Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2017 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2017 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Đĩa sà lách Mỹ quốc
    Chuyện dân đen




    Là một người tị nạn, nhưng ở xứ người lâu năm nên lãnh đủ cả hai thứ. Nói chuyện nước nhà xa bên kia đại dương chẳng có "ép phê" gì. Quan chức có công với nhà nước đó còn chẳng ra gì, nói chi là "Việt kiều" (chữ của mấy ảnh). Nói chuyện tại đất nước này, chắc còn ít "ép phê" hơn!.

    Nhưng, cái lạ là, trong kỳ tranh cử TT. Mỹ, thiên hạ ồn ào ghê. Bây giờ, phe ta (người Việt hải ngoại) cũng còn ồn ào không kém.

    Nhớ lần thăm gia đình, nghe mấy bạn già bạn chuyện nước Cờ Hoa thật sôi nổi. Dĩ nhiên, thời buổi Internet nên không thể nói với họ, sao ở trong nhà mà biết chuyện thế giới. Nhưng, thật tình mà nói, họ chỉ thấy từng phần lẻ tẻ. Không có được cài nhìn tổng quát. Đến nỗi, khi chặng đặng đừng, họ gần như ép phải cho biết ý kiến, tôi mới nói ra ba điều (1) Ông nào tranh cử cũng nói, hứa dữ lắm. Khi đắc cử rồi, chỉ cần ông ta thực hiện được 60% lời hứa lúc tranh cử là tốt rồi!. (2) Cứ để ông Trump làm việc một thời gian nữa, rồi sẽ bình phẩm. (3) À!...cũng lạ. Ai cũng vì quyền lợi nước mình, chứ có gì khó hiểu ..?

    Về điều thứ ba, có lẽ họ nhớ nhưng nhớ theo kiểu của họ. Cái thời sau thế chiến thứ hai, nhất là khoảng 1950-1960, Mỹ là miền đất hứa. Điều này là cảm tưởng của các cư dân tứ xứ, đến từ Âu châu; đặc biệt là Anh, khi mới đến miền đất này. Xứ sở bao la, dân cư thưa thớt, tài nguyên phong phú. Sau thế chiến, sức phát triển còn mạnh mẽ, tưởng chừng vô tận. Mỹ giúp Nhật, Đại Hàn và nhiều nước Âu Châu, như không có điều kiện gì cả. Nên kiểu nhớ của họ, nói bóng bẩy là do lý tưởng của dân Anh, lý tưởng Cộng Hòa (không dính dáng gì đến đảng Cộng hòa). Nói theo kiểu bình dân là, tính cách của ông phú hộ (học làm sang). Hễ đã chịu ai, cứ như đem của cho không mà chẳng chút tiếc rẻ!...

    Cứ xem hai cường quốc khác, như Nga và Tàu (mới giàu gần đây), sẽ thấy ngay. Chẳng cần viện trợ cho ai, trừ việc ủng hộ (CHXHCNVN) để tạo ra cuộc chiến tại VN, từ 1954-1975. Cũng đừng mong hai nước này cho nhập cư vào quốc gia họ. Còn Mỹ, ở đâu có thiên tai, bão lụt..v..v..hay chiến tranh, ở đó chi thấy có bàn tay đưa ra của ông nhà giàu Mỹ.

    Gần đây, ông nhà nghèo Tàu đã trở thành đại gia. Mỹ trở thành con nợ của ông nhà giàu mới. Bây giờ, không lo củng cố thế đứng của mình (cường quốc trên thế giới)...chắc không lâu sẽ gặp nhiều khó khăn!. Đừng nói việc thám hiểm sao hỏa làm gì cho mệt xác. Muốn tăng cường quân sự phải có ngân sách dành cho quân đội một con số đáng kể.

    Do đó, kinh tế phải ở mức phát triển. Muốn kinh tế phát triển, nếu cần phải theo chế độ bảo vệ mậu dịch cũng được. Muốn phát triển kinh tế, nước Mỹ phải xét lại xem thỏa ước Paris về khí hậu có lợi cho nước này không. Thế mà thiên hạ cứ bàn loạn xà ngầu!.

    Mới nghe Mỹ rút khỏi Thỏa ước này, người viết tự nghĩ, sao lại có chuyện trái khóay. Mỹ tuyên bố sẽ bảo đảm việc thông thương qua lại trên biển Đông như bình thường trước nay. Rồi lại nói Tàu, ở vị thế cường quốc hiện nay
    (là thành viên trong Hội đồng Bảo an LHQ), nên có trách nhiệm đóng góp vào sự an ninh chung (của thế giới); nhất là sự ổn định tại biển Đông. Thế mà Mỹ lại rút ra khỏi một Thỏa ước đã được sự đồng thuận của nhiều nước trên thế giới; điều đó nghe trái khóay đi chứ!...

    Nhưng, sau khi người viết đọc được bài diễn văn của Tổng thống Mỹ, ông Trump (hay ông TT. A,B,C...nào của nước này cũng thế thôi) vấn đề đã rõ gần như 100% là, tại sao Mỹ đã rút ra khỏi Thỏa ước này (*)

    Dân nước ngoài, các các "chính trị ra" ngoài nước Mỹ, có bàn loạn hay chỉ trích là chuyện giờ này chẳng có gì là khó hiểu. Nhưng, dân Mỹ, các nhà chính trị "tai to mặt lớn" của Mỹ lại làm chuyện tương tự như người dân và các nhà lãnh đạo của các nước khác...đây mới là chuyện khó hiểu. Đúng là chuyện dân đen, nói hoài, bàn hoài không bao giờ hết chuyện!!...




    Đặng Quang Chính
    10.06.2017
    10:32




    * https://www.tvvn.org/bai-dien-van-cua-tong-thong-trump-khi-rut-ra-khoi-hiep-uoc-paris
  2. Những con rắn trong giỏ lươn


    Không phải tình cờ hôm nay tôi mới gọi đến người Cựu hội trưởng Hội người Việt tị nạn (HNVTN) Na Uy. Trước đây, trong một lần nói chuyện (cũng qua điện thoại) tôi được hứa sẽ nhận được bài viết của cô ta...nhưng đợi lâu không thấy, nên muốn xem sự việc đã diễn tiến đến đâu.

    Cô kể là cô phải tự động gọi lên cơ quan phụ trách việc ghi danh các tổ chức, đoàn thể đã (đang và sẽ) hoạt động trong đất nước này. Nhóm đó, dù là mở một cơ sở làm ăn (tiệm, quán...) điều hành một dịch vụ (công ty, xí nghiệp...) hay cả có tính chính trị (Hội đoàn, đảng phái...v..) đều phải kê khai việc làm của họ đến một nơi có tên gọi là Brønnøysund (miền Trung Na Uy). Nếu không làm thế, sau này, nếu có chuyện gì liên quan đến tiền bạc của Hội NVTN mà dù cô không dính líu vào, cô cũng phải nhận trách nhiệm, nếu tên cô ta còn trong danh sách của HNVTN.

    Tội nghiệp!...Lúc còn đương kim Hội trưởng, cô ta phải lăng xăng mọi việc, nhưng về tiền bạc lại hoàn toàn không biết gì!. Người đảm nhiệm công việc đó trước cô, tên HP, sau khi bàn giao, lại chẳng cho cô ta biết gì về tình hình tài chánh của Hội cả.

    Lúc Hội mời cô luật sự KN nào đó bên Úc qua nói chuyện, cũng chẳng phải ý của cô. Nhưng cô KN được L.Mục Hải giới thiệu. Ông L.Mục Hải biết đến cô K.N qua bác sĩ Huấn, là người thân cận. Lúc cô luật sư này rời khỏi Na Uy, HNVTN giúp lộ phí khoảng 500 Kr. Nhưng bao thư do cô Cựu Hội trưởng
    (tự lấy tiền túi) lại thêm một khoản khác không nhỏ!

    Nghe cô nói đến đó, tôi cho rằng, chuyền tiền bạc từ người hảo tâm, dành cho những người có lòng với việc chung, không phải là việc đáng để người đã giúp tiền bạc kể ra. Cô cựu HT không phản đối. Nhưng trường hợp cô K.N, nếu rơi đúng vào trường hợp của L.sư Trịnh Hội trước kia; thật đúng là những "con rắn" đã mang lốt lươn mà mọi người chỉ mới biết rõ gần đây (*)

    Cô ta đồng thuận với ý của tôi. Nhưng, trong một buổi họp mặt trước đó khá lâu với bà Trần Diệu Chân, MT Việt Tân, (sau đó mới là cuộc họp mặt của L.sư K.N) những câu hỏi của cô đưa ra (theo lời thuật lại của cô) tôi chẳng thấy có tác dụng gì nhiều. Chẳng hạn như câu hỏi, tại sao ông Hoàng Cơ Minh chết đã lâu mà 14 năm sau mới làm lễ giỗ cho ông ấy. Câu hỏi, thật tình "lạt như nước ốc"(!) vì người ta đã ăn ốc, đã đổ vỏ mà giờ này mới hỏi họ đã ăn ốc chưa. Cũng giống như lối nói của Luật sư N.Tâm, khi được chương trình phố Bolsa phỏng vấn vào ngày 30.04 vừa qua. Ông N.Tâm nói như chỉ trích việc làm giỗ trễ nại của MT Việt Tân với cái chết của ông Minh. Lối chỉ trích đó thật ra cũng chẳng qua như đánh gió mà thôi!

    Câu nói của cô cựu Hội trưởng, tuy "lạt"...vì mất thời gian tính, nhưng cũng làm rõ phần nào sự thật về VT. Tuy nhiên, vì hiện diện tại buổi họp không với tư cách Hội trưởng HNVTN, nên câu hỏi của cô kém trọng lượng. Kể lại chuyện, nghe ra thì như thế, nhưng công tâm phải nói là, cô đã hăng hái và thành thật quá đỗi!. Có lẽ vì trước khi nhận ra tranh cử Hội trưởng, lúc đó, cô không nhận ra rằng, cái gọi là HNVTN của cô HP chuyển lại cho cô, chẳng qua cũng là người đã do Mặt trận VT gài vào trước đó. Mà cũng đâu có phải chỉ một mình cô HP. Cô cựu HT như con lươn trong giỏ rắn mà cứ ngỡ những người khác cùng làm việc đều là lươn như cô ta cả!...


    Tại sao có chuyện gì nghe lạ thế?...Quay trở về xa xưa, cũng hơi có vẻ làm chuyện "bứt dây động rừng". Nhưng, không làm thế, người nghe sao hiểu thấu câu chuyện.

    Khoảng năm 1990, MT Việt Tân theo kiểu hăng hái, chẳng hạn, như bên Mỹ, đã có người bắn một kẻ đi du lich về VN. Bên Na Uy, nghe kể lại, VT làm như sẽ "cấm vận" những người đi theo cách đó. Nói như thế là nhẹ, chứ cách họ làm có lẽ
    (khi làm được) sẽ thua cách bên Mỹ chút ít nào đó thế thôi.

    Từ khoảng 1995 trở đi, vì nhiều lý do, hoạt động của Hội NVTN có chiều hướng đi xuống. Ông M. do hăng hái, nên đứng ra gánh vác. Sự nhiệt tình này, nói cho ngay, có phần cũng vì sự lên tiếng hỗ trợ của những người trong nhóm VT (dĩ nhiên, những người này là những người không lên tiếng rõ ràng là họ đã từ bỏ tổ chức này...hay chỉ "nằm im" khiến mọi người ngộ nhận là họ đã thấy sự tan vỡ trầm trọng của đảng này, nên không cùng chung hoạt động nữa). Tuy nhiệt tình, nhưng tình trạng Hội gần như tê liệt, vì những người đứng ra trong Ban điều hành để hỗ trợ là người của VT, nên họ phải làm theo ý của tổ chức. Ông M. có lẽ thấy ra điều đó nên không chịu bàn giao cho ai cả.

    Một cuộc vận động tái thành lập Hội NVTN được đề xướng. Ký tên trong đó nào là đoàn Thanh niên Phan Bội Châu, Giáo dân chống Cộng (hay mang tên tương tự)..v..v.. nhưng xem ra toàn là các nhóm vệ tinh của MT VT. Công việc chính đáng như thế làm sao có thể các linh mục, các nhà sư (đại diện cho Công giáo và Phật giáo) lại có thể làm ngơ!. Họ nhảy vào. Do đó, một số "nhân sĩ" (theo lời mời trong thư của Ban vận động) cũng nhào vào tham gia. Trong đó có ông K. (một sĩ quan cấp tá quân lực VNCH).

    Ông này cũng chẳng muốn ai gọi lại chức vụ của mình trước kia. Hồi đó, Ban vận động vì cần người, theo như cầu muốn có một Hội người Việt dưới ảnh hưởng của họ, nên khi mời tham gia, chữ "nhân sĩ" được họ dùng thoải mái. Nhưng, đến giờ này, cứ nhìn vào sự tham gia của ông cựu sĩ quan cấp tá đó, chúng ta thấy chữ đó được dùng không sai. Mọi hoạt động trong Hội Người Việt, Hội Cựu quân nhân đều có sự tham gia của ông. Ông không nhận một chức vụ nào cả. Buổi họp nào của một trong hai tổ chức đó đều có sự tham dự đầy đủ của ông. Chữ "Nhân sĩ", ít ra là đúng trong trường hợp của ông ấy. Ông ấy có một địa vị trung-cao trong QLVNCH trước kia, không lẽ ông ta lại thân Cộng. Thật đúng là ông ta không thân Cộng...nhưng tổ chức chống Cộng "trá hình"...không biết ông ấy có biết hay không?!....

    Rồi nghe đâu, ông có chân trong Ban cố vấn của một Hội NVTN
    (Người Việt tị nạn) mới. Ông Hội trưởng mới là đoàn viên của MT VT trước kia (nhưng cho đến lúc có cuộc vận động thành lập một Ban vận động, một số người hỏi anh ấy có còn là người của VT, câu hỏi đã không bao giờ có được câu trả lời thỏa đáng!). Anh này lúc ấy tuổi tầm trung niên nên thành phần Ban đại diện nói chung là trẻ. Dù có trẻ đến đâu nhưng nếu chỉ là thiểu số trong đám đa số toàn là người của VT thì cũng chỉ đành làm việc theo ảnh hưởng của nhóm VT mà thôi.

    Đến khi lập Ban vận động gây quĩ xây tượng đài tị nạn, công cuộc này lại càng ồn ào, sôi nỗi hơn việc vận động tái thành lập Hội NVTN trước kia!. Hội PG lần này mướn hẳn một hội trường để kêu gọi sự gây quĩ. Số tiền quyên được ít ra lên đến cả hàng trăm ngàn tiền Na Uy. Họa đồ xây dựng có hình Hoa sen, một biểu tượng mà bên VN trong năm trước đó đã quảng bá (theo họ) lên tầm quốc tế! (chắc vì có nhiều "nhân sĩ" trong vụ vận động này, nên chẳng ai thấy một sự trùng hợp như thế)

    Sau đó, không biết vì lý do nào, có sự tranh cãi trong việc hoàn thành dự án trên. Buồn cười!...vì bao tiền bạc, thời gian được tiêu phí chỉ đem lại một tượng đài mà người Việt chỉ đến đó chiêm ngắm, chứ hàng năm không được làm lễ tưởng niệm chính thức chi cả!....

    Không biết do nhiều người đã thấy được sự thật nên dù Hội mới
    (được tái lập) có Hội quán hẳn hoi nhưng sự hoạt động của Hội cũng chỉ mang tính cầm chừng. Có lẽ "Kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra". Chẳng hạn, qua việc tượng đài (gần nhất)...hay qua bao nhiêu năm nay (42 năm rồi!) qua sự thành lập biết bao tổ chức (thực chất là VT)...và biết bao nhiêu sự cống hiến tiền bạc, công sức của nhiều người...rốt cuộc, chỉ là một sự củng cố vị trí, thế đứng của MT VT trong sinh hoạt của Cộng đồng mà thôi. Nhưng nhóm này có thật sự chống Cộng hay không... có lẽ thời gian đã trả lời phần nào!...

    Trong sự hoạt động cầm chừng đó, có lẽ họ thấy cần đem một bộ mặt mới vào trong Hội, để lôi cuốn giới trẻ dễ dàng hơn hay sao, một sự bầu bán mới được thực hiện.

    Lần này, cô K. con ông cựu tá K. theo tinh thần cha mình, sẵn sàng phục vụ quyền lợi chung của Cộng đồng, nên đã dấn thân vào chức Hội trưởng. Tinh thần "Nhân sĩ" đã được thực hiện trở lại với người con. Con dân một nước phải có trách vụ và quyền lợi của người công dân đó. Một thành viên của một Cộng đồng cũng là một dạng khác thấp hơn mà thôi. Nhưng thiện chí của một người, có thể nào cùng cộng tác với những thành viên khác trong một Ban chấp hành, khi đa số là người của một đảng phái, một phe nhóm mà người Hội trưởng không phải là thành viên của họ hay không...?!

    Hỏi tức là trả lời. Bởi, nếu sự cộng tác tốt đẹp, Hội NVTN không thăng trầm như lâu nay. Tình trạng giống như của cái đảng gọi tên là VT. Nếu họ thực sự chống Cộng, việc đầu tiên họ phải làm là củng cố sức mạnh đoàn kết của cả Cộng đồng, chứ không phải củng cố vị trí của họ trong Cộng đồng, bằng cách duy trì ảnh hưởng của mình qua những chiêu thức rập khuôn của đảng CS.


    Có hai điểu cô ấy nói trước khi cuộc nói chuyện chấm dứt, có lẽ khiến không những người viết, mà kể cả những người nghe đều băn khoăn nhiều ít là (1) Ở đâu không biết, ở tại Na Uy này, những người đảng/đoàn viên của MT VT đều dấu mặt. Nếu họ tự hào về việc họ làm, họ không chọn thái độ im lặng khi người khác hỏi về vai trò của họ trong tổ chức VT. Bây giờ, VT mới thành lập một nhóm khác, có tên là "Hùng sử Việt". Nhóm này định mời ông Tướng Lê Minh Đảo qua đây nói chuyện, nhưng không biết vì lý do gì, ông ấy đã từ chối (2) tình hình hiện nay tại VN rất cấp bách, những biện pháp lâu nay chẳng có kết quả gì. Chỉ có "Cảm tử quân" mới là biện pháp may ra cứu vãn. Không biết ý tưởng này do đâu mà ra, nhưng nếu ai đã nghe ông Lý Thái Hùng nói chuyện vào ngày 30.04 vừa qua, có lẽ họ sẽ cho là ý tưởng của cô cựu Hội trưởng này có vẻ thực tế hơn là của ông Đảng trưởng kia!...

    Câu kết luận
    (2) của cô được sự tán đồng của tôi, vì đó là chủ trương lâu nay của tôi. Khi chiến đấu (không phải là tranh đấu nghị trường) nhất là chiến đấu chống lại sự đồng hóa của Tàu đỏ theo kiểu xâm thực (qua bọn Thái thú trá hình), không thể nói đến các loại lý thuyết trên sách vở, trong có có chiêu bài "Bất bạo động để tháo gỡ độc tài". Không thể giải quyết được sự việc theo kiểu ngồi trong Quốc hội biểu quyết khi cái vòng độc tài toàn trị càng ngày càng được xiết chặt bởi gọng kềm của Tàu,

    Nhưng nói tổng quát, tôi không tán thành thái độ "nhân sĩ" kiểu chung chung của ông cựu tá nói trên. Nếu ai thấy được bộ mặt của một nhóm/tổ chức không thật sự tranh đấu cho quyền lợi chung (chỉ củng cố vị trí của riêng nhóm/đảng mình) họ phải chọn lựa, hoặc bằng cách thành lập một nhóm mới....hay ít ra, họ không tham gia vào các hoạt động của nhóm mà mình đã thấy được bộ mặt thật của họ. Đó mới là cách nên làm. Chúng ta không nên để chúng ta trở thành một hình nộm cho những kẻ gian xảo sử dụng. Họ dùng những hình nộm làm trung gian, để lôi kéo những người khác, đứng vào hàng ngũ của họ. Và, không nên tự mình làm mình "tội nghiệp" -được thưong hại- khi tự mình trở thành con lươn trong một giỏ đầy rắn (!) ...khi sẵn sàng làm việc với bất cứ phe, nhóm nào, chỉ vì họ hô hào là họ chống Cộng!




    Đặng Quang Chính
    04.06.2017
    15:11





    * http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=871604
  3. Đồng bào trong tương lai sắp đến


    Năm ba chữ học hoài không thuộc
    Gặp người quen kẻ nhớ người quên
    Chuyện ngày xưa xem chừng chán ngán
    Chuyện bây giờ vẫn nóng bỏng trong tim

    Chuyện tổ quốc bên đại dương xa thẳm
    Dân tộc mình bị Hán hóa hay chưa?
    Chữ nhà nước đã biến thành bang, huyện?
    Chữ đồng bào còn quanh quẫn bên ta

    Đồng bào ơi!..những người cùng nguồn gốc
    Con cháu Lạc Hồng một thuở xa xưa
    Nền văn hiến 4000 năm vun đắp
    Mãi đến giờ thương cùng bọc sinh ra

    Nhưng cuội nguồn kia bị bứng gốc đưa xa
    Đất màu mỡ phì nhiêu sẽ sinh trái ngọt
    Nhưng nhiều đời sẽ thoái hóa, lai căng
    Giúp ích gì chăng cho đồng bào vẫn còn bám quê hương bên ấy?!..

    Cây già đến thời rồi sẽ trở nên cằn cỗi
    Nhưng tre già mầm măng mọc sẽ vươn lên
    Ước mong sao lớp trẻ sẽ không quên nguồn cội
    Chuyện bây giờ chuyện gầy dựng tương lai.


    Đặng Quang Chính
    17.05.2017
    12:56
  4. Cám ơn ngày 30.04.2017


    Chuyện sắp được nói ra là, không phải cám ơn ngày 30.04 của 42 năm trước. Ngày 30.04 năm nay nhằm ngày Chủ nhật, cuối tuần. Do có thời gian hơn ngày thường, tôi đã ghé mắt vào xem hai link của YouTube (1) ...và sau khi xem xong, tôi thầm cám ơn những người đã gửi đến mạng 2 link vừa nói.

    Nói là "ghé mắt" vì do tựa đề của nó: "Nghị viên gốc Việt nói về 30/4 ở San Jose, về vụ Nguyễn Thanh Tú vs. Việt Tân" và "Nguyễn Thanh Tú họp báo ở San Jose, tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp"

    Anh Nghị viên là phụ, cái chính là muốn xem thử vụ Nguyễn Thanh Tú và Việt Tân có gì mới.


    Theo đề tựa của YouTube này, chỉ có chữ "Nghị viên" mà không có chữ luật sư. Bắt đầu cuộc phỏng vấn cũng chẳng có giới thiệu về người làm phỏng vấn. Cũng chẳng biết Nghị viên này đang đương thời có chức danh này, hay đã làm việc này trước kia. Tôi tự hỏi, Nghị viên Nguyễn Tâm có phải là người luật sư có tiếng ở California (?). Theo loáng thoáng của trí nhớ, ông này có tiếng tốt nhưng cũng có cả tiếng xấu (2). Mà cái phần sau hình như nhiều hơn. Xác định như thế để định hướng trước, tôi sẽ phải điều chỉnh phần tiêu cực và tích cực về cuộc phỏng vấn đó ra sao, cả khi nghe và sau khi đoạn clip của YouTube kết thúc (vấn đề truyền thông ngày nay là thế. Ông trùm "Trump" còn ngán và còn chê truyền thông dòng chính của nước ông, nói chi đến truyền thông dòng phụ -của các sắc dân nhập cư nước Mỹ!)

    Có hai điều tôi nhớ hơn những chi tiết khác. Ông Tâm khen VT là một tổ chức, đại khái là, có tiền, có người tài (và tài nguyên gì đó) làm cho Việt Cộng phải lên tiếng. Có tiền là phải, vì tiền thân của đảng này là "MTQGTNGPVN". Những năm 1980, mọi người náo nức ủng hộ "MTQGTNGPVN", cả vật chất lẫn tinh thần. Vật chất từ 5/10 đô trở lên. Tinh thần thì dù cho người thủ lãnh có bộ mặt hao hao Hồ Chí Minh (tội đồ của dân tộc), để râu và khăn quàng choàng cổ như VC...nhưng họ không thèm đặt nghi vấn (tại sao chống Cộng mà bắt chước y chang như Cộng?). Không phải có tiền là có người theo, nhất là người tài. Nhưng, khi có được chính danh (một tổ chức chống Cộng), ai là người tài giỏi lại ngỏanh mặt được với chuyện chung?!...

    Đấy là chuyện hồi những năm 1980. Rồi sau đó...mọi chuyện trong bí mật đã lần hồi bị phanh phui. Việt Tân xuất hiện. Khi Việt Tân làm giỗ cho ông Hoàng Cơ Minh bên Đức; điều này cũng chẳng làm cho mọi chuyện thị phi chấm dứt. Có lẽ tệ hại càng nhiều hơn (sẽ nói rõ trong bài khác). Điều mà ông Tâm kê ra, việc chính quyền VN lên tiếng chỉ trích, tố cáo...v..v.. về đảng VT, có hai mặt, lợi và hại. Có lợi cho chính quyền VC, vì đã lâu, họ tuyên truyền trong nước bằng cách hay dùng nhóm chữ "thế lực diễn biến hòa bình" và "lực lượng thù địch". Điều đó cần được cụ thể hóa qua một đảng phái A,B,C... nào đó của người Việt. Ghi tên VT vào trong những tổ chức đó, có gì bất lợi cho họ?. Nhất là khi tổ chức đó có chủ trương "Đối Đầu Bất Bạo Động để tháo gỡ độc tài - Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ - Vận Động Toàn Dân để canh tân đất nước". Hai điều đó hết sức phù hợp với nhau một cách khít khao!!.. Có hại cho Cộng đồng người Việt hải ngoại, bởi một đảng được VC gán cho cái mác chống Cộng, sẽ dễ dàng tạo uy tín trong Cộng đồng. Từ đấy, nhóm có cái "mác" (nhãn hiệu) đó dễ thực hiện những cách thế lừa dối, lường gạt. Cuối cùng, cuộc chiến đấu chung bị cầm chân...hoặc thất bại!. Bởi niềm tin trong cuộc tranh đấu không còn, mọi sự kêu gọi trở thành vô ích.

    Chuyện một đảng phái đủ tiền, có nhân tài, tạo được thành tích là yếu tố tốt cho riêng đảng đó. Còn đảng đó có ích lợi gì cho quốc gia, dân tộc lại là chuyện khác. Đảng CS núp trong đảng Việt Minh, trước năm 1945 cũng là một đảng mạnh (chưa có nhiều đảng viên, nhưng tổ chức chặt chẽ và được sự ủng hộ ngầm của Liên Sô và Tàu -trong khi các đảng phái Quốc gia chưa có được điều kiện tương tự-). Nhưng rồi, do làm tay sai hai thế lực đó nên họ phải tiếp tục gây cuộc chiến 53-75, tạo ra thảm cảnh tàn phá đất nước. Điều nguy hại hơn nữa là, thống nhất đất nước để rồi hoàn toàn dâng trọn cho Tàu đỏ!

    Điều thứ hai ông Tâm nói là, với VT, ông có thái độ "kính nhi viễn chi" (lại tiếng Tàu!). Ông nói ông đứng xa đảng VT vì sợ. Lý do: thủ lãnh của họ chết hơn mười năm sau mới được làm giỗ. Thủ lãnh bây giờ (trên thực tế -Hoàng cơ Định-) với ông H.Cơ Minh lại là anh em. Thế mà có thể dững dưng!. Theo ông Tâm, ý đại khái là, họ có "máu lạnh", vì thế, chuyện gì họ cũng có thể làm.

    Chuyện ông Tâm mới nói, có gì lạ?. Chuyện ông Hồ có hàng tá vợ con, bây giờ còn lạ với người Việt hay không?. Không chừng chuyện thiếu tá Hồ Quang nào đó cũng chẳng là chuyện lạ...? (vì năm 2020, theo mật ước của Tàu và VC, là năm bàn giao VN cho Tàu . Nói nhẹ nhàng và chắc chắc, trên 80%, VN sẽ là một (tiểu) bang của Tàu -nếu không có những chuyển biến lớn-). Vậy, GỈA DỤ -vì chưa có bằng cớ- VT là kẻ gây ra cái chết của những ký giả, phóng viên người Việt trước kia mà nay lại giở trò bất bạo động với kẻ nội thù VC...điều đó có khác gì bọn Thái thú ngày nay tại VN, ác với dân, khiếp sợ với kẻ thù. Sợ một đảng giết người thì làm sao lại không sợ một đảng khác có hơn 3 triệu đảng viên (!)..kèm theo công an và quân đội. Nói theo cách "sợ" của ông Nguyễn Tâm, có lẽ cuộc tranh đấu để thoát khỏi cảnh độc tài tại VN ngày nay không có triển vọng tốt đẹp hơn trong tương lai!...(hay làm được, khi chúng ta biết cách vận dung theo lối "Đi với ma mặc áo giấy"?...)

    Sau đó, tôi lại mở một link khác, có liên quan trực tiếp đến N.Thanh Tú vì cuộc họp báo đã "tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp".

    Tôi chỉ nhớ hai điều.
    - Các tổ chức như VOICE, SBTN...v..v...các phong trào "Triệu con tim một tiếng nói", "Dân chủ cho VN" "Nhân quyền cho VN"..v..v..là cánh tay nối dài của VT. Nói rõ hơn, đó là những cở sở kinh tài, những phong trào, những cách làm tiền của VT "ma"
    - VT "ma"
    (hậu thân của MTQGTNGPMN) kiện VT do NT.Tú đăng ký nơi cơ quan công quyền của Mỹ
    (Người xem, để nghe thật chính xác hơn, mời vào link đã ghi (link thứ hai) ở dưới cùng)

    Người viết có nhận xét, ý kiến về hai điều đó như sau.

    Đảng nào cũng cần tiền, cần tài chánh để tung ra các hoạt động cần thiết. Các đảng ở các nước Âu Mỹ cũng thế thôi. Do đó, vận dụng khéo léo để có nguồn kinh phí tài trợ cho các hoạt động là điều chẳng có gì xấu!. Chỉ xấu khi thâu gom tiền bạc để làm giàu cá nhân, đảng phái của mình. Không đợi đến NT.Tú nói ra, ai cũng thấy một điều là, trong hiện tại, kinh doanh "chống Cộng" và "làm từ thiện" là hai dịch vụ đem lại lợi tức nhiều nhất. Công sức bỏ ra thật sự thường là không đáng kể, so với số tiền thâu vào. Còn không phải đóng thuế nữa chứ!. Lời ơi là lời!...

    Nhưng làm lời trên sự tin cậy của đồng bào khi mang nhãn hiệu chống Cộng (giả tạo)..-giống như bọn tráo bài ba lá- và nhất là khi đẩy những tiếng nói đối lập của mình vào con đường tù tội, để đánh bóng đảng...và rồi sau đó, tổ chức những cuộc quyên góp tiền cho những bị CS nhốt tù vì danh tánh của họ đã bị đảng mình tiết lộ (để rồi bỏ tiền đó vào túi riêng của mình)...thì việc làm này quả thật tán tận lương tâm!

    Tiền có thể kiếm ra...và có thể mất đi (trong các hoạt động cần thiết cho những phong trào đã được đảng thật sự khơi động), nhưng điều quan trọng nhất là niềm tin. Khi đông đảo đồng bào đã nghi ngờ, mất tin tưởng vào các hoạt động của đảng phái, cuộc tranh đấu chung sẽ bị khưng lại...và từ từ sẽ tự bị triệt tiêu. Không cần súng, đạn của địch. Đấy là sự nguy hiểm nhất mà toàn thể Cộng đồng người Việt ở hải ngoại nên cảnh giác...và phản ứng!

    Cái đa số thầm lặng trong một quốc gia, một đoàn thể, một tổ chức nào đó; thành phần này, lúc nào cũng có. Với chuyện quá khứ, trước và ngay sau năm 1975, một số lớn tuổi trẻ (nhất là ở trong nước) không biết...hoặc quên. Nhưng, với đa số lớp người lớn tuổi, nhất là với những ai đã từng hoạt động trong các tổ chức Cộng đồng của người Việt chúng ta ở hải ngoại, những việc làm của đảng VT đều được họ ghi nhận. Nhưng, lâu nay, họ chọn thái độ im lặng (có một số đã đưa lên ý kiến của mình lên các Diễn đàn). Có nhiều lý do. Nhưng, một trong những lý do đó là, vì họ không trưng ra được những bằng cớ cụ thể.

    Nay, sau khi NT.Tú đưa ra nhiều Thông báo và lần này, bằng chứng trong tay của Tú là xác thực. Đảng VT cứ phủ nhận, với những bằng chứng cụ thể khác. Không thể gán ghép khơi khơi là người của CS...hoặc cứ cho rằng, Tú đã đi sai đường, lợi dụng cái chết của cha, để đánh phá "Cách mạng"!

    Cũng lần này, NT.Tú cho biết, anh và những người cùng hợp tác, đã nhận được sự kiện thưa của đảng VT(ma) về việc anh tiếm danh đảng VT(ma). Mong rằng, để mọi việc được sáng tỏ, đại diện của tổ chức VT(ma) hãy có những phản hồi đúng mức, dù là qua tòa án...hay qua công luận chung nơi mọi người.




    Đặng Quang Chính
    09.05.2017
    10:55




    Ghi chú:
    (1) h..ps://www.youtube.com/watch? v=Gif9WlgXL4w&t=644s
    Nguyễn Thanh Tú họp báo ở San Jose, tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp | Nhật Báo Calitoday





    Nguyễn Thanh Tú họp báo ở San Jose, tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp | Nhật B...
    Nguyễn Thanh Tú họp báo ở San Jose, tiết lộ nhiều vấn đề phức tạp, liên quan đến nhiều người, nhiều tổ chức. Cal...





    Attachments area

    Preview YouTube video Nghị viên gốc Việt nói về 30/4 ở San Jose, về vụ Nguyễn Thanh Tú vs. Việt Tân


    (2) Truyền thông dòng phụ -của VN- là thế. Không thể xác quyết hoàn toàn 100%, nếu chỉ theo dõi một chiều...và không đủ thời gian để sàn lọc đủ kỹ!
    PHYTAN likes this.
  5. Ngày mai của đất nước


    Đã hơn 40 năm ta còn thương tiếc!
    Năm bảy mươi lăm, tháng tư ngày ba mươi
    Lich sử sang trang sao lắm cảnh trái ngang
    Cái ác lên ngôi, cái thiện bị lật nhào

    Thương cả triệu đồng bào đã chết trong cuộc chiến
    Thương cho đất nước này bị tàn phá đạn bom
    Tiếc làm sao bọn tham tàn lên ngôi thống trị
    Tiếc cho hàng trăm ngàn nhân viên chế độ xưa bị tù cải tạo

    Thương tiếc đó nếu kể mãi không cùng
    Thương tiếc đó lòng dạ nào chứa hết
    Có khóc, than sẽ diễn đến bao giờ..?
    Có đâu bằng đổi thành dạng hờn căm

    Lòng căm thù toàn dân trở thành Quốc hận
    Quốc hận của toàn dân không phải chữ đầu môi
    Quốc hận của mọi người là biến đau thương thành hành động
    Một chiến sĩ đấu tranh ngã xuống là một tên nợ máu nhân dân (*) bị loại ngoài vòng chiến đấu.

    Chống bọn Tàu phù là phải chống bọn nội thù
    Chọn bọn nội thù là chống bọn hô hào hòa giải
    Chống luôn bọn rêu rao bất chiến tự nhiên thành
    Bọn bất bạo động cũng là bọn cản đường đấu tranh của toàn dân tộc!...

    Phải rõ như thế mọi người cùng một hướng
    Tay trong tay đoàn kết chặt một lòng
    Ngày chiến thắng sẽ không còn lâu nữa
    Quốc hận qua đi đất nước sẽ yên vui!




    Đặng Quang Chính
    28.04.2017
    23:40



    * Bọn "nợ máu nhân dân" (chữ của người CS) là bọn cán bộ đảng viên cấp cao, hay là bọn đã đánh đập, gây thương tích, giết hại dân lành, những người đấu tranh chống lại chế độ toàn trị, tay sai của Tàu đỏ.
  6. Còn đâu ngày 30.04...


    Mỗi 30.04 lại đến!...
    Có những người, thương, khóc, than quá đỗi!
    Tưởng chừng như mắt lệ đã cạn rồi
    Tưởng chừng như không còn tiếng than nào sầu não, buồn hơn!..

    Nhưng, nếu xảy ra ngày 30.04 lần nữa
    Họ là người nhanh chân trước hơn ai
    Rồi cứ để mặc cho bọn người ở lại
    Hận triền miên mang kiếp sống đọa đày!

    Họ là ai... mỗi con người tự vấn
    Khi đấu tranh cứ để mặc người lo
    Khi chiến đấu cứ tìm đường lẫn tránh
    Lúc yên vui cứ đánh phá nhau hoài

    Sống hải ngoại có những người khắc khoải
    Cảnh lầm than trong nước nghẹn trong lòng
    Tâm bất ổn khi nước nhà bị giặc Tàu xâm thực
    Tiếng Quốc kêu ai oán suốt đêm dài

    Sống hải ngoại có những người buôn nước
    Tranh đấu làm tuồng, phỉnh gạt người dân
    Đồng tiền bé lớn, thâu gồm không bao giờ đủ
    Nhưng miệng kêu ái quốc mãi không thôi

    Bọn nội thù còn ranh ma hơn thế nữa
    Tài nguyên nước nhà cứ bán tháo lần hồi
    Lãnh hải, lãnh địa cứ cắt dâng cho giặc
    Miệng lúc nào cũng thương nước thương dân.

    30.04 đã xa rồi, hơn 40 năm trước...
    Quốc nạn lần này, nếu xảy ra, không còn chi nói nữa!
    Khi bọn thù trong đã làm tay sai cho giặc
    Tên nước không còn mà dân tộc cũng diệt vong!



    Đặng Quang Chính
  7. Đĩa sà lách Mỹ quốc (7)
    Giai thoại


    Từ bài 3 đến bài này (7), chúng ta chưa trả lời câu: "Người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?". Lý do: chúng ta cần đi sâu vào vài chuyện khác, trước khi trả lời. Nhưng, chúng ta nên tránh các giai thoại ảnh hưởng đến chúng ta, cách này hay cách khác.

    Từ khi còn nhỏ, ít ra chúng ta đã nghe về 2 câu chuyện khoa học, có tính cách như giai thoại. Một là ông Archimede, khi tắm trong bồn nước, đã nghiệm ra ra nguyên tắc về trọng lượng, được gọi theo tên ông là, nguyên tắc Archimede. Hai là ông Newton, thấy trái táo rơi đã nảy sinh ra ý tưởng về lực hấp dẫn của trái đất.

    Do giai thoại đó, chúng ta tưởng cứ là nhà khoa học, họ sẽ có những phát kiến lạ lùng. Điều đó, theo cách nói khoa học, được gọi là trực giác. Nhưng, trong phần dẫn nhập của bài viết, chúng tôi dùng chữ "nhậy cảm"

    Chúng ta không bị gạt, chúng ta lầm lạc. Lầm vì rõ ràng là, không một ông nông dân nào, dù tắm trong nhiều dòng sông, tắm nhiều lần mà có thể nghĩ đến nguyên tắc về trọng lượng. Cũng chẳng có ông nông dân nào, tự nhiên nhìn thấy trái táo rơi mà nghĩ đến luật vạn vật hấp dẫn. Họ là những nhà nghiên cứu về khoa học. Họ đã mài miệt làm việc và suy nghĩ. Một lúc nào đó, họ đã nảy sinh một ý tưởng (một nguyên lý, nguyên tắc..v..v..) liên quan đến điều mà họ đã đeo đuổi trong ý nghĩ của họ từ lâu.

    Nói theo cách nói tôn giáo, đó là "ngộ". Nói theo tâm lý, đó là "trực giác". Nói theo lối nói giản dị của một người viết văn, chúng tôi gọi đó là "nhậy cảm". Chúng tôi cho đó là "sự nhậy cảm riêng của người viết"... và vì thế, "... trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao". Nhưng rõ ràng là, sự nhâỵ cảm đó không từ trên trời rơi xuống. Đó là sự tích lũy những tin tức, kiến thức đã thu thập được...và những điều này đã được sàn lọc theo cách riêng của người viết.

    Sự nhậy cảm đó đã được ghi xuống, viết ra. Nếu được gửi đến độc giả, nhưng vì lý do nào đó, đã mất thời gian tính; có lẽ, cũng không bị đánh giá là: "trí khôn đi sau sự việc". Người viết, vì thế, không lấy làm thích thú (khi bài viết còn tính thời gian)..và cũng chẳng lấy chán nản vì nhận xét đã được ghi nhận, nhưng loan báo trễ.

    Nói đến "nhậy cảm", sẵn đây nói đến hai nhận xét đã được người viết ghi nhận.(1) tuyên bố của ông Trump sau khi được điện thoại của Hillary chấp nhận đã thua cuộc tranh cử (2) cuộc gặp mặt trong tòa Bạch cung, lần đầu giữa Trump và Tổng thống đương nhiệm, Obama.

    Để trả lời về hai nhận xét trên, chúng ta đi qua một số điểm khác.

    Những người học sinh ngữ, trong phần văn phạm, hầu hết đều biết đến là "ngữ cảnh" mà câu nói được chuyển tải đến người nghe. Trong hoàn cảnh đó, cách nói cũng làm sai lệch ý nghĩa nhiều ít. Chẳng hạn, hai người đang trao đổi những câu nói đùa. Mà dù nói đùa, nét mặt hay nụ cười...kể cả điệu bộ (ngôn ngữ của thân thể); tất cả sẽ giam giảm hay tăng thêm trọng lượng của câu nói.

    Ai nhận xét câu nói (thông điệp) của Hillary gửi đến ông Trump, theo kiểu nào, tùy theo ý thích. Nhưng, khi người viết nghe, có cảm nhận như sau. Phần đầu, bà ta ngầm ý, sẽ cộng tác với tân chính phủ (1), cũng là gián tiếp nói với ông Trump rằng, "chuyện cũ" của bà nên được sắp xếp theo cách khác (không giống những gì ông ta nói khi còn tranh cử. Chẳng hạn "lock her up"). Tuy nhiên, phần cuối bài nói chuyện, chứa đựng những tính toán xa gần (2).

    Như đã nói, cả bài không chỉ có ba câu được người viết đưa ra dưới phần ghi chú. Mỗi người đọc có cảm tưởng khác nhau. Nhưng, khi nhìn trên màn ảnh truyền hình, nghe và thấy trực tiếp, có lẽ cái "cảm giác" nó thoáng qua nhanh và tạo ấn tượng với người viết, không chỉ qua ba câu ghi lại đó, mà là một kết luận chung nhất qua hai nhận xét đã ghi.

    Về việc gặp mặt giữa vị "Tổng thống dân cử" và "Tổng thống đương nhiệm", chúng ta thấy được gì?.

    Ông Obama "...khuyên » ông Donald Trump nên duy trì các thỏa thuận lịch sử đã được Hoa Kỳ ký kết" (3) và có nhận xét :"...« Tôi nghĩ ông ấy không phải là một người vì lý tưởng, đó là một con người thực dụng. Và điều này có thể giúp tổng thống tân cử nếu ông ấy có những người tốt quanh mình và nếu ông Trump có được một ý tưởng về mục tiêu muốn hướng tới về phía trước. Tôi có lo lắng không ? Dĩ nhiên là có ! Ông ấy và tôi bất đồng trên rất nhiều hồ sơ ».

    Người viết có chút luận bàn như sau:
    Ký giả thuật lại bài này, trước khi ghi ra câu nói của ông Obama, lại cho rằng, "Tổng thống sắp mãn nhiệm cũng tin rằng quá trình nghiên cứu kỹ lưỡng các hồ sơ sẽ làm thay đổi chính sách của ông Donald Trump, từng là ứng viên tổng thống theo khuynh hướng dân túy". Câu có hai phần: phần đầu không có gì, nhưng phần sau đề cập đến chữ "khuynh hướng dân túy" là chữ được giới truyền thông, không những bên Mỹ mà cả bên Âu châu cũng hay dùng. Giới truyền thông có ý định gì không khi thổi phồng khuynh hướng đó ?(sẽ đề cập sau). Nhưng người có khuynh hướng dân túy là người không có lý tưởng?. Và giả dụ rằng, bản thân người đó không lý tưởng (?) nhưng không lẽ người này chỉ một mình làm việc, không có ban tham mưu, cộng sự viên..?!

    Quả thật là hai ông Tổng thống này không thể có quan điểm giống nhau qua việc: -ông Trump cho rằng khối NATO phải tự lực, không để Mỹ tài trợ quá nhiều -vấn đề hạt nhân của Iran (sẽ đề cập đến sự phản bội của Mỹ ở khoản này) -thỏa thuận Paris về khí hậu. Nhưng, nếu ông Obama nghĩ rằng ông Trump sẽ giữ lấy "chương trình Obamacare", có thể đây là suy nghĩ hơi lạc quan không?. Chúng ta nhớ lại là: cho dù ông Obama tán trợ Hillary đến thế nào nhưng chồng Hillary, ông Clinton vẫn chê (ngay khi còn tranh cử) là chương trình đó không ra gì!...

    Chỉ điểm nhỏ đó cũng cho thấy hai ông TT, dù đều là dân thực dụng, nhưng ông Obama hơi chủ quan. Đấy là những gì hai ông TT đã trao đổi và nói ra cho báo chí biết. Trên TV, hình ảnh hai người ngồi nói chuyện, cũng cho chúng ta một nhận xét khác hẳn.

    Ông Obama ngồi khuỳnh chân, ông Trump ngồi với hai tay để trên đầu gối, hơi vòng lại như một vòng tròn trước mặt. Nhận xét như thế có quá tỉ mỉ lắm không?. Những loạt hình được giới Diễn đàn mạng tung lên gần đây, cho thấy, cách ông Obama ngồi họp với cộng sự viên, và cách ông ấy cúi đầu khi gặp giới lãnh đạo Âu, Á và giới Ả Rập, đã nói lên ít nhiều điều mà chúng ta có thể cho rằng người viết đã không quá tỉ mỉ!...

    Thật thế! không biết báo chí ở các nước khác, nhất là tại Mỹ, viết nhiều về phong cách Obama như thế nào. Mới đây, tại Na Uy, tờ báo lớn Aften Posten có một số báo tuần, đưa ra một hình ảnh TT. Obama quá là nhã nhặn, lịch sự với nhiều người (kể cả người giúp việc trong tòa Bạch cung), và cũng đầy nhân ái, qua hình ảnh tiếp xúc với thanh, thiếu niên của ông ta. Vì thế, chúng ta càng tránh các giai thoại không thật trong đời sống hàng ngày, càng nhiều càng tốt.

    Chúng ta sẽ trả lời câu hỏi nêu lên trong phần đầu bài viết vào lúc khác tiếp theo.



    Đặng Quang Chính
    07.01.2017
    15:11




    Ghi chú:
    (1) “Thank you so very much for being here. I love you all, too. Last night I congratulated Donald Trump and offered to work with him on behalf of our country”.
    http://www.vox.com/2016/11/9/135703...ch-full-transcript-2016-presidential-election
    (2) “I want everybody coming out from behind that and make sure your voices are heard going forward”…..
    “We need you to keep up these fights now and for the rest of your lives. And to all the women, and especially the young women, who put their faith in this campaign and in me: I want you to know that nothing has made me prouder than to be your champion”….
    “that if we stand together and work together with respect for our differences, strengthen our convictions, and love for this nation, our best days are still ahead of us”.
    http://www.vox.com/2016/11/9/135703...ch-full-transcript-2016-presidential-election
    (3) https://mg.mail.yahoo.com/neo/launch?.rand=a9uuhr71anhuh#7605247516
  8. Đĩa sà lách Mỹ quốc (6)
    Tổng thống Obama thực dụng


    Bài trước cho chúng ta thấy TT.Obama cũng là tay thực dụng, không khác cũng chẳng thua TT.Bill Clinton. Nhưng, có lẽ hơn ông TT Clinton (?)...vì đi sau nên có thể đã học nhiều kinh nghiệm hơn.

    Đến VN một chuyến, lỗ chưa biết ra sao, nhưng có vẻ cũng lời chán.

    Ngoài Hà Nội, phái đoàn trong đó có TT.Obama đến vào ban đêm, nên không có lễ nghi quốc khách dành cho họ. Nhiều người thắc mắc về việc này. Vì trước đó, khi Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ, một Tổng bí thư CS, đã có được cuộc tiếp đón theo nghĩ lễ dành cho quốc khách.

    Tại Hà Nội, trong bài nói chuyện, ông Obama nhắc đến câu thơ của Lý Thường Kiệt. Thật là một việc làm khiến chính quyền và những nhóm xã hội dân sự (chống đối chính quyền) đều hả dạ. Nhưng, cũng trong bài nói chuyện, ông ta ngầm ý cho rằng, việc nội bộ là do quyết định của VN. Ông có nói đến, nhưng không có điều gì nhấn mạnh đến tình trạng nhân quyền.

    Trong miền Nam, có việc hơi khác thường, có lẽ cũng do chính quyền địa phương dàn xếp. Đi thăm một chùa Tàu!. Việc đại diện các nhóm xã hội dân sự không được đến gặp ông Obama cũng được xếp vào việc khác thường. Vì chả thấy chuyện nhân quyền có mức độ "ép phê" nào cả.

    Một chuyến đi như vậy để đổi lấy việc nhà nước CSVN đặt mua máy bay Boeing của Mỹ với tổng trị giá 11 tỉ Mỹ kim. Chắc không lỗ. Chưa kể Hiệp ước TPP do ông ta đề xướng sẽ có cơ hội lớn được Quốc Hội VN thông qua!.

    Đó là chuyện bên ngoài nước Mỹ. Chuyện bên trong là thái độ của ông với cuộc bầu cử 08.11.2016 sắp tới (vào thời gian đó) còn có nhiều điểm đáng nói hơn.

    Trước khi về Mỹ, trong lần nói chuyện với thanh niên, sinh viên VN, thuộc nhóm thanh niên do Obama thành lập, ông ta đã trả lời họ về việc bầu cử Tổng thống tại Mỹ. Câu trả lời khéo léo vì chỉ nói ra một điều có tính trung dung và thực tế. Đại ý câu nói đó là, tuy thấy cuộc bầu cử có vẻ như rối loạn sao đó, nhưng rồi mọi việc sẽ ổn thỏa.

    Về Mỹ, sau đôi lần gặp hay nói chuyện với báo giới, mức độ đó đã thay đổi, từ trung dung sang thiên vị thấy rõ. Chưa có TT Mỹ nào đã dùng máy bay dành cho TT, đi vận động bầu cử cho người trong đảng của mình. Dù có hỗ trợ cho người thuộc đảng mình, không thể một ông TT đương quyền lại phát biểu, cho rằng, ứng viên đối nghịch với đảng mình không có tư cách để làm Tổng thống!...

    Đến khi ông Trump đắc cử, vào Tòa Bạch Cung gặp Obama. Sau cuộc nói chuyện khá dài, nói với báo giới, ông Obama vẫn còn khéo léo cho rằng, cuộc nói chuyện chỉ có tính thân mật ! -cordial-.. (nhưng, trên TV, cung cách của vị TT đương thời và sẽ là TT thứ 45, cho người có nhận xét, thấy rằng, có cái gì đó cũng không thường - sẽ nói thêm-)

    Đáng lẽ phải "đóng cửa dạy nhau" -sẽ nói thêm, nếu cần thiết- khi đi công du lần chót, tại Đức, TT.Obama trả lời phóng viên, trong cuộc họp báo với bà Thủ Tướng Đức (17.11.16), như sau: “I suspect that there’s not a president in our history that hasn’t been subject to these protests, So, I would not advise people who feel strongly or who are concerned about some of the issues that have been raised during the course of the campaign, I wouldn’t advise them to be silent”
    (Tôi ngờ rằng, không có TT nào trong lịch sử của chúng tôi có liên quan đến những cuộc biểu tình như thế này. Do đó, tôi không khuyên những ai có cảm giác mạnh hoặc những ai có quan tâm đến những sự việc đã xuất hiện trong quá trình tranh cử, tôi không muốn khuyên họ phải im lặng -lược dịch-). Có người hiểu câu trả lời đó theo ý sau: "Tôi nghĩ rằng trong lịch sử của chúng tôi, không có một vị tổng thống nào là không trở thành mục tiêu của những cuộc phản đối như thế này".

    Hiểu theo câu thứ hai, điều đó bớt tệ hại. Nhưng, dù hiểu theo ý nào, câu trả lời không có tính trung dung đúng mức.

    Ông Obama nói thêm: "chuyện bỏ phiếu là quan trọng, chuyện tổ chức là quan trọng, và chuyện được thông tin về các vấn đề cũng quan trọng".

    Hôm thứ hai (14.11.16), sau gần một tuần có kết quả bầu cử, sau nhiều cuộc biểu tình tại Mỹ, có nơi có tính bạo động, ông Obama trả lời với các ký giả như sau: "...Hy vọng sự phản đối đó là lời nhắc nhở rằng, việc bầu cử là hệ trọng và việc bỏ phiếu là cần phải ghi nhận". Tại sao ba ngày sau (17.11) câu nói tương tự lại có thêm cái đuôi "Chuyện được thông tin về các vấn đề cũng quan trọng"?

    Một ông Thượng nghị sĩ như ông Obama, chẳng tiếng tăm gì lắm, mà đắc cử TT, qua mặt ứng cử viên Hillary trong kỳ vận động tranh cử TT lần trước, cũng chẳng phải là tay vừa. Dù có nhiều yếu tố, nhưng yếu tố ăn nói có tính hùng biện của ông Obama, là điều ít người phủ nhận. Vậy, tại sao lại có chuyện nói dư thừa theo kiểu này?

    Thật ra, ông Obama muốn đả kích tính không nghiêm chỉnh của Ông Trump một cách khéo léo, khi ông này dùng tài khoản trên mạng Twitter, trong kỳ tranh cử vừa qua. Obama cũng biện luận rằng, giới truyền thông xã hội có thể làm xói mòn nền dân chủ khi nói: "Nếu chúng ta không nghiêm chỉnh tôn trọng dữ kiện và phân biệt cái gì đúng và cái gì là sai, đặc biệt là trong thời đại truyền thông xã hội khi mà người dân góp nhặt tin tức từ những mảnh thông tin trên mạng... nếu chúng ta không phân biệt được giữa những lý luận nghiêm chỉnh và truyên truyền, thì chúng ta vướng phải rắc rối".

    Hôm 9.12.16, Tổng thống Mỹ Barack Obama ra lệnh xét lại toàn bộ cuộc tấn công mạng nhằm vào quá trình bầu cử tổng thống, khi Quốc hội đang gia tăng áp lực để công chúng hiểu rõ hơn Moscow đã thực sự làm gì nhằm tác động đến quy trình bầu cử.
    Ngày 15.12.16, ông Obama cho hay: "Tôi nghĩ rằng không còn nghi ngờ gì nữa, một khi bất kỳ chính phủ nước ngoài mưu toan tác động đến tính toàn vẹn của cuộc bầu cử Mỹ, chúng tôi cần phải và sẽ hành động, vào thời điểm và địa điểm do chúng tôi chọn." ...rồi "Một số phần của việc đáp trả có thể được công khai, một số khác thì không."... và nhấn mạnh: "Ông Putin cũng nhận biết được thái độ của tôi về chuyện này, vì tôi đã trao đổi với ông ta."


    Ngày 29.12, TT Obama ra lệnh trục xuất 35 người Liên Sô bị tình nghi gián điệp và tịch thu hai khu nhà bị tình nghi đã liên hệ vào việc đột kích tin tặc vào những nhóm chính trị, xảy ra vào ngày bầu cử Tổng thống, ngày 08.11 vừa qua.

    Khoảng 20 ngày nữa, vị Tổng thống tiền nhiệm, Obama sẽ rời tòa Bạch cung. Nhưng, qua sự việc vừa rồi, Obama đã tạo sự khó khăn cho vị Tổng thống sắp tới. Những khó khăn khác sẽ như thế nào, vẫn còn trong phỏng đoán. Nhưng, trước hết, một số Thượng nghị sĩ, dân chủ cũng như Cộng hòa, đã có được sự khuyến khích về một phản ứng cứng rắn với Mạc tư Khoa. Trong đó có Thuợng nghị sĩ McCain.

    Tại sao Obama lại có những hành động đó?. Dĩ nhiên vì quyền lợi nào đó của ông ta (việc này sẽ được nói sau). Nhưng, vấn đề là ông ấy nhìn về cái lợi đó, có tính ngắn hạn hay lâu dài.
    Đến đây, nếu chúng ta thấy ra, các hành động liên tiếp của ông ta, chỉ là những hành động có lợi trong ngắn hạn. Mong sao, đừng có độc giả nào đánh giá cái "pragmatism" của ông ấy là "chủ nghĩa mì ăn liền"!...


    Đặng Quang Chính
    31.12.2016
    15:04
  9. Đĩa sà lách Mỹ quốc (5)
    (Ai là Tổng thống thực dụng)


    Bài 2 có câu viết như sau: "mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!. Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người. Ông Obama là Tổng thống tiền nhiệm nên ông này có kinh nghiệm hơn người đi sau (?) và là "Con lươn" trong trường hợp này?.

    Lần nữa, nhắc lại trường hợp ông Obama đến VN vừa rồi, để dễ thấy sự việc hơn là những trường hợp khác.

    Để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-). Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông.

    Nói nghe có vẻ ngắn gọn, thật ra, đó là một quá trình khá dài.

    Ngày 11-7-1995; TT Bill Clinton, đã tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, thúc đẩy tinh thần hòa giải giữa hai nước cựu thù và cùng nhau hướng tới tương lai, bao gồm cả việc dỡ bỏ lệnh cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương

    Ngày 02.07.2015, Bill Clinton kỷ niêm 20 năm bình thường hóa bang giao.

    Từ ngày Clinton làm TT. Mỹ (1992), TT thứ 42 của Hiệp Chủng quốc, đến thời TT.Obama, TT thứ 44, thời gian tổng cộng là 14 năm. Mười bốn năm dành cho

    một quá trình từ đàm phán thỏa thuận song phương đến đối tác chiến lược và đối tác chiến lược toàn diện. Đến giai đoạn cuối như vừa rồi mà danh sách bán vũ khí sát thương phải chờ sự làm việc của những nhóm cao cấp khác của cả hai nước, cùng duyệt xét những khí cụ sát thương nào cần thiết vào thời điểm nhất định nào đó.

    Nếu chỉ xét riêng cho quá trình này, mọi người như thấy chính phủ Mỹ có một lộ trình làm việc hết sức "nghiêm túc" (chữ dùng của VN hiện nay – thận trọng-) và những cá nhân, những tổ chức cổ súy cho nhân quyền tại VN, cảm thấy an lòng. Đôi khi họ còn hoan nghênh đến quá mức (Một đôi người trong những tổ chức xã hội dân sự tại VN, chẳng hạn ông Ls.Nguyễn Văn Đài và ông Ts. Nguyễn Quang A (1).

    Vào TPP (2) mà ai không thích. Có lợi cho VN mà!. Vì, ít ra, họ thấy thấp thoáng việc bảo vệ nhân quyền là một trong những qui định mà các nước thành viên của Hiệp ước TPP đó phải tôn trọng. Ở Mỹ, trước khi TT.Obama đi VN, có những cuộc hội thảo về VN, có một số người VN tham dự (Như trước đây, khi chính phủ Mỹ tiếp Chủ Tịch/Thủ tướng VN, họ đã mời một số đại diện các đoàn thể, chính đảng người Việt bên Mỹ vào tòa Bạch cung. Chẳng cần biết nội dung cuộc Hội thảo/gặp mặt ra sao, đại diện người Việt có mặt là tốt rồi).

    Khi TT.Mỹ Obama đến VN, tại Hà Nội, các nhân vật thuộc các nhóm tổ chức Xã hội dân sự thấy được những gì?

    Hãy xem qua trang mạng "Luật khoa" bên VN nói về những diễn tiến ấy (3)
    "...Ông (Nguyễn Quang A) khá tin tưởng rằng ông sẽ không bao giờ đến được buổi gặp mặt Tổng thống Obama...nhưng Ông A vẫn quyết định sẽ đi gặp ông Obama. Tôi bước ra khỏi nhà lúc 6:22 sáng. 6:25 tôi bị bắt,” ông kể. Một đội nhân viên an ninh nhà nước nhét ông vào một chiếc xe và đóng rầm cửa lại. Ông Quang A bị cô lập bên trong xe với hai sĩ quan cảnh sát mặc thường phục và một tài xế. Cửa sổ xe có kính màu đen và biển số thì bị che lại. Chiếc xe là một “nhà tù di động”, ông Quang A nói.Họ chở ông A trên xe đi suốt bảy tiếng đồng hồ sau đó, đầu tiên tới Hưng Yên, một thành phố với các ngôi đền chùa cổ kính phía Đông thủ đô (bài gốc viết là phía Tây – ND), và sau đó về lại nhà ông, vừa kịp lúc máy bay của Tổng thống Obama vừa cất cánh để đến địa điểm tiếp theo trong lịch trình”.

    Hai nhà bất đồng chính kiến khác cũng bị chính phủ Việt Nam ngăn chặn theo cách tương tự. Họ không đến được buổi gặp mặt do Sứ quán Hoa Kỳ tổ chức.

    Ông A đã phản ứng ra sao?. Cũng trang mạng đó, có ghi: "Nếu ai có ảnh hưởng gì, họ sẽ đàn áp người đó.” Ông A nói thêm. “Nhưng nếu như nhà chức trách mà khôn ngoan hơn, họ sẽ biết rằng những người biểu tình không muốn lật đổ họ. Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách.”.

    Chúng ta cắt ngang ở đây để thêm lời bình phẩm, có thể ở dạng như thế này: "Tội nghiệp ông A quá!...và tội những nhà Xã hội dân sự khác nhiều hơn!". Ông A bị đàn áp lúc nào khác, người ta không biết ra sao. Nhưng, khi muốn đi gặp TT. Obama mà bị "đàn áp" theo lối chở đi "du lịch" lòng vòng 7 tiếng đồng hồ thì những nhà Xã hội dân sự khác cũng chỉ cầu mong được thế. Trang mạng "Luật khoa" viết: "Vào tháng Ba, một người bạn của ông Quang A, Nguyễn Hữu Vinh, con trai của một quan chức ngành công an, bị tuyên án tù năm năm vì đã cho đăng các bài viết chống chính quyền trên Internet. Ông A nói với giọng đầy ngờ vực “Trang web của anh Vinh gần giống như tạp chí Reader’s Digest. Anh ta chịu án năm năm chỉ vì quản lý một trang web,”

    Nói tội nghiệp ông A vì ông đã đưa ra hai hình ảnh đối chọi với nhau... mà hai hình ảnh này đều do ông ấy tự vẽ. Ông nói: "..Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách". Rồi cũng ông nói với Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski: "Nếu phải biến con người thành món hàng để mặc cả thì tôi chống việc đó!". Ông A, thay mặt những người biểu tình để muốn thương lượng -thương lượng gì, nhân quyền à (?)- ...để thay đổi chính sách gì -chính sách bãi bỏ độc đảng à (?)-. Ai cũng thấy là, dù Mỹ trao đổi này khác với CSVN để đem tù nhân chính trị qua Mỹ, họ làm được vì họ có lợi thế của họ. Còn nhóm Xã hội Dân sự của ông A có lợi thế gì để làm cuộc thương lượng, để thay đổi chính sách với nhà nước VN?!...

    Nói là tội nghiệp ông A vì ông bị "tù" ở trong nước nên làm sao có thể nói gì cho lớn chuyện được. Ông và nhóm Xã hội của ông cũng đã khép mình -dù không muốn- trong khuôn khổ qui định của luật pháp nhà nước nên đành ở vào thế, khiến khá nhiều người cho rằng, những nhóm Xã hội Dân sự (cho đến thời điểm này) chỉ làm lấy có; hay nói đúng hơn, có khi chỉ là làm vật trang điểm cho nhà nước CS, để có hình thức dân chủ mà thôi.

    Còn người Mỹ, họ biết gì về tình trạng nhân quyền ở VN?.

    "Chương về Việt Nam trong báo cáo về nhân quyền năm ngoái (2015) của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có đầy các tường trình về việc các lực lượng an ninh tấn công và đe dọa giới phóng viên". (Trang Luật khoa)

    Việc mở rộng vòng tay, theo lời của ông Bill Clinton, nhân dịp kỷ niệm 20 năm bình thường hóa bang giao, 02.07.2015, là: "“Hai mươi năm trước, thương mại hai nước là 500 triệu đô la Mỹ, nay đã lên tới 35 tỉ đô la Mỹ; Việt Nam vượt Thái Lan để trở thành nhà xuất khẩu hàng đầu của ASEAN vào thị trường Mỹ".

    Lần này, qua chuyến đi của TT.Obama, kết quả ra sao?.(a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5).

    Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!.

    Như vậy, ông TT.Obama cũng là tay thực dụng, không khác cũng chẳng thua TT.Bill Clinton.




    Đặng Quang Chính
    26.12.2016
    21:39



    Ghi chú:

    (1) giải thưởng "Hoa Tulip về Nhân quyền" của Hà Lan
    h..p://www.nhanquyenvn.com/2016/08/nuc-cuoi-chuyen-nguyen-quang-duoc-de-cu-nhan-giai-human-right-tulip.html
    (2) h..ps://en.wikipedia.org/wiki/Trans-Pacific_Partnership
    (3) h..p://luatkhoa.org/2016/06/4852/
  10. Đĩa sà lách Mỹ quốc (4)
    (thực dụng?)


    Chữ "Thực dụng" được nói thêm ở đây, để thấy, người sính dùng nó, tạo nó thành một từ ngữ có tính đặc biệt riêng. Người xem chữ đó có tính "tính cực" lại dễ bị lẫn lộn vì những mục tiêu mà người dùng nó cố tình dùng nó một cách không rõ ràng.

    Trước hết, nói về cảm tưởng của nhiều người đối với chính sách của Mỹ. Với họ, người Mỹ làm việc có kế hoạch tốt và lâu dài. Tóm lại, cái gì của họ cũng nhất. Nhưng, nói ngắn, họ cũng thất bại. Như vụ tấn công Cuba đã được viết trong bài trước.

    Vụ Cuba đã hơn năm mươi năm qua. Chúng ta xem vụ VN như thế nào.

    Nếu cho rằng Mỹ can thiệp vào chiến tranh qua các phái bộ quân sự vào năm 1960, đến năm 1968, họ đã đổi hướng. Họ thực hiện chương trình VN hóa chiến tranh. Tháng 03.1968, Mỹ đơn phương đơn ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra. Cùng những hành động đó, Kissinger đã đại diện chính phủ Mỹ có những cuộc mật đàm riêng với Tàu.

    Trong tám năm (1960-1968) với kinh phí chiến tranh tốn đến hàng ngàn triệu đô đã làm cho con người thực dụng của Kissinger đi đến quyết định chấm dứt cuộc chiến VN (dĩ nhiên, còn nhiều yếu tố khác nữa -cũng đã được nêu ra trong các bài trước-). Đồng thời, thị trường Tàu với khối dân cả gần ngàn triệu đã làm cho ông "đại gia" Mỹ lóa mắt. Chưa kể, giao thương với Tàu lại là cách gián tiếp gây sự sự rạn nứt trong liên hệ giữa Tàu và Nga.

    Thế là tính thực dụng được thi hành triệt để. Nước Mỹ cũng sẵn sàng chấp nhận Tàu có chân trong Liên Hiệp Quốc và xem Đài Loan là một bộ phận của Tàu.

    Họ nghĩ rằng, dân Tàu nghèo, khi bắt đầu giao thương với Mỹ, sẽ trở thành một nhà máy không lồ, với số công nhân dồi dào, giá lương rẻ mạt. Những công nhân này sẽ mua sắm tối đa. Và người Tàu cứ làm thuê, cứ mua cứ sắm; cứ lệ thuộc vào nước Mỹ về kinh tế.

    Thực tế không như họ tính. Chỉ những năm gần đây, sự tiêu thụ của người Tàu mới tăng đáng kể. Sau nhiều năm dài, chỉ làm việc và thắt lưng buộc bụng; hơn nữa, lại có tài "nhái" hàng, nước Tàu đã có sự phát triển ngoài dự đoán của họ. (Ngoài ra, còn nhiều yếu tố khác như TT.Trump đã nêu -rõ hơn nữa là nội dung của cuốn sách "Chết bởi Trung Quốc"-). Người Tàu hiện là chủ nợ của Mỹ.

    Kinh tế Tàu phát triển, dĩ nhiên, họ cũng sẵn sàng tăng cường sức mạnh quân sự, để bảo vệ những thành quả kinh tế của họ. Đồng thời, khi quân lực lớn mạnh, họ muốn bành trướng ảnh hưởng của họ ra khắp nơi. Tàu hiện nay trở thành một đối thủ đáng kể của Mỹ. Con cọp ngủ yên lâu nay đã thức giấc!

    Bây giờ, người Mỹ muốn đổi trục sang Châu Á. Họ muốn lôi kéo VN vào cuộc chơi mới. Rõ ràng, cái lối "Pragmatism" của họ đã đưa họ đi quanh một một con đường vòng. Một con đường vòng, tuy thấy có lợi trước mặt (qua các trào TT Mỹ từ Clinton đến nay) nhưng về lâu dài, đã khiến bạn bè năm châu bớt tin cậy. Họ không còn tin tưởng nhiều nơi sức mạnh của Mỹ như trước đây...và họ không còn tin nơi "lý tưởng Cộng hòa" của Mỹ quốc; cái lý tưởng Tự do, công bằng, bác ái, mà nước Mỹ từng hô hào, tán dương, khi Mỹ vừa thoát khỏi vòng lệ thuộc Anh Quốc.




    Đặng Quang Chính
    21.12.2016
    13:56
  11. Dẫn nhập:

    – Nói là “chuyện” vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
    – “chuyện dài”: khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
    – Như tựa đề: “sà lách”, nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung…nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
    – Nói là “sà lách” nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác…hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.

    --------------------------------------

    Đĩa sà lách Mỹ quốc (3)
    (Thực dụng?)


    Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?. Đây là câu hỏi trong phần kết luận của bài trước.

    Trước khi trả lời, chúng ta xem qua phần dưới đây để biết thế nào là "thực dụng".

    Trong miền Nam, trước năm 1975, đặc biệt trong những năm 1960, ít người nghe nói đến hai chữ "thực dụng". Nói gì đến hai chữ "chủ nghĩa thực dụng" và nhất là thêm vào sau đó chữ: "Mỹ". Nhưng từ khi có cuộc tiếp xúc ngầm giữa Kissinger và Tàu cộng được phát hiện, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được người ta biết đến nhiều hơn. Sau đó một thời gian dài, nhất là sau khi có nhiều người VN định cư tại Mỹ, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được một số tác giả cho nó tương đương theo cách gọi của họ là: chủ nghĩa "mì ăn liền"!

    Ai muốn tìm hiểu nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" là gì, theo cách khoa bảng, cứ vào link cuối bài (1) sẽ rõ như thế nào. Nhưng, nên để ý rằng, nội dung link đó nhằm nói về chữ "pragmatism" -theo trang đó, dịch ra tiếng Việt, có nghĩa là: "chủ nghĩa thực dụng"-. Còn nếu xem link (2) nội dung sẽ nói về "Utilitarianism" –theo Google, chữ này được dịch là "chủ nghĩa thực dụng". Nghĩa là, theo nghĩa tiếng Việt, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" có thể dùng cho cả hai chữ "Pragmatism" và "Utilitariansim"(!). Theo Dictionary Cambridge, online, hai chữ đó được định nghĩa xem ra hơi tương tự, nhưng chữ "Utilitarianism" có vẻ là một hệ thống tư tưởng (suy nghĩ) hơn là tính chất giải quyết một vấn đề của chữ "Pragmatism".

    Như nói trên, người dùng chủ nghĩa "Mì ăn liền" có lẽ không rõ sự khác biệt, hoặc ý của họ cho rằng, đó là nội dung của chữ "Pragmatism" (?).

    Dõi theo đường lối, chính sách của Mỹ, từ sau Đệ nhị thế chiến đến nay, chúng ta sẽ phân định là, họ theo cách "Pragmatism" hay "Utilitarianism".

    Chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ. Kế hoạch lật đổ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961.

    - Việc tấn công vào các công ty Mỹ và những lợi ích của Mỹ ở Cuba, những luận điệu chống Mỹ của ông Fildel, và việc Cuba có khuynh hướng tiến tới một quan hệ gần hơn với Liên Sô, đã khiến các quan chức Mỹ kết luận rằng nhà lãnh đạo Cuba này là mối đe dọa đến những lợi ích của Mỹ ở Tây Bán Cầu. Hay cũng có thể bắt nguồn từ nỗi ám ảnh chung của giới chính trị nước Mỹ thời Chiến tranh lạnh (sau năm 1945) rằng "Cộng sản sẽ thay thế chủ nghĩa đế quốc thống trị thế giới".

    - Nếu mong tìm lấy nguồn lợi kinh tế thì Mỹ sẽ được gì? (dầu lọc của Cuba chiếm 15% giá trị xuất khẩu và mía chiếm 25% ... và những tài nguyên khác chiếm tỉ lệ xuất khẩu thấp hơn)

    Chúng ta thấy rằng, nguyên do (1) có động cơ mạnh hơn là nguyên do thứ (2). Nhưng, nếu thực hiện được mục tiêu thứ nhất, để chiếm luôn lợi thế của nguyên do thứ hai đó; tất cả đều là mục đích của Mỹ trong việc muốn lật đổ chính quyền của Fidel Castro. Còn nỗi ám ảnh của Chủ nghĩa Cộng sản, không là phải không có...nhưng vào thời điểm đó đã không còn mạnh lắm ( chủ nghĩa McCarthy ra đời năm 1950 liên quan đến chủ trương của McCarthy đã sớm được áp dụng cho những hoạt động chống cộng) (4)

    Việc tấn công Vịnh Con Heo (1961) nói trên bị thất bại.

    Sau sự kiện bãi biển Playa Girón, chính sách khống chế và phong tỏa của Mỹ đối với Cuba càng ngặt nghèo hơn. Ngoài việc cấm vận mậu dịch toàn diện, Washington tiếp tục sử dụng biện pháp cô lập để ngăn chặn sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản kiểu Fidel ở Mỹ Latinh và không từ bỏ ý định can thiệp vũ trang (5)

    Để đối phó sự phong tỏa đó, Cuba nhờ cậy sự giúp đỡ của Liên Sô. Liên Sô, do những căng thẳng khác với Mỹ, thêm vào sự cầu cạnh của Cuba, đã đi đến quyết định táo bạo.

    Tháng 06.1962, Liên Sô quyết định đem tên lửa và đầu đạn hạt nhân sang Cuba. Giữa tháng 08.1962, tình báo Mỹ bắt đầu có những thông tin về việc đó. Ngày 28.10, cả hai nước Mỹ và Liên Xô có những thỏa thuận tương nhượng nên một cuốn chiến tranh hạt nhân đã không xảy ra.

    Tổng quát mà nói, chúng ta có thể cho rằng, vụ đánh chiếm Cuba Vịnh Con Heo có ý nghĩa một "Utilitarianism", còn vụ Mỹ và Liên Sô thỏa thuận tháo gỡ tên lửa và đầu đạn hạt nhân của hai bên, có tính cách là "Pragmatism".

    Tại Việt Nam, Quân Giải phóng Miền Nam đã được thành lập ngày 15 tháng 2 năm 1961. Quân đội này thuộc Mặt Trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, một bộ phận bù nhìn do chính quyền CS miền Bắc dựng nên. Đó là hậu quả của một sự can thiệp lâu dài, do phía Mỹ tạo nên. Nói đúng hơn, dù không có sự can thiệp của Mỹ, một dạng khác của cuộc chiến giữa hai miền Bắc-Nam Việt Nam cũng xảy ra. Bởi miền Bắc chịu ảnh hưởng quá sâu đậm của Liên Sô và Tàu Cộng. Tuy nhiên, phía Mỹ, từ giữa năm 1956, đã đặt ở Sài Gòn bốn phái đoàn: MAAG, TRIM, CATO, TERM và đến năm 1960 thêm hai phái đoàn: MSU và USOM. Riêng phái đoàn quân sự MAAG, năm 1954 có 200 cố vấn và nhân viên, đến năm 1960, con số đó đã lên đến gần 2.000 trong đó có 800 cố vấn quân sự (6).

    Nhưng, vào đầu năm 1961, Mỹ không còn can thiệp bằng cách đưa vào miền Nam các phái đoàn cố vấn, như những năm trước đó. Tổng thống Kennedy tuyên bố: "Bây giờ đây, chúng ta có một vấn đề là phải làm cho thế giới tin vào sức mạnh của chúng ta, mà Việt Nam chính là nơi để thực hiện điều đó."(7). Đó là một tiến trình kéo dài, không những từ những năm khi chính quyền thực dân Pháp còn hiện diện tại VN, mà còn vì sự khẳng định của Tổng thống Kenedy vào năm 1956: "“Nếu chúng ta không phải là cha mẹ của nước Việt Nam bé nhỏ [chỉ Việt Nam Cộng hòa] thì chắc chắn chúng ta cũng là cha mẹ đỡ đầu của nó. Chúng ta là chủ tọa khi nó ra đời, chúng ta viện trợ để nó sống, chúng ta giúp định hình tương lai của nó (…). Đó là con đẻ của chúng ta - chúng ta không thể bỏ rơi nó, chúng ta không thể không biết tới những nhu cầu của nó (8).

    Chính quyền miền Nam VN đã bị kẹt vào một thế khó tiến, thoái. Người Pháp tỏ ra ít có nhiệt tình với chính phủ Quốc gia Việt Nam mới ra đời, còn người Mỹ chế giễu Pháp là "thực dân tuyệt vọng". Đáp lại, phía Pháp nhận định là Mỹ quá ngây thơ, và một người Pháp đã nói thẳng là "những người Mỹ ưa lo chuyện người khác, ngây thơ vô phương cứu chữa, tin tưởng rằng khi quân đội Pháp rút lui, mọi người sẽ thấy nền độc lập của người Việt xuất hiện." Rõ ràng đây là một câu nói chế giễu nhưng nó lại chính xác vì những người Mỹ khá ngây thơ và ấu trĩ khi họ mới đến Việt Nam (9)

    Người Mỹ có kinh nghiệm thành công qua cuộc đảo chính ở Guatemala 1954. Họ thất bại vụ tấn công Cuba 1961. Nhưng, họ cho rằng, họ vẫn có thế mạnh sau vụ điều đình Liên Sô thu hồi tên lửa tại Cuba (1962). Do đó, dù không "ngây thơ" hay "ấu trĩ" nhưng họ chủ quan quá mức nơi sức mạnh quân sự của họ. Khi đưa lực lượng Thủy quân lục chiến lên Đà Nẵng (1965), họ tưởng sự can thiệp thuần túy bằng sức mạnh quân sự sẽ giải quyết tốt đẹp cuộc chiến ở VN

    Chính quyền VN lại trong thế tiến thoái, lưỡng nan lần nữa, khi chủ nghĩa thực dụng do Kissinger, cố vấn an ninh quốc gia, khởi xướng, đã tạo ảnh hưởng mạnh nơi chính quyền Mỹ, thời Tổng thống Nixon. Năm 1968, Mỹ thực hiện chính sách VN hóa chiến tranh.

    - Ngày 31 tháng 3 năm 1968, Tổng thống Mỹ Johnson tuyên bố đơn phương ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra

    - Từ ngày đó đến ngày 18.12.1972, hai bên Bắc VN và Mỹ vừa đánh vừa đàm. Chiến dịch 12 ngày đêm oanh kích miền Bắc của không lực Hoa kỳ, bắt đầu từ ngày 18.12 đến ngày 30.12.72, đã làm miền Bắc gửi thông điệp đầu hàng (hồ sơ giải mật sau chiến tranh mới đề cập đến điều này) nhưng cấp có thẩm quyền của Mỹ ở miền Nam VN không trình lại điều này cho chính phủ Mỹ biết.

    - Cuối cùng, Hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
    - Trong những năm còn lại (1973-1975) Quốc hội Hoa Kỳ đã ra nghị quyết không cho phép đưa lực lượng vũ trang trở lại Đông Dương mà không được phép của Quốc hội và quy định khuôn khổ viện trợ cho Việt Nam Cộng hòa.

    Miền Nam VN thất trận vào ngày 30.04.75, do sự bỏ rơi đồng minh của chính phủ Hoa Kỳ.

    Thời gian 14 năm (từ năm 1961, khi Mỹ chính thức can thiệp đến khi miền Nam thất trận, 30.04.1975) là thời gian đủ dài để những suy tính của đôi bên có cơ hội thực thi. Nếu đó là tính toán chiến lược của Mỹ, ta có thể dùng chữ "Utilitarianism". Nhưng thực tế cho thấy, chỉ khi chính quyền Mỹ bị ảnh hưởng bởi thuyết thực dụng của cố vấn Kissinger, mọi việc đã đổi khác. Nhất là sau khi Tàu và Mỹ đã bắt đầu có được sự thỏa hiệp với nhau. Cái giai đoạn ngắn ngủi đó có thể diễn tả là "Pragmatism".

    Tóm lại, dù chữ nào đã được dùng ở đây, cái lý tưởng "Cộng hòa" của người Mỹ, khi bắt đầu được độc lập, tách khỏi ảnh hưởng của người Anh, đã lần hồi bị suy thoái. Mọi suy tính dựa trên kinh tế của những chính quyền Mỹ, từ thời Nixon trở về sau, đã càng ngày lấn át những lý tưởng dân chủ, công bằng và bác ái. Đặc biệt từ thời Tổng Thống Bill Clinton!



    Đặng Quang Chính
    12.12.2016
    23:09



    Ghi chú:

    (1)h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_th%E1%BB%B1c_d%E1%BB%A5ng
    (2) h..ps://en.wikipedia.org/wiki/Utilitarianism
    (3) h..p://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/pragmatism
    h..p://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/utilitarianism
    (4) h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Joseph_McCarthy
    (5) h..ps://www.vanhoanghean.com.vn/chuyen-muc-goc-nhin-van-hoa/nhin-ra-the-gioi/khung-hoang-ten-lua-cuba-nhung-dieu-chua-biet
    (6)h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A1_tr%C3%ACnh_can_thi%E1%BB%87p_c%E1%BB%A7a_M%E1%BB%B9_v%C3%A0o_Vi%E1%BB%87t_Nam_(1948-1975)
    (7) Link trên
    (8) Link trên
    (9) Link trên



    Để tìm hiểu rõ hơn về "Chủ nghĩa thực dụng", người đọc có thể vào Link dưới đây để xem thêm.

    https://trantruongsa.wordpress.com/2015/07/17/chu-nghia-thuc-dung-my/


    Tốt nhất là qua hai chữ "Utilitarianism" và "Pragmatism", dùng Google, ta sẽ có cái nhìn rộng hơn nữa.
  12. Thế giới của em


    Em đài các bên ngoài ai cũng thấy
    Dáng thon dài ai ai thấy cũng mê
    Mặt thanh tú mắt môi đều xinh xắn
    Miệng nói cười trông duyên dáng làm sao!

    Nét đoan trang ẩn đâu đó ai hay!
    Nguồn kiến thức tiếp thu hoài không cạn
    Lòng nhân ái hưởng của cha lẫn mẹ
    Cư xử với người lịch thiệp đàng hoàng

    Nhìn qua em một suối nguồn sức sống
    Thể dục điều hòa sinh khí tự nhiên
    Bọc quanh em nguồn năng lượng vững bền
    Từ tâm khảm gợi anh tượng thần Venus!

    Anh chợt muốn hôn lên khuôn mặt đó
    Hớp vào hồn sức sống của tình yêu
    Muốn mơn trớ trên đôi gò bồng đảo
    Vục mặt sâu vào đen thẳm hư không!

    Ôi!...thế giới thần tiên sao huyền ảo




    Đặng Quang Chính
    23.12.2016
    20:44
  13. Đĩa sà lách Mỹ quốc
    (Tổng thống thực dụng)


    Kết luận của bài viết "Đĩa sà lách Mỹ quốc" tình cờ phù hợp với một trong các nội dung của cuộc họp báo của Tổng Thống Obama ngày 14.11.2016 (1)

    Trong cuộc họp báo, trước khi đi chuyến công du cuối và là cuộc họp đầu tiên, sau khi ông Trump trở thành người kế nhiệm, ông Obama có nhận xét về ông Trump như sau: « Tôi nghĩ ông ấy không phải là một người vì lý tưởng, đó là một con người thực dụng. Và điều này có thể giúp tổng thống tân cử nếu ông ấy có những người tốt quanh mình và nếu ông Trump có được một ý tưởng về mục tiêu muốn hướng tới về phía trước..."

    Chúng ta có thể nói ngay ra rằng: "đúng là mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!.

    Để rõ hơn nhận xét trên, ta quay lại một đoạn ngắn lịch sử của khoảng 50 năm trước đây (không cần lâu hơn nữa).
    Năm 1961, Tổng thống Mỹ John F. Kennedy đưa ra một phát biểu hùng hồn và có sức truyền cảm nhất về cam kết dân chủ của Mỹ "Chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, mang bất kỳ gánh nặng nào, đương đầu với bất kỳ khó khăn nào, ủng hộ bất kỳ người bạn nào, chống đối bất kỳ kẻ thù nào để bảo đảm sự tồn tại và thành công của tự do" (2).

    Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó nên sự kiện Vịnh Con Heo, nhằm lật độ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961, chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ.

    Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó, nên một Tổng thống đồng minh, ông Ngô đình Diệm, vì chống đối, không để quân Mỹ can thiệp trực tiếp bằng quân sự, nên đã bị giết (ở đây, nên nói thêm một ít. Các tướng lãnh bị mua chuộc, sợ bị một cuộc phản đảo chánh -như thời 11.11.1960- nên đã tự họ tạo nên một việc đã rồi, đối với chính quyền Mỹ).

    Nhưng sự "hung hăng" đó đã khựng lại khi xảy ra cuộc đối đầu giữa Liên Xô, Cuba với Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 1962. Vụ khủng hoảng tại Cuba đã được giải quyết khi Liên Sô đã tháo gỡ các tên lửa của họ. Đó là mặt nổi. Thật ra, Mỹ cũng đã tháo gỡ tên lửa của họ tại Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra, sau khi TT. Kenedy đọc diễn văn loan báo việc khám phá tên lửa của Liên Sô và kế hoạch của chính phủ Hoa Kỳ, họ đã biết thêm về phản ứng của Trung Quốc. Chỉ hai ngày sau khi Kennedy đọc bài diễn văn, tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc thông báo rằng "650.000.000 người Trung Hoa, nam và nữ sát cánh cùng nhân dân Cuba" (3)

    Tại đây, chúng ta nói thêm để rõ hơn về một số luận điểm của một số giới chức Mỹ, khi họ không hiểu sao cuộc chiến tại VN chỉ được "đánh mà không thắng". Luận điểm này được suy luận lung tung của những người Việt, những người cho rằng, cách họ nhìn về đường lối của người Mỹ là đúng nhất. Cuba là một vùng đất cách xa Liên Sô và nhất là Tàu. Thế mà khi muốn gây khó khăn cho Mỹ, Liên Sô đã đưa tên lửa đến Cuba. Khi Liên Sô có căng thẳng với Mỹ, Tàu đã muốn nhảy vào, chung sức với Liên Sô để đánh Mỹ. Nói chi là Việt Nam, nếu sau năm 1965 (Mỹ đổ bộ lên Đà Nẵng) Mỹ-Việt, muốn đưa chiến tranh ra Bắc để dứt điểm cuộc chiến, có lẽ cả Tàu và Liên Sô không thể đứng ngoài (đó là nhận định của giới chức phụ trách quốc phòng trong Tòa Bạch Ốc). Có lẽ một nước Mỹ mà chọi với hai nước (đều có bom nguyên tử) chắc không chết cũng què!...

    Từ nhận định "không chết cũng què", cộng thêm những diễn tiến không thuận lợi trên chiến trường, đã làm cuộc chiến VN kéo dài ngoài ý mong đợi của chính quyền và nhất là dân Mỹ. Vì thấm đòn của cuộc chiến (chi hàng trăm triệu/ngày vào cuộc chiến đó) lại có những sự thỏa thuận ngầm cho việc thương lượng với Tàu, nên khi đã nhận được điện thư đầu hàng của Bắc Việt vào năm 1972, lãnh đạo của Tòa Bạch Ốc đã làm ngơ.

    Chúng ta nên nhớ lại là, chính sách VN hóa chiến tranh đã được thực hiện từ năm 1968, dưới thời Tổng thống Richard Nixon. Cuối cùng, vào năm 1973, lệnh ngưng bắn do Henry Kissinger, cố vấn an ninh của chính quyền Nixon, thay mặt Hoa Kỳ, tiến hành đàm phán đã được ký kết (4)

    Từ đó về sau, nhất là từ thời Clinton, để vực dậy nền kinh tế suy thoái, nước Mỹ đã từ bỏ "chủ nghĩa anh hùng" của Kenedy, đi dần sang khuynh hướng thực dụng; đặt nặng vấn đề kinh tế hơn là lý tưởng "Cộng hòa" của thuở mới lập quốc.

    Nói tổng quát, để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-) Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông. Nói ngắn gọn, Mỹ đã đạt được các điểm sau qua lần đến thăm VN của TT.Obama: (a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5). Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!.

    Bảng hạch toán sơ lược như thế đã đủ để thấy tính cách thực dụng của chính quyền Obama!. Đúng là "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài" (Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người).

    Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?.

    Bài tới sẽ nói tiếp.





    Đặng Quang Chính
    19.11.2016
    11:23



    Ghi chú:
    (1) h..ps://mg.mail.yahoo.com...uuhr71anhuh#7605247516
    (2) h..p://vnexpress.net/tin-...ald-trump-3499277.html
    (3) h..ps://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_ho%E1%BA%A3ng_t%C3%AAn_l%E1%BB%ADa_Cuba
    (4) h..p://nghiencuuquocte.org/2014/08/15/khai-quat-lich-su-ch-13-nhung-thap-nien-cua-su-thay-doi-1960-1980/
    (5) h..p://www.bbc.com/vietna...a_vietnam_visit_timing
  14. Thiên đường hoàng hôn


    Hoàng hôn xuống!…
    Em ơi!…trời đang chìm dần tối
    Gặp hôm nay cách biệt sẽ dần xa
    Mai đôi ngã bao giờ ta gặp lại

    Trời lạnh quá!…
    Anh ơi!…nhiệt căng tràn sức sống
    Hai thân xác hai tâm hồn quyện một
    Tưởng thiên thu sẽ chẳng tách lìa đôi

    Ôi tạo hóa!…
    Trời ơi!…con tạo xoay vần mãi
    Cả triệu năm từ hạt bụi thành người
    Khi biến thể lại trở về cát bụi

    Tình yêu đó!…
    Hỡi ôi!…xoay vần thành bất tử
    Dệt trời bao la, dệt nên gấm hoa
    Lúc tan rã chia tay thành ly biệt

    Bình minh lên!…
    Hỡi trời!…sao đoạn lìa chia cắt
    Một đêm vui hai đứa sống thần tiên
    Còn mãi nhớ cái thiên đường hạ giới




    Đặng Quang Chính
    26.11.2016
    15:30
  15. Thú vui người cao niên


    Vào lớp học cứ tưởng mình già chát!
    Nào ai ngờ có hai bạn còn gân
    Một bạn nhỏ hơn tôi đến hai tuổi
    Bạn kia cùng độ lệch nhưng chẳn bảy mươi

    Vào phòng thể dục của trường cũng cùng suy nghĩ
    Cứ tưởng mình tập lâu nhất hơn người
    Nào ngờ gặp đúng hai kiện tướng
    Bà "cúp thùng thiếc"(*) vẫn tập tỉnh bơ
    Anh kia hai tròng mắt kiếng tối thui
    Dựng cây gậy cạnh bên, anh chạy, đi, thoải mái

    Cuối tuần thỉnh thoảng xem triển lãm
    Hình ảnh trong tranh khác gì cảnh đời thường
    Đôi lúc nghe phê bình chuyện văn chương người khác
    Chuyện giấy mực và xã hội thực tế khác gì nhau

    Nhưng có chuyện không hẳn là vui thú
    có lẽ là chuyện buồn vươn vấn mãi không thôi
    Người cao tuổi khi rảnh lo cho cháu
    huớng dẫn những người con yêu dấu...
    trở lại quê hương xây dựng đất nước nay mai
    nhưng sẽ không cản trở vì đập rồi mới xây được tốt!

    Đúng là không vui thú!...
    Chuyện làm sao vui khi nước nhà không ổn định
    Ngàn năm xưa lệ thuộc đã qua đi
    Nhưng một ngàn năm nữa cho những lớp người thừa kế
    Lớp người sẽ ra đi sẽ không còn gì để nói
    Nhưng những thế hệ sắp tới kia sẽ nhận được những gì...?!




    Đặng Quang Chính
    Vallhall Arena 24.11
    26.11.2016
    11:32




    Ghi chú:
    (*) lưng còng gần như nằm ngang