Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vòng Hoa Cho Anh * 11

Hoa Hạ đăng bài. Lần xem: 157

[​IMG]


11- * Những Lá Thư Không Gửi


Anh thương nhớ,

Sau mấy tháng ròng học "rớt viết cầu thang" (- có nghĩa là trốn ra cầu thang ngồi học cho nó yên tĩnh, mệt mỏi quá ngũ gục, viết rớt lăn long lóc theo cầu thang từ đứa ngồi trên đầu cầu thang xuống đến đứa ngồi ở dưới chân cầu!"). Hôm nay, chỉ còn hai hôm nữa là Em sẽ thi lý thuyết. Nghĩa là Em của Anh đã đậu kỳ thi thực hành rồi đó. Anh có mừng cho Em không? Anh có ủng hộ cho Em không? Chắclà không quá, nên Em bắt thăm thi thực tập nhằm Nhi khoa - môn khó nhất trong ba môn thi: (Nhi, Nội, Ngoại) + với môn căn bản là Nghệ Thuật Điều Dưỡng mà sinh viên nào bắt buộc cũng phải thi qua..

Trời già cũng cay nghiêt thật,! Em học NTĐD, học cứu thương mà người thương bị thương không được ai cứu !! Chết vì thiếu thuốc men, thiếu phương tiện, thiếu dụng cụ cấp cứu, thiếu cả bàn tay chăm lo săn sóc của người thương !!

Anh biết không, Bài thực hành thứ 2 : Kéo Traction Au Zénit. Mấy đứa thi chung phòng thấy lá thăm Nhi Khoa của Em tụi nó le lưỡi : "Chúc mầy may mắn. "Em soạn dụng cụ và thực hành, vừa làm vừa trả lời mấy câu hỏi của Huấn Luyện Viên, Cổ quay Em như quay dế.

- Nảy giờ trả lời nghe ngon quá sao còn có câu cuối cùng không làm luôn ! Cổ cười. Thôi dẹp đồ đi.Thế là thoát nạn. Mồ hôi ướt cả lưng áo !!

Giống ngày xưa ghê Anh há, Bé Phượng lại viết thư kể lể chuyện học hành cho ông lính NTĐ nghe trên giấy trắng học trò với dòng chữ nghiêng nghiêng mầu mực tím. Bây giờ Em cũng sẽ kể cho Anh nghe những nỗi vui buồn đến với Em, cho Em, cho Anh chúng mình cùng cô độc nhưng không cô đơn.

Đ.Thanh nói rằng lần phép sau cùng Anh hỏi thăm Em đó, vài tháng sau thì Anh mất. Anh mất mà mang theo hình ảnh của Em trong tim - Trọn vẹn - Anh mất mà còn đeo trên tay chiếc nhẫn của Em như một dấu ấn sắc son lời hẹn ước..!! Em xin cám ơn Anh đã cho Em tình yêu cuối cùng đúng như lời Anh viết cho Em hôm xưa : " Đối với Em Anh là người đầu tiên , nhưng đối với Anh , Em là người sau cùng... "

Em lại khóc nữa rồi, nhưng đó là những giọt nước mắt của một chút " Hạnh Phúc Buồn "...Phải không Anh?

Em của Anh

TB : Viết đến đây Em đã định lấy tập ra học bài rồi, nhưng phải kể thêm cho Anh nghe cái nầy mới được: Chị Loan vừa đi chơi với bồ về, kêu lên..

- Trời ơi coi phòng mình nè tụi bây.

- Sao? Dơ quá hả? kệ nó, mai Chủ Nhật rồi mấy cổ hỏng có kiểm đâu. Cúc vừa nói vừa cắm cúi viết vì hôm nay là ngày nó trực NT

- Dơ cái gì mà dơ. Tao tưởng về lên thang lầu phải lượm viết lăn nhóc hết rồi chứ...phòng có 6 đứa hà, mà gần thi rồi sao không đứa nào chịu học hết vậy? Mấy phòng kia tụi nó học bò lăn bò càng ra kìa..

- Kệ nó. Nó là dân gạo sum sê hoa lá cành ai bì cho nỗi, học nhiều ra trường bỏ túi hết cũng uổng.

-Tao mà ra trường nầy được, không thèm ở Sài Gòn, về tỉnh nào nhỏ nhỏ " làm Điều Dưỡng Trưởng.." ngồi văn phòng ký giấy tờ..khoẻ re."

- Nói nghe bắt ham, làm như BYT đào tạo ba năm để cho tụi mình ký giấy tờ thôi ha? Vậy học một năm đủ rồi, cam đoan chữ ký của tao đẹp nhất nước..."

Cả phòng vừa ăn quà chị Loan đem về vừa cười ầm lên. Có tiếng của Bạch Mai bên kia phòng vọng sang :

- Mấy con quỉ sứ, gì mà um sùm vậy? không học thì cũng để yên cho người khác học với chớ..."

- Đứa nào muốn đọc diễn văn thì rán tụng đi. Tao giỡn kệ tao ai kêu nghe..

- Đồ vô duyên

- Ừ Cái phòng 1 khu B nầy nó vô duyên vậy chứ...hỏng có ế, đứa nào cũng có bồ hết trơn..

Vậy đó Anh, vui không? Con gái mà, cải vã cũng dữ dội mà thương nhau cũng thật đầm ấm, cũng có những chiều những tối cô đơn thang lang tâm sự với nhau..như Em với Cúc. trong đêm noel năm 1972 - Năm Anh vừa nằm xuống đó. Bây giờ gần thi rồi, Em phải học bài đây, mai mốt rảnh Em sẽ kể cho Anh nghe.

Gần 22 giờ rồi, chuyến bay đêm cô độc sắp sửa bay qua. Vậy mà hai đứa kia đi chơi cũng chưa về.

Vậy mà Chẩn, vẫn ngồi đọc tiểu thuyết đang đến hồi gay cấn. Vậy mà Cúc, vẫn chăm chú viết nhật ký và Em, Em thì viết thư cho Anh... thì đúng là cái phòng nầy vô duyên chứa toàn là những vị khó ưa nhất. Mai mốt xa nhau rồi dễ gì tìm lại được những đêm như thế nầy nữa.? Có những cái tầm thường đơn giản nhưng sẽ không bao giờ quên.
Và Em cũng sẽ không bao giờ quên những lời của Hoàng Vân nói giọng thật xúc động: Được tin Vân lập tức nhắn tin cho Phượng liền, liên tiếp hai ngày sáng & chiều : "Hoàng Vân nhắn cho Bé Phượng, SV năm thứ 2 Trường CSĐD -Sài Gòn: Tr/Uý Nguyễn Thành Đông đã hy sinh tại An Lộc ngày 15 tháng 5 năm 1972..." những chân tình như thế nầy làm sao quên được? Em sẽ không bao giờ quên !!

Quân trường của Anh ngày đó..có vui vậy không Anh ?



Những lá thư không gửi * 2


Đông thương mến,

"Nhớ Em nằm mộng trên đồi
Trong mơ bướm trắng một đôi bay về "

Giấc ngủ đêm qua của Em không có buớm trắng một đôi mà chỉ có...Anh về thăm Em. Giật mình thức dậy, Em như còn thấy hình bóng Anh mặc bộ treillis xanh, đầu để trần không có nón. Anh đứng bên cửa sổ đường Nguyễn Văn Thoại, kế bên tủ áo của Em, hút thuốc. Rồi Anh quay lại, tựa lưng vào thành cửa sổ nhìn sang giường Em. Trên tay điếu thuốc vẫn còn đang cháy đỏ. Anh đứng như thế, thật lâu không nói một câu nào...!! Rồi Anh ném điếu thuốc qua cửa sổ, đi ra cửa phòng. Tất cả chỉ là yên lặng. Là ánh mắt Anh nhìn, là làn khói thuốc mỏng bay lên...Anh không nói với Em một điều gì cả. Giật mình thức dậy Em lạnh cả tay chân. Trời còn khuya lắm vì khu nội trú vắng lặng, dưới đường cũng vắng lặng. Em thao thức luôn đến sáng.

Đó là giấc mộng hay chính Anh đã về thăm Em? Sao Anh cũng không nói gì với Em hết vậy? Sợ thì cũng có sợ, nhưng Em vẫn muốn nghe Anh nói với Em, một câu gì đó. Anh về trong ngày Em mãn khoá !!Ô.. Hay quá. Anh dự lễ Mãn Khoá của Em. Nhưng Em chưa đốt thiệp mời mà, và Em cũng sắp đốt đây, nhưng mà cũng...không có cái hộp quẹt...Nhất định là Em sẽ mua một cái hộp quẹt. Cái Zippo có hình anh lính chiến, để dành làm kỷ niệm.

Anh biết không, bài thơ ĐỒI THANH, MÙA THU 70 là do Đào Khoá 15/ CSĐD cầm đến:
- Tặng chị nè
Đọc xong em nói: "Hay quá, Ở đâu vậy? Thơ của em hả?"

- Đâu có, em đâu biết làm thơ...em chép lại. Bài thơ nầy được đăng trong Đặc San ĐA HIỆU trường Võ Bị Đà Lạt. Em nghĩ chắc của anh Đông tặng chị dù tác giả chỉ viết tắt ba chữ NTĐ ."
Bài thơ được Đào chép lại viết trên một trang giấy học trò, không ghi tên tác giả.
-Cho chị mượn quyển Đa Hiệu đó đi.
-Em đâu có, hôm qua về Phan Thiết em đọc được ở nhà bạn em và chép lại cho Chị, vì em nghĩ là của anh Đông viết cho chị chứ không ai khác, nhiều bài hay lắm chị ơi. Trước khi về phòng Đào vẫn còn nhắc lại "Em tiếc quá, cả Anh Đông lẫn chị, ai cũng yêu thật nhiều mà ai cũng tự ái thật nhiều ..Em ghét chị .!!..."

Biết nói gì nữa bây giờ. Anh mất hơn một năm rồi, mãi đến bây giờ Em mới thấy được Anh.!! Rõ ràng từng nét mặt, từng nét môi, từ ánh mắt thân quen...cứ y như là Anh đối diện với Em vậy.

Cứ cho là Anh về thăm Em đi, vậy là Anh đã đến với Em rồi nghen. Vậy là mình huề, chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh của Anh và Em.

Thôi thì, kiếp nầy mình không trọn, nếu còn thương nhau thì hẹn kiếp sau. Anh nhá.

Nội trú đêm mãn khoá 14/CSĐD
Em của Anh.

You need to be logged in to comment