Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Mười 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vàng Phai

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do tu du khởi đầu 8 tháng Mười 2017.

  1. tu du

    tu du Khách qua đường

    VÀNG PHAI.



    Rồi đây mùa hoa sẽ hết,

    Màu hoa yêu cũ phai dần,

    Tôi ngồi nhặt bao cánh úa,

    Đếm từng phiến lá phân vân.


    Đoạn đường yêu xưa tha thiết,

    Chôn bao kỷ niệm đôi lòng,

    Những chiều buồn trông mây biếc,

    Còn nghe chim hót trên không.


    Bây giờ bổng nhiên xa lạ,

    Chiều đi không một bóng người,

    Vài con chim buồn ngơ ngác,

    Cúi đầu trên những cọng cây.

    Phải là em mang tất cả,

    Niềm vui lẫn với nụ cười,

    Để chiều về theo nắng lạ,

    Đem buồn phủ xuống nơi nơi.


    Em ơi thế là đã hết,

    Tình như hoa nở trên đồi,

    Chiều nay màu hoa yêu cũ,

    Vàng phai rụng xuống quanh đây.


    Tôi ngồi nhặt bao cánh mỏng,

    Chôn vào mộ huyệt quanh đồi,

    Nghe khúc tơ vương ai oán,

    Khóc hờn trong trái tim tôi.
     
    Ý Nga and NauAn like this.
  2. tu du

    tu du Khách qua đường

    PHÔI PHAI


    Rồi tôi tìm đến thăm em,
    Đường xưa hiu hắt đèn đêm,
    Cô đơn phủ khắp một miền,
    Và nghe buồn rớt trong tim.

    Ngỡ ngàng tôi quay gót đi,
    Nghe tình vỡ với lời thề,
    Nhạt nhòa bóng ai bên kia,
    Lung linh theo bước chân về.

    Kỷ niệm nào sót quanh đây,
    Hàng cây in bóng đường dài,
    Chìm vào cô đơn cuối ngày,
    Lạnh lùng cùng với heo may.

    Rồi tôi chợt nhớ đến em,
    Mùi hương tóc mỗi đêm đêm,
    Một thời ta mới vừa quen,
    Mà nay tình mới vừa quên.

    Dĩ vãng về ngập hồn tôi,
    Và lòng chợt như ngậm ngùi,
    Như bao yêu dấu một thời,
    Bổng nhiên đi vào phai phôi.



    ********
     
  3. tu du

    tu du Khách qua đường

    TÀN DƯ.


    Ngày tôi về lại với em,
    Hoa Bằng Lăng tím đã tàn,
    Nước Hồ Trung Tâm vừa cạn,
    Vườn Ương chim cũng bỏ đàn.

    Hoang tàn rũ xuống nơi xưa,
    Rừng cây Trắc Bá "tàn dư",
    Trường Nông Lâm mất bao giờ,
    Tôi nhìn ngơ ngác như mơ.

    Cảnh cũ mang đây tiêu sơ,
    Còn đâu sơn dã nên thơ,
    Núi rừng và nét ngây ngô,
    Với bao tâm hồn vô tư.


    Vùng đất ấu thơ trong tôi,
    Mờ đi theo ký ức người,
    Điêu tàn làm tôi ngậm ngùi,
    Nghẹn ngào không nói nên lời.


    Tôi rời huyền thoại xa xưa,
    Nghe sau lưng những âm thừa,
    Rơi theo chân mình ơ hờ,
    Như tìm về chốn hư vô.





    Chú thich,

    Vườn Ương, Hồ Trung Tâm, Rừng Cây Trắc Bá, Trường Trung học Nông Lâm Súc, tọa lạc tại khu vực Cây Số 5, từ Thị Xã Ban Mê Thuột đi phi trường dân sự Phụng Dực, tỉnh Đarlắc
     
  4. tu du

    tu du Khách qua đường

    ***:cool:



    NHƯ CHUYỆN NGÀY XƯA.


    Tôi biết tìm đâu dáng em xưa,
    Chiều qua phố thị thu giao mùa,
    Hoàng hôn rụng xuống con đường nhỏ,
    Như vội vàng hôn suối tóc mơ.

    Gió cợt đùa hương để ngất ngây,
    Tóc bay theo gío ngỡ như mây,
    Tôi nghe ngày chết - tình thành mộng,
    Thương bóng em qua phút cuối ngày.

    Như chút duyên tơ tôi biết em,
    Mà hương suối tóc vẫn chưa quên,
    Những chiều thu muộn về phố thị,
    Vẫn nhớ người thương chưa biết tên.

    Tôi biết tìm đâu dáng ai quen,
    Mùi hương suối tóc để đêm đêm,
    Đem tơ vương kết cho thành mộng,
    Như chuyện ngày xưa tôi biết em.

    :cool:
     
  5. tu du

    tu du Khách qua đường

    ***

    (tvvn.org)

    MỘT THỜI HOA MỘNG


    Xin cho tôi gặp lại em,
    Một thời hoa mộng sách đèn,
    Thủa nào ta vừa mới quen,
    Hẹn hò những buổi trăng lên.

    Cho tôi tìm lại dấu yêu,
    Tương tư nắng sớm mưa chiều,
    Chờ em mà nghe cô liêu,
    Về theo mỗi bước buồn thiu!

    Phố buồn theo gót chân hoang,
    Lòng mang giấc mộng địa đàng,
    Gần nhau mà như xa xăm,
    Tình ơi xin cho trăm năm.

    Nào hay là giấc mộng lòng,
    Đã thành ly biệt thương tâm,
    Ta làm lính trận biên phòng,
    Và em cô phụ chờ mong.

    Chiến tranh nào không thương đau,
    Biệt ly nào không gieo sầu,
    Đêm đêm nhìn ánh hoả châu,
    Mà trao ân ái cho nhau.

    Bây giờ nào biết em đâu,
    Phố xưa những mùa mưa ngâu,
    Có ai ngơ ngẩn trong chiều,
    Chờ em mà nghe cô liêu!

    Ta về tìm lại thân ta,
    Phố buồn mất dấu chân ngà,
    Thu buông sắc nắng phôi pha,
    Phượng hồng rủ cánh xót xa .

    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn