Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Thư Gửi Bác... - Nguyễn Bá Chổi

p324530 đăng bài. Lần xem: 166

Kính thưa Bác:

Cháu tin Bác đã “đi gặp cụ Mác cụ Lê” đúng ngày linh tháng linh, mùng 2 tháng 9 là ngày Quốc Khánh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nay là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hồn Bác rất linh thiêng, “cầu gì được nấy”, nên hôm nay, cháu có “meo” (email) này trước là để chúc lành… Bác, sau là xin Bác một điều ước.

Ấy chết, xin lỗi Bác, cháu chút nữa quên mất tự giới thiệu với Bác. Thực ra cháu cũng ngần ngừ có nên làm điều này không, khi Bác là “kết tinh của hồn thiêng sông núi, là tổng hợp của tinh hoa dân tộc tuổi văn hiến tới bốn nghìn năm”; dù Bác đang nằm trong hòm kiếng dày cộm, dưới đáy lăng kiên cố xây kiểu lăng ông nội Lê Nin bên Liên Xô, Bác đã biết tỏng cháu là đứa mô rồi.

“Thằng Ni, Tau Lạ Chi Cấy Mặt Mi Nựa”.

Dạ, Bác hẳn còn nhớ như in những đêm gió rét căm căm bọn nhi đồng cháu ngoan của Bác chỉ có cái áo cụt tay bằng vải thô trắng không ra trắng, bỏ trong cái quần đùi xanh màu nhợt nhạt, cổ vấn cái khăn quàng đỏ, vừa nhảy vừa hát “Ai yêu Bác Hồ …, Dân Liên Xô trên cánh đồng hoa, Mặt Trời Đông, Kết Đoàn”, trên sân khấu dựng ngoài đồng, được nhìn thấy Bác đi thăm Liên Xô vĩ đại, Trung Quốc vĩ đại trên màn ảnh mà khoái củ tỉ, hồ hởi tin tương Việt Nam ta sẽ sớm muộn gì cũng biến thành “cánh đồng hoa”và dân ta cũng mặc sức vui hát như dân Liên Xô…

Ngày đó, cháu yêu Bác yêu Đảng vô cùng vô tận.Yêu hơn cả Đức Chúa Trời. Này nha: Bọn cháu được cán bộ tập trung vào phòng, bảo “các em cầu xin Chúa của các em bánh kẹo đi”. Chờ hoài chẳng thấy, cán bộ bảo “bây giờ các em hô to xin Bác và Đảng bánh kẹo đi”. Bọn cháu chưa dứt lời đã có cô cán bộ mang một rỗ kẹo lạc vào đặt trên bàn.

Thế là, giữa “hai người ấy”, bọn cháu đã “chọn” Bác là cái chắc rồi! Từ ấy, mỗi lần đi học, đi sinh hoạt, cháu xiết mạnh hơn, một cách hí hửng, cái gút khăn quàng đỏ nơi cổ cháu.
*
Nhưng mà, Thưa Bác, chẳng bao lâu sau, cháu thấy, giữa “hai người ấy” bọn cháu chọn lầm. Đức Chúa Trời không cho bánh kẹo nơi phòng họp lúc đó, nhưng cháu chưa thấy Ông ấy lừa ai khi nào cả, nhưng bọn cháu thấy cái Bác cho kẹo và cái Đảng phát kẹo lường gạt "hơi bị" nhiều (cháu dùng thêm chữ “hơi bị” ở đây cho hợp với “phong cách” chữ nghĩa cách mạng thời hiện đại).

Cháu kể Bác nghe chơi vài chuyện “lừa” (chứ kể nhiều thì làm sao Bác tai đâu mà nghe cho nổi). Chuyện xảy ra nơi huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, cách huyện Nam Đàn, Nghệ An của Bác có bao xa; Đức Thọ lại là nơi Bác chẳng lạ gì đã sản sinh ra “đồng chí” Trần Phú, Tổng Bí đầu tiên của Đảng đó Bác. Huyện Đức Thọ có ông Hương Khoa đóng góp cho kháng chiến được “biểu dương” bằng kiệu rước và vè tung hô mà cháu còn nhớ mang máng – “Ai về nhắn với khu Ba, có ghế danh dự, ông Hương Khoa chiếm rồi”. Nhưng chẳng bao lâu sau khi kháng chiến thành công, ông Hương khoa bị kết tội “cường hào phản động”. Chuyện dân Đức Thọ xưa nay sống hiền hoà với nhau, bỗng có đám cán bộ mặt mày lạ hoắc từ đâu kéo đến “phát động phong trào quần chúng” khiến dân làng quay ra dựng chuyện, vu khống, đấu tố những người xưa nay mình nhờ vả chạy vạy để qua được cơn đói do lũ lụt, mất mùa…

Bọn nhi đồng cháu đang "hơi bị" hoang mang thì nghe người lớn xầm xì “con chồn đã để lộ cái đuôi” nhưng chẳng hiểu gì. Sau này lớn lên “có trí khôn”, cháu thấy lòi cả cái mặt chồn, đó Bác.

Cháu viết “lòi cái mặt chồn”, vì sau khi giết hằng triệu sinh linh Nam Bắc, “đốt cháy Trường Sơn” để “đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào”, thì nay các đồng chí từ chủ tịch nước đến thủ tuớng cứ liên tục bị gậy sang Mỹ ăn xin, lại còn xả giọng điệu nham nhở “Việt Nam chúng tôi có nhiều gái đẹp, mời các ngài sang buôn bán làm ăn” (Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết tại New York), hay “Xin ngài Bill Gates vốn giàu lòng nhân đạo sang Việt Nam làm từ thiện giúp chúng tôi” (Thủ Tướng Phan Văn Khải tại Hãng Microsoft). Còn ngài tổng bí thư mà thiên hạ đoan chắc là con rơi của Bác trong hang Pắc Bó, thì cứ dời thụt hết cột mốc biên giới này đến cột mốc biên giới khác để dâng đất, dâng biển, đảo cho nước anh em Trung Cuốc. Con cái của các đồng chí “khai quốc công thần” như anh hùng Điện Biên Phủ Võ Nguyên Giáp thì phải cho con đi du học Mỹ cho bằng được, hay ít ra cũng phải du học ở các nước tư bản. Còn “văn hóa đồi trụy của Ngụy”, thì nay cả nước “oang oang nhạc Vàng tan hoang nhạc Đảng”.

Còn cách làm ăn bây giờ thì khỏi chê Bác ơi. Cán bộ, đảng viên, còn chơi kiểu tư bản hơn cả tư bản ngụy lúc trước. Chẳng hạn bọn tư bản ngụy nó chỉ bắt học trò trường tư đóng tiền học. Cộng huề Sở hụi ta thì bây giờ học trò trường nhà nước cũng phải đóng tiền, chẳng những tiền học, mà còn đóng đủ thứ, tiền xây dựng trường, tiền bồi dưỡng cô thầy, tiền học thêm, tiền quà cáp ngày nhà giáo Tết nhất lễ lạc… Mấy tờ giấy có hình của Bác mĩm cười bây giờ linh thiêng chi lạ.

Cái tên nước ta, hồi Bác sinh tiền thì hai chữ Việt Nam đứng trước chữ “Dân Chủ Cộng Hoà”. Nay sau khi “cách mạng thu giang sơn về một mối”, tức đất nước “sạch bóng quân thù”, thì lù lù chữ “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa” dài loòng thoòng, to tổ chảng đứng trước, để hai chữ Việt Nam lẻo đẻo làm cái đuôi theo sau. Hay là nước Việt Nam ta đã chui lọt tỏn được vào cái Thế Giới Đại Đồng, để được xếp chung và ngang hàng vớí những con – à quên- nước tương cận như CHXHCN Azerbaidjan, CHXHCN Uzbekistan, CHXHCN Tadjikistan, CHXHCN Kazakhstan, CHXHCN Moldavia, CHXHCN Latvia, chxhcn Estonia, CHXHCN Litva, CHXHCN Kirgizia, CHXHCN Turkmenia… như lời “khẩu khí” mà nhiều người cho là quá hỗn hào láo xược của Bác dưới chân tượng Đức Trần Hưng Đạo ngày nào: “Bác anh hùng tôi cũng anh hùng… Bác đưa trăm họ qua nô lệ, Tôi dẫn năm châu đến Đại Đồng”.

Nhưng mà Bác ơi Thế Giới Đại Đồng Bác đem máu thịt Việt Nam đi xây đã bị chính dân Liên Xô úm bà là hô biến trong nháy mắt; tượng ông nội Lênin đã bị dân Liên Xô tròng xích sắt lôi cổ xuống, kéo đi quăng nơi bãi rác rồi; những nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa kia đã ai về nhà nấy từ gần hai chục năm nay rồi, mà nay vẫn còn cái CHXHCN ám vào Việt Nam chẳng giống ai.

Thưa Bác, biết bác lúc nào cũng bận rồi, lúc nào người ta cũng kéo Bác lên xuống cho thiên hạ kẻ tò mò tham quan, người ngây thơ, phường giả đò, đến chúc tụng Bác. Cháu ngoan (một thời) của Bác đây không dám “meo” cho Bác dài dòng. Như đã thưa với Bác từ đầu, chỉ xin Bác một điều:

Xin Bác hiển linh
Ngóc đầu giữa Ba Đình
Phán một câu
“Các đồng chí ơi
Bác cháu ta không gì hơn
cúi đầu nhận tội
Dẹp ngay đi
Chủ Nghĩa Xã Hội
Vì Bác Cháu ta
Cả Nước Xuống Hố
Nó là đêm tối
Ôi đêm tối, lỗi Bác mang về
Trùm bao tang thương
Lên đầu Dân Việt
Bác cháu ta
Một, hai, ba
Ngậm vành tạ tội”

Hẹn Bác “Meo” Năm Sau (vì cháu còn rất nhiều điều ước mà chỉ có chính miệng Bác thét toáng lên, thừa nhận sai trái, tỏ lòng ăn năn, may ra thiên hạ mới chịu mở mắt, há mồm để thấy mà thống hối..)

Kính chào Bác

Cháu cũ của Bác,

Cu Tèo
You need to be logged in to comment