Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!

Vòng Hoa Cho Anh * HẾT

Hoa Hạ đăng bài. Lần xem: 8

[​IMG]


VÒNG HOA CHO ANH **Hết

Và Em đã không quên, ba mươi năm sau Em cũng vẫn chưa quên..

Em Đến Nhà Anh Lần Thứ Ba.

Vâng, ba mươi năm sau....
Em đến thăm Anh lần thứ ba.

Năm đó sau bao nhiêu biến động thăng trầm, gia đình Em được đoàn tụ - gặp nhau hết không thiếu một người nào dù ở Việt Nam hay về từ nước Mỹ.Như một sự sắp đặt của Định Mệnh, đó lại là tháng Năm, còn hai ngày nữa là đến kỷ niệm 30 năm ngày Anh mất và sinh nhật lần thứ 57 của Anh. Như có một động lực nào vô hình mà mạnh mẽ lắm thúc giục Em phải làm...
Em hỏi thăm đứa em thứ Tám:
- Em nói em học chung với Đan Tâm, em gái anh Đông hả Oanh?

- Dạ, hồi đó nó với em học chung, nhà nó ở dưới kia kìa. Đường xuống Lăng Hoàng Gia.
- Đi, em chở chị xuống đó nha.
- Chi vậy?
- Đi thăm gia đình ảnh, ngày mai là ngày giỗ của ảnh mà.

Sau khi ra chợ mua một trái sầu riêng và thêm một ít trái cây (như hàng năm Em vẫn làm như thế còn có thêm bình hoa Cúc tím nữa), một bó nhang trầm để kỷ niệm ngày Anh mất, viết trên tấm thiệp một dòng:
- "Em thắp cho anh ba mươi nén hương để kỷ niệm ba mươi năm ngày Anh nằm xuống"...
và một giỏ hoa Hồng đủ mầu, trên.tấm thiệp thứ 2 kèm theo ghi vài chữ:
-"Em đốt cho Anh 57 ngọn nến để mừng sinh nhật lần thứ 57 của Anh."

Rồi hai chị em đi xuống đến nhà Đan Tâm, Em gặp Bác gái. Bác thật là phúc hậu nước da trắng người điềm đạm không mập không ốm, hơi thấp và tóc cũng bạc trắng. Sau khi hỏi thăm đôi điều và sau khi nghe Em nói là xin Bác cho Em đốt nén nhang thăm Anh thì Bác hỏi:

- Cô là gì của nó mà thăm nó?

- Dạ Con là bạn của anh Đông. Con ở xa lắm lâu lâu mới về quê một lần, con nhớ là sắp đến ngày giổ Anh nên nhân dịp về quê con đến thăm anh Đông.

- Nó chết đâu có đem xác về được đâu...thờ là thờ vậy thôi, con muốn thăm nó thì ra nhà ở Bình Xuân, bàn thờ của nó ngoài đó. Còn đây là nhà của em nó thôi.

Rồi Bác chỉ đường cho Em đi đến nhà ngoài Bình Xuân. Nhìn Bác Em nhớ Anh mà cũng thương Bác quá, thương cái cảnh tre già khóc măng non. Em rươm rớm nước mắt nhớ lời Thanh nói
-"Nghe tin ảnh chết. Má Em khóc kể: Chị học nghề nầy mà anh Tư bị thương không ai cứu...", và Anh ơi, em thấy Bác cũng quay mặt đi.

Em cám ơn Bác, chào Bác đi về.

Oanh nói với Em:

- Đi nữa hông chị? Nhà ở Bình Xuân thì em không biết, thôi bây giờ mình về đi, mai chị đi với anh Năm.

Nhưng Em đâu đợi được đến ngày mai, như có một cái gì đó lạ lùng lắm thúc giục Em phải đi liền và đi tức thời, không đợi được. Em về rủ thằng em thứ Năm nó cũng biết Anh và nó đồng ý chở Em đi ra Bình Xuân.

Từ Chợ Gò Công, qua Lăng Hoàng Gia xuôi ra bắc Cầu Nổi, gần đến bến phà bên tay phải là đồn Bình Thạnh Đông, chưa tới đồn, phía bên tay trái có con lộ đất đỏ nho nhỏ, dọc hai bên đường rải rác có những cây Phượng hồng đang đua nở... đó là con đường vào Bình Xuân, nhà của Anh.

- Đây nè chị Hai, chắc cái tiệm nầy, mình vô hỏi thăm rồi gửi xe luôn.

T hỏi cô chủ tiệm:

- Cô ơi phải con đê nầy vô nhà của Đan Thanh, Đan Tâm ...không cô?

- Nhà của Ông Nghệ phải không? Ba Đan Tâm... Dạ đúng rồi. Anh đi vô bờ đất đó rồi qua cái đê cao đó. nhà của Đan Thanh ở dưới mé sông.

Em và T xin gửi chiếc xe ở đây rồi xách đồ đi theo lời chỉ, đi theo bờ nhỏ băng qua hai ba thửa ruộng săm sắp nước, trước mặt là con đê cao và đứng trên bờ thấy nhà Anh ở sát bờ sông Soai Rạp. Nhìn qua bên kia sông là phà Cầu Nổi lên Sài Gòn.

Trước mặt Em là căn nhà gạch có khoảng sân tráng xi măng rất rộng, tay trái là một cây rơm và rải rác có vài cây ăn quả lẫn cây kiểng, nhà bếp nằm vô trong và sát bờ sông.

Em và T hồi hộp đi vô nhà. Cửa nhà trên đóng kín, chỉ có gian bếp là cửa mở.

T gõ cửa.... và một người đàn ông khoảng trên dưới 60 ra chào. Em hỏi :

- Thưa anh, đây có phải là nhà của Ba Mẹ Đan Thanh Đan Tâm Không anh?
Anh gật đầu và nói
- Phải. Cô là ai?
- Dạ em là bạn của Đan Thanh và Anh Đông. Sáng nay em có thăm Bác và gặp Bác ở nhà Đan Tâm. Em được Bác chỉ đường vô đây để thăm anh Đông

Khi nghe nói Em có ý định đốt nhang thăm Anh thì anh Ba từ chối - anh ấy là anh thứ ba của Anh tên là H trước kia là giáo sư dạy ở Sài Gòn.Trong nhà chỉ có mình anh, không thấy Đan Thanh. Anh nói Thanh đã có chồng và đang sống trên Sài gòn. Anh không tin là ba mươi năm sau bạn gái của Anh vẫn còn có người nhớ mà đi thăm Anh nên ảnh cứ nói hoài. "... Lâu quá rồi... Bạn nó thì thôi vô số biết ai là ai...". Em chới với định từ giã ra về rồi, trong lòng thì thật buồn lắm, nhưng biết sao hơn Em nói:
- Anh Ba nói vậy thì thôi, Em xin chào anh Em về. Anh cho Em nhắn lời thăm Đan Thanh và nói giúp dùm Em là Em có đến thăm Thanh và anh Đông mà không gặp. Thưa anh Ba em về, cho Em kính lời thăm Bác gái mai Em đi CT rồi chắc không có dịp về nữa.

Em vừa đứng dậy thì bổng Anh ấy nói..

- Cô nói vậy thì...thôi để tôi đưa lên nhà cho cô thăm nó. Anh đi trước, ra ngoài sân mở cửa nhà trên mời Em vào bằng cổng chính.
Em nói với anh Ba:
- Năm nào đến ngày giỗ anh Đông Em cũng có chừng nầy trái cây, không có chi nhiều anh nhận cho Em vui.....

Trước mặt Em là một bàn thờ như mọi cái bàn thờ của người dân Việt. Gỗ nâu đánh verni có chạm cẩn ốc sa cừ, phần trên thờ Phật, bàn bên dưới để hai chân dung người quá cố. Một cái hình Em đoán là của bác trai và một khung hình.....Anh đây sao? Trong hình là một thanh niên với chiếc áo chemise trắng, hình chụp lại không lâu nhưng đã hơi mờ....

Nghe kể lại, Đại Uý Lộc đã dẫn quân chạy băng băng vô rừng không một phút giây ngừng nghĩ với một quyết tâm lạ lùng "Phải vào An Lộc" mới được. Còn Em, hôm ấy Em cũng làm theo một mãnh lực thôi thúc trong lòng, phải đi Bình Xuân, Em phải đi đến nhà Anh ngay hôm nay không đợi đến ngày mai được, ngày mai Em phải về CT và sẽ không có dịp nào như thế nầy nữa...
Và bây giờ hơn ba mươi năm mình đã gặp lại nhau!! Không phải, Em đã đến thăm Anh. Nhưng hình nầy... không giống Anh của cái thời có Em. Tấm ảnh nầy chụp lại một hình thời trung học, rất trẻ, phong độ, nho nhã của một thư sinh trói gà không chặt chứ không phải một sĩ quan chỉ huy Đại Đội của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Em hỏi Anh Ba :

- Bàn Thờ của Bác trai ở đâu Anh Ba?
Anh H trả lời:
- Bàn thờ của nó chung với ba đó.

Anh H đem cho Em một ngọn đèn dầu nhỏ để đốt nhang. Em xếp hai tấm thiệp, cặp đèn cầy trắng, xếp giỏ hoa Hồng trước tấm ảnh của Anh. anh H đứng ỡ đầu một cái bàn dài nhìn Em đốt hết một bó nhang, cắm từng cây vào tất cả chỗ thờ trong nhà, số còn lại Em đến bàn thờ chính khấn nguyện rồi ghim hết vào lư hương.

Mùi trầm hương bốc lên nhanh, lan tỏa...... Anh lặng lẽ nhìn Em đứng bên bàn thờ, bất động nhìn đăm đăm khung ảnh của Anh. Anh lặng lẽ nhìn Em tựa đầu bên hông bàn thờ mà khóc, âm thầm, lặng lẽ. Chiếc khăn tay Em lau bụi khung hình của Anh hôm nay, Em sẽ giữ mãi để kỷ niệm ngày mình đối diện với nhau.
Em nhìn Anh thêm lần nữa rồi quay ra, xuống nhà sau.

Anh H vẫn còn ngồi đó, trên đầu một cái bàn dài và nhìn Em. Em cười nhẹ khi đi ngang qua anh Ba mà nước mắt còn ướt mi.

Ngồi xuống bàn anh H ngập ngừng:

- Có những chuyện mà nếu bây giờ mình không làm, không nói thì sau nầy sẽ hối hận.

Em nhìn anh ấy ngầm hỏi. Anh H nói tiếp:

- Tôi thành thật xin lỗi Cô. Lúc đầu tôi đã không phải với Cô. Tôi không nghĩ và cũng không ngờ được...

- Không có gì đâu anh, anh e ngại cũng đúng thôi... Em hiểu mà ...

Em nói với anh H:

- Hình của anh Đông còn trẻ quá, hình như chụp hồi còn trung học...

- Vậy chứ đâu có dám để mấy tấm hình kia...đốt hết rồi...

"Đốt hết rồi". Em đốt hết rồi, gia đình của Anh cũng đốt hết rồi... Chân dung của Anh bây giờ chỉ còn trong tim của những người yêu thương Anh. Nhưng Anh chưa tan biến đâu, không mất đâu. Em vẫn còn thấy Anh rõ lắm mà...

Thay lời kết

[​IMG]

Khi viết lại chuyện riêng của mình vào đây, Hoa Hạ chỉ có một ý nghĩ duy nhất là đem Anh - đem tên tuổi Anh về với đại gia đình mình. Đây là nhà Anh - là trại gia binh của Anh mà !! Anh nói Hoa Hạ là người yêu sau cùng của Anh, là vị hôn thê của Anh nên chỉ có một mình Hoa Hạ là có thể làm được chuyện nầy, thực hiện mong ước cuối cùng cho Anh mà thôi.

Anh hiền lành dễ thương thế nầy sao cái chết của Anh lại tàn khốc như vậy hỡi Trời! Anh không những chết một lần mà năm bảy lần, rồi tan biến vào hư không... Hoa Hạ không cam tâm, không đành lòng, không muốn Anh không cửa không nhà, không có cả mảnh Quốc Kỳ phủ ấm như Anh đã từng viết:
"Nếu anh chết xin em đừng khóc, cờ tổ quốc mầu vàng đẹp lắm, ba sọc đỏ ba miền dân tộc, phủ lên hình hài của đứa con, thế là anh mãn nguyện lắm rồi.".

Bây giờ Anh đã bằng lòng chưa? Người tình trong cõi hư vô của cô học trò mang tên loài hoa đỏ - Hoa của mùa Hè khói lửa 1972 - hoa có mầu đỏ alpha Võ Bị, mầu của sư đoàn được ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương. Ngày xưa thì Em không biết, bây giờ thì Em biết rồi ...Đó là Sư Đoàn 5 với lời thề của Danh Tướng Lê Văn Hưng "TỬ THỦ BÌNH LONG - AN LỘC"
Bây giờ Em đã đem Anh về với mầu cờ, sắc áo, với đồng đội của Anh và với "Sư Đoàn ngon lành lắm" của Anh rồi đó. Em như thấy Anh cười, nụ cười thật đẹp...
... Anh đi nhen Em...
Dạ Anh đi đi, đi về cõi hư không đầy huyền thoại của mùa Hè đỏ lửa 1972, nhưng ở nơi đây sẽ muôn đời giữ mãi, muôn đời lưu lại dấu chân Anh...

Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 74 & 47 năm ngày mất

Cố Đại Úy Nguyễn Thành Đông
Đại Đội Trưởng Đại Đội 1-

Tiểu Đoàn 2/7 Sư Đoàn 5 Bộ Binh
- KBC 4441

[​IMG]

Attached Files:

You need to be logged in to comment