Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Truyện Cổ Phật Giáo III

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Tâm Linh' do mưa ngâu khởi đầu 2 tháng Chín 2009.

  1. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo III


    Mở Mắt Chiêm Bao
    (tiếp theo)

    Sa di đang phút mơ mòng
    Suy tư trôi chảy theo dòng miên man
    Bỗng nghe thầy nói nhẹ nhàng:
    "Này con chẳng đánh trúng nàng vợ hư
    Đánh nhằm đầu trọc của sư
    Khiến ta đau điếng tưởng như sập nhà!"
    Chú Tăng Hộ bừng tỉnh ra
    Cơn mơ đứt đoạn chú ta nhủ lòng:
    "Chết rồi, nghĩ lén đừng hòng!
    Ông thầy biết hết! Đừng mong giấu thầy!"
    Co giò chú chạy như bay
    Chạy như ma đuổi trốn ngay khỏi chùa,
    Mấy người bạn chú chẳng vừa
    Rượt theo bắt lại và đưa chú về
    Ghé vào trình báo mọi bề
    Dưới chân đức Phật, mong nghe lời vàng.

    Phật bèn an ủi chú rằng:
    "Tâm phàm phu cứ lang thang âm thầm
    Rong chơi lén lút xa gần
    Vô hình, vô dạng khó ngăn được nào,
    Người hiền trí phải khéo sao
    Giống như mục tử bắt trâu ngoài đồng
    Dùng dây xỏ mũi trâu hoang
    Dắt trâu về lại trong làng chưa thôi,
    Chăn dắt trâu thật kỹ rồi
    Đến khi thả lỏng buông lơi mặc lòng
    Mà trâu hết lén đi rong
    Đến thời điểm đó mới hòng tạm yên!"
    Nghe lời Phật. Vững lòng tin
    Sa di Tăng Hộ thấy liền hướng đi
    Yên lòng ở lại, kiên trì
    Theo thầy học đạo đến khi đạt thành
    Một ngày đắc quả tu hành
    Bậc A La Hán tốt lành lắm thay!

    sa_di.jpg



    Truyện: Truyện Cổ Phật Giáo
     
  2. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo III


    Năm Giọt Mật

    Ngày xưa có kẻ tử tù
    Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng
    Trốn cho mau, vội tìm đường,
    Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
    Xua hai voi dữ hiểm nghèo
    Vòi vươn dài thượt, miệng kêu vang ầm,
    Trong cơn hốt hoảng tâm thần
    Chẳng may chàng lại sa chân dọc đường
    Rơi vào miệng giếng thảm thương
    Giếng sâu hun hút khiến chàng hoảng kinh
    Vung tay quờ quạng quanh mình
    Thấy cây buông rễ rung rinh lưng chừng
    Chàng ôm thật chặt, vui mừng
    Phen này tưởng thoát. Tìm đường trèo lên
    Nào ngờ ngay miệng giếng trên
    Hai con voi dữ đến bên kiếm người
    Rống vang náo động đất trời
    Cỏ cây giẫm đạp tơi bời thị uy,
    Chàng tù hãi sợ kể chi
    Tính đường tụt xuống đáy kia cho rồi
    Nhưng khi nhìn xuống, chao ơi!
    Ba con rồng lớn uốn người dưới sâu
    Giơ nanh, múa vuốt, vươn đầu
    Phun tia lửa nóng, phun mầu đỏ thiêu
    Muốn bay lên chỗ dây leo
    Nuốt chàng vượt ngục đang trèo nơi đây.

    Chàng bèn bám chặt rễ cây
    Tưởng rằng lủng lẳng thế này tạm yên
    Ác sao ngay ở phía trên
    Hai con chuột cống cắn liền đầu dây
    Một đen, một trắng to thay
    Đua nhau gặm nhấm rễ này mải mê.
    Nhìn quanh thành giếng cận kề
    Chợt trong hang hốc bốn bề nhô ra
    Bốn con rắn độc hít hà
    Ngóc đầu thè lưỡi mổ qua thân người.



    Truyện: Truyện Cổ Phật Giáo
     
  3. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo III


    Năm Giọt Mật
    (tiếp theo)

    Chàng toan leo tuốt lên thôi
    Mong tìm đường thoát khỏi nơi chốn này
    Nhưng đuối sức, lại yếu tay
    Miệng khô, cổ cháy, thân đầy mồ hôi
    Anh chàng ngửa mặt thốt lời:
    "Trời ơi sao nỡ hại tôi thế này!"
    Chừng như sắp tắt thở ngay
    Trong cơn tuyệt vọng dâng đầy tim côi
    Anh chàng há miệng lấy hơi
    Thở vào một chút khí trời thênh thang,
    Một bầy ong chợt bay ngang
    Làm rơi mật xuống miệng chàng ngọt thơm
    Đủ năm giọt mật vàng ươm
    Chàng bèn nhắp mật vào luôn miệng chàng
    Ngọt ngào, thơm phức, mơ màng
    Thế là mê tít tâm can mất rồi
    Và trong giây phút tuyệt vời
    Đã quên đi mất giếng khơi hiểm nghèo
    Quên đi tình cảnh cheo leo
    Quên đi tính mạng đang treo chỉ mành.

    Ngẫm trong kiếp sống mong manh
    Đủ năm lạc thú vây quanh chẳng rời:
    - Tiền tài quyến rũ con người
    Từng gây bạc bẽo từ thời xa xưa;
    - Ái tình, sắc dục đong đưa
    Tấm gương kim cổ đã thừa đớn đau;
    - Miếng mồi danh vọng đua nhau
    Như bong bóng nước tan mau mặt hồ;
    - Chuyện ăn uống mãi ham lo
    Từng gây nhục nhã ra cho bao người;
    - Chuyện ham ngủ nghỉ thảnh thơi
    Chăm lo thân xác tức thời mau quên

    Tấm thân "tứ đại" chẳng bền
    Sớm tan như giọt sương trên cỏ làn.
    Chúng sinh "ngũ dục" mãi ham
    Như ham năm giọt mật tan miệng người
    Thơm ngon, quyến rũ tuyệt vời
    Khiến người quên mất cuộc đời hiểm nguy
    Khổ đau quên mất còn chi
    Nhớ đâu đường đạo từ bi mà về.

    sen1.jpg



    Truyện: Truyện Cổ Phật Giáo
     
  4. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo III


    Người Gieo Mạ

    Bình minh rực rỡ không gian
    Nắng vàng phớt nhẹ trên làn cỏ xanh
    Muôn chim đua hót trên cành
    Mọi người sửa soạn tiến nhanh ra đồng
    Cùng nhau lo việc canh nông
    Cày sâu, cuốc bẫm cầu mong được mùa.

    Phật Đà nhẹ bước chân đưa
    Y vàng bình dị lại vừa trang nghiêm
    Ngài đi khất thực trong miền
    Tay ôm bình bát, dáng hiền, từ bi.
    Khi đi ngang nhà giàu kia
    Bạc tiền đầy ắp, thêm bề tiếng tăm
    Phật dừng khất thực trước sân
    Vừa khi gia chủ cúng thần buổi nay
    Bao nhiêu lễ vật chất đầy
    Cúng Thần Nông để mùa này thành công
    Bà con đang tụ họp đông
    Chợt nhìn thấy Phật một lòng như nhau
    Người chắp tay, kẻ cúi đầu
    Hay quỳ đảnh lễ trước sau tâm thành.
    Lão nhà giàu nổi bất bình
    Trong lòng sân hận nảy sinh, la rằng:
    "Này Sa Môn có biết chăng
    Tay chân ông đủ, cũng bằng người ta
    Khoẻ thân người, tốt nước da
    Mà không làm lụng thật là tệ thay
    Sao xin ăn mãi hàng ngày?
    Ta đây mưa nắng cấy cày khổ công
    Lo lúa mạ, lo ruộng đồng
    Cơm ăn mới có, mới hòng kiếm ra
    Nếu ông chịu khó như ta
    Giờ đây đâu nhọc thân mà xin ăn!"

    Phật từ tốn khẽ dạy rằng:
    "Ta đây làm lụng cũng bằng nhà nông
    Cũng cày, cũng cấy khổ công
    Cũng gieo mạ giữa ruộng đồng như ngươi
    Lúa ăn ta cũng có thôi!"
    Nhà giàu hách dịch cướp lời hỏi luôn:
    "Ông sao mạo nhận nông dân
    Vậy thời lúa giống rất cần thiết đâu,
    Không cày bừa, chẳng bò trâu.
    Làm sao sản xuất hoa mầu cho ra?"



    Truyện: Giới Đức
     
  5. mưa ngâu

    mưa ngâu Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III - Tâm Minh Ngô Tằng Giao kể


    Truyện Cổ Phật Giáo III


    Người Gieo Mạ
    (tiếp theo)

    Phật bèn giảng giải gần xa:
    "Với ta hạt giống tức là đức tin;
    Việc lành việc thiện tạo nên
    Chính là mưa thuận lại thêm gió hòa
    Thấm nhuần cho lúa tốt ra;
    Còn như ý chí cao xa kiêu hùng
    Thêm lòng nhẫn nại vô cùng
    Là cày bừa tốt cho đồng ruộng kia;
    Sự tinh tấn có khác chi
    Trâu bò nông trại thường đi kéo cày;
    Còn như trí tuệ tràn đầy
    Là dây buộc để dắt ngay trâu bò;
    Phần ta luôn mãi âu lo
    Cán cân giới luật giữ cho thăng bằng!
    Ta cày ta cấy thật hăng
    Để trừ cỏ xấu xâm lăng tâm người
    Đâm chồi nảy lộc khắp nơi
    Cỏ làm khốn khổ cuộc đời chúng sinh,
    Lúa mà ta gặt tốt lành
    Là nơi tuyệt đối an bình vui tươi
    Lìa xa thống khổ mãi thôi
    Bất sinh, bất diệt, thảnh thơi Niết Bàn!"
    Lời vàng quý giá vô vàn
    Lão nhà giàu chợt ngỡ ngàng ngộ ra
    Vốn thông minh, lại thật thà
    Thêm bao nhiêu kiếp vừa qua duyên lành.

    Chủ nhà bạch Phật tâm thành:
    "Lâu nay đồn đãi quả tình không sai
    Ngài là ngọn đuốc tuyệt vời
    Đưa đường chỉ lối muôn loài chúng sinh
    Từ vùng tăm tối u minh
    Đến nơi sáng suốt tinh anh rỡ ràng!"
    Nói xong ông lấy đĩa vàng
    Mang cơm cung kính cúng dường ngay thôi,
    Chắp tay bạch Phật đôi lời:
    "Xin ngài hoan hỷ nhận nơi lễ này
    Để con được có cơ may
    Gieo trồng cho kiếp tới đây duyên lành!"

    sen3.jpg



    Truyện: Giới Đức
     
  6. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Kính thưa ông/bà, cô/cậu "mưa ngâu".

    Truyện Cổ Phật Giáo của Tâm Minh Ngô Tằng Giao có cả thảy ba tập. Ông/bà, cô/cậu cho phép tôi góp chút công đức, đăng tiếp tập ba được không? Tập ba có hai mươi chín truyện, đã đăng xong mười tám truyện theo thứ tự ABC của cái tựa đề, còn lại mười một truyện tôi xin mạn phép nhiều tay vỗ nên "bộp" nhé.

    Chúc an lạc.

    ------------------------

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Người Yêu Muôn Thuở


    Tại vương quốc Kô Sa La,
    Thuở xưa là một quốc gia hùng cường.
    Ba Tư Nặc là quốc vương,
    Khắp trong nước Ấn bốn phương vui vầy.
    Phật còn tại thế thời này,
    Đạo vàng gieo rắc đó đây giúp đời.
    Trong cung vua có một người,
    Cô nàng Mạt Lợi xinh tươi diễm kiều.
    Vua Ba Tư Nặc quý yêu,
    Vuốt ve âu yếm cưng chiều nhất thôi.
    Thế rồi một buổi đẹp trời,
    Nhà vua lên tiếng hỏi người đẹp kia:
    "Ái khanh hãy nói ra đi,
    Trên đời yêu nhất nàng thì chọn ai?"
    Nghe xong Mạt Lợi trả lời:
    "Muôn tâu bệ hạ chính ngài mà thôi!"
    Nhà vua hoan hỉ mỉm cười:
    "Câu nàng vừa nói ta thời đoán ra.
    Hỏi cho vui vậy thôi mà!"
    Cô nàng Mạt Lợi mặt hoa rạng ngời.
    Nhìn vua khe khẽ ướm lời:
    "Muôn tâu bệ hạ nếu ngài bỏ qua.
    Thiếp xin nói rõ thêm ra,
    Một điều hơi khác nhưng mà đúng hơn.
    Một điều xác thật vô vàn!"
    Nhà vua: "Được chứ! Vậy nàng nói đi!"
    Mỹ nhân: "Thưa chẳng dấu chi,
    Người mà thiếp mãi muôn bề mến yêu.
    Luôn quý hóa, luôn nuông chiều,
    Chính là thần thiếp! Mình yêu chính mình!"
    Nhà vua thắc mắc hỏi nhanh:
    "Ta đây không hiểu, quả tình lạ thay!"
    Mỹ nhân vội giải thích ngay:
    "Thật ra phải nói mình hay thương mình.
    Đây là tự ngã thường tình,
    Nên khi thiếp có duyên lành, duyên may.
    Ơn nhờ bệ hạ lâu nay,
    Được ngài yêu quý thiếp này thật vui.
    Bản thân hạnh phúc tuyệt vời,
    Cho nên thiếp phải yêu ngài nhất thôi.
    Yêu người đem lại niềm vui,
    Khiến cho tự ngã mình thời thăng hoa".
    Vua Ba Tư Nặc nghe qua,
    Vẫn chưa hiểu rõ nàng ta nói gì.
    Mỹ nhân: "Xin hỏi vậy thì,
    Ai mà bệ hạ muôn bề yêu thương.
    Coi như nhất ở cung vàng?"
    Nhà vua:"Người đó là nàng chứ ai!"
    Mỹ nhân Mạt Lợi mỉm cười:
    "Nếu như thiếp lại yêu người khác kia.
    Vuốt ve, chiều chuộng, mê si,
    Thời tình bệ hạ còn gì nữa không.
    Chắc ngài giận dữ vô cùng,
    Và đầu của thiếp chớ hòng còn nguyên.
    Lệnh vua chắc chém đầu liền,
    Đây là giả dụ để xem thế nào.
    Xem ngài quyết định ra sao,
    Có như thiếp nghĩ từ bao lâu rồi?"
    Vua nghe hỏi chợt ngẩn người,
    Tỏ ra lúng túng trả lời dễ đâu.
    Sau khi im lặng hồi lâu,
    Cuối cùng vua thốt ra câu chân tình:
    "Lời nàng quả đúng thật tình,
    Thật ra mình chỉ yêu mình mà thôi!"

    *****

    Đúng lời đức Phật dạy rồi:
    "Tâm ta đi khắp mọi nơi trên đời.
    Cũng không tìm thấy được người,
    Đáng yêu, đáng quý hơn nơi thân mình!
    Ai yêu tự ngã chân tình,
    Bản thân quý mến nhiệt thành mãi thôi.
    Thời luôn luôn phải nhớ lời,
    Chớ nên hại tự ngã người làm chi!"
    (Phỏng theo bản văn xuôi của NHƯ THỦY).​
     
  7. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Phóng Rộng Tình Thương

    Nơi thành Xá Vệ xưa kia,
    Vợ chồng nhà nọ rất chi là giàu.
    Vì cha ông họ từ lâu,
    Chết đi để lại đời sau gia tài.
    Vợ chồng cả chục năm trời,
    Lấy nhau sinh được một người gái ngoan.
    Đẹp xinh, đức hạnh vẹn toàn,
    Mẹ cha chiều chuộng, khỏi làm lụng chi.
    Số cô sướng ít ai bì,
    Hưởng nhiều phước báu từ khi chào đời.
    Vợ chồng sống rất thảnh thơi,
    Về sau thêm được hai người con trai.
    Gia đình êm ấm trong ngoài,
    Gái đầu lòng thấy tương lai rực hồng.

    *****

    Khi cô lớn, định kén chồng,
    Nhắm chàng kia thấy cũng không thua gì.
    Bạc tiền, danh giá kể chi,
    Tâm đầu ý hợp, đôi bề luyến thương.
    Đời người sinh tử vô thường,
    Cha chàng rồi đến mẹ chàng quy tiên.
    Một năm hai cái tang liền,
    Gia tài để lại bạc tiền sẵn đây.
    Chàng con được thừa hưởng ngay,
    Nhưng rồi sinh tật vui vầy ăn chơi.
    Nhiều gia sản, lắm cơ ngơi,
    Đua đòi hư hỏng sống đời tự do.
    Cha cô gái chẳng âu lo,
    Nghĩ chàng tang chế khiến cho muộn sầu.
    Bước đường phóng túng chẳng lâu,
    Thói hư tật xấu sẽ mau ngưng liền.
    Thế là chấm dứt ưu phiền,
    Anh chàng có sẵn bạc tiền trong tay.
    Con ông vẫn thoải mái ngay,
    Không lo vất vả đọa đày tấm thân.
    Cho nên ông chẳng phân vân,
    Đồng lòng cho cưới ngại ngần gì đâu.
    Thế rồi chàng rể mau mau,
    Linh đình tiệc cưới rước dâu về nhà.
    Chàng yêu vợ rất thiết tha,
    Từ sau ngày cưới chẳng xa vợ hiền.
    Chỉ quanh quẩn ở kề bên,
    Con đường trụy lạc tưởng quên hẳn rồi.

    *****

    Nào ngờ ngày tháng dần trôi,
    Ngựa quen đường cũ có rời xa đâu.
    Chàng kia một sớm quay đầu,
    Về đường phóng đãng buồn đau thuở nào.
    Bạn bè đông đảo biết bao,
    Say sưa ăn uống, ồn ào nói năng.
    Đua nhau nịnh hót rộn ràng,
    Gia tài do đó lẹ làng trôi đi.
    Vợ khuyên can có ích chi,
    Chàng vung tay mãi đến khi hết tiền.
    Bạn bè xa lánh ngay liền,
    Khi chồng nhận rõ đảo điên cuộc đời.
    Than ôi thì đã muộn rồi,
    Còn đâu nhung lụa một thời xa xưa.
    Tuy nhiên sĩ diện có thừa,
    Nên chàng vẫn cố giữ như bình thường.
    Tỏ ra sang trọng phô trương,
    Vợ chồng do đó tìm phương kiếm tiền.
    Chàng bèn nhờ cô vợ hiền,
    Về xin tiền bạc ở bên nhà nàng.
    Đặt điều nói dối mọi đường,
    Khi thì mua sắm nữ trang đắt tiền.
    Khi thì ruộng đất tậu thêm,
    Khi thì buôn bán ở miền xa xôi.
    Dối quanh dối quẩn mãi rồi,
    Cuối cùng thú thật đầu đuôi sự tình.
    Cảnh sa sút của gia đình,
    Vì chồng chót dại gây thành khổ đau.

    [​IMG]
     
  8. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Phóng Rộng Tình Thương
    (Tiếp theo)

    Cha cô gái rất buồn rầu,
    Giận chàng con rể trước sau gây phiền.
    Ăn chơi phung phí bạc tiền,
    Nhưng thương con gái ông liền giúp cho:
    "Cứ xin mãi, chẳng hay ho,
    Giúp cho lần cuối, tự lo sau này!"
    Tưởng rằng chàng rể đổi thay,
    Nào ngờ chỉ được ít ngày mà thôi.
    Cô con gái lại tới rồi,
    Lại xin tiền bạc ở nơi gia đình.
    Cha cô thật rất bất bình,
    Không còn muốn giúp rể mình thêm chi.
    Ông thương con thuở xưa kia,
    Sống đời sung sướng có gì khổ đâu.
    Giờ đây đầy những lo âu,
    Vì chồng gieo khổ, gieo sầu mênh mông.
    Ông bàn tính với vợ ông,
    Muốn cho con gái bỏ chồng này luôn.
    Sau rồi ông sẽ mang con,
    Gả cho người khác mới mong tốt lành.
    Gái kia nghe lọt sự tình,
    Vội về kể lại ngọn ngành chồng nghe.
    Anh chồng chua xót tái tê,
    Suốt đêm trằn trọc bộn bề tâm can.
    Quẩn quanh suy nghĩ miên man,
    Trong niềm tuyệt vọng nát tan lòng người.
    Chợt chồng mất trí nhất thời,
    Kiếm dao giết vợ, giết người mình yêu.
    Rồi chàng tự sát chết theo.
    Xác nằm chung chỗ, máu gieo quanh vùng.
    Được tin cấp báo hãi hùng,
    Cha cô gái tới, vô cùng đớn đau.
    Oán trời, trách đất hồi lâu,
    Than cho số mạng thảm sầu tang thương.
    Thần kinh rối loạn bất thường,
    Ông lang thang bước tìm đường hỏi thăm:
    "Sao tôi số phận nhọc nhằn?
    Sao tôi lâm cảnh khó khăn phũ phàng?"

    ******

    Một ngày nắng đẹp thênh thang,
    Phú ông gặp Phật vội vàng quỳ tâu.
    Đầu đuôi gia cảnh thảm sầu,
    Dốc lòng thuật lại trước sau tâm thành.
    Thỉnh cầu Phật chỉ cho mình,
    Cội nguồn dẫn đến tội tình ngày nay.
    Phật nghe xong phân tích ngay,
    Nguyên do sự việc đọa đày vương mang.
    Rồi ngài khuyên dạy nghiêm trang:
    "Chúng sinh coi nặng tình thương gia đình.
    Nên thường chỉ để lòng mình,
    Hướng vào một chỗ mà thành khổ đau.
    Tình thương phóng rộng ra mau,
    Thương yêu tất cả như nhau trên đời.
    Con ta nào khác con người,
    Niềm đau quằn quại tức thời tiêu tan!"

    (Phỏng theo bản văn xuôi của QUẢNG HUỆ)

    h1.jpg
     
  9. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Quả Cam Oan Nghiệt

    h2.jpg

    Lái buôn tên gọi Tàu Dư,
    Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng.
    Đi xa, đến một xóm làng,
    Bán buôn quen biết đã hằng bao năm.
    Vì chàng tính chẳng khó khăn,
    Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng.
    Khách chưa trả được tiền hàng,
    Chàng bèn bán chịu để sang năm đòi.
    Càng thêm khách, càng thêm lời,
    Khi hàng mau hết của thời sinh sôi.
    Mỗi khi ghé đến đây rồi,
    Tàu Dư thường đến ở nơi nhà này.
    Bánh bèo được bán tại đây,
    Nhưng người mua bánh lâu nay không nhiều.
    Phan Phiên là chủ, sống nghèo,
    Tàu Dư ở đậu biết điều giúp thêm.
    Tình thân nảy nở đôi bên,
    Ngày qua tháng lại vững bền tốt thay!
    Năm năm lui tới nhà này,
    Tàu Dư kia bỗng một ngày biến luôn.
    Cảm tình trong việc bán buôn,
    Thấy chàng vắng bóng bà con ngỡ ngàng.
    Xôn xao trong đám khách hàng,
    Xúm nhau bàn tán rộn ràng ít lâu.
    Để rồi tin tức chìm mau,
    Chuyện người mất tích còn đâu bận lòng.

    *****

    Tàu Dư buôn bán thành công,
    Phan Phiên noi dấu, cũng mong kiếm lời.
    Hàng năm thấy Tết đến rồi,
    Cũng đi xa để tìm nơi mua hàng.
    Mang về bán lại xóm làng,
    Mỗi năm một chuyến dễ dàng vậy thôi.
    Thế mà sau mấy năm trời,
    Trở nên lắm của ai người sánh ngang.
    Khắp vùng nổi tiếng giàu sang,
    Bánh bèo nghề cũ cửa hàng dẹp luôn.
    Mua thêm ruộng, tậu thêm vườn,
    Nhà cao, cửa rộng, giả sơn giữa hồ.
    Hoa sen muôn sắc điểm tô,
    Nhà buôn thành đạt tài phô khắp vùng.
    Mọi người khâm phục vô cùng,
    Tuy đôi khi thấy lạ lùng lắm thay!
    Tạ ơn trên ban phước này,
    Phan Phiên nổi hứng một ngày xuân sang.
    Rước đoàn hát bội về làng,
    Mời thiên hạ đến rộn ràng vui chơi.
    Bà con được dịp xả hơi,
    Rủ nhau tham dự bao người thật đông.

    *****

    Đầu non vừa khuất vầng hồng,
    Chủ nhà vừa cúng tế xong nhang đèn.
    Rạp tuồng đã nổi trống kèn,
    Mời thiên hạ chuẩn bị xem diễn tuồng.
    Ngay khi vừa kéo màn nhung,
    Thời anh kép chính ung dung ra chào.
    Múa may điệu bộ khéo sao,
    Vừa toan cất tiếng, ngẩng đầu, xưng tên.
    Anh ta ngậm miệng lại liền,
    Mặt mày nhớn nhác, láo liên, kinh hoàng,
    Rồi lùi bước rất vội vàng,
    Vào sau sân khấu tìm đường tháo lui.
    Ông bầu tức bực kêu trời,
    Đẩy anh trở lại ra ngoài màn nhung.
    Anh đành miễn cưỡng diễn tuồng,
    Nhưng vừa mở miệng lại vùng quay lui,
    Ông bầu đành phải đổi người,
    Chọn anh kép khác ra ngoài diễn thay.
    Ai ra rồi cũng vào ngay,
    Cũng đều nhớn nhác mặt mày hoảng kinh.
    Ông bầu dò hỏi sự tình,
    Mấy người đều cứ lặng thinh, lắc đầu,
    Bên ngoài khán giả xôn xao,
    Ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện đâu lạ lùng!
    Ông bầu đề nghị đổi tuồng,
    Chủ nhân đồng ý, ngại ngùng gì đâu.
    Lần này chính thức ông bầu,
    Mở màn, ra nói giáo đầu, xưng tên.
    Miệng vừa há đã chợt im,
    Nhìn quanh dáo dác như tìm kiếm ai.
    Và rồi ngậm miệng tức thời,
    Bước lui mấy bước vào nơi hậu trường.
    Mặt kinh hoảng, vẻ hãi hùng,
    Bên ngoài cả rạp vô cùng hoang mang.
    Chủ nhân tức giận vô vàn,
    Ông bầu gánh chẳng nói năng nửa lời.
    Chỉ lo hối thúc mọi người,
    Mau mau thu dọn rút lui tức thì.
    Cả đoàn hát vội ra đi,
    Mặc cho ông chủ nhân kia bất bình.
    Cho là điềm chẳng tốt lành,
    Giận bầu gánh hát hại mình buổi nay.
    Phan Phiên đi kiện tòa ngay,
    Thanh danh còn một chút này mà thôi.​
     
  10. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Quả Cam Oan Nghiệt
    (Tiếp theo)

    Quan tòa đêm trước đang ngồi,
    Uống trà, đọc sách, rung đùi, ngâm thơ.
    Chợt đâu thấy một bóng mờ,
    Bước vào đặt trước án thư của ngài.
    Một mâm quả rồi vái dài,
    Vội vàng quay gót khuất ngoài bóng đêm.
    Quan tòa bèn mở ra xem,
    Ngay trong mâm quả thấy liền trái cam.
    Ngài thò tay vừa định cầm,
    Quạ đen ngoài cửa bất thần bay ngang.
    Thò chân quắp mất quả cam,
    Quan tòa thấy vậy vội vàng đuổi theo.
    Trượt chân vấp ngã, miệng kêu,
    Giật mình tỉnh giấc thấy điều thực hư.
    Rằng quan chợp giấc mộng mơ,
    Quạ đen, khách lạ chỉ là chiêm bao.
    Hôm sau trùng hợp làm sao,
    Phan Phiên bỗng nạp đơn vào kiện thưa
    Quan tòa chợt nghĩ giấc mơ
    Và đơn kiện tụng chắc là liên quan.
    Ngài bèn gửi giấy đòi đoàn,
    Ông bầu, kép hát toàn ban đến hầu.
    Mọi người khai báo như nhau:
    "Ra tuồng định nói vài câu mở màn.
    Miệng vừa há chợt kinh hoàng,
    Một người xuất hiện cầm cam nhét vào.
    Không cho nói được tiếng nào,
    Chúng tôi sợ hãi quay đầu trở lui!"
    Sau khi nghe rõ chuyện rồi,
    Quan toà tự hỏi thấy hơi lạ kỳ:
    "Trái cam kia liên hệ chi?"
    Nên quan quyết định phải đi coi liền.
    Cùng quân hầu đến Phan Phiên,
    Gọi là thăm hỏi cho thêm tỏ tường.
    Quan đi xem xét khu vườn,
    Nào đâu thấy lạ vừa đương định vào.
    Chợt nghe tiếng quạ thảm sầu,
    Vang lên ảo não góc sau vườn nhà.
    Sinh nghi quan vội ghé qua,
    Thấy cây cam mọc thật là xanh tươi.
    Góc vườn chỉ một cây thôi,
    Xum xuê cành lá, trái thời hiếm hoi.
    Trên cành một trái lẻ loi,
    Quan đang nghĩ ngợi chợt nơi cành này.
    Một con quạ tới đậu đây
    Kêu lên thảm thiết giọng đầy oán than
    Rồi dùng mỏ mổ cam vàng,
    Mổ xong cất cánh lẹ làng bay đi.
    Lạ thay trong quả cam kia,
    Một tia máu đỏ tức thì phun ra.
    Phan Phiên run sợ, khẽ la,
    Quân hầu hoảng hốt, quan toà nghi nan.
    Nghi rằng có kẻ chết oan
    Truyền quân đào bới gốc cam thăm dò
    Thấy lòi ra bộ xương khô
    Phan Phiên tái mặt hét to hãi hùng
    Vùng lên chạy trốn điên cuồng,
    Lính hầu bắt lại, hết đường chối quanh.

    *****

    Phan Phiên khai rõ ngọn ngành:
    "Xác Tàu Dư quả thật tình chôn đây.
    Tàu Dư giàu có lắm thay,
    Tôi đưa em vợ lâu nay trong nhà.
    Mối manh gả cho hắn ta,
    Hắn ta đồng ý, thế là tạm yên.
    Hắn về thu xếp bạc tiền,
    Để qua lập nghiệp ở bên vùng này.
    Thế rồi bỗng có một ngày.
    Vợ con tôi ngủ đang say giấc nồng,
    Đêm khuya khuắt, trời mịt mùng,
    Tàu Dư chợt gánh hai thùng đến đây.
    Bên trong vàng bạc chất đầy,
    Nhờ tôi chôn lén gốc cây ngoài vườn.
    Chúng tôi cùng thực hiện luôn,
    Vàng thoi, bạc nén đem chôn chỗ này.
    Bạc vàng gợi máu tham ngay,
    Lại thêm cây cuốc trong tay sẵn sàng.
    Giết Tàu Dư thật dễ dàng,
    Nhắm ngay đầu hắn tôi phang xuống liền.
    Tàu Dư chết chẳng kịp rên,
    Hố sâu đào sẵn một bên đây rồi.
    Tôi chôn xác chết xuống thôi,
    Bốn bề vắng lặng ai người nào hay.
    Bứng cây cam nhỏ cạnh đây,
    Tôi trồng cam đó lên ngay hố này.
    Với bao tài sản trong tay,
    Tôi thôi nghề cũ, tháng ngày đi buôn.
    Để che mắt khắp làng thôn,
    Làm như tôi kiếm được luôn nhiều lời.
    Mọi người nghĩ tài sản tôi,
    Là do buôn bán nhờ trời phất lên".
    Tòa bèn xử tội Phan Phiên,
    Bao nhiêu gia sản tịch biên ngay liền.
    Trích riêng ra một khoản tiền,
    Cầu siêu chay tịnh ba đêm, ba ngày.
    Cho Tàu Dư chết nơi đây,
    Được mau siêu thoát, oán này lìa xa.
    Cầu siêu đến tối thứ ba,
    Hồn Tàu Dư bỗng hiện ra lạy quỳ.
    Trước bàn thờ Phật uy nghi,
    Lạy xong ba lạy hồn kia biến liền.
    Thoáng qua một bóng quạ đen,
    Bay đi cất tiếng kêu trên bầu trời.

    (Phỏng theo bản văn xuôi của QUÁCH TẤN)
     
  11. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    Quỷ La Sát

    Đoàn ca kịch nọ nổi danh,
    Kiếm ăn đi khắp tỉnh thành làng thôn.
    Diễn tuồng ác quỷ kinh hồn,
    Tuồng "Quỷ La Sát" luôn luôn hãi hùng.
    Người xem khen ngợi vô cùng,
    Diễn viên thật giỏi, tích tuồng thật hay.
    Đoàn đi lưu diễn đó đây,
    Một lần ghé lại làng này kiếm ăn.
    Dân làng thích thú vô vàn,
    Say mê theo rõi những màn quỷ ma,
    Khi đoàn chuẩn bị rời xa.
    Bà con lưu luyến thiết tha giữ đoàn,
    Có người dọa dẫm xa gần:
    "Về chiều trời đã có phần tối tăm.
    Vượt khu rừng rất khó khăn,
    Lỡ ra bị kẹt phải nằm lại đêm.
    Nhiều rắc rối, lắm muộn phiền,
    Rừng này nổi tiếng là miền dữ hung.
    Quỷ La Sát nhiều vô cùng,
    Chi bằng đợi sáng đi không muộn gì!"
    Mấy chàng kịch sĩ cười khì:
    "Chúng tôi đâu có sợ chi quỷ nào.
    Chúng tôi là quỷ từ lâu,
    Đóng vai La Sát hằng bao năm trường!"
    Thế rồi đoàn quyết lên đường,
    Sau khi từ biệt dân làng đôi câu.
    Khu rừng hun hút thẳm sâu,
    Cả đoàn đi đã khá lâu lắm rồi.
    Màn đêm dày đặc khắp trời,
    Vẫn chưa qua khỏi được nơi rừng này.
    Thôi đành phải nghỉ lại đây,
    Nằm quanh một chỗ đêm nay lạnh lùng.
    Bẻ cành cây, hốt lá rừng,
    Nhóm lên lửa ấm cháy bùng suốt đêm.
    Thay nhau ngồi gác luân phiên,
    Canh cho lửa cháy liên miên chẳng ngừng.
    Nửa khuya sương xuống chập chùng,
    Khí trời buốt giá, hơi rừng lạnh căm.
    Mọi người say ngủ nằm lăn,
    Chàng ngồi canh lửa một thân tội tình.
    Rét run lẩy bẩy thân mình,
    Lấy đồ diễn kịch khoác nhanh lên người.
    Tạo thêm hơi ấm áp rồi,
    Gật gù bên lửa chàng ngồi lặng thinh.
    Bộ đồ kia lại vô tình,
    Là đồ quỷ dữ hãi kinh diễn tuồng.
    Rừng im lặng, lửa bập bùng,
    Chợt đâu có tiếng chim muông vang rền.
    Một người nằm ngủ cạnh bên,
    Giật mình thức giấc ngồi lên ngoái đầu.
    Nhìn người canh lửa thấy đâu,
    Thấy con quỷ dữ tóc râu rối bù.
    Quỷ La Sát ngồi gật gù,
    Cạnh bên đống lửa âm u, chập chờn.
    Anh chàng hoảng sợ hết hồn,
    Chồm lên vội chạy, miệng mồm kêu la:
    "Quỷ La Sát! Bớ người ta!"
    Cả đoàn thức dậy nghe mà thất kinh.
    Trong cơn mê hoảng thình lình,
    Tưởng rằng quỷ thật hiện hình chốn đây.
    Kịp đâu suy nghĩ. Khổ thay!
    Nên cùng bỏ chạy theo ngay người đầu.
    Chàng canh lửa giữa đêm thâu,
    Đang thiu thiu ngủ chợt đâu giật mình.
    Nghe kêu, tỉnh dậy, hoảng kinh,
    Thấy người ta chạy cũng đành nối đuôi.
    Tưởng rằng có quỷ tới nơi,
    Hét la, chạy hoảng theo người cho nhanh.
    Chạy theo vẫn khoác trên mình,
    Bộ đồ quỷ dữ, răng nanh, mắt lồi.
    Mọi người chạy một quãng rồi,
    Ngoái trông lui thấy ở nơi sau mình.
    Anh chàng canh lửa hiện hình,
    Giống như quỷ dữ đuổi nhanh tới gần.
    Thế là kinh hãi vô ngần,
    Lại càng chạy vội chẳng cần nghĩ suy...
    Cảnh vui diễn giữa đêm khuya,
    Một đoàn hoảng hốt chạy đi điên khùng.
    Rượt nhau vấp ngã tưng bừng,
    Đều cùng khổ sở, đều cùng đớn đau.
    Trầy da, chảy máu, u đầu,
    Mệt nhoài, đuối sức, theo nhau nằm dài.
    Đến khi biết rõ chuyện rồi,
    Cả đoàn thương tích đầy người, khổ thân!
    Đời vì thành kiến sai lầm,
    Vô minh che lấp, xa gần đua nhau.
    Chạy theo ảo tưởng trước sau,
    Nên bao phiền não chuốc mau vào mình.

    (Phỏng theo bản văn xuôi trong TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

    forsythia.jpg
     
  12. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    THẦY THUỐC GIỎI

    Khi ngoài ba chục tuổi đầu,
    Phật đi truyền bá đạo mầu cho dân.
    Trên đường hoá độ một lần,
    Phật vào nhà nọ vô ngần giàu sang.
    Chủ nhà thấy Phật nghiêm trang,
    Lại thêm tướng mạo rỡ ràng, uy nghi.
    Sinh lòng ái mộ tức thì,
    Muốn đem con gái gả đi cho ngài.
    Phật nghe, từ chối nhẹ lời
    Rồi ngài giáo hóa cho nơi chủ nhà.

    *****

    Người đẹp tên Ma Đăng Già,
    Con "cưng" gia chủ tỏ ra bất bình.
    Nghĩ rằng Phật đã khinh mình,
    Cho rằng tự ái quả tình tổn thương.
    Nhủ lòng: "Ta sẽ tìm đường,
    Trả thù người dám coi thường thân ta!"
    Thế rồi cô lên xe hoa,
    Kết hôn với kẻ thật là quyền uy.
    Đại vương thống trị xứ kia,
    Dân thì đông đúc, nước thì bao la.
    Nhiều năm chờ đợi trôi qua,
    Hôm nay tin báo cho Ma Đăng Già:
    "Người ta thấy bóng Phật Đà,
    Trên đường hoá độ sẽ qua vùng này!"
    Ma Đăng Già mừng rỡ thay,
    Bàn mưu tính kế ra tay trả thù.
    Thuê phường ăn nói chanh chua,
    Chửi thuê, chửi mướn từ xưa lắm lời.
    Gom về chờ ở một nơi,
    "Dàn chào" đức Phật khi người qua đây.
    Phật Đà xuất hiện! Lành thay!
    Đi hầu sau Phật là thầy A Nan.
    Hai thầy trò vẻ nghiêm trang,
    Lặng đi qua những con đường đông dân.
    Chợt nghe vang tiếng dữ dằn,
    Bao lời chửi bới tục tằn thốt lên.
    Chửi thuê hai đám hai bên,
    Cố tình làm nhục cho tên tuổi ngài.
    Phật Đà nhẹ bước khoan thai,
    Điềm nhiên gác bỏ ngoài tai, chẳng màng.
    Chỉ riêng tôn giả A Nan,
    Nghe lời thô tục tối tăm mặt mày.
    Bèn thưa: "Mình lánh xa ngay,
    Nơi đây tệ bạc, chốn này xấu xa.
    Qua thành phố khác đón ta,
    Tràn đầy lòng kính, chan hòa tình thân!"

    *****

    Phật bèn hỏi: "Này A Nan,
    Những thành phố khác ân cần đón ta.
    Tại sao dân chúng thiết tha,
    Đón thầy trò lúc ghé qua trong vùng?"
    A Nan: "Dân chúng đón mừng,
    Vì nghe được Pháp nên từng hiểu ra.
    Lại thêm trí tuệ cao xa,
    Biết phân lành, dữ để mà tu thân!"
    Phật bèn hỏi: "Này A Nan,
    Vùng này sao lại dữ dằn đón ta.
    Thật là bạc đãi quá mà?"
    A Nan: "Bạch Phật! chẳng qua trong vùng.
    Dân cư khắp cả nói chung,
    Chưa nghe được Pháp, chưa từng hiểu ra.
    Vô minh trùm lấp mọi nhà,
    Nào phân phải, trái để mà gắng tu!"
    Phật liền giảng: "Ví dụ như,
    Nếu thầy thuốc nọ rất ư là tài.
    Thương dân, chữa bệnh cho người,
    Lẽ nào lại yết bảng nơi nhà mình.
    Nhận riêng người nhẹ bệnh tình,
    Hoặc là chữa chạy người lành mạnh thôi.
    Còn ai bệnh nặng quá rồi,
    Thời thầy miễn tiếp mặc người thương đau.
    Chẳng ai tàn nhẫn vậy đâu!
    Như Lai cũng thế, trước sau tận tình.
    Ra đời để giúp chúng sinh,
    Những người bị bóng vô minh che mờ.
    Nào phân thiện, ác đôi bờ,
    Nay gây nghiệp dữ, mai chờ niềm đau.
    Những người bệnh nặng mong cầu,
    Cầu thầy thuốc giỏi chữa mau cho lành.
    Thì nơi đây các chúng sinh,
    Từ lâu mê muội quả tình cần ta.
    Cũng tương tự như vậy mà,
    Cần ta giáo hóa chỉ ra con đường.
    Đưa qua tới chốn thơm hương,
    Thoát vòng sinh tử, tìm nương Niết Bàn.
    Nơi đây khổ ải gian nan,
    Thầy trò mình bỏ ai làm thay đây?"
    "Bạch Thế Tôn nhưng chỗ này,
    Thế Tôn nói Pháp uổng thay mọi điều.
    Ai thèm nghe! Ai muốn theo!
    Dân tuy bệnh nặng chẳng yêu cầu thầy.
    Dù thầy giỏi, dù thuốc hay,
    Cũng đều vô ích, bó tay đầu hàng!"
    Phật bèn dạy: "Này A Nan,
    Ai càng bệnh nặng lại càng đáng thương.
    Thân, tâm họ chẳng bình thường,
    Hành vi, ngôn ngữ hay vương sai lầm.
    Khi thô tục, lúc dữ dằn,
    Nên thầy thuốc phải tận tâm vô cùng.
    Đừng xao xuyến, chớ ngại ngùng
    Hết lòng cứu chữa mới mong bệnh lành,
    Khi dân khỏi hết bệnh tình,
    Chẳng cần nhờ nữa, chúng mình sẽ đi!"

    *****

    Lời vàng chan chứa từ bi,
    Như khơi nguồn cội lương tri con người.
    Đám du đãng lén nghe lời,
    Đột nhiên thức tỉnh, tức thời ngộ ra.
    Từ lâu lầm bước nẻo tà,
    Giờ đây hối hận thật là xót xa.
    Cùng quỳ xin lỗi Phật Đà:
    "Xin ngài lưu lại để mà giúp dân.
    Chúng con tựa đám bệnh nhân,
    Đang cơn hấp hối rất cần lương y!"
    Thời gian thấm thoắt trôi đi,
    Đạo vàng rạng ánh từ bi khắp vùng.
    Một ngày Phật lại lên đường,
    Thầy A Nan vẫn tháp tùng phía sau.
    Tìm nơi truyền bá đạo mầu,
    Bà con lũ lượt kéo nhau tiễn ngài.
    Như là con bệnh lâu đời,
    Tiễn đưa thầy thuốc đại tài cứu dân.

    (Phỏng theo bản văn xuôi của Thích nữ NHƯ THỦY)

    h14.jpg
     
  13. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III



    TIẾNG ĐÀN TUYỆT DIỆU

    phng2.JPG

    Đêm nay trăng sáng non ngàn,
    Ở trong tịnh xá Kỳ Hoàn trang nghiêm.
    Phật Đà yên lặng ngồi thiền,
    Hào quang ngũ sắc toả miền nhân gian.
    Trời khuya gió mát mơn man,
    Thiền đường tĩnh lặng, hương làn ngất ngây.
    Tỳ kheo quần tụ nơi đây,
    Trầm tư mặc tưởng, lòng say đạo mầu.
    Cố công tu luyện chuyên sâu,
    Cội nguồn nghiệp chướng mong mau tỏ tường.
    Trừ oan nghiệt, diệt tai ương,
    Trở nên hữu ích tìm phương giúp đời.
    Tỳ kheo gồm cả ngàn người,
    Chàng kia mới nhập vào nơi cửa thiền.
    Vì bồng bột tuổi thanh niên,
    Muốn mình sớm đắc đạo liền như ai.
    Mang Kinh Di Giáo tụng hoài,
    Kinh Phật Ca Diếp giúp loài chúng sinh.
    Chàng này tụng suốt đêm thanh,
    Cầu ngài gia hộ cho mình đạt mau.
    Dù tu hành chẳng bao lâu,
    Cũng thành chánh quả, đạo mầu tinh thông.
    Màn đêm u tối mênh mông,
    Càng khuya càng thấy mịt mùng khắp nơi.
    Tỳ kheo mỏi mệt rã rời,
    Mà sao bờ giác xa vời, biệt tăm.
    Cả ngoài thân lẫn trong tâm,
    Có hề giác ngộ ra phần nào đâu.
    Rất hời hợt chẳng nghĩ sâu,
    Tỳ kheo buồn chán, u sầu tâm can.
    Đường tu muốn chấm dứt ngang,
    Quay về nẻo cũ lầm than tục trần.

    *****

    Phật Đà chan chứa lòng nhân,
    Đoán ra ý định! Muôn phần thương thay!
    Thương tỳ kheo thoái chí này,
    Nên sai thị giả gọi ngay người vào.
    Từ bi Phật hỏi đôi câu:
    "Trước khi đến với đạo mầu Như Lai.
    Tại gia nơi chốn trần ai,
    Khi con giải trí thích chơi những gì?"
    "Bạch Thế Tôn chẳng nhiều chi,
    Suốt ngày con chỉ ham mê đàn cầm!"
    "Dây chùng, đàn có chịu ngân?"
    "Thưa không! Đàn sẽ bị câm tiếng rồi!"
    "Dây căng, đàn có vang lời?"
    "Thưa dây đàn sẽ tức thời đứt ngay!"
    "Dây vừa, chắc tiếng sẽ hay?"
    "Bạch Thế Tôn! Tiếng đàn này tuyệt luân.
    Âm thanh thánh thót vô ngần,
    Du dương trầm bổng vang ngân tuyệt vời!"

    ****

    Phật nhân đó dạy đôi lời:
    "Người tu cũng vậy so thời khác đâu.
    Tu không tinh tấn dài lâu,
    Dễ gì thông hiểu đạo mầu được ngay.
    Tinh tấn quá cũng chẳng hay,
    Cũng không kết quả, cách này cũng sai!
    Tu vừa phải, tu khoan thai,
    Đừng nên thái quá sẽ hoài công thôi.
    Sinh tâm chán nản mấy hồi,
    Muốn hoàn cõi tục đường đời như con!"
    Phât Đà vừa nói dứt xong,
    Tỳ kheo tỉnh ngộ, trong lòng ăn năn.
    Quỳ xin sám hối thành tâm,
    Nguyện theo lời Phật nương thân cửa thiền.
    Khi lui về chốn phòng riêng,
    Nghe lời mãn nguyện tâm liền thảnh thơi.
    Đường tu tỏ ngộ rạng ngời,
    Như thuyền lạc hướng biển khơi mịt mờ.
    Lênh đênh không thấy bến bờ,
    Bỗng dưng hướng cũ bất ngờ tìm ra.
    Đêm dài tăm tối đã qua,
    Tâm hồn người chợt thăng hoa nhiệm mầu.
    Vầng dương chói lọi non đầu,
    Phá tan sương phủ từ lâu trong lòng.

    (Phỏng theo bản văn xuôi của TRÚC TI)
     
  14. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    TIỂU THƯ LIÊN HOA

    Ngày xưa có một phú ông,
    Tuy nhiều tiền bạc nhưng không khinh người.
    Sống lương thiện cả cuộc đời,
    Thú vui tao nhã thích loài hoa sen.
    Ao sen vây khắp bốn bên,
    Nhà ông ở giữa một miền đầy hoa.
    Mỗi năm khi chúa Xuân qua,
    Đón mùa Hạ tới ao nhà đầy sen.
    Ngát hương, nở rộ đua chen,
    Khiến cho phong cảnh thần tiên tuyệt vời.
    Phú ông có một gái thôi,
    Dung nhan mỹ lệ, tính người nết na.
    Như hoa sen hoá thân ra,
    Cho nên đời gọi cô là "Liên Hoa".
    Tiểu thư nhan sắc mặn mà,
    Tiếc thay có tật tỏ ra lạ kỳ.
    Mỗi khi mở miệng nói gì,
    Chao ơi tiếng nói khác chi sấm rền.
    Người nghe bị chói tai liền,
    Nghe lâu sợ sẽ phát điên phát khùng.
    Vậy mà cô lại lạ lùng,
    Thích ca, thích hát tưng bừng mãi thôi.

    *****

    Năm nay sen sắp nở rồi,
    Nhà vua hứng chí sai người tới đây.
    Báo tin cho phú ông hay,
    Rằng vua sẽ tới nơi này ngắm hoa.
    Thật vinh dự cho cả nhà,
    Phú ông sửa soạn rất là trang nghiêm.
    Nhưng ông chợt thấy muộn phiền,
    Ngay khi nghĩ tới chuyện riêng gia đình.
    Âm thanh con gái của mình,
    Mỗi khi cất giọng quả tình khó nghe.
    Sợ rằng vua sẽ cười chê,
    Nếu vua nổi giận khó bề yên thân.
    Cha con buồn bã vô ngần,
    Sau cùng cô gái bất thần nghĩ ra:
    "Được rồi! Có cách! Thưa cha!
    Trong khi vua đến xem hoa nhà mình.
    Con không nói cứ lặng thinh,
    Con không lên tiếng gia đình sẽ yên!"
    Phú ông nghe đồng ý liền,
    Thương con có tật tâm hiền xót xa.
    Hạ về rực rỡ muôn hoa,
    Hồ sen toả ngát hương ra khắp vườn.
    Sắc phô đẹp đẽ lạ thường,
    Liên Hoa ngắm cảnh vấn vương tâm hồn.
    Cô lên giọng hát thật buồn,
    Hoa sen nở rộ cánh vươn đón chào.
    Thương người con hiếu biết bao,
    Đẹp người. Đẹp nết. Tật sao lạ lùng!

    *****

    Hôm sau một đám tùy tùng,
    Đến vườn sửa soạn tưng bừng rước vua.
    Tới xem hoa nở đúng mùa,
    Phú ông vinh dự đón chờ cung nghinh.
    Cô con gái đứng sau mình,
    Thật hân hạnh cho gia đình biết bao.
    Sau khi gia chủ đón chào,
    Nhà vua dạo gót lối vào hoa viên.
    Đi quanh ngắm cảnh thần tiên,
    Dừng chân chợt thấy kề bên chủ nhà.
    Một cô gái đẹp như hoa,
    Vua lên tiếng hỏi: "Ai mà đẹp xinh?"
    Phú ông kính cẩn tâu trình,
    Đó là con gái của mình kề bên.
    Vua xoay qua hỏi cô liền:
    "Hãy cho ta biết cô tên là gì?"
    Liên Hoa lúng túng kể chi,
    Sợ mình lên tiếng vua nghe giật mình.
    Cho nên cô cứ nín thinh,
    Mặc vua thúc giục cô đành lặng yên.
    Phú ông thay thế tâu liền:
    "Kính mong bệ hạ cảm phiền thứ tha.
    Con thần nếu mở miệng ra,
    Âm thanh rất lớn nghe mà chói tai.
    Sợ làm náo động mọi người,
    Gây điều thất lễ cho nơi triều đình!"
    Vua nào hiểu thấu sự tình,
    Cứ luôn ra lệnh cô đành tuân theo.
    Liên Hoa cô gái diễm kiều,
    Buồn sao tiếng nói gây nhiều khó khăn.
    Cô lên tiếng, giọng vang ầm,
    Vua quan và cả phái đoàn thất kinh.
    Chẳng còn có hứng dạo quanh,
    Cho nên lần lượt bỏ nhanh ra về.

    *****

    Phú ông buồn khổ não nề,
    Rồi lâm bệnh nặng, hôn mê, liệt giường.
    Liên Hoa chan chứa tình thương,
    Đón thầy, chạy thuốc tìm đường cứu cha.
    Nhiều thầy thuốc giỏi ghé nhà,
    Nhưng đều thất bại, thật là nguy nan.
    Liên Hoa lòng dạ nát tan,
    Một thầy lớn tuổi khuyên nàng đôi câu:
    "Cô nên tìm đến đạo mầu,
    Thỉnh lời Phật dạy chắc mau an lành!".
    Cô bèn đi, chùa vắng tanh,
    Phật còn giáo hoá nơi thành phố xa.
    Thầy già đại diện ở nhà,
    Nghe cô kể lể, thiết tha chỉ bày:
    "Ba trăm dặm về phương Tây,
    Núi cao một dãy nơi này nhấp nhô.
    Ngọn Long Sơn có một hồ,
    Dưới hồ cung điện thâm u nhiệm mầu.
    Một nơi có chỗ thẳm sâu,
    Nước dòng trong suốt chảy mau ra ngoài.
    Con nên lặn lội tới nơi,
    Múc về chữa bệnh cha thời khỏi ngay.
    Nếu con uống được nước này,
    Nước như thần dược chữa hay tuyệt vời.
    Âm thanh êm dịu lại thôi,
    Giọng như chim hót ai người sánh ngang!"
    Vừa vui sướng, lại ngỡ ngàng,
    Liên Hoa lạy tạ vội vàng định lui.
    Chợt nghe thầy khẽ thốt lời:
    "Cha con khỏi bệnh do nơi tấm lòng.
    Vì con hiếu thảo vô cùng,
    Nước thần ứng nghiệm lạ lùng lắm thay!"

    *****

    Liên Hoa từ tạ đi ngay,
    Lòng thương cha mãi dâng đầy tim côi.
    Leo ghềnh thác, vượt núi đồi,
    Cuối cùng cũng tới được nơi nước thần.
    Lấy bình múc nước trong ngần,
    Mong cha khỏi bệnh khấn thầm ơn trên.
    Rồi nàng vốc nước uống liền,
    Nước trong như có phép tiên nhiệm mầu.
    Giọng nàng êm dịu lại mau,
    Nàng vui trong dạ hát câu ân tình.
    Tạ ơn tu sỹ giúp mình,
    Tạ ơn dòng nước thần linh hồ này.
    Vội vàng quay gót về ngay,
    Dâng lên cha uống, thuốc hay vô cùng.
    Cha lành bệnh, nàng vui mừng,
    Vua nghe tin tức lạ lùng loan ra.
    Một ngày quay lại xem hoa,
    Khen cô hiếu thảo thật là quý thay!

    (Phỏng theo bản văn xuôi của CHÂN TỪ)

    h19.jpg
     
  15. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    TỊNH XÁ KỲ HOÀN

    h3.jpg

    Thành Xá Vệ nước Ấn xưa,
    Có ông trưởng giả rất ư là giàu.
    Tính tình hào hiệp từ lâu,
    Sẵn lòng bố thí trước sau mọi nhà.
    Tên ông là Tu Đạt Đa,
    Người đời quý mến ông ta vô cùng.
    Cấp Cô Độc họ gọi ông,
    Danh xưng quý mến tỏ lòng ngợi khen.
    Bảy con trai sống kề bên,
    Đều thành gia thất, lành hiền, bình an.
    Trừ người con út độc thân,
    Ông nhờ mai mối xa gần giúp cho.
    Họ bèn giới thiệu một cô,
    Đẹp xinh nhan sắc, tuổi vừa cập kê.
    Là con gái ông Hộ Di,
    Hai bên hợp ý, đôi bề đẹp duyên.
    Nên ông trưởng giả đi liền,
    Thăm bên nhà gái kết thêm thắm tình.
    Sau khi nhà gái tiếp mình,
    Họ bèn chuẩn bị linh đình đón ai.
    Tò mò ông hỏi đôi lời,
    Mới hay họ đợi thỉnh mời thầy tu.
    "Cúng dường Phật, đấng đạo sư,
    Cùng chư Tăng", vốn từ xưa nếp nhà.
    Thế rồi ông hỏi thêm ra,
    Khi nghe giảng giải, rất là ngạc nhiên.
    Trong lòng phát khởi niềm tin,
    Cầu sao gặp Phật thỏa niềm ước mong.

    *****

    Hôm sau vừa rạng ánh hồng,
    Ông bèn dậy sớm tìm đường tới thăm.
    Ghé vào tịnh xá Trúc Lâm,
    Ông ra mắt Phật, thành tâm, cúi đầu.
    Ngồi nghe Phật giảng pháp mầu,
    Như vầng dương phá đêm thâu mịt mùng.
    Lòng ông quá đỗi vui mừng,
    Bèn quỳ thỉnh Phật qua vùng của ông.
    Nơi thành Xá Vệ thân thương,
    "Đánh chuông cảnh tỉnh những phường u mê.
    Nhận ra chánh đạo quay về,
    Bỏ tà theo chánh còn gì phước thêm!"
    Phật ưng thuận nhưng dạy liền:
    "Xuất gia rồi phải ở riêng một vùng.
    Đó là theo phép tắc chung,
    Nếu không riêng biệt, vô cùng khó khăn.
    Ta cần tịnh xá khang trang,
    Làm nơi cư trú cho hàng chư Tăng".
    Ông trưởng giả vội thưa rằng:
    "Xây ngôi tịnh xá dễ dàng lắm thay.
    Riêng con xin phát tâm ngay,
    Sẽ hoàn thành sớm một ngày gần đây!"
    Phật cười: "Thật quả lành thay,
    Nếu mà được vậy thời hay vô cùng!"

    *****

    Sau khi lo chuyện con xong,
    Vội vàng trưởng giả khởi công ngay liền.
    Tìm nơi cất tịnh xá lên,
    Ngài Xá Lợi Phất kề bên giúp giùm.
    Chọn khu vườn rất um tùm,
    Đất bằng, cây cối xanh um mượt mà.
    Của ông thái tử Kỳ Đà,
    Chỗ này xây cất thật là tiện thay.
    Nào ngờ thái tử nói ngay,
    Vì không muốn bán vườn này của ông.
    Muốn làm trưởng giả nản lòng,
    Đùa rằng: "Mua bán cũng không khó gì.
    Hãy mang vàng tới đây đi,
    Phủ đầy mặt đất tôi thì bán cho!"
    Tưởng rằng trưởng giả khó lo,
    Nào ngờ ông lại vội cho người về.
    Chở vàng đến phủ đất kia,
    Quyết mua cho được có chi ngại ngùng.
    Lót vàng mua đất đã xong,
    Chỉ còn các gốc cây trong vườn này.
    Phân vân biết tính sao đây,
    Thời ông thái tử lòng đầy ngạc nhiên.
    Thấy người mua coi bạc tiền,
    Khác chi đất cục phủ trên mảnh vườn.
    Thật kỳ lạ! Thật bất thường!
    Cho nên thái tử vội vàng hỏi thăm.
    Hỏi về Phật và chư Tăng,
    Sau khi nghe giảng rõ ràng phân minh.
    Giờ đây thái tử hiểu rành,
    Bèn đem cây cối nhiệt tình cúng luôn.
    Cúng dường Phật rất thành tâm,
    Thế là xong chuyện bán buôn vườn này.​
     
  16. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    TỊNH XÁ KỲ HOÀN
    (Tiếp theo)

    Ông già trưởng giả mừng thay,
    Khởi công xây cất ngay ngày hôm sau.
    Nào ngờ trở ngại tới mau,
    Do phường ngoại đạo vào tâu triều đình.
    Cùng nhau phản đối công trình,
    Muốn đâu tịnh xá tiến hành cất xây.
    Đòi tranh tài ngay tại đây,
    Để xem Phật giáo có hay hơn người.
    Vừa lo lắng, vừa bồi hồi,
    Sợ rằng ngoại đạo người thời rất đông.
    Lại thêm pháp thuật cao cường,
    Ngài Xá Lợi Phất khó đường đua tranh.
    Vì ngài đơn độc một mình,
    Nào ngờ khi rõ sự tình kể trên,
    Ngài bèn nói với ông liền:
    "Ông đừng lo lắng muộn phiền cho tôi.
    Một tia ánh sáng mặt trời,
    Đủ xua bóng tối khắp nơi mịt mùng!"
    Thế rồi vua với hoàng cung,
    Cùng bao dân chúng tập trung một ngày.
    Xem tranh tài tại nơi này,
    Riêng ông trưởng giả tràn đầy lo âu.
    Nhớ lời Phật dạy từ lâu,
    Trong khi truyền bá đạo mầu Thế Tôn.
    Chớ nên xử dụng thần thông,
    Sợ làm kinh dị tới lòng người xem.
    Ngài Xá Lợi Phất nào quên,
    Hôm nay đặc biệt cho nên phải dùng.
    Phép mầu, biến hóa thần thông,
    Thắng phường ngoại đạo khi cùng đua tranh.

    *****

    Thế rồi khởi sự công trình,
    Cất xây tịnh xá, hoàn thành cho mau.
    Dù cho cực nhọc trước sau,
    Dù cho vất vả cũng đâu ngại ngần.
    Suốt ba bốn tháng nhọc nhằn,
    Dựng xong tịnh xá muôn phần khang trang.
    Tiện nghi, thanh tịnh, thênh thang,
    Đón chờ đức Phật ghé sang vùng này.
    Ông trưởng giả vào triều ngay,
    Đầu đuôi công tác trình bày lớp lang.
    Xin vua cử phái một đoàn,
    Lên đường thỉnh Phật về ban pháp mầu.
    Vua nghe, chấp thuận lời tâu,
    Cử đoàn thỉnh Phật cùng nhau đi liền.

    *****

    Một ngày rực rỡ thần tiên,
    Phật cùng đệ tử qua miền xa xôi.
    Đi từng chặng, nghỉ từng nơi,
    Qua thành Xá Vệ giúp người khai tâm.
    Nhà vua và các quần thần,
    Đón chờ cùng với toàn dân vùng này.
    Phật về tịnh xá mới xây,
    Rồi ngài lưu lại nơi đây giúp người
    Đạo mầu giảng dạy nơi nơi,
    Chúng sinh giác ngộ thoát đời lầm than.
    Và nơi truyền bá đạo vàng,
    Có tên tịnh xá Kỳ Hoàn từ đây.
    Cấp Cô Độc, người dựng xây,
    Tâm thành trưởng giả muốn gây duyên lành.

    (Phỏng theo bản văn xuôi trong TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)
     
  17. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III
    TU MƯỚN

    Chàng trai Phật tử thuận thành,
    Lâu nay buồn chuyện gia đình mãi thôi.
    Vì cha chàng tuổi cao rồi,
    Vẫn ham làm việc suốt đời liên miên.
    Chăm kiếm bạc, lo làm tiền,
    Lơ là chẳng chịu ở yên tu hành.
    Khi con nhắc nhở cha mình,
    Thì ông già cứ lặng thinh mỉm cười.
    Mãi sau mới nói: "Được thôi!
    Nếu tu mà lại sinh sôi bạc tiền.
    Thì con nói cha nghe liền,
    Còn không được vậy chớ nên nói nhiều!"

    *****

    Con phiền muộn chẳng dám kêu,
    Tìm thiền sư nọ và yêu cầu thầy.
    Giúp mình giải quyết chuyện này,
    Nghe xong thầy bảo: "Chiều nay về nhà.
    Thưa cho cha rõ rằng ta,
    Độ này công việc thật là lu bu.
    Cho nên trễ nải đường tu,
    Tìm người "tu mướn", nhà chùa trả công.
    Việc làm thật dễ vô cùng,
    Ngồi lần tràng hạt ung dung tại nhà.
    Thành tâm tụng niệm Phật Đà,
    Cứ xong mười chuỗi tính ra thành tiền.
    Một quan tiền mười chuỗi liền,
    Tiền ta để sẵn, cứ lên hỏi chùa!"
    Con về thuật lại lời sư,
    Ông già nghe thấy rất ư bằng lòng.
    Chuyện làm ăn thật thong dong,
    Nhận lời tu mướn, tiền nong dễ dàng.
    Kiếm tiền được một thời gian,
    Ông già hoan hỷ sẵn sàng tụng thêm.
    Ngoài mười chuỗi tụng ăn tiền,
    Tụng hai chuỗi nữa "biếu" thêm cho thầy.
    Mới đầu tiền lãnh hàng ngày,
    Về sau dồn lại lĩnh ngay hàng tuần.
    Mỗi ngày ngoài mấy bữa ăn,
    Ông già tu mướn bình an cứ ngồi.
    Cứ lần tràng hạt liên hồi,
    Trầm tư mặc tưởng trước nơi bàn thờ.

    *****

    ThờI gian trôi đẹp như mơ!
    Chàng con một bữa bất ngờ nhìn cha.
    Thấy cha hơi thở điều hòa,
    Bàn tay lần chuỗi như là đã ngưng.
    Mắt lim dim, dáng ung dung,
    Rất ư thanh thản, vô cùng an nhiên.
    Chàng con liền đến báo tin,
    Trình bầy mọi sự cho thiền sư hay.
    Thiền sư vội vã đến ngay,
    Nhìn ông già thấy thân gầy hơi nghiêng.
    Vì do tuổi tác cao niên,
    Nhưng mà nét mặt thần tiên, hồng hào,
    Thiền sư khẽ nói thì thào:
    "Cha con nhập định! Đạo mầu nở hoa!"

    *****

    Thiền sư đã dạy ông già,
    Pháp môn thiền định thật là ích thay!
    Bằng phương tiện "tu mướn" này.
    Rời luôn bể bạc, qua ngay bờ thiền.

    (Phỏng theo bản văn xuôi TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO NHẬT BẢN)

    h13.jpg
     
  18. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III
    VÀNG NGỌC

    Phật thời còn tại thế gian,
    Có ông vua nọ ngọc vàng đầy kho.
    Chất cao như ngọn núi to,
    Một ngày vua muốn phát cho mọi người.
    Đem ra bố thí khắp nơi,
    Cái tâm phước thiện tuyệt vời biết bao!
    Mỗi người lần lượt theo vào.
    Bốc ra một nắm số châu báu này.
    Bao người đã ghé lại đây,
    Núi châu báu nọ vẫn đầy, vẫn cao.
    Nhà vua này đã từ lâu,
    Phước duyên chất chứa trước sau nhiều rồi.
    Phật Đà biết đã tới thời,
    Thuận chiều hóa độ cho người thiện tâm.
    Phật thành Phạm Chí hóa thân,
    Đến thăm vua nọ, dừng chân, thốt lời:
    "Tôi từ xa ghé tới nơi,
    Xin vua ngọc báu để tôi mang về.
    Đổi thành vật liệu chốn quê,
    Làm nhà để ở tiện bề ấm êm".
    Rất vui lòng vua nói liền:
    "Ngọc vàng có sẵn đây xin ông dùng!".
    Người xin bốc một nắm xong,
    Vừa đi bảy bước đã vòng lại ngay,
    Ngọc vàng trả lại chốn đây,
    Nhà vua thấy chuyện lạ này hỏi luôn.
    Người xin kể lể nguồn cơn:
    "Cất nhà tuy đủ nhưng còn phần tôi.
    Năm sau đã cưới vợ rồi,
    Cho nên vẫn thiếu nên tôi trả về!".
    Nhà vua: "Nếu vậy khó chi,
    Lấy thêm ba nắm mang đi là vừa!"
    Người xin đã chẳng chối từ,
    Bốc thêm ba nắm rất ư đẹp lòng.
    Mới đi bảy bước vừa xong,
    Người xin lại vội vã vòng lại đây.
    Báu châu trả lại vua ngay,
    Khiến vua lại hỏi, vẫn đầy ngạc nhiên.
    Người xin: "Đủ cưới vợ hiền,
    Nhưng còn ruộng đất, lại thêm trâu bò.
    Thêm gia nhân cũng phải lo,
    Phần này đâu có đủ cho mọi bề.
    Thật tình tôi chẳng dám chê,
    Cho nên trả lại! Xin về làm chi!"
    Nhà vua: "Nào có khó gì,
    Lấy thêm bảy nắm nữa đi xin mời!"
    Người xin lấy bảy nắm rồi,
    Mới đi bảy bước ông thời quay lui.
    Báu châu vẫn trả lại thôi,
    Khiến vua kinh ngạc thốt lời hỏi thăm.
    Người xin cất tiếng than van:
    "Tôi còn bao chuyện khó khăn tại nhà.
    Nào lo phụng dưỡng mẹ già,
    Nào lo chăm sóc cho cha tật nguyền.
    Nào lo kỵ giỗ liên miên,
    Lại thêm giao tiếp thường xuyên họ hàng,
    Còn bè bạn, còn xóm làng,
    Số này không đủ! Nên mang trả về!"
    Vua hoan hỉ nói: "Vậy thì,
    Biếu ông tất cả núi kia ngọc vàng.
    Chắc là thừa thãi mọi đàng?"
    Người xin châu báu vội vàng nhận ngay.

    *****

    Bước lên núi báu vui thay,
    Nhưng rồi trở xuống, giọng đầy ưu tư:
    "Muôn vàn cảm tạ nhà vua,
    Tôi không nhận nữa, xin đưa trả ngài!"
    Vua kinh ngạc: "Có gì sai?
    Của tôi hiến tặng cho ai cần dùng!"
    Người xin nhẹ thốt tiếng lòng:
    "Hôm nay tôi đến để mong của này.
    Mưu cầu sự sống hàng ngày,
    Nhưng nay xét lại mới hay một điều.
    Thời gian sống chẳng bao nhiêu,
    Sáng còn, tối đã mất tiêu đi rồi.
    Vô thường muôn vật ở đời,
    Khó mà lưu giữ mãi nơi tay mình.
    Núi châu báu cũng tan tành,
    Bản thân hưởng lợi mong manh sớm chiều.
    Ham càng lắm, muốn càng nhiều,
    Bao nhiêu thèm khát, bấy nhiêu đọa đày.
    Chi bằng dục vọng dứt ngay,
    Và cầu đạo giải thoát đầy tinh anh.
    Trau dồi đức tính cho mình,
    Và cho xã hội, gia đình mãi thôi.
    Hướng về mục đích tuyệt vời,
    Từ bi, trí tuệ theo nơi đạo mầu.
    Cho nên tôi chẳng ham cầu,
    Chẳng cầu vàng ngọc và châu báu này!"

    *****

    Vua nghe liền tỉnh ngộ ngay,
    Lời vàng tỏ rạng sáng đầy trong tâm.
    Bấy giờ Phật mới hiện thân,
    Hào quang rực rỡ sáng ngần khắp nơi.
    Nhà vua cùng các bầy tôi,
    Vui mừng xin được nghe lời Phật ban.
    Xin quy y với đạo vàng,
    Xin theo ngũ giới, bình an tâm hồn.

    (Phỏng theo bản văn xuôi của VIÊN MINH)

    h17.jpg
     
  19. thanhtung

    thanhtung Công Dân

    Truyện Cổ Phật Giáo III

    phng1.JPG

    VUA RẮN NÚI PHỔ ĐÀ

    Thuở xưa đức Quán Thế Âm,
    Chọn nơi đây chốn sơn lâm tuyệt vời.
    Mở mang Phật pháp giúp đời,
    Đạo tràng xây dựng cho người tu tâm.
    Núi tên là Phổ Đà Sơn,
    Có vua rắn nọ vẫn thường ở đây.
    Họ hàng nhà rắn đông thay,
    Và riêng vua rắn lâu nay tu hành.
    Nghìn năm tu luyện tinh anh,
    Phép thần thông giỏi nổi danh xa gần.
    Rắn thua đức Quán Thế Âm,
    Sau khi đấu phép thần thông tranh tài.
    Mới đành chịu nhượng bộ ngài,
    Cho ngài mượn núi làm nơi đạo tràng.
    Rắn lo ngại cho họ hàng,
    Bị người giết hại nguy nan vô cùng.
    Đức Quán Âm: "Hãy an lòng,
    Họ hàng nhà rắn hiện trong núi này.
    Cứ yên cư ngụ nơi đây,
    Người và rắn sống chung đầy tình thương.
    Ai làm hại phải bồi thường,
    Mạng đem thường mạng khó đường tránh qua.
    Quyền vua rắn xử chẳng tha,
    Sẽ niêm yết bảng gần xa khắp vùng.
    Và loan báo rõ lệnh chung,
    Để người gìn giữ tránh đường sát sinh!"
    Thế là trên ngọn núi xanh,
    Đạo tràng nghiêm túc lập thành nơi đây.
    Đã qua bao tháng cùng ngày,
    Hành hương khách ghé núi này thật đông.
    Người và rắn sống yên lòng,
    Người không hại rắn, rắn không cắn người.
    Nhiều chùa xây cất khắp nơi,
    Tăng, ni, Phật tử vang lời cầu kinh.

    *****

    Vùng này có chú Tiểu Đinh,
    Thường hay chơi nghịch phá quanh xóm làng.
    Tổ chim tìm đập tan hoang,
    Chuồn chuồn, châu chấu, bướm vàng chẳng tha.
    Hôm nay chú trốn mẹ cha,
    Lén leo lên núi nhởn nha một mình.
    Dạo quanh tìm dịp sát sinh,
    Đến khi đói bụng ghé nhanh vào chùa.
    Xin ăn uống lúc ban trưa,
    No nê lại chạy rỡn đùa khắp nơi.
    Khi gần lúc xế chiều rồi,
    Đến con đường nọ chú ngồi nhìn quanh.
    Chợt đâu thấy dưới cỏ xanh,
    Có con rắn nhỏ bò nhanh tìm đường.
    Trốn bò cạp lớn kinh hoàng,
    Đang nhanh chân rượt phía đằng sau đuôi.
    May thay tới lạch suối rồi,
    Rắn lao mình xuống vội bơi qua bờ.
    Nước ngăn bò cạp bất ngờ,
    Nó đâu biết lội đứng đờ người ra.
    Đành quay lui, khó vượt qua,
    Tiểu Đinh tinh nghịch nghĩ ra mưu liền.
    Lượm cành cây rớt kề bên,
    Bắc cầu qua lạch ngang trên đôi bờ.
    Chú bò cạp chẳng chần chờ,
    Bò qua rượt đuổi rắn như điên cuồng.
    Tấm thân rắn nhỏ thảm thương,
    Trốn không thoát kịp trăm đường đớn đau.
    Bị bò cạp cắn hồi lâu,
    Quằn người ra chết, còn đâu nẻo về.
    Tiểu Đinh vui thích thoả thuê,
    Reo lên khoái chí vừa đi vừa cười.

    *****

    Núi rừng khuất bóng mặt trời,
    Tiểu Đinh vội vã tìm nơi ngủ nhờ.
    Ghé vào chùa. Thật bất ngờ,
    Vừa trông thấy mặt là sư giật mình.
    Lắc đầu hỏi, giọng thất kinh:
    "Trông con nét mặt quả tình nguy thay.
    Bao nhiêu ám khí phủ đầy,
    Chắc con khó sống qua ngày mai đâu.
    Nói cho thầy biết thật mau,
    Gần đây con có phạm vào tội chi.
    Sinh linh có giết hại gì,
    Khiến cho phúc đức mất đi thảm sầu?"
    Tiểu Đinh hốt hoảng lắc đầu,
    Sau khi ngẫm nghĩ hồi lâu, thưa thầy.
    Rằng mình tinh nghịch mới đây,
    Giúp bò cạp giết rắn ngay trên đồi.
    Sư vừa nghe nói dứt lời,
    Tức thời hốt hoảng kêu trời, khẽ than:
    "Thật khó khăn! Thật nguy nan!
    Thế nào vua rắn cũng làm hại ngay.
    Đòi con thường mạng, thảm thay,
    Khó mà trốn thoát nạn này được đâu!"
    Tiểu Đinh sợ hãi van cầu,
    Xin sư chỉ cách nhiệm mầu cứu nguy.
    Cúi đầu sư vội nghĩ suy
    Hồi lâu lên tiếng từ bi giúp người:
    "Chỉ còn cách tụng kinh thôi,
    May ra công đức do nơi lòng thành.
    Tạo ra một chút duyên lành,
    Cứu con thoát khỏi tội tình nghiệp oan!"
    Sư bèn thả quả chuông vàng,
    Nới dây, hạ thấp xuống ngang hiên ngoài.
    Lệnh cho chú nhỏ vào ngồi,
    Khuyên luôn niệm Phật đồng thời cầu kinh.
    Chuông vàng sư hạ xuống nhanh,
    Che cho chú nhỏ giấu mình bên trong.
    Bên ngoài sư dốc một lòng,
    Mở kinh ngồi tụng vô cùng nghiêm trang.
    Khơi đèn, thắp nến, đốt nhang,
    Lạ thay khi mở kinh vàng ra xem.
    Không nhìn thấy chữ! Ngạc nhiên!
    Trang kinh trắng xoá báo điềm tai ương.
    Mõ thời im tiếng chẳng vang,
    Dùi càng gõ mạnh mõ càng lặng câm.
    Sư lòng hoảng hốt vô ngần,
    Miệng luôn niệm Phật dốc tâm khẩn cầu.
    Bỗng nhiên vua rắn từ đâu,
    Hiện ra giận giữ, cái đầu lắc lư.
    Đến ngay bên cạnh chỗ sư,
    Quấn chung quanh quả chuông xưa ba vòng.
    Vang lên tiếng rít hãi hùng,
    Và rồi sau đó lạnh lùng buông ra.
    Biến vào bóng tối nhạt nhoà,
    Ngoài song chánh điện trăng tà khuất mây.
    Sư liền vội chạy đến ngay,
    Kéo chuông lên ngó trong đây thế nào.
    Thật là kinh khủng biết bao,
    Tiểu Đinh đã biến chốn nao mất rồi.
    Chỉ còn một vũng máu thôi,
    Dính quanh mớ tóc của người trẻ thơ.
    Nhắm nghiền cặp mắt hiền từ,
    Sư lên tiếng niệm Phật A Di Đà.
    Một mình lẩm bẩm xót xa:
    "Chót gây nghiệp dữ khó mà thoát đây.
    Nhân nào quả nấy xưa nay,
    Dễ gieo nhân ác, khó gây quả lành!"
    Với tâm từ, với lòng thành,
    Ba ngày liên tiếp sư dành tụng kinh.
    Cầu cho chú nhỏ Tiểu Đinh,
    Linh hồn sớm được siêu sinh trọn bề.

    (Phỏng theo bản văn xuôi của PHẠM NGỌC KHUÊ)

    - HẾT -
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn