Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Trong Mơ

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do LeXuanNhuan khởi đầu 25 tháng Ba 2018.

  1. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    TRONG MƠ



    Ngoài song ta đứng ngẩn ngơ

    Bên song em vẫn thờ ơ lạnh lùng

    Tiếc gì một nụ môi hồng

    Một tia mắt ấm mà không trao mời?

    Để ta lạc lõng giữa trời

    Nắng vàng từng giọt rã rời pha phôi.

    Bên này ta vẫn đơn côi

    Ngẫm buồn thân phân nổi trôi tháng ngày

    Đêm về uống rượu thật say

    Ngỡ như em mở vòng tay đợi chờ.

    Thì thôi em cứ thờ ơ

    Còn ta, ta sống trong mơ một mình!


    LÝ TỐNG




    SOLITARY DREAMS


    Outside here I was standing, an astounded fool;

    Behind the window-frame you remained cool.

    Why to spare just a smile on your lips, rosy, tender?

    Why to save even an warm regard, not to render?

    So that I myself felt lost in the inapposite place

    With each yellow sunbeam in a withering space.

    On this side I have still been always alone

    Reflecting upon my plight, a plankton grown.

    Every night I rely on wine to booze – gee! –

    To imagine your opening arms intended for me.

    Well, do continue to be chilly in the extreme!

    As for me, I live my life in each solitary dream!


    Translation by THANH-THANH
     
  2. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    NhỚ Ơi


    nơi nào là chỗ tận cùng

    cho lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!


    từ sâu mái rạ ru đời

    từ trong dòng sữa mớm lời nuôi thân

    từ em ướm lụa bên sông
    từ trăng vàng rực cánh đồng lúa thơm
    từ Buôn lửa hội bập bùng
    từ chiêng trống dậy núi rừng Tây Nguyên
    từ nguồn cội tới hồn thiêng
    muôn ngàn mạch chảy qua miền nhớ tôi

    không bao giờ nỗi nhớ vơi
    về quê hương mẹ suốt thời lưu vong


    không nơi nào, chỗ tận cùng
    để lòng ngưng lại điệp trùng nhớ ơi!


    Cao Nguyên





    elegy


    Where is the terminal end

    For my heart to stop nostalgia that would extend?


    From Mom under the thatch roof who lulled me;

    From her breasts that fed my body in glee;

    From the girl on the riverside who tried silk yield;
    From the yellow moon over the fragrant rice-field;
    From the highland hamlet fest with flickering fire,
    Gongs and drums' echoes from forests that aspire;
    From the somatic source to the sacred soul
    With thousands of streams thro my nostalgic hole.

    Never will ever cease my longing for
    My dear motherland deep in all my exile's life core.


    There is nowhere the terminal end
    For my heart to stop nostalgia that would extend!


    Translation by THANH-THANH
     
  3. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    Bài Thơ Trước Gió Đông


    Tôi viết bài thơ trước gió đông

    Gởi về đâu? anh đoán ra không?

    Về cô má đỏ - khăn quàng tím?

    Không phải đâu anh, những chuyện lòng.



    Phương ấy chiều nay gió lạnh về

    Mưa dầm - gió lốc một trời quê

    Má già chân bấm trên nền đất

    Tơi, nón lom khom men rặng tre.



    Cuối thôn heo hút mái tranh xơ

    Bếp ẩm - ngày mưa khói tỏa mù

    Tay cóng ai về hơ vội lửa

    Cột tre - áo máng, giọt tơi thưa



    Đèn thắp lên rồi! Cơm bắc ra

    Loanh quanh chỉ những mắm, dưa, cà

    Chiều nay - chợt thấy đời vô dụng

    Nghe gió lòng thêm gợn xót xa.


    HUY TRÂM


    In the Wintry Wind



    I am writing a poem in the wintry gale.

    Where to send it to? There, can you guess?

    That rosy-cheeked, the purple-scarf frail?

    – No, buddy! It is about my heartfelt distress.



    Cold wind blows in that place, this evening

    – Homeland in swirl – constant is the rain.

    With clayish ground old mom's feet cling;

    Palm-leaf hat and coat by the bamboo chain.



    Under the ragged thatched roof, in mire,

    Smoke from humid fireplace makes her glum;

    Back home, her man warms hands on the fire;

    His wet coat drips from the bamboo column.



    Then the lamp is lit! And the dinner served:

    Always are pickles, sauce, same and again.

    How life this evening is felt useless, unnerved;

    Listening to the wind causes my heart to pain.


    Translation by THANH-THANH
     
  4. LeXuanNhuan

    LeXuanNhuan Tác Giả

    LỆ-CHÂU

    Đã mấy thu rồi, hả bể dâu ?
    Những hình bóng cũ nay về đâu ?
    Có ai đốt lại lò hương ấy
    Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ-Châu !

    Ta nhớ em như nhớ tháng ba*:
    Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
    Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
    Ta ở đây mà nhớ chính ta!

    (*) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.

    Ta nhớ ta là một tiếng im,
    Con thuyền không bến, máu không tim,
    Không hoa cho một làn hương quyện,
    Không tổ nương nhờ một cánh chim!

    Ta có đầu ta – một thánh-thư:
    Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
    Lòng ta có lửa mà không bếp,
    Như thiếu trùng-dương cho hải-ngư!

    Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
    Đời không tri-kỷ, không tâm-đồng;
    Bơ-vơ như trận kình+nghê-chiến:
    Biển cả tung-hoành một lão-ông!

    Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
    Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
    Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
    Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...

    Em đến – gần mà như muôn trùng,
    Không tên, không lấy cả hình-dung...
    Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
    Đã sưởi lòng ta ... ấm lạ-lùng!

    Em có là tiên... hay là... ma
    Thì em cũng đã có yêu ta!
    Tình em là một nguồn thi-hứng:
    Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!

    Em đã theo ta mỗi bước chân,
    Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
    Có em là bạn... nên từ đó
    Ta có niềm vui tự bản-thân...

    Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
    Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
    Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
    Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...

    Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
    Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
    Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
    Như những kê vàng, quá-khứ xa ...

    Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
    Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
    Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
    Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

    Rồi có hôm nào như hôm nay:
    Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
    Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
    Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...


    Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81

    THANH-THANH
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn