Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Truyện Cổ Phật Giáo I - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do mưa ngâu khởi đầu 24 tháng Tám 2009.

  1. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Soạn giả không giữ bản quyền
    Hoan nghênh phổ biến dưới bất kỳ hình thức nào.


    Truyện Cổ Phật Giáo I
    (Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể)


    Lời Nói Đầu

    Nhiều truyện xưa về Phật Giáo do các người khác nhau thuật lại đã được Minh Chiếu sưu tập và xuất bản thành một bộ sách gồm nhiều cuốn lấy tên là "Truyện Cổ Phật Giáo". Những truyện này đều được viết bằng "văn xuôi".

    Một số những truyện trong bộ sách trên đã được Tâm Minh Ngô Tằng Giao chọn ra rồi phỏng theo đó mà tóm tắt lại cho ngắn gọn, kể lại bằng ngôn từ bình dị và nhất là chuyển nội dung nguyên bản từ "văn xuôi" sang "văn vần" dưới hình thức thơ "lục bát" để người đọc, người nghe dễ hiểu và dễ nhớ.

    Những truyện cổ Phật Giáo tuy giản dị nhưng rất thâm thúy, thường hàm chứa đầy đủ và sâu sắc về đạo đức, giáo dục, luân lý và triết học. Truyện nói lên cái tinh hoa hay đẹp của giáo lý, từ bi và trí tuệ đồng thời mang lại sự xây dựng, thức tỉnh và giác ngộ cho người đời. Ðọc những truyện cổ Phật Giáo người đọc cảm thấy một niềm siêu thoát lâng lâng tràn ngập tâm hồn.

    Xin trân trọng giới thiệu đến các độc giả một cuốn sách mà chúng tôi thiết nghĩ là vừa lý thú và vừa hữu ích.

    Diệu Phương
     
  2. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Anh Chàng Bốn Vợ

    Chàng kia vốn được nổi danh
    Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều.

    Vợ đầu: Chàng rất thương yêu
    Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi
    Khi đi đứng, lúc nằm ngồi
    Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân
    Lo ăn uống, sắm áo quần
    Hết lòng chăm sóc mười phần đẹp tươi
    Không to tiếng, chẳng nhiều lời,
    Chồng yêu vợ cả nhất nơi dương trần.

    Vợ hai: Chàng cũng ân cần
    Ham mê quanh quẩn giữ gần một bên
    Kề nhau vui sướng vô biên
    Xa nhau lòng nặng ưu phiền nhớ thương.

    Vợ ba: Chàng chẳng vấn vương
    Năm thì mười họa mới thường tìm nhau
    Tìm khi cơ cực, giãi dầu
    Tìm khi thiếu thốn khổ đau trường đời.

    Vợ tư: Buồn tủi phận người
    Quanh năm vất vả, tứ thời hẩm hiu
    Chàng sai phục dịch đủ điều
    Chẳng thèm ve vuốt thương yêu chút gì.

    Thời gian thấm thoắt trôi đi
    Anh chàng lâm bệnh nặng khi về già
    Biết mình cái chết khó qua
    Nên chàng chuẩn bị lìa xa cõi đời.

    Chồng mời vợ cả đến nơi
    Bên giường hấp hối nói lời thiết tha:
    "Ta yêu nàng nhất trong nhà
    Từ lâu nâng trứng hứng hoa nuông chiều
    Giờ mong nàng sẽ đi theo
    Trọn tình trọn nghĩa đủ điều trước sau!"
    Vợ nghe từ chối, lắc đầu
    Khiến chồng hờn tủi lệ đâu lăn dài.

    Chồng bèn mời đến vợ hai
    Hết lời năn nỉ cũng hoài công thôi,
    Chồng bèn trách móc nặng lời:
    "Trước ta cần kiệm sống đời khó khăn
    Nhịn ăn tiêu khổ quanh năm
    Rước nàng chung sống, nhớ chăng hỡi nàng?"
    Vợ hai: "Tôi chẳng cần chàng
    Bởi chàng tham của mới màng đến tôi!".

    Chồng nghe ngao ngán tình người
    Vợ ba kêu tới xin mời đi theo,
    Vợ ba quyến luyến ít nhiều
    Xót thương nhỏ lệ nói điều đớn đau:
    "Cùng chàng nghĩa nặng, ân sâu
    Nhưng tôi không thể mãi đâu theo chàng
    Tiễn nhau chỉ đến cuối làng
    Hai ta vĩnh biệt, đôi đàng chia xa!".

    Chồng kêu vợ thứ tư ra
    Bảo nàng sửa soạn bỏ nhà đi theo
    Vợ thưa: "Chàng hắt hủi nhiều
    Dù tôi khốn khổ đủ điều trước sau
    Xa lìa cha mẹ từ lâu
    Theo chàng hầu hạ tôi đâu quản gì
    Vui buồn, sống chết sá chi
    Bên nhau mãi mãi xin đi theo chàng!".

    Bốn bà vợ, bốn cô nàng
    Mang làm thí dụ cho hàng chúng sinh.

    Vợ đầu như xác thân mình
    Chúng ta chau chuốt dáng hình mãi thôi
    Dù yêu vợ cả tuyệt vời
    Nhưng khi ta chết thân người chẳng theo
    Dưới lòng đất lạnh buồn hiu
    Xác thân nằm lại sớm chiều rã tan.

    Vợ hai như bạc như vàng
    Gia tài của cải ta hằng ấp ôm
    Ðược thì vui, mất lại buồn
    Ý thường ham muốn, lòng luôn kiếm tìm
    Xuôi tay, nhắm mắt, đứng tim
    Của kia bỏ lại cho miền nhân gian.

    Vợ ba xem tựa họ hàng,
    Vợ con, cha mẹ, xóm làng thân quen
    Ân tình chan chứa bao phen
    Sống thời thương mến, chết bèn khóc than
    Tiễn nhau chỉ tới nghĩa trang
    Nhớ nhau theo với thời gian nhạt nhòa.

    Vợ tư xem tựa tâm ta
    Nếu buông theo gót quỷ ma dẫn đầu
    Tham lam, sân hận dài lâu
    Si mê không dứt, Ðạo mầu chẳng tin
    Ngày lìa dương thế muộn phiền
    Vợ như nghiệp chướng theo liền bên ta,
    Tâm nhơ nhớp, ý gian tà
    Ðọa vào đường ác ai mà thoát qua.



    Truyện: Báo Bát Nhã
     
  3. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Bảo Vệ Sanh Linh

    Có Ngài La Hán thuở xưa
    Ẩn trong rừng núi tuyết lùa mênh mông
    Ngài từng chứng quả "lục thông".
    Có tài biết rõ việc trong ba đời
    Tiếng tăm lừng lẫy khắp nơi
    Bà con khâm phục. Danh Ngài truyền đi.

    Ngài nuôi một chú Sa di
    Tuổi còn niên thiếu, cận kề ngày đêm.
    Một hôm trò đứng hầu bên
    Thầy xem sắc tướng xong liền nói ngay:
    "Phước con cho tới bữa nay
    Tính ra còn lại vài ngày nữa thôi,
    Bảy hôm sau sẽ qua đời
    Thầy trò vĩnh biệt, nghĩ thời đau thương!
    Con mau trở lại cố hương
    Viếng thăm lần chót xóm làng, mẹ cha!".
    Sa di lòng dạ xót xa
    Cúi đầu đảnh lễ Thầy và ra đi
    Chuông buồn buông tiếng sầu bi
    Tiễn người mạng yểu! Biệt ly não nề!

    Mưa nguồn giăng phủ đường về
    Khi trời vừa tạnh, tràn trề nước dâng,
    Chú đi lối tắt qua đường
    Thấy bầy kiến nhỏ dưới mương vẫy vùng
    Bị trôi theo nước xuôi dòng
    Dập dềnh mạng sống! Bềnh bồng xác thân!
    Chú Sa di động từ tâm
    Cởi ngay áo khoác bỏ ngăn nước dòng,
    Kiến ta được cứu, vui mừng
    Rủ nhau leo vội vào chung quanh bờ
    Con nào đuối sức, vật vờ
    Chú khum tay vớt bỏ ra đất liền
    Thế là kiến được bình yên!
    Hương từ bi tỏa khắp triền non xa!
    Sa di tiếp tục về nhà
    Bảy ngày chờ đợi trôi qua phập phồng
    Sang ngày thứ tám hừng đông
    Mạng còn chưa hết! Trong lòng mừng thay
    Vội vàng trở lại thăm Thầy
    Thầy hay rõ chuyện mặt đầy ngạc nhiên
    Thầy vào nhập định tham thiền
    Mới hay đệ tử nhân hiền vừa gieo
    Cứu bầy kiến thoát hiểm nghèo
    Giờ đây công đức trổ theo quả lành
    Phước do bảo vệ sanh linh
    Kéo dài thêm tuổi xuân xanh nhiệm mầu.

    Sa di từ đó chuyên sâu
    Tu hành tinh tấn đạo mầu Thích Ca
    Ánh vàng rực rỡ chan hòa
    Viên thành đạo quả. Thăng hoa kiếp người.



    Truyện: Ðức Tâm


    Sa di: Chú tiểu ở trong chùa.
     
  4. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Bảy Cái Lọ Vàng

    Từ bao nhiêu kiếp trước đây
    Chàng kia chỉ thích mê say làm giàu
    Ăn no nào có dám đâu
    Mặc thời hà tiện trước sau sơ sài
    Chẳng khi nào giúp đỡ ai
    Kiếm nhiều, cất kỹ, không xài tiền ra
    Mua vàng dấu kín bình hoa
    Ðầy trong bảy lọ, xó nhà đem chôn.

    Thời gian như sóng dập dồn
    Anh chàng bệnh nặng, một hôm lìa trần
    Nhưng vì tiếc của vô ngần
    Ðọa làm Rắn độc để gần vàng kia
    Cận kề canh giữ sớm khuya
    Xó nhà quanh quẩn chẳng khi nào rời.

    Ngày qua, tháng hết, năm trôi
    Căn nhà mục nát thế rồi sập tan
    Rắn ta chết chẳng kịp than
    Nhưng lòng vẫn tiếc nuối vàng dấu chôn
    Cho nên lại đọa tấm thân
    Làm loài Rắn độc một lần thứ hai
    Bò quanh canh giữ trong ngoài
    Chẳng cho vàng lọt tay ai bao giờ.

    Một ngày chàng Rắn bơ phờ
    Nghĩ thầm: "Xấu xí thân ta thế này
    Chỉ vì tiếc của chôn đây
    Ta cần tạo phước báu ngay bây giờ
    Ðừng nấn ná! Chớ chần chờ!
    Quyết tâm bố thí! Thiết tha cúng dường!"

    Rắn bò ra cạnh bên đường
    Kêu người khách lạ đi ngang giúp mình,
    Khách kia nghe gọi thất kinh
    Tưởng loài rắn độc nấp rình đâu đây,
    Rắn ta thành khẩn tâu bày
    Mong người giúp đỡ tiếp tay cúng dường,
    Khách kia chẳng chút ngập ngừng
    Theo về nhận một lọ vàng đi ngay
    Lên chùa thưa lại cùng Thầy
    Xin cho Rắn cúng một ngày Trai Tăng.

    Hạn kỳ vào giữa mùa trăng
    Khách kia trở lại. Rắn mừng hỏi han,
    Rắn theo kế hoạch đã bàn
    Tìm cây làm gậy rồi chàng quấn quanh
    Lấy chăn phủ kín thân mình
    Khách khiêng cây gậy đi nhanh lên chùa.

    Dọc đường có kẻ hỏi đùa:
    "Khiêng gì đẹp thế?". Khách vờ lặng yên.
    Rắn ta nổi giận như điên
    Ác tâm muốn cắn khách liền một khi
    Nhưng rồi cố dẹp "sân, si"
    Nhớ ngày lễ tới cũng vì khách đây
    Chỉ lên tiếng trách ông này:
    "Chắc tôi xấu xí khiến Ngài lặng thinh?"
    Khách kia xấu hổ thật tình
    Chân thành xin hứa sửa mình từ đây.

    Cả hai tiếp tục đi ngay
    Lên chùa vừa kịp vào ngày Trai Tăng
    Rắn ta tới trước Phật đường
    Lễ dâng cung kính, cúng dường thành tâm,
    Chư Tăng chú nguyện lâm râm
    Rắn nghe thuyết pháp xong thầm ngộ ra
    Nghĩ: "Vàng đày ải thân ta
    Ðọa làm rắn độc, thiết tha làm gì!
    Vàng còn sáu lọ giữ chi
    Muốn cầu phước báu cúng đi cho rồi!"

    Rắn lòng hoan hỉ tuyệt vời
    Ðem vàng còn lại cúng nơi cửa Thiền
    Cúng xong Rắn chết bình yên
    Lìa nơi trần tục, về miền thanh cao
    Do nguồn phước báu dạt dào
    Cõi trời Ðao Lợi sanh vào! Vui thay!

    Một hôm kể lại chuyện này
    Phật nhân đó nói cùng Ngài A Nan*:
    "Người khiêng chú Rắn tham vàng
    Là ta thuở đó. Còn chàng Rắn đây
    Là ông Xá Lợi Phất* này,
    Khi ông trách mắng, ta đây ngượng ngùng
    Cúi đầu hổ thẹn vô cùng
    Tự thề khiêm tốn với chung mọi loài
    Chẳng coi ai lại hơn ai
    Muôn loài bình đẳng lâu dài ngang nhau!"

    [​IMG]



    Truyện: Y Hà


    A Nan, Xá Lợi Phất: Các đệ tử Phật Thích Ca.
     
  5. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Cây Ðèn Kỳ Lạ

    Vua A Xà Thế một ngày
    Cúng dường Ðức Phật lễ đầy trang nghiêm,
    Hôm sau Vua họp tôi hiền
    Cùng ngồi bàn chuyện cúng thêm dâng Ngài.
    Các quan đồng loạt tâu bày:
    "Cơm chay, y phục vừa đây cúng rồi
    Giờ thêm đèn đuốc mà thôi
    Dâng lên ánh sáng tỏa nơi Phật Ðài
    Tượng trưng trí tuệ cao vời
    Soi đường giác ngộ cho người trần gian
    Hào quang Ðức Phật chói chang
    Tiêu trừ tội lỗi, xóa tan mê mờ!".
    Vua nghe vui vẻ vô bờ
    Truyền quan sắm sửa lễ cho chu toàn
    Mai lên tịnh xá Kỳ Hoàn
    Cúng dường Ðức Phật và hàng Chư Tăng.

    Có bà lão nọ xin ăn
    Chiều hôm lê bước muộn mằn về thôn
    Sống nghèo, thân xác mỏi mòn
    Nhưng lòng kính Ðức Chí Tôn vô cùng,
    Bà hành khất thấy người đông
    Ngựa xe, lính tráng trên đường đi mau
    Rộn ràng chở những thùng dầu
    Cùng đèn đủ kiểu phô mầu đẹp xinh,
    Lão bà thăm hỏi sự tình
    Biết là lễ vật dâng trình của Vua

    Lão bà lòng chợt suy tư
    Buồn vì công đức mình chưa có gì
    Nghĩ thầm nên sắm chút chi
    Thành tâm, cung kính đem đi cúng liền
    Suốt ngày xin được chút tiền
    Lão bà hoan hỉ dừng bên lề đường
    Ghé vào một quán bán hàng
    Bỏ mua dầu thắp cúng dường đêm nay,
    Nhà hàng nghe cảm động thay
    Lòng thành xin góp, đong đầy dầu thêm
    Lại cho mượn một cây đèn
    Tối nay bà thắp mang lên cúng dường.

    Ðêm về tịnh xá Kỳ Hoàn
    Ðèn Vua ngàn chiếc rỡ ràng khắp nơi
    Ðàn ca, nhã nhạc chơi vơi
    Bà con dự lễ tươi cười bước mau.
    Lão bà châm chiếc đèn dầu
    Thành tâm phát nguyện, cúi đầu, chắp tay:
    "Xin dâng Phật ánh sáng này
    Mong hàng Giáo Hội nơi đây trường tồn
    Phò con minh mẫn luôn luôn
    Ðuốc cao trí tuệ soi đường dài lâu!"
    Tuy đèn chỉ có ít dầu
    Nhưng bà thầm nguyện phép mầu hiện ra:
    "Nếu mà quả thật thân ta
    Sau này giác ngộ, thoát qua luân hồi
    Thì xin đèn cháy mãi thôi
    Hào quang rực rỡ chiếu soi suốt đời!".
    Bà treo đèn phía vườn ngoài
    Sau khi lễ Phật khoan thai ra về.

    Ðèn Vua giăng khắp bốn bề
    Người lo thay bấc, kẻ đi châm dầu
    Nhưng đèn tắt giữa đêm thâu
    Ít đèn cháy sáng được lâu được dài
    Riêng đèn bà lão cháy hoài
    Lung linh phô sắc rạng ngời trong đêm
    Dầu không hao, bấc vẫn bền
    Hào quang phá vỡ màn đêm mịt mùng.



    Truyện: Thiện Châu
     
  6. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Cây Ðèn Kỳ Lạ
    (tiếp theo)

    Hôm sau vừa mới hừng đông
    Mặt trời lấp ló ánh dương khắp miền
    Phật truyền ngài Mục Kiền Liên
    Dạo quanh tìm cách tắt đèn hết đi,
    Ðèn còn cháy chẳng nhiều chi
    Quạt qua liền tắt không gì khó khăn,
    Riêng đèn bà lão xin ăn
    Quạt càng cho mạnh lại càng sáng thêm
    Thật là kỳ lạ vô biên
    Mọi người bàn tán ngạc nhiên vô vàn,
    Phật vừa đến mới dạy rằng:
    "Ðèn này khó tắt, tỏa vàng muôn nơi
    Hào quang công đức rạng ngời
    Là đèn của Phật trong thời tương lai!"

    Sau khi dò hỏi mọi nơi
    Biết đèn dầu của một người ăn xin
    Vua A Xà Thế ngạc nhiên
    Hỏi quần thần biết vì duyên cớ nào:
    "Trẫm đây công đức biết bao
    Cúng đèn cửa Phật kể sao cho vừa
    Phật không thọ ký bây giờ
    Mà Ngài thọ ký bà già. Lạ thay?".
    Ðại thần chẳng dám tâu bày
    Lệnh Vua bèn phán: "Trẫm đây lòng thành
    Muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành
    Ðể rồi nguyện với Trời xanh sửa mình!".

    Ðại thần mạnh dạn tâu trình:
    "Ðại Vương đã dạy thần đành xin thưa
    Cúng dường quý ở động cơ
    Ðại Vương có lẽ lòng chưa chí tình
    Thiếu lời thệ nguyện quang minh
    Cho nên công đức mong manh không nhiều
    Bà già hành khất tuy nghèo
    Tuy ít phẩm vật, nhưng nhiều thành tâm
    Ðèn bà chiếu sáng vô ngần
    Tan sương mờ ám, vén màn u minh
    Soi đường giải thoát chúng sinh
    Suy tôn Giáo Hội, vinh danh Phật Ðà!"

    chú tiểu.jpg



    Truyện: Thiện Châu
     
  7. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Cây Táo Thiết Sơn

    Thiết Sơn núi thẳm xa xưa
    Có cây táo nọ rất ư lâu đời
    Thân to, tán lá rợp trời
    Chưa hề có quả, tứ thời cành trơ.

    Gần chân núi có tiều phu
    Tên là Chí Hiếu, ốm o, thân gầy
    Chuyên nghề lên núi lượm cây
    Mang về làm củi, bán ngày kiếm ăn
    Quanh năm sinh sống khó khăn
    Một mình nuôi Mẹ nhọc nhằn sớm trưa.
    Mẹ chàng bệnh hoạn, già nua,
    Thuốc thang nào có tiền mua vì nghèo
    Dần dần bệnh nặng thêm nhiều
    Trở thành tê bại Mẹ yêu liệt giường,
    Chàng buồn số phận đau thương
    Thở dài, than ngắn mãi vương muộn phiền.

    Một đêm hầu cạnh Mẹ hiền
    Mẹ đà an giấc. Ngoài hiên sáng trời
    Chàng bèn nhẹ bước ra chơi
    Say sưa ngắm ánh trăng nơi đầu ghềnh,
    Núi rừng sương phủ bồng bềnh
    Ðọng trên ngọn cỏ, đầu cành như hoa
    Như muôn ngàn ánh sao sa
    Long lanh suối vắng, thướt tha đêm trường.

    Tiều phu đang phút mơ màng
    Chợt đâu trước mặt hào quang sáng lòa
    Một tiên ông bỗng hiện ra
    Chòm râu trắng bạc, nước da hồng hào
    Dáng uy nghi, vẻ thanh cao
    Phất phơ áo trắng, gậy đào cầm tay.
    Tiều phu phách lạc, hồn bay
    Tiên ông khẽ nói: "Ta đây! An lòng!
    Ta là Hòa Thượng trên non
    Ở ngay trong dãy Thiết Sơn lâu rồi
    Vì con hiếu thảo ở đời
    Cho nên động tới đất trời linh thiêng
    Hôm nay hội đủ cơ duyên
    Ta về chữa bệnh Mẹ hiền giúp con!".
    Tiều phu mừng rỡ trong lòng
    Vội quỳ bái tạ vô cùng trang nghiêm.

    Xua tay, Hòa Thượng nói thêm:
    "Con mau sửa soạn leo lên núi này
    Tìm cây táo quý lâu ngày
    Hái ngay một trái về đây cứu người
    Dâng lên cho Mẹ con xơi
    Mẹ dù bệnh nặng ăn thời khỏi luôn!".

    Tiều phu nghe lệnh phân vân
    Xưa nay cây táo xa gần đều hay
    Chưa hề có quả một ngày
    Lấy chi để hái? Lệnh này trớ trêu!
    Nhưng Hòa Thượng nói: " Làm theo
    Ðúng lời ta dặn chớ nhiều nghĩ suy!
    Hãy lên hái táo ngay đi
    Giờ cây có trái cũng vì cảm thông
    Thương con hiếu đễ một lòng
    Bà con quý mến khắp vùng Thiết Sơn!"
    Tiều phu sụp lạy tạ ơn
    Ngẩng lên Hòa Thượng biến luôn mất rồi.



    Truyện: Phạm Ngọc Khuê
     
  8. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Cây Táo Thiết Sơn
    (tiếp theo)

    Suốt đêm trằn trọc mãi thôi
    Tiều phu lên núi khi trời hừng đông
    Sương lam còn phủ mênh mông
    Rừng hoang, núi vắng chập chùng êm ru
    Chỉ riêng dòng thác vô tư
    Rì rào khe núi vọng đưa khúc tình
    Như chờ đón ánh bình minh
    Dịu dàng soi tỏ tâm linh con người.

    Thân vất vả, lòng an vui
    Cỏ cây rậm rạp, núi đồi cheo leo
    Tiều phu cương quyết cố trèo
    Ðầu non vừa tới, nắng theo ngang đầu
    Ngẩng nhìn cành táo trên cao
    Thấy ngay một quả. Xiết bao lạ lùng,
    Chàng reo lên rất vui mừng
    "Tạ ơn Hòa Thượng mở đường cứu con!".
    Táo thần bỗng hiện nhiều hơn
    Quả to, chín đỏ như son trĩu cành
    Chàng leo lên hái thật nhanh
    Mê mờ che lấp biến thành máu tham
    Hái nhiều đầy ắp một làn
    Nhét thêm đầy túi mới mang về nhà.

    Ðầu đuôi kể lại Mẹ già
    Tiều phu dâng táo mời bà Mẹ xơi
    Ngạc nhiên Mẹ đến nghẹn lời
    Chắp hai tay lại vái trời trên cao
    Miệng luôn niệm Phật thì thào
    Tạ ơn trời, Phật dạt dào lòng nhân
    Tạ ơn Hòa Thượng vô ngần
    Mẹ ăn táo quý lòng thầm sướng vui.
    Táo thần thật quả lạ đời
    Mẹ ăn xong táo bệnh thời khỏi luôn
    Ðôi chân cử động bình thường
    Chẳng còn tê bại liệt giường như xưa
    Bước lần theo cánh liếp thưa
    Lâm râm khấn nguyện ơn vừa được ban.

    Tin đồn phép lạ truyền lan
    Bà con kéo đến rộn ràng khắp nơi
    Nhờ tay Chí Hiếu giúp đời
    Kẻ thời bệnh nặng. Người thời kinh niên
    Tiều phu chia táo giúp liền
    Táo thần như có phép tiên chữa lành.

    Tháng ngày lần lượt trôi nhanh
    Tiều phu chợt nghĩ công mình khó khăn
    Lên non hái táo nhọc nhằn
    Nên đòi con bệnh trả phần tiền công.
    Bạc tiền theo táo chất chồng
    Lòng tham theo bạc càng nồng hơi tanh!
    Tiền công ngày một tăng nhanh
    Thẳng tay vơ vét mau thành phú ông
    Màng chi con bệnh tay không
    Bạc tiền nếu thiếu đừng mong cậy nhờ!



    Truyện: Phạm Ngọc Khuê
     
  9. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Cây Táo Thiết Sơn
    (tiếp theo)


    Thời gian thấm thoắt thoi đưa
    Tiều phu Chí Hiếu xác xơ thuở nào
    Giờ đây rạng mặt phú hào
    Khắp vùng nổi tiếng sang giàu nhất thôi,
    Lâu đài tráng lệ tuyệt vời
    Quân hầu, xe ngựa cuộc đời lên hương.

    Một hôm có gái đáng thương
    Phương xa lặn lội tìm đường ghé sang
    Khẩn cầu mắt lệ dâng tràn
    Nàng cần táo quý xin chàng giúp cho
    Mẹ nàng hấp hối nằm chờ
    Trên giường tử biệt mong nhờ táo tiên!
    Ngặt vì nàng chẳng có tiền
    Phú ông Chí Hiếu đuổi liền thẳng tay,
    Gái nghèo van khóc tội thay
    "Không tiền không táo!". Ðành quay trở về.

    Ðêm hôm đó dưới trăng thề
    Một trời vằng vặc, bốn bề nên thơ
    Ðứng trên đỉnh núi mộng mơ
    Phú ông Chí Hiếu say sưa ngắm nhìn
    Táo thần giúp hái ra tiền
    Trong lòng đắc ý nên liền cười vang.
    Chợt đâu một đạo hào quang
    Vụt ngang hiện trước mặt chàng: "Người ơn"
    Ðó là Hòa Thượng Thiết Sơn
    Giọng Ngài nghiêm nghị, đâu còn như xưa
    Trước kia vui vẻ có thừa
    Giờ đầy quở trách, lại vừa uy nghiêm:
    "Nghe đây Chí Hiếu ham tiền
    Tham lam che lấp tâm hiền thuở xưa
    Chẳng còn có chút lòng từ
    Ðừng mong hưởng lộc giống như ngày nào!
    Những gì ngươi đã thu vào
    Tan mau như bọt sóng chao biển này!"
    Nói xong Hòa Thượng vung tay
    Nhổ luôn cây táo lên ngay tức thì
    Nhắm ra biển Ngài ném đi,
    Bóng Ngài biến mất. Bốn bề lặng yên.
    Tiều phu sợ hãi vô biên
    Ra về lủi thủi, muộn phiền xiết bao
    Nhưng lòng yên trí phần nào
    Nghĩ mình chất chứa sẵn bao bạc tiền
    Dù cho chẳng có táo tiên
    Vẫn còn vui hưởng của riêng đã đầy.

    Tới nhà chàng sững sờ thay
    Rõ ràng chốn cũ: "Lâu đài còn đâu?"
    Tưởng chừng đang giấc chiêm bao:
    Lều tranh nghèo khó thuở nào hiện ra,
    Trên mình quần áo xa hoa
    Biến thành cũ nát như là trước kia.
    Tiều phu nước mắt đầm đìa
    Tiếc thương cơ nghiệp biến đi mất rồi
    Hai tay trắng khẽ buông xuôi
    Thở dài hối hận, ôi thôi muộn màng!

    Mây mờ che phủ trăng vàng
    Thiết Sơn gió vẳng cung đàn hư không!

    trái táo.jpg



    Truyện: Phạm Ngọc Khuê
     
  10. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Con Chó Đói

    Phật khi còn tại thế gian
    Có Vua hung ác, bạo tàn, hại dân
    Nghe Ngài thuyết pháp ở gần
    Vua theo dân chúng ân cần tới lui
    Xin Ngài kể một chuyện vui
    Lại vừa hữu ích cho đời dài lâu.
    Phật bèn kể lại chuyện sau
    Chuyện "Con Chó Ðói" xiết bao lạ thường.

    Thuở xưa có vị Quốc Vương
    Hung tàn, bạo ngược chẳng thương dân mình
    Mọi người khốn đốn, điêu linh,
    Khiến ông Ðế Thích hiện hình trần gian
    Dắt theo quỷ dữ vô vàn,
    Ông thành một bác thợ săn hiền lành
    Quỷ thành ra Chó khôn lanh
    Xác thân to lớn, tính tình dữ hung
    Thợ săn dắt Chó vào cung
    Ðể xin được yết kiến cùng Quốc Vương.

    Chó kia tỏ vẻ khác thường
    Tru lên dữ dội như đương bất bình
    Lâu đài cung điện rung rinh
    Quốc Vương nghe tiếng thất kinh, rụng rời
    Ðòi ông thợ tới trước ngai
    Tâu trình cho rõ để Ngài được hay.
    Thợ săn cung kính tỏ bày:
    "Muôn tâu Bệ Hạ Chó này đói ăn
    Là tru lên tiếng dữ dằn!"
    Ngài truyền cho Chó thức ăn thật nhiều.
    Mang bao nhiêu, hết bấy nhiêu!
    Chó còn vẫn đói! Còn kêu! Còn đòi!
    Ðến khi ăn sạch kho rồi
    Chó tru ầm ĩ, đền đài rung rinh
    Tưởng chừng như xập cung đình
    Quốc Vương nhốn nháo sợ mình lâm nguy
    Hỏi ông thợ có cách gì
    Làm cho Chó đói im đi tức thời?



    Truyện: Hoàng Minh
     
  11. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Con Chó Đói
    (tiếp theo)

    Thợ săn nghiêm nghị đáp lời:
    "Thịt người nó ghét nó thời thích ăn!"
    Quốc Vương: "Chó ghét ai chăng?"
    "Hôn quân, bạo chúa!" - thợ săn trả lời,
    "Khi dân no ấm nơi nơi
    Chó này lặng tiếng, im hơi, ngoan hiền".
    Quốc Vương chợt tỉnh ngộ liền
    Ăn năn hối cải lòng riêng dâng tràn
    Hối về việc ác từng làm
    Khiến dân điêu đứng gian nan, khốn cùng.

    Phật vừa kể dứt chuyện xong
    Mặt Vua tái ngắt, trong lòng xốn xang.
    Phật bèn khuyên nhủ nhẹ nhàng:
    "Ngày nào nghe chó tru vang trong triều
    Nhà Vua hãy nhớ những điều
    Trong câu chuyện kể buổi chiều hôm nay
    Cách làm cho chó im ngay
    Ta tin Bệ Hạ đã hay biết rồi!"

    [​IMG]



    Truyện: Hoàng Minh
     
  12. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Dạy Khỉ Nói

    Nước kia có một ông Vua
    Vốn ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa
    Tuổi Vua bảy chục có thừa
    Một hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân
    Vua truyền lệnh khắp xa gần
    Từ quan cho chí tới dân hay rằng
    Nhà Vua ban thưởng ngàn vàng
    Cho ai dạy khỉ nói năng như người.

    Các quan phải dự cuộc chơi
    Cố công tìm khỉ các nơi đưa về
    Quan nào dạy khỉ lành nghề
    Thưởng vàng, tăng chức đôi bề vui thay!
    Quan nào dạy khỉ không hay
    Phạt tiền, giáng chức xuống ngay tức thời!
    Các quan than khổ thấu trời
    Xưa nay khỉ nói tiếng người được đâu!

    Ðột nhiên có lão bạc đầu
    Tuổi ngoài bảy chục xin hầu chuyện Vua
    Quỳ thưa: "Nghề nghiệp từ xưa
    Chuyên môn dạy khỉ nói như tiếng người
    Cả nhà từng trải mấy đời
    Nghề riêng dạy khỉ vốn nơi gia truyền!".
    Vua nghe hứng thú vô biên,
    Lão ông lên tiếng nói thêm đôi điều:
    "Công phu dạy khỉ khá nhiều
    Muốn cho khỉ nói được theo tiếng người
    Hàng ngày kiên nhẫn mớm lời
    Ít ra phải mất hai mươi năm trường!"
    Lão xin nhận trước nửa vàng
    Về nhà sửa soạn lên đường đi xa
    Khỉ thông minh sẽ tìm ra
    Ðem về dạy nói, nghề nhà tinh thông.

    Vua nghe háo hức vô cùng
    Xuất năm trăm lượng đưa ông tức thì,
    Các quan mừng rỡ kể chi
    Trút đi gánh nặng nghĩ suy nhọc lòng.

    Ông về, vợ ngóng, con trông
    Khi hay rõ chuyện đều cùng khóc la
    Gạt Vua chắc chết cả nhà
    Phen này ba họ thành ma không đầu
    Ông nào dạy khỉ được đâu
    Cả gan lường gạt, mưu sâu hại đời.
    Vuốt râu ông lão cả cười
    "Tuổi ta nay đã bảy mươi hơn rồi
    Nhà Vua tuổi cũng vậy thôi
    Chắc chi còn sống ở đời dài lâu
    Hai mươi năm khó qua cầu
    Vua và ta chết còn đâu lo gì!
    Con người sống ở thác về
    Coi như xí xóa cớ chi muộn sầu
    Vô thường Phật dạy từ lâu!"

    [​IMG]



    Truyện: Thái Thanh
     
  13. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Dắt Nhau Xuống Giếng

    Xưa kia ở chốn núi rừng
    Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm
    Họp bầy nô rỡn quanh năm,
    Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng
    Có cây cổ thụ nhiều tầng
    Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh Trăng.

    Giếng sâu. Dưới đáy nước trong
    Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,
    Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!
    Mặt Trăng rơi xuống giếng khơi đây này
    Phải mau tìm cách vớt ngay
    Giúp đời khỏi cảnh đọa đày tối tăm!".
    Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng
    Xôn xao tìm cách cứu Trăng khỏi chìm.

    Hồi lâu, khỉ Chúa loan tin:
    "Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!
    Theo lời tôi! Mấy cũng xong!
    Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,
    Tôi trèo lên bám cành cây
    Một anh bám lấy đuôi này của tôi
    Rồi anh khác lại bám đuôi
    Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau
    Thả người xuống được giếng sâu
    Vớt Trăng dưới đáy lên đâu khó gì!".

    Khỉ ta mừng rỡ kể chi
    Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn
    Bám đuôi nhau cả một đàn
    Giếng sâu mò xuống, Trăng vàng vớt lên
    Nào ngờ nặng trĩu cành trên
    Nhánh cây cổ thụ gãy liền. Thảm thay!
    Giếng kia rơi xuống cả bầy
    Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,
    Nào tìm ra được lối lên!
    Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

    Khỉ ta chết hết còn đâu!
    Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:
    "Trên cao vẫn có bóng Hằng
    Khắp nơi trần thế ánh Trăng tràn trề,
    Một con đã quá u mê
    Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi
    Dắt nhau xuống giếng cùng đi
    Ðể rồi chết thảm cũng vì dại ngu!".

    Ðời người lắm kẻ mê mờ
    Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui
    Vô thường lẽ Ðạo ai ơi
    Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!



    Truyện: Trí Hải
     
  14. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Ðiều Ðáng Lo Nhất

    Vua Ba Tư Nặc nước kia
    Một ngày bà mẹ chợt lìa trần gian
    Nhà Vua cùng với các quan
    Cử hành tang lễ vô vàn trang nghiêm
    Trong lòng Vua rất buồn phiền
    Nên Vua cùng các tôi hiền ghé sang
    Viếng thăm tịnh xá Kỳ Hoàn
    Xin vào lễ Phật và hàng Chư Tăng.
    Ôn tồn Phật hỏi thăm rằng:
    "Ðại Vương sao mặc áo tang thế này?"
    Nhà Vua buồn bã cho hay
    Mẹ già, bệnh nặng, vừa đây qua đời.
    Phật bèn an ủi đôi lời:
    "Bốn điều lo ngại của người trần gian:
    Sống thời thiếu thốn mọi đàng,
    Già thời khô héo suy tàn tấm thân,
    Bệnh thời đau đớn muôn phần,
    Chết thời ly biệt. Có ngần ấy thôi!"

    "Vô thường vạn vật muôn nơi
    Luôn luôn chuyển biến không đời nào ngưng
    Mạng người cũng tựa nước sông
    Ngày đêm chảy mãi xuôi dòng trôi xa
    Nào ai trong cõi người ta
    Cùng dòng sông tắm được qua hai lần".

    "Ðại Vương hiếu thảo vô ngần
    Hãy làm việc thiện cho dân được nhờ
    Rồi đem công đức vô bờ
    Một lòng hồi hướng về cho Mẹ hiền
    Khiến người siêu thoát cõi trên
    Ngài nơi trần thế cũng thêm phước lành
    Khỏi vòng quanh quẩn tử sanh
    Tương lai giải thoát tạo thành từ đây".

    Mặt rồng như tỉnh cơn say
    Tràn lòng hoan hỉ, tan mây u sầu
    Thấm nhuần giáo lý thâm sâu
    Nhà Vua hy vọng phép mầu tương lai
    Giúp phần giải thoát Mẹ Ngài
    Giúp Vua quét sạch u hoài, lo âu
    Bốn điều suy nghĩ từ lâu:
    "Sinh, Lão, Bệnh, Tử" tiếp nhau xoay vần.



    Truyện: Tuyền Minh
     
  15. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Ðời Người Trong Một Câu

    Nhà Vua trẻ lên ngai vàng
    Bèn truyền ngay lệnh cho quan đại thần
    Phải đi khắp chốn xa gần
    Bao nhiêu triết lý sưu tầm về cung
    Tinh hoa kim cổ, tây đông
    Rút thành nguyên tắc trị dân nước nhà.

    Ba mươi năm thoáng trôi qua
    Nay nhà Vua trẻ tóc đà hoa râm
    Một hôm tin báo đại thần
    Trở về cùng với phái đoàn từ xa
    Dắt theo một toán lạc đà
    Chất hơn nghìn sách tinh hoa tuyệt vời.
    Vua nhìn sách quý nghẹn lời:
    "Trẫm nay đã yếu, tuổi trời lại cao
    Sách nhiều, đọc chẳng hết nào
    Khanh nên tóm tắt sách vào ít pho!"

    Ðại thần suy nghĩ âu lo,
    Gắng bao công sức vào cho công trình
    Thêm mười năm nữa trôi nhanh,
    Hơn nghìn pho sách rút thành năm trăm.
    Vuốt râu bạc Vua phán rằng:
    "Sao còn nhiều quá? Chi bằng rút thêm!"

    Ðại thần cố gắng ngày đêm
    Năm mùa lá rụng qua thềm thật mau
    Sách nay rút lại trước sau
    Một pho duy nhất trình vào Vua xem.

    Vua nằm giường bệnh lim dim
    Ngự y chầu chực im lìm xung quanh.
    Thở ra Vua nói: "Này khanh
    Trẫm nay yếu lắm chắc đành chết thôi
    Trước khi từ giã cõi đời
    Ðọc nguyên cả cuốn sách thời khó sao
    Khanh nên thâu ngắn thế nào
    Rút thành vài chữ, tóm vào một câu!"

    Ðại thần suy nghĩ hồi lâu
    Tử thần như đã gần đâu đó rồi
    Thời gian lắng đọng im hơi
    Ðại thần vội vã lại ngồi án thư
    Nhẹ nhàng nâng bút tay đưa
    Thảo nhanh vài chữ trên tờ hoa tiên
    Quỳ dâng lên đấng Vua hiền.
    Trước khi nhắm mắt Vua truyền đọc nghe
    Nét buồn bốn chữ được ghi:
    "Sinh, Lão, Bệnh, Tử" tiếp đi dòng đời.



    Truyện: Tâm Phước
     
  16. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Hoàng Tử Hiếu Thảo

    Có ông hoàng tử ngày xưa
    Tên là Nhẫn Nhục, nhân từ nổi danh
    Yêu thương mọi kẻ xung quanh,
    Lại thêm trí tuệ thông minh hơn người,
    Khôi ngô tướng mạo rạng ngời
    Toàn dân khen đức, khắp nơi mến tài.
    Vua và Hoàng Hậu yêu Ngài
    Vì lòng hiếu thảo ít ai sánh cùng.

    Một hôm Vua bệnh trong cung
    Thuốc men dùng mãi vẫn không giảm nhiều
    Ông Hoàng lo lắng đăm chiêu
    Cùng quan họp lại sớm chiều nghĩ suy
    Bàn nhau xem có cách gì
    Kiếm ra thuốc quý mang về chữa Vua.
    Trong triều có kẻ lọc lừa
    Manh tâm muốn cướp ngôi Vua lâu rồi
    Chờ Vua bạo bệnh qua đời
    Hại luôn hoàng tử là người nối ngôi,

    Gian thần thừa dịp ngỏ lời:
    "Thuốc hay tuy biết. Kiếm thời khó sao!"
    Ông Hoàng: "Dù khó biết bao
    Tìm cho bằng được, ta nào chịu thua!"
    Gian thần: "Tiên dược xin thưa
    Ðó là bộ não người vừa thanh xuân
    Lại thêm hiếu thảo vô ngần
    Có lòng nhân đức xa gần đều khen!"
    Vui mừng hoàng tử hỏi liền:
    "Não ta dùng chế thuốc tiên được nào?"
    Gian thần trong bụng mừng sao
    Bề ngoài giả bộ buồn rầu xin thưa:
    "Nào ai hơn được tâm từ
    Nào ai hiếu thảo được như bằng Ngài
    Não Ngài làm thuốc thật hay
    Nhưng nghe sao thấy đắng cay bội phần
    Triều thần đâu nỡ bất nhân
    Nào ai lại dám nhẫn tâm cùng Ngài!"

    Ông Hoàng khẳng khái buông lời:
    "Ta đây nào có tiếc đời gấm hoa
    Nếu mà cứu mạng Vua Cha
    Thì ta dù chết lòng đà sướng vui!"
    Triều thần thương cảm ngậm ngùi
    Toàn dân hay chuyện người người lệ sa.
    Ông Hoàng truyền: "Cắt đầu ta
    Mổ ra lấy não đem hòa thuốc ngay
    Cầu Trời phù hộ thuốc hay
    Chữa Vua khỏi bệnh ta đây ngậm cười!".
    Khen thay lòng hiếu tuyệt vời
    Cho nên động đến đất trời linh thiêng
    Thuốc hay như có phép Tiên
    Uống xong chén thuốc Vua liền khỏe ra.

    Ông Hoàng hiếu với mẹ cha
    Là tiền thân Phật Thích Ca thuở nào.

    [​IMG]



    Truyện: Viên Âm
     
  17. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Lòng Hiếu Chim Oanh Vũ

    Thuở xưa ở dãy Tuyết Sơn
    Có chim Oanh Vũ dễ thương, hiền hòa
    Vì cha mẹ bị mù lòa
    Một mình chim phải bay ra khu rừng
    Kiếm tìm trái chín thơm lừng
    Mang về cung kính cúng dường mẹ cha.

    Cách rừng cũng chẳng bao xa
    Có ông điền chủ thật là tốt thay
    Ruộng vừa cấy lúa năm nay
    Ông bèn phát nguyện: "Lúa này trổ bông
    Khi nào lúa tốt đầy đồng
    Ai cần lương thực vui lòng lấy ăn!"

    Một hôm Oanh Vũ bay ngang
    Thấy bao nhiêu lúa óng vàng đẹp tươi
    Chim bèn dừng cánh tìm mồi
    Tha nhiều lúa tốt về mời mẹ cha,
    Vừa khi điền chủ đi qua
    Tưởng chim phá hoại, ông ta phiền lòng
    Sai người giăng lưới trên đồng
    Bắt chim Oanh Vũ bỏ lồng treo chơi.

    Chim bèn nhỏ nhẹ đôi lời:
    "Sao ông lại nỡ giam tôi thế này?
    Ông thường bố thí hàng ngày
    Cho nên tôi mới ngừng đây kiếm mồi!".
    Ông điền chủ: "Kiếm cho ai
    Mà sao lui tới tha hoài lúa ta?".
    Chim thưa: "Tôi có mẹ cha
    Cả hai đều bị mù lòa tối tăm
    Bay đi kiếm sống khó khăn
    Mình tôi phải lấy phần ăn ba người!".
    Nghe ra điền chủ tươi cười
    Thả chim và nói: "Xin mời từ nay
    An tâm ghé lại ruộng này
    Cứ dùng thóc lúa ta đây không buồn!"

    Khen thay súc vật, chim muông
    Mà lòng hiếu thảo còn hơn nhiều người
    Ðã sinh ra giữa đất trời
    "Hiếu cùng cha mẹ" nhớ lời gấm hoa.
    Con chim Oanh Vũ chính là
    Tiền thân Ðức Phật Thích Ca một thời,
    Còn điền chủ tốt tuyệt vời
    Là Xá Lợi Phất người đời kính yêu.



    Truyện: Phật Pháp
     
  18. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Mối Thù Truyền Kiếp

    Thuở xưa có một thanh niên
    Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh
    Là con một, đã trưởng thành
    Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
    Mẹ già, cha sớm qua đời
    Chàng lo phụng dưỡng cho người Mẹ yêu,
    Thấy con vất vả sớm chiều
    Mẹ khuyên lấy vợ đủ điều thiệt hơn
    Nhưng con chẳng chịu kết hôn
    Mẹ bèn tự cưới vợ luôn cho chàng.

    Nàng dâu tiết hạnh, đảm đang
    Trong nhà tháo vát, ngoài làng tinh khôn
    Rủi thay không thể sanh con
    Thấy chồng lo nghĩ héo hon cõi lòng
    Vợ bèn tự cưới cho chồng
    Thêm cô vợ lẽ. Mặn nồng cả hai.

    Ít lâu vợ lẽ mang thai
    Chồng mừng hớn hở một hai nuông chiều
    Tỏ ra hết sức thương yêu
    Ðêm ngày săn sóc, sáng chiều nâng niu,
    Vợ đầu tủi phận buồn thiu
    Ngoài đầy ganh tức, trong nhiều hờn ghen
    Rắp tâm hiểm độc một phen
    Cho chồng chừa cái thói quen phũ phàng.

    Vợ đầu đi kiếm thuốc thang
    Trộn vào thực phẩm. Dễ dàng phá thai,
    Thành công lần một, lần hai
    Thêm lần ba nữa ra tay hại ngầm
    Mẹ con vợ lẽ lìa trần
    Trước khi tắt thở quyết tâm trả thù.

    Hết Xuân, qua Hạ, sang Thu
    Anh chồng khám phá chuyện xưa vợ làm
    Nổi cơn giận dữ vô vàn
    Ðọa đầy vợ cả hung tàn thẳng tay
    Ở đời vay trả, trả vay
    Nàng này đau đớn lìa ngay cõi đời.



    Truyện: H.G.
     
  19. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Mối Thù Truyền Kiếp
    (tiếp theo)

    Luân hồi sang kiếp thứ Hai
    Vợ sau trở lại đầu thai thành Mèo
    Vợ đầu cũng trở lại theo
    Hóa thành Gà mái, đẻ nhiều gà con
    Mèo rình, vồ lấy ăn luôn
    Giết thêm Gà mái, rửa hờn chẳng tha.

    Luân hồi sang kiếp thứ Ba
    Gà thành Beo cái. Mèo là con Nai
    Nai sinh con buổi sớm mai
    Buổi chiều Beo tới ăn hoài còn chi
    Ăn luôn cả chú Nai kia
    Cái vòng luẩn quẩn thảm thê hận thù.

    Luân hồi sang kiếp thứ Tư
    Nai là Thần ác. Beo vô nhà giàu
    Hóa thành con trưởng, gái đầu
    Ðến khi khôn lớn làm dâu nhà người
    Hai kỳ sinh nở con rồi
    Hung Thần hiện đến giết đời trẻ thơ.

    Ðến kỳ sinh nở thứ ba
    Vợ chồng tính kế trốn ra khỏi nhà
    Lánh về bên ngoại thật xa
    Ẩn thân nương náu cho qua hiểm nghèo
    Bảo toàn mạng sống con yêu
    Tránh tay Thần ác gây nhiều đau thương,
    Thời gian sau mới lên đường
    Bồng con trở lại quê chồng khi xưa.

    Ðường về vất vả nắng mưa
    Vợ chồng ghé lại nghỉ trưa trước thềm
    Kỳ Viên Tịnh Xá êm đềm
    Cây cao tỏa mát, liễu mềm buông lơi,
    Chợt như bão tố vang trời
    Hung Thần gầm thét tới nơi kia rồi
    Vợ chồng sợ hãi rụng rời
    Ôm con chạy thẳng vào nơi Phật Ðài
    Ðể con nằm dưới chân Ngài
    Quỳ xin cứu mạng, ngăn loài tàn hung



    Truyện: H.G.
     
  20. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân


    Truyện Cổ Phật Giáo I


    Mối Thù Truyền Kiếp
    (tiếp theo)

    Hung Thần tới tựa cơn giông
    Chư Thiên gác cửa chặn không cho vào,
    Từ bi Cửa Phật dạt dào
    Tình thương rộng mở xóa bao hận thù
    Hung Thần trở lại hiền từ
    Nhờ oai lực Phật rất ư nhiệm mầu.
    Hung Thần được dẫn vào chầu
    Ðể nghe Ðức Phật khuyên câu ôn tồn:
    "Các con giết hại nhau luôn
    Trả vay, vay trả dập dồn khổ đau
    Mối thù truyền kiếp đã lâu
    Hãy nên chấm dứt cho mau từ giờ!"

    Phật ngồi kể lại chuyện xưa
    Nguyên do đưa đến dây dưa hận thù,
    Phật khuyên hai kẻ cố tu,
    Rồi ngâm bài kệ như ru lòng người:
    "Thế gian khắp bốn phương trời
    Thời nào cũng vậy, muôn đời chẳng sai
    Oán mà báo oán kéo dài
    Than ôi oán đó theo ai chập chồng!
    Lấy ân báo oán đẹp lòng
    Oán tiêu tan mất, hết vòng khổ đau
    Ðó là chân lý dài lâu
    Của người hiểu đạo nhiệm mầu từ xưa!"

    Ðôi đàng như tỉnh cơn mơ
    Oan cừu chấm dứt, hận thù tiêu tan
    Trong tâm bừng ánh đạo vàng
    Cúi đầu tạ Phật, rộn ràng niềm vui.

    sa di.jpg



    Truyện: H.G.
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn