Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Mười 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Một ngày nọ, tôi đi qua một cửa hàng mua sắm, người không đông lắm, có một nhóm người tập trung ở quầy tính tiền. Tôi tiến về phía trước, nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đứng đầu tiên, cô gái quét thẻ nhiều lần, thế nhưng chiếc máy dường như lần nào cũng “cự tuyệt” cô gái.

    “Có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông phía sau tôi lẩm bẩm: “Trẻ, khỏe mạnh như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống, tại sao không giống như người trẻ khác tìm việc làm đi?”

    Cô gái trẻ quay đầu lại theo tiếng nói, ánh mắt cô như muốn tìm xem đó là ai. “Đúng, chính là tôi nói đó”, người đàn ông phía sau tôi chỉ tay vào chính mình.

    Cô gái trẻ đỏ bừng mặt, nước mắt cứ thể chảy xuống, cô ném cái thẻ đi, rồi chạy nhanh ra khỏi cửa hàng, và rất nhanh chóng biến mất trong cái nhìn soi mói của mọi người.

    Vài phút sau, một thanh niên bước vào cửa hàng, cậu đi vào cửa hàng hỏi cô thu ngân rằng có biết cô gái kia đâu không, thu ngân cửa hàng nói rằng cô ấy đã quăng thẻ rồi chạy đi rồi.

    “Tôi là bạn của cô ấy, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”, cậu thanh niên lo lắng hỏi.

    Người đàn ông phía sau tôi nói: “Tôi không may nói ra những lời ngủ xuẩn, mỉa mai cô ấy dùng thẻ phúc lợi, đáng lẽ tôi không nên nói ra, thật xin lỗi!”

    “Ôi, hỏng bét rồi. Hoàn cảnh cô ấy rất đáng thương, anh trai cô đã bị giết chết ở Afghanistan hai năm trước, để lại đằng sau ba đứa em. Cô ấy chỉ 21 tuổi mà phải lo cuộc sống cho 3 đứa em. Thật không ngờ, hôm nay lại xảy ra việc thế này”, người thanh niên lo lắng không yên.

    “Đây là những món hàng cô bé kia mua sao?”, người đàn ông phía sau tôi hỏi thu ngân.

    “Đúng ạ, nhưng tiếc là thẻ của cô ấy không sử dụng được”, thu ngân nói.

    Trong cửa hàng bỗng nhiên trở nên im lặng. “Cậu chắc chắn biết cô gái đó ở đâu chứ?”, người đàn ông hỏi cậu thanh niên trẻ, rồi ông chen lên phía trước, lấy ra thẻ tín dụng của mình đưa cho thu ngân: “Lấy thẻ của tôi tính tiền đi”. Thu ngân nhận lấy thẻ, và bắt đầu tính tiền những mặt hàng cô gái đã mua.

    “Đợi một chút”, người đàn ông quay người lấy một hộp sữa bò bỏ vào trong túi đồ của cô gái.

    “Chúng ta nên giúp đỡ ba đứa bé kia nhiều hơn một chút chứ”, một người phụ nữ đi tới, đem một con gà bỏ vào túi của cô gái, sau đó mọi người lặng lẽ lấy đồ của mình bỏ vào túi đồ của cô gái.

    “Chú, cảm ơn chú! Chú là một người tốt”, chàng thanh niên nói.

    Dù cho chính mắt bạn nhìn thấy, nhưng có lẽ chân tướng sự việc có thể không phải là như vậy. Như lời một triết gia người Hy Lạp từng nói: “Mỹ đức lớn nhất mà nhân loại cần phải học chính là khống chế được cái miệng của chính mình”.
  2. Một điện thoại thông minh cao cấp, 70% tính năng là dư thừa.
    Một chiếc xe sedan hạng sang, 70% tốc độ là dư thừa.
    Một căn biệt thự sang trọng, 70% diện tích là trống trải.
    Một đội ngũ nhân viên phục vụ, 70% là kiếm cơm.
    Một ngôi trường đại học, 70% giáo sư là chém gió.
    Một đại đội hoạt động xã hội, 70% là nhàn rỗi trống rỗng.
    Một căn phòng đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến.
    Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài.

    Kết luận:

    Cuộc sống vốn dĩ giản đơn,
    hưởng thụ cuộc sống chỉ cần phần ba (30%)

    Cuộc đời như một cuộc đua:

    Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực, địa vị, thành tích, lương bổng
    Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesterol.
    Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh (theo mệnh lệnh)
    Nửa hiệp sau, vạn sự tùy duyên mà theo... số mệnh!

    Trong cuộc đời:

    Không ốm cũng cần trải nghiệm,
    Không khát cũng cần uống nước,
    Buồn mấy cũng phải nghĩ thông,
    Mình đúng cũng phải nhường người.
    Có quyền cũng nên khiêm tốn,
    Không mệt cũng nên nghỉ ngơi,
    Không giàu cũng phải biết đủ,
    Bận mấy cũng phải luyện rèn (thể lực)

    Không có sức khoẻ, Tài Sản, Tư Sản... cũng thành... Di Sản thôi!
  3. Cố giữ thì sẽ không thể cho đi. Cất mãi cái cũ thì không còn dịp để nhận thêm điều mới…

    Bạn có thói quen cất giữ những đồ vật vô ích, bởi bạn nghĩ rằng một ngày nào đó, sẽ có thể cần đến chúng?

    Bạn có thói quen cất kỹ tiền bạc và không tiêu xài đến nó, bởi vì bạn nghĩ rằng biết đâu, bạn có thể phải thiếu thốn trong tương lai?

    Bạn có thói quen để dành những quần áo, những đôi giày, những món đồ vặt vãnh mà bạn đã chẳng còn sử dụng từ lâu rồi?

    Và trong tâm hồn bạn.

    Bạn có thói quen lưu giữ những lời trách mắng, những nỗi giận hờn, những nỗi buồn bã, những nỗi tủi thân, những nỗi sợ hãi và cả nhiều thứ vô duyên khác nữa?

    Bạn ơi, đừng làm như thế nhé!

    Bạn đang đi ngược lại với sự giàu sang rồi đấy!

    Bạn cần phải dọn chỗ, cần dành một khoảng trống để cho phép những sự việc mới mẻ sẽ ùa đến, sẽ còn có cơ may tràn vào trong đời bạn nữa chứ !

    Bạn cần phải vứt bỏ những thứ vô ích đang hiện diện trong bạn và nơi cuộc sống của bạn để sự giàu sang còn có thể tìm đến nữa chứ

    Sức mạnh của sự trống rỗng đó là một sức mạnh nó sẽ thu hút và lôi kéo tất cả mọi thứ bạn mong ước.

    Chừng nào bạn còn níu giữ những món đồ, ấp ủ những tình cảm quá xưa cũ và vô ích, khi đó bạn sẽ chẳng có chỗ cho những cơ may.

    Của cải tiền bạc cần phải được lưu chuyển nữa là…

    Hãy giốc sạch những ngăn kéo, dọn trống mấy cái tủ đứng,

    Hãy cho đi những gì bạn không còn sử dụng nữa…

    Thái độ cất giữ một đống những thứ vô ích đang trói buộc đời bạn ở trần gian này đấy.

    Không phải những vật dụng mà bạn cất giữ làm cuộc đời bạn đình trệ…….nhưng chính là thái độ bạn đã bo bo thu vén nhặt nhạnh…

    Khi chúng ta cất giữ, chúng ta dự liệu tới lúc mình có thể bị túng thiếu…

    Chúng ta cứ nghĩ biết đâu nay mai mình sẽ cần đến những thứ ấy, khi đó mình sẽ lôi chúng ra mà dùng thì tiện lợi biết mấy!?!

    Và như thế, bạn đã nạp vào đầu óc mình, vào cuộc đời mình hai thông điệp:

    – Một là bạn không còn tin tưởng vào tương lai.
    – Hai là bạn cho rằng những điều mới mẻ và hay ho nhất sẽ chẳng dành cho mình được chút gì đâu…

    Chính vì lẽ đó, bạn tự an ủi bằng cách cất giữ những thứ cũ kỹ vô ích.

    Bạn hãy loại bỏ đi những thứ đã phai màu và mất độ bóng…

    Hãy để cho những gì là mới mẻ bước vào nhà bạn, ùa vào tâm hồn bạn…

    Vì thế, sau khi đọc xong bài này…Đừng cất giữ nó, nhưng hãy chuyển ngay đi cho người khác…
    PH44 likes this.
  4. Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.

    Olivier Clerc năm 2005 cũng viết một bài ngắn có tên hơi dài là "Con ếch không biết mình đang bị luộc… và những bài học khác ở đời", được Michel Debaig và Luis Maria Huette phổ biến dưới tiêu đề Sự Nghịch Lý của con ếch.

    Sau này, để cảnh tỉnh nhân loại trước nguy cơ trái đất đang bị hâm nóng từ từ, cựu phó tổng thống Hoa Kỳ là ông Algore có thực hiện một cuốn phim gọi là "Sự Thực Mất Lòng" cũng khai thác đề tài này.

    Câu chuyện bắt nguồn từ một tài liệu xuất hiện năm 1897 ghi lại một cuộc thí nghiệm tại Institute John-Hopkins năm 1982 : Một con ếch bị bỏ trong một nồi nước lạnh, sau đó người ta nâng nhiệt độ lên một cách rất chậm, chỉ 0,002 độ C mỗi giây. Sau 2 giờ 30 phút, con ếch bị luộc chín mà không nhúc nhích gì.

    Câu chuyện lý thú nói trên khiến người ta liên tưởng đến hoàn cảnh nước Việt Nam ta, với tà quyền CS trong nước, và khối người Việt Hải Ngoại.

    Vào đầu thập niên 1980, những người Việt định cư tại nước ngoài căm thù Cộng Sản đến thâm gan, tím cật. Ai nói đến Cộng Sản, là người ta chống đối mãnh liệt. Rồi ngày tháng qua đi, Cộng Sản thì vẫn thi hành một chính sách độc tài, độc đảng như cũ, vẫn hà hiếp, bóc lột người trong nước như xưa, nhưng người tỵ nạn thì không phải tiếp xúc trực tiếp với những cán bộ ác ôn hàng ngày. Mối hận thù cũng không thể quên, nhưng cường độ một ngày một giảm đi. Hơn nữa, sau một thời gian dài cần cù làm ăn, người tỵ nạn đã có của ăn, của để, họ nghĩ đến việc trở về cố hương, để trước là thăm nơi quê cha đất tổ, nhưng cũng có phần để lên mặt với đời.

    Mới đầu, số người về rất ít, sau càng ngày càng nhiều, nhất là vào các dịp Tết,

    Rồi Ông Nguyễn Cao Kỳ, Rồi ông Phạm Duy, rồi các ca sĩ nổi tiếng, ngày nào lếch thếch nơi Mã Lai, Hồng Kông, hay Thái Lan, Nam Dương, trong các trại tị nạn, nay áo quần diêm dúa, môi son đỏ choét, về lại cố hương, để có được "hạnh phúc hát trước đồng bào", làm như lòng yêu nước của họ to hơn số đô la chứa trong các phong bì mà họ nhận được sau những buổi trình diễn cuối đời.

    Ngày nào, khi Đàm Vĩnh Hưng qua hát, người ta bảo nhau đi phản đối, tay cầm cờ vàng, miệng hô đả đảo. Ngày nay, Nguyễn Thanh Sơn, người quan trọng gấp mấy lần Đàm Vĩnh Hưng, đi Mỹ, đi Gia Nã Đại, chẳng ai thèm đặt vấn đề, lại còn bắt tay, phỏng vấn ì xèo.

    Việc này, thực đâu có gì lạ, mà phải la làng.

    Chỉ là một trong muôn ngàn thí dụ của "boiling frog syndrome".

    Trung Hoa là một nước láng giềng của Việt Nam. Thằng láng giềng này lúc nào cũng muốn nuốt chửng Việt Nam. Để thực hiện mưu đồ này, họ dùng 2 chiến thuật:

    Chiến thuật "tầm ăn dâu", từng bước, từng bước lấy của Việt Nam những tấc đất, những vùng biển, như Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, đất đai vùng biên giới, việc này gây ra sự chống đối mãnh liệt, nhưng ít quan trọng hơn so với chiến thuật thứ hai.

    Chiến thuật "luộc ếch" thâm độc hơn nhiều: Lập công ty Trung Hoa khai thác các tài nguyên thiên nhiên, di dân , lấy vợ, đẻ con, xây chùa chiền theo kiểu Tầu, viết chữ Tầu trên các mặt tiền và trong các chỗ thờ phương, các bảng hiệu, lập các làng Tầu trên đất Việt…v.v. Ngày một, ngày hai, người Việt sẽ thấy người Tầu, văn hóa Tầu, cách sống Tầu, quá thân thuộc với mình. Khi ấy, thì Việt Nam có thành một ngôi sao trên lá cờ Tầu, cũng chẳng có gì quan trọng.

    Nghĩ đi, nghĩ lại, người Việt, và các con ếch, có gì khác nhau đâu??

    Mong rằng mọi người thức tỉnh kịp thời, trước khi Việt Cộng hoàn thành âm mưu bán nước.

    Trần Mộng Lâm