Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Chúng nó là cái bọn ... - Blogger Măng

p324530 đăng bài. Lần xem: 161

Hôm nay không định viết gì, nhưng sáng ra sang nhà Gió Lào chơi, tối tăm mặt mũi vì cuồng phong 30 năm trước thổi về. Mình sống ít nhưng cũng lập tức phát điên vì chuyện đúng 3 năm trước.

Kể lại không già lú lẫn quên mất thì đúng là có tội với Măng và các bạn của nó.

3 năm trước, nhân kỷ niệm Quốc Khánh nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa vĩ đại, mình có được mời tham gia một đoàn sang dự một lễ hội nào đó tổ chức tại thành phố Sùng Tả - Quảng Tây

Nghe có vẽ đèo heo hút gió nên mình cũng không mặn mà. Nhưng bảo đi thì phải đi thôi.

Vì chuyến đi còn có cục trưởng Cục Báo Chí

Vụ trưởng Vụ Du Lịch

Thấy có vẻ cũng có đầy nội dung quan trọng

Thì đi

Bắt đầu lúc 7 giờ

Đại diện Tân Hoa Xã tại VN và tham tán văn hoá sứ quán TQ (nôm na là thư lại ở Phủ Thái Thú) tiễn từ Hà Nội lên tận... cửa khẩu Hữu Nghị. Ăn uống tại Lạng Sơn xong thì làm thủ tục qua biên giới

Sang đến Bằng Tường lại đón tiếp nồng nhiệt- ăn và uống, "canpây" chúc cho tình hữu nghị Việt Trung đời đời bền vững

Rồi lên xe đi

Xe Tàu, tất nhiên

Có cả xe cảnh sát mở đường. Cắm cờ và hụ còi.Cả đoàn ai cũng thấy oai như cóc, "nó" cũng tôn trọng mình đấy chứ

Đoàn người xe cứ rồng rắn đi. Đường đang mở, thênh thang, có đoạn rộng đến gần 100m.

Các bác nhà ta thôi rồi mà nức nở : "Quy hoạch thế mới là quy hoạch. Nhìn xa trông rộng, đâu ra đấy. Đầu óc thế mới là đầu óc"

Đi mãi, đi mãi. Đồi núi chập chùng. Chỗ nào bằng phẳng thì chỉ ngô và mía. Bạt ngàn. Đặc sản Quảng Tây là ngô và mía. Cung cấp đường và bột ngô cho cả đất nước Trung Hoa vĩ đại

Đi mãi, từ 1 giờ chiều đến tận 8 giờ tối. Cả đoàn mệt lử lả vì lượn lờ trên những con đèo rất nhiều khúc cua "tay áo".

Rồi dừng lại ở một chỗ. Gọi là thị trấn thì quá to, nhưng thành phố thì không được vì quá ít người.

Chính là cái chỗ trong giấy mời ghi là thành phố Sùng Tả

Sáng mai ở đây khai mạc hội chợ du lịch và khánh thành khu du lịch Thác Đức Thiên - Đệ nhất Hùng quan Nam Trung hoa

quan khách nhập tiệc và nghỉ ngơi. Sáng mai ra khu vực Thác Đức Thiên sớm 7 giờ sáng cả đoàn háo hức dậy. 8 giờ lên xe. Đi vòng vèo ....60 km nữa mới đến vành đai rừng "phòng hộ" của khu du lịch quốc gia Thác Đức Thiên.

Đi xe điện lên đỉnh thác. Nhìn xuống

Đẹp rùng rợn

và nhìn sang

Trời ơi

Đất ơi

Mẹ ơi

Măng ơi

Một nửa của Đức Thiên chính là Thác Bản Giốc

Bên kia sông chính là Cao Bằng của mình

Mình đã đi đúng một ngày trời chỉ song song với biên giới

Mở thật to mắt nhìn chúng nó chăng cờ hoa biểu ngữ đón mình đến thăm... nhà mình

Như khách!

Bọn mất dạy! Bọn khốn nạn!

Cướp đất nhà người ta, làm nhà trên ấy, toà ngang dãy dọc rồi hôm khánh thành lại "Mời bác sang nhà em uống chén rượu nhạt"

Mình gào lên, nước mắt chảy ròng ròng.

Trong đoàn có vài người cúi mặt. Họ nhiều tuổi, xấu hổ. Nhục, nhưng không phản ứng chợ búa như mình.

Các bác quan chức im lặng

Một bác thì thào: Anh chị em phát ngôn cẩn thận. BẠN có nhiều người biết tiếng Việt

"Kệ mẹ nó chứ! Nó biết tiếng Việt càng tốt, em chửi cho nó nghe"

Đời mình chưa bao giờ ngoa thế. Nhưng một chị già đã bịt miệng mình lại. Bằng tay.

Chán không muốn nhớ lại nữa

Chuyện này về sau hình như không ai báo cáo lại, rằng đoàn Việt Nam đã có một chuyến công du ngoạn mục thế.

Mình vẫn còn giữ cái kỷ niệm chương bằng pha lê có khắc hình thác Đức Thiên (mả mẹ nhà chúng nó) với dòng chữ "Nam Trung hoa đệ nhất hùng quan" bằng tiếng Tàu

Thôi, tức quá, không viết nữa, không thì lại chửi bậy.

Tóm lại thì đồng bào buôn bán cứ buôn bán, giao du cứ giao du, đi sang đấy về cứ việc nức lên ca ngợi các kỳ quan thế giới với lại nền văn minh Hoa Hạ 5000 năm.

Em thì long trọng khẳng định một lần cho mãi mãi: Chúng nó là cái bọn đ... chơi được!

Xuất xứ: Blogger Măng
You need to be logged in to comment