Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vàng Phai

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do tu du khởi đầu 8 tháng Mười 2017.

  1. tu du

    tu du Khách Quý

    VÀNG PHAI.



    Rồi đây mùa hoa sẽ hết,

    Màu hoa yêu cũ phai dần,

    Tôi ngồi nhặt bao cánh úa,

    Đếm từng phiến lá phân vân.


    Đoạn đường yêu xưa tha thiết,

    Chôn bao kỷ niệm đôi lòng,

    Những chiều buồn trông mây biếc,

    Còn nghe chim hót trên không.


    Bây giờ bổng nhiên xa lạ,

    Chiều đi không một bóng người,

    Vài con chim buồn ngơ ngác,

    Cúi đầu trên những cọng cây.

    Phải là em mang tất cả,

    Niềm vui lẫn với nụ cười,

    Để chiều về theo nắng lạ,

    Đem buồn phủ xuống nơi nơi.


    Em ơi thế là đã hết,

    Tình như hoa nở trên đồi,

    Chiều nay màu hoa yêu cũ,

    Vàng phai rụng xuống quanh đây.


    Tôi ngồi nhặt bao cánh mỏng,

    Chôn vào mộ huyệt quanh đồi,

    Nghe khúc tơ vương ai oán,

    Khóc hờn trong trái tim tôi.
     
    Ý Nga and NauAn like this.
  2. tu du

    tu du Khách Quý

    PHÔI PHAI


    Rồi tôi tìm đến thăm em,
    Đường xưa hiu hắt đèn đêm,
    Cô đơn phủ khắp một miền,
    Và nghe buồn rớt trong tim.

    Ngỡ ngàng tôi quay gót đi,
    Nghe tình vỡ với lời thề,
    Nhạt nhòa bóng ai bên kia,
    Lung linh theo bước chân về.

    Kỷ niệm nào sót quanh đây,
    Hàng cây in bóng đường dài,
    Chìm vào cô đơn cuối ngày,
    Lạnh lùng cùng với heo may.

    Rồi tôi chợt nhớ đến em,
    Mùi hương tóc mỗi đêm đêm,
    Một thời ta mới vừa quen,
    Mà nay tình mới vừa quên.

    Dĩ vãng về ngập hồn tôi,
    Và lòng chợt như ngậm ngùi,
    Như bao yêu dấu một thời,
    Bổng nhiên đi vào phai phôi.



    ********
     
  3. tu du

    tu du Khách Quý

    TÀN DƯ.


    Ngày tôi về lại với em,
    Hoa Bằng Lăng tím đã tàn,
    Nước Hồ Trung Tâm vừa cạn,
    Vườn Ương chim cũng bỏ đàn.

    Hoang tàn rũ xuống nơi xưa,
    Rừng cây Trắc Bá "tàn dư",
    Trường Nông Lâm mất bao giờ,
    Tôi nhìn ngơ ngác như mơ.

    Cảnh cũ mang đây tiêu sơ,
    Còn đâu sơn dã nên thơ,
    Núi rừng và nét ngây ngô,
    Với bao tâm hồn vô tư.


    Vùng đất ấu thơ trong tôi,
    Mờ đi theo ký ức người,
    Điêu tàn làm tôi ngậm ngùi,
    Nghẹn ngào không nói nên lời.


    Tôi rời huyền thoại xa xưa,
    Nghe sau lưng những âm thừa,
    Rơi theo chân mình ơ hờ,
    Như tìm về chốn hư vô.





    Chú thich,

    Vườn Ương, Hồ Trung Tâm, Rừng Cây Trắc Bá, Trường Trung học Nông Lâm Súc, tọa lạc tại khu vực Cây Số 5, từ Thị Xã Ban Mê Thuột đi phi trường dân sự Phụng Dực, tỉnh Đarlắc
     
  4. tu du

    tu du Khách Quý

    ***:cool:



    NHƯ CHUYỆN NGÀY XƯA.


    Tôi biết tìm đâu dáng em xưa,
    Chiều qua phố thị thu giao mùa,
    Hoàng hôn rụng xuống con đường nhỏ,
    Như vội vàng hôn suối tóc mơ.

    Gió cợt đùa hương để ngất ngây,
    Tóc bay theo gío ngỡ như mây,
    Tôi nghe ngày chết - tình thành mộng,
    Thương bóng em qua phút cuối ngày.

    Như chút duyên tơ tôi biết em,
    Mà hương suối tóc vẫn chưa quên,
    Những chiều thu muộn về phố thị,
    Vẫn nhớ người thương chưa biết tên.

    Tôi biết tìm đâu dáng ai quen,
    Mùi hương suối tóc để đêm đêm,
    Đem tơ vương kết cho thành mộng,
    Như chuyện ngày xưa tôi biết em.

    :cool:
     
  5. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    (tvvn.org)

    MỘT THỜI HOA MỘNG


    Xin cho tôi gặp lại em,
    Một thời hoa mộng sách đèn,
    Thủa nào ta vừa mới quen,
    Hẹn hò những buổi trăng lên.

    Cho tôi tìm lại dấu yêu,
    Tương tư nắng sớm mưa chiều,
    Chờ em mà nghe cô liêu,
    Về theo mỗi bước buồn thiu!

    Phố buồn theo gót chân hoang,
    Lòng mang giấc mộng địa đàng,
    Gần nhau mà như xa xăm,
    Tình ơi xin cho trăm năm.

    Nào hay là giấc mộng lòng,
    Đã thành ly biệt thương tâm,
    Ta làm lính trận biên phòng,
    Và em cô phụ chờ mong.

    Chiến tranh nào không thương đau,
    Biệt ly nào không gieo sầu,
    Đêm đêm nhìn ánh hoả châu,
    Mà trao ân ái cho nhau.

    Bây giờ nào biết em đâu,
    Phố xưa những mùa mưa ngâu,
    Có ai ngơ ngẩn trong chiều,
    Chờ em mà nghe cô liêu!

    Ta về tìm lại thân ta,
    Phố buồn mất dấu chân ngà,
    Thu buông sắc nắng phôi pha,
    Phượng hồng rủ cánh xót xa .

    ***
     
  6. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    SÂN TRƯỜNG CHIỀU MƯA BAY.


    Vì cơn mưa chiều nay,
    Em buồn không đến lớp,
    Hàng cây dài ủ dột,
    Sân trường chiều mưa bay.

    Bâng khuâng như hẹn hò,
    Cổng trường anh đứng đợi,
    Nhìn người qua ơ hờ,
    Mà sao em không tới.

    Hẹn nhau - Có bao giờ!
    Nên lòng vẫn còn mơ,
    Yêu người yêu thầm lặng,
    Mà em đâu có ngờ.

    Người dìu nhau trong mưa,
    Nghe bẽ bàng biết mấy,
    Thương thân mình bơ vơ,
    Bên hoàng hôn ngập lối.

    Sân trường người thưa dần,
    Hoàng hôn mưa giăng giăng,
    Hiu hắt ngọn đèn vàng,
    Mà bóng em mù tăm.


    ***


     
  7. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:


    TẤM THÂN DU MỤC

    Tôi dấu tâm tư trong lòng,
    Những chiều buồn ngắm thinh không,
    Nghe thương quê hương vô cùng,
    Một vùng đất đỏ xa xăm .

    Còn biết bao nhiêu vấn vương,
    Rừng thu bàng bạc khói sương,
    Chiều rơi trên mái cô thôn,
    Bóng cô sơn nữ bên đường .

    Tôi vẫn hình dung ra em,
    Bên dòng suối nhỏ ven rừng,
    Rêu phong trên phiến đá mòn,
    Nhúng chân vẩy nước theo nguồn .

    Vô tư em biết đâu buồn,
    Ngây thơ trong đôi mắt huyền,
    Cho tôi thấy cả nước non,
    Chìm sâu vào cõi vô thường.

    Tôi gởi tâm tư trong lòng,
    Qua bao câu viết nhưng không,
    Cho vơi đi những chuyện buồn,
    Thân tôi du mục mù tăm !



    :cool:
     
  8. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:


    DẤU SON BINH LỬA.


    Tôi ngồi viết lại chuyện mình,
    Mười năm mang nghiệp chiến chinh,
    Dấu son binh lửa in hình,
    Vẫn còn đậm nét trong tim .

    Ai về phố núi quê tôi,
    Mùa thu Plei-me tàn rồi,
    Lá vàng trải lớp chân đồi,
    Còn vương màu áo một thời .

    Mấy năm làm kiếp tù nhân,
    Nghe thương đồng đội vô cùng,
    Nhớ bao nhiêu đấng anh hùng,
    Và bao Vị Quốc Vong Thân !

    Hỏi người còn nhớ nhau chăng,
    Ta nghe từ chốn xa xăm,
    Còn vang vang lời khóc hờn,
    Những oan hồn lạc chiến trường .

    Biết là ai khóc thương ai,
    Dấu thời binh lửa chưa phai,
    Chiến tranh lưu vết đọa đày,
    Bao vong linh lạc xứ người .

    Tôi ngồi viết lại chuyện mình,
    Đường xưa in dấu quân hành,
    Với bao nhiêu khúc ân tình,
    Vẫn còn đồng vọng trong tim !


    :cool:
     
  9. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:

    BA MƯƠI NĂM LẺ


    Tôi ngồi đếm thời gian,
    Nhìn chiều qua song cửa,
    Nghe thanh xuân phai tàn,
    Theo hoàng hôn cuối ngỏ.

    Màn đêm đã buông phủ,
    Trên cảnh vật mênh mong,
    Riêng tôi còn tiếc nhớ . . .
    Thương mấy thủa thăng trầm!

    Tôi mơ những đường đi,
    Trăng vàng vương trên cỏ,
    Đêm đêm trên lối về,
    Cỏ hoa đầy hạt nhỏ,


    Và tâm tình tôi đó,
    Thấm xuống lối đất lành,
    Như máu thịt cha anh,
    Trên chiến trường ngày cũ.

    Để đêm đêm còn nhớ,
    Tiếng súng vọng tiền đồn,
    Màu hỏa châu như son,
    Trên môi người thiếu phụ!

    Biết ai còn nhắc nhở,
    Bao xương máu sinh linh,
    Những chiến sĩ Vô danh,
    Đã về lòng đất lạnh!

    Chiến trường xưa còn động,
    Trong mỗi một tâm hồn,
    Những người lính tha hương,
    Vẫn chưa nguôi cảm xúc!

    Sử sách ai gạn đục,
    Công đạo ở lòng người,
    Ba mươi năm chưa vơi,
    Tang tóc và nửa đạn.

    Tôi ngồi đếm thời gian,
    Qua ba mươi năm lẻ,
    Thương Quê Hương muôn trùng,
    Mà khóc không thành lệ!

    :cool:
     
  10. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:


    MÀU HOA TUYẾT.



    Rồi mùa Đông trở về đây,
    Mang theo lá úa vàng bay,
    Cây chơ vơ khóc tàn cây,
    Thê lương phủ một chân trời.

    Em có buồn không chiều nay,
    Màu hoa tuyết đã đơm chồi,
    Cọng buồn như những hồn người,
    Của đời lưu lạc ngậm ngùi.

    Ta bổng thương mình bơ vơ,
    Như chim lạc bạn nửa đời,
    Gởi thân du mục đất người,
    Lòng buồn buồn mãi không vơi.

    Chiều nay mây gió âm u,
    Giá băng về với sương mù,
    Hồn nghe rét mướt cơ hồ,
    Tiếng ai khóc vọng bên mồ.


    Hởi hồn chiến sĩ lưu danh,
    Mộng vàng xưa chưa xây thành,
    Còn mơ đất nước thanh bình,
    Của thời chinh chiến điêu linh.

    Hơn 40 năm cùng Đông,
    Vẫn chưa quen với giá băng,
    Lòng mang mang nỗi thương tâm,
    Quê hương một cỏi mù tăm !


    :cool:
     
  11. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    MẢNH TÀN Y


    Ta nghe chiều qua mùi hương lạ,
    Quanh quất đâu đây ở hiên nhà,
    Như một thủa nào trên quê hương xưa,
    Đợi bóng xuân về ngồi hát tình ca.

    Quê hương trong ta vẫn là nỗi nhớ,
    Bạn bè bây giờ còn lại trong mơ,
    Những ngọn đồi hoang đất đỏ cây khô,
    Những ngôi mộ buồn và những chiếc khăn sô!

    Đồng đội ta ơi biết ai còn giữ,
    Chiến tích ngày xưa, đón bước chân thù,
    Bắn hoả châu thay tiếng pháo giao thừa,
    Cùng chờ xuân trên vọng gác năm xưa.

    Ta từ độ xếp tàn y buông súng,
    Vẫn chưa nguôi nỗi nhớ những mùa xuân,
    Đời chiến binh và một thủa kiêu hùng,
    Thương bạn bè thương để trong tim!

    Ta nghe đâu đây giọng hát ai ngày cũ . . .
    Vang vọng trong hồn như những lời ru,
    Để trong mơ gặp lại bạn bè xưa,
    Thương mảnh tàn y - mà hận thiên thu!


    ***
     
  12. tu du

    tu du Khách Quý


    CÒN GÌ NHỚ KHÔNG EM



    Còn gì nhớ không em,
    Chiều tàn trên quê hương,
    Vàng hôn hàng cây buồn,
    Rơi trên tóc em mềm ?

    Còn gì nữa chưa quên,
    Thu trong mắt em xinh,
    Hay Xuân đem mộng lành,
    Trong giấc ngủ đêm đêm ?

    Em ơi ba mươi năm,
    Ta ôm theo đời mình,
    Xót xa chưa từng quên,
    Xót xa chưa đặt tên !

    Mà đời như bổng nhiên,
    Theo chân người vô tình,
    Để ngày đi buồn thêm,
    Để hồn cũng buồn tênh .

    Rồi lòng tàn ước mơ,
    Rồi hoài vọng xa mờ,
    Mộng Xuân cũng thành thừa,
    Mộng lòng mây gió đưa !

    Còn gì nhớ không em,
    Đêm hoa lệ kinh thành,
    Người lính trận biên phòng,
    Hay Xuân chốn tiền đồn ?!













     
  13. tu du

    tu du Khách Quý

     
  14. tu du

    tu du Khách Quý

    o_O

    THƯƠNG EM MÁI TÓC YÊU EM MÀU MẮT.


    Thương em mái tóc,
    Lứa tuổi học trò ,
    Yêu em màu mắt ,
    Của thủa ngây thơ ,

    Thương em ngẩn ngơ ,
    Lòng sầu vời vợi ,
    Tình câm không nói ,
    Xin mãi yêu người .

    Mai xa trường rồi,
    Em rời tuổi ngọc ,
    Bỏ lại khoảng đời ,
    Ấu thơ còn mất ?

    Mai ta xa người,
    Ngậm ngùi không nói ,
    Thương mấy nụ cười ,
    Tìm đâu em hỡi .

    Thương em mái tóc,
    Từ thủa vào đời ,
    Yêu em màu mắt ,
    Từ dạo biết người. .
     
  15. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:

    XUÂN CŨ.


    Có phải là Xuân lại đến đây,
    Trên quê hương lạ, nước non người,
    Cho tôi cứ ngỡ rằng Xuân cũ,
    Của thời thơ mộng đã xa xôi !

    Không biết bây giờ ở quê tôi,
    Xuân có đem theo những tiếng cười,
    Về trong mắt mẹ tin con tới,
    Mang từ biên ải ở một thời . . .

    Ly biệt nào không phải thương tâm,
    Nhớ mẹ lòng con nuốt căm hờn,
    Như bao đồng đội - thôi đành vậy,
    Gánh nợ tang bồng cũng gánh suông !

    Cứ mỗi lần Xuân tôi lại mang,
    Tâm tư người lính đón Xuân sang,
    Nghe như đâu đó còn vang vọng,
    Tiếng hát hôm nào của Dạ Lan


    :cool:
     
  16. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    BỤI BIÊN THUỲ.



    Rồi một mùa Xuân xếp chinh y,
    Nhúng tay rửa sạch bụi biên thuỳ,
    Chôn bao hoài vọng đời trai trẻ,
    Buông gánh tang bồng - bỏ chiến y.

    Lòng bổng ngậm ngùi thương núi sông,
    Tiếc bao xương máu những anh hùng,
    Bao hồn tử sĩ chưa yên nghĩ,
    Mang nỗi hàm oan nói không cùng.

    Biên ải chiều nay gió bổng im,
    Hoàng hôn về muộn gọi đêm đen,
    Mặt trời quan tái vương màu máu,
    Khóc hồn non nước đã thay tên.

    Rồi bạn bè thân tản lạc nhau,
    Khí hùng bất tử - lòng mang sầu,
    Chí trai đem trải vùng đất lạ,
    Nợ nước đành chôn chốn địa đầu !

    Biền biệt thời gian đi quá nhanh,
    Thanh xuân đã mất, chí chưa thành,
    Biết ai hậu duệ - ai thừa tự,
    Mà đem chí cả gởi cho đành.

    Ai gọi giùm tôi đồng đội xưa,
    Những người lính trận chết bơ vơ,
    Những hồn bất tử trên chiến địa,
    Rằng đây non nước vẫn mong chờ.

    ***



     
  17. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    HỒN ANH THƯ

    Tôi vào thư viện chiều nay,
    Tìm đọc bao nhiêu thơ người,
    Tưởng lòng vơi bớt ngậm ngùi,
    Đâu ngờ thương cảm khôn nguôi!

    Tháng Tư thành phố mang tang,
    Đắc Lắc chìm trong hoang tàn,
    Tin buồn mang ra quan san,
    Những con Chim Ó xa đàn !

    Biết có ai nhìn tuyến đầu,
    Biên cương mây phủ mưa sầu,
    Hỏi hồn lính trận về đâu,
    Tiếc thương đành để tang nhau!

    Tháng Tư rồi những tháng Tư,
    Bao vong hồn lạc thiên thu,
    Mộ bia trên đồi hoang vu,
    Còn nghe thoang thoảng ai ru.

    Tôi vào thư viện tìm xem,
    Hồn anh thư của tiên hiền,
    Bổng nghe đồng vọng vang vang,
    Hồn ai gọi chốn quan san.


    Đắc-Lắc = Tỉnh Darlắc, thị xã Ban Mê Thuột-
    Chim Ó = Huy hiệu Sư Đoàn 23 Bộ Binh-



    ***
     
    Điều chỉnh lại bài đăng lúc: 5 tháng Hai 2018
    p324530 likes this.
  18. tu du

    tu du Khách Quý

    :cool:

    MỘNG VÀNG MUÔN THỦA.


    Cho tôi về lại với em,
    Thăm con đường xưa ngập nắng,
    Thu vàng rơi quanh song hiên,
    Một thời tình ta say đắm.

    Em còn nhặt chiếc lá bay,
    Trên cành soan già buổi sáng,
    Nghe chim rừng vui gọi bầy,
    Mừng Xuân về trên đồi vắng.

    Ta từ độ đó ly hương,
    Là biết mộng vàng đã vỡ,
    Hồn đành mang theo tơ vương,
    Trải dài theo dòng biển nhớ .

    Để rồi mỗi bận Xuân sang,
    Ngỡ là Quyên kêu ngày củ,
    Dấu mặt quên màu da vàng,
    Nhủ thầm ta quên không nhớ !

    Nào ai hiểu nỗi tâm tư,
    Của người chiến binh ngày đó,
    Em ơi Xuân vẫn ơ hờ,
    Về theo muôn hoa đua nở.

    Rồi chỉ còn lại giấc mơ,
    Hồn ôm mộng vàng muôn thủa,
    Đời chiến chinh xưa xa mờ,
    Và ta chôn mình trong đó!

    :cool:
     
  19. tu du

    tu du Khách Quý

    ***

    XIN THẮP MỘT NGỌN NẾN HỒNG


    Biết còn bao nhiêu mùa Xuân,
    Ta về với mẹ một lần,
    Thăm em và những người thân,
    Cho tròn đạo kẻ làm con .

    Rồi còn bao tháng năm đây,
    Ta thôi một kiếp làm người,
    Về trên đất mẹ mà vui,
    Với bao đồng đội ngậm ngùi!

    Những mồ hoang xưa còn không,
    Mộ bia trên những cánh đồng,
    Có ai thắp ngọn nến hồng,
    Khói nhang cho những linh hồn?

    Làm thân du tử cô đơn,
    Ta mang theo bao oán hờn,
    Cũng đành một kiếp thiêu thân,
    Ta hay đồng đội ai hơn?


    Còn bao nhiêu những lần Xuân,
    Ta về ở lại quê hương,
    Tìm vết tích xưa chiến trường,
    Gom bao mảnh vụn thịt xương!

    Mồ hoang vu đầy khói nhang,
    Hồn thiêng thôi khóc bẽ bàng,
    Hương linh về chốn Thiên Đàng,
    Hương linh về cõi Niết Bàn.


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn