầu cho xã hội Ấn Độ. Với 36 tỉ bạc ấy, hẳn chính phủ Ấn sẽ làm được nhiều việc lợi dân khác thay cho võ khí? Hổng hiểu, thiệt là hổng hiểu!

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  2. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Nam Hàn & Những kiều dân bị bắt cóc

    Nam Hàn & Những kiều dân bị bắt cóc

    [​IMG]

    Sau 6 tuần lễ bị bắt giữ bởi quân đội phiến loạn, nhóm Taliban, tại Á Phú Hãn, 19 công dân Nam Hàn đã được trao trả cho chính phủ của họ. Tất cả 23 người truyền đạo từ Saemmul Presbyterian Church cuả Nam Hàn đã bị bắt cóc trên đường đi từ Kabul đến Kandahar, nơi Taliban đóng quân trước đây. Hai người trong nhóm đã bị xử tử như lời đe dọa của nhóm khủng bố, 2 người khác đã được thả ngày 13 tháng Tám vừa qua vì lý do "nhân đạo".

    Về đến sân bay Incheon, nhóm người truyền đạo Nam Hàn đại diện bởi người lớn tuổi nhất, ông Yoo Kyung-shik, 55 tuổi, đứng ra tạ tội cùng quốc gia họ. Cả nhóm người cúi đầu theo cổ tục (đòi hỏi những tội phạm quỳ gối trước công chúng cho đến khi nhà vua tha hoặc xử tội). Ông Yoo nói rằng “chúng tôi mang một món nợ lớn đối với quốc gia và dân tộc”. Những người khác cúi mình nuốt nước mắt tủi nhục.



    Trong khi người Nam Hàn thở ra nhẹ nhõm vì những nạn nhân được thả về, dư luận Nam Hàn cũng sôi nổi căm phẫn không kém về việc những người truyền đạo này dấn thân vào chốn hiểm nguy, bất chấp lời khuyến cáo của chính phủ. Công chúng cho rằng các nhà truyền giáo kia đã đặt chính phủ họ vào một tình thế không mấy tốt đẹp khi phải thương lượng với quân khủng bố. Nếu thành công, Nam Hàn cũng bị cộng đồng thế giới và cả chính phủ A Phú Hãn chê trách vì đã thương thảo với quân phiến loạn. Trên bình diện ngoại giao, đây là một việc làm rất dở vì gián tiếp, quân khủng bố được công nhận như một thực thể có sức mạnh chính trị và quân sự, và chính phủ A Phú Hãn không kiểm soát được lãnh thổ của họ. Từ đó, quân khủng bố có thể tiếp tục bắt cóc những kiều dân khác để đòi tiền chuộc hay đòi những điều kiện khác… Ngược lại, nếu cuộc thương thảo thất bại, Nam Hàn sẽ mất thể diện quốc gia trước cộng đồng thế giới vì Nam Hàn không có kí lô nào nào đối với quân khủng bố! Nếu chính phủ Nam Hàn quay lưng để mặc quân khủng bố xử tử từng kiều dân của mình để gây tiếng vang thì cũng mất thể diện quốc gia không kém. Tóm lại là chính phủ Nam Hàn đã ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan vì mấy nhà truyền đạo này!

    Chính phủ Nam Hàn và cả giáo hội Saemmul Presbyterian Church đều nhất nhất rằng những người truyền đạo kia chỉ làm công việc xã hội, giúp đỡ những nạn nhân chiến tranh tại Á Phú Hãn. Họ đã không đến quốc gia này với mục đích tôn giáo. Chính phủ Nam Hàn cũng phủ nhận tin đồn về món tiền chuộc 20 triệu mỹ kim để mua lại tự do cho những người Nam Hàn, trong khi nhóm Taliban lại khoe về món tiền máu này. Theo bản tin của Reuters, quân khủng bố nói rằng họ sẽ dùng món tiền ấy để tài trợ những vụ ôm bom tự sát và những việc phá hoại khác…

    Trên khắp các mạng ảo cũng như báo chí, đài truyền thanh, truyền hình.. tại Nam Hàn, người ta bàn cãi sôi nổi về việc đòi các giáo hội hội chịu trách nhiệm cho việc làm của mình, dù chưa ai biết “hình phạt” nào mới đền bù đủ cho sự việc đã xảy ra. Dư luận Nam Hàn không mấy khoan dung thân thiện với những người vừa trở về từ cõi chết!

    Hẳn bạn cũng biết, người Nam Hàn nổi tiếng vì tình thần quốc gia, tôn trọng luật pháp và sống theo tôn ti trật tự xã hội. Vì vậy họ không mấy nhân nhượng với những người bất chấp lời khuyến cáo của chính phủ như những người truyền đạo kia.

    Nam Hàn được xem như một quốc gia tương đối “giàu có” trong vùng Đông Nam Á, mức lợi tức của mỗi đầu người là $16,291 và tổng sản lượng quốc gia (gross national income) là 787 tỉ mỹ kim theo thống kê của năm 2005. Dân trí Nam Hàn khá cao, 60% tốt nghiệp trung học.

    Người Nam Hàn cho rằng dù với mục đích xã hội, khi những người truyền đạo kia dấn thân, không ít thì nhiều, cũng mong lôi kéo những người A Phú Hãn theo đạo của họ. Hơn nữa, người dân Nam Hàn cho rằng việc rao truyền Ki Tô giáo tại một vùng đất nặng ảnh hưởng Islam như A Phú Hãn là việc làm hầu như không tưởng. Như thế là vì “tình riêng” mà kéo theo cả một quốc gia vào một sự việc bất lợi. Đa số người Nam Hàn theo khuynh hướng Khổng Mạnh và đạo Phật. Khoảng 30% người Nam Hàn theo Ki Tô giáo (kể cả Tin Lành), và Nam Hàn đứng thứ nhì, sau Hoa Kỳ, về số người truyền đạo có mặt trên thế giới, 17 ngàn người trên 160 quốc gia!

    Chính phủ Nam Hàn nhìn nhận rằng họ đã hứa với quân khủng bố thu hồi 200 người lính Nam Hàn đang tham chiến, và sẽ không cho phép người truyền đạo nào đặt chân sang A Phú Hãn nữa.

    Chuyện đã qua, những nạn nhân được thả về, Nam Hàn vớt vát chút thể diện quốc gia, chê trách làm chi nữa, phải không bạn? Ngay cả khi người Nam Hàn phải trả tiền chuộc, 1 triệu mỹ kim cho mỗi mạng người vẫn còn rẻ chán! Chỉ tiếc rằng quân khủng bố, nếu chuyện có thật, sẽ dùng món tiền ấy để giết hại những người khác, con số không biết sẽ là bao nhiêu, nên sự so sánh giữa những kiếp người trở nên khó khăn và khó chấp nhận được?
     
  3. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Tên (với) tuổi

    Tên (với) tuổi

    [​IMG]

    Có khi nào bạn nghĩ rằng chính phủ sẽ phải soạn thảo một đạo luật để ngăn việc người ta đi quá trớn khi đặt tên con cái? Hay đây là một sự việc rất thông thường và theo ý muốn của cha mẹ đứa trẻ, không phải là nơi chính phủ có thể xía vô mà kiểm soát?

    Ở thủ đô Caracas, Quốc Hội Venezuela đang bàn thảo một dự luật kiểm soát việc đặt tên cho các công dân tí hon của quốc gia này. Đạo luật ấy chỉ cho phép khoảng 100 cái tên khác nhau và dựa trên căn bản "giữ việc phát triển tinh thần của đứa trẻ đuọc bình thường, không bị chế diễu vì có một cái tên quá lạ lùng" và "khó đọc, khó viết cho đúng" theo tiếng Tây Ban Nha. Đạo luật còn giới hạn việc đặt tên theo giới tính, nghĩa là đọc cái tên ta sẽ biết giới tính của người mang tên ấy, hổng có tưởng lầm vì chính phủ hổng cho lầm tưởng! Ông Jhonny Owee Milano Rodriguez, một Dân Biểu của tỉnh Cojedes, hỏi vặn rằng tại sao chỉ có 100 mà không là 120, 150 hay 80? Dựa trên căn bản nào mà những cái tên kia được chọn và những tên khác bị loại bỏ?

    Chẳng là người địa phương đầy óc sáng tạo, nghe những chữ lạ tai, họ phiên âm theo tiếng Tây Ban Nha, thế là một cái tên mới keng ra đời, chưa ai nghe bao giờ như Maolenin, Hengelberth, Githajaly, Tutankamen del Sol ... hoàn toàn dựa theo ngẫu hứng của người đặt.

    Ngay cả ông Dân Biểu này với cái tên khá lạ tai lạ mắt, Jhonny (theo tên "Johnny") cho có vẻ Âu Mỹ và Oved bị nhân viên hộ tịch viết lộn thành "Owee", khi còn thơ ấu cứ bị chúng bạn dè bỉu chế diễu khiến ông Milano trốn học khá nhiều lần. Dù chính mình là "nạn nhân" một thủa, ông Milano vẫn không ủng hộ đạo luật kia. Ông ta cho rằng sự kiểm soát việc đặt tên là việc khá soi mói vào đời tư người dân. Ngược lại, cũng có những người khác ủng hộ đạo luật kia như bà Iroshima Jennifer Bravo Quevedo một dân biểu khác có cái tên kỷ niệm của thành phố Nhật bản bị dội bom nguyên tử năm xưa. Bà này cho rằng không có lý do gì để những cái tên "quái đản" như Olmelibey, Yan Karll hay Udemixon tồn tại, những cái tên chắp nối từ các âm thanh lạ và vô nghĩa.

    Hẳn nhóm người soạn thảo luật pháp cấm đoán có cùng ý tưởng như ông bà mình? Cái tên đi liền với con người? Cái tên ảnh hưởng đến cuộc đời con người? Cái tên báo hiệu một tương lai tươi sáng hay buồn rầu tăm tối? Ai biết đâu, nhưng ít ra những cái tên kia mang một ý nghĩa nào đó? Ước vọng thầm kín, ý gửi gấm của cha mẹ cho đứa con? Thay cho những âm thanh lộn xộn vá víu? Lộn xộn quá khiến chính phủ phải ra luật cấm? Nhất là những cái tên của một lịch sử đau buồn tối tăm như Hitler hay Hochiminh? Khi người ta dùng máy điện toán để tìm kiếm thì họ phát giác ra rằng trong sổ hộ tịch của Venezuela, trong lứa tuổi bầu cử, đã có trên dưới 60 người mang tên Hitler như Hitler Adonys Rodriguez Crespo, 8 người mang tên Hochiminh như Hochiminh Jesus Delgado Siera!

    Ông Chavez, tông tông của Venezuela, còn đi xa hơn nữa, ông ta muốn đổi quốc hiệu từ "Republic of Venezuela" thành "Bolivarian Republic of Venezuela". Đổi tên đường Avenida Paéz thành Avenida Teheran để ủng hộ Iran; tiền tệ, bolíva, thành "bolíva fuerte" ...

    Quý dân biểu thì người chống đối kẻ ủng hộ, còn người dân thì sao? Những người bị mang tên Batman, Superman hay cái tên dài thòng Temutchin del Espiritu Santo Rojas Fernadez thì nhất định ủng hộ. Ông Fernadez nói rằng cái tên gọi của ông ta "Temutchin" bắt nguồn từ chữ "Temujin" hay Genghis Khan, vị vua Mông Cổ từ xứ Trung Hoa xa lắc xa lơ. Tại Venezuela, khi mua bán cần đến hóa đơn thì tên tuổi và số "căn cước" của người mua phải được liệt kê rõ ràng. Với một cái tên dài thòng và khó viết cho đúng, thì theo ông Fernadez, mười lần như một, ông ta phải đánh vần từng chữ, và đánh vần ít nhất là 3 lần mới có chút hy vọng!

    Ở nơi nào trên thế giới, những cái tên lạ đều là đầu đề của những trận đùa giỡn diễu cợt, nhưng khi ta phải chọn lựa giữa quyền tự do cá nhân của cha mẹ hoặc sự kiểm soát của chính phủ thì sự lựa chọn này có ý nghĩa sâu xa hơn và dựa trên căn bản luật pháp. Những cái tên kia dù dở đến đâu đi nữa vẫn là một vấn đề cá nhân và chính phủ không có một chỗ đứng nào trong tự do cá nhân của một người dân, nhất là quyền tự do ấy không gây thiệt hại cho bất cứ ai khác. Đứa trẻ khi khôn lớn có thể đổi tên nếu không thích cái tên cha mẹ đã cho. Nghĩ như thế nên Dế Mèn tặng phe chống đối một phiếu, ý bạn?

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  4. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Những đứa bé Inca trên đỉnh núi

    Những đứa bé Inca trên đỉnh núi

    Tuần lễ vừa qua, tại Salta, Á Căn Đình, Museum of High Altitude Archaeology mở cửa lần đầu tiên, khánh thành sự thành lập của viện bảo tàng với một cuộc triển lãm đặc biệt nhất từ xưa đến nay. Cuốc triển lãm bao gồm thi thể của ba trẻ em người Inca và những vật dụng tìm thấy tại nơi chôn cất trên đỉnh núi tuyết Mount Llullaillaco, cao 22 ngàn bộ Anh.

    Năm 1999, các nhà khảo cổ tìm thấy trên đỉnh núi tuyết kia một hầm mộ được thiên nhiên bảo bọc và duy trì suốt 500 năm qua. Ba đứa trẻ được tế thần trong một cuộc tế lễ có tính cách tôn giáo, chúng bị đông lạnh trong giấc ngủ. Không khí lạnh buốt và khô đã giữ tất cả mọi bộ phận trong cơ thể y nguyên, máu vẫn còn trong tim và phổi, khuôn mặt vẫn bình an như khi ba đứa trẻ này đi vào giấc ngủ.

    Cô bé lớn nhất, 15 tuổi, được đặt tên là La Doncella, trong thế ngồi, hai chân chéo nhau, mặc áo nâu và đi giày có những vạch sọc. Môi cô bé còn ngậm một ít lá coca, mái tóc dài bện thành những con rít nhỏ nhỏ để xõa trên mặt. Hai đứa trẻ kia, một bé gái 6 tuổi, khuôn mặt và thân trên bị sét đánh nên có vệt phỏng cháy, và bé trai 7 tuổi. Cả hai đều có bộ xương sọ được kéo dài, người thủa ấy dùng khăn quấn đầu để kéo dài xương sọ trẻ em, một cách tạo hình của giới quý tộc. Qua hình quang tuyến, CT scan và DNA thử nghiệm, người ta thấy rằng ba đứa trẻ này đều khoẻ mạnh trước khi chết, và không có liên hệ huyết thống với nhau.

    [​IMG]

    * Hình ảnh của Museo de Arqueologia de Alta Montana

    Theo tục lệ Inca, những đứa trẻ hoàn hảo, xinh đẹp và khoẻ mạnh được lựa chọn để tế thần linh, cuộc tế lễ có tên là capacocha. Họ đi bộ mấy trăm dặm đường từ Cuzco đến đỉnh núi Llullaillaco. Những đứa trẻ được lựa chọn, một vinh dự lớn, được cho uống chica, một loại bia cất bằng bắp ngô. Sau khi chúng đi vào giấc ngủ, được đưa xuống hầm mộ nơi chúng bị đông lạnh. Người Inca tin rằng những đứa trẻ không chết, từ đỉnh núi như những thiên thần, đi gặp tổ tiên và tiếp tục độ trì cho thôn làng và thân nhân chúng.

    Viện bảo tàng High Altitude Archaeology đã cần 8 năm để sửa soạn, tiếp tục bảo trì những di thể và cổ vật trước khi có thể mở cuộc triển lãm tại Salta. Thành phố này là thủ đô của tỉnh lỵ. Nơi này, nặng truyền thống Thiên Chúa giáo từ thế kỷ thứ 16, cũng là một phần của hoàng triều Inca cho đến khi bị người Tây Ban Nha tiêu diệt và truy đuổi lên núi thẳm. Ban Điều Hành của bảo tàng viện đã phải đối đầu với những dư luận trái ngược nhau, cùng lúc, tổ chức một bảo tàng viên trưng bày khám phá của con người. Cuộc triển lãm có tính cách giáo dục và văn hóa nhưng giữ sự tôn kính với di thể, với cổ tục Inca và với tinh thần bảo thủ của người địa phương; những gì khác với Thiên Chúa giáo đều là việc mê tín, ma quỷ.

    Di thể của những đứa trẻ Inca được đặt trong hai lồng kính, trang bị những loại máy móc để giữ hàn độ ở zero, lượng oxygen, độ ẩm và áp suất tương tự như thời tiết của đỉnh núi Llullaillaco. Bảo tàng viện đặt sẵn những máy phát điện cấp thời phòng khi mất điện và họ dự bị cả máy bay để di chuyển những di tích quý giá này đến nơi an toàn nếu có trận động đất xảy ra.

    Inca là một dân tộc có mặt từ thế kỷ thứ 12, hoàng triều Inca trải dài mấy ngàn dặm, qua nhiều quốc gia Nam Mỹ ngày nay, từ Á căn Đình, Chí Lợi đến Bolivia, Ecuador, Colombia .. Nguòi Inca không có chữ viết, nhưng có ngôn ngữ chung là Quachu, nhưng những thổ ngữ vẫn thông dụng tại địa phương vì hoàng triều Inca quá rộng lớn, trải dài suốt miền Tây Nam Mỹ, khó lòng thống nhất. Trước khi bị người Tây Ban Nha tiêu diệt, hoàng triều Inca có khoảng 13 triệu dân!

    Người Inca có tổ chức xã hội khá chặt chẽ, xây đền đài, theo kiểu "Kim Tự Tháp" tương tự như Ai Cập, họ đã biết tính toán theo ánh mặt trời và mặt trăng để lấy ánh sáng. Họ giữ "sổ sách" bằng những ký hiệu, và dùng những sợi dây thắt nút có màu sắc khác nhau để tính toán. Văn hóa Inca vẫn là một điều khá bí ẩn cho các nhà khảo cổ hiện nay.

    Trong cuốn sổ du lịch của Dế Mèn, hàng chữ Manchu Pichu vẫn còn nguyên vẹn chưa đánh dấu; sẽ một ngày nào đó Dế Mèn đến đấy một lần để được nhìn ngắm công trình kiến trúc của một lớp người đã qua không còn mấy dấu vết!

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  5. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Bán đấu giá vương quốc Bỉ?

    Bán đấu giá vương quốc Bỉ?

    [​IMG]

    Nếu bạn là người thích mua sắm, là khách hàng thường trực của eBay, một trang mạng chuyên bán đấu giá, bạn sẽ đọc thấy mẩu rao vặt rất lạ lùng vào tuần trước: Một người nào đó đem vương quốc Bỉ ra bán đấu giá.

    Bài quảng cáo đọc ra như thế này: "Bán nước Bỉ, một vương quốc có ba vùng ... cùng với món quà tặng đáng giá nhất: Hoàng gia và cung điện (phí tổn bảo trì không kể). Quốc gia này là quốc gia đã ... cũ (xài rồi, secondhand), sẽ chịu phí tổn chuyển giao nhưng người mua sẽ phải gánh chịu món nợ 300 tỉ mỹ kim (200 tỉ Euro) của quốc gia (national debt)!" Trong mẩu rao vặt, người ta quảng cáo rằng vương quốc Bỉ bao gồm những thành phố có kiến trúc tân kỳ, mới lạ, là nơi những tổ chức quốc tế đặt trụ sở như NATO và Cộng Đồng Âu Châu (European Union) và là nơi xuất thân của những loại bia nức tiếng. Tuy nhiên món hàng "quốc gia đất nước" này sẽ đi chung với sự tranh chấp nhức đầu giữa các nhà chính trị thân Hòa Lan (Flemmish nationalist), thân Pháp (Walloon socialist) và thị trưởng của 19 các thành phố tại Bỉ!

    Bản rao vặt trên do ông Gerrit Six, một công dân Bỉ, đăng tải với mục đích gây tiếng vang sau nhiều ngày bực bội trước sự dằng co không ngã ngũ của hai đảng phái chính trị Bỉ; nhóm nói tiếng Pháp và nhóm nói tiếng Hòa Lan trong chính phủ. Ông Six, cũng như những nguòi Bỉ khác đang bực bội về việc tranh giành quyền hành giữa hai đảng phái chính trị kia; phe nói tiếng Hòa Lan (Dutch speaking Flemmish) đang đòi nhiều quyền tự quyết hơn, và phe nói tiếng Pháp (French speaking Wallooms) hổng chịu. Hai bên lời qua tiếng lại triền miên từ cuộc đầu phiếu ngày 10 tháng Sáu vừa qua. Không khí chính trường Bỉ căng thẳng ngột ngạt quá, người dân cứ lo lắng là sẽ xảy ra một cuộc ly dị, mỗi vùng trở nên một phần đất tự trị nếu không ai chịu nhường nhịn! Và việc cắt đất chia dân kia, ai nói thứ tiếng nào thì về sống ở đó, khiến những người Bỉ nặng tinh thần quốc gia đau lòng và lo âu.

    Không biết làm sao để gợi sự chú ý, ông Six cho rằng tại Bỉ người ta phải ném gạch vào cửa kính, một hành động có tính cách phá hoại, mới gây được tiếng vang. Không muốn phá hoại, lại sẵn tính khôi hài, ông Six bèn đăng đàn rao vặt, vừa chế diễu vừa nhắc nhở những người dân Bỉ khác là quốc gia của họ đẹp đẽ biết bao, có lẽ nào lại để các chính khách kia hè nhau bẻ đất nước ra từng mảnh như thế ...

    Trang eBay kia chẳng từ chối một thứ gì, dân buôn bán nên họ đâu có bỏ qua một mối lợi nhuận? (Đã có dạo họ bán đấu giá cả những phụ nữ Việt Nam khốn khổ kia mà!) Cho đến khi có người trả giá 10 triệu Euro (14 triệu mỹ kim) thì eBay đành phải ngừng đăng tải bài quảng cáo, bởi vì lấy vương quốc Bỉ ở đâu ra mà buôn với bán? Giỡn đùa lai rai thì được chứ một quốc gia đâu phải là vật sở hữu của riêng cá nhân hay tập thể nào?

    Phản ứng của những người Bỉ khác? Người thì phì cười bảo rằng cái nhà ông Six kia có máu khôi hài đen, kẻ lại bực bội chê bai mẩu rao vặt là "diễu dở"! Một trong những kẻ bĩu môi là bà Nathalie Ginot, bà này mong mỏi Bỉ được chia năm xẻ bảy, những người không chung sống êm đềm được với nhau thì thôi, ai về nhà nấy cho xong! Và biến vương quốc Bỉ thành một nơi ... miễn thuế, một thiên đàng không có thuế má gì ráo cho thế giới. Dế Mèn chưa hiểu nếu không có thuế thì lấy đâu ra tiền mà tài trợ việc xây cất, bảo trì đường xá, trường học, nhà thương hay những dịch vụ có tính cách giáo dục và xã hội khác???

    Vương quốc Bỉ (Kingdom of Belgium) là một vùng đất nhỏ xíu, có diện tích 11,780 dặm vuông và 10.4 triệu dân. Quốc gia này nằm lọt thỏm trong lòng Tây Âu, chung quanh là Hòa Lan, Đức, Luxembourg và Pháp, thủ đô là Brussels. Bỉ là một liên bang với ba vùng đất tương đối tự trị: Phía Bắc là nhóm Flanders nói tiếng Hòa Lan (còn gọi là Flemmish), phía Nam là Wallonia nói tiếng Pháp, và trung tâm là Brussels, nói cả 2 thứ tiếng. Người Bỉ tự hào về lịch sử lập quốc, văn hóa và sự giàu có sung túc của quốc gia họ. Tại Bỉ, các lâu đài, nhà thờ, di tích ... xuất hiện từ thời Trung Cổ; vị thế địa lý của của Bỉ khiến nơi này là miền đất giao thương, đi qua đi lại của các quốc gia Âu Châu, vì thế, văn hóa Bỉ mang ít nhiều màu sắc của các quốc gia Âu Châu khác. Đây là cái nhìn riêng của Dế Mèn, quý vị yêu quý Bỉ không vừa ý cũng xin hoan hỷ!

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  6. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Các ngôn ngữ mất dấu

    Các ngôn ngữ mất dấu

    [​IMG]


    *Photo: Ông Ilaryon Ramos Condori đang giải thích dược tính của một loại thảo mộc qua thổ âm riêng của gia tộc, Bolivia, Nam Mỹ, Living Tongues Institute for Endangered Languages

    Hôm qua, trong một cuộc hội thảo qua điện thoại (Webconference), Tiến Sĩ Ngôn Ngữ Học K. David Harrison tại Đại Học Swathmore đã công bố kết quả cuộc tìm kiếm của ông và những người cộng sự, Tiến Sĩ Gregory D. S. Anderson, Director the Living Tongues Institute và ông Chris Rainier của the National Geographic Society. Nhóm chuyên gia này cho biết rằng trên thế giới có khoảng 7 ngàn thứ tiếng nói đang được sử dụng; một nửa con số này nằm trong danh sách các tiếng nói sắp sửa mất dấu. Họ ước đoán rằng cứ mỗi 2 tuần lễ là có một loại tiếng nói biến mất!

    Có loại tiếng nói biến mất lập tức khi người sử dụng cuối cùng qua đời. Các loại tiếng nói khác mất dấu từ từ khi những người sử dụng cần một tiếng nói khác để hội nhập vào một nền văn hóa mới, tiếng địa phương bị mai một vì loại tiếng nói khác phổ thông hơn, được sử dụng nhiều hơn tại trường học, chỗ buôn bán và qua các chương trình truyền thanh, truyền hình.

    Theo các chuyên gia về ngôn ngữ, 5 vùng đất trên thế giới nói các loại tiếng nói địa phương biến mất nhanh nhất: Phía Bắc của Úc, trung tâm của Nam Mỹ, vùng Thái Bình Dương của Bắc Mỹ, phía tây của Siberia, Oklahoma và Tây nam của Hoa Kỳ. Tại những vùng đất này, những người sử dụng các tiếng nói xưa cũ kia mỗi ngày một giảm sút.

    Khi tìm kiếm, các chuyên gia chú trọng đến những loại tiếng nói khác biệt rõ ràng, không phải chỉ khác biệt về cách phát âm và họ thu âm những người sử dụng các loại tiếng nói hiếm hoi kia cũng như thu nhặt và ghi nhận những danh sách chữ. Cứ như thế, nhóm chuyên gia kia tích thiểu thành đại, họ ki cóp cả ngàn giờ thu âm, tìm hiểu và phát triển văn phạm và tìm cách dạy trẻ em tại địa phương ấy một ít tiếng nói của cha ông chúng!

    Tại Úc, hầu như tất cả 231 loại thổ âm sẽ hoàn toàn biến mất. Các chuyên gia tìm kiếm và chỉ gặp 3 người sử dụng tiếng Magati Ke, 3 người khác sử dụng Yawuru, và duy nhất một người nói tiếng Amurdag trên thế giới. Khi những người này qua đời các thổ âm sẽ chết theo, và thế giới chỉ còn lại nhưng cuộn băng thu âm các loại tiếng nói kia.

    Sự việc tương tự xảy ra tại Nam Mỹ, các thổ âm Kallawaya và Quecha cũng từ từ mất dấu nhất là những chữ giảng dạy về dược tính của cây cỏ khi những chữ này chỉ đuọc truyền dạy trong gia tộc những chức sắc, người được xem như các thày lang thày pháp trong bộ tộc. Ngay tại Hoa Kỳ, ta vẫn còn khoảng 40 thổ âm trong vùng Tây Nam của các bộ tộc người da đỏ.

    Các chuyên gia chưa giải thích được tại sao các thổ âm kỳ bí kia sống sót cả 400 năm nay trong khi lưu truyền giữa một số rất ít người; và chỉ đến ngày nay mới mai một.

    Theo Tiến Sĩ Harrison, thế giới có khoảng 83 loại ngôn ngữ, được sử dụng bởi 80% dân số trên thế giới. Những ngôn ngữ này đều ít nhiều pha trộn với các ngôn ngữ phổ thông của thế giới.

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  7. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Sự hủy hoại thân thể phụ nữ Ai Cập

    Sự hủy hoại thân thể phụ nữ Ai Cập

    [​IMG]

    Tháng Chín năm nay, chính phủ Ai Cập ban hành đạo luật cấm các bác sĩ, y tá, các nhân viên trong ngành y tế thực hiện cuộc giải phẫu cắt bỏ âm hạch (clitoris) phụ nữ. Đạo luật này được ban hành khi một cô bé 13 tuổi chết sau khi chịu cuộc giải phẫu kể trên.

    Câu chuyện của cô bé bất hạnh bị cha mẹ đưa đến phòng y tế tại một thôn làng trong tỉnh Kafr Al Manshi Abou Hamar để cắt bỏ âm hạch. Cô bé bị nhiễm trùng và xuất huyết cho đến chết; việc này đã khiến những cơ quan thiện nguyện quốc tế cũng như một số phụ nữ tân tiến tại Ai Cập tạo nên một chiến dịch vận động cho việc ban hành luật pháp bãi bỏ cổ tục hủy hoại thân thể phụ nữ.

    Cái chết của cô bé không gây tiếng vang nhưng đạo luật mới ra đời kia tạo sóng gió trên dự luận địa phương. Những người dân trong thôn làng nổi giận và chống đối, những bậc chức sắc đã cực lực phản đối; họ cho rằng cổ tục từ ngàn năm đã bảo vệ tiết hạnh phụ nữ. Theo cổ tục Trung Đông, các bé gái tuổi từ 7-13 đều bị cắt bỏ âm hạch; cuộc giải phẫu này do các người thợ cắt tóc, hoặc những người biết dùng dao kéo mổ xẻ thực hiện. Họ cắt bỏ âm hạch, đôi khi cắt bỏ cả một phần âm hộ; người ta tin rằng khi không còn cảm giác lúc giao hợp, phụ nữ sẽ không ngoại tình.

    Trong một cuộc quán sát năm 2005 do bộ Y Tế thực hiện, 96% phụ nữ có chồng, đã ly dị hay quả phụ đều trải qua việc cắt bỏ âm hạch. Con số này khiến các cơ quan Y Tế thế giới bàng hoàng và thương xót. Những người ủng hộ gọi cuộc giải phẫu này bằng một cái tên rất nhẹ nhàng "circumcision" tương đương với việc cắt bỏ da quy đầu ở dương vật. Những người chống đối thì cho đó là việc "hủy hoại cơ thể phụ nữ". Phe chống đối dường như đang thắng thế, không những đạo luật bãi bỏ cổ tục được ban hành, các cơ quan truyền thanh, truyền hình, các cơ sở tôn giáo cũng như giáo dục đều nhất tề vận động việc chấm dứt cuộc giải phẫu kể trên.

    Ali Gomaa, vị lãnh đạo tôn giáo của Ai Cập, Grand Mufti, tuyên cáo rằng việc cắt bỏ âm hạch là một tội lỗi đối với truyền thống Islam và các đài truyền thanh truyền hình ra rả ngày đêm lời tuyên cáo của ông Gomaa này. Lần đầu tiên trong lịch sử truyền thông của Ai Cập, người ta đã công khai loan truyền những bản tin có tính cách giáo dục; những cuộc giải phẫu cắt bỏ âm hạch tạo ra biến chứng, từ việc mất ống dẫn nước tiểu cho đến việc nhiễm trùng gây thiệt mạng. Ngay cả những đề tài như việc giao hợp, trước đây bị xem như tội lỗi, đã được báo chí đề cập đến dù giới hạn.

    Trước sự chống đối kịch liệt từ các thôn làng xa thủ đô Cairo, các viên chức Y Tế và Giáo Dục của chính phủ Ai Cập nhìn nhận rằng trở ngại lớn nhất sẽ là việc thuyết phục những người chủ gia đình, từ ông bà nội ngoại đến cha mẹ đứa trẻ, ngừng việc hủy hoại thân thể của con cháu họ; việc cắt bỏ âm hạch không cần thiết cho sự duy trì danh giá gia đình. Và nhất là thuyết phục những người đàn ông rời bỏ thành kiến, tiết hạnh của phụ nữ không nằm ở âm hạch, và chịu kết hôn với người phụ nữ chưa bị giải phẫu.

    Ai Cập là một quốc gia nặng tinh thần phụ hệ, người dân dùng giáo luật để giải thích việc làm của họ, bảo vệ tiết hạnh phụ nữ và danh giá gia đình qua kinh Qu'ran. Chính phủ Ai Cập cố gắng duy trì chỗ đứng của một quốc gia bảo vệ truyền thống trong cộng đồng Islam nên trước đây đã ngần ngại, không muốn dính líu chi đến vấn đề tôn giáo cho đến bây giờ, khi các ông đạo đồng ý truyền dạy kinh Qu'ran theo nhịp sống xã hội của thế kỷ thứ 21, chính phủ mới chịu cứu giúp những đứa bé gái kia...

    Tvvn.org, tháng Chín 2007; bài đăng lại
     
  8. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Ba Tư, ngày lễ

    [​IMG]

    * Hình ảnh của the NY Times

    Ngày 28 vừa qua người Ba Tư theo đạo Muslim, chi nhánh Shiite (Arabic شيعة šhīa), cử hành lễ kỷ niệm ngày sinh của Iman Mahdi. Cả thành phố dường như có sự sống, nhất là Qum, trung tâm giảng dạy giáo lý Muslim tại Ba Tư.

    Qum bình thường là một thành phố xám xịt, cũ kỹ, đầy những ngôi nhà lụp xụp nghèo nàn và người thành phố, nếu không là giáo sĩ thì là cảnh sát. Nói tóm lại là một thành phố ... chết theo cái nhìn của ta ngày nay, dân chúng nem nép theo kỷ luật của giáo hội và chính phủ. Qum cũng là nơi Iman Mahdi ra đời. Người Ba Tư tin rằng ông này, là cháu chắt truyền nhân chính thức đời thứ 12 của Giáo Chủ Muhammad, vẫn còn sống nhưng không ai nhìn thấy từ thế kỷ thứ 9. Như Chúa Jesus, Iman Mahdi chỉ xuất hiện khi có một biến cố vĩ đại nào đó, chẳng hạn như việc con cháu chú Sam dấn bước sang Trung Đông, nghĩa là quỷ ma đã tiến đến đất Thánh thì Iman tái sinh để trợ giúp giáo dân trừ tà ma ngạ quỷ.

    Năm nay, theo truyền thống và nhất là khi ông tông tông Ma Mút (Mahmoud Ahmadinejad) lên nắm quyền, tôn giáo và quốc thể không còn tách rời mà trở nên một thực thể. Ba Tư không còn là một quốc gia như một thể chế mà trở thành một mảnh đất của Shiite Islam, quốc thể của Ba Tư là Islam. Trong lịch sử lập quốc của Ba Tư, đã có những chính phủ phân chia rõ ràng tôn giáo và quốc thể, nhưng không mấy thành công, người dân Ba Tư dường như cứ lẫn lộn giữa tinh thần quốc gia và niềm tin về tôn giáo. Điều này có nghĩa là chính những người Ba Tư không thể chia sẻ một mảnh đất dưới một quốc hiệu nếu họ không cùng một niềm tin về tôn giáo. Điều may mắn là người Ba Tư theo Shiite Islam nên họ không đánh nhau chí chết như ở Iraq, Shiite và Suni.

    Islam chia nhánh sau khi Giáo Chủ Muhammad qua đời: Sunni và Shiite. Nhánh nào cũng cho rằng mình là truyền nhân kế vị chính thức. Nhánh Shiite tin rằng nên theo "giòng dõi", và theo Iman Mahdi, truyền nhân thứ 12. Iman và con cháu họ trở thành một giai cấp quý tộc trong xã hội Ba Tư ngày nay. Họ rao truyền và tin theo giáo lý "tề gia" của Muhammad, những chủ thuyết khác không còn là "chính thống". Giáo sử của Islam cho thấy vì là thiểu số nên nhánh Shiite bị đánh đuổi, tru diệt dưới nhan đề "ma quỷ" bởi nhánh Sunni. Người Shiite nhìn về Iman như thần thánh cứu giúp họ chống lại sự bất công và đàn áp.

    Truyền thống tôn giáo của Shiite là chống lại sự bất công và đàn áp, nên khi ông tông tông Ma Mút gọi con cháu chú Sam là "quân xâm lăng", "đàn áp" thì dân chúng theo rầm rầm. Ngày trước, người Huê Kỳ dưới thời Khomeini bị xem là ma quỷ, dân Ba Tư không mấy tin tưởng vào lá bùa ma quỷ này nên không hết lòng chống đối người Mỹ. Điều nay có nghĩa là ta cần gọi cho đúng "nhãn hiệu", đúng "danh xưng" là người ta tin ào ào, bất kể thực chất là cái chi?

    Ngày Sinh Nhật năm nay, người Ba Tư tổ chức buổi lễ với hình ảnh nặng màu sắc tôn giáo pha lẫn cổ tục. Người ta tặng nhau thức ăn, ăn uống ca hát ngoài trời khắp Ba Tư. Riêng tại Qum, chính phủ Ba Tư tổ chức một buổi triển lãm với những quầy hàng như trong một cuộc hội thảo, và mỗi cơ quan công tư đều có mặt tại những quấy hàng ấy kể cả vị giáo sĩ đứng chờ con dân ghé thăm để còn cho lời khuyên nhủ! Quầy hàng mang tên "Ma Quỷ" có ngôi sao David (của Do Thái) và tấm quảng cáo có hình ảnh của Washington Monument.

    Người dân Ba Tư kéo nhau vào đền thờ cầu nguyện cho sự trở về của Iman, họ viết những lá thư, để lại đền thờ với hy vọng Iman xuất hiện và đáp ứng lời kêu cầu! Và người Ba Tư tiếp tục chờ đợi, chờ đợi thánh thần xuống cứ giúp, chờ đợi một ngày mai tươi sáng dễ thở hơn. Trong khi chờ đợi, các giáo sĩ và chính phủ tiếp tục dạy bảo con dân cách sống, cách ăn mặc và cách nghĩ ngợi... Không ai dám ra khỏi cái kỷ luật sắt đá kia, hình ảnh một cô bé bị đám đông đánh chết vì dám mặc váy ngắn giữa chốn công cộng và những cuộc ném đá xử tội những kẻ không tin tưởng vào Islam đã khiến những người còn lại tiếp tục câm nín, ngay cả trong ngày sinh nhật Iman Mahdi.

    •Thư Tehran, Sharahza B.

    Tvvn.org, tháng Tám 2007
     
  9. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Ba Tư không bình yên

    Ba Tư không bình yên

    [​IMG]

    *Hình của the International Herald Tribune

    Theo bản tin của hãng thông tấn Associated Press hôm nay, Ba Tư đã chính thức mời cơ quan Nguyên Tử Lực Thế Giới (International Atomic Energy Agency, IAEA) gửi quan sát viên đến tận nơi để tìm kiếm bằng chứng của việc chế tạo võ khí nguyên tử tại quốc gia này.

    Lời mời có tính cách chiến lược của Ba Tư được xem như hành động có mục đích cù cưa, làm chậm lại việc biểu quyết cấm vận của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Trước đây, chính IAEA đã nhiều lần đòi Ba Tư phải ngưng các chương trình phát triển nguyên tử, kể cả việc xây dựng một lò nguyên tử (nuclear reactor) để sản xuất plutonium, và sản xuất các võ khí nguyên tử. Sau khi Ba Tư phe lờ, người ta dự tính đến các sự trừng phạt khe khắt hơn, kể cả việc ngừng các chương trình trợ giúp về Y Tế.

    IAEA dĩ nhiên là sẽ gửi quan sát viên đến Ba Tư trong vài tháng sắp tới. Trong khi các nhà ngoại giao khác có vẻ hoan hỷ về lời mời của Ba Tư, dấu hiệu của sự nhượng bộ, bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lại tỏ ý nghi ngại, Ba Tư chuyên môn đánh bài lì, chắc chi mà họ nói thật lần này?

    Mặt khác, những nguồn tin không mấy sáng sủa về Ba Tư lại xuất hiện trên báo chí thế giới, nhất là tin chính phủ Ba Tư đang mạnh tay đàn áp, bắt bớ, giam giữ và hành tội những người không nhất nhất theo luật lệ của Hồi giáo và những người đòi nhân quyền.

    Tuần qua, viên Trưởng Nha Cảnh Sát Ba Tư đã công bố với báo chí rằng họ đã bắt giam trên 150 ngàn người về tội mặc quần áo trái luật (không theo luật Hồi giáo). Theo nhóm quan sát về Nhân Quyền, trên 30 người đòi quyền sống cho phụ nữ đã bị bắt giam, trong số này, 5 người đã bị xử tù đến 4 năm về tội chống đối, còn những người khác bị giam giữ không có ngày xét xử, đại khái là tù vô hạn định! Những người này bị giam giữ về tội thu nhặt 1 triệu chữ ký đòi chính phủ thu hồi các luật lệ đàn áp phụ nữ Ba Tư.

    Tám sinh viên tại Đại Học Amir Kabir ở Tehran đã biến mất sau khi tổ chức một vài vụ biểu tình đòi chính phủ bớt khắt khe áp chế người dân. Đám người trẻ tuổi này còn dám đặt câu hỏi về sự khôn ngoan hiểu biết của Allah và của vị lãnh đạo tôn giáo Ayatollah Ali Khameini, người được đám đông tôn sùng như thánh thần. Các giáo sư đã bị ngăn cản không được tham dự các buổi hội thảo quốc tế, và cũng không được "liên lạc với những đồng nghiệp ngoại quốc. Sự liên lạc này dễ khiến họ trở thành gián điệp cho ngoại bang nhất là liên lạc với những người Hoa Kỳ vì chính phủ Hoa Kỳ đang "rắp tâm gây xáo trộn tại Ba Tư"!

    Năm mươi nhà Kinh Tế của Ba Tư đã công khai khuyến cáo chính phủ rằng chính sách cấm đoán khe khắt về việc giao thương với thế giới bên ngoài sẽ kiến Ba Tư trở nên cô lập và tiến đến tình trạng sụp đổ về kinh tế. Người ta ước đoán rằng vào tháng tới, xăng dầu sẽ bị hạn chế và bán theo giấy phép.

    Ngay các các cơ quan tư nhân có mặt tại Ba Tư trong những chương trình văn hóa, giáo dục hoặc y tế cũng bị cấm đoán hay đuổi cửa vì những công việc dính dáng đến nội bộ của Ba Tư như dạy cách ngừa thai.

    Hội Đồng Nội An của Ba Tư đã công bố một bản điều lệ dài 3 trang với chi tiết về các điều cấm kỵ mà báo chí không được phép đề cập đến bao gồm những đề tài về tình hình kinh tế, sự leo thang của giá xăng dầu (trong khi Ba Tư là quốc gia đứng thứ nhì trên thế giới về việc xuất cảng xăng dầu, vậy thì $ biến đi đàng nào?), việc cấm vận của cộng đồng quốc tế, việc thương lượng với Hoa Kỳ, việc dân chúng đòi nhân quyền, và cả việc giam giữ các người Mỹ gốc Ba Tư!

    Ngoài ra chính phủ Ba Tư cũng cấm ngặt các sách báo phim ảnh từ ngoại quốc; ngay cả phim ảnh sách báo địa phương, những sản phẩm nói đến việc uống rượu, đánh bạc, tình dục đều bị xem là đồi trụy và được kiểm duyệt kỹ lưỡng trước khi cho phép lưu hành.

    Tuần trước Dế Mèn đi làm ở Tehran, lúc bước ra khỏi máy bay đã phải dùng khăn trùm đầu (tóc phải được che kín) và mặc áo che từ cổ đến gót chân. Nói chuyện không được nhìn thẳng vào mặt người đối diện nhất là với mấy ông. Ở Tehran đâu có phụ nữ đi làm ở những công việc điều hành? Khổ hơn nữa là Dế Mèn nói chuyện với ai cứ nhìn thẳng vào mắt họ theo thói quen. Mấy bận bị họ nhìn lại thách thức mới nhớ rằng mình là phụ nữ, lẽ ra thì không được phép ngồi ngang hàng mà interview họ như thế kia! Mỗi lần ra khỏi khách sạn hay nơi làm việc đều phải khăn đóng áo dài theo đúng luật lệ địa phương. Một lần khi xe đi ngang khu phố có vài quán cà phê lộ thiên, bà thư ký của công ty chỉ chỗ và bảo cho biết rằng 6 tuần lễ trước đó, đám đông thanh niên đã đánh chết tại chỗ một cô bé 17 tuổi về tội mặc váy ngắn áo ngắn, để lộ chân tay ở chốn công cộng. Và bà ta cũng bảo cho biết sẽ có một vụ ném đá xử tội một đôi nam nữ về tội ngoại tình trong vài ngày sắp tới! May quá Dế Mèn làm xong việc sớm nên cuốn gói bỏ chạy, không phải nhìn những cuộc bạo hành dã man như thời Trung Cổ vì TV sẽ chiếu đi chiếu lại cái cảnh xử tử công cộng kia để dạy dỗ dân chúng!

    Ba ngày ở đó dài bằng 3 năm, Dế Mèn không dám tự ý lang thang dù ngứa chân ngứa cẳng muốn ra phố nhìn ngắm cho biết mặt xứ ngàn lẻ một đêm! Bây giờ thì Dế Mèn hiểu được trạng thái bất an của mình, không khí Tehran ngột ngạt như bị bịt mũi, có một cái chi nặng nề lắm, những người đàn bà trùm kín thân thể trong màu đen tang tóc, đầu cúi xuống đất mà bước. Mỗi lần nghĩ đến đôi mắt sâu thẳm ngấn nước của bà thư ký là lòng dạ lại bồi hồi thương xót, Dế Mèn tạ ơn Trời Đất cho mình được làm người, nhất là phụ nữ ở một miền đất tự do như thế này!

    Tvvn.org, tháng Sáu 2007; bài đăng lại
     
  10. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Bắc Hàn nhóm lửa, Nam Hàn và Nhật Bản phỏng tay

    Bắc Hàn nhóm lửa, Nam Hàn và Nhật Bản phỏng tay

    Vào ngày lễ Độc Lập của Hoa Kỳ, Bắc Hàn đã nhóm bếp thử lửa, phóng 7 hỏa tiễn vào biển Nhật Bản thử xem tầm hủy hoại của loại võ khí này đến đâu. Những hỏa tiễn này chẳng...đi đến đâu cả theo sự nhận định của các nhà quân sự và các chuyên viên về võ khí. Họ cho rằng còn...hơi lâu khi các loại hỏa tiễn của Bắc Hàn có thể đến Hoa Kỳ. Nhưng các nước láng giềng như Nam Hàn và Nhật Bản đã cảm thấy rát mặt. Thị trường chứng khoán tại Nhật Bản trong mấy ngày kế tiếp đã tuột dốc vì sợ hãi, người ta lo lắng về một cuộc chiến tranh có thể xảy ra với người hàng xóm lúc nóng lúc lạnh bất thường này.

    Trong khi các nhà quân sự đoán già đoán non về khả năng sản xuất vũ khí của Bắc Hàn, họ đã có bao nhiêu mỗi loại vũ khí; hỏa tiễn tầm bắn gần (1 ngàn dặm) và tầm bắn trung bình (2, 500 dặm -5, 000 dặm), đủ để đến Nhật Bản, Nam Hàn và Trung Hoa và tầm bắn xa (5 - 10 ngàn dặm), đến Alaska của Hoa Kỳ; cũng như khả năng sản xuất bom nguyên tử; người Hoa Kỳ lo lắng về 35 ngàn quân đóng tại Nam Hàn và 30 ngàn quân tại Nhật Bản, và người ta cãi nhau ỏm tỏi về cách "trừng trị" Bắc Hàn. Hội Đồng An Ninh Liên Hiệp Quốc muốn dùng kinh tế để cảnh cáo người láng giềng nghèo sơ này bằng cách cấm vận, chính phủ Trung Hoa và Nam Hàn lại cuống quýt phản đối. Họ lo lắng rằng khi Bắc Hàn không còn chi để ăn, dân chúng sẽ tràn qua biên giới tìm đường sống, và Trung Hoa cũng như Nam Hàn sẽ phải đương đầu với một làn sóng di dân mà họ chưa đoán được là bao nhiêu người.

    Cuối tuần qua, cơ quan Carnegie Endowment for International Peace đã công bố một danh sách về vũ khí tại các quốc gia trong vùng Đông Nam Á & Trung Đông :

    [​IMG]

    Riêng Bắc Hàn, người ta bắt đầu tổng kết các dự đoán về khả năng quân sự của quốc gia này*:
    1. Quân đội: khoảng 1.1 triệu người (đứng thứ tư trên thế giới, so với Trung Hoa đứng đầu với 2.3 triệu người, US, 1.5 triệu thứ nhì và Ấn Độ thứ ba, 1.4 triệu quân)
    2. Kinh tế: GDP per capita là 1, 400 mỹ kim, Nam Hàn 19, 000 mỹ kim, và US, 40, 000 mỹ kim
    3. Ngân sách quốc phòng: 25% của GDP, mức tiêu xài về quốc phòng cao nhất thế giới, trong khi US tiêu xài khoảng 4% GDP
    4. Võ khí nguyên tử:: "có thể" có 2 bom; US khoảng 5, 735; Nga khoảng 5, 830; Anh khoảng 200 bom; Trung Hoa dưới 100 bom.

    * Tài liệu của International Institute for Strategic Studies, the World Bank, the Bulletin of Atomic Scientists

    Không hiểu sao, các quốc gia nghèo rớt mồng tơi không lo cho người dân no ấm mà lại tiêu tiền vào việc mua sắm võ khí?

    Tvvn.org, tháng Bảy 2006; bài đăng lại
     
  11. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Nga Sô và hội nghị thượng đỉnh G8

    Nga Sô và hội nghị thượng đỉnh G8

    Năm nay, hội nghị thượng đỉnh (G8 summit) của các cường quốc trên thế giới được diễn ra ngay tại St. Petersburg và Nga là chủ nhà đứng ra tiếp khách. Trong những đề tài được thảo luận, hẳn chuyện dầu lửa (kinh tế), chuyện võ khí nguyên tử (quốc phòng), chuyện y tế toàn cầu, chuyện ngắn chuyện dài đủ mọi thứ ... nhưng hình như chỉ có chuyện nhân quyền, chuyện dân chủ là những chuyện mà quốc gia chủ nhân hổng muốn nhắc tới, và hễ ông/bà khách không biết điều nào cứ lằng nhằng đến chuyện khó chịu này là người ta... lườm nguýt nhau ngay!

    Mười lăm năm rồi, từ khi liên bang Xô Viết tan rã, với một lãnh thổ nhiều tài nguyên giàu có như thế, Nga Sô đã làm nên trò trống gì? Mời bạn cùng nhìn ngắm kết quả 15 năm đoạn trường của quốc gia này:

    1. Về mặt kinh tế, trong thập niên 90 sóng gió không có chi đáng kể, chỉ 6-7 năm trở lại, mực phát triển hàng năm khoảng 7%. Tổng Sản Lượng quốc gia (Gross Domestic Product, GDP) là 766 tỷ mỹ kim (năm 2006), gia tăng gấp 4 lần so với năm 1999. Tuy nhiên với mức gia tăng này, Nga cũng vẫn chỉ đạt 95% GDP của họ so với năm 1991 (nghĩa là chưa hoàn toàn phục hồi sau những năm tuột dốc về kinh tế) *

    Riêng về việc đầu tư từ doanh nhân ngoại quốc, Nga không phải là nơi người ta "chọn mặt gửi vàng" vì nhiều lý do, luật pháp lỏng lẻo, xã hội rối loạn thiếu kỷ cương, trừ ngành khoa học nguyên tử; các ngành khoa học kỹ thuật khác còn lẵng nhẵng theo đuôi thế giới... Năm 2005, người ta đếm được 15 tỷ mỹ kim đầu tư từ ngoại quốc, so với 3 tỷ mỹ kim vào năm 1999. Khi công bố những tài liệu về kinh tế, Ngân Hàng Thế Giới (the World Bank) cười cười cho điểm tốt để khuyến khích Nga Sô, và họ hé mở cho ta thấy vài thứ lặt vặt như sau: Năm 2004, cổ phần từ nguồn đầu tư của ngoại quốc trên mỗi đầu người (stock of foreign direct investment per capita) tại Nga là 223 mỹ kim, so với Trung Hoa lục địa 432 mỹ kim, và Tiệp 3, 800 mỹ kim! Đại khái, doanh nhân ngoại quốc tin tưởng và an tâm với việc đầu tư tại Tiệp hơn là Tàu và nhất là Nga Sô, hẳn bạn cũng nhớ rằng cả ba quốc gia đều có gốc gác cộng sản!

    2006 GDP per capita (ước lượng bởi Ngân Hàng Thế Giới)

    Hoa Kỳ $44, 168
    Anh $36, 875
    Nhật $34, 590
    Pháp $33, 387
    Đức $33, 356
    Nga $6, 331
    Trung Hoa $1, 926

    2. Về năng lượng: Nga Sô đứng thứ nhì, sau Ả Rập, về mức sản xuất và xuất cảng dầu thô và Nga Sô là quốc gia có nhiều khí thiên nhiên (natural gas) nhất trên thế giới. Xuất cảng dầu thô và khí thí nhiên đã lên đến mức 20% GDP của quốc gia này, 61% mức xuất cảng, và đóng góp 40% ngân sách quốc gia. Như thế, ta có thể hiểu được rằng dầu thô và khí thiên nhiên là nguồn sinh lực kinh tế quan trọng của Nga Sô! Điều lạ là chưa thấy những công tỷ dầu hỏa đổ của cải vào Nga Sô, tại sao thế nhỉ?

    Mức xuất cảng khí thiên nhiên trong năm 2005 (trillions of cubic feet)**

    Nga 5.34
    Canada 3.68
    Na Uy 2.80
    Hòa Lan 1.65
    Algeria 1.38
    Hoa Kỳ 0.72

    Mức xuất cảng dầu thô trong năm 2005 (millions of barrel/day)**

    Trung Đông 19.82
    Nga 7.08
    West Africa 4.36
    Trung & Nam Mỹ 3.53
    Bắc Phi 3.07

    3. Quân đội và võ khí nguyên tử: Cuộc chiến trạnh lạnh đã...lạnh tanh từ lâu mà kho võ khí nguyên tử của Nga vẫn đầy ú hụ, họ vẫn còn 5, 830 đầu đạn nguyên tử (nuclear warheads, gọi là bom cho tiện việc sổ sách chăng?). Chính phủ Nga túng tiền đem.. bán rẻ hay vẫn cất dấu ở đâu thì chẳng ai biết rõ ...

    Một vài dữ kiện khác***:
    -Nga là quốc gia xuất cảng caviar đứng thứ nhì trên thế giới sau Iran, Hoa Kỳ và Pháp là hai tay tiêu thụ cao nhất cái món trứng cá tanh rình và mặn mặn này
    -Hãng motor Harley Davidson đã mở cửa tiệm trong một thương xá sang trọng nhất tại Mạc Tư Khoa để dân Nga có thể nếm mùi.. đế quốc!
    -Có tất cả 127 đại tửu lầu McDonald tại Nga, nhà hàng McDonald tại công trường Pushkin là đại tửu lầu đông khách nhất năm 2005! Chưa thấy Wal-Mart tại quốc gia này!
    -Nga có 1 triệu quân, đứng thứ năm trên thế giới sau Bắc Hàn và Ấn Độ, chính phủ Nga tiêu dùng 4.4% GDP vào ngân sách quốc phòng.
    -Dân số Nga mỗi ngày một giảm, mức tử vong của trẻ sơ sinh khá cao, mức sinh sản lại thấp, hiện nay dân số là 143 triệu người, WHO dự đoán là trong vòng 50 năm tới, dân Nga sẽ tụt xuống khoảng 20% nữa!
    -Về mặt lãnh thổ, đất Nga rộng nhất thế giới, kéo dài qua 11 zones, to gấp 1.8 lãnh thổ Hoa Kỳ, và thưa dân nhất thế giới. Tính đổ đồng, 22 người một dặm vuông, so với dân Tàu 353 người mỗi dặm vuông.

    * Tài liệu của Hoover Institution, Stanford University, California
    ** Theo International Monetary Fund's 2006 World Economic Outlook; BP Statistical Review of World Energy 2006
    *** The Wall Street Journal, Jul 15, 2006


    Tvvn.org, tháng Bảy 2006; bài đăng lại

    Dế mèn đăng lại bài viết này để quý bạn đọc có dịp so sánh Nga Sô của năm 2006 và của 2009; xem thêm ở đây: Diễn Đàn Thư Viện Toàn Cầu - View Single Post - Tháng Bảy, trời vẫn mưa
     
  12. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Chính phủ Pháp rao bán "gia tài của mẹ"

    Túng tiền tiêu Tết, ông Tây bà đầm đang ráo bán di sản của tổ tiên họ, từ những tòa nhà trong trung tâm thành phố Paris đến những lâu đài trong những tỉnh lỵ xa xôi khác; cái danh sách dài thòng! Chính phủ Pháp hy vọng rằng số tiền này sẽ trang trải phần nào món nợ của quốc gia.

    Đây là một vài tòa nhà đang được rao bán, "mại dzô", tòa nhà bên phải là nơi bộ Ngoại Giao làm việc, và tòa nhà bên trái là nha Quan Thuế:

    [​IMG]

    Sơ sơ, khoảng chục tòa lâu đài, dinh thự tại Paris đã qua tay những nhà đầu tư ngoại quốc, chú Sam và một số công ty tài chánh của tư nhân đã chính thức trở thành chủ nhân của những tòa nhà lịch sử ấy. Có hãnh diện về việc bán tháo của cải của tổ tiên hay không, ai biết được; chỉ thấy rằng ông Tây bà đầm có vẻ hoan hỷ khi được người mua và ...đóng thuế giùm cho dân chúng! Bộ Tài Chánh tường trình kết quả sơ khởi, việc bán gia tài đã đem lại khoảng 1.6 tỷ mỹ kim!

    Trong danh sách rao bán có tòa nhà này, Hotel Majestic, ngày trước là một khách sạn sang trọng trong trung tâm Paris, toà nhà trở thành một phần của lịch sử. Năm 1944, Hitler tịch thu và biến ngôi nhà thành trụ sở của quân đội Nazi tại Pháp. Sau thế chiến thứ nhì, bộ Ngoại Giao Pháp lấy lại tòa nhà và sử dụng trong những cuộc hội họp quốc tế. Ngay tại căn phòng này, cuộc hòa đàm và hiệp định Paris được ký kết năm 1973, chấm dứt chiến tranh Việt Nam (Ông cụ dế mèn ngày còn sống có ý kiến về cái hiệp định thổ tả này nhưng dế mèn không chép lại đây...):

    [​IMG]

    Người Pháp quả thật là đã đuối sức trong việc bảo trì di sản của tổ tiên họ, quá nhiều lâu đài, dinh thự... để giữ gìn, ngân sách quốc gia đã cạn nên phần lớn các di tích bị bỏ quên. Hàng năm, chính phủ Pháp đã tiêu xài khoảng 2-3 tỷ Euro (2.65 - 4 tỷ mỹ kim) trong việc bảo trì các dinh thư quốc gia, mà hình như số tiền vĩ đại này chẳng thấm vào đâu so với những dự án sửa chữa. Pháp không phải là quốc gia duy nhất trực diện với sự khó khăn này, rải rác khắp Âu châu, bao nhiêu tòa nhà, dinh thự khác với kiến trúc Roman, Trung Cổ, Phục Hưng, Baroque... đều chịu chung số phận; chính phủ tại quốc gia ấy không có tiền để bào trì đúng mức di sản của tổ tiên họ.

    Từ tháng Chín vừa qua, chính phủ Pháp đã dành riêng một "ngân sách cấp cứu" khoảng 70 triệu Euro (khoảng 92 triệu mỹ kim) để...cứu lấy những dinh thự sắp sửa...sụp đổ và soạn thảo cả một chương trình rao bán một số dinh thự khác. Họ ước lượng rằng chính phủ đang giữ chủ quyền của một số dinh thự trị giá khoảng 50 tỷ mỹ kim, không kể những tòa nhà...vô giá như Nhà Thờ Đức Bà (Notre Dame); một phần của các dinh thự đang được sử dụng như những tòa nhà hành chánh trị giá khoảng 20 tỷ mỹ kim. Bộ Tài Chánh cho rằng sự ước lượng này có thể "dưới giá thị trường"!

    Trong khi người mua kẻ bán cò kè, có những người Pháp hổng vui, họ cho rằng gia tài của mẹ mà đem bán thì...mất luôn trong khi số tiền kiếm được cũng từ từ biến mất, như gió vào nhà trống. Kết quả sẽ là con số không, mất nhà mà cũng không có tiền!

    Như vậy thì bạn nghĩ xem ông Tây bà đầm sẽ phải xoay sở ra sao?

    Thư Paris, MLA.

    Tvvn.org, tháng Mười Hai 2006
     
  13. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Lịch sử từ cát bụi

    Tháng Ba năm 2001, quân đội Taliban và nhóm hỗ trợ Al Qaeda dựa trên chủ thuyết tôn giáo đã đặt mìn phá hủy hai tượng Phật cổ nhất, 1500 năm, của nhân loại tại thung lũng Bamiyan, A Phú Hãn. Sự phá hoại này gây căm phẫn khắp thế giới; và từ đó, từ "bên ngoài" người ta cho rằng những người Hồi "chuyên chính" (Islamic fundamentalist) là những kẻ phá hoại vì ngay cả kẻ hung ác như Thành Cát Tư Hãn năm xưa trong thế kỷ thứ 13, quân đội Mông cổ đi đến đâu là tàn phá tan hoang đến đấy, vậy mà họ để nguyên những tượng Phật tại thung lũng Bamiyan. Như thế quân đội Taliban còn...tệ hại hơn quân Mông Cổ nữa. Ngày nay, bệ tượng chỉ còn là một lỗ hổng khổng lồ.

    Thung lũng Bamiyan:

    [​IMG]

    Thung lũng Bamiyan khoảng 140 dặm phía Tây Bắc của Kabul, thủ đô của A Phú Hãn. Vào thế kỷ thứ 6 thành phố này đã là nơi hành hương của trăm nghìn tín đồ Phật giáo đến chiêm bái những chùa chiền, am cốc rải rác quanh vùng. Ngày nay, 5 năm sau khi quân đội Taliban rút vào rừng núi, Kabul và thung lũng Bamiyan lại trở thành nơi thu hút những nhà khảo cổ, những chuyên viên bảo trì di sản của thế giới.

    Năm 2003, thung lũng Bamiyan trở thành "di sản thế giới" (World Heritage), và Liên Hiệp Quốc cũng xếp di tích này vào danh sách "dễ bị hủy hoại" vì tình trạng "mỏng manh" dễ xụp đổ, dễ bị kẻ cắp đào xới vì tình trạng kém an ninh của quốc gia này. Đây cũng là điều dễ hiểu, quân đội của chính phủ A Phú Hãn đương thời còn bận bịu đánh (lẫn) nhau giữa những nhóm quân đội tranh dành quyền lực, bảo vệ lãnh thổ chưa xong, sức đâu đi canh kẻ cắp kẻ trộm.

    Unesco đang tiếp tục một chương trình bảo trì và sửa chữa những hốc đá, cũng như tìm kiếm những di tích lẫn trong cát bụi từ hai tượng Phật bị phá hủy. Họ "hàn" lại những đường nứt của núi đá để giữ lại những am những cốc ngày xưa nơi kinh Phật được vẽ hoặc khắc trên vách núi.

    Ngày trước khi chưa bị phá hủy, tượng Phật (trong hình) là tượng Phật lớn nhất tại thung lũng Bamiyan, cao 180 bộ Anh. Ngay nay chỉ còn là một đống đá vụn, những chuyên viên bảo trì cẩn thận "nhặt" lại những tảng đá, có tảng đá nặng đến 90 tấn!, và bao bọc cẩn thận để tránh nước tránh tuyết, nước chảy đá mòn, không giữ gìn kỹ lưỡng, mai hậu chắc chẳng còn chi? Người ta ước lượng rằng khoảng 60 % hai pho tượng là những tảng đá, phần còn lại đã trở thành cát bụi. Ấy thế mà các nhà khảo cổ cũng không sờn lòng, họ gói ghém cả..cát bụi dưới chân tượng cũ, đem về xem xét khảo nghiệm xem còn di tích nào lẫn trong mớ tro bụi này không.

    Từ những đổ vỡ, người ta tìm thấy ánh sáng, các nhà khảo cổ bây giờ có thể tìm từ cát bụi mà định tuổi một cách chính xác các pho tượng; chẳng hạn như các lớp đất cát đắp trên mặt và thân tượng, có số tuổi là 554 năm mà trước đây dựa trên màu sắc, người ta đoán là 200 năm! Và cũng từ những đổ vỡ, người ta tìm ra những con đường trong vách núi mà trước đây, tượng Phật đã che lấp lối , những nhà khảo cổ chưa công bố các khám phá của họ vì cuộc khảo cứu đang tiếp diễn.

    Các tượng Phật nguyên thủy được đục đẽo vào vách núi, sau đó người ta dùng một loại vật liệu gồm đất trộn lẫn với rơm, lông ngựa đắp lên tượng để làm thân áo ... rồi sơn phết tượng với những màu sắc rực rỡ. Hình như thời buổi nào, niềm tin của con người cũng được bày tỏ qua cách thờ phượng?

    Trong khi các nhà khảo cổ và các chuyên viên bảo trì hì hục làm việc, người ta...cãi nhau về mớ đất đá tro bụi này. Kẻ nói dựng lại các tượng Phật để.. thu hút du khách, Unesco lên tiếng bảo rằng, để giữ danh hiệu "di sản thế giới", ta chỉ có thể bảo trì chứ hổng được xây cái chi mới mẻ! Riêng dế mèn thì chỉ dám nói nhỏ với bạn rằng ở một nơi chưa (hoặc sẽ không bao giờ?) thanh bình như A Phú Hãn, xây dựng cái chi cũng chỉ là mơ ước? Người dân đói quá xá không nuôi ăn nuôi mặc, bỏ tiền của ra xây tượng thì quả là điều oái oăm quái gở...

    Tvvn.org, tháng Mười Hai 2006
     
  14. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Hai tòa nhà, hai thành phố của thế giới

    Hình như người ta đang theo mốt mới về về kiến trúc, những tòa nhà chọc trời với hình thể lạ lẫm, càng "khác người" càng được hoan nghênh. Thị hiếu thích sự mới lạ này đã thúc đẩy sự sáng tạo từ các kiến trúc sư theo chiều hướng "sáng tác" những đề án kiến thiết càng lạ càng hay.

    Tuần lễ vừa qua, những nhà thiết kế đô thị đã công bố kết quả của hai cuộc thi đua về kiến tạo trên thế giới. Mỗi tòa nhà mới sẽ thay đổi bộ mặt của thành phố được bao nhiêu người yêu mến: Phare Tower tại Paris, Pháp và Gazprom City tại St. Petersburg, Nga. Dự án kiến thiết của hai tòa nhà này đã gõ một tiếng chuông nhắc nhở các nhà thiết kế đô thị về sự hòa hợp của các tòa nhà mới giữa một thành phố cổ kính trong hoàn cảnh và môi trường kinh tế ngày nay. Người ta có thể sáng tác tùy hứng và đưa giấc mơ của mình đến cung Hằng khi giấc mơ ấy không bị giới hạn của lịch sử và môi trường chung quanh. Các đồ án kiến thiết khi đứng trơ trọi một mình thì tự nó là một một sáng tác độc đáo nhưng khi đồ án kiến thiết ấy được đặt vào một thành phố với bao nhiêu tòa nhà khác bao quanh; nó có thể trở nên lạc lõng, không thích hợp.

    Đồ án thắng giải của tòa nhà Phare Tower được vẽ kiểu bởi tổ hợp kiến trúc Morphosis tại Los Angeles, tòa nhà này sẽ được xây cất giữa các cao ốc của vùng La Défense, khu thương mại nằm ở phía tây của Paris. Khu phố này thành hình trong những năm 50 như một cách mở rộng thành phố trong khi người Paris cố giữ lại các di tích cổ tại trung tâm Paris. Phare Tower sẽ...nhìn xuống khối Grande Arche (1989) và mái nhà của tòa nhà CNIT, trung tâm hội thảo (1958). Dự án về tòa nhà Phare Tower tại Paris được giới kiến trúc xem như một sáng kiến độc đáo, phối hợp với bộ mặt đô thị của Paris những năm sau chiến tranh.

    The Phare Tower, Paris:

    [​IMG]

    Ngược lại, tòa nhà khổng lồ Gazprom City tại St Petersburg, Nga bị cho rằng tòa nhà là hình ảnh lạnh lẽo "cái tôi vĩ đại" của giới thương mại! Người ta khinh khỉnh ví đồ án Gazprom tương đương với sự thất bại thê thảm về kiến trúc của Montparnasse Tower xây năm 1972 tại Paris! Đồ án thắng giải của Gazprom được vẽ bởi tổ hợp kiến trúc RMJM tại Luân Đôn, cũng do một số kiến trúc sư lẫy lừng trên thế giới góp công. Tuy nhiên, kích thước của tòa nhà này dường như đã phá bỏ hầu hết những điều kiện sơ đẳng về kiến trúc. Tòa nhà 77 tầng bao gồm 2 triệu bộ vuông sẽ được xây bên cạnh giòng sông Neva, nhìn thẳng đến vòm cung Baroque của nhà thờ Smolny, và kích thước của tòa nhà sẽ lan rộng gấp ba lần nữa cho đến khi hoàn tất. Các kiến trúc sư vẽ đồ án giải thích rằng đường xoắn ốc của tòa nhà sẽ trở thành tâm điểm của chân trời, ánh đèn từ tòa nhà sẽ.. sưởi ấm thành phố trong mùa đông tuyết giá. Trời, một kiến trúc đẹp thì sẽ tự nó biểu hiện cái đẹp, những ý nghĩa bên trong. Đâu có cần dùng lời để nói giúp? Dĩ nhiên, nói chi thì nói, lời hay ý đẹp thế nào cũng không thể che dấu giùm hình ảnh đồ sộ vĩ đại và nhạt thếch của những tòa nhà thương mại mà ta thấy nhan nhản tại Singapore hay Beijing. Các nhà phê bình cho rằng, tựu chung, tòa nhà Gazprom là biệu hiệu của những người giàu...mới, có tính cách phô trương, cái chi cũng to lớn cũng đồ sộ để cho người khác thấy cái giàu sang của mình!

    The Gazprom City, St. Petersburg, Nga:

    [​IMG]

    *Theo Architecture News

    Tvvn.org, tháng Mười Hai 2006
     
  15. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Nhật Bản: Ông Tơ bà Nguyệt gõ cửa từng nhà


    Nếu bạn còn độc thân, dù vui tính hay không vui tính, hãy dọn nhà sang Nhật Bản! Ở đó, người ta cần con nít để tiếp nối dòng dõi con cháu Thái Dương Thần Nữ, bạn ạ! Và vì cần người quá thể nên chính phủ Nhật trả tiền cho các dịch vụ mai mối để dân gian làm đám cưới và sanh con lè lẹ!

    Nghề mai mối trở nên sáng giá ở cái xứ sở nguyên tắc này, bà Nguyệt đi gõ cửa từng nhà để hỏi thăm xem có người đẹp nào còn chăn đơn gối lẻ hay không. Nếu có, là bà Nguyệt sẵn sàng lôi ra từ túi xách một vài tấm hình của một anh chàng độc thân nào đó và quảng cáo rối rít... Buổi "thăm viếng" thường chấm dứt với lời mời mọc tham dự một cuộc họp mặt để có dịp gặp gỡ anh chàng trong hình. Các Nguyệt Lão được chính phủ Nhật trả lương để làm cái công việc mà ông bà ta cho rằng không mấy khôn ngoan, làm mai lãnh nợ... Nhưng nếu không ai chịu kết hôn, sanh con cái thì Nhật Bản sẽ đi về đâu? Người già sẽ và đang từ từ mất dấu, những người đàn bà trẻ nhất định lắc đầu quầy quậy về việc sanh con. Thế thì...giết ai ra người? Ra "nhân dân" để duy trì xứ sở? Các bậc phụ huynh đang lo sốt vó về cái viễn tượng quốc gia Nhật Bản sẽ mất dấu hay tệ hại hơn nữa, có một mớ dân tứ xứ ở đâu đến rồi trở thành người Nhật theo nhu cầu thì còn chi là dòng dõi?

    Chính phủ và dân chúng Nhật có lý do để lo lắng, bạn ạ! Dân số Nhật đang dậm chân tại chỗ ở 128 triệu người, tỷ lệ sanh bằng tỷ lệ chết (birth rate = death rate), có nghĩa là dân số đang sa sút. Như bạn rõ, ta cần một tỷ lệ 1.8 để duy trì dân số! Nhật Bản là một quốc gia nơi có nhiều người trong tuổi vàng nhất, 20% dân số ở tuổi 65+.

    Khi người ta phân tích, tìm hiểu lý do tại sao dân Nhật hổng chịu đẻ con thì họ phát giác ra rằng vào thập niên 70, khi tình trạng kinh tế của Nhật vào lúc phồn thịnh nhất, quý bà quý cô dắt nhau đi học, và học xong đại học là họ quay qua đi làm như quý ông! Từ đó, quý bà quý cô thừa thắng xông lên, hổng chịu sanh con hoặc ở độc thân luôn cho khoẻ! Dĩ nhiên là việc quý bà quý cô "làm cách mạng" thế này không chỉ xảy ra tại Nhật Bản mà xảy ra tại nhiều nơi trên thế giới như Hoa Kỳ, Thụy Điển, Pháp... Nhưng Nhật Bản quá bảo thủ nên cầm đèn đỏ trong việc thích nghi với khung cảnh xã hội mới trong khi các quốc gia kia tìm cách giúp đỡ, khuyến khích các phụ nữ có gia đình và muốn duy trì nghề nghiệp! Tiến Sĩ Makoto Atoh, giáo sư Xã Hội tại Đại Học Waseda, Tokyo, nhìn nhận rằng công sở tại Nhật đòi hỏi khá nhiều thời giờ của nhân viên, nam cũng như nữ, một ngày làm việc quá dài khiến người ta không còn thời giờ cho những việc khác như săn sóc con cái, chăm nom nhà cửa... Và các nhà giữ trẻ thì cũng không chịu mở cửa cho đến đêm!

    Hiểu như thế nên chính phủ Nhật vội vàng thay đổi, dù muộn màng, họ bắt đầu áp dụng các chương trình dỗ dành dân chúng sanh con bằng cách thưởng ...tiền, số tiền lớn dần theo số trẻ con được ra đời. Công ty Softbank Corp tặng nhân viên 50 ngàn Yen (cỡ 425 mỹ kim!) cho đứa trẻ đầu tiên, 100 ngàn Yen cho đứa trẻ thứ nhì, và thêm tí tiền còm nữa cho những đứa trẻ kế tiếp! Nhân viên nào có can đảm sanh đến đứa trẻ thứ năm thì sẽ được thưởng 1 triệu Yen!

    Sanh con đã thế còn chăm sóc con cái thì sao? Các công ty lớn cũng đã bắt đầu thay đổi giờ làm việc cho nhân viên, ngày ngắn hơn và được nhiều ngày nghỉ hơn nếu nhân viên có con cái! Công ty Matsushita Electric Industrial Co. Ltd., còn tiến thêm một bước nữa, họ cho nhân viên làm việc tại nhà, 1-2ngày mỗi tuần.

    Những phương cách "chữa lửa" mới được áp dụng nên người ta chưa rõ là có hiệu quả chi trong việc khuyến khích sanh đẻ không, trong khi đó, chính phủ Nhật tiếp tục trả lương cho các bà Nguyệt để họ hì hục se chỉ hồng cho những người Nhật còn độc thân!

    Tvvn.org, tháng Tư 2007
     
  16. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Cây hạt dẻ cùa Anne Frank

    [​IMG]


    * Ảnh của the International Herald Tribune


    Đã 62 năm sau ngày Anne Frank chết vì kiết lỵ tại trại tập trung Bergen-Belsen của Đức Quốc Xã, những câu chuyện về cô bé vẫn còn gây sôi nổi trong nhiều cộng đồng trên thế giới. Từ cuốn nhật ký với những giòng chữ thơ dại tươi sáng trong một hoàn cảnh đen tối nhất, cái hóm hỉnh dễ thương của một đứa trẻ khôn trước tuổi và nỗi sợ hãi kinh hoàng lo âu theo đuổi Anne và cả gia đình cô trong những ngày lẩn trốn ... Cây hạt dẻ sau vườn nhà đã là người bạn tâm tình của Anne suốt 2 năm trốn lánh.

    Ba tháng trước khi bị bắt và cầm tù, cô bé viết trong nhật ký ... Cây hạt dẻ đã ra lá non, tươi tắn mạnh mẽ hơn cả năm ngoái...

    Câu chuyện của Anne Frank bắt đầu từ mùa hè năm 1942 khi cha cô, ông Otto Frank một nguời Đức gốc Do Thái, rời Franfurt để lánh nạn Đức Quốc Xã tại Amsterdam, thủ đô của Hoà Lan, quyết định trốn trên tầng cao nhất của toà nhà trên đường Princes Canal chờ đợi ngày Hoà Lan được giải phóng. Gia đình ông Otto và gia đình người bạn chia nhau mấy căn phòng hẹp trên lầu thượng. Và họ trốn lánh như thế hai năm ròng rã, ngày đêm cửa sổ che kín, người trong nhà hạn chế việc đi lại gây tiếng động sợ gây sự chú ý cho hàng xóm.

    Lúc đầu, khi chỉ có thể hé nhìn một khoảng trời xanh bên ngoài từ khung cửa sổ tối đen, Anne viết những hàng chữ diễn tả sự tù túng gò bó của một con chim nhốt trong lồng và không được cất tiếng hót. Dần dà cô bé tìm thấy sự an ủi trong ánh sáng bên ngoài. Cô tìm ra một trò giải trí mới bằng cách dùng ống nhòm để nhìn đến những căn phòng có ánh sáng bên nhà hàng xóm ... Khi Anne tìm thấy sự an ủi trong tình bạn giữa cô và chú bé Peter van Daan, người cùng trốn lánh với gia đình cô, Anne và Peter thường nhìn ra khoảng trời xanh bên ngoài, nhìn ngắm cây hạt dẻ đẫm sương mai, những đàn hải âu soải cánh bay lượn ... Những hình ảnh đã làm cô bé xúc động và ngây ngất, quên cả hoàn cảnh sống nghiệt ngã chung quanh. Hình ảnh của cây hạt dẻ sau vườn xuất hiện nhiều lần trong nhật của Anne Frank.

    Anne chết rồi, cuốn nhật ký của cô được nguòi hàng xóm tốt bụng cất giữ và phổ biến. Cả thế giới phẫn nộ trước sự độc ác của những người Đức Quốc Xã và thương xót những nạn nhân, một triệu nguòi Do Thái bị truy bức, đày ải và tàn sát. Nguời ta tưởng niệm các nạn nhân và lưu trữ những di vật tại những viện bảo tàng khắp nơi trên thế giới như một sự nhắc nhở về thú tính của con người. Ngôi nhà ngày trước trở thành một viện bảo tàng nhỏ nhỏ, lối lên cầu thang được che dấu bằng một cái kệ đựng sách, những căn phòng nhỏ nơi Anne Frank và nguời thân đã sống những ngày cuối đời ...

    Tất cả đều được giữ gìn như cũ, kể cả cây hạt dẻ sau vườn!

    Trong thập niên 90, người ta đã nhắc đến cây hạt dẻ kia khi khu vườn sau bị nhiễm dầu thô. Chính quyền địa phương đã phải thấm dầu, làm sạch rễ cây và đất chung quanh để bảo tồn bóng hạt dẻ. Mấy năm trở lại đây, cây hạt dẻ này lại nhuốm bệnh vì những loại nấm; thân cây đã hư gần nửa vị bị nấm ăn và các côn trùng đang gặm nhấm đỉnh cây. Theo bài tường trình của tạp chí Đức Der Spiegel, các nhà Thực Vật Học đã thử nghiệm và tiếp tục theo dõi cây hạt dẻ lâm bệnh kia, và nó chẳng khá hơn tí nào. Chính quyền địa phương đang định đốn cây thì gặp phản ứng chống đối mạnh mẽ của những người yêu mến cô bé Anne và muốn giữ lại cây hạt dẻ!

    Thế là người ta cãi nhau ỏm tỏi, bên chống thì nói rằng phải tìm cách giữ lại cây hạt dẻ, linh hồn của tự do vẫn còn vấn vương ở đấy. Bên muốn đốn cây thì cho rằng cây sắp chết thì đốn cho lẹ chứ cù cưa gì nữa ... Hai bên lôi kéo cả ngàn nguời khác nhập hội để gây tiếng vang trong khi các nhà Thực Vật Học vẫn còn loay hoay chưa biết làm sao để cứu sống cây hạt dẻ đang ngắc ngoải!

    Dế Mèn đọc những bài tường trình của các nhà Thực Vật Học, các bài viết cãi cọ của đôi bên hai họ mà bùi ngùi, mà xót ruột quá. Không biết họ đã tốn bao nhiêu tài lực cho cây hạt dẻ kia; Dế Mèn thấy "nó" một lần khi ghé Amsterdam thăm ngôi nhà nọ, và băn khoăn tự hỏi có cái chi để mà họ .. sôi nổi như thế? Lại càng đau xót hơn khi nghĩ mãi mà chưa biết làm thế nào để kêu gọi những người nặng lòng với tự do, với lẽ phải kia nhìn về quê nhà Việt Nam. Anne Frank bị bạo hành, bị tàn sát, cô bé ấy chết rồi nhưng còn những người khác đang sống trong thảm cảnh tương tự, như những đứa trẻ Việt bị bán sang Cam Bốt, Thái Lan, những phụ nữ phải đổi thân lấy miếng ăn cho mình và cho gia đình nơi quê người ... Làm thế nào để thế giới hướng về những con người khốn khổ này?

    Tvvn.org, tháng Mười 2007
     
  17. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Nhật ký của một người chết đói

    [​IMG]

    Nói đến Nhật Bản là người ta nghĩ ngay đến những toà nhà ngất nghểu, sự giàu có, tinh thần tôn trọng kỷ luật, những nếp áo kimono cứng ngắc, và những người trẻ nổi loạn chống lại sự gò bó của xã hội. Gần đây, qua bản tin về những công dân bị bỏ đói, Nhật Bản có thêm một hình ảnh mới, sự tương phản không mấy đẹp đẽ của một xã hội đầy hình thức.

    Cuốn nhật ký ghi chép chi tiết của những ngày đói khát được tìm thấy trong nơi cư ngụ của một người đàn ông bị bỏ đói tại Kitakyushu. Tên tuổi ông ta được báo chí giữ kín theo phong tục Nhật Bản và người ngoại quốc như Dế Mèn đây chỉ biết rằng đó là một người đàn ông 52 tuổi, nhận trợ cấp xã hội sau khi thất nghiệp. Nhận trợ cấp xã hội một thời gian thì chính phủ địa phương ngừng cấp dưỡng, và người đàn ông khốn khổ kia đành chết dần mòn vì...đói, và ông ta viết những hàng chữ như thế này:

    "...3 giờ sáng. Con người này chưa được ăn gì cả 10 ngày rồi, nhưng vẫn còn thoi thóp. Tôi muốn ăn cơm. Tôi muốn một nắm cơm.*"

    *"Một nắm cơm" được nói đến trong tập nhật ký mỏng tanh kia là một món quà vặt bán khắp nơi tại Nhật Bản trị giá trên dưới 1 mỹ kim.

    "2 giờ sáng. Bụng tôi trống trơn, tôi muốn ăn cho no bụng những nắm cơm." trang giấy ghi ngày 25 tháng Năm, khoảng 45 ngày sau khi trợ cấp xã hội bị cắt đứt. Ông ta viết thêm "Từ 68 kí, tôi chỉ còn 54 kí."

    Hàng chữ cuối cùng: "Bụng tôi trống trơn. Tôi thèm một nắm cơm. Tôi chưa được ăn cơm đã 25 ngày."

    Chủ nhân của tập nhật ký thàm thiết kia là người lái taxi thất nghiệp. Ông ta đủ tiêu chuẩn để xin trợ cấp vì bị chứng tiểu đường, cao huyết áp và viêm gan do nghiện rượu kinh niên. Ông ta sống trong một xóm nghèo, ngôi nhà lụp xụp, tường và nóc đã sụp đổ một phần. Điện và nước đã bị cắt từ nhiều tháng trước!

    Theo sổ sách của thành phố, nhân viên xã hội đã thúc hối người đàn ông khốn khổ kia đi tìm việc làm vài tuần lễ sau khi trợ cấp xã hội bắt đầu; mục đích của sở An Sinh Xã Hội là làm đủ mọi cách để ngừng trợ cấp trong vòng 6 tháng.

    Ba tháng sau khi được trợ cấp, người đàn ông chết đói đã ký tên vào một miếng giấy nói rằng ông ta không cần trợ cấp nữa, và sở An Sinh nói rằng người đàn ông kia tự nguyện. Nhưng nhật ký của ông ta thì viết những giòng phẫn hận về việc bắt đầu đi tìm việc làm và "Tôi đang sửa soạn thử thời vận lần nữa thì họ cắt đứt mọi trợ cấp. Ý họ muốn bảo kẻ túng cùng chết đi càng sớm càng tốt?"

    Những người hàng xóm của kẻ xấu số kể lại rằng họ ngửi thấy mùi hôi thối từ căn lều lụp xụp kia, những con ruồi nhặng bay đầy và họ phỏng đoán rằng người đàn ông với hai ống chân nhỏ như hai ống sậy đã chết, nhưng chẳng ai nghĩ đến việc thăm viếng. Cho đến khi một người bạn ghé thăm và tìm thấy cái xác rữa ngày 10 tháng Bảy, trang nhật ký cuối đề ngày 5 tháng Sáu.

    Đây không phải là người chết đói đầu tiên tại Nhật Bản, hai người khác cũng đã chết thảm thiết như thế sau khi sở An Sinh xã Hội địa phương cắt đứt nguồn sống của họ. Cả hai trường hợp đều nhanh chóng rơi vào quên lãng vì chẳng ai muốn nhắc đến chuyện trợ cấp như một sự cần thiết của xã hội. Nhưng trường hợp này, nạn nhân nói được cái khốn cùng của mình qua những hàng chữ thống khổ.

    Khi sống không nói nên lời nhưng khi chết, những hàng chữ để lại đã nói giùm những nạn nhân của một xã hội lạnh lẽo vô tình đang chuyển mình. Giới giàu có mỗi ngày một giàu có hơn và những người cùng khổ mỗi ngày một cùng quẫn hơn, khoảng cách giàu nghèo mỗi ngày một lớn tại Nhật Bản. Những thành phố nghèo như Kitakyushu lại phải càng thắt lưng buộc bụng, tiết giảm sự trợ cấp vì họ được lệnh từ chính phủ trung ương rằng họ chỉ có một số tiền giới hạn, và làm thế nào để số người nhận trợ cấp mỗi ngày một ít đi. Nói một cách khác, xã hội Nhật Bản không chấp nhận việc trợ cấp cho người dân của họ. Người sa cơ bị ép buộc phải nhờ cậy gia đình thân nhân, tiêu xài hết vốn liếng trước khi được phép xin trợ cấp. Truyền thống xã hội đã ngăn những người khốn cùng mở miệng nhờ vả gia đình thân nhân.

    Phong tục Nhật Bản không mấy thân thiện nhân ái với những kẻ khốn cùng. Tiền trợ cấp là một việc bố thí hơn là một quyền lợi được hưởng. Chính phủ Nhật cho rằng việc giúp đỡ người dân là một việc làm vô ích, tạo điều kiện cho người dân trở nên lười biếng. Chỉ có những người đóng thuế mới là công dân.

    Tại Nhật Bản, không tổ chức tôn giáo nào có truyền thống xã hội, các thành phố tại quốc gia này vắng bóng các phòng ăn miễn phí hay những nơi giúp đỡ người nghèo. Một vài nhà ăn miễn phí được tổ chức bởi các nhà truyền đạo từ Nam Hàn nuôi dưỡng những kẻ không nhà! Thật là oái oăm khi người Nhật Bản rẻ rúng, xem dân tộc Đại Hàn như giống dân man rợ thua kém.

    Không hiểu người Nhật Bản nghĩ gì về những giòng chữ thống khổ kia? Có ai đặt câu hỏi về tinh thần đạo đức và lòng bác ái? Có bao nhiêu người nhận ra đằng sau cái thiên đường vật vã kia là những mảnh đời đen tối bất hạnh? Hay là họ lắc đầu khó chịu và nhủ thầm sự bất hạnh chỉ đến với những kẻ ngu dốt, lười biếng?

    Nhớ đến những vẻ mặt lạnh tanh năm xưa khi Dế Mèn té trẹo cổ chân tại một góc phố ở khu Ginza, người qua đường đứng lại nhìn ngó chỉ trỏ một lúc rồi tản mát... Thiên thần Hòa Lan mắt xanh tóc vàng ngừng chân gọi giùm một chiếc taxi và ẵm Dế Mèn lên xe đi nhà thương... Bây giờ nghĩ lại Dế Mèn vẫn rùng mình, sự giàu có hình như tỷ lệ nghịch với lòng bác ái?!

    Tvvn.org, tháng Mười, 2007
     
  18. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Thụy Sĩ và di dân

    Cuộc tranh cử Quốc Hội liên bang năm nay tại Thụy Sĩ đã mở đầu với khá nhiều đề tài sôi nổi, khác hẳn với truyền thống lịch sự trầm lặng của miền đất được xem là “trung dung” kia.

    Tại Schwerzenbach, một tỉnh lỵ gần Zurich, người ta đã treo những tấm biển vận động khổng lồ, và có cả tấm biển trưng bày hình ảnh 3 con cừu trắng, một con đang đá con cừu đen khỏi lá cờ chữ thập đỏ của Thụy Sĩ. Tấm biển đề rõ ràng “Tạo sự an toàn”!

    Chủ nhân của tấm biển vận động tranh cử kia là một đảng phái chính trị mạnh nhất trong Quốc Hội Liên Bang Thụy Sĩ, the Swiss People’s Party hay SVP theo tiếng Đức. Đây là một đảng “thiên hữu”, đứng về phía xa nhất bên “phải”. Họ đã gửi thư đến từng nhà, đặt quảng cáo trên báo chí, đài truyền thanh, truyền hình, mạng ảo… để rao truyền, vận động chính sách của họ.

    Cuộc bầu cử quốc hội liên bang sẽ diễn ra vào ngày 21 tháng Mười sắp tới; người Thụy Sĩ đã xôn xao, bất an và phân hóa vì những điều rao truyền kia. Một quốc gia nhỏ xíu chỉ có 7.5 triệu người mà chia năm sẻ bảy thế này tương lai của họ sẽ đi về đâu? Người Thụy Sĩ sẽ được định nghĩa như thế nào khi họ trở nên quá khích? Nhưng có cái chi để một người ngoại quốc như Dế Mèn đây phải nhíu mày, thắc mắc và lo bò trắng răng (?) như thế? Bạn ơi, Thụy Sĩ là một trong những quốc gia có lịch sử lâu đời nhất của thế giới về dân chủ. Họ hãnh diện về cá tính của Thụy Sĩ, một quốc gia bao gồm những người hòa hoãn, thương thảo để đi đến sự đồng ý, thỏa thuận, một quốc gia “trung dung” (neutral) về mặt chính trị, cũng có nghĩa là hoà hoãn (dù không đồng ý và chấp nhận) với các mục đích chính trị khác nhau, nhất là sự “chịu đựng” các tương quan khác biệt giữa con người. Một quốc gia với một truyền thống “khoan hòa” như thế thì những gì đã xảy ra để có một đảng phái với cái nhìn quá khích như SVP?

    Tổng Thống Thụy Sĩ Micheline Calmy-Rey đã lên tiếng bất bình “các tấm biển kia thật là nhảm nhí, không chấp nhận được”. Hình ảnh của một đám cừu trắng hiếp đáp một con cừu đen khiến người Thụy Sĩ bị xem như kỳ thị chủng tộc, dùng sự lo âu của người dân về tội ác làm vũ khí tranh cử. Tấm biển hàm ý những người “thiểu số” là con cừu đen và đáng bị đuổi ra khỏi Thụy Sĩ!

    Trong lịch sử cận kim của Thụy Sĩ, người ta không thể nhớ lại một cuộc xuống đường nào dữ dội đến độ mất trật tự khiến cảnh sát phải dùng khói cay để giải tán. Vậy mà ngày 6 thánh Mười vừa qua, cuộc biểu tình của nhóm SVP tại Bern (thủ đô của Thụy Sĩ) đã gặp sự chống đối mạnh mẽ của một nhóm khác, nhóm Cừu Đen (the Black Sheep Group). Họ ném đá và xô đẩy nhau khiến cảnh sát võ trang phải can thiệp. Người Thụy Sĩ không mấy khi to tiếng và phản ứng một cách dữ dội tại chốn công cộng như thế!

    [​IMG]

    Nhưng dù thế nào, thắng hay thua, ta cũng không thể bỏ qua các chính sách của đảng SVP, mầm mống của sự bất bình, khó chịu và sẽ đưa đên chia rẽ, phân hóa. Thụy Sĩ là thiên đàng của những người ngoại quốc, kể cà những người tị nạn chính trị từ Kosovo và Rwanda. Nhưng kết quả của các cuộc trưng cầu ý kiến cho thấy rằng đảng SVP sẽ thắng, sẽ đoạt nhiều ghế trong quốc hội hơn các đảng phái khác!

    Những người ủng hộ SVP phủ nhận là họ kỳ thị chủng tộc và cho rằng con cừu đen của Thụy Sĩ không phải là đứa con khác giống của một gia đình mà là những tội đồ, những người không tuân theo luật pháp của Thụy Sĩ, gây rối loạn và thiệt hại cho những công dân Thụy Sĩ khác.

    Mách với bạn, theo thống kê của bộ Tư Pháp, 20% những người sống tại Thụy Sĩ là dân ngoại quốc, tỷ lệ của tội phạm người ngoại quốc cao hơn tỷ lệ tội phạm người Thụy Sĩ. Những tay buôn bán ma túy là dân ngoại quốc, 70% tù nhân trong các trại tù tại Thụy Sĩ là những người ngoại quốc!

    Đảng SVP kêu gọi dân Thụy Sĩ ký tên vào một bản thình nguyện, 100 ngàn chữ ký theo luật định, đòi các chánh án ký lệnh trục xuất các tội phạm ngoại quốc sau khi họ ở tù theo bản án. Bản thỉnh nguyện này còn có thêm một điều khoản không mấy khoan dung là việc trục xuất cả gia đình tội phạm nếu tội phạm là thiếu niên. Điều này có nghĩa là buộc tội cả gia đình tội nhân, kiểu con sâu làm rầu cả nồi canh, cha mẹ thân nhân chịu trách nhiệm về việc làm của con em mình! Điều khoản này khiến Dế Mèn nhớ đến Đức Quốc Xã và cách buộc tội của họ, "kin liability", con dại cái mang, đem ra cầm tù truy diệt hết ráo, in như cộng sản Việt Nam!!!

    Nếu chính sách của SVP là tìm cách giới hạn tội ác thì cũng chẳng làm Dế Mèn thắc mắc lâu dù cách giới hạn của họ có phần độc đoán và bất công, nhưng những ẩn ý trong chính sách kia là những điều nên lo ngại: Việc người ngoại quốc đến sinh sống và lập nghiệp tại Thụy Sĩ dường như làm “ô uế” xã hội “tinh tuyền” kia! Người ngoại quốc là những người nghèo khổ, cần trợ cấp, nghĩa là một nhóm người tiêu xài tài nguyên quốc gia, gây tội ác… Cho họ sinh sống tại Thụy Sĩ chỉ tạo ra những bất lợi.

    SVP không che dấu các ẩn ý của họ trong cuộc vận động bầu cử: Các tấm bích chương vẽ hình một thiếu niên da màu đang chích ma túy, giựt xách tay, ví đầm của mấy bà mấy cô, đánh đập những đứa trẻ da trắng, dơ dao lôi kéo và hiếp đáp phụ nữ.. Tấm bích chương khiến Dế Mèn khó chịu nhất là tấm bích chương vẽ hình người đàn bà trùm khăn theo Muslim, và những những người đàn ông da màu ngồi lê la ở quán cà phê (không đi làm)! Người ngoại quốc là những kẻ lười biếng, gây ra tội ác, lấy đi các lợi nhuận của dân bản xứ…

    Và tấm bích chương tự khen tự đại nhất là hình ảnh những người da trắng trong những bộ vest (công việc văn phòng), đang loay hoay với các ống nghiệm (trong phòng thí nghiệm, kiểu giải Nobel tương lai), nông dân cày sâu cuốc bẫm … Tóm lại là Thụy Sĩ giàu và đẹp lắm, hãy bảo vệ những thứ khiến Thụy Sĩ giàu và đẹp (làm việc, giáo dục, kinh tế…)!

    Thụy Sĩ là một quốc gia “trung dung” nhưng vô cùng độc lập, quốc gia này chọn việc đứng ngoài cộng đồng Âu Châu, và tạo một thiên đường thuế cho các tài phiệt ngoại quốc! Thụy Sĩ có một chính sách “nhận” công dân khắt khe nhất thế giới: 12 năm chờ đợi trước khi có thể xin nhập tịch. Không có quốc tịch Thụy Sĩ, đi thuê nhà cũng khó khăn!

    Tuần lễ vừa qua, tại Basel, một nhóm bao gồm các công ty thương mại, tổ chức tôn giáo đã lên tiếng phản kháng chính sách của SVP, họ nói rằng Thụy Sĩ là một miền đất thanh bình, hiện thân của sự sung túc và vững chắc (stability), nhất là cách buôn bán làm ăn. Kỳ thị chê bai người ngoại quốc sẽ có ảnh hưởng sâu đậm đến kinh tế và gây khủng hoảng trong việc tìm nhân công !

    À, thì ra người Thụy Sĩ yêu chuộng hòa bình vì họ muốn làm ăn với thế giói bên ngoài, một rẻo đất nhỏ xíu kia thì làm sao cho ra những món tiền kếch sù? và đất Thụy Sĩ cần những người chân lấm tay bùn, làm những công việc mà người Thụy Sĩ không muốn làm… Cấm người ngoại quốc thì buôn bán với ai? Lấy ai ra mà quét đường, dọn rác?

    Chính sách nào cũng có một bề mặt đẹp và một bề mặt không mấy đẹp đẽ, nhưng cái chính sách của SVP với những người ủng hộ cũng như chống đối kia, Dế mèn nhìn mãi mà không thấy cái mặt đẹp đẽ nào cả!

    Tvvn.org, tháng Mười 2007
     
  19. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Nhân Chủng Học trong chiến tranh chính trị

    [​IMG]

    Trong một cuộc chiến tranh lằng nhằng, dấn thân và sa lầy, như cuộc chiến tranh tại Á Phú Hãn và Iraq, người Hoa Kỳ bắt đầu soi gương và nhận ra rằng họ biết rất ít về kẻ đối đầu với mình. Người Hoa Kỳ biết gì về dân tộc A phú Hãn như một nhân chủng? Tại sao mà một nhóm người có vẻ thô sơ lạc hậu lại có thể chiến đấu âm ỉ, chống lại các cường quốc của thế giới mà vẫn không chịu...thua? Hết Nga rồi đến Mỹ? Dùng vũ lực không xong, người ta xoay qua những phương tiện khác, từ tâm lý chiến đến nhân chủng học.

    Nguồn gốc của các chương trình dân sự vụ bao gồm cả ngành Nhân Chủng Học bắt đầu từ năm 2003 khi các sĩ quan Hoa Kỳ tại Iraq than thở rằng họ không có đủ các dữ kiện về dân chúng địa phương, Ngũ Giác Đài đi tìm và được Tiến Sĩ Montgomery McFate, một nhà Nhân Chủng Học đào tạo tại Đại Học Yale, cộng tác. Bà này dùng phương pháp khảo cứu về nhân chủng, một ngành khoa học nhân văn tìm hiểu đời sống, cách sống, phong tục tập quán, ngôn ngữ... của một nhóm người, để áp dụng trong những chính sách dân sự của quân đội.

    Tiến Sĩ McFate thu góp và tạo một kho dữ liệu về dân chúng địa phương, và cung cấp những dữ liệu này cho quân đội vào năm 2005. Từ đó những kho dữ liệu tương tự hình thành cho những địa phương khác. Dế mèn tò mò, không biết chừng nào thì ta thấy dữ liệu về Ba Tư? Bắc Hàn? ...

    Quân đội Hoa Kỳ mở đầu một chương trình có tên là "Human Terrain Team", những chuyên gia về Xã Hội, Tâm Lý và Nhân Chủng được đặt vào các đơn vị chiến đấu tại A Phú Hãn và Iraq. Mục đích của nhóm chuyên gia dân sự này là tìm hiểu sự liên hệ giữa các bộ tộc tại địa phương, vì sao họ yêu nhau hay ghét nhau, những điểm tương đồng và dị biệt giữa những nhóm người kia... Người ta hy vọng rằng khi hiểu được những lý do và nguyên nhân của những cuộc chống đối, nổi dậy, người ta có thể thương thảo và đi đến một kết luận ít đổ máu.

    Tháng Chín vừa qua, Tổng Trưởng Quốc Phòng Robert M. Gates đã chuyển một ngân sách 40 triệu mỹ kim để tài trợ chương trình "chiến tranh tâm lý" kể trên để có thể gia tăng nhân lực tại 26 đồn quân của Hoa Kỳ tại A Phú Hãn và Iraq. Riêng Baghdad đã có 6 nhóm chuyên viên dân sự tại các nơi đóng quân.

    Chưa biết các chương trình dân sự vụ như thế sẽ đạt được kết quả nào, nhưng những tiếng nói chống đối đã vang dội từ những những khuôn viên đại học. Các nhà giáo dục cho rằng các chương trình dân sự vụ đội lốt kia, thực ra là dịch vụ "nhân chủng học làm mướn", lạm dụng khoa học xã hội cho mục đích chính trị, và những chương trình tương tự sử dụng trong cuộc chiến tranh Việt Nam cũng như Nam Mỹ đã hoàn toàn thất bại! Đi xa hơn một bước nữa, các trung tâm Giáo Dục cho rằng những nhà Nhân Chủng Học sẽ bị người địa phương nhìn với một đôi mắt nghi ngờ, nhà nghiên cứu thực ra là một công cụ gián điệp lấy tin tức cho quân đội, và những nhà khảo cứu thực sự sẽ bị mang cùng nhãn hiệu tai tiếng như thế!

    Tiến Sĩ Hugh Gusterson, Giáo Sư Nhân Chủng Học tại Đại Học George Madison cùng 10 nhà Nhân Chủng Học khác đã ký tên vào một bàn thình nguyện, yêu cầu đồng nghiệp đừng tham gia vào các chương trình "chiến tranh tâm lý" kể trên.

    Khi được phỏng vấn, các sĩ quan cao cấp của quân đội Hoa Kỳ đã khen rối rít những chương trình chiến tranh tâm lý kia. Họ nói rằng các chương trình dân sự vụ đã giúp quân đội giảm các trận đánh. Mục đích của quân đội Hoa Kỳ bây giờ là gia tăng sự hiệu quả của chính phú địa phương, kêu gọi các bộ tộc chống đối về hợp tác với cảnh sát, giảm bớt sự nghèo đói và bảo vệ dân làng khỏi những cướp phá cũng như những cuộc khủng bố của quân đội Taliban. Một vài thí dụ cụ thể như "Chiến Dịch Khyber", đội quân Hoa Kỳ và A Phú Hãn đã thành công tại Paktia, họ giữ được con đường huyết mạch của vùng Tây Nam, chấm dứt các vụ ôm bom tấn công của nhóm khủng bố. Sự thành công này đến từ việc một nhà nhân chủng học nhận thấy số quả phụ quá cao, không có cách sinh sống nên những đứa con trai trong gia đình đi theo Taliban để lãnh lương nuôi gia đình. Người Hoa Kỳ mở các lớp huấn nghệ giúp cả gia đình tìm việc làm, và tự túc. Taliban không thể "đôn quân" tại những thôn làng này nữa nên rút vào những vùng núi non xa xôi hơn. Tại Zadran, một thôn làng khác, các bộ tộc đã bất hòa từ mấy chục năm âm ỉ nên tranh giành thế lực triến miên. Người Hoa Kỳ qua các chuyên viên Tâm Lý, đã tìm cách giải quyết ổn thỏa những tranh chấp địa phương. Quân đội Taliban không thể lợi dụng các bộ tộc để quấy rối, thôn làng ngừng đổ máu.

    Người Á Phú Hãn và ngay cả những tổ chức dân sự từ Âu Châu cũng hoan nghênh các chương trình dân sự vụ kia, họ bảo bớt đổ máu là điều tốt đẹp, còn kết quả lâu dài thì ta phải lõ mắt chờ. Những vấn nạn kinh tế và chính trị gây náo loạn xã hội chỉ có thể giải quyết bởi những chuyên gia dân sự, Á Phú Hãn cũng như Hoa Kỳ.

    Theo ông Tom Gregg, đại diện Liên Hiệp Quốc tại A Phú Hãn, quân đội Hoa Kỳ đang "chuyển mình" vì người Hoa Kỳ nhận ra rằng họ không thể thành công bằng vũ lực, và tìm cách đổi hướng, đó là điều hay. Tuy nhiên, người Hoa Kỳ chưa đủ tài lực để có thể áp dụng một chính sách dân sự vụ!!!

    Ủng hộ hay chê bai, những quốc gia trên thế giới đều nhìn về A Phú Hãn với một niềm hy vọng, hy vọng là người địa phương có thể nắm lấy cơ hội từ những giúp đỡ (có điều kiện) của ngoại nhân mà xây dựng đất nước tả tơi của họ cho dân bớt đói bớt khổ. Chính ông Gregg cũng nhìn nhận rằng A Phú Hãn "có nhiều hy vọng hơn" Iraq. Dế Mèn chưa biết tại sao họ nói như thế, có lẽ Iraq còn vất vả nhiều vì có dầu hỏa nên người ta xâu xé nhau trong khi A Phú Hãn chỉ có những đồi hoa Anh Túc mà bán thuốc phiện. Dầu hỏa "có giá" hơn thuốc phiện chăng?

    Tvvn.org, tháng Mười 2007
     
  20. lltran

    lltran Banned Tình Nguyện Viên

    Di dân Ba Lan tại Anh


    Ba Lan gia nhập cộng đồng Âu Châu vào năm 2004, trong khi Pháp và một vài quốc gia khác đóng cửa khóa cầu, Anh mở cửa đón di dân Ba Lan, nhất là những di dân có nghề nghiệp chuyên môn. Tính cho đến tháng Mười năm nay, đã có 1.1 triệu người Ba Lan qua Anh sinh sống. Di dân gốc Ba Lan đứng hàng thứ ba sau Ái Nhĩ Lan và Ấn Độ.

    Anh mở cửa tiếp nhận di dân Ba Lan vì họ được nhiều lợi nhuận. Tuần qua, văn phòng Home Office đã ước tính rằng di dân đã đem lại 6 tỉ bảng Anh (12.3 tỉ mỹ kim) cho nền kinh tế của quốc gia này. Ông David Blanchflower, hội viên, Moneytary Policy Committee của the Bank of England, cho rằng di dân từ Đông Âu đã giúp giảm lạm phát qua việc gia tăng sản xuất và dịch vụ.
    Nhưng ngày vui nào cũng sẽ tàn, Anh sắp sửa phải đạp thắng phanh lại nền kinh tế đang lên hương của họ vì mối lợi nhuận do di dân mang lại sẽ chấm dứt trong một ngày rất gần. Chẳng là nền kinh tế Ba Lan đang khởi sắc, người dân trở nên sung túc, không đi đâu nữa mà ở lại sinh sống tại quê nhà, và như thế là nguồn tài nguyên về nhân lực cần thiết cho kinh tế Anh bị cắt đứt..

    Khi Ba Lan và 9 quốc gia khác, những quốc gia cộng sản ngày trước, được gia nhập cộng đồng Âu Châu, các quốc gia Tây Âu lo sốt vó vì sợ rằng sẽ có những cuộc di dân, và những di dân kia sẽ trở thành gánh nặng kinh tế cho quốc gia họ. Tháng Năm năm 2005, khối phản kháng của cộng đồng Âu Châu dùng việc di dân như một lá bài để chống đối việc thay đổi Hiến Pháp; lá bài có tên là “thợ mộc Ba Lan” (Polish Plumber, lấy đi việc làm của dân Pháp) được dân Pháp ủng hộ hết lòng.

    Nhưng Anh, Ái Nhĩ Lan và Thụy Điển khôn ngoan hơn, họ mở cửa chào đón di dân Đông Âu, một phần vì những di dân này chịu làm những công việc mà người bản xứ chê và phần lớn là một số kỹ nghệ tại Anh thiếu nhân công trầm trọng. Ngày nay, di dân Ba Lan đã tạo cho mình một chỗ đứng khả quan trong thị trường nhân công, ai cũng muốn mướn một người thợ hồ, một người chăm sóc nhà cửa, giữ trẻ gốc Ba Lan. Tại Strathaird Salmon, một trại nuôi cá hồi tại Tô Cách Lan (Scotland), 30% nhân công là người Ba Lan.

    Những người chống đối chính sách di dân đã nói đúng về việc nhân công lương rẻ: Người Ba Lan làm việc ở mức lương 7.3 bảng Anh/giờ (khoảng 15 mỹ kim) trong khi người bản xứ kiếm được 11.10 bảng Anh/ giờ (khoảng 22.70 mỹ kim), theo bản tường trình của the Institute for Public Policy Research tại Anh.

    Tại vài nơi, dân Anh lo âu rằng di dân sẽ làm cho nhà cửa lên giá và đem theo tội ác. Di dân Ba Lan đã gây ngạc nhiên cho chính phủ Anh, số người nhập cảnh cao hơn dự tính, và người Ba Lan không tụ họp ở thành phố như những nhóm di dân khác, họ tản mác về các tỉnh nhỏ như East Anglia và Midlands, những nơi heo hút này không có mấy kinh nghiệm về cách giúp di dân hội nhập vào đời sống địa phương, từ môi trường giáo dục đến y tế.

    Hiện nay di dân từ Ba Lan vẫn đến Anh nhưng ở mực độ thấp, và họ tìm kiếm những việc làm nhiều lương hơn vài năm trước đây. Sự giảm thiểu nhân công khiến các kỹ nghệ tại Anh lo lắng, ngành canh nông lo ngại rằng thiếu nhân công, mùa màng sẽ không có người gặt hái. Kỹ nghệ xây cất cũng ưu tư, nhất là khi họ đang sửa soạn chương trình xây cất cho Thế Vận Hội 2012, không có nhân công làm sao mà xây nhà dinh thự nhà cửa? Và ngân sách xây cất có thể gia tăng gấp rưỡi vì phải móc túi trả thêm tiền cho nhân công để có thể thuê mướn người.

    Theo Ngân Hàng Thế Giới, di dân Bảo Gia Lợi và Romanians (Lỗ Ma Ni?) muốn đến sinh sống tại Anh nhưng không được phép vì khi hai quốc gia này gia nhập cộng đồng Âu Châu đầu năm nay, điều khoản quyền “làm việc” không được ghi nhận.

    Theo ông Jan Mokrzycki, chủ tịch the Federation of Poles tại Anh, khoảng 30% di dân Ba Lan là những người có nghề chuyên môn, nói thông thạo tiếng Anh bén rễ tại Anh trong khi những người Ba Lan làm việc chân tay sẽ hồi hương.

    Di dân Ba Lan mang theo thức ăn, phong tục tập quán của họ; nhan nhản khắp nơi là những quán ăn, quán rượu,… Nhu cầu ăn uống của người Ba Lan tạo ra cả một kỹ nghệ thực phẩm, chế tạo đúng khẩu vị Ba Lan, từ thịt viên pulpety, bánh ngọt delicje cho đến bia Tyskie. Di dân Ba Lan mang theo món xúc xích cổ truyền của họ mà chính người bản xứ cũng sắp hàng để mua!

    Di dân đến sinh sống và làm giàu cho quê hương mới, người Ba Lan theo chân người Trung Hoa, người Ấn Độ và cả người Việt Nam mình. Chính sách mở cửa đón di dân của Anh đã khiến nền kinh tế của quốc gia này dồi dào hơn, không biết mấy ông tây bà đầm có tiếc hùi hụi không? Hay là xứ sở họ đang nửa đường đi xuống, kỹ nghệ nào cũng thụt lùi chẳng phát triển, thêm di dân là có thêm một gánh nặng mới?

    Tvvn.org, tháng Mười 2007
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn