Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

  1. Chapter
  2. Độc Bộ Thiên Hạ - Chương 66 - Thạch Trư

Đây là một phần của sách 'Book:Độc Bộ Thiên Ha - Thạch Trư'

Phương Đông Dương kéo áo choàng ra, đỉnh đầu nguyên khí bốc lên, hóa thành một con dơi màu đỏ rực thật lớn, há mồm rống to, mắt thường có thể nhìn thấy sóng âm mà xanh va chạm mà tới, nhưng lại không phát ra bất kỳ thanh âm nào!

Trong gian nhã các mà Diệp Húc ở, bát đĩa đều nổ tung từng mảnh vụn bay đầy trời!

Sóng âm màu xanh chưa đi vào, Diệp Húc đã cảm thấy nguyên khí trong đan điền bị chấn động, gần như không thể không chế được!

Ông!

Hắn thúc dục bạch ngọc lâu, ầm ầm chấn động một chút, nguyên khí loạn chuyển dừng lại, khôi phục khống chế.

“Huyết Bức Thập Tam Kích?”

Diệp Tần sắc mặt ngưng trọng, hoành thân che ngang trước người Diệp Húc, từng đạo âm ba đánh trên người hắn, ầm ầm nổ tung, nói: “lão thất, ngươi không sao chứ? Loại âm công này chuyên môn nhằm vào nguyên khí và thân thể. Khiến cho nguyên khí vặn loạn, nội tạng nổ tung, nhanh kiểm tra một chút.”

Diệp Húc nội thị toàn thân, ngoại trừ nguyên khí vừa rồi bị loạn một chút, nội tạng cũng không có bị hao tổn lắc đầu nói: “Đại ca, ta không sao.”

Diệp Tần quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn, trong lòng kinh ngạc.

Huyết Bức Thập Tam Kích là một loại vu pháp ma đạo nổi danh lừng lẫy, từng là thành tựu xuất sắc nhất trong tay của Huyết Bức Lão Tổ. Loại vu pháp này có chứa thủ đoạn công kích bằng sóng âm rất hiếm thấy, sóng âm công kích, làm cho người ta khó lòng phòng bị, trong lúc vô ý sẽ bị chấn nát lục phủ ngũ tạng, đi đời nhà ma!

Huyết Bức lão tổ cũng là nhờ vào môn vu pháp này mà hoành hành cả đời, đánh giết cướp của chung quanh, không nề hà một người nào.

Diệp Tần cũng không có dự đoán được, Phương Đông Dương không ngờ lại học được vu pháp này.

Trong lòng hắn, Diệp Húc vừa mới trở thành vu sĩ không quá bao lâu, tu vi còn thấp, quyết không thể ngăn cản được Huyết Bức Thập Tam Kích. Nhưng hắn lại không biết Diệp Húc tu luyện Cửu Chuyển Nguyên Công, thân thể mạnh mẽ vượt xa với dự đoán của hắn.

“Không việc gì là tốt rồi! lão thất ngươi về nhà trước đi, ta sẽ đi bồi tiếp bọn họ!”

Diệp Tần ánh mắt chuyển lạnh, chăm chú nhìn vào Phương Đông Dương, trong lòng giận dữ.

Hắn đã là Cố Nguyên thất phẩm vu sĩ, mà Diệp Húc với mới trở thành vu sĩ được có hơn một tháng. Phương Đông Dương biết Huyết Bức Thập Tam Kích không thể nề hà hắn, sử dụng vu pháp này mục đích không phải là đối phó với hắn, mà là muốn Diệp Húc phải chết.

Việc này không phải đơn thuần chỉ là “Giáo huấn một chút” nữa rồi, mà là muốn giết bọn họ.

Diệp Húc cùng hắn sóng vai đúng một chỗ cười nói: “Đánh hổ phải có hai huynh đệ, ra trận cha giáo con binh. Đại ca, ta đã không còn là tiểu mao đầu trước kia cần ngươi bảo hộ nữa rồi.”

Diệp Tần kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, đã thấy Diệp Húc không thấp hơn hắn bao nhiêu, mang theo một cỗ ánh khí phấn chấn bừng bừng. Đích xác hắn đã không phải là tiểu mao đầu cần chăm sóc khi xưa nữa.

Diệp Tần rời ra đã bốn năm rồi, trong lòng vẫn coi Diệp Húc như đệ đệ trong trí nhớ của mình, không nghĩ tới lại khiến hắn bị tổn thương.

Diệp Tần cười ha hả, hào khí ngút trời, cất cao giọng nói: “Được! hôm nay hai huynh đệ chúng ta, sẽ đối phó với cao thủ Phương gia!”

Phương Đông Dương trên mặt càng thêm âm trầm, hắn nói với hai tên vu sĩ Phương gia sau lưng rằng: “Tốc chiến tốc thắng, giết hai bọn hắn! bất luận có hậu quả gì mình ta gánh chịu!”

Hắn bay ra khỏi nhã các, đỉnh đầu con dới vẫy cánh rơi xuống, giống như sau lưng hắn sinh ra hai cánh vậy, có thể lăng không phi hành.

Diệp Húc ánh mắt sáng lên, lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy có thể vận dụng vu pháp như thé này. Lúc trước ở dưới chân núi rừng Bách Man Sơn, Diệp Phó vì tránh né hắn đuổi giết, dùng Ưng Xà Song Kích dựng người trên không, có chút cùng loại với Huyết Bức Thập Tam Kích của Phương Đông Dương.

Tuy nhiên Diệp Phó chỉ có thể bay ra bốn năm mươi mét là cùng, liền không thể không rơi xuống đất. Hơn nữa trên không trung không thể chuyển hướng, chỉ có đi theo một đường đã định.

Mà Phương Đông Dương thủ đoạn hiển nhiên càng tốt hơn nhiều, linh hoạt tới cực điểm, hai cánh qua lại giữa không trung, xét qua một đường cong bay tới phía trên không nhã các, ý đồ công kích từ phía trên.

Diệp Tần hai chân chuyển động, ầm ầm đánh vỡ nóc nhã các. Bước chân hắn hạ xuống, dẫm nát không khí, phát ra thanh âm ầm ầm muộn hưởng, không ngờ một bước lên mây, thẳng truy đuổi theo Phương Đông Dương, tốc độ không chậm chút nào!

Chiêu thức ấy của hắn, lại khiến cho Diệp Húc có hiểu biết nhận thức càng sâu về vu pháp vu sĩ.

Võ đạo chỉ có thể chiến đấu trên mặt đất, mặc dù là tiên thiên bá thể, cũng không thể lăng không phi hành.

Mà vu sĩ lại thoát khỏi hạn chế này, không gian chiến đấu càng rộng lớn hơn, mặt đất, không trung, đều có thể làm chiến trường.

Nhưng muốn làm một bước này, phải có được tu vi cực cao, hoặc tu luyện ra loại vu pháp giống như Huyết Bức Thập Tam Kích hay Ưng Xà Song Kích.

Diệp Tần sở dĩ có thể một bước lên mây là bởi vì nguyên khí của hắn vô cùng thâm hậu, một cước giẫm xuống, liền đem không khí giống như là thực chất vậy, như đi trên đất bằng bình thường.

Mà Phương Đông Dương đó thể phi hành chính là mượn hai cánh dơi Huyết Dực Biên Bức.

“Ta còn không biết phải tu luyện bao lâu mới có thể tới được trình độ như đại ca.”

Diệp Húc nhấp nháy mắt, trong lòng cân nhắc nói: “Xem ra Diệp Phan tiền bối nói đều không hoàn toàn chính xác lắm, giết một người đích xác chỉ cần một loại vu pháp là đủ rồi. Nhưng nếu như học được các loại vu pháp khác, thủ đoạn sẽ càng nhiều hơn, phần thắng sẽ lớn hơn nữa!”

Vu pháp chủng loại rất nhiều, đều có chỗ thần kỳ cả, đại đa số vu sĩ lựa chọn tu luyện nhiều loại vu pháp, chính là vì để bổ sung chỗ thiếu hụt của vu pháp.

Diệp Húc Thanh Giao Cửu Kích tuy rằng dũng mãnh, nhưng chỗ thiếu khuyết cũng cực kỳ rõ ràng. So sánh với loại vu pháp Huyết Bức Thập Tam Kích này, Thanh Giao Cửu Kích có vẻ thiếu khuyết sự linh động.

Trong nhã các đối diện, Phương gia hai vị tu sĩ liếc nhau, nhất tề công tới Diệp Húc, quát: “Diệp gia thiếu gia, muốn trách thì trách ngươi quá xuất sắc, hơn nữa còn sinh ra ở Diệp gia!”

“Tử!”

Hai người bọn họ đều là vu sĩ ngoại môn của Phương gia, một đạt tới Bồi Nguyên ngũ phẩm, người kia kém một chút, nhưng đã là Bồi Nguyên tứ phẩm. Trái phải giáp công, đồng thời thi triển ra vu pháp!

Vu pháp của bọn họ cũng là một loại thuật hợp kích, tên là Huyền Vũ Hợp Kích. Trong đó một người đưa nguyên khí hóa thành huyền quy, người còn lại hóa thành Đằng Xà. Đằng Xà quấn quanh phía trên Huyền Quy, hướng Diệp Húc mà lao tới.

Huyền Vũ Hợp Kích, là vu pháp công kích cùng phòng ngự một thể, cần hai người đồng thời thi triển.

Nếu tu vi đủ thâm hậu, một người cũng có thể thi triển, tuy nhiên bọn họ hai người hiển nhiên còn chưa làm được tới bước này.

Huyền Quy kia chỉ có cỡ cái mặt bàn, bốn chân tráng kiện, quanh thân màu đen, đầu nhọn như mâu, miệng dữ tợn.

Mà thân Đằng Xà lại càng thêm hung ác, dài gần hai trượng, cái cổ to như cái quạt, mồm mở rộng, ước chừng có thể nuốt trọn được hai thanh niên trai tráng trưởng thành.

Diệp Húc nhìn thấy hai vu sĩ dùng nguyên khí biến hóa thành Huyền Quy và Đằng Xà, lớn thì lớn rồi, lại có vẻ ảm đạm không đúng thật, hiển nhiên hai người này phạm phải sai lầm giống như Diệp Tư Manh và Diệp Phó rồi…Bởi vì cầu toàn, cho nên đã làm giảm đi uy lực của vu pháp.

Tuy là như thế, Huyền Vũ Hợp Kích cũng không phải là thường nhân có thể chống cự được. Cho dù là tiên thiên bá thể, hay là vu sĩ cùng cấp bậc khác, cũng sẽ bị huyền quy nghiền thành thịt vụ, Đằng Xà xé thành mảnh nhỏ!

Diệp Húc có tâm nhanh chóng kết thúc trận đấu, chẳng thèm để ý tới Huyền Vũ đang đánh tới chính diện. Hai giao long màu trắng như tuyết từ trong đan điền hắn chui ra, ngang nhiên gầm lên giận dữ, lao thẳng tới đối diện. Hai giao long đan xen vào nhau bay lên trên không lao thẳng qua Quy Xà dị thú đánh tới bên nhã các đối diện.

Ông!

Hắn đồng thời tế khởi bạch ngọc lâu, nguyên khí nhảy vào trong lâu, một cái lồng nguyên khí trắng như tuyết hạ xuống, giống như cái chuông lớn, bao chung quanh thân thể hắn.

Huyền Vũ Hợp Kích đánh vào trên cái lồng nguyên khí, phát ra một tiếng nổ lớn, nguyên phía tản ra bốn phía, làm cho nhã các nơi Diệp Húc đang đứng bị dập nát!

Lồng nguyên khí dưới sự tấn công của Huyền Vũ Hợp Kích giống như sóng gợn kịch liệt run rẩy, nhưng thủy chung không vỡ.

Diệp Húc thoáng yên tâm, Diệp Phan truyền cho mình bí quyết này, quả thực có chỗ dũng mãnh.

Song Giao Tiễn của hắn đã tới đối diện, cũng tạo thành cái kéo lớn, két một tiếng cắt mở gian nhã các đối diện.

“Ngu muội! một tiểu vu sĩ vừa mới thăng cấp cũng đòi dùng vu pháp giết chúng ta?”

“Huyền Vũ hợp kích!”

Hai vị vu sĩ ngoại môn Phương gia nhất tề cười lạnh, lại thi triển ra Huyền Vũ Hợp Kích, thân thể vào bên trong Huyền Quy, Đằng Xà, làm hai người được vây trong nguyên khí, kín kẽ không chỗ hở.

Huyền Vũ Hợp Kích công phòng một thể, bất kể là công kích hay phòng ngự đều cực kỳ xuất sắc. Hai người khí định thần nhàn lạnh lùng nhìn hai giao long màu bạch ngân bay tới.

Hai giao long này vây lưng như đao, lần lượt đan xen cắt qua, xuy một tiếng, toàn bộ quy xác của Huyền Quy bị cắt đứt, từng tấc Đằng Xà bị cắt ra!

Hai người sắc mặt kịch biến, lúc này mới biết là không ổn, đang định chạy trốn, nhưng làm sao chạy kịp?

Hai giao long lần lượt đan xen vào nhau, hai người lập tức đầu một nơi thân một nẻo, máu nhuộm thiên không!

“Nếu không phải có Diệp Phan tiền bối dạy bảo, ta mặc dù có thể giết được hai người bọn họ, chỉ sợ phải phí công một phen mới được.” Diệp Húc thầm nghĩ trong lòng.

Hắn thả người dựng lên, đứng trên đỉnh cây Thanh Hòe, phóng tầm mắt nhìn lại, tìm kiếm tung tích của Phương Đông Dương và Diệp Tần.

Tài liệu này đã được đọc 351 lần.

    • là người cập nhật hóa tài liệu này vào ngày

Current Discussion: Main discussion

  1. No comments have been posted for this discussion.