Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Cảm nghĩ, cảm tưởng của một người Nhật và WHAT A BITCH !

Mộng Tiên đăng bài. Lần xem: 2

Ông Ito Junichi cho biết:
TTO- Tôi sinh ra ở Hokkaido năm 1946 khi nước Nhật vừa ra khỏi chiến tranh. Nước Nhật thuở nhỏ của tôi nghèo hơn các bạn bây giờ rất nhiều. Chúng tôi không có đồ ăn, không quần áo, không giày dép.
Dép nếu có là dép cao su, quần áo nếu có là quần áo thủng lỗ... Khi học tiểu học, tôi nhớ món ăn ngon nhất mà tôi có là trái chuối - và món đó chỉ có vào ngày thi đấu thể thao toàn trường, ngày cha mẹ các học sinh đều mang đồ ăn ngon đến để cổ vũ cho con cái.
Tôi nhớ cả cha mẹ tôi khi đó đều đi làm. Mẹ tôi phải ở chợ làm nghề cắt cá, rửa cá từ sáng sớm tới tối mịt. Mỗi khi mẹ tôi về, tôi chạy ra ôm mẹ và vẫn còn ngửi thấy mùi cá từ quần áo của bà. Đến giờ, tôi vẫn biết ơn mùi cá này. Bố mẹ tôi khi đó làm việc rất chăm chỉ để có đồ ăn. Cả nước Nhật ai ai cũng phải làm chăm chỉ như vậy, và đó là một điều hết sức tự nhiên.
Nhưng sau đó thì nước Nhật phát triển kinh tế rất nhanh. Mọi người nhanh chóng có đồ ăn, áo mặc. Có một điều là ngay từ 300 năm trước, nước Nhật đã biết sản xuất thép, đã có rất nhiều doanh nhân nhỏ, rất nhiều mô hình kinh tế - nền móng cơ bản của kinh tế thị trường nên chúng tôi dễ dàng phát triển lên sau chiến tranh.
Về mặt tinh thần, người Nhật bị ảnh hưởng nhiều của samurai. Ngay từ bé, tinh thần đó dạy tôi phải luôn tự quyết định lấy mọi việc của mình. Mẹ tôi thì luôn dạy đừng làm gì sai trong đời, vì mọi thứ trên đời đều có ông trời nhìn thấy. Tinh thần samurai thì không được làm điều xấu, không trộm cắp, phải luôn trung thực và giúp đỡ những người nghèo khó. Với Nhật Bản, tinh thần samurai có nghĩa là phải luôn hành động đúng nhất. Điều đó rất tốt cho sản xuất, vì trong sản xuất phải làm điều đúng, chính xác...
"Chúng tôi tôn trọng những người trực tiếp làm ra cái thìa, cái kính vì họ có kỹ năng"
( Ito Junichi phát biểu năm 2013 , đã đăng trên TTO )

“Khi tôi mới đến VN 20 năm trước tôi thấy người VN cũng rất chăm chỉ như người Nhật”.
★Thế nhưng chỉ sau đó ít năm: “Nhưng giờ thì tôi không còn cảm thấy điều đó nữa. Giờ tôi thấy người VN thích kiếm tiền nhưng không còn chăm chỉ như 20 năm trước nữa.”
“Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp. Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng tiện lợi, nhà có điều hòa.”
Khác với nước Nhật: “Ở Tokyo, trường đại học nổi tiếng nhất là Đại học Tokyo. Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc đầu tiên họ phải làm là dọn dẹp nhà vệ sinh, cắt vé. Họ phải học lao động bằng chân tay. Họ phải trải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Theo tôi, việc người trẻ không tôn trọng những người lao động chân tay là khuyết điểm rất lớn của xã hội”.
Trong khi đó, ở Việt Nam người trẻ lại coi thường lao động chân tay, nhiều công ty Nhật muốn nhân viên ra xí nghiệp chỉ dẫn cho công nhân nhưng nhân viên trẻ VN không muốn làm việc đó. Còn người Nhật thì họ trân trọng những người làm ra cái thìa, cái kính bởi họ có kỹ năng.
Ở Việt Nam, giờ có nhiều người tốt nghiệp đại học, nhiều người có bằng MBA nhưng họ chưa đụng tay làm những việc thật bao giờ cả. Họ chưa bao giờ làm những công việc tay chân lấm láp. Những người trẻ đó chỉ học trên giấy tờ, đọc sách nhưng họ chẳng hiểu gì thực tế cả.
Ông CEO này kể lại: “Tôi có họp với những người làm việc trong các lĩnh vực như chứng khoán, ngân hàng… để bàn về đầu tư một nhà máy, những người này cần tiền để làm nhà máy nhưng họ không hiểu gì về nguyên liệu thô, quy trình sản xuất hay thị trường… Tôi hỏi thì họ bảo “sếp tôi bảo phải làm”.
Những người như vậy, họ chỉ hiểu được phần ngọn, phần bề mặt mà không hiểu hết mọi thứ…”
Để thấy rằng người Việt Nam chỉ thích lao động bàn giấy mà không gắn với thực tiễn, chỉ thích bề nổi mà không thấy cái bề sâu.
Thiết nghĩ giáo dục Việt Nam nên tạo điều kiện cho những người giỏi kĩ năng. Thay vì tạo điều kiện cho những người chỉ giỏi làm bài kiểm tra mà bỏ quên những người không giỏi làm bài kiểm tra nhưng có kĩ năng.
Ông Ito Junichi (người Nhật, CEO Công ty World Link Japan Inc)
Nguồn: TTO

******
WHAT A BITCH!
Tui xưa nay không ủng hộ đảng Dân Chủ, bởi vì chủ trương của họ không hạp với tôi. Tuy nhiên, tôi không phải là kẻ quá khích đến độ phải dị ứng với đảng Dân Chủ hay những người theo đảng DC.
Tôi càng không trông cho đảng DC tiêu tùng, để nước Mỹ chỉ còn một đảng Cộng Hoà. Độc đảng chắc chắn đưa đến độc tài, taọ ra một chính phủ thối nát.

Mỹ có hai đảng lớn luôn luôn đối lập, là một điều tốt và rất cần thiết để nước Mỹ hùng cường. Một mình một cõi, tự động sẽ thao túng chính trường, và tệ nạn độc tài, tham nhũng, làm cho quốc gia suy yếu là chuyện không thể tránh khỏi.
DC luôn dán mắt vào ông TT Cộng Hoà, để ông ta làm sai là “ăn đòn” tức thì, và ngược lại TT Dân Chủ cũng sẽ trong tầm ngắm của đảng CH 24/7/365. Tốt thôi. Nhưng đi quá trớn thì là tai hoạ cho đất nước.

Đối lập thì được, nhưng đối kháng thì hư bột hư đường liền. Đối lập là kình chống nhau nhưng ôn hoà, có tính xây dựng. Còn đối kháng là muốn triệt tiêu nhau, muốn hạ bệ, muốn tiêu diệt, muốn xoá sổ nhau.
Đó là nguy cơ gây chia rẻ, xáo trộn, làm suy yếu quốc gia. Đảng DC rõ ràng càng ngày càng đi quá xa. Họ dùng mọi thủ đoạn dơ dáy, đê hèn, để truất phế một vị TT được dân bầu hoàn toàn hợp lệ, hợp hiến. Họ chỉ vì quyền lợi đảng phái.
Họ đặt đảng phái lên trên quốc gia. Họ coi quyền lợi đảng phái hơn quyền lợi của quốc dân. Xui cái là thêm đám TTTT hùa vào, làm cho tình thế càng lúc càng trở nên tồi tệ, đáng xấu hổ!.

***
Người dân Mỹ còn chút lương tri nghĩ gì khi đọc cái tweet ngắn, chỉ mấy chữ, đầy mỉa mai, pha chút hỉ hả, của bà Dân Chủ gộc, Hillary Clinton, khi có báo cáo con số lây nhiễm vượt TC:"He did promise “American First.”?
Thế giới nghĩ gì khi đọc dòng tweet này từ một người Mỹ? Không phải một người Mỹ bình dân, mà là một người có ăn học, có chức vị, nổi tiếng khắp thế giới.
Bà ta không phải là con mẹ bán chợ trời! Là một luật sư tốt nghiệp từ trường Yale danh tiếng, từng là First Lady, Thượng Nghị Sĩ, Ngoại Trưởng, từng là một ứng cử viên TT sáng giá không ai có thể sáng hơn của đảng DC.
Một người như vậy có thể trở nên đê hèn, ti tiện, ác tâm, nhỏ mọn, thù dai đối thủ khi thất cử đến như vậy sao?
Một người như vậy có thể nào vu oan giá hoạ, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu đối thủ dù ông ta đã làm rất tốt việc chống dịch?
Đừng nghe tui nói. Hãy nhìn việc ông ta làm, đọc thăm dò của viện Gallup thì biết người dân Mỹ đánh giá TT Trump ra sao.
Trump trong một tuần đã đóng cửa với TC, nguồn dịch. Trong ba tuần cử PTT thành lập ban tham mưu chống dịch.
Năm 2009, Obama 6 tháng mới lên tiếng chống S1N1 khi đã có cả triệu người Mỹ bị lây nhiễm, và hơn 1000 người người chết mà không thấy phe DC có một lời phàn nàn.
Chuyện khủng bố tấn công toà Đại Sứ Benghazi, bà Hillary đã làm gì để cứu Đại sứ và nhân viên ngoại giao? Bà im hơi lặng tiếng, để cho họ bị giết hết!
Một người như vậy, có thể nào vui sướng, hỉ hả trên nỗi đau của người dân Mỹ? Cái đám mất dạy ở TQ căng biểu ngữ “chúc mừng” Mỹ bị đại dịch, người ta còn hiểu được, vì họ là lũ mọi rợ vô nhân tính.
Cái đám tỵ nạn người Việt, xỉa xói TT Trump, hỉ hả trên sự đau khổ của dân Mỹ, người ta cũng hiểu được, vì bọn họ là loại ăn cháo đá bát. Nhưng một người tiếng tăm như bà, có thể nào đê hèn, đốn mạt hơn cả những kẻ mọi rợ, vô ơn kia?
Tui không vì mình theo đảng CH mà bất cứ chuyện gì ông Trump làm cũng nhắm mắt bảo vệ, bênh vực. Tui cũng không vì mình theo CH mà bất cứ chuyện gì phe DC làm, tui cũng chướng tai gai mắt và phải chửi tới bến mới hả dạ.
Người như vậy gọi là cuồng. Xứ Mỹ này những kẻ cuồng Trump, cuồng Obama, cuồng Hillary, cuồng Pelosy cả đống. Đó là những kẻ chỉ dùng cảm tính yêu ghét chớ không nói lời công đạo, mà cảm tính thì không hề có thước để đo!

Kẻ nào mạnh miệng xỉa xói việc Mỹ có con số bệnh nhân vượt TC, rồi kết luận là Mỹ dở, là thua TC, là ông Trump không biết làm việc,… tui nói đó là đồ ngu ngục! Tại sao?
Thứ nhứt: Một người ngu nhứt cũng biết CSTC là lũ gian trá, giấu giếm dịch vì sợ dân chúng hoảng loạn, làm lung lay chế độ.
CSTC gian trá, xảo quyệt, cho nên khi họ báo con số 100 người, phải hiểu con số thật là 1000 hay hơn nữa. Chưa nói tới, test kits là hàng mã, là đồ dỏm, thử sai đến 80%! Coi các nước được họ viện trợ kits lên tiếng thì biết.
Có 6 triệu người trốn khỏi Vũ Hán trước lịnh phong toả. Trong đó có bao nhiêu người đã bị nhiễm, và họ phát tán khắp nơi theo cấp số nhân, thì thành bao nhiêu người bị lây nhiễm?
Coi những tin tức xì ra, như chuyện các lò thiêu xác hoạt động ra sao, coi hàng triệu người xài dịch vụ điện thoại tự nhiên mất tích, coi các thống kê về tỷ lệ lây của Corona thì đoán biết con số thật không phải là 80,000 người, mà có thể là 800,000 người, hay 8,000,000 người hay hơn nữa.
Con số được công bố ở Mỹ cách gì mà vượt qua TC? Tui nói vậy có lý lẽ không hay chỉ là vì “thương” Trump, “ghét” CSTQ mà nói đại?
Thứ hai: TC không có đủ test kits, hay test kits dỏm, test không ra, không có nghĩa là không có nhiều người nhiễm. hàng triệu người bị nhiễm tràn lan khắp mọi nơi, không phát hiện, không có nghĩa là họ không hiện hữu.
Con số báo cáo chính thức không có nghĩa là những người bị nhiễm không có cơ hội được test là không tồn tại. Giống như không đi BS khám bịnh, không biết mình có bịnh nên tưởng mình khoẻ. Khám xong mới biết mình bịnh đầy mình, sắp đứt bóng, thì coi như xong game!
Thứ ba, bây giờ nhiều hãng Mỹ sản xuất hàng loạt test kits. Nhiều test kits thì test nhiều và số nhiễm được xác nhận tăng lên nhiều, chớ không do Mỹ dở nên để dịch tăng quá nhanh, là chuyện dễ hiểu.
Mỹ không giấu. Mỹ cần biết chính xác ai bị. Biết để trị. Biết để có phương án giúp người dân của mình. Xem link:
https://www.reuters.com/…/abbott-wins-u-s-approval-for-test…

Hy-Van Nguyen
You need to be logged in to comment