Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Truyện Cổ Phật Giáo II

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do mưa ngâu khởi đầu 2 tháng Chín 2009.

  1. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    sen4.jpg

    Ngọc Báu Trong Áo

    Thuở xưa có một thanh niên
    Tính tình hiếu khách, khắp miền kết giao
    Nhà giàu, con đại phú hào
    Bạc tiền, của cải kể sao cho vừa.
    Chuyện làm ăn chàng chẳng ưa
    Chỉ vui họp bạn, say sưa qua ngày.

    Năm hai mươi tuổi buồn thay
    Cha chàng bệnh nặng không may qua đời
    Lâu nay chàng chỉ rong chơi
    Làm ăn buôn bán có đời nào hay,
    Gia tài chắp cánh dần bay
    Ngoảnh đi ngoảnh lại trắng tay mất rồi
    Đành lê bước khắp phương trời
    Tìm thăm bạn cũ từ thời xa xưa.
    Người tiếp đón, kẻ tiễn đưa
    Tràn đầy tình nghĩa, dư thừa thủy chung
    Nhưng chàng đi khắp các vùng
    Lòng riêng tự ái chẳng dừng chân lâu
    Ghé thăm chỉ một lần đầu
    Rồi không trở lại tìm nhau sợ phiền.

    Một ngày đói khổ triền miên
    Sức tàn, lực kiệt giữa miền xa xăm
    Chàng bèn lê bước ghé thăm
    Một người bạn cũ lâu năm thân tình,
    Bạn chàng tiếp đón nhiệt thành
    Tiệc tùng ăn uống linh đình cùng nhau
    Vui buồn tâm sự trước sau
    Thăng trầm cuộc sống, khổ đau trường đời
    Im lìm chàng chẳng hé lời
    Dấu ngày khốn khổ, dấu thời tàn phai
    Dù cho dáng vẻ bề ngoài
    Bần cùng lộ rõ, dấu ai dễ nào.

    Một chiều uống rượu vườn đào
    Đôi bên chủ khách rượu vào lời ra
    Cùng nhau than thở gần xa:
    "Nhân tình thế thái sao mà chán thay!"
    Vơi đầy cạn chén mau say
    Bao nhiêu tâm sự trút đầy theo men
    Chẳng bao lâu chàng say mèm
    Bạn dìu vào ngủ. Ngồi bên trông chừng
    Ngắm chàng thấy vẻ bần cùng
    Nhớ ơn thuở trước đã từng giúp nhau
    Giờ mình hưởng cảnh sang giàu
    Đền ơn, giúp bạn qua cầu gian truân.



    Truyện: Thích Tâm Thiện
     
  2. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Ngọc Báu Trong Áo
    (tiếp theo)

    Biết chàng tự ái vô cùng
    Nếu công khai giúp chàng không nhận nào
    Chủ nhà lặng lẽ đi vào
    Nghĩ suy tìm cách khéo sao giúp người
    Phòng riêng mở tủ tìm tòi
    Chọn viên ngọc quý, hiếm hoi, đắt tiền
    Khâu vào gấu áo bạn hiền:
    "Ngọc này giúp sống bình yên trọn đời!"

    Hôm sau vừa lúc sáng trời
    Anh chàng thức dậy ngỏ lời biệt ly
    Bạn dù giữ, vẫn ra đi
    Nào đâu ở lại làm chi thêm phiền.
    Kể từ khi đó triền miên
    Giang hồ lưu lạc khắp miền đặt chân
    Màn trời chiếu đất lê thân
    Lang thang cực khổ kiếm ăn qua ngày.
    Một hôm lạc bước chốn này
    Tìm nhà trưởng giả dừng đây xin làm
    Đổ mồ hôi, góp sức tàn
    Kiếm ngày hai bữa vô vàn xót xa.

    Một hôm có khách ghé nhà
    Phú ông niềm nở chạy ra đón chào,
    Chàng làm công ngạc nhiên sao
    Nhận ra bạn cũ vườn đào thân thương.
    Khách xa sửng sốt vô cùng
    Hỏi chàng: "Sao lại ra nông nỗi này?
    Hai năm gặp gỡ trước đây
    Giúp anh ngọc quý, sao nay vẫn nghèo
    Vẫn tang thương, vẫn tiêu điều
    Hay là ngọc quý mất tiêu chốn nào
    Thử tìm gấu áo xem sao?"
    Anh chàng nghe nói ngỡ nào giấc mơ
    Sờ vào gấu áo đâu ngờ
    Ngọc kia còn đó sẵn chờ chàng thôi
    Nghẹn ngào chàng khẽ thốt lời:
    "Bấy lâu mê muội sống đời ngu si
    Ngọc trong tay chẳng biết gì
    Để rồi khổ mãi! Trách chi Phật, Trời!
    U minh che lấp trí người
    Khùng điên hạng nhất trên đời là tôi!"

    Từ lâu Phật đã dạy rồi:
    "Chúng sanh Phật tánh sẵn nơi thân này,
    Tương lai thành Phật một ngày
    Riêng ta là Phật giờ nay đã thành.
    Chúng sanh tu khéo tâm mình
    Tương lai cũng sẽ trở thành Phật thôi!"



    Truyện: Thích Tâm Thiện
     
  3. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    mask.jpg

    Người Làm Mặt Nạ

    Có người thợ ở làng xa
    Chuyên làm mặt nạ thật là khéo tay
    Rành nghề sinh sống lâu nay
    Trong nhà hình vẽ treo đầy khắp nơi
    Bao nhiêu nét mặt con người:
    Đây sao hung ác, kia thời hiền lương
    Buồn vui, cười khóc, ghét thương
    Đủ hình mặt nạ phô trương mẫu hàng.

    Một ngày đoàn kịch ghé làng
    Dựng lều chuẩn bị rộn ràng xóm thôn
    Diễn tuồng "Ác Quỷ" kinh hồn
    Nên cần mặt nạ đặt Ông thợ làm,
    Ông mừng nhận được "mối hàng"
    Trổ tài hoàn tất vội vàng ngày đêm
    Vẽ tô mặt quỷ liên miên
    Trông vừa ma quái lại thêm dữ dằn.

    Tình cờ bạn quý ghé thăm
    Thấy Ông nét mặt tối tăm bất thường
    Gian manh, hắc ám, bất lương,
    Ra về khách mãi vấn vương, ngỡ ngàng.

    Tháng sau bạn lại ghé ngang
    Vừa nhìn mặt chủ reo vang vui mừng:
    "Bác trông tốt tướng vô cùng
    Kỳ này sắc diện xem chừng đẹp ra
    Chắc nhiều may mắn đây mà?"
    Chủ nhân nghe hỏi lòng đà hoang mang
    Sau khi suy ngẫm kỹ càng
    Mới hay là tại "mối hàng" mà thôi!

    Lần đầu mặt quỷ tô bồi
    Suốt ngày tưởng tượng mắt lồi, răng nanh
    Lưỡi thè máu đỏ liếm quanh
    Da vàng hung ác, mặt xanh dữ dằn
    Khiến Ông sắc diện tối tăm
    Khiến cho khách mới băn khoăn vô vàn.

    Lần sau mặt nạ nhận làm
    Là khuôn mặt vị công thần thanh liêm
    Miệt mài Ông thức ngày đêm
    Tạo ra những nét lành hiền, thanh cao
    Nụ cười nhân hậu dạt dào
    Khiến Ông ảnh hưởng tốt vào dung nhan
    Mặt Ông bỗng đẹp rỡ ràng
    Ghé thăm khách mới khen rằng tốt tươi.

    Từ lâu Kinh Phật dạy rồi:
    "Những điều chứa ẩn ở nơi Tâm người
    Luôn luôn biểu lộ ra ngoài:
    Tâm như họa sĩ đại tài khéo tay
    Vẽ muôn hình tượng giống thay,
    Chúng sanh nên gắng tu ngay Tâm mình!"



    Truyện: Như Thủy - Như Đức
     
  4. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Người Mù Sờ Voi

    Thuở xưa có một Quốc Vương
    Tên là Cảnh Diệp dễ thương, hiền hòa
    Chăm lo dân chúng nước nhà
    Nhân từ, thuần hậu, gần xa mến Người
    Người đem Phật pháp dạy đời
    Cho nên thời đó khắp nơi an bình
    Ngoài dân chúng, trong triều đình
    Đạo mầu nhuần thấm, nghĩa tình chứa chan.

    Tiếc thay bên cạnh ngai vàng
    Vẫn còn vài vị đại thần kém may
    Tôn thờ ngoại đạo mê say
    Luôn gieo mâu thuẫn, mãi gây bất hòa,
    Quốc Vương lòng dạ xót xa
    Nghĩ suy tìm cách vạch ra lỗi lầm
    Mong sao hoán cải thành phần
    Còn xa Cửa Phật, chưa gần Thích Ca.

    Một hôm lệnh Quốc Vương ra
    Ai mà bị tật mù lòa bẩm sinh
    Đại thần trong chốn triều đình
    Phải ra công kiếm, dẫn trình quốc vương.
    Các quan kiếm khắp xóm làng
    Gom về một đám người mang tật mù
    Dắt nhau cùng bước lần mò
    Tay khua gậy trúc, chân dò lối đi.

    Mọi người chẳng rõ chuyện chi
    Vua cười khẽ nói: "Có gì lạ đâu,
    Những người mù đã từ lâu
    Con voi chẳng biết đuôi đầu ra sao
    Đưa voi cho họ sờ vào
    Để xem họ tả thế nào mà thôi!
    Hãy khuyên họ cố tranh tài
    Ai mà tả đúng Trẫm thời thưởng cho!"

    Vui thay cả đám người mù
    Chuồng voi gần đó được đưa ngay vào
    Kềm voi kỹ lưỡng trước sau
    An toàn, chắc chắn. Đua nhau mà sờ!
    Chàng nào cũng nghĩ như mơ:
    "Xưa nay mình có bao giờ sai đâu
    Tay ta sờ giỏi hàng đầu
    Luôn luôn chính xác, từ lâu tinh tường!"
    Sờ voi xong họ vui mừng
    Kéo nhau trở lại hoàng cung tranh tài.



    Truyện: Hoàng Minh
     
  5. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Người Mù Sờ Voi
    (tiếp theo)

    Người sờ đúng cái vòi dài
    Nói voi giống chiếu nhà ai cuốn tròn,
    Người sờ phải cái ngà thon
    Nói voi giống chiếc sừng non trâu làng,
    Người sờ tai, cãi oang oang:
    "Con voi giống cái quạt nan mùa hè
    Quạt sao mát gớm mát ghê!"
    Chàng mù kế tiếp vội chê mọi người
    Hông voi sờ đúng tận nơi
    Chàng bèn lên tiếng: "Voi thời khác chi
    Bức tường dài, lại phẳng lì
    Chính tay tôi đã ôm ghì nó đây!"
    Người sờ chân nói:" Chán thay!
    Các anh trật hết! Voi này chẳng qua
    Giống như một cái cột nhà
    Tôi đây ôm thử khó mà nâng lên!"
    Người sờ đuôi vội cãi liền:
    "Các anh thật đúng những tên... mù lòa,
    Con voi giống chổi quét nhà
    Tôi cầm, tôi nắm, tôi chà hồi lâu!"

    Thế là cả đám gây nhau
    Chàng nào cũng nghĩ mình đâu có lầm!
    Nói nhao nhao, cãi rầm rầm
    Gậy khua lên tưởng như gần phang nhau.
    Vua, quan kẻ trước người sau
    Nhìn vào hoạt cảnh tránh đâu khỏi cười,
    Quốc Vương nói với mọi người:
    "Các khanh thấy đó! Trò đời khác chi!
    Chỉ riêng hình dáng voi kia
    Người mù nào có biết gì rõ đâu
    Vậy mà xúm lại cãi nhau
    Nghĩ mình tài giỏi hàng đầu kém ai!"

    "Trong triều đình cũng vậy thôi
    Tà ma ngoại đạo lắm người vẫn theo
    Tôn thờ chủ nghĩa, giáo điều
    Với bao học thuyết mang nhiều lầm sai,
    Chỉ hay một, chẳng biết hai
    Mười phần chân lý nào ai tỏ tường!
    Giữa vùng ánh Đạo thênh thang
    Chỉ riêng Đức Phật vô vàn kính yêu
    Là người giác ngộ mọi điều
    Dạy ta chân lý cao siêu nhiệm mầu!"

    Các quan hổ thẹn cúi đầu
    Kể từ khi đó rủ nhau tu hành
    Phụng thờ Tam Bảo chân thành
    Ước mong thoát kiếp tử sanh luân hồi!"

    ldv.jpg



    Truyện: Hoàng Minh
     
  6. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Nước Mắt Mẹ Hiền

    Thuở xưa có một nhà buôn
    Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi
    Nổi trôi buôn bán khắp nơi
    Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh.
    Hơn mười năm thoáng trôi nhanh
    Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông
    Cửa nhà to đẹp vô cùng
    Cạnh ngay bãi biển chập chùng sóng vang.

    Vợ nhà buôn rất đảm đang
    Nhưng trên nét mặt luôn mang vẻ buồn
    Âu lo theo những chuyến buôn
    Theo cơn bão tố dập dồn hiểm nguy
    Chồng đi có mệnh hệ chi
    Con thơ, vợ dại dễ gì sống yên,
    Con trai lên sáu, lành hiền
    Mẹ nhìn khuây khỏa nỗi niềm lo âu.

    Một đêm thao thức canh thâu
    Trời đông lạnh lẽo, mưa sầu tuôn rơi
    Chồng đi buôn đã lâu rồi
    Phương xa nhắn tiếng ngày mai trở về.
    Vợ đang lo sợ tái tê
    Chợt nghe biển động, bốn bề cuồng quay
    Gió gầm vang, sóng dâng đầy
    Thâu đêm, suốt sáng. Qua ngày hôm sau
    Đoàn thuyền buôn chẳng thấy đâu
    Mọi người ra bãi lo âu ngóng chờ
    Mãi khi gần tối mịt mờ
    Một thuyền sống sót ghé bờ mà thôi
    Các tàu, thuyền khác đắm rồi
    Vợ nhà buôn chợt rụng rời đớn đau
    Chồng mình vùi xác biển sâu
    Than ôi đất thảm, trời sầu là đây!
    Tang thương ngất lịm thân gầy,
    Còn bao hy vọng trút đầy vào con.



    Truyện: Quảng Huệ
     
  7. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Nước Mắt Mẹ Hiền
    (tiếp theo)

    Thời gian như sóng dập dồn
    Con nay khỏe mạnh, lớn khôn nên người
    Chàng luôn nhìn biển xa vời
    Như thầm mơ ước cuộc đời phiêu lưu.
    Một hôm Chàng hỏi Mẹ yêu:
    "Cha con thời trước đã theo nghề gì?"
    Mẹ Chàng lo sợ, dấu che:
    "Chỉ buôn trong nước, không hề đi xa!"
    Chàng bèn theo gót giống Cha
    Đi buôn quanh quẩn gần nhà mà thôi,
    Tiền vàng được bốn đồng lời
    Mang về biếu mẹ giúp người khó khăn.

    Một hôm thiên hạ nói rằng:
    "Cha Chàng từng có cửa hàng dầu thơm!"
    Chàng bèn suy tính thiệt hơn
    Đổi nghề, mở tiệm dầu thơm trong vùng
    Lần này lời những tám đồng
    Chàng đưa nhờ Mẹ cúng trong các chùa.

    Có người lại nói: "Ngày xưa
    Cha Chàng chuyên bán ngọc ngà, nữ trang!"
    Chuyển qua nghề mới dễ dàng
    Chàng lời mười sáu đồng vàng ngay thôi!
    Chẳng cần buôn bán xa xôi
    Chuyến sau lời được ba mươi hai đồng,
    Mẹ mang giúp kẻ khốn cùng,
    Và làm công đức khắp trong chùa chiền.

    Cuối cùng có kẻ nói thêm:
    "Bán buôn đường biển cũng nên theo nghề
    Noi gương Cha thuở xưa kia!"
    Lời gây kích thích! Chàng nghe bồi hồi!
    Vẳng như tiếng gọi biển khơi
    Trùng dương thách đố chí người thanh niên.
    Bán vàng, gom vốn, mua thuyền
    Chuyến này lòng quyết buôn miền xa xôi,
    Chàng về tìm Mẹ trình lời
    Mẹ nghe sửng sốt, lệ rơi hãi hùng!
    Mẹ ngăn: "Nguy hiểm vô cùng
    Cha con đi biển đã từng vùi thây
    Khổ đau lòng Mẹ còn đầy
    Nỡ nào bỏ Mẹ lất lây một mình!
    Con đi trời biển lênh đênh
    Mẹ buồn khô héo chắc đành chết thôi!"



    Truyện: Quảng Huệ
     
  8. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Nước Mắt Mẹ Hiền
    (tiếp theo)

    Thanh niên chẳng chịu nghe lời
    Quyết tâm! Cãi Mẹ!Ra khơi! Căng buồm!
    Rủ thêm thuyền bạn đi buôn
    Cùng nhau gom lại một đoàn thật đông.
    Mẹ nhìn cảnh tượng não lòng:
    "Trước Cha đã vậy! Giờ con khác nào!"
    Mẹ lăn xuống đất thảm sao
    Ôm chân con lại, khóc gào cản ngăn,
    Thanh niên thoáng chút băn khoăn
    Thế rồi cương quyết rút chân ra liền
    Bước qua đầu của Mẹ hiền
    Không quay nhìn lại. Xuống thuyền ra đi.
    Mẹ ngồi dậy, dẹp sầu bi
    Sợ con quả báo nên chi nguyện cầu:
    "Cầu con may mắn dài lâu
    Tai qua, nạn khỏi, trước sau an bình,
    Mong con vẫn hái quả lành
    Dù ngang đầu Mẹ nỡ đành bước qua!"

    Đoàn thuyền vượt sóng ra xa
    Bình an vô sự trong ba ngày đầu,
    Vài ngày sau giữa biển sâu
    Gặp cơn bão lớn thuyền, tàu nát tan,
    Thanh niên may mắn vô vàn
    Đeo trên tấm ván trôi ngang xác người
    Dạt vào bến lạ xa vời
    Một mình lê bước tìm nơi an lành.



    Truyện: Quảng Huệ
     
  9. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Nước Mắt Mẹ Hiền
    (tiếp theo)

    Mấy ngày vất vả trôi nhanh
    Tới thành phố nọ. Vây quanh đón chào
    Bốn nàng Tiên đẹp xiết bao
    Mời Chàng ở lại vườn đào chung vui
    Hưởng nhiều lạc thú trên đời
    Mỗi Tiên trang điểm đeo nơi ngực nàng
    Một đồng tiền lấp lánh vàng
    Giống tiền Chàng biếu Mẹ Chàng trước đây.
    Ít ngày hưởng lộc vui vầy
    Chàng rời Tiên nữ nơi này. Rong chơi!

    Ghé vào thành phố thứ hai.
    Tám Tiên chào đón lả lơi, dịu dàng.
    Điểm trang trên ngực tám nàng
    Tám đồng tiền giống tiền vàng ngày xưa.
    Hưởng vui, hưởng lộc say sưa
    Rồi Chàng lê gót giang hồ đi xa.

    Ghé vào thành phố thứ ba
    Bao Tiên đẹp đẽ ùa ra đón mời
    Mười sáu nàng. Đẹp tuyệt vời.
    Thân người quyến rũ, ngực người điểm trang
    Đủ mười sáu đồng tiền vàng
    Hết lòng cung phụng cho Chàng sớm trưa.

    Lãng du quen thói đẩy đưa
    Chàng vào thành phố thứ tư đông người
    Một bầy Tiên nữ xinh tươi
    Xiêm y lộng lẫy, ba mươi hai nàng
    Ba mươi hai đồng tiền vàng
    Tiên đeo trước ngực, nhịp nhàng múa ca
    Đón Chàng trong cánh tay ngà
    Linh đình yến tiệc, nguy nga cung đình
    Đồng vàng phô sắc lung linh
    Khiến Chàng nhớ lại chuyện mình xưa kia
    Tiền lời đưa Mẹ cúng đi
    Giờ đây phước đức hưởng về đẹp thay!
    Chỉ gần Tiên được ít ngày
    Rồi Chàng lại muốn chia tay các nàng
    Dù Tiên hết sức khuyên can
    Vẳng như có tiếng gọi Chàng thiết tha!



    Truyện: Quảng Huệ
     
  10. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Nước Mắt Mẹ Hiền
    (tiếp theo)

    Chuyến này đi thật là xa
    Tới thành phố nọ mở ra đón chào
    Bước qua cửa sắt Chàng vào
    Cửa liền đóng lại, vách cao bốn bề,
    Dấn thêm một quãng đường đi
    Chợt nhìn cảnh tượng gớm ghê rùng mình,
    Một người đang chịu cực hình
    Trên đầu phải đội một vành sắt nung
    Sắt đang cháy đỏ phừng phừng
    Khiến bao máu mủ không ngừng tuôn rơi.
    Thương tâm Chàng hỏi đôi lời
    Nạn nhân kể lể: "Luật trời tránh đâu!
    Ta từng làm Mẹ khổ đau
    Giờ đây quả báo trước sau đến liền
    Chịu hình phạt khổ triền miên
    Chờ người bất hiếu thay phiên gánh giùm!"

    Chàng đang suy nghĩ mung lung
    Chợt đâu vành lửa bập bùng bay qua
    Chụp lên đầu, nóng cháy da
    Máu tuôn, khói bốc thật là thảm thương.
    Người kia trở lại bình thường
    Tai qua, nạn khỏi, vết thương đã lành,
    Nhắn Chàng: "Bạn chịu cực hình
    Đến khi có kẻ thay mình ghé đây!"

    Chao ơi! Đau đớn dâng đầy
    Da này lửa cháy! Thịt này sắt nung!
    Tuy Chàng khổ sở vô cùng
    Nhưng lòng tự nghĩ: "Ta đừng trông mong
    Cực hình cứ mãi xoay vòng
    Phải nên chấm dứt ngay trong kiếp này,
    Đừng ai chịu cảnh đọa đầy,
    Đừng ai làm Mẹ hao gầy khổ đau!"
    Chàng bèn khe khẽ nguyện cầu:
    "Tôi xin phát nguyện trước sau một lời
    Đội vành này mãi trên đời
    Cực hình gánh chịu cho người trần gian!"

    Tình thương nở đẹp vô vàn
    Trong lời phát nguyện chứa chan tâm thành
    Khiến Chàng hưởng phước thật nhanh
    Tội tình giải thoát, cực hình tiêu tan,
    Vành nung kia loé ánh vàng
    Đột nhiên rời khỏi đầu Chàng bay cao
    Chàng lành lặn như thuở nào
    Quay về cuộc sống với bao an lành.
    Mẹ như hiện giữa mây xanh
    Dịu dàng vẫy gọi con nhanh trở về.

    sen7.jpg



    Truyện: Quảng Huệ
     
  11. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Quả Báo

    Thuở xưa có một nàng dâu
    Lẳng lơ, dâm đãng từ lâu trong làng
    Ngoại tình nàng mãi mơ màng,
    Mẹ chồng còn đó nên nàng âu lo,
    Lập mưu, tính kế đắn đo
    Làm sao trừ khử bà cho khỏi phiền.
    Nàng dâu làm bộ lành hiền
    Hết lòng hầu mẹ. Chồng liền cả tin
    Trong lòng mừng rỡ vô biên
    Nghĩ mình hiếu đễ nhất trên cõi đời.

    Một ngày vợ khẽ lựa lời:
    "Ta nên giúp mẹ thoát nơi bụi trần
    Giúp bà siêu thoát linh hồn
    Về vùng tiên cảnh hưởng muôn lộc trời
    Hưởng bao hạnh phúc tuyệt vời
    Vợ chồng ta mới là người con ngoan!"

    Chồng tin vợ. Lầm kế gian.
    Nhỏ to tính toán, cùng bàn: "Khó chi
    Mình theo phương pháp Đạo kia
    Đào hầm chất củi bốn bề hỏa thiêu
    Thế là mẹ sẽ tiêu diêu
    Về miền cực lạc bao nhiêu phước lành!"
    Vợ chồng vội vã thi hành
    Bày ra yến tiệc mời quanh họ hàng,
    Tiệc tàn, họ trở về làng
    Chỉ còn lại mẹ. Anh chàng thành tâm
    Mời bà ngồi xích lại gần
    Hầm sâu, lửa đỏ xô chân mẹ vào.
    Chàng con khờ khạo biết bao
    Nghĩ rằng chắc mẹ trời cao thác về,
    Nàng dâu gian ác hả hê
    Vợ chồng hoan hỉ ra về cùng nhau.



    Truyện: Gương Nhân Quả
     
  12. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Quả Báo
    (tiếp theo)

    Nào ngờ ở dưới hầm sâu
    Có nơi khoảng trống lửa đâu dội vào
    Mẹ rơi xuống đó, may sao!
    Thân già sống sót xiết bao nhiệm mầu,
    Bám cây leo khỏi hầm sâu
    Gian nan thân xác, buồn đau cõi lòng
    Leo lên vất vả vô cùng
    Tới nơi khuya khoắt, một vùng tối tăm
    Đường về nhà quá xa xăm
    Mẹ trèo lên nhánh cây nằm ẩn thân
    Nghỉ đêm kín đáo vô ngần
    Cây to rậm rạp nhiều tầng lá xanh.

    Bỗng đâu có lũ gian manh
    Vừa đi ăn trộm ở quanh trong vùng
    Đến đây mỏi mệt tạm ngừng
    Nằm lăn dưới gốc cây cùng nghỉ ngơi.
    Mẹ la hoảng, tiếng động trời
    Trộm kia đang ngủ, rụng rời hoảng kinh
    Thoát thân ôm của trốn nhanh
    Bạc vàng rớt lại cũng đành bỏ rơi.

    Qua đêm, tới lúc sáng trời
    Mẹ leo cây xuống tìm nơi lối về
    Chợt nhìn thấy của rơi kia
    Bà bèn nhặt lấy rồi đi về nhà.
    Nàng dâu thấy mẹ hiện ra
    Trong lòng kinh hãi tưởng bà hiển linh,
    Anh chồng tưởng mẹ siêu sinh
    Giờ đây trở lại thăm mình. Mừng thay!
    Đón chào vồn vã nói ngay:
    "Con nhờ có vợ chỉ bày cách thiêu
    Chắc nay mẹ hưởng lộc nhiều
    Con mừng đưa được mẹ yêu lên trời
    Mừng nay mẹ ghé về chơi
    Vợ con thật quả là người dâu ngoan!"

    Mẹ nghe xong chợt bàng hoàng
    Âm mưu hại mẹ do nàng dâu thôi!
    Bà bèn nhỏ nhẹ đôi lời:
    "Mẹ nay về được cõi trời nhờ dâu
    Phép siêu thăng thật nhiệm màu!"
    Bà moi trong túi đưa dâu bạc vàng:
    "Ông bà con ở thiên đàng
    Gửi con của cải mẹ mang giùm về
    Ngọc ngà, châu báu ê hề
    Mẹ thời yếu đuối chẳng bê được nhiều
    Con nên làm phép hỏa thiêu
    Về nơi tiên cảnh lấy nhiều của thêm!"



    Truyện: Gương Nhân Quả
     
  13. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Quả Báo
    (tiếp theo)

    Nàng dâu nổi máu tham lên
    Mê mờ con mắt, nghe liền tin ngay
    Nhìn chồng khẽ nói mê say:
    "Chàng cho phép thiếp mai này siêu thăng
    Hỏa thiêu giống mẹ của chàng
    Thiếp về tiên cảnh sẽ mang được nhiều
    Bạc vàng của cải bao nhiêu
    Thiếp mong gom hết ôm theo về nhà
    Chúng mình thành đại phú gia
    Cho đời nể mặt. Nghĩ mà sướng thay!"

    Chồng nghe ưng ý theo ngay
    Đào hầm, chất củi như ngày mẹ thiêu
    Rồi âu yếm nói vợ yêu
    Gieo mình lửa đỏ đúng theo phép mầu
    Siêu thăng tiên cảnh cho mau
    Kẻo ông bà đợi chờ lâu thêm phiền.

    Ở đời quả báo theo liền
    Hại người mưu độc trở nên hại mình
    Nàng dâu dâm đãng ngoại tình
    Tham lam, gian ác nay đành bỏ thân.

    h1.jpg



    Truyện: Gương Nhân Quả
     
  14. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Tai Hại Của Tham Ái

    Ngày xưa có chị vợ kia
    Lẳng lơ, trắc nết, thiết gì chồng đâu
    Loạn luân phạm tội từ lâu
    Tư tình lén lút: Chị dâu em chồng.
    Lửa tình càng cháy càng nồng
    Đưa người vào chốn tột cùng ác tâm.

    Vợ kia chẳng chút ngại ngần
    Xúi em tìm cách hại ngầm người anh,
    Thoạt đầu em chẳng nỡ đành
    Tỉ tê xúi mãi nghe thành êm tai
    Giết anh ngay! Tội tày trời!
    Cả hai thỏa thích sống đời tự do.

    Chồng tuy chết vẫn âu lo
    Vẫn thương vợ cũ, muốn cho cận kề
    Thằn lằn hóa kiếp trở về
    Rơi trên mình vợ, phòng the nô đùa,
    Vợ thời độc ác có thừa
    Nhìn thằn lằn biết chồng xưa. Giết liền!

    Tình yêu vợ mãi không quên
    Chồng đầu thai lại về bên vợ nhà
    Luôn nằm cạnh, chẳng rời xa
    Làm thân con chó vào ra bên mình
    Theo chân như bóng theo hình,
    Trai làng đùa hỏi: "Cô thành thợ săn?"
    Vợ nghe nổi máu dữ dằn
    Cột ngay chó lại giết phăng nữa rồi!

    Lần này chồng lại đầu thai
    Làm con bò đực theo hoài vợ kia
    Đi về quấn quýt mỗi khi,
    Trai làng chọc ghẹo: "Cô đi chăn bò?"
    Thế là cô vợ thẹn thò
    Cột bò thật chặt. Giết cho khỏi phiền!



    Truyện: Thông Kham
     
  15. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Tai Hại Của Tham Ái
    (tiếp theo)

    Chồng tuy bị giết ba phen
    Vẫn còn vương vấn, chồng bèn đầu thai
    Lần này thành cậu con trai
    Vợ sinh ra cậu mừng hoài chẳng thôi.
    Cậu trai góp mặt với đời
    Kiếp xưa hằn dấu in nơi tâm hồn
    Nhớ bao đau khổ dập dồn
    Cậu làm khó mẹ, ẵm bồng chẳng cho,
    Chỉ ưng ông nội chăm lo
    Buồn vui khuya sớm, đói no tháng ngày.

    Bốn mùa lần lượt vần xoay
    Trẻ kia biết nói, giờ đây lớn rồi,
    Một hôm thuật hết đầu đuôi
    Bao nhiêu tiền kiếp từ thời xa xưa,
    Nghẹn ngào nhìn nội khẽ thưa:
    "Nó đâu là mẹ! Là thù đấy thôi!
    Lòng gian ác, máu tanh hôi
    Xúi người hiểm độc, sống đời loạn luân!"

    Nội nghe kinh ngạc vô ngần
    Gia đình địa ngục cõi trần chẳng sai!
    Chuyện tình đẫm máu bi ai
    Chao ơi tham ái hại người khổ thay!
    Ông ôm cháu nói: "Từ đây
    Chúng mình hãy bỏ chốn này ra đi
    Cháu đừng buồn nữa làm chi
    Ta tìm cửa Phật xin về nương thân!"

    Thời gian trôi! Một mùa Xuân
    Trong ngôi chùa nọ ở gần rừng hoa
    Người ta thấy một tăng già
    Sống cùng chú tiểu thật là bình an!
    Chuông chùa thánh thót ngân vang
    Như xua nỗi khổ trần gian tràn trề
    Vén màn tăm tối u mê
    Thênh thang tịnh độ đường về thơm hương.

    sen11.jpg



    Truyện: Thông Kham
     
  16. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Tinh Tấn Vì Đạo

    Tại nơi tịnh xá Trúc Lâm
    Thành Ba La Nại, mùa Xuân đã về
    Đất trời tĩnh lặng bốn bề
    Muôn hoa phô sắc sum xuê trên cành
    Đàn chim vui hót lượn quanh
    Hương xuân phảng phất bên mành ngất ngây.
    Thế Tôn an tọa nơi đây
    Nhưng nhìn thấy cảnh đọa đầy phương xa
    Dân tình khốn khổ kêu ca
    Dưới quyền của Kế Hoa Đà hại dân
    Vừa tàn ác, lại bất nhân
    Khiến cho đất nước muôn phần tang thương.
    Tâm từ tỏa ngát muôn phương
    Thế Tôn tìm cách cứu hàng chúng sinh
    Cử người thay mặt cho mình
    Đến nơi giáo hóa, chân tình giúp dân.

    Trong hàng đệ tử thiết thân
    Chẳng nề gian khổ, mười phần thiết tha
    Có tôn giả Phú Lâu Na
    Cử làm sứ giả thật là thuận duyên,
    Phú Lâu Na nhận lời liền
    Nguyện đem chánh pháp đi truyền bá ngay.
    Thế Tôn hỏi: "Đất nước này
    Đã nhiều độc ác, lại đầy tàn hung
    Cần nhiều can đảm vô cùng
    Mới mong trải được tấm lòng từ bi?"
    Phú Lâu Na: "Con ngại chi
    Đương đầu thử thách nguyện đi giúp đời!"

    - "Nếu người chửi mắng nặng lời?"
    - "Con coi như món quà người tặng thôi
    Quà không nhận, mình trả lui
    Lòng thời thanh thản, an vui, chẳng phiền,
    Người ta như vậy còn hiền
    Không dìm con chết đuối liền! Cũng may!"

    - "Nếu người dìm xuống nước ngay?"
    - "Con coi như họ còn đầy từ tâm
    Lại thêm tối dạ vô ngần
    Vì không ném đá máu tuôn trên đầu!"
    - "Nếu người độc ác bảo nhau
    Đầu ngươi ném đá. Tính sao bây giờ?"
    - " Bạch Thế Tôn! Họ còn khờ
    Chưa mang gậy gộc ra mà đập con!"



    Truyện: Thiện Bình
     
  17. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo II - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo II


    Tinh Tấn Vì Đạo
    (tiếp theo)

    - "Nếu người dùng gậy đánh luôn?"
    - "Con cho như thế vẫn còn là may
    Không giam giữ, chẳng tù đày
    Con đường truyền Đạo còn đầy tự do!"

    - "Nếu người tìm cách bỏ tù
    Họ giam ngươi lại không cho ra ngoài?"
    - "Thưa rằng họ vẫn tốt thay!
    Vì con sẽ có nhiều ngày tu thân
    Thảnh thơi tĩnh dưỡng tinh thần
    Luyện nung ý chí thêm phần kiên trinh!"

    - "Nếu người hại đến thân mình
    Lấy gươm đâm chém mặc tình chẳng nương?"
    - "Thưa rằng họ vẫn còn thương!
    Con không bị giết! Còn đường tương lai!"

    - "Nếu người ta giết thẳng tay?"
    - "Bạch Thế Tôn! Họ vẫn đầy từ tâm,
    Giúp con giải thoát tấm thân
    Một đời giả tạm, muôn phần khổ đau
    Đường tu thành quả cho mau
    Chứng Vô Thượng Giác! Đạo mầu nở hoa!"

    Nghe xong lời Phú Lâu Na
    Thế Tôn khen ngợi: "Thật là tuyệt hay!
    Ngươi đầy ý chí mạnh thay
    Nêu cao chân lý thân này coi khinh
    Xứng danh đệ tử trung trinh
    Thay ta giáo hóa chúng sinh giúp đời
    Giương cao ngọn đuốc tuyệt vời
    Nước phương xa đó đến nơi soi đường
    Đạo vàng trải rộng tình thương
    Gieo mầm giải thoát, ươm hương an lành!"
    Cúi đầu đảnh lễ tâm thành
    Vâng lời Phật dạy, nhiệt tình ra đi
    Bước chân in dấu từ bi
    Phú Lâu Na quyết thực thi lời Ngài
    Dù bao gian khổ trần ai
    Đóng vai sứ giả Như Lai cho tròn...

    ptc.jpg



    Truyện: Thiện Bình



    Hết
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn