Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

  1. Chapter
  2. Bí Mật Cuộc Đời Mao Trạch Đông - Phần I - Chương 23 - Trần Ngọc Dụng

Đây là một phần của sách 'Book:Bí Mật Cuộc Đời Mao Trạch Đông - Trần Ngọc Dụng'

Chương Hai Mươi Ba
Họ Mao muốn tôi học hỏi kinh nghiệm về chiến dịch bài trừ hữu phái này. Ông nói với tôi: “Anh giống như một kẻ ẩn dật, chui vào nơi thâm sơn cùng cốc nên chẳng thấy cái gì hết.” Ngay sau khi chúng tôi về đến Bắc Kinh, ông hối thúc tôi trở về Liên Hiệp Bệnh Viện Bắc Kinh để xem xét tình hình tại đó.
Liên Hiệp Bệnh viện Y-tế Bắc Kinh do quỹ của Rockfeller đài thọ từng là một trong những bệnh viện tối tân và tiện nghi nhất nước Trung Hoa với nhiều bác sĩ giỏi và một tổ chức điều hành khá hoàn hảo. Từ năm 1949, bệnh viện này cải tổ theo lối của Liên Sô. Một số người giỏi bị thuyên chuyển đi nơi khác và quyền quản trị chuyển sang cho Đảng. Người nắm quyền trong bệnh viện bây giờ là bí thư Trương Chí Thanh. Đối với các cán bộ lãnh đạo Đảng, họ Trương là một bác sĩ vì người này được huấn luyện về cứu thương trong lúc còn chiến tranh nhưng đối với các bác sĩ học ở Tây về thì không xem ông ta là bác sĩ. Người này thô lỗ và thiếu học. Nhờ có công theo cách mạng nên được xem là đủ phẩm chất để giữ chức vụ này.
Các bác sĩ thực thụ thuộc nhân viên bệnh viện, bạn bè tôi và một số giáo sư đều cảm thấy đau buồn về sự cải tổ này. Họ tin rằng bệnh viện sẽ không còn phẩm chất tốt của ngày trước. Họ cảm thấy việc gồm thâu quyền quản trị bệnh viện vào tay Bộ Trưởng Y-tế là một sự can thiệp vào nội bộ của bệnh viện. Khi có chiến dịch sửa sai, họ nói hết cái ấm ức này ra. Tôi báo cáo cho họ Mao biết mối lưu tâm này.
Họ Mao không thích lối diễn dịch của tôi về những vấn đề của bệnh viện mà còn cáo buộc tôi chỉ mới nếm một tí rồi không chịu ăn tiếp, do vậy ông bảo tôi phải sang một lần nữa để điều tra thêm.
Tôi tham dự một buổi họp chỉ trích các người “hữu khuynh” trong bệnh viện. Lý Trung Ân, giám đốc trường y khoa và Lý Khắc Hồng, giám đốc chuyên môn của bệnh viện là hai mục tiêu cho họ tấn công, và đối thủ của họ là các nhân viên làm việc tại phòng thí nghiệm - những người không có mấy kiến thức về chuyên môn và về cách điều hành một bệnh viện tân thời. Các bác sĩ trẻ thì nắm rõ hơn về lề lối làm việc của bệnh viện ra sao, và họ rất kính nể những bác sĩ đàn anh nên không tham gia. Hai bác sĩ này bị cáo buộc là có âm mưu xem thường Đảng bộ, có mưu toan muốn tiếm quyền quản trị bệnh viện trong các lãnh vực nhân viên, tài chánh, và hành chánh. Cuộc họp rất sôi động; đám đông rất háo hức và đầy căm phẩn.
Tôi thông cảm với hai vị bác sĩ này nhưng tôi biết nếu công khai phản đối là một điều thiếu sáng suốt. Không ai dám phê bình chỉ trích Đảng. Tôi làm việc cho họ Mao đã ba năm, nhưng tôi vẫn giữ kẻ và tuyệt đối không có ý kiến riêng. Họ Mao nghĩ sao, tôi nghĩ vậy. Không phải vì tôi mâu thuẫn hay tôi phải đè nén những ý kiến của mình để được an toàn mà tôi lấy ý kiến của họ Mao làm của tôi. Tôi không bao giờ tìm cách nghĩ khác với họ Mao làm gì.
Sau cuộc hội họp, tôi đến thăm bác sĩ Trương Hiệu Khiêm. Người này cùng quê Hồ nam với họ Mao, thuộc một trong những vị bác sĩ kỳ cựu, từng được sắp xếp để khám cho chủ tịch tại Bắc Đại Hải. Họ Trương cũng là một cựu giám đốc của chính ngôi trường ông tốt nghiệp ra, tức trường Y khoa Yale-tại-Trung Hoa ở Hồ nam trước giải phóng. Mùa xuân vừa qua ông lớn tiếng tố cáo các cán bộ quản trị bệnh viện đã không hỏi ý kiên ông khi thuyên chuyển nhiều bác sĩ đi nơi khác. Bây giờ, đám người chống hữu khuynh đem ông ra mổ xẻ. Khi gặp tôi, bác sĩ Trương hối tiếc: “Tôi quả thật đã phạm một lỗi lầm ghê gớm là nói nhiều quá. Lẽ ra tôi không nên nói gì hết. Nhưng tôi đâu có ý muốn tiếm quyền của họ. Tôi chỉ nói rằng với tư cách trưởng khoa, tôi phải có chút quyền có ý kiến về các bác sĩ trực thuộc, nhất là cung cách làm việc của họ chớ.” bác sĩ Trương nhờ tôi “phản ánh quan điểm của ông cho giới chức có thẩm quyền cứu xét” ý muốn nói họ Mao.
Khi nghe xong tường trình của tôi về mọi việc tại bệnh viện lần thứ hai này, họ Mao mỉm cười nói rằng tôi đã hiểu rõ phần nào. Ông giải thích rằng vấn đề nhân viên, tài chánh và hành chánh là ba khâu then chốt cần nắm vững. Mất ba khâu này thì không còn làm ăn được gì hết. “Chúng ta chiến đấu mấy năm liền, hy sinh biết bao xương máu để dành lấy cái quyền đó. Nay bọn hữu khuynh muốn đoạt lấy.” Nhưng ông tha thứ cho họ Trương, họ Mao nói, vì bác sĩ Trương nghĩ quá đơn giản nên bị người khác giật dây. Nhờ đó Trương Hiệu Khiên không bị trừng phạt.
Hai bác sĩ Lý Trung Ân và Lý Khải Hồng kém may mắn hơn. Mấy tuần sau khi tôi đến thăm bệnh viện, họ bị đưa về nông thôn để “cải tạo” vì tội về phe phái hữu . Lý Khải Hồng, một trong số bác sĩ giỏi nhất Trung Hoa, nay bị đưa về làm nhân viên thư viện của một bệnh viện nhỏ tại Vân Nam, tận miền tây nam xa xôi. bác sĩ Lý Trung Ân, cũng là bác sĩ xuất sắc, bị đày đi Quế châu. Hai người không bao giờ trở về Bắc Kinh; họ bỏ mạng sau đó vài năm.
Chiến dịch bài trừ hữu phái mỗi ngày một lan rộng nhưng thật tình tôi không hiểu ý nghĩa của chiến dịch này là gì. Tôi cũng không rõ đã có bao nhiêu người bị đưa đi các trại lao động cải tạo hoặc bị tra tấn vì sự “sửa sai” này. Nghe họ Mao nói thì thấy ông quả là người độ lượng đối với kẻ thù, lúc nào cũng cho họ cơ hội để sửa mình. Khi họ Mao nói ông chủ trương giết hại địch thủ, tôi rất tin. Tôi ủng hộ ông và chiến dịch bài trừ hữu khuynh. Họ Mao đúng là người tốt và Đảng Cộng Sản là một đảng tốt. Họ đã cứu nước Trung Hoa.
Chỉ sau ba năm, từ 1957 đến 1960, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Trần Ngọc cho tôi biết đã có hơn nửa triệu người bị buộc tội “hữu khuynh” tôi mới biết con số còn lớn hơn vậy và phần lớn số này bị chụp mũ. Thê thảm hơn là các đơn vị tiến hành chiến dịch được giao chỉ tiêu tìm hữu khuynh; ít nhất mỗi đơn như vậy phải moi ra cho được 5% phần tử hữu khuynh, bất kể họ có thật sự có đầu óc hữu khuynh hoặc thuộc phái hữu hay không. Vì vậy mà con số lên đến hàng trăm ngàn.
Cũng về sau tôi hiểu ra ý nghĩa hai chữ hữu phái là sao, hiểu người ta mất việc làm, hiểu người ta bị đưa đi lao động cải tạo để rồi chết dần chết mòn ở đó. Họ Mao đâu có giết ai. Nhưng lối cải tạo của ông đồng nghĩa với những tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần một cách âm ỉ và nhức nhối mà chỉ vỏn vẹn có hai tuần tôi bị đưa đi cải tạo tôi mới thấm thía cái cuộc sống ở những trại này ra sao. Một người sức không vác nổi một “cân” (nửa ký) thì bị bắt phải vác bốn mươi cân, cho đến khi cơ thể người ấy quỵ xuống thì liền bị gán cho cái tội “hữu phái”. Sau đó họ bắt người này phải nhận hết những tội lỗi đã phản bội nhân dân. Người nào chết trong các trại cải tạo của họ Mao còn sướng hơn là sống.
Tôi muốn biết rõ hơn và họ Mao cho tôi cơ hội đó. Chính ông từng nói với tôi: “Nếu chúng ta gộp hết số địa chủ, phú nông, bọn phản cách mạng, phần tử xấu vào phe hữu phái thì con số sẽ lên đến gần ba chục triệu. Cho bọn chúng ở chung một chỗ thì thành một quốc gia rồi. Lúc ấy thì không biết là bao nhiêu rắc rối cho chúng ta. Nay chúng tản mạn trong hàng ngũ Đảng, cơ quan chính phủ thì chúng là những thiểu số đáng kể. Tính đổ đồng ba mươi triệu với dân số sáu trăm triệu thì tỉ lệ 1/20. Đó mới là điểm đáng sợ. Các cán bộ của ta không nhìn thấy điều này. Ta từng nói với họ nên giữ vững vị trí khi bị tấn công, nhận định cho rõ ràng, nhưng nhiều đảng viên lại sợ, không dám bám chặt vị trí, thậm chí còn có người muốn bỏ Đảng để hùa theo bọn hữu phái quay lại chống chúng ta. Bây giờ chúng ta đã nhận diện được chúng, chúng ta phải đánh trả.”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến con số 30 triệu “kẻ thù của nhân dân”. Con số khổng lồ thật nhưng tôi không nghĩ họ Mao nói vô căn cứ. Ông ta phải dựa vào một nguồn tin nào đó đáng tin cậy. Về sau tôi biết con số thật sự còn cao hơn vậy nữa.
Thật không ngờ mạng người quá nhỏ bé đối với họ Mao. Ông nói: “Chúng ta có quá nhiều dân. Chúng ta sẵn sàng chịu mất một ít. Có thành vấn đề gì đâu?”
Rất may lúc đó tôi không hiểu nhiều về họ Mao, không biết phạm vi chiến dịch lan rộng đến đâu và không biết có bao nhiêu bạn bè đã sống lao khổ, bao nhiêu người chết dần mòn. Tôi nhiều lần muốn trốn thoát của bàn tay họ Mao nhưng lần nào ông cũng níu tôi lại. Bây giờ tôi hết cách bỏ trốn. Có rất nhiều thứ tôi có thể biết mà lại không biết. Giả sử tôi biết hết mọi thứ đang diễn ra bên ngoài cái tổ kén được bảo vệ cẩn mật này thì sao? Liệu tôi có chấp nhận được không, nhưng tôi có quyền hành gì. Hay là lúc ấy tôi không nhúc nhích cựa quậy được.
Người Trung Hoa có câu ngạn ngữ “nan đắc hồ đồ”, nghĩa là làm kẻ đần độn cũng khó – chỉ nhờ may mà được. Câu này áp dụng cho tôi thật thích hợp. Nhìn lại thời gian đã qua, tôi quả đần độn thật. Tôi phải như vậy. Chỉ có cách ấy tôi mới sống sót.

Tài liệu này đã được đọc 162 lần.

    • là người cập nhật hóa tài liệu này vào ngày

Current Discussion: Main discussion

  1. No comments have been posted for this discussion.