Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vàng Phai

Chủ đề trong 'Vườn Thơ Hội Ngộ' do tu du khởi đầu 8 tháng Mười 2017.

  1. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    PHỐ NÚI.


    Tôi là người khách ly hương,
    Cách xa cố lý muôn trùng,
    Chiều chiều nhìn về cô thôn,
    Mà nghe chua xót trong lòng.

    Ai về non nước quê tôi,
    Nhớ chăng phố thị một thời,
    Một đời tôi sống yên vui,
    Tuổi thơ không ngớt tiếng cười.

    Thời gian như bóng chim bay,
    Mang theo bao nhiêu mộng đời,
    Chiến tranh tàn phá quê tôi,
    Gieo bao tang tóc ngậm ngùi.

    Thế rồi tôi thành ly hương,
    Làm thân du mục xứ người,
    Mang theo cố lý trong đời,
    Nhớ thương viết mấy cho vơi.

    Hơn 40 năm trôi đi,
    Lòng khách ly hương não nề,
    Từng Xuân về khóc từ ly,
    Nghe thương phố núi đường khuya.


    ***
     
  2. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    MÀU ẤU THƠ.


    Cho tôi màu nắng quen xưa,
    Tinh mơ trải xuống trên bờ cỏ non,
    Để như kỷ niệm vẫn còn,
    Như màu thơ dại còn trong tuổi này.

    Cho tôi sống lại những này,
    Vàng son thủa nhỏ trên tay mẹ bồng,
    Thời " ê ", " a " , cuốn vở lòng,
    Và năm tháng cũ bên giòng ấu thơ.

    Cho tôi nghe lại tiếng xưa,
    Chiều trên phố nhỏ, cơn mưa cuối mùa,
    Hạ về và tiếng ve xưa,
    Màu Bằng - Lăng tím bên bờ đồi hoang,

    Trong mông lung giữa chiều tàn,
    Âm vang nào động trên trang vở buồn,
    Như màu mực tím cô đơn,
    Trang thư viết vội khi hờn giận nhau.


    Cho tôi thủa mới bắt đầu,
    Biết thương, biết nhớ từng câu thơ tình,
    Cùng cô bạn học xinh xinh,
    Lời yêu chưa nói mà tình đã trao!


    Cầm tay nhau một lần nào,
    Mười lăm năm vẫn còn khao khát hoài.
    Thương ai màu mắt u hoài,
    Nhớ đôi lọn tóc cho ai si tình,
    Cho tôi mãi vẫn đi tìm,
    Dầu thơ ấu cũ đã chìm trong mơ.



    ***
     
    Góc Biển likes this.
  3. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    CHÀO EM CUỐI NGÕ.


    Xin gởi hồn ta,
    Về theo cơn gió,
    Đưa em cuối ngõ,
    Hôn sợi tóc mềm.

    Để một mai quên,
    Hình hài một thủa,
    Xa bao dặm đường,
    Còn thương còn nhớ.

    Từ độ gặp nhau,
    Lòng còn bỡ ngỡ,
    Chưa biết quen nhau,
    Sao mình vẫn nhớ!

    Từng sợi tóc mây,
    Em hong trong gío,
    Ta như ngất ngây,
    Mơ màu má đỏ.


    Một nhánh cây gầy,
    Nâng đôi cánh hạc,
    Ta khát vòng tay,
    Đêm làm canh vạc.

    Nào mắt, nào môi,
    Em nung gía buốt,
    Ta ước một lời,
    Sưởi hồn trủng ướt.

    Em vẫn về qua,
    Hai hàng cổ tự,
    Đôi bóng cây gầy,
    Nhìn em tư lự.

    Ta ngắm dung nhan,
    Qua hồn thiếu nữ,
    Lòng thêm ngậm ngùi,
    Tưởng thời qúa khứ.

    Ôi sân trường nầy,
    Còn bao nhắc nhở,
    Đôi gót son gầy,
    Và viên sỏi nhỏ.

    Những chiều mưa bay,
    Trên hàng hoa đỏ,
    Vờn tóc em bay,
    Dài theo cơn gió.

    Còn mãi trong ta,
    Một hồn cơ khổ,
    Dáng em hiền hoà,
    Bờ môi son đỏ.

    Và mãi thiên thu,
    Em người tình nhỏ,
    Lẫn khuất hồn ta,
    Về theo giấc ngủ.

    Xin gởi hồn ta,
    Theo từng cơn gío,
    Hôn mái tóc mềm,
    Chào em cuối ngõ.


    ***
     
    Góc Biển and Thanh Duy like this.
  4. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    THƯƠNG EM MÁI TÓC YÊU EM MÀU MẮT.


    Thương em mái tóc,
    Lứa tuổi học trò ,
    Yêu em màu mắt ,
    Của thủa ngây thơ ,

    Thương em ngẩn ngơ ,
    Lòng sầu vời vợi ,
    Tình câm không nói ,
    Xin mãi yêu người .

    Mai xa trường rồi,
    Em rời tuổi ngọc ,
    Bỏ lại khoảng đời ,
    Ấu thơ còn mất ?

    Mai ta xa người,
    Ngậm ngùi không nói ,
    Thương mấy nụ cười ,
    Tìm đâu em hỡi.

    Thương em mái tóc,
    Từ thủa vào đời,
    Yêu em màu mắt,
    Từ dạo biết người.


    ***
     
    Góc Biển likes this.
  5. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    SÂN TRƯỜNG CHIỀU MƯA BAY.


    Vì cơn mưa chiều nay,
    Em buồn không đến lớp,
    Hàng cây dài ủ dột,
    Sân trường chiều mưa bay.

    Bâng khuâng như hẹn hò,
    Cổng trường anh đứng đợi,
    Nhìn người qua ơ hờ,
    Mà sao em không tới.

    Hẹn nhau - Có bao giờ!
    Nên lòng vẫn còn mơ,
    Yêu người yêu thầm lặng,
    Mà em đâu có ngờ.

    Người dìu nhau trong mưa,
    Nghe bẽ bàng biết mấy,
    Thương thân mình bơ vơ,
    Bên hoàng hôn ngập lối.

    Sân trường người thưa dần,
    Hoàng hôn mưa giăng giăng,
    Hiu hắt ngọn đèn vàng,
    Mà bóng em mù tăm.


    ***
     
    Góc Biển likes this.
  6. tu du

    tu du Công Dân

    ***



    MÀU TƯỞNG NHỚ.


    Nay vào lớp học,
    Lòng bổng ngẩn ngơ,
    Ôi thủa ấu thơ,
    Như chừng trở lại.

    Vui nào diệu vợi,
    Buồn nào mênh mang,
    Quen nhau có được,
    Sợ câu muộn màng.

    Nhìn nhau e ngại,
    Chẳng dám làm quen,
    Sợ có muộn phiền,
    Đến khi hò hẹn.

    Thôi đành dấu kín,
    Những tiếng lòng rung,
    Mai mốt xa trường,
    Còn là kỷ niệm!

    Thu về bịn rịn,
    Trên những hàng cây,
    Lá cũng ngủ say,
    Chờ em đến muộn.

    Ta ngồi dệt mộng,
    Nhớ đôi bàn tay,
    Mảnh mai vóc gầy,
    Dấu chân Hạc nhỏ.

    Ôi hình hài đó,
    Thương sao cho vừa,
    Đôi mắt ngây thơ,
    Như dòng sông nhỏ.

    Để từng cơn gió,
    Hôn lên tóc mây,
    Má em hây hây,
    Hồng như một thủa . . .

    Ôi màu tưởng nhớ,
    Viết mấy cho vừa,
    Nên còn ngẩn ngơ,
    Khi vào lớp học!

    Chào em tuổi ngọc,
    Với thủa học trò,
    Và bao ấu thơ,
    Trên từng trang vở.

    Riêng ta đã lỡ,
    Đời những buổi chiều!
    Còn nói chi yêu,
    Còn chi sách vở.

    Ôi màu tưởng nhớ,
    Viết mấy cho vơi,
    Ôi màu tưởng nhớ,
    Nhớ mãi khôn nguôi.


    ***
     
    Góc Biển likes this.
  7. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    SỢI TÓC.


    Chiều nay vào lớp học,
    Lòng bổng thấy ngậm ngùi,
    Thương sợi tóc ai bay,
    Của một thời nào đó.

    Người đi từ dạo nọ,
    Không có một lời chào,
    Thủa học trò yêu nhau,
    Chỉ toàn là mộng mị .

    Tôi yêu màu phỉ thúy,
    Như mùi tóc người thương,
    Từng sợi dài vương vương,
    Còn phảng phất đâu đó.

    Chiều nay vào lớp cũ,
    Bụi phấn vẫn nguyên màu,
    Mà người cũ về đâu,
    Sao lòng tôi vẫn nhớ . . . !


    ***
     
    Góc Biển likes this.
  8. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    GIẬN HỜN.


    Chiều nay em bó gối,
    Trong góc lớp thật buồn
    Sợi tóc hờ hững buông,
    Ta thấy mình bối rối.

    Thương ai chưa dám nói,
    Yêu chỉ dấu trong lòng,
    Quen cô bạn mấy năm,
    Bấy nhiêu năm xây mộng!

    Tình đem vào cơn mộng,
    Ân ái gởi cho người,
    Qua từng câu thơ ngây,
    Lòng dặn lòng cứ dối!

    Chiều nay em bó gối,
    Trong góc lớp thật buồn,
    Biết đâu người ta thương,
    Một anh nào lớp lớn!


    ***
     
  9. tu du

    tu du Công Dân

    +++


    NỤ HÔN.


    Còn gì không em,
    Như gió qua thềm,
    Hương bay mỏng manh,
    Một cuộc tình bền!

    Rồi mai sẽ quên,
    Nụ hôn của người,
    Gío lướt trên môi,
    Bên những điệu cười!

    Rồi một mình tôi,
    Buồn như con rối,
    Xót cuộc tình người,
    Thương vay mà thôi!

    Còn gì đâu em,
    Lệ buồn đã cạn,
    Giọt sầu cũng lắng,
    Chỉ còn biển mặn.



    ***
     
  10. tu du

    tu du Công Dân

  11. tu du

    tu du Công Dân

    ***

    MỘNG VÀNG MUÔN THỦA.


    Cho tôi về lại với em,
    Thăm con đường xưa ngập nắng,
    Thu vàng rơi quanh song hiên,
    Một thời tình ta say đắm.

    Em còn nhặt chiếc lá bay,
    Trên cành soan già buổi sáng,
    Nghe chim rừng vui gọi bầy,
    Mừng Xuân về trên đồi vắng.

    Ta từ độ đó ly hương,
    Là biết mộng vàng đã vỡ,
    Hồn đành mang theo tơ vương,
    Trải dài theo dòng biển nhớ .

    Để rồi mỗi bận Xuân sang,
    Ngỡ là Quyên kêu ngày củ,
    Dấu mặt quên màu da vàng,
    Nhủ thầm ta quên không nhớ !

    Nào ai hiểu nỗi tâm tư,
    Của người chiến binh ngày đó,
    Em ơi Xuân vẫn ơ hờ,
    Về theo muôn hoa đua nở.

    Rồi chỉ còn lại giấc mơ,
    Hồn ôm mộng vàng muôn thủa,
    Đời chiến chinh xưa xa mờ,
    Và ta chôn mình trong đó!

    ***
     
  12. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    BIỆT LY


    Tôi sợ buổi biệt ly,
    Câu tạ từ không nói,
    Nhìn người quay bước đi,
    Mà lòng buồn rã rượi.

    Rồi một mình tôi về,
    Lang thang trên đường đi,
    Dư âm nào đồng vọng,
    Theo từng bước chân về.

    Mà dễ mấy ai hay,
    Biệt ly như men say,
    Như điệu buồn vời vợi,
    Ray rứt mãi không thôi.

    Rồi người xa dần xa,
    Không một lần trở lại,
    Tôi thẩn thờ bước qua,
    Những tháng ngày hấp hối.

    Tôi sợ những biệt ly,
    Nghẹn ngào không ai nói,
    Nhìn nhau lòng ngậm ngùi,
    Bàng hoàng như trăn trối!

    ***
     
  13. tu du

    tu du Công Dân

    ***


    TỎ TÌNH


    Em bao nhiêu tuổi vào đời,
    Mà thân xác ngọc đượm hơi thở buồn,
    Dáng phù dung, sắc hương tuôn,
    Nét trinh nguyên đúc căn nguồn tuổi duyên,
    Hương thơm đọng một đôi miền,
    Vườn xuân kín khóa, lối tiên chữa vào?
    Ngỏ hồng trần có chiêm bao,
    Có mang mong ước chốn nào xa xăm.


    Anh bao nhiêu tuổi ăn năn!
    Buồn men tình ái, phận căn tủi sầu,
    Xác thân nhục nát con tàu,
    Hào hoa còn một mái đầu bạc râm.


    Với em ngọc nữ giáng trần,
    Kết muôn vẻ nét thánh thần trọng cao,
    Từng con đường mộng căng trào,
    Môi non nhú sữa, ngọt ngào đầy duyên,
    Nghe thơm từng hơi thở mềm,
    Nghe ngon ngọt lắm những miền thịt da.


    Với anh cuộc đời phong ba,
    Gió sương dầm giãi tóc pha mấy màu,
    Ước mơ mơ ước còn đâu,
    Còn bao hoài bảo chôn sâu vào lòng!



    Với em nữ chúa muôn dân ,
    Với anh một kẻ mọn thần hầu vua!


    ***
     

Chia sẻ, giới thiệu đến bè bạn