Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vàng Phai

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do tu du khởi đầu 8 tháng Mười 2017.

  1. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    MÀU THỜI GIAN .


    Rồi ra ta cũng xa người,
    Trả cho nhau hết một thời bên nhau,
    Xa rồi tình chắc còn đâu,
    Mai này lá chết thay màu thời gian.

    Rồi đây những cánh hoa vàng,
    Thu sang sẽ rụng ngoài trang rất nhiều,
    Em còn nhàn hạ mỗi chiều,
    Hãy ra đếm thử bao nhiêu cánh vàng,
    Nhặt cho anh - đợi Đông sang,
    Em đem đốt hết cho vàng tan đi,
    Và coi như mảnh hồn si,
    Của anh đã chết chỉ vì tình em!

    Hồn anh như ngọn gió đêm,
    Hồn anh như khói bụi đèn em hay,
    Đốt lên khi đã hết ngày,
    Để em xem sách ôn bài sáng mai .


    ***
     
  2. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CÔ ĐƠN.


    Có ai hiểu cô đơn,
    Khi nắng tắt cuối đường,
    Chiều chìm trong hoàng hôn,
    Chờ bóng tối đêm đen.

    Rồi ta ngồi một mình,
    Nhìn sâu vào tâm hồn,
    Cảm xúc bổng không còn,
    Đời buồn hơn tình buồn.

    Người về tận nơi đâu,
    Trong mấy chốn nhiệm mầu,
    Có ai nghe niềm đau,
    Những linh hồn mất nhau.


    Rồi đồng vọng thê lương,
    Cho suốt những canh trường,
    Chưa thấy bóng âm hao,
    Dù một tiếng tang thương.

    Có ai hiểu cô đơn,
    Trong bóng đêm dị thường,
    Như mấy cõi oán hờn,
    Tiếng kêu của linh hồn.



    ***
     
  3. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TRĂNG KHUYA.


    Này em em hãy mang đi,
    Ánh trăng rụng trên đường về,
    Lối mòn cỏ ướt sương khuya,
    Đừng cho vàng vỡ tan đi.

    Nhè nhẹ - như ở đâu kia,
    Gió đang lay động trăng thề,
    Mây buồn thương cuộc phân kỳ,
    Như thầm trách nỗi biệt ly.

    Em nhặt hộ ánh trăng đêm,
    Cô đơn rụng xuống bên đường,
    Bơ vơ mòn mỏi đêm trường,
    Thấm đầy một nỗi thê lương.


    Và em cố giữ trên tay,
    Đừng cho lạnh thấu hồn người,
    Để hương âu yếm mai rồi,
    Còn hơi hương ấm cho đời.

    Vì đời là chuỗi cô đơn,
    Phù vân mây khói nghê thường,
    Mơ gì giấc mộng thiên đường,
    Chỉ là một ánh trăng suông.

    Này em hãy cố mang đi,
    Màu trăng rụng trên đường về,
    Là màu quạnh quẻ chia lìa,
    Đep gì một ánh trăng khuya.

    ***
     
  4. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TRANG SÁCH.


    Bên em vài giờ,
    Ngồi chung lớp học,
    Mà như hẹn hò,
    Từ muôn kiếp trước.

    Lòng ngẩn ngơ lòng,
    Tình không dám tỏ,
    Thương sợi tóc mềm,
    Rơi trên trang vở.

    Xin gởi hồn anh,
    Vào trang sách nhỏ,
    Như màu mực xanh,
    Em ghi trên đó.

    Để còn vẩn vơ,
    Thương dòng chữ nhỏ,
    Với tuổi học trò,
    Trong hồn thiếu nữ.

    Bên em vài giờ,
    Mà lòng ngẩn ngơ,
    Như đã hẹn hò,
    Với nhau một thủa.


    ***
     
  5. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    GIẤC MỘNG LIÊU TRAI


    Rồi em đi về với người,
    Tình ta như áng mây trôi,
    Bay xa tận cuối chân trời,
    Mang theo ân ái một thời.

    Chiều chiều ta lặng im nghe,
    Hương tình xưa gió mang đi,
    Vương vương mùi hương tóc thề,
    Hoà theo bóng nắng chiều về.

    Rồi như có bước chân ai,
    Ngập ngừng và rất khoan thai,
    Về trong giấc mộng liêu trai,
    Gọi ta nhấp chén ly bôi.

    Mặn nồng men rượu mềm môi,
    Bâng khuâng quấn quít bên người,
    Hồn quên khát vọng một đời,
    Phù dung một phút đành thôi.

    Khi ta tỉnh giấc thương ôi,
    Bên ta ngập bóng chiều rơi,
    Quạnh hiu vây bủa góc trời,
    Nhớ em không viết nên lời.


    ***
     
  6. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    KHI TÔI NÓI YÊU EM.


    Tôi muốn về thăm em,
    Nhìn lại con đường quen,
    Tìm lại kỷ niệm hồng,
    Tình yêu tuổi thiên thần.

    Một thời rất yêu thương,
    Đời đời còn vấn vương,
    Mong manh như khói sương,
    Đẹp như màu Thiên Đường.

    Rồi em và cả ta,
    Tìm lại tuổi trăng hoa,
    Êm như bao lời ca,
    Hồn nhiên và thiết tha.

    Tôi muốn về thăm em,
    Nhìn lại nét hồn nhiên,
    Trên môi cười làm duyên,
    Khi tôi nói yêu em.

    ***
     
  7. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    THU ƠI THU !


    Có những ngày Thu buồn tênh,
    Những chiều Thu đến không em,
    Những mùa Thu từ cõi chết,
    Mang về giá buốt trong tim.

    Ngày tháng dường như ngủ quên,
    Quanh ta chỉ có u phiền,
    Và đời đành cố lảng quên,
    Tang thương đâu có ai tìn.

    Lặng lẻ Thu cất bước đi,
    Làm rơi rớt màu chia ly,
    Theo vàng rụng xuống đường về,
    Để lòng mãi vẫn tái tê !
    Thu ơi Thu !

    ***
     
  8. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CHỈ LÀ HOA THÔI .


    Giá như mà ta có em,
    Dĩ nhiên đời sẽ đẹp hơn lên,
    Tuyết Đông vẫn ấm tâm hồn lạnh,
    Xuân thêm rực rỡ nắng vui lên .

    Rồi ta âu yếm bước cùng em,
    Nghe hương tóc rối bổng nhiên mềm,
    Quanh ta quyện lấy bao thanh sắc,
    Mộng đời mơ ước đã rất quen .

    Mà tiếc làm sao ta với em,
    Đầu sông góc núi dễ chi quen,
    Thôi đành viết ước lên lòng giấy,
    Lén nhìn Quỳnh nở mỗi đêm đêm !


    ***
     
  9. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    ĐƯỜNG KHUYA.



    Rồi một mình tôi về,

    Hoàng hôn ngập đường đi,

    Bước chân buồn ê chề,

    Vang vọng trên đường khuya.


    Tôi nghe như tiếng ai,

    Đồng vọng từ xa xôi,

    Âm hao sao rã rời,

    Nhẹ hơn tiếng thở dài.


    Hoàng hôn buồn chưa bưa,

    Đèn vàng in bóng mờ,

    Phố đêm như hoang vu,

    Tôi cất tiếng vu vơ . . .


    Rồi tôi bước ơ hờ,

    Bao kỷ niệm xa xưa,

    Bổng chốc như cơn mơ,

    Đưa tôi vào hoang mê.


    ***
     
  10. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    TƯƠNG TƯ.


    Rồi tôi viết tình thư,
    Trên trang giấy ơ hờ,
    Đem bao nhiêu ước mơ,
    Dệt thành mối tương tư.

    Mộng vàng gởi trăng sao,
    Lòng hồn nhiên đem trao,
    Và tình yêu tôn thờ,
    Trong tâm hồn ngây thơ.

    Người đến trong tim tôi,
    Lồng lọng một chân trời,
    Thanh tân trên môi cười,
    Mang thần thoại một thời.

    Tôi nghe trong chiều hôm,
    Lời hát nào vang vang,
    Âm thanh nào du dương,
    Như ca dao gọi hồn.

    Rồi lòng chợt bâng khuâng,
    Đâu đây giữa chiều buông,
    Đồng vọng khúc nghê thường,
    Làm sống dậy tơ vương.

    Để lòng nhớ nhung ai,
    Thương bóng dáng trang đài,
    U hoài lẫn bi ai,
    Cho lòng bổng mê say.

    Từ đó tôi làm thơ,
    Xây tình trong giấc mơ,
    Thương sao rụng trăng mờ,
    Cho lòng thanh vương tơ.

    ***
     
  11. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    MƯA CHIỀU


    Tôi muốn gọi em về,
    Chiều nay mưa lê thê,
    Hoa đỏ ngập đường đi,
    Vương vãi lối quen về .

    Từ ngày em xa tôi,
    Qua bao mùa hoa rồi,
    Sầu nhớ có đâu vơi,
    Kỷ niệm nào phai phôi.

    Em giờ xa muôn trùng,
    Tôi gọi thầm yêu xưa,
    Nghe quặn thắt trong lòng,
    Rồi buồn theo cơn mưa.

    Chiều nay gió âm u,
    Đem se lạnh cuối mùa,
    Những cành hoa tương tư,
    Ướt đẫm dưới hiên mưa.

    Tôi muốn gọi em về,
    Để chiều đôi mình đi,
    Cho lòng ấm câu thề,
    Mưa gió có hề chi.


    ***
     
  12. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    ĐỒI TRĂNG.


    Rồi có khi nào em nhớ,
    Những ngày thân ái xa xưa,
    Buổi đầu đôi ta gặp gở,
    Lời tình ngỏ mấy trang thư.

    Biết có khi nào gặp lại,
    Mùa trăng bên những luống trà,
    Như tình yêu xưa thơ dại,
    Mặn mà hơn cả sắc hoa.

    Bây giờ chỉ còn kỷ niệm,
    Bao nhiêu yêu dấu thủa nào,
    Còn lại nỗi niềm cay đắng,
    Tình này xin gởi trăng sao.

    Biết đến bao giờ em nhỉ,
    Đêm trăng ngắm nụ hoa trà,
    Mà nghe mùi hương man mác,
    Thấm vào từng mảnh thịt da.

    Tôi gởi tình tôi lên giấy,
    Gởi hồn theo gió cùng trăng,
    Để nghe tình yêu sống lại,
    Như xưa trên những đồi trăng.

    ***
     
  13. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***



    MỘT NẺO XA XÔI.

    Tôi còn một giấc mơ,
    Nhìn chiều trên đồi xưa,
    Ngắm thời gian bốn mùa,
    Theo năm tháng mơ hồ.

    Để Thu vẫn quanh đây,
    Lảng vảng lá vàng bay,
    Theo chân chiều cuối ngày,
    Làm chết nét môi cười.

    Tôi nhìn bóng em trôi,
    Thấp thoáng trên sườn đồi,
    Huyền hoặc trong chiều rơi,
    Qua ảo giác con ngươi.

    Rồi tôi biết tình tôi,
    Đã thành khói mây bay,
    Theo sương tuyết mù khơi,
    Về một nẻo xa xôi.

    Tôi ôm một giấc mơ,
    Cùng chiều bên người xưa,
    Nghe tình yêu hẹn hò,
    Dù chỉ một giấc mơ !

    ***
     
  14. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    KHÓI SƯƠNG MƠ.


    Từ đó hồn tôi là Thu,
    Chìm trong sương khói sa mù,
    Chiều nhìn mây trắng ngẩn ngơ,
    Gởi hồn vào chốn hư vô.

    Là biết lòng chưa thể quên,
    Những gì qua trong đời mình,
    Những vết thương chưa ngủ yên,
    Những khi buồn lén qua tim.

    Đành để hồn theo tâm tư,
    Như hoa như lá theo mùa,
    Vùi trong hương khói ngu ngơ,
    Mặc cho gió cuốn đong đưa.

    Mà khốn làm sao những khi.
    Thu đem lá úa đi về,
    Những chiều mưa buồn lê thê,
    Lại nghe muôn nỗi tái tê.

    Là hiểu mình chưa thể quên,
    Năm năm chưa tan lời nguyền,
    Thương sao những buổi trăng lên,
    Nhìn trăng mà nhớ thương thêm.

    Rồi đó hồn tôi là Thu,
    Đi yêu trăng rụng sao mờ,
    Yêu màu lá úa chiều mưa,
    Hồn chìm vào khói sương mơ.

    ***
     
  15. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    NẮNG MỚI.

    Tôi nghe nắng mới đùa vui,
    Trên con đường quen mỗi sáng,
    Đàn chim Se Sẻ theo bầy,
    Mừng vui chào Xuân trong nắng.

    Nào có ngờ đâu riêng tôi,
    Lại nghe lòng mình mặn đắng,
    Nhớ thương cố lý khôn vơi,
    Tình quê một lòng cánh cánh.

    Tôi nhớ từng chiều phai nắng,
    Đàn em tan học đi về,
    Đùa vui từng khu xóm vắng,
    Còn cất tiếng hát "a" , "ê".

    Quê tôi là bức tranh nhỏ,
    Vẽ bao họat cảnh từng thời,
    Tình quê một đời gắn bó,
    Dù bao chinh chiến không vơi.

    Bổng giờ vì đâu tan tác,
    Người người phiêu bạt ngàn nơi,
    Tìm đâu thanh bình chưa thấy,
    Tang thương một cảnh ly bôi.

    Tôi gởi niềm tin theo nắng,
    Gởi bao ước vọng vào mây,
    Mong sao hạnh phúc chân chính,
    Cho đàn em nhỏ tương lai.


    ***
     
  16. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    DUYÊN.

    Rồi mai em sẽ quen,
    Với những nỗi muộn phiền,
    Rồi mai niềm cô đơn,
    Chắc rồi cũng nguôi quên.

    Như hoa nở rồi tan,
    Hương sắc còn vương mang,
    Một thoáng trong dòng đời,
    Một thoáng trong lòng người.

    Rồi mai cũng phôi phai,
    Rồi mai theo mây bay,
    Như sương khói chiều nay,
    Chỉ còn chút đắng cay.

    Thôi xin em hay quên,
    Thôi em đừng muộn phiền,
    Kỳ ngộ đã là duyên,
    Ly biệt cũng là duyên.

    ***
     
  17. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    GIÓ CUỐN MÂY BAY.


    Khi em bước ra đi,
    Là sẽ quên câu thề,
    Vì những cuộc phân ly,
    Có mấy khi hội ngộ.

    Rồi tình sẽ là mơ,
    Trôi theo đời phù du,
    Tất cả như tình cờ,
    Tất cả có ai ngờ.

    Rồi bao nhiêu thề xưa,
    Thời gian sẽ phai mờ,
    Như vàng son ấu thơ,
    Cũng chỉ là giấc mơ.

    Khi em bước ra đi,
    Là biết không quay về,
    Tình yêu như câu thề,
    Theo gió cuốn bay đi.


    ***
     
  18. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    KỶ NIỆM BUỒN.


    Tôi nghe buồn da diết,
    Khi nhớ lại tình người,
    Bao nhiêu năm các biệt,
    Lòng yêu vẫn chưa nguôi.


    Những lời ca tình tự,
    Một thủa nào bên nhau,
    Nay nghe như niềm đau,
    Xoáy vào vết thương sầu.

    Tôi nhớ từng kỷ niệm,
    Những chiều Thu hoa rơi,
    Vàng trải đầy chân đồi,
    Hai đứa cùng ngậm ngùi.

    Rồi nhìn hoa em bảo,
    Mùa Thu mùa chia phôi,
    Đừa tình theo chân đời,
    Vàng phai trong lòng người.

    Tôi bổng nhiên mà nhớ,
    Khi xưa lòng ngây thơ,
    Đem tình yêu tôn thờ,
    Đâu ngờ tình là mơ.

    Bây giờ đã mất em,
    Bây giờ xa cố hương,
    Lòng yêu xưa vẫn còn,
    Chôn sâu trong linh hồn.

    ***
     
  19. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CHIỀU NHỚ.


    Tôi yêu em say đắm,

    Nhưng đành dấu trong lòng,

    Những chiều xem hoa rụng,

    Lòng buồn nhớ mênh mông.


    Tình tôi như biển rộng,

    Chảy vào muôn sông dài,

    Mạn thuyền bao sóng vổ,

    Cho lòng say ngất ngây.


    Rồi biết bao nỗi nhớ,

    Tràn ngập trong tâm hồn,

    Để những chiều nắng đổ,

    Rơi vào hồn cô đơn.


    Tôi yêu em nhiều lắm,

    Biết nói mấy cho cùng,

    Khi chiều buông mây trắng,

    Lòng lại nhớ mông lung.


    ***
     
  20. tu du

    tu du Thường Trú Nhân

    ***

    CHÂN MÂY.


    Có những buổi chiều than ôi,
    Chìm trong dĩ vãng xa xôi,
    Với bao hình bóng trong đời,
    Một thời hoa mộng bên người.

    Rồi bỗng nhiên tình phôi phai,
    Khói mây phủ kín non đoài,
    Chiều đi theo dòng chim bay,
    Người vào trong cỏi chân mây.

    Thế rồi tất cả ước mơ,
    Như sương như khói mơ hồ,
    Tan vào không gian hư vô,
    In trong lòng bóng yêu xưa.

    Hỏi ai về trong chân mây,
    Lòng có mang mang u hoài,
    Cho tôi đi về bên người,
    Của thời hoa mộng tuyệt vời.

    Có những chiều im mây trôi,
    Gió ru nhè nhẹ trên đồi,
    Ta ngồi im nghe tiếng người,
    Trong màu sương khói chơi vơi.


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn