Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vòng Hoa Cho Anh * 18

Hoa Hạ đăng bài. Lần xem: 163

[​IMG]

Ngày 30 tháng 4 & Tôi




Sáng hôm đó Em đang ở Phòng Mỗ. Khi Anh Giám Học hốt hoảng, đẩy cửa đi vào tay cầm theo cái Radio...tất cả yên lặng nghe và tất cả..ngơ ngác.! Cứ như trên trời rơi xuống !! Chấm dứt rồi.sao?..hết chiến tranh rồi à?? em ngồi trên băng đá, đầu óc trống rỗng...đặc cứng như một khối sắt vô tri.

Bổng hai toán học trò của Em nhốn nháo lên..."Cô ơi ! Mấy cô mấy anh chị ở trường đi hết rồi Cô...Cô đi không?

- Đi đâu??

- Đi về quê, cô Nguyệt cô Yến cô Loan...mấy cô về nhà hết rồi.

Em hốt hoảng nhảy xuống đất nhìn ra sân. Từng tốp từng tốp người...các học trò của trường, bốn khoá ...họ bỏ trường về nhà...Họ mặc đồ thường chứ không yểu điệu tha thướt trong những chiếc áo dài nữa...Em đi như chạy về Trường...nội trú vắng hoe..đi đâu bây giờ !! Ba dặn là đừng đi lung tung mà..nhưng ở lại với ai??? muốn khóc quá.!! Thay vội bộ thường phục( cũng là cái quần tây và chiếc áo chemise, Em làm gì có quần đen áo bà ba mà mặc !! ) lấy vội tiền bạc và một ít giấy tờ Em ra bến xe...nhưng !!

Làm sao đi đây? Toàn bộ bến xe đông nghẹt những người và người. Họ tranh nhau lên xe, tranh nhau trèo cả lên mui của những chiếc xe lame đi ra Phà Hậu Giang. Phà không chạy. Muốn đi phải qua sông Hậu. Sông Hậu lớn thế kia mà đi bằng những chiếc ghe nhỏ tròng trành thế nầy? Không được. Em sợ lắm, vừa đi vừa khóc thút thít em quay về trường (đi bộ) lên đến phòng đóng cửa chặt lại..

Phòng nội trú bây giờ chỉ có mình Em. Có lẽ lúc nầy Em mới cảm nhận được đầy đủ hai chữ bơ vơ.
Không biết Ba em có bị làm sao không..??
Không biết gia đình Em bây giờ như thế nào ?

Bỗng có tiếng gõ cửa.

Giật thót người Em chui sâu vào góc giường, cắn chặt môi nín khóc..!! Trời ơi mấy ổng tới rồi sao?? Làm sao bây giờ !!
Im lặng một chút rồi có tiếng anh Giám Học: Anh Hậu nè, còn cô nào trong đó không?

Từ trên giường Em bay xuống đất mở cửa như thể chậm một giây anh Giám Học sẽ biến mất, khóc như mưa..

-Ủa Phượng em còn ở đây sao?

-Em về không được anh Hậu ơi..làm sao qua phà qua sông...xe nào cũng đầy những người là người...

Thôi, chắc không sao đâu, mình chỉ là dân y tế thôi mà. Em ăn cơm chưa? Học trò bỏ trường về hết rồi không có cơm phải không thôi để anh nói chị Ánh ( vợ anh Hậu- đang là Điều Dưỡng Trưởng B/V Thủ Khoa Nghĩa) cho Em ăn cơm bệnh viện đỡ vậy. Đi, bây giờ anh đưa em xuống bệnh viện.

Em mặc lại đồ OR xuống Phòng Mỗ, ở đó dù sao cũng trong trung tâm bệnh viện. Ở đó có bạn Em, ba đứa cùng khóa 14. Sinh hoạt trong bệnh viện hình như không thay đổi, nhưng trong ánh mắt ai cũng đầy âu lo, và trán ai cũng hằn những ưu tư...

X X X

* Ba đi về rồi !

Em ngồi yên, bất động trông theo dáng Ba, cái lưng hơi tôm của Ba hình như còng xuống nhiều hơn ngày thường. Trông Ba buồn quá. Như già đi hơn chục tuổi !! Ba dặn Em cứ ở yên đây đi, mà con cũng không nên về quê, Ba nghĩ con ở đây có lợi cho con hơn. Tuy không hiểu nhưng nhìn mặt Ba Em như cảm thấy có điều gì nghiêm trọng lắm..Em lo lắng hỏi Ba :

- Ba! Rồi... Ba có làm sao không Ba? Ba chỉ lắc đầu không nói...Và Em cũng đâu có ngờ đó là lần sau cùng Em gặp Ba để rồi...hơn 7 năm sau Em mới lại thấy Ba lần nữa !!

Hôm ấy là hôm nào? Em không nhớ là buổi chiều của ngày nào ...nhưng, hình như chưa đến ngày giỗ Anh.

Sau khi Ba về rồi Em nghe lời Ba đốt hết thư từ của gia đình bạn bè thân sơ..đốt cả thư Anh !! Hộp thư gần trăm lá thân yêu của Em.! Ôi đau lòng quá !! Quãng đời đẹp nhất của Em có Anh ..từ từ biến thành tro bụi....Và ...Em chựng lại, không nỡ đốt ba tấm hình của Anh..Trong hình Anh nhìn Em cười tươi quá, làm sao Em nỡ đốt cháy niềm vui của mình đây? Còn bốn cái alpha đỏ của bốn năm Võ Bị nữa!! Mầu đỏ mới kiêu hùng làm sao..!! Em lặng đi một lúc...lấy miếng ngói bể đào một lỗ đất nhỏ, Em gom hết tro tàn của những lá thư chôn xuống đất, sát gốc cây Phượng của trường Cán Sự... Bỏ luôn bốn cái alpha xuống, nhưng rồi Em nghĩ: Mảnh nhung đỏ sẽ không tan, cái dấu alpha bằng kim loại cũng sẽ không tan vào lòng đất! Em lại lấy lên, phủi bụi và đem trở về phòng...

HH


* * Cũng Là Ngày 30 Tháng Tư




[​IMG]Nguyen Phuc Nguyen
Vinny Tran
10 TRIỆU ĐÔ LA MỸ ĐỂ CỨU 7 MẠNG NGƯỜI VIỆT NAM ( CHUYỆN THẬT) ..
Tôi Vinny Tran / cůu KQ-QLVNCH Phi Đoàn Hai Âu 227 (Trung Tá TRÂN CHÂU RÊT Phi Đoàn Truởng) .. Tôi đã có măt trên chiêc Hàng Không Mâu Ham MIDWAY ngày 30/4/1975 va` la` Nhân Chung*' Sô'ng .. trong câu chuyên có thât 100% này .
.. XIN CÃM TA ON* TRÊN VÀ THUYÊN TRUÕNG LARRY CHAMBERS .. ĐÃ CŮÚ MANG. CHÚNG TÔI VÀ MANG CHÚNG TÔI ĐÊN' MÌÊN ĐÂT' HŮÁ .. GOD BLESS THE USA !!! *()*
Biểu tượng cảm xúc heart
------------------------------------------------------
Câu chuyện này được dựng lại, trong đó xen kẽ những đoạn phim tư liệu có thật: Thiếu tá phi công Lý Bửng thuộc Không Lực Việt Nam Cộng Hòa, là người đầu tiên đã can đảm và rất tự tin khi thực hiện thành công cú đáp lịch sử khiến mọi người thán phục bằng máy bay L19 xuống Hàng Không Mẫu Hạm USS Midway (thay vì đáp xuống biển rồi chờ cứu hộ vì Hàng Không Mẫu Hạm không có thiết bị hỗ trợ hạ cánh cho máy bay này).
Trong điều kiện hết sức ngặt nghèo bởi máy bay gần cạn nhiên liệu và quá tải rất nguy hiểm (quy định 2 người kể cả phi công mà anh lại chở đến 7),
lại không có vô tuyến liên lạc với Hàng Không Mẫu Hạm , nên anh cố gắng dùng loa phóng thanh nói vọng từ trên trời xuống.
Trong Clip này không hiểu sao anh lại sử dụng mỗi tiếng Việt? Nhưng thực tế là anh ấy đã liên lạc vớHàng Không Mẫu Hạm để nói về tình trạng khẩn cấp của mình bằng cách dùng những mảnh giấy viết bằng tiếng Anh, buộc vào con dao, kế đến là dây đeo súng rồi thả xuống sàn tàu, nhưng cả 3 lần đều văng hết xuống biển. Đến lần thứ 4 anh ghi lên mảnh giấy được xé ra từ trang bản đồ (dòng chữ tiếng Anh viết vội nhưng rất đẹp) buộc vào khẩu súng P.38, bay thật thấp rồi liệng xuống.
Nội dung: "Các ông làm ơn dời chiếc trực thăng sang bên kia cho tôi đáp xuống đường băng. Tôi có thể bay thêm một tiếng nữa, chúng ta có đủ thời gian để dời. Làm ơn cứu tôi. Thiếu tá Bửng, vợ và 5 đứa con".
Ông Larry Chambers, thuyền trưởng tàu Midway đồng ý nhưng thấy không đủ chỗ đáp, nên ra lệnh cho các thủy thủ đẩy mấy chiếc trực thăng VNAF UH-1 Huey xuống biển (trị giá số máy bay ấy khoảng 10 triệu USD lúc bấy giờ)..
Hiện nay HKMH USS Midway đang được neo đậu tại hải cảng San Diego, miền Nam California, trở thành vật trưng bày và trên ấy vẫn còn mảnh giấy này.
Chiếc L19 của anh giờ triển lãm tại Bảo Tàng Viện Hải Quân tiểu bang Florida. Chứng tích của một cuộc chiến vô cùng khốc liệt.
Soucrce => Van chuong NGUYEN


Nguồn : ****://toursinworld.com/T5/M1NlTFZvUDlGb3g.html

HH sưu tầm trên internet và ghi lại

You need to be logged in to comment