Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Cô Giáo Với Tình Xuân

Dư Thị Diễm Buồn đăng bài. Lần xem: 302

Cô giáo trẻ... nay tóc pha sương trắng
Tết đến rồi! Sao hồi ức mênh mông!
Trời Ca-Li hoa khoe hương sắc thắm
Viễn khách ơi, hãy mừng đón xuân nồng...

Nắng chói chang, nền trời xanh biêng biếc
Mây nõn nà bay từng cụm lang thang
Đôi cánh mỏng vỗ đều, chim mãi miết
Qua bàu sen, cụm điên điển hoa vàng

Nước quặn xoáy cá quẫy đuôi ăn móng
Rau muống xanh, bông tím rực bờ ao
Gió thổi nhẹ, cành tre già khua động
Thằng bù nhìn giữ ruộng lắc lư chao

Đâu đây thơm mùi đống ung rạ mới
Chập chờn theo làn khói tỏa mơn man
Ôi thôn dã mở vòng tay đón đợi
Người về đây yêu nếp sống dịu dàng

Thế mới biết vì sao chị lẫn tránh
Nơi ồn ào tấp nập chốn thành đô
Những giả tạo trong đèn màu lấp lánh
Tiếng động cơ theo nhịp sống xô bồ

Muốn thăm chị phải dùng xe, xuồng máy...
Nắng trải dài ruộng Đồng Tháp mênh mông
Đây gò nổng, rặng trâm bầu, nông trại...
Vẫn thơm tho hương cỏ nội hoa đồng

Chị rạng rỡ giữa khung trời bát ngát
Căn nhà xinh có vườn chuối, quýt, cam...
Tờ mờ sáng hương cau bay ngào ngạt
Kèn tò te, đò đưa khách chợ Vàm

Phụ huynh lễ, Tết... đến thăm cô giáo
Khi tặng khoai, bắp, củ, trái, dưa leo...
Xâu cá sặc, mớ tôm, lon ốc gạo...
Lòng dân quê chân thật xóm thôn nghèo

Đã bao năm không chuyển đi nơi khác
Lúc ra trường chị chọn dạy nơi đây
Yêu vườn ruộng, thương người dân đạm bạc
Nghèo bạc tiền nhưng tình nghĩa đong đầy

Có một hôm đoàn quân qua thôn xóm
Chàng đi rồi, để lại mối tơ vương...
Cô giáo trẻ mộng mơ nhìn hoa bướm
Má hồng tươi, lòng mở lối thiên đường

Nay Miên, mai Lào, Kon-Tum, Đồng Tháp...
Giúp bạn, chặn thù... khắp nẻo, sơn khê
Đoàn quân anh ạt ào như bão táp...
Nỗi mừng vui... tin thắng trận đưa về

Chị đài trang bên anh chồng lính chiến
Trời thương tình cho hai kẻ nên duyên
Ai mơ cao sang vá trời lấp biển...
Chị bên chồng con... an phận vợ hiền

Tin đau đớn... khiến bao người sờ sửng!
Hắt hiu buồn... nhưng chẳng tiếng thở than
Miểng pháo kích làm gãy lìa chân cứng
Cô giáo ngoan hiền lâm cảnh nguy nan!

Trước phong ba chị không hề lùi bước
Chồng cải tạo đày rừng, núi... xa xôi
Mấy đứa nhỏ giặc luôn đối xử ngược...
Con của “Ngụy Quân”! Việt Cộng quá tồi!

Chị dạy trẻ: “Phải lấy làm hãnh diện
Vì cha con là Chánh Trị tù nhân...
Qua xứ người, phải làm gì thực tiễn...
Theo gương cha dù có phải hiến thân...”

Cuộc đời hưng phế theo dòng cuốn xoáy!
Mà thời gian thì cứ trôi mãi trôi...
Dân tộc Việt mong chờ xuân đổi mới...
Viễn xứ vui xuân... cô giáo ngậm ngùi!

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
You need to be logged in to comment