Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Như Khóm Lục Bình - Hương Cau Vườn Ngoại

HaiBang đăng bài. Lần xem: 160

NHƯ KHÓM LỤC BÌNH - HƯƠNG CAU VƯỜN NGOẠI

* HẢI BẰNG

“... của ai nhà rộng phố giàu
Ta như quen phải cúi đầu nhớ quê
Trong đêm, mắt thử ngó về
Thương con mắt vẫn bốn bề gió đêm”...


Người làm thơ tên Hoàng Lộc bày tỏ tâm tình, vừa mới nghe tưởng đâu điều nghịch lý lạ thường. Nhung khi xét kỹ, đó chính là lòng thương quê, yêu nước vô lường của ông.

Cái không có của hôm nay, là cái có to lớn cho ngày mai và vĩnh viễn lớn hơn về sau nữa. Thi sĩ Thanh Nam bày tỏ : “Canh bạc trần gian dầu thắng bại - Đường về đất lạnh giống nhau thôi”. Thói thường, ruồi nhặng luôn bám vào đường mật, chốn tanh hôi ! Với loài người, khi đánh mất lương tri, có gì khác hơn đâu để nói !

Kẻ sĩ Trần Văn Hương, người coi thường danh lợi, nói và làm luôn phải đi đôi “Tôi thề không rời bỏ quê hương”, và cuối cùng ông đã ở lại, gởi nắm xương tàn trong lòng đất mẹ...

- Qua bài “Thơ Đêm”, người làm thơ tên Hoàng Lộc diễn tả thật êm đềm, nhưng đó là những đợt sóng ngầm trổi lên từ dòng sông êm ả. Tình của Hoàng Lộc không phải tình yêu tầm thường riêng lẻ, mà tình chung của đất mẹ, của quê hương...

Từ đi khắc khoải chuyện về
Canh đêm nào cũng lòng quê lòng mình
Ngọn đèn không đỏ không xanh
Mà sao ngọn tóc trắng cành thu mưa?
Em ơi là cõi đợi chờ
Trời xa, hỏi tự bao giờ mây bay?
Ít nhiều kỷ niệm trên tay
Vẫn y nguyên giọt lệ đầy còn chung.
Từ đi hỏi kỹ tấm lòng
Cả đời chưa chắc buồn xong cõi buồn
Ta là em của yêu thương
Em là ta của mỏi mòn trong nhau.
Của ai nhà rộng phố giàu
Ta như quen phải cúi đầu nhớ quê
Trong đêm, mắt thử ngó về
Thương con mắt vẫn bốn bề gió đêm!
Hỏi mình, gặp phải lời em
Hỏi em, gặp chính trái tim của mình
Ta như quen phải làm thinh
Mà sao còn muốn bật thành kiếng kêu?

- Thi sĩ Hà Huyền Chi lãng mạn vô bờ, ông trải hồn trong từng nhịp thở của câu thơ, khiến người đọc không rõ mình đang mơ, hay tỉnh ! Bài thơ “Cám Ơn Dại Khờ”, Hà Huyền Chi đã mượn cớ trải tình yêu và sự dại khờ của em thơ trên sóng biển, với những nỗi đau từ tháng Tư bỏ súng, xa gươm. Tuy nhà thơ không nói nhiều về những nỗi đau, khi con người đi tìm tự do trên đầu sóng biển Đông. Nhưng, nỗi đau kia vô cùng sâu lắng. Hà Huyền Chi vừa khéo léo vừa tài tình : “Em, bài thơ diễm tuyệt - ngôn từ là gió mưa - thơ buồn như nỗi chết - như cuộc đời bơ vơ”.

Nếu không có tháng Tư tan hàng, buông súng, Hà Huyền Chi khó tìm được thi hứng kết thành thơ : “Em đã ngoài trại cấm - em đã bến tự do...”.

Và Thi sĩ Hoàng Lộc có lẽ cũng không thể tìm được chất thơ như Hà Huyền Chi tiên sinh, viết lên những câu thơ nghe êm như tiếng thở hững hờ lệ rơi !

Hãy đọc thật chậm “Cám Ơn Em Dại Khờ” của Thi sĩ Hà Huyền Chi ta sẽ thấy gợn lên những nỗi buồn. Nếu quê quê hương không có tháng Tư đổ nát tang thương, thì chuyện tình bé thơ kia sẽ ngập tràn lãng mạn. Tất nhiên sẽ không có chuyện chợt mừng khi tin em vừa thoát nạn như mơ : “Con vành khuyên lãng mạn - tha cuộc tình đem cho” !..

Thơ em như lụa trắng
Như vạt nắng đong đưa
Trong mịt mùng tuyết trắng
Anh sưởi lòng qua thơ.

Tháng Tư anh bỏ súng
Đành đoạn kiếp giang hồ
Tháng Tư em vượt sóng
Nghìn gian truân đến giờ.

Đời dối gian sàng lọc
Người tính toán so đo
Nghìm đêm tù em khóc
Lệ như sóng tràn bờ.

Em, bài thơ diễm tuyệt
Ngôn từ là gió mưa
Thơ buồn như nỗi chết
Như cuộc đời bơ vơ.

Em đã ngoài trại cấm
Em đã bến tự do
Mùa đông dài chợt ấm
Nỗi hân hoan chẳng ngờ.

Trên đường dây viễn thoại
Giọng em thoảng như mơ
Anh thấy mình trẻ lại
Trái tim vui sững sờ.

Mừng em qua kiếp nạn
Sau năm đợi tháng chờ
Con vành khuyên lãng mạn
Tha cuộc đời đem cho.

Cám ơn trời độ lượng
Cám ơn em dại khờ
Tôi mịt mù tám hướng
Đã tìm gặp tôi xưa.

- Nếu trên mặt đất thiếu vắng những nghệ sĩ, thi nhân, cuộc đời từng ngày khác nào những xa lộ với xe cộ rần rần, con người hít thở từ bụi bặm đến khói xăng. Và tất nhiên khi bụng đói, họ phải tự tìm kiếm miếng ăn. Khi no nê lại biến mình thành những tên thợ săn, để thu hoạch được nhiều tiền, mà nỡ lòng bỏ quên, để tinh thần đói khác !

Cuộc đời tất nhiên cần có tình yêu để vui sống. Có cả quê hương để kỳ vọng mong chờ. Có những nỗi buồn dâng cao trong thi hứng của người thơ, từ đó kiếp tha hương sẽ bớt phần bơ vơ vô vị...

Thi sĩ Phương Triều đã đề tặng nhà văn, nhà báo Viên Luông mấy câu thơ. Sau khi đọc, người viết không biết mình nên cười hay nên mếu !

Miệng không cười được thành ra mếu
Hạnh phúc đến rồi hạnh phúc đi !
Mắt còn khóc được cho nhân thế
Đã lỡ đời thôi có sá gì !

- Nhà thơ trẻ Trần Trung Đạo, trong bài thơ “Người Lính Già Vừa Chết Đêm Qua” có những câu : “... Một người Việt Nam sanh lầm thế kỷ - và chết cũng nhầm nơi - đêm nay bên kia bờ trái đất xa xôi - quê hương anh vẫn còn chìm trong lửa đỏ...”. Vậy mà vẫn có vài đứa con Việt Nam nhào vô chốn đó, nịnh nọt kẻ thù, hy vọng kiếm được miếg ăn ! Hành động vô liêm làm buồn lòng hàng triệu con dân Việt Nam, họ luôn mơ ngày trở lại quê hương bằng con đường danh dự. Nếu quê hương không còn giặc đỏ, thì cuộc đời xuôi chảy như dòng sông - mà bài thơ “Vườn Cau Quê Ngoại” của nhà văn, nhà thơ Hồ Trường An, đã vẽ từng nét lẫn âm thanh, nghe ấm áp con tim người tị nạn.

Đêm qua vườn ngoại tàu cau rụng
Vàng ố loang từng bẹ lá khô
Mo xám quắt queo bao cữ nắng
Hồn xanh phai nhạt giữa mơ hồ

Thềm vắng, xế nay ngồi vót chổi
Ngoại đưa cần mẫn chiếc dao cau
Chừng nghe tiếng chổi khua sàn sạt
Quét rụng niềm vui tự thuở đầu.

Sống lá từng tàu cau chuốt mỏng
Dẻo mềm lạt buộc chổi tinh khôi
Ngoại từ xanh tóc nay đầu bạc
Vót chổi bao năm một chỗ ngồi.

Đêm qua bão rớt, bông cau rụng
Mai mốt buồng cau thưa trái non
Vững mạnh nọc trầu bên mé nước
Dây dài, rễ tủa, lá xanh rờn.

Nắng tắt, hiên ngoài se sắt lạnh
Gió chiều quét sạch lớp mây giăng
Ngoại đưa đẩy chổi trên sân vắng
Quét lá, làm sao quét ánh trăng?

Làm sao quét nỗi buồn giăng mắc?
Đèn lửa đêm dài chong hắt hiu
Cau sấy ba canh, than cháy đỏ
Làm sao hong ráo lệ bao chiều?

Vườn cau quê ngoại thời niên thiếu
Ươm giữa hồn thơ nét đẹp buồn
Ký ức tháng ngày rung bóng lá
Thơm hương cau tỏa dưới trăng sương.

Vườn cau hòa tiếng tim châu thổ
Dựng mộ bia sau mái miếu đường
Có bóng ma người bao thuở trước
Suốt đời bám riết đất quê hương.

- Bóng ma còn bám đất quê hương. Con người phản bội thuộc phường gian manh !

Đọc “Vườn Cau Quê Ngoại” của Hồ Trường An để nhớ nhớ thương thương. Nhớ, triền miên vẫn nhớ quê hương. Thương, dành thương hại cho phường coi thường liêm sỉ. Kẻ nào đó vì tiền đã và đang sẵn sàng làm những điều nghịch lý. Xin hãy đọc một đoạn thơ “Con Đường Ra Biển” của nhà văn nhà thơ quá cố Hoài Điệp Tử, hy vọng sẽ tỉnh cơn say...

Em hỏi tôi
Có một nơi nào cỏ cây không muốn mọc
Đất hiền hòa nhưng dân tộc lầm than
Ở một nơi nào nhìn ra biển Đông
Có những đoàn người thí thân âm thầm vượt biển
Có phải không em
Đâu phải ngẫu nhiên đồng hoang nhà trống
Ngẫu nhiên nào hạnh phúc cũng phân ly
Và nếu như thực tự hào dân tộc
Thì làm sao người bỏ nước ra đi.
Khi cám ơn tự do
Em đừng quên, còn tuyên dương cho những người nằm xuống
Bởi xương máu góp sôi lòng biển lớn
Thành đồng nào cũng cuốn đổ thôi em
Bởi từ đó hào quang làm thần thánh Việt Nam
Việt Nam ngày mai không có cờ đỏ máu.

.....

Tư tưởng của nhà văn quá cố Hoài Điệp Tử và hành động của anh hùng Lý Tống, hy vọng sẽ làm tỉnh cơn say của số người vì quyền lợi riêng tư, sẵn sàng dẫm lên mồ mả của hàng triệu chiến sĩ đã vị quốc vong thân, và hàng hàng lớp lớp những đồng bào đã gục chết trong rừng sâu, trên biển Đông.

Bằng ngược lại, những oan hồn kia sẽ là bồi thẩm đoàn, tuy vô hình nhưng hùng hậu nhứt thế gian, kết tội bọn phản động Việt gian, từng giờ từng ngày và cả trong giấc ngủ!

Milpitas,

HẢI BẰNG
You need to be logged in to comment