Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Sông Bến Hải Chia Đôi Tình Mẫu Tử

Dư Thị Diễm Buồn đăng bài. Lần xem: 162

“Ngày 20 tháng 7 năm 1954 Việt Nam chia đôi nơi dòng sông Bến Hải”



Thương làm sao vùng quê thân yêu đó

Nhớ làm sao những kỷ niệm đong đầy

Khi hoàn hôn chầm chậm nẽo chân mây

Lòng hiu quạnh mắt trông về chốn cũ


Nhớ ngày nào con ra thành theo chú

Mỗi khúc ruột mẹ, là mỗi đứa con!

Cách chia nào không đau đớn héo hon

Thương mẹ, nhớ em… đầm đìa nước mắt


Xa vời vợi khi quê hương ngăn cách

Chung một nước mà kẻ Bắc người Nam

Biển rộng mênh mông, rừng núi ngút ngàn

Sông Bến Hải cắt chia tình mẫu tử!


Dù con được thương yêu gia đình chú

Miền Nam cơm no, áo ấm, học hành…

Nhưng không sao quên dáng mẹ hiền lành

Khắc khoải nhớ thương đêm đêm lệ nhỏ...


Rồi miền Nam rơi vào tay giặc đỏ!

Con bôn ba chạy loạn lạc xứ người

Mẹ tuổi đời chồng chất đã sáu mươi

Lặn lội khắp nơi kiếm tìm con trẻ...


Con xa mẹ khi hãy còn tấm bé

Mẹ lìa con xao xác quá nửa đời!

Xa càng xa… khi thời cuộc đổi dời

Mỗi lần thay đổi ngàn trùng xa cách!


Vạn lý hải tần nửa vòng trái đất!

Nhớ chùa Tam Thanh, nhớ nước sông Thương

Nhớ đào Mẫu Sơn nửa trắng, nửa hường

Gỗ hoàng đàn, Thất Khê mùa mận chín…


Mộc nhĩ, nấm hương, mật ong... Tràng Định

Quên làm sao nắng chiều nhạt bãi dâu

Đêm mưa rơi, sáng non nhẫn dây trầu

Gió mát rượi mượt mà tàu lá chuối...


Mẹ ơi khói lam, sương mờ đĩnh núi

Nỗi nhớ thương dằng dặc thuở nào nguôi?

Ở nơi đây muôn thuở vẫn xứ người

Vật chất, tự do, văn minh… sang cả!


Sao nước Việt vẫn nổi trôi đày đọa!

Người dân lành luôn thiếu áo, đói ăn

Lãnh hải, lãnh thổ dâng, bán... ngoại xâm

Dân tộc khốn cùng, đản viên phú quí...


Quê hương ta đã trãi bao thế kỷ

Ông cha đời đời chẳng ngại gian lao

Từng lớp người tiếp nối đổ máu đào

Quyết gìn giữ một Việt Nam hạnh phúc


Con bất hiếu chưa trọn tình cốt nhục

Để mẹ nhớ thương khốn khổ đoạn trường...

Và giờ đây xa cách quá quê hương…

Luôn vật vả trong khát khao niềm nhớ


Mẹ kính yêu, kiếp nhân sinh tạm bợ...

Chữ hiếu đạo xin kết cỏ ngậm vành

Nghĩa trả ơn đền ở kiếp lai sanh...

Cành Nam chim đậu.... hướng về cố quốc


Xin lỗi mẹ, con vẫn chưa về được

Vì Cộng thù còn thống trị quê hương

Khi toàn dân còn khốn khổ đoạn trường

Lòng dạ nào thảnh thơi về thăm lại!


Lời mẹ nhắn nhủ, con ghi nhớ mãi:

“…Trước sao sau trước ph ải giữ lòng son

Cộng gieo tóc tang, nhân nghĩa rụi mòn

Đừng về con... quê hương còn bóng giặc!


Từ xa con, mẹ quen rồi héo hắt...

Đời thăng trầm qua bao cuộc bể dâu

Dù chân trời gốc biển, hay tuyến đầu...

Mẹ mãn nguyện, con theo đường Chính nghĩa…


Nỗi nhớ thương lòng già thêm thấm thía...

Hận thù Cộng... càng chất ngất dâng cao

Đoàn tựu, me con mình hẹn kiếp sau...

Sông Bến Hải chia đôi tình mẫu tử!”



DƯ THỊ DIỄM BUỒN


Email:dtdbuon@hotmail.com

ĐT: (530)822 5622



“Ngày 20 tháng 7 năm 1954
Việt Nam chia đôi nơi dòng sông Bến Hải”




Thương làm sao vùng quê thân yêu đó

Nhớ làm sao những kỷ niệm đong đầy

Khi hoàn hôn chầm chậm nẽo chân mây

Lòng hiu quạnh mắt trông về chốn cũ


Nhớ ngày nào con ra thành theo chú

Mỗi khúc ruột mẹ, là mỗi đứa con!

Cách chia nào không đau đớn héo hon

Thương mẹ, nhớ em… đầm đìa nước mắt


Xa vời vợi khi quê hương ngăn cách

Chung một nước mà kẻ Bắc người Nam

Biển rộng mênh mông, rừng núi ngút ngàn

Sông Bến Hải cắt chia tình mẫu tử!


Dù con được thương yêu gia đình chú

Miền Nam cơm no, áo ấm, học hành…

Nhưng không sao quên dáng mẹ hiền lành

Khắc khoải nhớ thương đêm đêm lệ nhỏ...


Rồi miền Nam rơi vào tay giặc đỏ!

Con bôn ba chạy loạn lạc xứ người

Mẹ tuổi đời chồng chất đã sáu mươi

Lặn lội khắp nơi kiếm tìm con trẻ...


Con xa mẹ khi hãy còn tấm bé

Mẹ lìa con xao xác quá nửa đời!

Xa càng xa… khi thời cuộc đổi dời

Mỗi lần thay đổi ngàn trùng xa cách!


Vạn lý hải tần nửa vòng trái đất!

Nhớ chùa Tam Thanh, nhớ nước sông Thương

Nhớ đào Mẫu Sơn nửa trắng, nửa hường

Gỗ hoàng đàn, Thất Khê mùa mận chín…


Mộc nhĩ, nấm hương, mật ong... Tràng Định

Quên làm sao nắng chiều nhạt bãi dâu

Đêm mưa rơi, sáng non nhẫn dây trầu

Gió mát rượi mượt mà tàu lá chuối...


Mẹ ơi khói lam, sương mờ đĩnh núi

Nỗi nhớ thương dằng dặc thuở nào nguôi?

Ở nơi đây muôn thuở vẫn xứ người

Vật chất, tự do, văn minh… sang cả!


Sao nước Việt vẫn nổi trôi đày đọa!

Người dân lành luôn thiếu áo, đói ăn

Lãnh hải, lãnh thổ dâng, bán... ngoại xâm

Dân tộc khốn cùng, đản viên phú quí...


Quê hương ta đã trãi bao thế kỷ

Ông cha đời đời chẳng ngại gian lao

Từng lớp người tiếp nối đổ máu đào

Quyết gìn giữ một Việt Nam hạnh phúc


Con bất hiếu chưa trọn tình cốt nhục

Để mẹ nhớ thương khốn khổ đoạn trường...

Và giờ đây xa cách quá quê hương…

Luôn vật vả trong khát khao niềm nhớ


Mẹ kính yêu, kiếp nhân sinh tạm bợ...

Chữ hiếu đạo xin kết cỏ ngậm vành

Nghĩa trả ơn đền ở kiếp lai sanh...

Cành Nam chim đậu.... hướng về cố quốc


Xin lỗi mẹ, con vẫn chưa về được

Vì Cộng thù còn thống trị quê hương

Khi toàn dân còn khốn khổ đoạn trường

Lòng dạ nào thảnh thơi về thăm lại!


Lời mẹ nhắn nhủ, con ghi nhớ mãi:

“…Trước sao sau trước ph ải giữ lòng son

Cộng gieo tóc tang, nhân nghĩa rụi mòn

Đừng về con... quê hương còn bóng giặc!


Từ xa con, mẹ quen rồi héo hắt...

Đời thăng trầm qua bao cuộc bể dâu

Dù chân trời góc biển, hay tuyến đầu...

Mẹ mãn nguyện, con theo đường Chính nghĩa…


Nỗi nhớ thương lòng già thêm thấm thía...

Hận thù Cộng... càng chất ngất dâng cao

Đoàn tựu, me con mình hẹn kiếp sau...

Sông Bến Hải chia đôi tình mẫu tử!”



DƯ THỊ DIỄM BUỒN
You need to be logged in to comment