Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

  1. Book
  2. Paris, Đến Rồi Đi - Trần Lý Lê

Đây là một phần của sách 'Book:Tiểu Sử Trần Lý Lê'

Paris, đến rồi đi


Dế Mèn ra khỏi trạm Metro, leo lên đến mặt đất, nhìn quanh để định vị trí của mình, quán cà phê Au Va et Vient đỏ đèn bên kia đường.

[​IMG]

Phe ta biết mình đang ở một góc của Place Felix Eboue. Trước mặt là bùng binh với những con sư tử đang phun nước mù trời.

Đúng quá, Paris hôm nào, Dế Mèn đến rồi đi, và hôm nay trở lại vào tháng Chín mùa thu vừa sang. Mưa lất phất bụi sương. Người Paris đi bộ lầm lũi những bước vội vã trên đường phố. Trời chưa buốt giá như những ngày thu bàng bạc trong thơ Cung Trầm Tưởng, và Dế Mèn dù chẳng hẹn hò gì trong quán nhỏ những cũng bắt gặp mình mong chờ.

Thành phố này lần nào cũng cho Dế Mèn một cảm giác ấm áp, quen thuộc, quen nhưng mà lạ vì biết rằng mình chỉ đến và rồi sẽ đi. Không biết chủ quán nghĩ ngợi những gì khi đặt tên hàng quán như thế? Sân ga đón những con tàu đến rồi đi? Khách viếng thăm đến đây, tụ rồi tan? Sân ga ở lại, quán hàng đứng đó, những ngọn đèn cháy đỏ chờ mong?

Dế Mèn đến đây sáng thứ Hai, anh chị B. đón tận phi trường. Trời đất Paris lạnh se. Phe ta ngầy ngật vì thay đổi giờ giấc liên tục, từ Stockholm về nhà chỉ đủ thời giờ để tưới mấy chậu cây và đổi quần áo, Dế Mèn lại cắp gói ra đi.

Paris đến, nhưng biết rằng
sẽ đi
Con đường dài từ Đông sang Tây
vòng Nam rẽ Bắc

Biết rằng sẽ đi
thôi, ta kỷ niệm vướng chân.

Ta thu tơ vương tám ngả
vào túi áo
Đường đi về
dệt lụa chờ mong

Paris những con đường đèn vàng hiu hắt
thành phố không ngủ
chờ ta tiếng gọi...


Dế Mèn đến khá nhiều thành phố lạ, và nhiều lần như thế. Lúc ra khỏi cửa Quan Thuế là dáo giác tìm kiếm cái bảng đề tên mình. Người đi đón lần nào cũng là một khuôn mặt lạ hoắc, chỉ có cái tên là quen thuộc. Lần này bên kia cánh cửa là một khuôn mặt quen thuộc, và ý nghĩ ấy khiến Dế Mèn ấm lòng. Ở thành phố lạ có khuôn mặt quen, nhất là sau một đêm thiếp ngủ những giấc ngủ ngắn vụn trên máy bay, đầu óc ngầy ngật không tỉnh táo. Gặp được khuôn mặt thân quen gần gũi là cả một gánh nặng trên lưng như được cất khỏi vai. Hầu như các bắp thịt trên vai trên cổ đều giãn ra, nhẹ nhõm. Khi người ta nói rằng áp lực “cứng” trên vai thì đó là một câu nói khá chính xác, đúng theo nghĩa cơ thể học và sinh lý học.

Dế Mèn được anh chị B. đi đón và đưa về tận quán trọ. Buổi sớm mai thành phố còn ngái ngủ, phòng chưa sẵn sàng nên phe ta kéo nhau qua bên đường uống cà phê. Ly cà phê đầu ngày khiến Dế Mèn tỉnh táo đôi chút. Đi đã đến nơi chỉ còn chờ lúc về xem có đến chốn không. Ngày đầu tuần âm u lạnh lẽo. Hy vọng mặt trời sẽ lên để ta có chút nắng ấm. Dế Mèn ngủ được một giấc ngắn, chiều xuống ngoài cửa sổ xanh xám. Ở đây mây mù nên đất trời u ám quá. Phe ta ra phố đi quanh xem vị trí của quán trọ. Gần đó là cửa hàng bán trái cây nhập cảng từ Á Châu, Dế Mèn mua một gói chôm chôm, một gói hồng xiêm và mấy chai nước suối rinh về phòng trọ, rồi gọi điện thoại nói cho bà thư ký biết đã đến nơi bằng an. Phe ta học được thói quen đi thưa về trình thế này vì mỗi lần “lặn” sâu, Kelly kiếm hổng được là bà ta mếu máo trách móc, sao đi đâu mà hổng nói một lời, để tui đi kiếm đỏ mắt. Tui có hề lợi dụng cái “privilege” kia bao giờ đâu mà hổng chịu nói. Chỉ khi cần lắm tui mới đi kiếm thôi mà vv… và vv… Dế Mèn không biết tại sao bà ta an tâm vui vẻ hơn khi biết giờ giấc, nơi chốn đi đến của Dế Mèn? Cái chi khiến bà ấy lo âu? Ai biết đâu, nhưng chỉ có một chút xíu (hơi khó chịu vì phải khai báo) như thế để duy trì mối tương thân thì ta cũng nên nhắm mắt lại mà bằng lòng cho xong, phải không bạn?

Chiều đến anh chị B. trở lại đón Dế Mèn đi ăn cơm tối. Thứ Hai đầu tuần nên hàng quán hầu như đóng kín, họ mở cửa ngày chủ nhật nên nghỉ bù lấy sức. Cả một khu phố chỉ có một vài cửa hàng hiu hắt ánh đèn điện vàng ệch. Đi vòng quanh một lúc thì phe ta đến khu buôn bán của người mình trong quận 13. Quán ăn Lê Lai mở cửa ngày thứ Hai, quả là Lê Lai cứu..chúa (!), anh chị B. chọn quán ăn này và biểu rằng thức ăn ở đây khá ngon, mà ngon miệng thiệt, bạn à. Lâu lắm rồi Dế Mèn mới được ăn cơm Việt Nam nấu vừa miệng, muỗng canh chua tôm ngọt vị, mảnh dọc mùng còn giòn giữa hai hàm răng. Miếng cá chiên vừa chín tới nên không khô, không bở rưới nước mắm gừng pha ngọt ngọt ăn chung rất đậm đà. Mực còn tươi vị ngọt mềm xào sả và ớt, hổng có mùi tanh. Thịt tôm kho tộ ăn với cơm trắng. Dế Mèn ăn hết nguyên một chén cơm vì ngon miệng và đang đói.

Đêm đầu ở Paris có người thân quen, lại được ăn uống vừa miệng, com ngon mà có bạn hiền nên vừa ý hơn chăng? Buổi tối đi qua nhẹ nhàng, hạnh phúc quả là bình dị khi giấc ngủ đến êm ả, Dế Mèn mơ màng đặt lưng chút xíu rồi ngủ quên, quên cả tắt máy điện toán ở trên bàn cho đến ngày hôm sau.

Thành phố thức giấc lúc 5 giờ sáng, mặt trời chưa lên, các chuyến xe dọn rửa đường đã ồn ào qua lại, tiếng động cơ rì rầm khuấy vỡ buổi mai im vắng. Dế Mèn kéo màn cửa nhìn xuống phố xá, những ngọn cây đứng im hai bên đường, vỉa hè vắng tanh vắng ngắt, ánh đèn vàng vọt héo hắt. Ôi chao mùa thu về đâu chưa thấy, chỉ thấy ở đây một khung cảnh buồn rầu quạnh quẽ.

Ông nhà thơ Cung Trầm Tưởng đã khiến Paris bất tử trong thi ca Việt. Thủa ông ấy làm thơ Tiễn Em, Dế Mèn còn mặc quần thủng đít chạy lon ton, mấy ông anh bà chị đã truyền nhau những bài thơ chép tay. Lớn lớn chút xíu nữa, Dế Mèn mới được nghe những bài hát để đời, mỗi ca sĩ nói lên một bản sắc của mùa Thu Paris. Thái Thanh tha thiết nhưng phải nghe Sĩ Phú thì thầm mới thấm thía nỗi đưa tiễn kẻ đi người ở. Chỉ có một mùa hè, một trăm ngày xa cách, mà ray rứt như thế, nếu chia ly một đời như Ngưu Lang Chức Nữ kia thì nhà thơ mới làm sao? Dế Mèn mở máy điện toán nghe bản nhạc.

Mèng ơi, buổi mai chưa thức giấc, âm thanh đã chan hòa một điệu cô đơn quạnh quẽ thế này thì nản lòng chiến sĩ, quên, anh thư quá xá. Làm sao mà lấy lại sự phấn chấn để đọc cho hết cái hồ sơ gần 100 trang kia? Vừa đọc vừa bôi đỏ lè nữa chứ? Phe ta còn nợ nhóm Tác Quyền trong công ty một ý kiến, và phải viết cho xong nội trong ngày hôm nay kẻo lỡ việc. Được cái là ta đã thức trong khi mọi người còn ngủ, và Dế Mèn có thêm 6 tiếng nữa trong ngày làm việc của mình. Văn phòng ở Hoa Kỳ nên giờ giấc tính theo thời khóa biểu miền Đông Bắc Hoa Kỳ, Eastern Standard Time. Dế Mèn còn đến 5 giờ chiều hôm nay, tính theo EST mới phải làm xong việc.

Nghĩ đến đây thì phe ta hết mơ mộng, gấp gấp nhảy vào phòng tắm, tắm ào ào rồi thay quần áo đi kiếm cà phê. Phòng ăn chưa mở cửa nên phe ta sẽ phải nói khó với nhân viên khách sạn pha giùm một ly cà phê ở quầy rượu của họ. Thôi kệ, ta cần thì cứ hỏi, bạn nhỉ?

Trời sáng rõ, thứ Ba, phe ta bắt đầu công việc của mình, bắt đầu từ chuyến Metro 6 trạm. Ôi những con tàu, mở ra những cánh cửa, kẻ đi người đến…

Con tàu đời lỡ chuyến
Làm sao ta chờ nhau?


Đầu tuần lễ làm việc ở Paris, Dế Mèn bước vào một thế giới mới, từ ngôn ngữ đã có sự không thuần nhất, có nhiều danh từ lạ tai, âm thanh quen tai nhưng ý nghĩa hoàn toàn xa lạ. Phe ta bắt đầu làm quen với những xa lạ kia, từ khái niệm đến cách suy diễn. Và Dế Mèn hiểu được rằng khó mà tin khi không quen thuộc, không hiểu nghĩa những điều xa lạ kia. Và bệnh nhân cũng vậy, họ theo đuổi những điều quen thuộc và trốn tránh những thứ xa lạ khó hiểu. Rồi Dế Mèn loay hoay với ý nghĩa của riêng mình, nhưng ta sẽ phải bắt đầu từ đâu? Từ các lớp tiểu học, trung học, qua các môi trường truyền thông và hy vọng rằng người ta sẽ đọc báo, nghe radio và chiêm nghiệm những điều đúng sai giữa một rừng quảng cáo ồn ào trăm lần hấp dẫn hơn?

Bao nhiêu năm làm việc trong môi trường khảo cứu, và làm việc với những người có chung mục đích dù ngành chuyên môn có phần khác biệt, Dế Mèn trở nên quen thuộc với thế giới ấy. Thế giới của luận lý, nghĩa là bắt đầu từ lý thuyết, rồi chứng minh, kiểm nghiệm trước khi đi đến kết luận. Ở môi trường ấy, những con kiến cần cù tiếp tục một truyền thống khá khuôn mẫu. Những con kiến to nhỏ, khác màu sắc tha mồi về tổ, và những con kiến chúa ít khi xuất hiện. Kiến chúa chỉ là kiến chúa trong tổ của nó, nhưng khi bước ra ngoài thế giới mênh mông, nó cũng chỉ là một trong những con kiến, và cũng phải chăm chỉ mà đi theo con đường luận lý kia, nói hổng có “credit” là bà con cười cười bỏ nhỏ, kiến hết thời nên nói năng nhảm nhí quá.

Dế Mèn nhớ đến Carol Fisher, một thời là giáo sư hướng dẫn của Dế Mèn. Trên tường văn phòng của bà ấy là những tấm bảng tên ghi danh mỗi khi đi diễn thuyết về thành quả của phòng thí nghiệm nhà. Ba bức tường kín những bảng tên. Hướng dẫn như thế chứ lúc nào bà ấy cũng quý trọng những bác sĩ trẻ tuổi nghề hơn như đồng nghiệp. Có lần Carol nói thẳng với Dế Mèn, tụi mình là đồng nghiệp, tui chỉ là người đến trước, tui ở trong hiện tại, em mới là người của tương lai. Muốn xây dựng thì cần nhắm đến tương lai, đừng ỷ y vào hiện tại… Ngày Dế Mèn quyết định rời phòng thí nghiệm của trường Đại Học, Carol cản hổng được nên bà ấy buồn nản mấy ngày. Mỗi lần trở lại trường cũ, Carol vẫn dành thời giờ riêng cho Dế Mèn, phe ta mua bánh mì từ cafeteria ra ngồi dưới gốc cây vừa ăn vừa nói chuyện như ngày trước. Có lần Carol hỏi Dế Mèn là có tiếc gì không, con dế mèn lang thang của bạn nhìn vào mắt cô giáo cũ bùi ngùi, em hổng biết (I don’t know)… Con đường đang đi có những phần thưởng và cũng có những hệ lụy riêng của nó?!

Ngày đầu tuần mệt mỏi vì cơ thể chưa quen giờ giấc. Dế Mèn về đến quán trọ, đường đã lên đèn. Phe ta ăn uống qua quýt rồi đọc điện thư. Bây giờ thì cái Blackberry và cả điện thoại đều ngất ngư không làm việc. Lạ quá, tự thủa nào, đi đến xó xỉnh nào mấy cái món vật dụng kia đều hoạt động, thường là cả hai, hoặc ít ra 1 món như ở Việt Nam, chỉ có điện thoại làm việc còn Blackberry thì tê liệt luôn mấy tuần lễ, và nhóm IT của công ty bảo rằng do tường lửa địa phương. Dế Mèn gọi điện thoại về văn phòng, và Kelly tất tả đi kiếm một cái Blackberry mới. Dế Mèn dặn bà ta giữ số điện thoại cũ và chuyển thư từ của công ty qua hộp điện thư riêng, cái chi không tiện chuyển qua điện thư riêng thì FedEx qua quán trọ.

Những ngày kế tiếp có vẻ suông sẻ hơn, hẳn vì con mắt ta mở lớn hơn và đôi tai bớt chọn lọc? Lắng nghe tất cả mọi âm thanh, thu nhặt hết mọi hình ảnh rồi từ đó mà gạn lọc sau? Tạp âm, tạp sắc… sẽ khiến giác quan của ta giàu có hơn?

Tối thứ Tư, Dế Mèn ăn bánh cuốn ở quán Phở 14, quán ăn đông người, hổng hiểu tại sao? Miếng bánh mềm nhũn ướt nhẹp. Bánh Canh ở Thái Viên tối thứ Năm, quán ăn này cũng chật người chờ đợi… Tô bánh đục nước lõng bõng những viên thịt băm vị lạ lạ, có lẽ họ nấu theo khẩu vị Lào? Dế Mèn vào quán rồi mới biết đây là một quán ăn… Đông Dương, thực đơn kê khai đủ món Lào Việt và Thái, chỉ thiếu có Cam Bốt là đủ bộ bình tích. Có cái chi ở những nơi này để thu hút khách hàng như thế? Hổng biết bạn ơi, hổng biết. Hay là đến lúc người ta ăn nên làm ra nên mới buôn may bán đắt như thế?

Thứ Sáu cuối tuần, Dế Mèn về quán trọ lúc mặt trời đã lặn. Những chuyến tàu đi ngang sông Seine. Mỗi khúc sông hình như là một quãng đời; khúc sôi nổi hàng quán như Bờ Trái (Rive Gauche) tên một loại nước hoa có mùi trầm hắc hắc của Yves St Laurent, khúc thầm lặng với những quầy sách cũ hai bên bờ và cũng có khúc sông buồn tẻ nhạt nhẽo như khúc sông con tàu đưa Dế Mèn đi qua mấy hôm nay?

Thế là hết một tuần, nhanh quá, thời gian không chờ đợi ai, ta đến, ta đi, ta tiêu xài ngày tháng thế nào cũng mặc, một ngày cũng chỉ có bấy nhiêu giây phút. Buổi tối ăn qua quýt vì không thấy đói, Dế Mèn đứng ở cửa sổ nhìn xuống đường phố. Paris âm u quá. Dế Mèn nghĩ đến hình ảnh ga Lyon đèn vàng… rồi khăn áo xuống metro đi tìm ánh đèn héo úa của nhà thơ một thời. Ga Lyon đèn vàng, cầm tay em muốn khóc, Nói chi cũng muộn màng…

Quả như lời anh B., ga Lyon bây giờ đèn Halogen sáng trưng nên hình ảnh của những con tàu rời bến trong buổi chiều ảm đạm tối xám không còn nữa. Cái ánh đèn vàng vọt héo hắt trong thơ đưa tiễn năm xưa đã mất dấu. Cái buồn rầu thơ mộng của Cung Trầm Tưởng cũng theo bước chân người tóc vàng sợi nhỏ theo thời gian mà biền biệt xa mù? Dế Mèn tẩn mẩn hỏi thầm nếu ngày ấy ánh đèn chói sáng rực rỡ như hôm nay thì cõi thơ ta hẳn có một bài Tiễn Em rất khác? Khúc tiễn đưa hẳn vẫn có tiếng hôn nhưng không còn vẻ âm u rét mướt não nùng?

Dế Mèn nhìn quanh, cũng có những người đưa tiễn nhưng dường như hình ảnh đôi tình nhân quấn quýt chỉ còn bàng bạc trong trời thơ cũ. Cũng chia ly, cũng vẫy tay, cũng gửi nụ hôn gió… nhưng Dế Mèn hổng thấy xót xa chút nào!

Mùa thu Paris, trời buốt ra đi, bây giờ thì Dế Mèn leo metro trở về quán trọ, và bỗng dưng nhớ, nhớ quá xá, nhớ ray rứt quay quắt mảnh trăng thượng tuần leo lét bên kia bờ đại dương.

Sân ga chiều thu tới
Mưa rơi như lệ rơi
Nụ hôn đầu khóc mãi
Mưa mùa Ngâu không ngơi


Bây giờ mới là tháng Chín, sân ga, ta không đưa người nhưng ta đưa ta?

Sân ga phi trường mang đến hình ảnh của chia ly, ra đi và ở lại. Đi hai mình ta bỏ lại một thành phố, đi một mình thì đằng sau nhiều thứ khác lỉnh kỉnh. Con dế mèn lang thang nên tơ giăng khắp lối phiêu lưu, có nơi là tơ nhền nhện, có nơi là tơ trời mỏng manh. Tơ nào cũng là tơ duyên vương mang ít nhiều hệ lụy.

Paris một thời, Dế Mèn đến đây và ở lại một thời gian. Thủa ấy, con tàu Paris – Bâle mòn mấy đôi giày ta qua lại, thêm những chuyến bay đi về qua Đại Tây Dương, ngẫm nghĩ mãi Dế Mèn cũng chưa giải thích được tại sao mình làm như thế. Cái nhìn từ 10 năm sau ngoảnh lại quả là khác xa với những năm xưa, ta trưởng thành hơn hay tâm hồn đã trầm lắng hơn? Ta không còn cần những cái không cần thiết như ngày trước?

Đường về đến quán trọ phố vắng tanh, Dế Mèn nghe bước chân mình dội trên vỉa hè đều đều. Phe ta đếm được gần 1, 000 bước từ trạm Metro đến quán trọ, và bận rộn như thế nên hổng thấy sợ hãi bóng tối. Bóng tối chỉ đáng sợ khi ta một mình quạnh quẽ?

Cho em một đốm lửa
Soi rõ trái tim anh
Sợi tơ hồng mất dấu
Như tình yêu mỏng manh



Đêm cuối tuần mênh mông, Dế Mèn cố gắng thế nào cũng không ngủ được. Và khi không ngủ thì đầu óc lan man đủ mọi thứ chuyện trên đời, chuyện mới chuyện cũ, chuyện ngắn chuyện dài.

Sáng thứ Bảy Paris nắng vàng tươi, Dế Mèn đi nhờ xe anh B. xuống phố để mua mấy món lặt vặt. Xe đi qua những con đường trong thành phố, hàng quán còn kín cửa chưa thức giấc, chỉ có mấy quán cà phê góc đường soi đèn đón khách. Con đường nào ta đi với bàn chân nhỏ bé? … Paris bắt đầu quen thuộc hơn, và trí nhớ bắt đầu thức giấc.

Mới bảnh mắt mà Paris đã tấp nập, con đường nào cũng không còn một chỗ đậu xe. Phe ta đi mấy vòng cũng không xong nên đành vào sân đậu xe. Con đường xuống hầm nhỏ híu quanh co, con đường không thể nào hẹp hơn như thế nữa. Mèng ơi, đã đành là đất đai chật hẹp nhưng thách đố nhau thế này thì ngặt nghèo quá bạn à! Dế Mèn mà phải rinh cái xe của mình vô đây thì chắc đầu xe nát ngướu và hai bên sườn sẽ ngang dọc những vết hằn bẹp dí?!

Hổng biết có cái chi mà người ta đứng xếp hàng ở Pantheon sáng nay? Không lẽ thân xác một con người vĩ đại nào đó được rinh về đây? Dế Mèn nhớ ngày nọ khi xác bà Marie Curie được đem về đây đặt cạnh ông chồng, đã hỏi Marie Laurence, thế rồi người ta có sửa cái bảng trước cửa đề “grand homme” hay không? Hay quý bà cũng được gom vào một chữ “l’homme” kia? Và Marie Laurence trả lời rằng, mình đang ở bên Tây, em cưng, đừng đòi hỏi nhiều như thế chứ… Ôi chao đằng sau những cử chỉ có vẻ nâng niu kia là cả một nỗi ngạo nghễ! Bây giờ ý nghĩ kia lại loáng thoáng trở về khiến Dế Mèn khó chịu. Phe ta yêu chuộng sự thẳng thắn chứ không chấp nhận những cử chỉ đầy hình thức bề ngoài, những hành động “cho có” nhưng không thật, cái “giả” mà cả người nhận lẫn người cho đều hoan hỷ chấp nhận. Con dế mèn lội ngược dòng, yêu chuộng cái “chân”, không có thì thôi chứ hổng mấy ham thích bề ngoài nên nếu phải sống như thế thì chắc khổ sở lắm! Lúc nào cũng phải khoác áo, đội mũ đeo râu vẽ mặt thì chẳng mấy lúc hồn nhập vai tuồng, và ta trở thành một hình nộm thì còn chi là đời?

Trường Y khoa Paris ở một góc đường, năm xưa Marie Laurence học ở đây và bà ấy đưa Dế Mèn về thăm trường cũ. Phe ta hỏi lẩn thẩn rằng có nhớ trường xưa không, người tóc vàng sợi nhỏ ngẩn người một lúc rồi phì cười, tui ở ngay đây muốn dòm lúc nào chả được mà thương nhớ cái nỗi gì? Thì ra chỉ có sự xa cách mới khiến ta thương nhớ khắc khoải? Ta chỉ trân quý những gì không có trong tay? Người yêu dấu mà ở gần xịt một bên thì cũng chẳng quý hóa chi? Có thể nào đốm lửa kia đỏ hoài, ấm áp hoài?

Dế Mèn chụp mấy tấm ảnh về chưng ở đây, chia sẻ với bạn một buổi sáng thứ Bảy trời sang mùa. Paris, không có gì lạ, con dế mèn lang thang bắt gặp một mảnh đời đã cũ của mình. Dế Mèn không tiễn ai nhưng bắt gặp nỗi tiếc nhớ xao xuyến trong lòng…

Thứ Bảy trời trong nắng vàng, Dế Mèn đi xem quần áo với N. và chị V. Gần một năm rồi mới gặp lại N., cô bé trông lớn hẳn lên, tóc cắt ngắn và đeo kính cận nên vẻ mặt chững chạc trưởng thành hơn. Cặp mắt kính quả là có thể thay đổi khuôn mặt khá nhiều.

Có bạn nhìn ngắm, góp ý nên Dế Mèn vui chân, vui mắt mà mua bán sắm sửa. Mấy năm gần đây, phe ta mua quần áo vì nhu cầu cần thiết, chứ không mấy ham chuộng “shopping”. Dáng người thay đổi một phần, thời trang cũng có phần khác biệt; vào văn phòng hay ra ngoài diễn thuyết mà luộm thuộm, nhếch nhác quá coi cũng hổng đặng nên đành mua quần sắm áo, giày dép, và mùa nào thức ấy, xuân hạ thu đông. Ôi chao cái bề ngoài, hổng có cũng hổng xong, thôi thì còn chung sống với xã hội chung quanh ngày nào thì ta theo thời ngày ấy chứ cứ bơi ngược dòng từ cái quần tấm áo, lập dị khác người quá bà con lại biểu là gặp... thiên tai (nên) điên loạn thì hỏng hết!

Zara bày bán những bộ áo mùa thu và cà những tấm áo lạnh mùa đông. N. chọn cho Dế Mèn một cái áo ấm ngắn, cắt theo kiểu bây giờ, kiểu cắt trở lại 40 năm về trước, lưng ngắn và xòe rộng. Kiểu áo mà mấy tay vẽ kiểu Hoa Kỳ gọi là “swing jacket”. Áo bằng len khá dày nhưng không nặng tay. Màu áo nhã nhặn, nền màu xám nhạt, sọc hồng đỏ và đen ngang dọc nên dễ mặc với nhiều màu áo khác nhau. Thói quen thích mặc áo rộng khiến N. và chị V. ngạc nhiên, Dế Mèn chọn một số áo lớn hơn, ta cũng có những điều không thể nói dễ dàng? Trong khi N. thử áo, Dế Mèn và chị V. xuống tầng dưới dòm tiếp. Ở đây phe ta chọn được một cái khoác đen trắng, áo có thể mặc suốt mùa thu 3 tháng. Thế là áo thu đã chọn xong, chỉ chờ thu thay áo và cây thay lá. Lá ở đây bắt đầu vàng, nhưng chưa úa. Dế Mèn nhớ những ngọn cây phong lá đỏ rực rỡ, cả một rừng cây ứa máu trước khi tàn lụi của mùa thu Bắc Mỹ. Năm nay đi xa, lỡ mùa lá đỏ thì đành đứng nơi này mà gọi câu thương nhớ… Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san…

Phe ta ra ngoại ô qua hai chuyến xe buýt, chuyến xe thứ nhì, nhờ chị V. ra góc đường đứng vẫy, và ông tài xế rất dễ thương ngừng ngay ở ngã tư mở cửa đón 3 hành khách đặc biệt đón xe giữa đường. Nếu lỡ chuyến phe ta đã phải chờ ít nhất 30 phút nữa mới có chuyến xe khác. Cho dù ở nơi nào, duyên dày ta sẽ gặp?

Dế Mèn ăn tối ở một quán ăn Nhật Bản, chia một vài giờ sum họp với gia đình anh B. Câu chuyện trong bữa ăn tối xoay quanh một cái máy điện toán, N. nói ý kiến của mình, sự trưởng thành và nhận xét sắc bén của cô bé làm phe ta khựng lại mất một lúc. Dế Mèn quả là chủ quan nên chỉ nghĩ một chiều, ui cha, dở quá, dở quá! Nhưng còn may mắn là ta có cuộc thảo luận bỏ túi kia, không thì đã lỡ một bước hệ lụy khá xa.

Chị V. rủ ngủ lại nhà nhưng con dế lang thang không muốn thay đổi chỗ ngủ liên tục, vì cảm giác không quen thuộc, bấp bênh khiến Dế Mèn bất an và ngủ không yên giấc. Dù nơi trở lại cũng chỉ là quán trọ qua đêm nhưng phe ta đã làm quen với góc phòng kia, và giữ nguyên mùng mền cả tuần lễ chứ hổng cho thay khăn trải giường, cái mùi thuốc giặt sát trùng luôn nhắc đến sự tạm bợ. Buổi tối ôm cái gối phảng phất Hương Thời Gian dỗ Dế Mèn ngủ dễ dàng hơn.

Chủ Nhật trời xanh, Dế Mèn đang đọc tài liệu thì nghe tiếng kèn trống vọng đến, có một cuộc diễn hành dưới đường. Phe ta lấy máy ảnh rồi ba chân bốn cẳng xuống thang lầu để dòm. Người ta đang phản đối Hoa Lục đàn áp tôn giáo, bách hại những người theo Pháp Luân Công. Hai bên đường dân thành phố đứng ngó, có người của đoàn biểu tình dúi vào tay Dế Mèn mấy tấm truyền đơn.

Đây là lần thứ nhì, Dế Mèn gặp buổi biểu tình của nhóm Pháp Luân Công, lần trước ở Vancouver vào tháng Bảy vừa qua, lần này ở đây. Hai thành phố, hai lục địa nên cách phản đối của họ cũng khác nhau xa như thế? Ở Vancouver thì thầm lặng thê lương, chỉ có chục người nhưng gây ấn tượng tù đầy bắt bớ thảm sát mạnh mẽ. Sáng Paris thì ồn ào hơn, họ có cả ban nhạc đập trống thổi kèn theo điệu quân hành, cả mấy nhóm đồng phục, nhóm phụ nữ áo hồng múa quạt để thu hút người qua đường, nhóm áo vàng đập trống khua chiêng gây tiếng động rủ rê, nhóm áo xanh quần trắng thổi kèn, và những tấm biểu ngữ giăng trên đường, có cả cảnh sát công lộ chạy theo mở đường …

Phe ta vui chân đi lang thang trên đường, sáng Chủ Nhật người ta họp chợ trên phố, khá nhiều mặt hàng từ hàng thịt, hàng cá đến trái cây, bánh và cả quần áo, vật gia dụng hầm bà lằng. Điều lạ ở đây là thức ăn chín như paté, xúc xích, fromage được để sát bên cạnh những miếng thịt sống, không biết những miếng thịt còn đỏ máu kia đã tạp nhiễm với những khúc xúc xích nhiều hay ít, và người ta ăn thịt chín lẫn với máu tươi như thế kia thì có đau ốm không? Người Paris đi chợ sớm, mỗi người lôi một cái giỏ có gắn bánh xe. Mời bạn đi chợ với Dế Mèn và người thành phố…

Cửa hàng thịt gà có bán những chiếc chân gà và cả những con gà lôi nhỏ híu đã bị vặn cổ chết toi tự lúc nào. Họ bỏ chung trong một cái rổ nhựa thiệt bự. Ngó mấy con gà nghẹo cổ trợn tròng chất đống, Dế Mèn bỗng dưng ơn ớn, ghê quá. Không biết người nào trong mấy người đang la lối rao hàng kia đã vặn cổ mấy con vật này?

Dế Mèn định mua một khúc bánh mì và một ít paté mà cứ ngó mấy miếng thịt sống đỏ máu bên cạnh là lắc đầu ngán ngẩm. Cuối cùng, phe ta mua một kí lô cam đem về quán trọ, cam dày vỏ và không ngọt, có mấy trái mà ăn cả tuần không hết!

Chiều Chủ Nhật, Marie Laurence ghé qua quán trọ rủ Dế Mèn đi uống cà phê. Phe ta mò ra đường Rivoli. Vườn Tuileries đầy những chiếc lều vải trắng, người ta có hội họp triển lãm chi đó. Nắng chan hòa trên đường.

Concord với tháp Obelisk quà tặng của Ai Cập từ thế kỷ thứ XIX. Dế Mèn nghe nói cái cột khổng lồ bằng đá granite kia có số tuổi trên 3 ngàn năm, và đã hiện diện tại Temple of Ramses, Luxor ngày nay. Cũng nơi này, dân Tây xử tử vua Louis XVI, bà hoang Marie Antoinette của họ, và sau đó là những người cầm đầu cuộc cách mạng như ông Danton và Robespierre. Làm vua và làm giặc coi bộ không mấy an toàn, bạn nhỉ? Xe chạy quanh cái bùng binh này như mắc cửi nên Dế Mèn chỉ đứng từ xa mà ngó, rồi rinh tấm hình này về để bạn xem mặt Obelisk!

Tài liệu này đã được đọc 1,061 lần.

    • là người cập nhật hóa tài liệu này vào ngày

Current Discussion: Main discussion

  1. No comments have been posted for this discussion.