Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vòng Hoa Cho Anh * 20

Hoa Hạ đăng bài. Lần xem: 172

Vòng Hoa Cho Anh * 20


[​IMG]


Anh thân yêu,

Lịch sử đã sang trang. Quãng đời đẹp nhất của Em cũng đã đóng lại.
Trường Cán Sự Điều Dưỡng Cần Thơ cũng đã thay tên, trở thành "Trường Bổ Túc Y Dược Trung Cấp".
Từ đó Em cũng đã cuốn theo dòng đời mà trôi nổi, lênh đênh theo "nhu cầu công tác " : Trại Nội Khoa B/V Trà Vinh, Công ty Dược Vĩnh Trà, Phòng Xét Nghiệm Trạm Vệ Sinh Phòng Dịch & Da Liễu, nghĩa là nơi nào thiếu người và chưa được ổn định thì họ điều chúng em về ổn định rồi lại đi ..... Lâu lắm rồi Em cũng không viết cho Anh. Nhưng dù có đi bốn phương tám hướng, nhưng

Chưa bao giờ Em thôi nhớ về Anh
Dẫu trong mơ hay giữa ngày vội vã
Những cái mất bây giờ thành xa lạ
Cố giữ cái còn theo nắng Hạ mưa Đông

Ba tấm hình của Anh, Em chưa đốt nhưng cũng không giữ được, lần đó Em đem về phòng cất trong bìa của quyển nhật ký. Đám giỗ đầu của Ngoại, Em về Gò Công đem theo định để lại nhà luôn, chung với nhiều lá thư của Em viết cho Anh mà không gửi - vẫn dán kín lại và dán cả tem - Những lá thư Em viết trong trại bệnh, trong những cas trực đêm rỗi rảnh hay trong những lúc bất chợt nghĩ về Anh mà không có quyển Nhật ký. Lần ấy gồng gánh đem về nhà đủ thứ " nhu yếu phẩm" vì dù sao Em cũng thuộc thành phần công nhân viên còn đi làm nên có được hưởng những nhu cầu về nhu yếu phẩm hơn là thường dân một chút, nên rán gom góp đem về nhà làm đám giỗ Ngoại ..nào ngờ khi qua phà đón xe (hồi ấy đi xa là cả một sự khó khăn, phải chen lấn dành nhau mua vé, Em bị giựt mất hai túi xách...mất cả quyển nhật ký, mất hết thư từ và hình của Anh !! Mất hết rồi. Em ngồi tiếc ngẩn tiếc ngơ.!!

Anh biết không, hồi mới ra trường chỉ số lương tập sự là 350, vừa mới bổ túc văn bằng Tú Tài và giấy tờ để nhập ngạch lên 380 thì "đổi đời" lương hướng toàn bộ bị giảm chỉ còn lãnh 1/2 lương. Em sống một mình gói ghém lắm thì tạm đủ, muốn giúp Mẹ thay Ba nuôi con dại và ba đấng sinh thành: Cha ruột và Ba Mẹ chồng, tất cả gia đình hơn 10 người chỉ trông vào hai mẹ con là có công ăn việc làm thôi .

Loan có chồng. Yến bệnh chết. Mấy đứa Em từ thứ 5 trở xuống chẳng đứa nào thi đậu nổi cái bằng trung học, ba thằng em trai học không được nữa và đi thanh niên Xung Phong.Tội nghiệp thằng Út! Thằng em trai út thấy Mẹ lên thăm, ôm khóc như mưa, đêm đó hai mẹ con ngủ chung trong chiếc vạt nhỏ, láng sát bìa rừng, phần muỗi cắn, phần thì nó cứ ôm cứng lấy Mẹ ...đòi bỏ về ..ngủ gì được hai mẹ con khóc đến sáng. Và nó cũng chỉ được đi thăm duy nhất có một lần ...

Ba em từ hôm thăm Em ở Cần Thơ, về đến nhà thì bị gọi tập trung rồi đi đâu mất luôn, ở nhà không biết tin tức đâu mà thăm nuôi. Hơn năm sau gia đình mới có tin về: Ba em đang ở trại Vĩnh Phú Hà Nội. Hơn bảy năm trời ...mà gia đình, đại diện là Mẹ chỉ đi ra Hà Nội thăm Ba được có một lần.Vâng, một lần duy nhất. Lần đó có người thăm thân nhân ở chung trại với Ba, gặp Ba, Ba nhắn được có một câu:
- "Chị nói vợ tôi ráng đi thăm tôi một lần, rủi có chết cũng còn nhắm mắt .." Vì hơn ai hết, Ba hiểu vắng Ba bao nhiêu nhọc nhằn bươn chải vì sinh kế, nuôi cha mẹ, nuôi con ...đã trút xuống đôi vai của Mẹ. Mẹ đang là cô giáo của trường tiểu học thị xã, bị điều về tận một quận cách đó hơn 12 km. Ngày ngày đạp xe đi dạy trong cái nóng của miền Nam, hay trong cơn mưa tầm tã và trong những cơn gió lồng lộng vùng ven biển thổi giật từng cơn .

Bao nhiêu đồ đạc trong nhà cứ tuần tự thay Mẹ thay các con mà đi thăm Ba trong những chuyến được gửi đồ. Trong xóm có người quen ra Hà Nội thăm chồng, Mẹ năn nỉ đem dùm cho Ba một gói nhỏ lương thực nhờ vậy mà thím gặp được Ba. Thím Năm vừa nói vừa khóc: Anh Ba ảnh ốm nhách đen thui tui nhìn không ra. Ảnh bịnh nặng lắm chị có cái gì bán được bán hết đi thăm ảnh ...nhất định chị phải thăm ảnh một lần mới được. Và với sự giúp đỡ ít nhiều của bè bạn, lối xóm, và cái gì bán được bán hết. Mẹ cùng vài người bạn chung "xuồng" ngược lên miền Bắc, ra tới Vĩnh Phú thăm Ba.

Chưa thăm thì buồn nhưng chưa khóc. Thăm về rồi khóc bảy ngày chưa nguôi .

Đó Anh, đại khái nếp sinh hoạt gia đình Em là như thế.

Và cả nhà dấu Ba, không dám cho Ba hay Loan đã chết.
Loan - bạn của Đan Thanh em gái anh đó, nó cũng chết rồi. Chết năm 1978. Hôm đó, Em vừa được điện khẩn của Má cho hay Ngoại chết, vừa về đến đầu ngõ thôi thì gặp ông Nội, Nội mếu máo nói với Em:
-"Con mất thêm một đứa em nữa rồi hay chưa con?". Trong đầu Em lại nghĩ đến một trong ba đứa em trai đi thanh niên xung phong, chứ không ngờ lại là nó. Đứng ngẩn người ra, nhìn trong nhà đông nghẹt những người...

Ông Ngoại mất bữa trước thì hôm sau đến nó ..nhà hai người chết,nó chết tức chết tưởi ...chết luôn đứa con trong bụng, có thai gần 7 tháng rồi ...nguyên nhân tại sao? Thôi hôm nào sẽ kể cho Anh nghe sau vậy. Và Em thật sự hãnh diện vì Mẹ. Mẹ Em thật đáng hoan hô. Bao nhiêu khó khăn tủi cực mà ngày Ba về vẫn còn căn nhà để nương náu dù chỉ có bốn bức vách tường, trong ruột trống không.

Loan mất, Mẹ em cứ ấm ức, cứ muốn nghe Loan nó nói tại sao nó chết tức chết tối như vậy, nên nghe ai nói chỗ nào coi bói hay, hay gọi hồn giỏi, Mẹ cũng lén đi tìm tới. Có lần xuống đến Kiểng Phước, bà nầy coi hay đến nỗi...họ kéo nhau đi ngồi chờ từ sáng đến trưa mới đến lượt mình. Bị cấm, bà thay đổi chiến thuật, không coi ở nhà mà đến tận nhà thân chủ, may quá lần đó có Em về. Mẹ rước lên nhà "gọi hồn" Loan về. Em nghe "nó" nói mà nổi gai ốc. Dù không tin Em cũng phải tin.Nó "về " thật Anh ạ. - Anh nên nhớ là Em đi xa nhà bỏ xứ đã lâu rồi, và trước lúc cả nhà nói chuyện với bà ấy, không có Em, vừa từ nhà sau lên chưa kịp ngồi xuống chiếu thì nó hỏi Em :
- "Chị Hai, chị về nhà hồi nào vậy ? " !! Hỏi vài ba câu xong, Em chợt nhớ đến Anh, nên Em hỏi thử nó :
- " Ở dưới Em có gặp anh Đông không ?

Nó suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:
- Không em không gặp ảnh . Mà anh ấy chết trước em ...lâu lắm rồi mà ??
Nếu là "giả tạo" thì sẽ không thể nói được câu nầy ..
Má kêu Em ra ngoài rồi nói hay con gọi thử xem coi Đông nó... có về không? Đơn giản lắm chỉ cần con nói rõ họ tên và năm mất bả đi tầm về ...có hay không biết liền.

Em còn đang lưỡng lự thì mấy đứa em xúi: "Kêu đại đi, được không trúng trật gì cho chị khỏi ấm ức, mai mốt muốn kêu cũng không biết làm sao mà gọi ... bà đi nhiều nơi khó kiếm lắm.
- "Kêu thì kêu. Em đốt ba cây nhang khấn tên họ cùng năm Anh mất ... Rồi viết ra giấy đưa cho bà ấy ..
Xem xong, bả đốt đi ...và nhắm mắt lại..

XXX

Xem xong bà ấy đốt miếng giấy đi và nhắm mắt lại...hai tay chắp lên ngực miệng đọc cái gì không nghe được.. Em hồi hộp nhìn chăm chăm... bà nhắm mắt, rồi lắc đầu... rồi..nhắm mắt...

Bỗng bà lấy ba cây nhang nữa, đốt và khấn nguyện gì nữa đó...trán Em lấm tấm mồ hôi, tay chân lạnh ngắt... bây giờ mà... bà ấy mở mắt ra và kêu tên Em: "Phượng ơi " một cái chắc Em té xĩu liền...

Bổng bà nói (mắt còn nhắm):

- Người nầy là binh gia phải không?
Má em nói:
- Phải rồi.
Bà nói tiếp:
- Không phải là người thường, làm người trông coi mà. Chết mất xác mà, không tầm được...!! Đi rồi, không còn ở đây. ...Ổng dẫn một đoàn người đông lắm...đông lắm...họ đi lên núi hết rồi. Không gọi về được đâu...Rồi bà thoát ra..

Em thở một hơi dài không biết để thoát cái hồi hộp ra khỏi ngực hay buồn vì không gặp Anh ! Em không tin cũng không được. Trong tờ giấy Em chỉ ghi ngắn gọn: "Nguyễn Thành Đông mất ngày mùng 3 tháng 4 năm Nhâm Tý Âm lịch" không thêm một chi tiết nào nữa..Vậy mà... Kể ra cũng hay khi bà tầm được Anh là lính, mà còn là cấp chỉ huy ...chết mất xác..và dẫn đầu một đoàn người đông lắm.. đông lắm...( sau nầy Em mới biết gần như Trung đoàn 7- SĐ 5 BB của Anh đã bị .." xóa tên " trong chiến trường An Lộc !!)

Anh mất ngày 15 tháng 5 năm 1972 tức là (ngày mùng 3 tháng 4) năm Nhâm Tý -Tháng Ất Tỵ ngày Bính Ngọ, như vậy Em nghĩ : Chắc Anh mất nhằm giờ Mão - Từ 5 giờ đến 7 giờ sáng - vì Anh tuổi Dậu mà Tý Ngọ mão Dậu là tứ hành xung... !!

Hồi xưa Anh đã nói rồi: "Người đi thì đã yên phần, người ở lại mới hứng chịu hết đau thương..".

Em mở cửa sổ nhìn ra đường, con đường hàng dương ướt sũng nước, cây dương gần nhà lấp lánh nước mưa...và Em như thấy Anh với nụ cười ngày nào...

- Thôi Anh về nhen. Phượng ở nhà ráng học nghen. Mai Anh lên Đà Lạt. Tới trường rồi Anh viết thư về liền cho Em hay...
- Dạ Anh về. Nhớ viết thư liền nhen.
- Ừ, nhớ !
Anh đi năm bảy bước rồi mà còn quay lại, cười với Em một cái thật tươi !!



[​IMG]



Em đứng đó mùa mưa về vương mắt
Con đường dài, lá thấp dưới hàng mi
Mưa trên vai, mưa lạnh gót chân hài
Mưa qua Phố thương ngày chưa tiếng khóc
Trường ngói đỏ năm xưa còn đi học
Tóc buông mềm hoa tím ngỡ ngàng thơm
Giấy trắng mực xanh tay nhỏ ngón hồng
Mùa mưa đến áo bay trong giọt nắng
Có những mùa mưa đi về trên lối vắng
Cô học trò má thắm bỗng bâng khuâng
Ôi vòng tay ôi đôi mắt ngại ngần
Đường tình ái kết bằng hoa mới nở
Quân trường xa đợi chờ trong hơi thở
Hoả châu vàng trút nhớ sáng tàn đêm
Ba lô bạc mầu ai khắc đậm tên em
Về khu chiến qua miền quen lửa đạn
Có những mùa mưa, mưa đổ về suốt sáng
Thành phố âm thầm như dáng đồi non
Vòng kẽm gai đau buốt, đá sỏi tròn
Em thao thức lệ mòn như giọt nến
Mùa mưa đi, rồi mùa mưa lại đến
Duyên không thành còn thương mến nhiều không?
Tiễn người đi sầu giăng tím cả lòng
Em đứng đó, mùa mưa về vương mắt
HH


Anh thân yêu,

Thôi như vậy Em cũng mừng. Em cũng chúc cho Anh rũ sạch nợ trần, tu hành đắc đạo, nhưng vui nhất là Anh được siêu thoát Lời nguyện cầu của Em đã được đấng thiêng liêng chấp nhận " Anh luôn được an lành trên đỉnh bình yên".

Anh thân thương,

Quyển nhật ký đã mất, hình Anh Em cũng không thể tìm lại được nhưng nếu Em biết vẽ chân dung, Em có thể họa lại dễ dàng, . Và bây giờ Em vẫn có thể viết lại quyển hồi ký ghi lại hết những gì quan trọng đã xảy ra trong quá khứ, chắc chắn, nó không có được những tâm tư, những xúc cảm chân thành như nguyên thủy, nhưng vẫn gói ghém hết tâm tư tình cảm chất chứa trong lòng Em. Còn thư Anh thì Em đã đọc thuộc lòng những lá "dễ thương" nhất. Anh tuy lãng mạn nhưng rất đứng đắn, viết thư cho Em tuy rất chân thành, trìu mến nhưng lịch sự, không dùng những từ ngữ thái quá bao giờ.

Từ ngày Anh đính ước với Em bằng chiếc nhẫn của Anh và bằng câu dặn dò: "Chờ Anh ra trường về làm tiệc lớn dẫn Em đi theo luôn", thì đêm đó sau khi chia tay, về đến trường Anh gửi thư cho Em, Anh đã thay tiếng "Phượng mến" bằng tiếng "Phượng yêu" hay "Em yêu của Anh", Anh cũng đã thay tiếng bé Phượng bằng tiếng Em của Anh.. và chấm dứt những câu hỏi bằng: Phải không Em yêu?...Rồi kết thúc lá thư bằng hai tiếng "Hôn Em".

Bởi vậy nghe nhạc Nhật Trường nhớ Anh thôi là nhớ... và nghe bài hát "Tình Thư Của Lính", "Tâm Sự Người Lính Trẻ", hay "Sắc Hoa Mầu Nhớ" của Nguyễn Văn Đông ...Em mới thấy hết cái lãng mạn của ông lính NTĐ...mà người Gò Công thì " ...
Ngày xưa trai Gò Công và gái Đà Lạt đã tạo ra thiên tình sữ "Đồi Thông Hai Mộ" có một không hai. Chàng trai trong thiên tình sử nầy là người Gò Công lên Đà Lạt học trường Võ Bị...

Cám ơn Anh, Đông ơi, Em cám ơn Anh đã cho Em một tình yêu cuối cùng thật đẹp. Để Em có được một tình yêu đầu đời không thể lãng quên. Em như nghe Anh trả lời: "Mình là người Gò Công mà!", hồi đó Anh hay nói như vậy lắm. Vâng, mình là người Gò Công, mà Trai Gò Công thành thật chung tình, gái Gò Công hiền hoà chung thủy. Tình người Gò Công mộc mạc đơn sơ nhưng nồng thắm như những trái sơ ri chín đỏ, có những bông nho nhỏ tím buồn....thì dù có xa nhau đến đâu cũng không làm sao quên được.

Và Em đã không quên, ba mươi năm sau Em cũng vẫn chưa quên..

HH
You need to be logged in to comment