Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Rượu Ca

p324530 đăng bài. Lần xem: 234

Nếu có dịp quan sát những người ngồi uống rượu, hẳn chúng ta sẽ ghi nhận được những phản ứng khác nhau. Tất cả những tình cảm hỉ nộ ái ố… đều được biểu lộ, mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười.

Gã chơi thân với một anh bạn là bác sĩ, giữ chức vụ giám đốc một bệnh viện hẳn hoi. Đã không nhậu thì thôi, chứ còn đã ngồi vào bàn tiệc, thì phải nhậu cho tới lúc bật… thơ ra mới chịu. Điều đó có nghĩa là khi vị bác sĩ này bắt đầu ngâm thơ, thì bàn dân thiên hạ đều biết chắc chắn rằng anh ta sắp sửa… tới bến.

Trong khi đó, phần đông giới trẻ, thì lại nhậu cho bật… hát ra mới chịu. Điều đó cũng có nghĩa là khi dân nhậu bắt đầu hát hò, thì mọi người đều nhận ra hai năm rõ mười là họ sắp ngoắc cần câu và "xỉn" tới nơi rồi. Nào đơn ca, nào hợp ca và họ cố gào cho thật to để xả bớt chất rượu đã ngấm trong người. Với những giọng ca nhừa nhựa mùi rượu, thì ngay cả Thượng Đế cũng phải phát khùng. Thảo nào những quán karaoke vẫn cứ mọc lên như nấm để chào đón những anh chàng ca sĩ bất đắc dĩ sau một chầu nhậu tưng bừng hoa lá.

Mặc dù không chuyên về ca hát, nhưng nếu gã nhớ không lầm thì có một thời, nhạc sĩ Phạm Duy đã trình làng những bài hát được gọi là…đạo ca, tâm ca, rồi tục ca. Vì thế, hôm nay gã xin mạo muội ghi lại một số những ca khúc đã được dân bợm nhậu tự biên tự diễn và gã tạm xin gọi chúng là…rượu ca.

Trước hết, dân bợm nhậu thường hay mắc chứng… nhạt miệng, nên chi “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, trâu tìm trâu và ngựa tìm ngựa. Họ tập họp các chiến hữu lại và gầy sòng, gầy độ. Sòng ở đây không phải là sòng bạc sát phạt nhau bằng tiền, độ ở đây không phải là cá cược, sát phạt nhau bằng may rủi, mà là một chầu nhậu, sát phạt nhau bằng rượu. Trong việc gầy chầu nhậu, đôi lúc họ cũng rất công bằng: Anh “bỏ” mồi, thì tôi “bỏ” rượu.

Khi mới ngồi vào bàn tiệc, người ta thường tâm sự nhỏ to, nói toàn những chuyện tào lao trên trời dưới đất, hay những chuyện chính chị chính em, vô thưởng vô phạt. Nhưng khi đã xơi vài ba táo, người ta bắt đầu “tạo phong trào” và “tạo khí thế” bằng cách dương đông kích tây, miễn sao mọi người cùng nâng ly và dzô cái một.

Lý do người ta thường đưa ra, đó là:

- Nam vô tửu như kỳ vô phong.

Đờn ông mà không uống rượu chẳng khác chi cờ không gặp gió, ủ rũ như nhà có đám tang.

Còn nếu là con nhà có đạo, người ta sẽ nói:

- Có mồi mà không có rượu thì chẳng khác chi rước kiệu mà không có Đức Bà.

Rước kiệu, mà trên kiệu không có tượng ảnh Đức Bà, thì còn ra thể thống gì nữa.

Hay:

- Có mồi mà không có rượu, thì chẳng khác chi rước kiệu mà không có…cụ.

Bình thường trong đám rước, cha chủ sự thường đi sau kiệu. Nếu không có cha chủ sự thì e rằng đó chỉ là một đám hỗn mang, quân hồi vô phèng mà thôi.

Khi đã xừng xừng, người thì mặt đỏ như gấc, kẻ thì mặt tái như không còn một giọt máu:

- Trời say, trời cũng lăn quay,
Đất say, đất cũng đỏ gay ai cười.

Và lúc bấy giờ, màn văn nghệ hát hò được bắt đầu, để đưa phong trào “dzô” lên tới cao điểm:

- Đã không dzô thì thôi. Dzô thì là một chăm phần chăm.

Rượu vào, đôi lúc có vẻ như tinh thần đạo đức…ăn ra:

- Đâu có tình yêu thương,
Ở đấy uống rượu thật nhiều.
Đâu có tình bác ái,
Ở đấy uống rượu không say.
Đâu ý hợp tâm đầu,
Ở đấy uống chăm phần chăm.
(Nhái theo Bài Ca Đức Ái).

Lời ca này gã mới được nghe và rất lấy làm ái ngại khi phải ghi lại nơi đây, vì nó hơi báng bổ và nhất là vì đã tục hóa một bản thánh ca mà mọi người đều đã quen thuộc.

Bình thường, vì tình cảm người ta có thể mời nhau nâng cốc. Nhưng theo luật giang hồ, người ta hay uống theo kiểu xoay vòng, anh một ly và tôi một ly, cấm ăn gian và cấm uống:

- Bao nhiêu người bao nhiêu ly,
Bao nhiêu đó có ăn nhằm gì.
Bao nhiêu người bao nhiêu ly,
Bao nhiêu đó có ăn nhằm chi.
Uống đi anh, uống đi anh,
Uống xong rồi gật gù bên nhau.
Uống đi anh, uống đi anh,
Uống xong rồi cùng bò loanh quanh.
(Nhái theo bài Thương Quá Việt Nam).

Nhiều lúc, để tỏ ra “bản sắc yêng hùng”, người ta chẳng đợi cho tới vòng tới lượt, hay cho tới lúc được mời, nhưng cứ tự động mượn ly, rót rượu và uống:

- Ai nâng ly, ai cầm ly,
Xin uống đi cho tôi mượn cái ly.
Tôi van anh,
Dù một ly cho nó thêm yêu đời.
(Nhái theo bài Trăng Rụng Xuống Cầu).

Sau khi phong trào lên tới cao điểm của nó rồi, thì tất nhiên sự gì phải đến sẽ đến. Và đó là những hậu quả đáng buồn của việc say đến xỉn.

Thực vậy, người ta thường bảo:

- Con người ăn để mà sống, chứ không phải sống để mà ăn.

Nhờ ăn, mà cơ thể chúng ta được bồi dưỡng, để có đủ sức khỏe mà lao động, tìm chén cơm manh áo. Nhờ uống một chút, chúng ta có thể ra một bầu khí vui vẻ, cởi mở và thân mật. Chẳng thế mà Thánh Vịnh cũng nói:

- Chúa ban rượu ngon làm phấn khởi lòng người.

Tuy nhiên, nhân đức bao giờ cũng ở vào cái thế trung dung, bởi vì phàm cái gì thái quá cũng đều bất cập. Ăn nhiều quá, sinh ra bội thực, rồi từ chỗ bội thực, sinh ra bệnh nọ tật kia. Còn uống nhiều quá thì hóa rồ hóa dại, như người ta thường bảo:

- Tửu nhập tâm như hổ nhập lâm.

Rượu đã thấm vào thì như cọp dữ giữa rừng.

Hay:

- Tửu nhập tâm như cẩu cuồng tọa thị.

Rượu đã thấm vào thì như chó điên giữa chợ.

Cọp dữ hay chó điên, không phải chỉ làm mất phẩm giá của mình, mà còn gây nên đổ vỡ cho gia đình và đụng chạm với những người chung quanh.

Trước hết là những bất ổn đối với bản thân.

Dân bợm nhậu thường tự an ủi:

- Chưa có một mộ bia nào trên đó khắc ghi hàng chữ: Đây là nơi an nghỉ của một kẻ đã chết vì…rượu.

Thế nhưng, trong cuộc sống hàng ngày, không thiếu gì những chuyện buồn…não nuột đã xảy đến cho kẻ xay xỉn.

Uống say, rồi lăn kềnh ra ngủ thì còn đỡ. Nhưng uống say để rồi hóa rồ hóa dại, thì còn mặt mũi nào nữa mà nhìn bàn dân thiên hạ.

Uống say, có kẻ thì mềm nhũn như con chi chi, đứng lên không nổi, phải có người kè người đỡ mới có thể bước đi.

Uống say, có kẻ chân nam đá chân chiêu, đường rộng rãi thênh thang không đi, lại chỉ muốn chui vào bụi rậm, cho gai đâm sứt cằm xẻ trán.
Uống say, có kẻ chọn lề đường góc phố làm giường ngủ, hay chọn sình lầy làm lối bước cho riêng mình:

- Hiu hiu gió thổi đầu non,
Những người say xỉn là con ngọc hoàng.
Ngọc hoàng ngự tại ngai vàng,
Thấy con uống rượu hai hàng lệ rơi.
Tưởng rằng con uống con chơi,
Ai dè con uống, con rơi xuống xình.

Kinh nghiệm ngàn đời đã được các chiến hữu thâm niên quân vụ để lại như sau:

- Một xị thì mở mang trí hóa.
Hai xị thì giải bớt cơn sầu.
Ba xị thì mũi chảy đầy râu.
Bốn xị thì ngồi đâu khóc đó.
Năm xị thì cho chó ăn chè.
Sáu xị thì làm xe lội nước.
Bảy xị thì ra nhị tì mà ở.

Tiếp đến là những bất ổn đối với gia đình.

Nói theo kiểu “Bổn dạy những lẽ cần cho được uống rượu nên”, thì hình như trong dân gian, người ta hay truyền tụng nhau một câu như sau: Hỏi phải làm mấy sự cho được uống rượu nên ?

Thưa phải làm ba sự này:

- Một là tốt cái nhắm.
- Hai là lắm anh em.
- Ba là muốn nhắm thì nhắm.

Gã xin “bình loạn” thêm về ba cái sự ấy như sau:

Một là tốt cái nhắm. Có nghĩa là mồi màng phải ngon, bởi vì có ngon thì mới dễ dàng đưa cay.

Hai là lắm anh em. Có nghĩa là khi uống rượu thì phải có người nọ người kia mới vui, chứ uống rượu cu ky một mình thì buồn đến rơi cả nước mắt. Đây là một sự thật mà dân bợm nhậu đã phải lớn tiếng công nhận.

Thực vậy, có những bà vợ đã sắm mấy keo rượu thuốc để sẵn ở trong nhà cho ông chồng dùng, hầu được dãn gân dãn cốt. Thế nhưng, ông ấy lại chẳng bao giờ đụng tới. Trái lại, hễ có đình có đám, thể nào ông ấy cũng say và xỉn. Sở dĩ như vậy vì ông ta đã tâm niệm trước khi lâm trận:

- Không say không về.

Có người hỏi:

- Tại sao lại uống nhiều như vậy ?

Ông ta bèn lập tức trả lời:

- Rượu đình rượu đám có phải bỏ tiền ra mua đâu, tội gì mà không uống.

Uống rượu phải có bạn thì mới vui. Đây cũng là một kinh nghiệm được các “lão tiền bối” viết thành thơ, thành phú hẳn hoi:

- Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua, không phải không tiền không mua.

Ba là muốn nhắm thì nhắm. Xem ra cái sự “muốn” này hơi bị nhiều đối với dân bợm nhậu. Có nghĩa là họ sẵn sàng nhậu ở mọi nơi và trong mọi lúc. Họ vui vẻ nhậu trên từng cây số.

Vui cũng nhậu:

- Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi…

Buồn cũng nhậu:

- Dục phá sầu thành duy hữu tửu.

Muốn dẹp bỏ nỗi buồn, thì chỉ có rượu mà thôi.

Trong đời thường, người ta có cả một ngàn lẻ một lý do để mà nhậu. Chẳng vậy mà ở Việt Nam, nhất là tại các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội các quán nhậu thi nhau mọc lên và trở thành những phố nướng, những làng nhậu…Cứ chiều xuống là khói tỏa hương bay đến điếc cả mũi những người qua đường. Rồi cũng tại Việt Nam, có đủ mặt các loại bia và rượu nổi tiếng.

Vào thời buổi kinh tế còn khó khăn, được uống một vài lon bia mà thôi, quả thực đã quá lòng mong ước. Thế nhưng, thời buổi ấy đã lui vào dĩ vãng và đã trở nên…xưa rồi Diễm ơi! Bây giờ người ta thích xài sang với những loại rượu tây mắc tiền, như XO chẳng hạn. Và thậm chí người ta còn dùng tới những loại rượu độc chiêu khác như rượu ngâm mật gấu, rượu cửu xà ngâm bằng chín loại rắn khác nhau…

Tất cả những điều kiện kể trên đều là một thiệt hại lớn cho ngân sách gia đình vốn dĩ đã eo hẹp, nhất là khi đồng lương của mình mới chỉ ba cọc ba đồng. Thành thử vợ con lâm vào cảnh nheo nhóc là điều không tránh khỏi.

Đi uống rượu với bè bạn mà trở về nhà, nếu còn giữ được cái đạo đức, cái tác phong của mình thì còn đỡ. Thế nhưng, nhiều kẻ đã bị “ma men” quật ngã, làm cho nổi điên nổi khùng, để rồi có những hành động đáng tiếc như chửi vợ, đánh con, đập phá đồ đạc và cho nồi niêu xoong chảo bay ra ngoài sân…khiến cho gia đình một phen xất bất xang bang.

Trong một cuộc phỏng vấn, người ta đã hỏi một ông bợm nhậu như sau:

- Vì cớ làm sao phần đông các ông “chồng chúa” đều là dân bợm nhậu?

Ông ta đã trả lời:

- Khi tỉnh táo đối với tôi thì “nhất vợ nhì trời. Nhưng một khi đã say xỉn thì tôi lại coi trời bằng vung. Trời mới chỉ bằng vung, nên vợ chẳng là cái đinh gì cả. Và lý đương nhiên tôi phải làm… chúa.

Người ta hỏi tiếp một câu khác:

- Ngày xưa thì phu xướng phụ tùy, chồng nói vợ phải nghe nhời. Còn ngày nay dân bợm nhậu các ông có thích như vậy hay không ?

Ông ta trả lời:

-Còn hơn thế nữa. Ngày nay chúng tôi chủ trương “phu…sướng, phụ…bị đì”, vợ phải nai lưng làm lụng và phục dịch chỉ để bọn tôi được sướng cái miệng.

Với một chủ trương như vậy, thì gã cũng đành bó tay và tuyên bố hết thuốc chữa.

Có một ông chồng đã tâm sự với bà vợ như sau:

- Mình phải cám ơn Chúa vì tôi không cờ bạc như cái lão hàng xóm.

Thế nhưng, bà vợ đã phản pháo lại một cách rất chính xác:

- Ông không cờ bạc, nhưng tối ngày những rượu với chè, những say cùng xỉn. Thân thể như chiếc bình ắc qui cầm hơi, lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu, ai mà chịu cho nổi, tôi đã phát ngán đến tận cần cổ. Nếu bán được, tôi cũng bán quách ông cho rồi. Nếu không vì những đứa con, thì có lẽ tôi đã bỏ đi từ lâu.

Ấy là gã chưa nói tới những lo lắng mà vợ con gặp phải mỗi khi ông ta say đến độ quên cả đường về, những cực nhọc mà vợ con phải chịu đựng mỗi khi ông ta xỉn đến độ cho chó ăn chè, những hoảng hốt mà vợ con phải gánh lấy, khi ông ta say xỉn đến độ bất tỉnh, nằm thành một đống và phải đưa vào bệnh viện cấp cứu!

Sau cùng là những bất ổn đối với hàng xóm.

Tuy nhiên, phiền toái hơn cả là những rắc rối mà kẻ say xỉn gây nên cho bà con lối xóm.

Gã đã từng thấy có kẻ khi say xỉn thì thế nào cũng đòi hôn cho bằng được người cùng ngồi uống với mình. Thực vậy, ngay khi còn tỉnh táo mà trao cho nhau những chiếc hôn chân tình vào lúc thanh thiên bạch nhật giữa bạn bè với nhau cũng đã là điều khó coi. Huống nữa là còn trao cho nhau những chiếc hôn nồng cháy, trên cả mức độ bình thường, khiến người được ưu ái phải mang thương tích, thì xem ra thật là…quá đáng.

Hơn thế nữa, người ta thường bảo:

- Tửu nhập ngôn xuất. Rượu vào lời ra.

Cái thứ “ngôn xuất”, cái thứ “lời ra” một khi đã thấm đẫm hơi men, xem chừng cũng thiên biến vạn hóa đến nỗi quỷ thần cũng không lường nổi.

Thực vậy, có kẻ khi say thì cười, có người khi say thì lại khóc.

Có kẻ khi say thì thích nói tiếng Pháp, tiếng Anh, có người khi say thì lại toàn chửi tục.

Có kẻ khi say thì chỉ muốn đi xưng tội vì hình như rượu làm cho họ thêm can đảm, dám nói ra những tội lỗi thầm kín của mình. Tuy nhiên sự việc ấy lại chẳng ổn tí nào, bởi vì lúc bấy giờ rượu xưng chứ đâu có phải là họ xưng. Thậm chí xưng xong cũng chẳng biết mình đã xưng những tội nào.

Có kẻ khi say thì vui miệng, vợ mình không khen, nhưng lại cứ nhè vợ người khác mà khen, thế mới "rách việc" và rắc rối.

Có kẻ khi say, thì mượn hơi men để chửi bới người này, người khác. Thậm chí chửi cả cha lẫn mẹ, chửi cả họ hàng lẫn bè bạn thân thích, khiến cho tình nghĩa bị rạn vỡ.

Có kẻ khi say, bị ma men đưa đường dẫn lối đến chỗ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, ẩu đả và đánh lộn từ người ngồi cùng bản đến người đi đường làm cho họ như bị tai bay vạ gió.

Co kẻ bình thường thì rất hiền lành như cục đất, thế nhưng mấy cốc rượu đã làm cho máu “yêng hùng” nổi lên đùng đùng, khiến họ cũng sẵn sàng vác dao, vác đá đi hỏi thăm sức khỏe, thậm chí còn xin cả tí huyết của người hàng xóm, để rồi khi hết cơn “yêng hùng” lúc tỉnh lại, phải ký vào biên bản thì như quả bóng xì hơi, hết lời năn nỉ ỉ ôi và chạy đi xin lỗi hết người này tới người khác.

- Chưa đánh được người, thì mặt đỏ như vang,
Đánh được người rồi, thì mặt vàng như nghệ.

Đúng là “yêng hùng” theo kiểu:

- Anh hùng gì ? Anh hùng rơm,
Tôi cho nắm lửa, hết cơn anh hùng.

Mình phải làm chủ rượu, chứ đừng để rượu làm chủ mình. Bởi vì rất nhiều khi rượu đã làm cho người ta mất đi tính người, trở thành cọp dữ và chó điên với những hành động dại dột và dã man nhất.

Năm 1996 tại trung tâm thị xã Vĩnh Long đã xảy ra một vụ giết người kinh hoàng mà thủ phạm là một kẻ say xỉn. Trong lúc ngồi uống rượu với bè bạn, tên đệ tử Lưu Linh này bỗng thấy một phụ nữ đi ngang qua, nhìn hắn ta với “vẻ mặt coi thường”. Chỉ có vậy, thế mà hắn ta đùng đùng nổi giận, vác búa chém xối xả vào nạn nhân cho đến chết.
Năm 1998 cũng tại Vĩnh Long, một ông bố say xỉn đã đâm chết đứa con trai mới lên mười, đồng thời giết luôn cả bà vợ, rồi…đi ngủ. Khi tỉnh dậy, ông ta hoàn toàn không nhớ rằng trong cơn say trước đó vài tiếng đồng hồ chính ông đã giết vợ giết con.

Để kết thúc, gã xin kể lại hai mẩu chuyện được báo chí đăng tải để chúng ta cùng suy gẫm xem nên buồn hay nên cười.

Chuyện thứ nhất: Lê Văn Ngọc sống tại Daklak vốn hết tình với bạn bè. Ngày kia, Ngọc rủ một số bạn đến nhà gầy độ nhậu. Vợ đi vắng nên cô em vợ ở tuổi đôi mươi mơn mởn sang giúp anh rể nấu nướng. Rượu vào thì cao hứng, một tên trong đám tấm tắc khen:

- Mày có cô em vợ thật hết ý, nhưng không biết mày có dám “tặng” cô ấy cho anh em không ?

Ngọc tỏ ý giận:

- Cô ấy là em vợ tao, mày đừng nói bậy.

Tên kia đốc thêm:

- Thế mà cũng xưng là dân chơi thứ thiệt, hết lòng vì bạn. Chỉ nói dóc.

Bị chạm tự ái, Ngọc đỏ bừng mặt:

- Được rồi, mày sẽ biết Ngọc này sống với anh em như thế nào.

Và thế là Ngọc lôi cô em vợ vào tặng cho đám bạn nhậu. Hành vi “cao thượng” của ông anh rể này được tòa thưởng cho 9 năm tù giam. Còn tên bạn đòi hỏi chuyện đồi bại kia thì được tặng 8 cuốn lịch treo tường.

Chuyện thứ hai: Đám giỗ đã tan, thế mà anh Khởi và anh Mười vẫn cứ chén thù chén tạc với nhau. Tới khi không còn uống được nữa mới rủ nhau xuống xuồng mà về. Chẳng may xuồng bị lật. Anh Mười loay hoay một lúc mới lật lại được chiếc xuồng và bơi về nhà. Thấy anh Mười về, vợ anh Khởi bèn qua hỏi thăm tin tức. Anh Mười trả lời:

- Thằng chả “dzìa” trước tui mà.

Nói xong bèn lăn ra giường ngáy khò khò.

Sau khi biết đường đi nước bước của hai ông bạn nhậu, chị Khởi hớt hả tới dựng anh Mười dậy và hỏi:

- Người ta nói ổng nhà tui về cùng với ông. Vậy ổng đâu rồi ?

Anh Mười cố nhướng cặp mắt nặng trĩu, bóp đầu bóp trán một hồi, rồi hốt hoảng la lên:

- Chết thật, vậy là thằng chả còn ở đó.

Chị Khởi nói:

- Ở đó là ở đâu ? Ông phải dẫn tôi đi mau.

Anh Mười lập cập dẫn mọi người tới khúc sông cách nhà 200 mét rồi bảo:

- Thằng chả chắc còn ở dưới đó. Hồi nãy xỉn quá tôi quên mất…

Chỉ một lúc sau, người ta vớt được xác anh Khởi từ dưới đáy sông. Ôm xác chồng, chị Khởi gào khóc:

- Ông ơi, ông nhậu chi mà đến nỗi này hở trời.

Tiếng khóc nức nở nghe thật ai oán và đau lòng.

Tác giả Gã Siêu
You need to be logged in to comment