Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Thuyết âm mưu : ông Trọng tái xuất, nhưng còn sống hay đã chết ?
    Tác giả: Bùi Quang Vơm Nguồn: Báo Thông Luận Ngày đăng: 2019-05-21
    [​IMG]
    Đây hình như là câu hỏi của tất cả những người quan tâm tới sự kiện chính trị cả ở trong nước lẫn ngoài nước, cả của người Việt lẫn những người ngoại quốc.
    Nhưng câu trả lời thì vẫn chưa có, và chắc chắn sẽ không có, vì sau khi tái xuất hiện ngày 14/5, mặc dù, người ta thấy rõ ràng là ông chưa chết, nhưng còn sống hay không thì không ai trả lời được, vì nhiều lý do :
    Một là, ai cũng thấy trên tay trái ông, xuất hiện chiếc đồng hồ điện tử theo dõi nhịp tim, huyết áp và diễn biến thể trạng của ông, trên ngực bên trái, dưới lớp áo sơ mi, người ta thấy hình một chiếc hộp vuông, mà các nhà chuyên gia cho rằng đó là thiết bị trợ tim, nó giúp giữ cho mạch đập nhịp tim lúc bình thường và tạo xung lực kích thích tim đập nhân tạo trong trường hợp tim ông Trọng ngừng đột ngột.
    Điều này xác nhận sự cố tai biến tại Kiên Giang là có thật. Nghĩa là sức khỏe của ông có "vấn đề", mà "vấn đề" ở cái tuổi 75 với hai chức trách siêu nặng trên người, thì không chết thật, mới là chuyện lạ. Nghĩa là sống như chết.
    Giống như chuyện Khổng Minh chết vì ôm quá nhiều chức trách, dù cố dâng sao giải hạn, ông Trọng có thể "đi" bất cứ lúc nào, không ai biết được.
    Hai là, dù rõ ràng ông chưa chết, nhưng ông sẽ phải rời bỏ chiến trường, hoặc để chữa bệnh, hoặc để tránh một cái chết do sự trừng phạt của một bàn tay ác độc nào đấy. Nên ông sống mà cũng như chết rồi.
    Bàn tay ác độc nào ?
    Người ta nghi chuyện tai biến tại Kiên Giang có bàn tay của cha con ông Dũng ! Nhưng không có chuyện đó !
    - Vì Kiên Giang là "căn cứ địa" của cha con ông Dũng, người được dư luận khẳng định là kẻ "không đội chung trời" với ông Trọng.
    Có một quy tắc được xem như định luât là : "Không một sự kiện nào không để lại dấu vết, trừ phi sự kiện đó không diễn ra. Không có một việc làm nào không bị phát hiện, trừ phi việc đó không được làm". Ông Dũng và ông kĩ sư Nguyễn Thanh Nghị không thể không biết định luật đó.
    Không ai đưa kẻ thù đến nhà mình để giết, nếu không muốn sẽ cùng chết, thậm chí với trường hợp giết Tổng bí thư - Chủ tịch nước, tức là giết một Hoàng đế, thì còn phải chết nhiều kiếp, nhiều đời sau nữa, vì thành chuyện sẽ được chép lại trong Việt sử.
    - Vì trên thực tế, đang có chuyện ngược chiều, có vẻ ông Trọng đang tìm cách khôi phục uy tín và quan hệ với ông Dũng :
    Người ta không thể không thấy rẩt rõ rằng gần một năm nay, sự xuất hiện của ông Dũng đầy lên trên mặt báo : ông Dũng dự lễ khánhh thành cầu xuyên biển dài nhất Đông Nam Á ở Hải Phòng, ông Dũng ngồi cạnh Lê Thanh Hải, Lê Hồng Anh tại lễ kỷ niêm Quân Khu 9, ông Dũng gặp và ôm hôn ông Nguyễn Thiện Nhân khi nhận huy hiệu 50 năm tuổi đảng, ông Dũng cùng lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh dâng hương đài Liệt sĩ, ông Dũng đứng hàng đầu trong lễ tang ông Đồng Sĩ Nguyên, ông Dũng đứng hàng đầu trong tang lễ ông Đỗ Mười, ông Dũng ngồi hàng ghế đầu bên cạnh ông Nông Đức Mạnh trong Hội nghị gặp các cựu lãnh đạo cao cấp, ông Dũng cười trong Lễ tang ông Lê Đức Anh, có là một hành vi bất kính với vong linh một vị mà ông luôn bị gọi là "bố nuôi" không ?
    Khi lách mình từ phía sau để cười rất tươi, bắt tay ông Nông Đức Mạnh, người ta biết chắc chắn rằng sau đó ông Trọng sẽ cũng bắt tay ông Dũng với cùng nụ cười (chả lẽ quay gót đi và làm mặt lạnh ?). Dù báo tránh đưa vì một lý do nào đó, thì cả hội trường cũng sẽ đã chứng kiến : "Làm gì có thù oán nào" !
    Không phải là ngẫu nhiên, sự xuất hiện của ông Dũng tăng mật độ một cách khác thường, song song với cách thức truyền thông ngày càng công khai bộc lộ thái độ quyết liệt hơn với Trung Quốc :
    - Từ đầu năm 2018, khi nhắc đến các vụ đâm chìm, cướp phá ngư dân Việt Nam, truyền thông chính thống đã không dùng chữ "tàu lạ" mà gọi thẳng tàu Trung Quốc. Đặc biệt gần đây, bà Lê Thị Thu Hằng nêu đích danh "không phải Hải cảnh Trung Quốc cứu ngư dân Quảng Nam mà là do Tuần duyên biển Việt Nam cứu và đưa về Đà Nẵng", đồng thời Bộ Ngoại giao Việt Nam gửi công hàm tới Đại sứ Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
    - Lễ kỷ niệm 112 năm ngày sinh của cố Tổng bí thư Lê Duẩn lần đầu tiên được báo chí rầm rộ đưa tin như một sự kiện quan trọng, như cố tình nhắc lại sự kiện ông Duẩn kiên quyết đưa vào Hiến Pháp 1980 rằng : "Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hòa bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Campuchia" và ông luôn khẳng định : bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc là kẻ thù số 1 của nhân dân Việt Nam.
    - Vụ Giàn khoan Đông Phương của Tàu đưa vào khai thác tại trên vùng chồng lấn Vịnh Bắc Bộ, Việt Nam đã gửi công hàm phản đối và khẳng định lại việc Trung Quốc vi phạm chủ quyền của Việt Nam.
    - Cảnh sát kiểm ngư Việt Nam ngày 08/04, lần đầu tiên ép đuổi hai tàu cá Trung Quốc phải cắt lưới bỏ chạy khỏi lãnh phận biển Việt Nam.
    - Sự xuất hiện của Trương Hòa Bình, một kỹ sư thủy lợi không một ngày hành nghề, tiến thân từ một cảnh sát điều tra, leo tới thứ trưởng Bộ công an, rồi từ Chánh án Tòa án tối cao, trở thành ủy viên Bộ Chính trị và nhảy sang làm Phó thủ tướng thường trực, là một người được dư luận xác nhận là con rơi của ông cố Tổng bí thư Lê Duẩn với bà Nguyễn Thị Một, vợ ông Trương văn Ba, thư ký riêng của ông Duẩn trong những năm ông Duẩn nằm hầm hoạt động bí mật.. Ông Trương Hòa Bình được chuẩn bị vào ghế Thủ tướng, cho phương án Tổng bí thư là một người miền Bắc. Việc thăng tiến kỳ lạ của con đẻ kẻ thù số một cuả Bắc Kinh cho thấy thế áp đảo của phe chống Tàu.
    - Ông Phạm Bình Minh ngay từ Đại hội 12 đã vào Bộ Chính trị và còn lên phó thủ tướng dưới thời ông Dũng là cú vượt mặt Trung Quốc. Ai cũng biết mối thù không đội chung trời của ông Minh với Trung Nam Hải. Ông này đứng thứ ba trên danh sách kế cận Thủ tướng, sau ông Trương Hòa Bình.
    Dễ hình dung một chính phủ mà ông Trương Hòa Bình hoặc ông Phạm Bình Minh làm thủ tướng, thì ảnh hưởng của Trung Quốc và mối quan hệ Việt-Trung sẽ ra sao ? Có cần phải kiện Bắc Kinh ra PCA (Permanent Court of Arbitration - Tòa thường trực quốc tế) mới là công khai đối kháng với Trung Nam Hải không ?
    - Trong lễ kỷ niệm 40 năm, Cuộc chiến biên giới năm 1979 lần đầu tiên đã được gọi đích danh là "cuộc chiến tranh xâm lược của quân bành trướng Trung Quốc".
    - Ông Dũng, bị hạ bệ vì yếu kém quản lý kinh tế và dính chuyện tham nhũng, nhưng ông Dũng là người thứ hai, sau ông Võ Văn Kiệt đại diện khối bí thư các tỉnh miền Nam, những tỉnh còn đứng ngoài vòng kiểm soát của Trung Quốc. Người ta còn nhớ, ngay sau đám tang do cái chết đột ngột đầy bí ẩn của ông Võ Văn Kiệt, các báo Thanh niên, Tuổi trẻ, Pháp luật, Người Lao động đồng loạt dẫn lời ông Dũng : "phải bằng mọi cách xiết chặt hơn nữa mối quan hệ Việt-Mỹ". Ông Dũng cũng là người Việt Nam cao cấp nhất tuyên bố trước quốc tế tại Singapore, rằng Việt Nam không đổi chủ quyền lấy tình hữu nghị viển vông".
    - Thêm nữa, thông thường, lãnh đạo chỉ chọn địa phương đang có thành tích, đến thăm để tôn vinh, để đọc đít-cua khen ngợi, dạo nhạc cho một cú cất nhắc tương lai. Không có Lãnh đạo đi thăm một địa phương trước khi bắt bỏ tù người lãnh đạo cao nhất của địa phương cùng cha và em gái của anh ta. Một tuần trước đó, đã có tin vỉa hè : "Nghị sắp ra Hà Nội" ! Chuyến thăm của ông Trọng tới Kiên Giang là một chỉ dấu công khai thái độ thách thức với Bắc Kinh và là một chứng tỏ lập trường dứt khoát của ông Trọng.
    - Cũng có một phỏng đoán rằng : không có tai biến nào cả, tất cả chỉ là một vở diễn đã được lên kế hoạch để ông Trọng tránh mặt ông Tập. Nếu đi dự Hội nghị thượng đỉnh "Một vành đai, một con đường" tại Bắc kinh ngày 26/04/2019, ông Trọng tất phải trình ông Tập kế hoạch chuyến đi Mỹ, và, nếu có chuyện nâng cấp mối quan hệ đối tác toàn diện hiện nay lên "đối tác chiến lược toàn diện", thì ông Trọng sẽ lĩnh án tử ngay lập tức, nghĩa là tai biến não sẽ xảy ra ngay trên đất Trung Quốc. Vì đấy là việc phản bội Trung Quốc, phản bội chủ nghĩa xã hội, mà nói khác đi là lừa dối, thì sau đó cũng sẽ chết. Cái chết vật vã của ông Quang vừa rồi là việc nhãn tiền. Đó là chưa kể ông chắc chắn bị phải đọc diễn văn hay ký kết gì đấy với ông Tập cho "Một vành đai", thì sẽ phải nói gì với Mỹ và chắc chắn bị ông Trump hủy lời mời.
    - Nguyễn Chí Vịnh, một vị tướng khét tiếng, từng kiểm soát quan hệ quốc tế, như người phát ngôn của Bộ Quốc phòng, Ủy viên thường trực Hội đồng an ninh quốc gia, thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nhưng đột nhiên được giao nhiệm vụ đi Mỹ chủ trì hội nghi tẩy rửa Dioxin cho sân bay Biên Hòa, sau đó, từ ngày 4-8/5/2019, dẫn đầu đoàn đại biểu Bộ Quốc phòng Việt Nam thăm chính thức và đối thoại chính sách quốc phòng tại Cuba, một công việc có vẻ lạc lõng giữa lúc bề bộn công việc quan trọng, nước sôi lửa bỏng tại Biển Đông căng thẳng từng ngày. Một thứ trưởng đang chỉ làm việc của một Đại tá ? Nguyễn Chí Vịnh đang bị cách ly, giam lỏng ?
    - Vụ Formosa đang được nhắc lại, cá lại chết trên biển miền Trung, ông Võ Kim Cự đột nhiên lên thanh minh trên báo bác bỏ tin đồn ông đã sang định cư tại Canada ? Có phải Võ Kim Cự đang bị giám sát, bị bắt về, và vụ án Formosa sắp được đưa ra xét xử ? Nếu vậy, thì số phận của Hoàng Trung Hải đã kết thúc. Hoàng Trung Hải là người chịu trách nhiệm chính trong việc cấp phép cho Formosa, một công ty Trung Quốc trá hình, đã từng gây ra vụ cá chết suốt chiều dài 2,5 km biển miền trung, ngày 4/6/2016, trước thềm chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Barack Obama.
    - Lê Anh Hùng, người hai lần gửi cho Dương Trung Quốc xin chuyển cho Quốc hội, đơn tố cáo nguồn gốc Tàu, đầu sỏ một đường dây buôn lậu ma túy của Hoàng Trung Hải, người đã bị bị bắt và xử tù 3 năm, nhưng lại vừa có lênh đi khám và được xác nhận của hội đồng bác sĩ là đang bị bệnh tâm thần. Với xác nhận này, Lê Anh Hùng được tha về nhà.
    Ai ký lệnh bắt, và ai ra lênh tha bằng xác nhận tâm thần, chỉ nhìn chữ ký trên lệnh đủ biết ai là người của Tàu, ai là người của phe chống Tàu trong guồng máy !
    - Phạm Minh Chính, về Hà Nội lên trưởng Ban Tổ chức cán bộ từ bí thư Quảng Ninh, tác giả của khu đặc biêt Vân Đồn, dù là trưởng Ban Tổ chức cán bộ, chức vụ trước đây từng giúp Lê Đức Thọ thành nhân vật số hai. một thời khét tiếng, bây giờ chỉ được phân công làm Trưởng Tiểu ban Điều lệ của Đại hội XIII. Ông Trọng chịu trách nhiệm Trưởng ban văn kiện, nhận kiêm luôn Trưởng ban nhân sự, và tuyên bố, "dứt khoát không dùng người chạy chức chạy quyền".
    - Đô đốc Nguyễn Văn Hiến, nguyên uỷ viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó đô đốc Nguyễn Văn Tình, chuẩn Đô đốc Lê Văn Đạo phải chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Quân chủng Hải quân và trách nhiệm cá nhân trong công tác quản lý, sử dụng đất quốc phòng thời kỳ ông là Tư lệnh Quân chủng Hải quân.
    - Cha con Phùng Quang Thanh và Phùng Quang Hải từ sau vụ "Đảo chính" đồn đoán, cùng "biệt vô âm tín".
    - Những anh hùng trong chiến tranh biên giới năm 1979, đều đã hoặc bị đột tử như thiếu tướng Lê Xuân Duy, trung tướng nổi tiếng Đào Trọng Lịch, hoặc phải rời quân ngũ sang Quốc hội như đại tướng Đỗ Bá Tỵ, Quân khu II có thể là "ổ con chuồn chuồn" gián điệp Tàu.
    - 16 vị tướng lĩnh trong phái đoàn quân sự Việt Nam do ông Phùng Quang Thanh làm trưởng đoàn thăm và làm việc với Bộ Quốc phòng Trung Quốc từ ngày 16 đến 18 tháng 10 năm 2014, đã lần lượt bị thuyên chuyển, bị kỷ luật, hoặc nghỉ chờ về hưu.
    Tất cả các sự kiên trên phản ánh một điều rằng tương quan lực lượng giũa hai phe thân Tàu và chống Tàu đã có sự thay đổi, và thay đổi đó là sự áp đảo của phe chống Tàu.
    Tuy vậy, sự cố "tai biến" có thể không phải là chuyện vô tình hay ngẫu nhiên.
    Có khả năng rằng có "một bàn tay vô hình" đã lợi dụng sự kiện ông Trong đến lãnh địa nhà Ba X để gây án mạng, nhằm đánh "một đòn chết hai" ? Nếu cả hai đối thủ cùng là kẻ thù của một người, thì bàn tay ấy là của ai ? Dũng là kẻ thù của Tàu, vì Dũng là người Việt cộng sản cao cấp nhất tuyên bố trước quốc tế rằng "Việt Nam không đem chủ quyền để đổi lấy tình hữu nghị viển vông". Nếu đi Mỹ lần này, ông Trọng sẽ là người Việt cộng sản cao nhất và duy nhất đi Mỹ hai lần, liệu có biến người Việt và chế độ thành bạn với Mỹ, kẻ không đội chung trời với Trung Quốc không ?
    Người ta nhớ lại chuyến đi Mỹ lần trước của ông Trọng, một âm mưu đảo chính của Phùng Quang Thanh cùng 16 vị tướng tá của Bộ Quốc phòng đã được Bộ Công an dưới quyền ông Trần Đại Quang và Tình báo chính trị của quân đội cùng phát hiện. Ông Phùng Quang Thanh được đưa sang Pháp, Tư lệnh và Chính ủy Bộ tư lệnh thủ đô bị Ngô Xuân Lịch thay chức cùng trong một buổi sáng.
    Lần đi thứ hai sắp tới, theo logic, sẽ phải bằng mọi cách để không được thực hiện và một Hiệp định An ninh Mỹ Việt, nếu có khả năng ra đời, sẽ phải đổi bằng mạng của chính ông Trọng trước khi có thể ký. Có nghĩa rằng dù bằng cách nào, Trọng đều sẽ nhận án tử hình, giống trường hợp Trần Đại Quang, chết vào lúc nào là do Tập ấn nút.

    Một tuần sau khi ông Trọng nhập Quân y viện 108, ngày 22/04/2019, ông Tô Lâm bay sang Mỹ theo lời mời của Cơ quan thực thi pháp luật Mỹ, một cơ quan bao gồm Tòa án, Cảnh sát Liên Bang FBI và Cảnh sát Pháp lý. Chỉ thấy báo chí đưa tin ông Tô Lâm gặp và làm việc với ủy ban chống khủng bố của Liên Hợp Quốc, nhưng có phỏng đoán ông Tô Lâm báo cho sứ quán Việt Nam và Bộ ngoại giao Mỹ chuyện xảy ra tại Kiên Giang(có bằng chứng do bàn tay của Bắc Kinh) và xin hoãn tuyên bố ngày thăm, chờ khôi phục sức khỏe của ông Trọng.
    Ông Phúc là Lê Lai bất đắc dĩ
    Nếu vụ "tai biến Kiên Giang" giúp ông Trọng thoát hiểm, thì cái hiểm ấy tất phải tìm tới kẻ có vai trò thế mạng.
    Vai trò này rơi vào tay ông Nguyễn Xuân Phúc, người đang choáng ngợp với vận may được đóng vai Nguyên thủ quốc gia cùng một cái mộng sẽ hóa thành thật không xa, nếu người đứng đầu, từ nay buộc phải rời bỏ chính trường.
    Ông Phúc có lẽ chưa ý thức được nguy hiểm đã bám ông và có thể sẽ không rời ông nữa.
    Nguyên thủ của một quốc gia đồng minh, ông Phúc tất yếu phải bày tỏ ủng hộ hết mình, sẵn sàng ký mọi văn bản phục vụ lợi ích của ông Tập.
    Nhưng là nhân vật thứ hai, ông sẽ phải báo cáo Tập Cận Bình về kế hoạch và nội dung chuyến đi Mỹ của ông Trọng. Việc này chắc chắn không ngoài dự đoán của Bộ Chính trị Việt Nam. Ông Phúc sẽ phải trả lời : "Đây là việc của ông Trọng và Ban Bí thư, Bộ Chính trị Việt Nam chưa đưa ra bàn cụ thể, và ngày đi cũng chưa xác định".
    Với cách trả lời như vậy, có thể ông Phúc không bị chất vấn, nhưng chắc chắn ông phải nhận một bảo đảm, ông Tập có thể công khai, rằng "ông sẽ được sống, nếu điều ông nói là thật. Ngược lại, ông sẽ chết nếu sự thật được xác định là không phải như vậy. Cái chết đã được đưa vào người ông, ngay khi ông bước vào căn phòng này. Ông chỉ có thể được giải thoát nếu đồng ý hợp tác với chúng tôi, chắc ông hiểu từ cái chết của ông Quang vừa rồi ?".
    Nếu sự việc diễn ra theo kịch bản tưởng tượng này, thì ông Phúc đã làm Lê Lai một cách vô thức. Nhưng khi nhận được ra, ông Phúc liệu có nhận "hợp tác" với bạn không ? Liệu có chuyện lặp lại lịch sử của Lê Chiêu Thống ?
    Ông Trọng có đi Mỹ không ?
    Có thể khẳng định 100% rằng quyết tâm đi Mỹ của ông Trọng là không gì lay chuyển nổi. Tại sao ? Vì chuyến đi quá quan trọng và là cơ hội cuối cùng để ông Trọng "làm nên lịch sử" và "trở thành bât tử", vì ông Trọng là người thèm khát danh tiếng và danh vọng, và vì nếu vụ tai biến này do bàn tay thâm độc của Trung Quốc gây ra, thì chuyến đi Mỹ và Ký bằng được Hiệp định an ninh Viêt Mỹ là cách trả thù xứng đáng nhất.
    Ông Trọng là người thèm khát danh tiếng
    Ông Trọng từng ôm mộng tiếp bước ông Nguyễn Văn Linh khôi phục lại phong trào cộng sản quốc tế, đưa Việt Nam vào hàng lãnh đạo phong trào cộng sản quốc tế.
    Ông Linh thăm và dự đại hội đảng cộng sản Romania tháng 11/1989. Mặc dù Liên xô sụp đổ, xhcn Đông Âu tan rã, Đại hội Đảng cộng sản Romania XIV vẫn bầu Ceausescu làm Tổng bí thư một nhiệm kỳ thứ 5 năm và trong bài phát biểu bế mạc Đại hội, Ceausescu tuyên bố Romania đã trở thành "Thành trì xã hội chủ nghĩa". Nguyễn Văn Linh đã đích thân trình bày sáng kiến đề nghị cùng Romania tổ chức Quốc tế cộng sản 5 nhằm khôi phục lại phe xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa cộng sản.
    Khủng hoảng lý luận về con đường đi lên sau cách mạng dân tộc đã bế tắc sau cái chết của NEF (chính sách đổi mới kinh tế tạm thời) cùng với V.I. Lenin năm 1924, đã cho ông Trọng một ảo tưởng : lý luận về đổi mới do ông phát triển là một phát kiến sáng tạo về lý luận của giai đoạn "quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội", một đóng góp cho kho tàng lý luận của chủ nghĩa cộng sản mang tầm quốc tế.
    - Đầu tháng Hai năm 2018, sau ngày nhận huy hiệu 50 năm tuổi đảng, ông cho xuất bản cuốn trước tác : "Vững bước đổi mới".
    Nội dung các bài viêt tóm tắt trong 8 điều : kiên định học thuyết Mác-Lê ; kiên định chủ nghĩa xã hội mác xít ; kiên định chế độ độc đảng ; kiên định nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa ; kiên định 3 quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp đặt dưới sự lãnh đạo tập trung, duy nhất, thường xuyên liên tục của đảng ; kiên định phương châm "đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thay mặt quản lý" ; kiên định coi sở hữu quốc doanh là chủ đạo trong nền kinh tế ; kiên định đường lối đối ngoại "bề ngoài là làm bạn với mọi nước, thực chất là ngả hẳn về phía ông bạn 4 tốt 16 chữ vàng", theo nguyên tắc 3 không : không liên minh quân sự với nước ngoài, không có quân đội và căn cứ quân sự nước ngoài, không dựa vào nước này để chống nước khác.
    Có lẽ ông Trọng xuất bản nó trong hy vọng sau này có kẻ gọi nó là tư tưởng Nguyễn Phú Trọng.
    Ngày 9/4/2012, sách cặp đi Cuba với lời mời thuyết giảng cải cách kinh tế tại trường đảng cao cấp Nico Lopez nơi đào tạo cán bộ chủ chốt của Trung ương Đảng cộng sản Cuba, ông Trọng ngây ngất với tham vọng trở thành lý thuyết gia cộng sản và có tên trong danh sách những nhà lãnh đạo của phong trào cộng sản quốc tế.
    Ông ta không biết rằng, người Cuba và thế giới Mỹ Latinh đã thay đổi. Người ta muốn ông giúp cho Mỹ Latinh thoát khỏi chủ nghĩa xã hội lạc hậu bởi những cải cách của Việt Nam, thoát ra ngoài Castrisme. Bài thuyết giảng của ông cuối cùng gây thêm bế tắc, và thất vọng.
    Brazil hủy chuyến thăm đột ngột. Thông tấn xã Việt Nam nói nguyên nhân hủy chuyến thăm 13-14/4/2018 vào phút chót là ‘do khó khăn đột xuất của phía Brazil’ nhưng không nói rõ đây là khó khăn gì. Nhưng người ta cho rằng, sau khi nghe lại bài thuyết giảng của ông Trọng tại Cuba, bà Tổng thống Brazil đã tránh mặt. Chuyến bay đáng lẽ sang Brazil đã phải quay về Việt Nam giống như một thất bại ê chề.
    Ông Trọng lờ mờ nhận ra sự thay đổi của nhận thức của thế giới về ông và về "Đổi mới" !
    Những gì Tô Lâm phải làm ?
    Tô Lâm đi Mỹ ngày 22/04/2019, nhiệm vụ mà ông phải làm là dọn đường cho chuyến đi của ông Trọng.
    Nhưng để được giao cho nhiệm vụ dọn đường, Tô Lâm phải chứng minh được lòng trung thàng tuyệt đối với đảng, với ông Trọng.
    Ông Tô Lâm lên Bộ trưởng nhưng ba năm sau, ngày 29/01/2019, mới được ông Trọng phong hàm đại tướng, khác với ông Trần Đại Quang, chỉ sau 4 tháng.
    Ông Tô Lâm được giao bí thư Đảng ủy Bộ Công an theo chức năng, tháng 5/2016, nhưng sau 4 tháng, ngày 24/09/2016, ông Trọng phải đưa cả ông Trần Đại Quang cùng nhảy xuống trực tiếp tham gia thường vụ đảng ủy Bộ Công an, là có lý do.
    Sự trung thành đó là gì ? Là lập trường "còn đảng còn mình", nghĩa là sẵn sàng hy sinh khi đảng bị đe dọa tiêu diệt, bất kể kẻ tiêu diệt đảng là ai !
    Hội nghị công an nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngành công an, ông Tô Lâm đã nhắc lại lời thề của toàn ngành "còn đảng còn mình" trước sự chứng kiến tham dự của ông Trọng.
    Ngày27/11/2017, Tô Lâm cho phát tán video bài nói chuyện của Thiếu tướng Tổng cục phó Tổng cục chính trị Bộ Công an Trương Giang Long nói nõ thái độ và lập trường chống Trung Quốc của ông, và một đề nghi thay đổi thái độ của Mỹ vói Đảng cộng sản Việt Nam.
    Sang Mỹ làm công việc dọn đường, lót ổ cài người, giao cho sứ quán kích hoạt mạng lưới ngầm chống biểu tình, chống ám sát từ cộng đồng người Việt, và đặc biệt là gặp gở FBI, CIA bàn chuyện chống phá hoại của Bắc Kinh, kể cả phương án nổ bom, hay bắn tỉa từ xa…
    Nhiệm vụ chính là bảo toàn tính mạng cho ông Trọng, và bảo đảm Hiệp định được ký kết. Khác với Trần Đại Quang ngăn chặn cuộc đảo chính quân sự của Phùng Quang Thanh, Tô Lâm có nhiệm vụ chống âm mưu ám sát và phá hoại ngăn cho Hiệp định không được ký kết, không có được Tuyên bố chung.
    Theo lời mời của cơ quan thực thi Pháp luật, một cơ quan thuộc Bộ Tư pháp Mỹ bao gồm cảnh sát pháp lý, Công tố và Tòa án.
    Nhưng dù đã sang Mỹ ngày 22/04, ông Tô Lâm đã phải quay về khi chưa làm được gì. Chuyến đi về khó hiểu này của ông bộ trưởng công an đưa ra giả thuyết, ông Tô Lâm đã được báo chuyến đi chưa được quyết định và chưa biết được quyết định khi nào. Phụ thuộc diễn biến sưc khỏe của ông Trọng, nhận được quyết định hoãn chuyến đi của ông Trọng còn tùy thuộc vào sự tiến triển của sức khỏe ông Trọng
    Theo lời Trương Giang Long thì chính ông Kiệt nói : "Khi nào đảng ta thật sự độc lập được về đường lối, thì bấy giờ đất nước mới có sự chuyển biến tích cực".
    Ông Trương Giang Long sau đó bị nhận quyết định về hưu trước hạn, nhưng lại được ông Trần Đại Quang trao quyết định danh vị Giáo sư nhân dân và lặng lẽ bố trí về Hội đồng lý luận trung ương. Điều này cho thấy đảng vẫn nhẫn nhịn áp lực Trung Quốc, nhưng thế lực đã không phải là khuất phục.
    Cái gương Kim Jong-un
    Ý thức được thực tế cay đắng của sự lệ thuộc chính trị vào Trung Quốc đã làm ông Trọng có lẽ đã "sám hôi ", nhất là qua gương Kim Jong-un.
    Tại sao cả Mỹ, Trung Quốc và Nga đều có cùng một thái độ trọng vọng ngang hàng với Kim Jong-un, một lãnh đạo quốc gia bị coi là nổi tiếng độc tài, một quốc gia nghèo đói, một lãnh đạo chỉ bằng tuổi con cháu ?
    Tại sao Tập phải mời Kim tới thăm Thanh đảo, tặng quà và gợi ý Un chọn Thanh Đảo cho cuộc gặp Thượng đỉnh Mỹ-Triều, không một phút ngạo mạn như với lãnh đạo Việt Nam ?
    Tại sao sau cả hai kỳ đàm phán với Mỹ, Kim ngừng thử tên lửa xuyên lục địa tầm xa trên 10.000 km chạm tới đất Mỹ, nhưng vẫn tiếp tục thử tên lửa tầm ngắn 300-400 km ? Và Tổng thống Trump vẫn cam đoan rằng an ninh của Mỹ được đảm bảo và Kim vẫn là một lãnh đạo xuất sắc ?
    Tại sao Kim yêu cầu Mỹ và Nam Hàn hủy bỏ tập trận chung với mực tiêu tấn công miền Bắc, nhưng không yêu cầu Mỹ dỡ bỏ THAAD và rút 28.000 quân khỏi Nam Hàn ? Để chống ai và bảo vệ ai ?
    Tại sao ngay sau khi cầm quyền Kim Nhật Thành kiên quyết triết lý : "Chủ quyền trên hết" và "chủ quyền chỉ có có được bằng sức mạnh quân sự", "quân sự hàng đầu" ? Tại sao chủ quyền trở thành quyết tâm xương máu đến vậy với người Triều Tiên ?
    Người ta không quên rằng khi Kim chỉ còn 10.000 quân và bị Mỹ ép tới sát sông Áp Lục, năm 1951, chính Trung Quốc đã đưa sang gần 3 triệu quân đẩy quân đồng minh Mỹ trở ngược và phải ký tạm ngưng chiến tranh năm 1953.
    Chế độ và chính quyền Bắc Triều được thiết lập dưới sự bảo trợ của Đảng cộng sản Trung Quốc.
    Nền kinh tế của Triều Tiên phụ thuộc 98% vào sự cung cấp của Trung Quốc, và món nợ 1 triệu mạng chí nguyên quân Trung Quốc, là món nợ không thể trả, khiến Chính phủ của Kim chỉ là bù nhìn trong tay Đảng cộng sản Trung Quốc. Đó là lý do chủ quyền là nhu cầu xương tủy !
    Tại sao Kim khi đi sang Sigapore phải bay bằng máy bay Trung Quốc nhưng cả hai chiều đi và về đêu không hạ cánh xuống Bắc Kinh mà quay đầu, đổi tên hiệu chuyến bay rồi bay thẳng sang Singapore hoặc quay ngay về Bình Nhưỡng ? Kim sợ áp lực của Tập, sợ sự giám sát và chi phối của Tập ?
    Tại sao khi qua Trung Quốc, Kim mang theo đầy đủ thực phẩm, từ chối mọi thứ do Trung Quốc cung cấp. Kim mang theo cả buồng vệ sinh tránh việc phân tích trộm phân của ông ta ? Kim sợ bị đầu độc và kế hoạch của một âm mưu ?
    Tại sao Kim và Đảng nhân dân cách mạng Triều Tiên xử phanh thây ông chú dượng vì tội gián điệp cho Trung Quốc ?
    Tại sao Kim và Đảng lao động Triều Tiên quyết định xử tử bằng được người anh khác mẹ của Kim là Kim Jong-nam trong khi Jong-nam được chính cơ quan tình báo Trung Quốc bảo vệ nhiều lớp từ xa tới vệ sĩ ? Kim hủy diệt một âm mưu nuôi dưỡng phương án thay đổi chế độ đến từ Bắc Kinh ?
    - Chu Vĩnh Khang, người được coi là tổ chức đảo chính Triều Tiên, khi vụ án bại lộ, ông chú dượng bị xử phanh thây thì Chu Vĩnh Khang bị Tập ra lệnh bắt vì tội tham nhũng. Bây giờ Chu Vĩnh Khang liệu còn trong tù hay đang an dưỡng ?
    - Trung Quốc sợ Triều Tiên có vũ khí hạt nhân, nhưng Trung Quốc còn sợ hơn gấp nhiều lần, nếu Triều Tiên cùng với Nam Hàn thành đồng minh của Mỹ.
    Tại sao Kim có vẻ vừa sợ, nhưng vừa căm ghét Trung Quốc đến như vậy ?
    Tại sao tất cả những ai lệ thuộc vào Trung Quốc đều mất chủ quyền và bị kiểm soát ?
    Tại sao trên thế giới, Trung Quốc không có đồng minh ?
    Tại sao, Nhật Bản, Nam Hàn và hầu như tất cả các quốc gia đồng minh của Mỹ đều độc lập, có quyền tự chủ tự chủ, tự do và phát triển ?
    Tại sao Trung Quốc độc tài, trong khi Mỹ, tổng thống bị Quốc hội giám sát, khống chế và có thể bị buộc tội và phế truất ?
    Nhân tiện chuyện của Ủn, xin được nhắc lại một chuyện cũ. Trước đây, trong bài viết "Ai là thủ phạm vụ giết Kim Jong-nam", tôi đã nghĩ rằng Trung Quốc đã giết Jong-nam để đổ lên đầu Kim Jong-un, đe dọa và áp lực Ủn phục tùng, nhưng thực tế diễn ra đã chứng minh điều ngược lại.
    Sau vụ án gián điệp và đảo chính do Chu Vĩnh Khang tổ chức và chỉ đạo, bị tình báo Triều Tiên phát hiện, ông chú dượng của Ủn và ông anh trai cùng cha khác mẹ của Ủn bị kết án tử hình vì tội phản quốc. Ông chú dượng bị xử phanh thây. Và sau đó, Kim Jong-nam bị đầu độc bằng VX.
    Đây là cú đòn vỗ mặt Trung Nam Hải. Ông Tập cho bắt Chu Vĩnh Khang, đánh tín hiệu Khang vi phạm quy tắc của Đảng cộng sản Trung Quốc, nhưng Ủn biết rõ bản chất nham hiểm và bần tiện của lãnh đạo Bắc Kinh.
    Ông Trọng và Bộ Chính trị không thể không hiểu những điều đó. Vì vậy, mới đây đã ra đời hai quyết dịnh sinh tử : phát triển hạt nhân với Nga và Hiệp định an ninh với Mỹ.
    1. Việt Nam đã quyết định phát triển hạt nhân với sự cộng tác trợ giúp của Nga.
    "Ngay từ 28/6 đến 1/7/2017 chủ tịch nước Trần Đại Quang đã ký với Putin Bản ghi nhớ giữa Bộ Khoa học và công nghệ và Tập đoàn "Rosatom" về Kế hoạch hợp tác triển khai dự án xây dựng Trung tâm Khoa học và Công nghệ hạt nhân trên lãnh thổ Việt Nam".
    Ngày 19/11/2018 hai thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Medvedev đã cam kết khẳng định quyết tâm triển khai dự án Trung tâm Khoa học Công nghệ hạt nhân tại Việt Nam trị giá 350 triệu USD thay cho lò phản ứng hạt nhân Đà Lạt".

    2. Việt Nam phải tìm sự liên kết đồng minh với Mỹ. Quan hệ Việt-Mỹ sẽ được nâng lên cấp chiến lược toàn diện.
    Sân bay Biên Hòa sẽ được tẩy rửa và dọn sạch bom mìn để nhanh chóng tiếp nhận quân đội Mỹ như một căn cứ quân sự đã có trước đây.
    Nếu chiến tranh Trung Quốc và Đài Loan nổ ra (theo một thông tin không chính thức, có thể trước tháng 10/2019), Việt Nam có thể tranh thủ sức mạnh Mỹ tái chiếm lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường sa.
    Chuyến thăm Việt Nam lần thứ hai của Hàng không mẫu hạm Wilson đã được lên kế hoạch tới Cam Ranh vào tháng 9/2019.
    Vừa có tin kín rằng 10.000 lính Mỹ đã được điều đến Biên Hòa tham gia chiến dịch "tháo gỡ bom mìn và tẩy rửa dioxin".
    Điều làm nên lịch sử của ông Trọng
    Trong hai năm 1945 - 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã có 8 thư và điện gửi Tổng thống Hoa Kỳ Harry Truman.

    Trong một thư, ông Hồ viết :
    "An ninh và tự do chỉ có thể được bảo đảm bằng sự độc lập của chúng ta đối với bất kỳ một cường quốc thực dân nào, và bằng sự hợp tác tự nguyện của chúng ta với tất cả các cường quốc khác Chính là với niềm tin vững chắc này mà chúng tôi yêu cầu Hợp chủng quốcHoa Kỳ, với tư cách là những người bảo vệ và những người bênh vực Công lý thế giới, thực hiện một bước quyết định trong sự ủng hộ nền độc lập của chúng tôi.
    Điều mà chúng tôi đề nghị đã được trao cho Philippines một cách quý báu. Cũng như Philippines, mục tiêu của chúng tôi là độc lập hoàn toàn và hợp tác toàn diện với Mỹ. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để làm cho nền độc lập và sự hợp tác này trở nên có lợi cho toàn thế giới".

    Nếu chuyến đi của ông Trọng có thể thực hiện, nếu ông Trọng trực tiếp gặp tổng thống Mỹ, nếu Hiệp định An ninh quốc gia được ký kết, thì ông Trọng sẽ là người thực hiện được điều mơ ước của Hồ Chí Minh.
    Vinh quang của ông Trọng sẽ vượt lên trên mọi thế hệ lãnh đạo của cộng sản Việt Nam.
    Nếu thoát được ra khỏi sự trói buộc của Trung Nam Hải, ông Trọng còn làm được những điều mà không một lãnh đạo cộng sản Việt Nam nào làm được.
    Đó là vinh quang tột đỉnh. Ông Trọng đã 75 tuổi, ông Trọng đang có nguy cơ bạo bệnh ? Chuyến đi là cơ hội cuối cùng của đời ông.
    Cái chết của ông Võ Văn Kiệt và ông Trần Đại Quang
    Dư luận cho ông Trọng là thủ phạm gây ra cái chết dần mòn của ông Quang. Đây có lẽ là một sự lầm lẫn.
    Thời gian đã làm sáng dần những phỏng đoán đã xuất hiện nhiều năm trước đấy.
    Ông Quang lên Đại tướng Bộ trưởng Bộ Công an dưới thời ông Dũng, dính vào cá phi vụ tham nhũng, nhưng cũng như Dũng, ông Quang căm ghét Trung Quốc và dứt khoát chủ trương độc lập chính trị của Đảng cộng sản Việt Nam. Ông Quang là người phát hiện và chỉ đạo chiến dịch phá chặn âm mưu đảo chính của Phùng Quang Thanh cùng 16 tướng lĩnh, do Bắc Kinh giật dây, nhân chuyến đi Mỹ lần đầu, tháng 7/2015, của ông Trọng. Hành vi của ông Quang bị kết tội coi là phản bội chủ nghĩa xã hội theo Hiệp định an ninh Trung Việt do Đỗ Mười và Giang Trạch Dân ký năm 1991.
    Với chiến tích này ông Quang lên Chủ tịch nước, nhưng cũng từ việc này mà ông nhiễm một thứ bệnh không thể chữa được. Người gieo cho ông thứ bệnh ấy đương nhiên là Bắc Kinh, không phải ông Trọng.
    Những người trong Bộ Chính trị biết rõ ông Quang vì sao mà nhiễm "một loại virus lạ, chưa có thuốc chữa" và loại virus đó từ đâu đến.
    Đó là sự cay cú đau đớn cùng với sự bất lực. Ông Quang chết tức tưởi và nhanh chóng khác thường, trong khi, hai ông Đỗ Mười và Lê Đức Anh, một ông 102 tuổi, một ông 98 tuổi vẫn dai dẳng sống như kiểu không được phép chết. Người ta biết hai ông này, ông Đỗ Mười là người cùng với Võ Văn Kiệt ký Hiệp định an ninh Trung-Việt nhưng núp dưới cái tên "Hiệp định Thương mại" năm 1991. Đây là một thứ hiệp định đồng minh ràng buộc số phận của hai chế độ lại với nhau, mà ông Nguyễn Cơ Thạch gọi là "Thời kỳ Bắc thuộc lần thứ hai". Còn cái ông thứ hai, Lê Đức Anh, chính là cha đẻ của thứ hiệp định đó. Ông Võ Văn Kiệt chết đột tử vì câu phát biểu : "Chỉ khi nào đảng ta độc lập về chính trị, khi đó mới có thể thay đổi". Ông là người cùng ký nhưng ông bị ép buộc.
    Cứ theo suy luận thì một nửa Ban bảo vệ sức khỏe trung ương và một nửa Hội đồng y khoa của Quân y viện 108 là người của Trung Quốc.
    Ông Dũng là người hàm ơn đỡ đầu của ông Anh, nhưng ông Dũng chỉ cố gắng trả ơn thông qua việc dìu dắt ông Lê Thanh Hà, nhưng ông Dũng, sau khi nghe nhóm bác sĩ điều tra cái chết của ông Kiệt theo lệnh của ông, thì được báo cáo rằng : "Ông Kiệt chết do một thứ độc tố, cần phải mổ tử thi để xác định", nhưng kiến nghị mổ tử thi ông Kiệt bị bác bỏ. Có một thông tin tiết lộ rằng khi sang tới Singapore, ông Kiêt đã rơi vào hôn mê, nhưng ông Kiệt đã cố viết một điều gì đó vào lòng bàn tay. Điều đó là gì ? Đó là một thứ tuyệt mật. Nhưng chắc chắn ông Dũng đã được nhóm điều tra tử thi báo cáo lại, trước khi đến tai cấp cao hơn. Có thể ông Dũng biết được người giết ông Kiệt là ai, ít nhất cũng do chủ trương của ai.
    Khi được tin ông Quang chết, cùng một lúc, có tin đồn ông Mười vừa chết, rồi tiếp là tin "tình trạng rất xấu của ông Lê Đức Anh". Người ta xì xào rằng, trong Bộ Chính trị, người cao nhất là ông Trọng gần như phát điên, đòi quyết định rút ống ô xy để hai ông kia cùng chết. Nhưng sau một hồi phân tích, việc thông báo ba cái quốc tang một lúc là không thể.
    Nhưng đến 22/04/2019, khi ông Trọng tạm tỉnh sau "tai biến", thì lập tức, ông Lê Đức Anh "mặc dù được Đảng, Nhà nước, tập thể các giáo sư, bác sĩ tận tình cứu chữa, gia đình hết lòng chăm sóc, nhưng do tuổi cao, sức yếu, đồng chí đã từ trần". Ông Trọng đã vắng mặt, mặc dù đứng tên trưởng ban lễ tang, và ông Dũng là người bật cười to nhất khi ông Trương Hòa Bình không biết lú lẫn hay cố tình giới thiệu bà Ngân là chủ tịch nước.
    Và chắc chắn rằng, với vái chết của ông Mười và ông Anh, cái "Hiệp định Hữu nghị Viêt-Trung" mà người ta vẫn nhầm với Hiệp ước Thành Đô, cũng được coi là đã "bị chết", mà không có đám tang.
    Từ nay, cửa trận đã được mở, đường cống đã được khai thông, ước mơ của ông Hồ có cơ hội thực hiện.
    2. Ông Trọng sẽ đem gì sang Mỹ ?
    Nếu những suy đoán từ nhũng phân tích trên là đúng, thì một quyết tâm vô bờ bến mà ông Trọng mang theo sang Mỹ là thực hiện bằng được điều mong ước của Hồ Chí Minh trong 8 bức thư gửi tổng thống Mỹ Truman nhưng không được Mỹ trả lời.
    Đó là nâng cấp mối quan hệ từ đối tác toàn diện lên đối tác chiến lược toàn diện, nghĩa là về mặt quân sự mối quan hệ an ninh giữa hai quốc gia là quan hệ đồng minh, một Hiệp định an ninh tương tự Hiệp định an ninh mà Mỹ "đã trao cho Phillipines một cách quý báu" từ năm 1951.
    Nếu không gặp trở ngại gì từ phía Mỹ, nếu ông Trump có đủ sự hiểu biết về Việt Nam, đủ sự tin cậy vào ông Trọng, và đặc biệt là, nếu thoát được sự phá hoại của Trung Quốc thì những mơ ước của ông Hồ có cơ hội trở thành sự thật.
    Và nếu như vậy, Sân bay Biên Hòa tái trở lại thành căn cứ quân sự của Mỹ. Cảng Cam Ranh sẽ được dùng làm nơi lưu trú thường trực của hàng không mẫu hạm Mỹ. Hoàng Sa và Trường Sa sẽ về với Tổ quốc, Biển Đông sẽ hoàn toàn sạch bóng quân Tàu. Lưu thông hàng hải quốc tế sẽ hoàn toàn tự do. Những gì có dưới lòng biển Đông sẽ thuộc về Việt Nam.
    Nhưng liệu ông Trọng có đi Mỹ không ?
    Ngày tái xuất hiện, người ta thấy ông Trọng ngồi trên chiếc ghế có trang bị thêm thắt lưng an toàn, tay trái đeo đồng hồ điện tử theo dõi sức khỏe, ngực trái đeo thiết bị trợ tim. Như vậy, sự cố tai biến là có thực. Sức khỏe có thể chưa hoàn toàn suy sụp, bằng chứng là sự việc minh mẫn mạch lạc trong bài phát biểu, nhưng để đi Mỹ thì không biết có được không.
    Có nhiều kịch bản có thể xảy ra :
    1. Ông Trọng sẽ phải tạm nghỉ việc, tĩnh dưỡng hoàn toàn nhằm khôi phục nhanh nhất và những điều kiện tốt nhất cho sức khỏe của ông. Thời gian nhanh nhất cũng phải kể tới hàng tháng.
    2.Ông Trọng sẽ phải trốn khỏi bàn tay độc các bằng việc cách ly hoàn toàn, được bảo vệ 24/24. Ông sẽ kết hợp việc cách ly để khôi phục sức khỏe (cùng với cái chết của Lê Đức Anh, mạng lưới kia chắc chắn hoặc tan rã, hoặc giữ nguyên thế thủ).
    3. Nếu sự thật ông Trọng nhiễm độc bởi bàn tay vô hình thì không thể chữa. Bệnh tình ông Trọng chỉ yếu đi với thời gian.
    Như vậy, lạc quan nhất cũng phải tối thiểu hai tháng, ngày đi Mỹ mới được xác định, chuyến thăm có thể vào tháng 8/2019 là sớm.
    Trường hợp xấu nhất, tình trạng ông Trọng nhanh chóng xấu đi, Bộ Chính trị sẽ phải gấp rút soạn thảo trước các hiệp định sẽ ký với Mỹ, thỏa thuận ký tắt với phía Mỹ, Quốc hội phê chuẩn và thảo sẵn sắc lệnh phê chuẩn. Ông Trọng sẽ ký hết các văn kiện, từ nghị quyết Bộ Chính trị trong vai Tổng bí thư, bản thảo các hiệp định sẽ ký với Mỹ, sắc lệnh phê chuẩn Hiệp định... trong vai Chủ tịch nước. Có nghĩa là, tất cả là do ông Trọng, của ông Trọng.
    Ông Phúc (hay bà Ngân) sẽ được ủy quyền tư cách nguyên thủ để đi Mỹ và ký kết các hiệp định tại chỗ. Trường hợp Mỹ không đồng ý ký thay, thì Quốc hội phải họp phiên bất thường đặc biệt bầu ông Phúc (hay bà Ngân) làm Chủ tịch nước.
    Chuyến đi của ông Tô Lâm sang Mỹ ngày 22/04 chỉ gặp Liên Hiệp Quốc, rồi rời Mỹ chỉ sau 3 ngày, không một lời hứa hẹn, chắc chắn thời điểm chuyến đi đã để lửng không biết tới khi nào.
    Đại hội 13 của những ai ?
    Nếu ông Trọng đi Mỹ nhưng quan hệ Việt-Mỹ không được nâng lên thành chiến lược toàn diện, thì mọi việc sẽ vẫn như cũ.
    Ông Trọng nghỉ hưu, tổng bí thư mới có thể là ông Trần Quốc Vượng, hoặc ông Đinh Thế Huynh, vì ông Đinh Thế Huynh từng được Bộ Chính trị quy hoạch Tổng bí thư ngay từ 04/2016, chắc chắn cũng bị nhiễm bệnh lạ sau chuyến đi Mỹ tháng 10/2016, nhưng đã gần 3 năm vẫn chưa chết và vẫn chưa ra khỏi Bộ Chính trị. Tồn tại một khả năng, sau khi phe thân Tàu tan rã, ông Huynh đột nhiên khỏe lại và thay lại chức thường trực Ban bí thư của ông Vượng, vì ông chưa hề từ chức và không phải bỏ chức vì kỷ luật. Ông bị cách ly chỉ để tránh bị "bàn tay ác độc" sờ tới ! Bộ Chính trị, sau gần 3 năm vẫn không gạt ông ra khỏi danh sách.
    Như vậy, ở phương án này, ông Huynh hoặc ông Vượng sẽ làm Tổng bí thư.
    Thủ tướng là ông Trương Hòa Bình. Bà Ngân vẫn giữ ghế Chủ tịch Quốc hội. Ông Vũ Đức Đam vào Bộ Chính trị và giữ phó thủ tướng thường trực. Ông Phạm Bình Minh làm Chủ tịch nước.
    Phương án khác, nếu ông Phúc không nhiễm loại bệnh không có thuốc chữa, ông Phúc có thể giữ ghế Tổng bí thư, khi đó, ông Phạm Bình Minh lên thủ tướng, ông Trương Hòa Bình làm Chủ tịch Quốc hội, bà Ngân làm chủ tịch nước.
    Nếu ông Trọng đi Mỹ và Hiệp định an ninh Việt-Mỹ được ký kết, thì Cam Ranh sẽ cho Mỹ thuê, Sân bay Biên Hòa thành căn cứ quân sự của Mỹ. Quốc hội sẽ tách thành Hạ viện và Thượng viện. Đại Hội 13 sẽ chia đảng thành 3, hai đối lập, một trung gian, và con số 13 là con số cuối cùng của chế độ cộng sản tại Viêt Nam.
    Tất nhiên, những điều trên đây chỉ là đoán cho vui, mặc dù cũng dựa phần nào trên cảm nhận từ các diễn biến.
    Người ta biết chắc rằng mọi chế độ đều được vận hành chỉ bằng và chỉ bởi các âm mưu, nên những gì nhìn thấy, những gì được công bố chỉ là cái không thể giấu của diễn biến từ các âm mưu. Để hiểu được thực chất của xã hội, không thể không cậy nhờ tới các phân tích hay đoán nhận thông qua thuyết âm mưu.
    Chuyện đúng hay không, bài viết này không thể và không tự đặt ra.
  2. Bài hay nên đọc và suy gẫm...

    Lộ mặt một DLV chạy tội cho cuộc đi đêm ô nhục ở Thành Đô

    1. Facebooker có nick Tran Thanh Chuong ngày 4.5.2019 có bài viết chạy tội cho một sự kiện đớn hèn, tội lỗi của đảng cộng sản Việt Nam. Để tăng độ tin cậy vào những điều lừa dối trong bài viết Phải Hiểu Cho Đúng Về Hội Nghị Thành Đô, dư luận viên này tự nhận là bác sĩ, nhà thơ, nhà văn và “tôi có người bạn thân làm việc ở Bộ ngoại giao từ những năm 1980. Về sau, anh là Đại sứ đặc mệnh toàn quyền tại một nước châu Âu. Qua anh, tôi biết được khá nhiều điều bí mật và tế nhị phía “hậu trường” liên quan đến sự kiện này”.
    Rồi Dư luận viên Tran Thanh Chuong lên giọng tuyên giáo cấp phường:

    “- Tuyệt đại đa số nhân dân trong nước tin tưởng vào lãnh đạo Đảng ta thời đó thì đánh giá: Hội nghị này đóng vai trò tích cực và có lợi cho Việt Nam.”

    “Theo đánh giá của tôi, Hội nghị là kết quả tất yếu đáp ứng đòi hỏi bức thiết của tình thế đất nước ta thời đó. Nó được tiến hành sòng phẳng, vị thế hai bên ngang ngửa, cả Việt Nam, Trung Quốc và Campuchia đều được hưởng lợi. Tuy nhiên, bên giành thắng lợi lớn hơn cả là Việt Nam. Vì:

    - Nhờ chấm dứt chiến tranh, bình thường hoá quan hệ giữa hai nước, tiến tới cắm mốc biên giới để từ đó Trung Quốc trở thành đối tác kinh tế lớn nhất của nước ta.

    - Phái Khmer đỏ dần dần bị loại bỏ, chính quyền của Thủ tướng Hun Sen do ta ủng hộ vẫn vững mạnh nhiều năm qua. Đất nước Campuchia hoà bình, biên giới Tây Nam ổn định.

    - Hội nghị là tiền đề giúp ta thực hiện bình thường hoá quan hệ với Mỹ và các nước phương Tây, sau đó tiến tới xoá bỏ hoàn toàn bao vây và cấm vận kinh tế.

    - Chấm dứt chiến tranh không những quân đội ta chấm dứt đổ máu mà còn tạo điều kiện cho ta giảm quân từ 1,5 triệu xuống còn 0,5 triệu, giảm chi phí quân sự, tập trung nguồn lực xây dựng kinh tế để nước ta có được vị thế như ngày nay.
    Vậy thì, có thể gọi Hội nghị Thành Đô là một HIỆP ĐỊNH HOÀ BÌNH ký kết cho cả ba dân tộc Việt - Trung- Khmer. Giá trị lịch sử của nó chẳng kém gì hai Hội nghị: Giơ-ne -vơ (1954) và Pa-ri (1973). Nếu Hiệp định Giơ-ne-vơ chỉ lập lại hoà bình cho nước ta một thời gian ngắn, Hiệp định Pa-ri chỉ có tác dụng buộc Mỹ rút quân về nước, chiến tranh vẫn tiếp tục diễn ra, thì Hội nghị Thành Đô là cơ sở kiến tạo hoà bình lâu dài, bền vững cho cả ba nước đến tận bây giờ.”
    Suốt mấy chục năm qua, suốt mấy thế hệ người Việt bị tuyên giáo cộng sản lừa dối cho ăn bánh vẽ, nhiều người đã tỉnh ra, dễ dàng nhận ra ở bài viết Phải Hiểu Cho Đúng Về Hội Nghị Thành Đô giọng tuyên giáo, giọng dư luận viên bóp méo sự thật, tuyên truyền lừa dối, răn dạy người dân như cô giữ trẻ răn dạy đám con nít ở lớp mẫu giáo. Nhưng phải ăn bánh vẽ mãi, nhiều người đã thành con nghiện, thành tín đồ bánh vẽ và Phải Hiểu Cho Đúng Về Hội Nghị Thành Đô có tới hơn 2 K like, hơn 1,3 K share và tới tấp những lời tấm tắc “Một bài viết thấu đáo dù anh không là người trong cuộc. Bài viết đã làm rõ mà trên hết ta đã thấy kết quả lập lại hoà bình và những bước phát triển như ngày nay! Một vị tướng trận mạc trong bốn cuộc chiến tranh hiểu rất rõ nên đã có những hành động đúng và đầy trách nhiệm với dân tộc”. Và “Nhờ bài viết của anh mà em hiểu thêm công lao to lớn của nguyên chủ tịch nước Lê Đức Anh, ông xứng đáng được nhân dân cả nước mang ơn và ngưỡng mộ.”
    Đến kỷ nguyên tin học, mạng xã hội ra đời làm cho tuyên giáo cộng sản không còn độc quyền thông tin, không thể mặc sức dối trá được nữa mà một dư luận viên cấp phường vẫn nhâng nháo vào mạng xã hội, trợn trạo bịp bợm và vẫn có nhiều người háo hức, sung sướng ăn bánh vẽ cộng sản thì quá thảm hại. Thảm hại như chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam Hữu Thỉnh viết bài tâng bốc thứ thơ thiền ba xu của nhà thơ dỏm Hoàng Quang Thuận. Thảm hại như “Nhà báo quốc tế” dỏm Lê Hoàng Anh Tuấn được hết trường trung học nọ đến viện nghiên cứu kia rải thảm đỏ đón rước. Thảm hại đến mức từ lãnh đạo hội nhà báo quốc gia đến chủ tịch hội nhà báo tỉnh cùng hí hửng tháp tùng, cùng vênh váo công kênh đưa “nhà báo quốc tế” dỏm đi khắp nơi lừa bịp.
    Vì sự thảm hại đó, dù hơn tuần sau tôi mới đọc những lời lừa dối của bài viết Phải Hiểu Cho Đúng... tôi phải viết những dòng này.

    2. Trước hết, cuộc đi đêm Thành Đô là chuyện riêng, kín mít ở cấp chóp bu của đảng cộng sản Việt Nam. Chuyện riêng của mấy ông Bộ Chính trị Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh... và mấy ông già cố vấn Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Võ Chí Công... Chuyện riêng của hai đảng Việt Cộng và Tàu Cộng chứ không phải chuyện của hai nhà nước. Cơ quan đứng ra lo bảo đảm kỹ thuật cho chuyến đi đêm lén lút, tội lỗi này là ban Đối ngoại của đảng. Bộ Ngoại giao của nhà nước bị gạt ra rìa. Những người nắm giữ vị trí trọng yếu nhất ở bộ Ngoại giao như Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, Thứ trưởng Trần Quang Cơ cũng phải ngồi nhà và chỉ được chứng kiến những chuyện đã rồi. Vì đớn hèn và ô nhục, nội dung thỏa thuận Thành Đô năm 1990 đến nay vẫn phải niêm phong kín mít, chưa dám hé ra một chi tiết nhỏ. Đến những ông bà ủy viên ban chấp hành trung ương của các khóa từ 1990 đến nay còn mù tịt thì ông cán bộ vô danh những năm 1980 mới ngơ ngác về bộ Ngoại Giao làm sao có thể biết “nhiều điều bí mật và tế nhị phía “hậu trường”.
    Hư cấu ra nhân vật “người bạn thân làm việc ở bộ Ngoại giao” chỉ để ông dư luân viên mang danh “bác sĩ”, “nhà thơ, nhà văn” có cớ vẽ ra bức tranh “Hội Nghị Thành Đô” rực rỡ màu hồng bằng trò lửa bịp sống sượng và cũ rích của tuyên giáo cộng sản “cả Việt Nam, Trung Quốc và Campuchia đều được hưởng lợi. Tuy nhiên, bên giành thắng lợi lớn hơn cả là Việt Nam”...

    3. Tháng chín, 1989, trước cuộc gặp Thành Đô một năm, quân đội Việt Nam đã hoàn toàn rút hết khỏi Campuchia, kết thúc mười năm cuộc sa lầy quân sự đẫm máu ở Campuchia. Tháng chín, 1989, trước cuộc gặp Thành Đô một năm, chiến sự ở biên giới Việt Trung cũng hoàn toàn chấm dứt, kết thúc cuộc chiến tranh mười năm Trung Quốc xâm lược Việt Nam. Ngày đó còn làm biên tập ở xưởng phim Quân đội Nhân dân Việt Nam, tôi đã dẫn một tổ điện ảnh mang máy quay phin Konvat của Nga đi quay phim tư liệu quân Việt Nam rút khỏi Campuchia. Đơn vị lính quân khu Năm rút về nước có cả mấy người đàn bà Campuchia vợ lính ôm con theo chồng ngồi trên thùng ô tô giữa những người lính Việt. Dừng chân ở Đà Nẵng, mỗi gia đình lính, chồng Việt vợ Miên được đưa đến ở tạm trong một gian nhà khách của bộ tư lệnh quận khu Năm ở bãi biển Mỹ Khê. Những thước phim lịch sử đó nay còn trong kho phim tư liệu của Điện ảnh Quân đội Nhân dân Việt Nam.
    Vì vậy không có chuyện “Kết quả Hội nghị gồm hai phần được ký kết:

    Phần thứ nhất: Chấm dứt xung đột biên giới giữa hai nước, bình thường hoá quan hệ Việt- Trung.

    Phần thứ hai gồm bảy điều khoản về vấn đề Campuchia. Chủ yếu là: Các bên ngừng bắn, chấm dứt chiến tranh. Quân đội Việt Nam rút hết về nước...

    4. Trước sự sụp đổ liên hoàn của các nhà nước cộng sản Liên Xô và Đông Âu, những trái tim xơ cứng và những cái đầu tăm tối, cuồng tín giáo điều cộng sản của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam không biết đến thân phận đau thương của giống nòi Việt Nam trong nô lệ cộng sản, không biết đến đất nước Việt Nam tan hoang vì sự tàn phá của ấu trĩ, ngu dốt tham lam cộng sản, không biết đến tiến trình lịch sử của loài người đang phẫn nộ chôn vùi cái quái thai cộng sản vào hố rác lịch sử. Chỉ biết có đảng cộng sản, hốt hoảng lo mất ngai vàng vua tập thể, họ liền quên ngay tội ác của nhà nước cộng sản Trung Quốc với dân tộc, với lịch sử Việt Nam, kẻ vừa xua hơn nửa triệu quân tràn qua biên giới xâm lược Việt Nam, giết hàng chục vạn dân Việt Nam, kẻ vừa cướp toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và cướp bảy bãi đá trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Họ ảo tưởng rằng đảng cộng sản Trung Quốc với gần trăm triệu đảng viên là một sức mạnh to lớn của lực lượng cộng sản thế giới, là một cái cọc vững chắc cho đảng cộng sản Việt Nam bấu víu trước bão táp nhân dân khi dân nổi can qua. Với ảo tưởng đó, Lê Đức Anh đã thốt ra lời: “Mỹ và phương Tây muốn cơ hội này để xóa cộng sản. Nó đang xóa ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xóa cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc” (Trần Quang Cơ. Hồi Ức Và Suy Nghĩ. T88)
    Sợ cơn bão nhân dân loại bỏ cộng sản từ Liên Xô và Đông Âu sẽ lan tới Việt Nam Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh đã hành xử vô nguyên tắc, bỏ qua bộ máy nhà nước, phớt lờ bộ Ngoại giao, nhân danh đảng hạ mình trực tiếp thậm thụt tiếp xúc với đại sứ Trung Quốc Trương Đức Duy và cùng viên đại sứ thiết kế ra cuộc đi đêm Thành Đô.
    Đang trên giường bệnh nhưng khi được nghe báo cáo việc Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Anh hấp tấp hạ mình cầu cạnh Trương Đức Duy, cố vấn Lê Đức Thọ cũng phải thở dài: “Việc anh Nguyễn Văn Linh và anh Lê Đức Anh gặp đại sứ Trung Quốc đã làm cho Trung Quốc cứng lên. Đáng lẽ không nên gặp” (Trần Quang Cơ. Sách đã dẫn. T77) Còn cố vấn Phạm Văn Đồng thì nói rõ hơn: “Trong cuộc họp Bộ Chính trị bàn về đàm phán với Trung Quốc, tôi đã nói tới ba lần là không được hớ, phải rất thận trọng với Trung Quốc. Đằng này các anh lại ngửa bài trước để họ biết hết... Trung Quốc họ nghĩ theo kiểu Đại Hán của họ và kết quả là họ ép mình. Ngoại giao là một vũ đài, phải giữ thế, không phải lúc nào cũng lật hết bài ra. Không thể đưa ngực ra cho nó đấm” (Trần Quang Cơ. Sách đã dẫn. T77)

    5. Không khi nào vì đời sống nhân dân khó khăn do Mỹ cấm vận mà lãnh đạo cộng sản Việt Nam phải vội vã bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc để mở lối thoát cho nền kinh tế Việt Nam và mở cửa làm ăn cho người dân Việt Nam như sự dẫn dụ của dư luận viên cấp xã, cấp phường Tran Thanh Chuong. Với lãnh đạo cộng sản, đất nước chỉ là kho tài nguyên để họ vơ vét và nhân dân chỉ là bầy nô lệ để họ sử dụng như người nông dân sử dụng sức kéo của con trâu. Nhân dân chỉ là kho sức người để họ bóc lột và kho máu để họ làm chiến tranh củng cố và mở rộng lãnh thổ thống trị của họ mà thôi. Lịch sử cai trị của nhà nước cộng sản Việt Nam và của tất cả nhà nước cộng sản trên thế giới đã chứng minh đầy đủ điều đó. Nhà nước cộng sản Việt Nam vét của, vét máu dân ngày chiến tranh là “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”, ngày nay là tăng thuế, tăng giá vô tội vạ móc túi dân, hút máu dân bù vào ngân khố trống rỗng do làm ăn kém cỏi, thua lỗ và tham nhũng.
    Lịch sử cận đại của Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đã khẳng định muốn phát triển kinh tế, dân giầu, nước mạnh, đất nước hóa rồng, hóa hổ thì phải thiết lập mối quan hệ làm ăn đàng hoàng, văn minh, tin cậy với Mỹ và thế giới phương Tây, một quan hệ bình đẳng, sòng phẳng có luật pháp minh bạch và nghiêm ngặt. Còn vì ý thức hệ cộng sản, vì cái ngai vàng vua tập thể mà lẻn đi vào lối mòn ô nhục của Trần Ích Tắc, Lê Chêu Thống sang cầu cứu Trung Quốc để giữ ngôi vua tập thể thì chỉ giơ cổ ra nhận lấy cái dây xích chư hầu và rước họa Bắc thuộc về cho giống nòi. Nếu làm việc chính đáng vì dân vì nước thì Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Anh đâu phải hấp tấp và lén lút tiếp xúc với Trương Đức Duy sau lưng bộ Ngoại giao vậy.

    6. Sau khi ngừng đấu súng ở biên giới Việt Trung và sau khi quân đội Việt Nam rút hết khỏi Campuchia cũng là khi hệ thống nhà nước cộng sản Liên Xô và Đông Âu tan rã. Tình thế đó tạo ra cho hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc hai mối liên quan lớn. Mối quan tâm của đảng cộng sản Việt Nam là cần gấp gáp bình thường hóa quan hệ giữa hai nhà nước Việt Trung để đảng cộng sản Việt Nam tìm liên minh, tìm sự bảo kê của đảng cộng sản đàn anh Trung Quốc hòng tồn tại trước xu thế của thời đại rũ bỏ độc tài cộng sản khỏi đời sống chính trị thế giới. Còn đảng cộng sản Trung Quốc lại chỉ quan tâm giành cho Khmer Đỏ do Trung Quốc nuôi dưỡng đã bị quân đội Việt Nam đánh cho tan tác vẫn có được vị trí ngang bằng với ba lực lượng chính trị khác trong cơ cấu quyền lực nhà nước Campuchia.
    Cuộc đi đêm Thành Đô tháng chín, 1990 là cuộc giao kèo, đổi chác hai nội dung trên. Vì đầu óc tối tăm, tâm thế thấp hèn, Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh đã ngửa bài trước khi vào ván bài Thành Đô, đã bộc lộ sự hốt hoảng lo sợ mất ngai vàng vua tập thể, bằng mọi giá phải bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc để dựa vào Trung Quốc mà giữ ngai vàng cộng sản. Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh đã đưa cộng sản Trung Quốc lên vị thế cứu tinh đối với số phận cộng sản Việt Nam. Từ vị thế cứu tinh đó, cộng sản Trung Quốc ép đoàn cộng sản Việt Nam đến Thành Đô do Nguyễn Văn Linh dẫn đầu phải chấp nhận mọi đòi hỏi của họ. Và cộng sản Việt Nam đã mang độc lập của đất nước, danh dự của tổ quốc, đất đai của giang sơn, tự hào của lịch sử, khí phách của giống nòi ra đánh đổi lấy bình thường hóa quan hệ Việt Trung. Cộng sản Việt Nam phải chấp nhận để Pôn Pốt kẻ thua trận ở vị thế ngang hàng với Hun Sen người thắng trận trong cơ cấu quyền lực nhà nước Campuchia.
    Vì sự đổi chác ở Thành Đô ngu xuẩn, nhục nhã như vậy nên đến nay cộng sản Việt Nam vẫn phải giấu kín nội dung cuộc đổi chác Thành Đô như mèo giấu cứt.
    Trong đoàn chư hầu ô nhục đi Thành Đô có Phạm Văn Đồng, cố vấn Ban Chấp hành trung ương đảng cộng sản Việt Nam và ông cố vấn tóc bạc, mắt lòa phải có người dắt đi từng bước này phải ngậm ngùi nói về ông trưởng đoàn chư hầu, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh: “Đã hớ, đã dại rồi mà còn nói đặt sự nghiệp cách mạng lên trên hết… Người lãnh đạo không nên làm như vậy. Với Trung Quốc, vừa qua không phải là chúng ta bình thường hóa, mà là chúng ta đã bị “phụ thuộc hóa” quan hệ" (Sách đã dẫn. T93).
    Còn Thứ trưởng bộ Ngoại giao Trần Quang Cơ thì nhìn nhận về cuộc gặp Thành Đô: “Sở dĩ ta dễ dàng bị mắc lừa ở Thành Đô là vì chính ta đã tự lừa ta. Ta đã tự tạo ra ảo tưởng là Trung Quốc sẽ giương cao ngọn cờ CNXH, thay thế cho Liên Xô làm chỗ dựa vững chắc cho cách mạng Việt Nam và chủ nghĩa xã hội thế giới, chống lại hiểm hoạ “diễn biễn hoà bình” của chủ nghĩa đế quốc do Mỹ đứng đầu. Tư tưởng đó đã dẫn đến sai lầm Thành Đô” và “Vì quá nôn nóng cải thiện quan hệ với Trung Quốc, đoàn ta đã hành động một cách vô nguyên tắc, tưởng rằng thỏa thuận như thế sẽ được lòng Bắc Kinh nhưng trái lại thỏa thuận Thành Đô đã làm chậm việc giải quyết vấn đề Campuchia và do đó chậm việc bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, uy tín quốc tế của ta bị hoen ố.” (Sách đã dẫn. T 94)
    Cuộc đổi chác Thành Đô buộc Việt Nam phụ thuộc vào Trung Quốc đến mức ngày 5.8.91, giữa cuộc họp Hội Đồng Bộ Trưởng, Hồng Hà trưởng ban đối ngoại của đảng cộng sản cao giọng nhắc nhở cả bộ máy chính quyền: Từ nay trong quan hệ với Trung Quốc các ngành cứ tập trung ở chỗ anh Trương Đức Duy (Đại Sứ Trung Quốc), không cần qua sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh’’ (Sách đã dẫn. T109).

    7. Kí văn bản giao kèo đổi chác Thành Đô, lãnh đạo cộng sản Việt Nam chỉ có hồn cộng sản, hồn băng nhóm giang hồ cướp quyền con người, cướp quyền làm chủ đất nước của người dân, không có hồn Việt Nam, không có tư thế của lịch sử Việt Nam, của văn hóa Việt Nam “Như nước Đại Việt ta từ trước / Vốn xưng nền văn hiến đã lâu” (Nguyễn Trãi. Bình Ngô đại cáo). Do đó đảng cộng sản vừa phải giấu kín văn bản đổi chác nhục nhã ở Thành Đô vừa phải tung đội ngũ dư luận viên đi lừa bịp “Hội nghị (Thành Đô) là kết quả tất yếu đáp ứng đòi hỏi bức thiết của tình thế đất nước ta thời đó. Nó được tiến hành sòng phẳng, vị thế hai bên ngang ngửa, cả Việt Nam, Trung Quốc và Campuchia đều được hưởng lợi. Tuy nhiên, bên giành thắng lợi lớn hơn cả là Việt Nam.”
    Người dân không được thấy câu chữ nhem nhuốc của văn bản bán linh hồn cho quỉ ở Thành Đô. Nhưng người dân thấy rõ thực tế ứng xử đớn hèn của nhà nước cộng sản Việt Nam với Trung Quốc từ sau Thành Đô 1990 và ứng xử đớn hèn đó đã tố cáo sự bán mình của đảng cộng sản Việt Nam cho đảng cộng sản Trung Quốc.
    Với chính sách phụ thuộc, nô lệ vào nhà nước cộng sản Trung Quốc, với thân phận chư hầu, nhà nước cộng sản Việt Nam đã phản bội cha ông, phản bội lịch sử Việt Nam kí hiệp định biên giới 1999 dâng mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương cho Trung Quốc.
    Từ sau 1990 tất cả bia đá, tượng đồng ghi nhớ chiến công của quân dân ta trong mười năm 1979 – 1989 chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược bị đục bỏ. Bia ghi tội ác của quân Trung Quốc xâm lược bị xóa sạch. Pháo đài Đồng Đăng, Lạng Sơn lịch sử, nơi hàng trăm người dân Việt Nam chạy giặc ẩn náu đã bị quân Trung Quốc xả hơi độc, đánh thuốc nổ giết chết nay chìm trong lau lách hoang vu quên lãng
    Nhà trường không được dạy học sinh, sinh viên những trang sử hào hùng của cha ông chống quân của các triều đại Trung Quốc xâm lược. Người dân tưởng niệm những người con yêu của Mẹ Việt Nam đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu giữ nước chống quân Trung Quốc xâm lược, người dân biểu tình chống những hành động Trung Quốc đang tiến hành xâm lược Việt Nam đều bị công cụ bạo lực nhà nước cộng sản Việt Nam đàn áp dã man.
    Từ sau 1990, nhà nước cộng sản Việt Nam hoàn toàn bỏ ngỏ biển Việt Nam cho Trung Quốc làm chủ. Quân đội bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đã khoanh tay đứng nhìn những đoàn tàu dân đánh cá Trung Quốc nhiều như là tre tràn vào biển Việt Nam, đến nhà nước cộng sản Việt Nam cũng im lặng coi Trung Quốc làm chủ biển Việt Nam như là điều bình thường, đương nhiên. Tàu vũ trang Trung Quốc tự do ngang dọc trên biển Việt Nam, đâm chìm tàu dân Việt Nam, giết hại dân Việt Nam cũng chỉ có người phát ngôn bộ Ngoại giao lên tiếng “quan ngại” chiếu lệ. Nhà nước Trung Quốc công bố lệnh cấm dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam, nhà nước cộng sản Việt Nam cũng câm miệng hến chấp nhận. Chỉ có hội Nghề cá của dân lên tiếng phản đối yếu ớt.
    Bỏ ngỏ biển cho Trung Quốc làm chủ biển Đông. Mở rộng cửa đón người Trung Quốc vào tàn phá đất nước Việt Nam, đón hàng hóa Trung Quốc vào giết chết nền công nghiệp sản xuất hàng hóa Việt Nam, đón văn hóa Trung Quốc vào thiết lập trong tâm hồn người Việt Nam nền văn hóa chư hầu. Sách Vòng Tròn Bất Tử ghi nhận ý chí chiến đấu của những người lính Việt Nam giữ đảo Gạc Ma bị cấm phát hành. Nhưng lại cho dịch, in ấn số lượng lớn và phát hành rộng rãi trên cả nước hàng loạt sách ca ngợi Đặng Tiểu Bình kẻ phát động cuộc chiến tranh biên giới 1979 giết hại hàng vạn người Việt Nam.
    Những sĩ quan cao cấp của quân đội, của công an phải lần lượt nối nhau sang Trung Quốc ăn cơm Tàu, học sách Tàu, thay máu Đại Việt bằng máu chư hầu. Sĩ quan cấp tướng chỉ bộc lộ lòng yêu nước, bộc lộ ý chí giữ nước chống quân Trung Quốc xâm lược liền lập tức phải rời quân ngũ như đại tướng Đỗ Bá Tỵ.
    Nhà nước cộng sản Việt Nam luôn chấp hành mọi đòi hỏi, luôn thực hiện mọi dự án chỉ mang lại lợi ích cho Trung Quốc và gây thiệt hại to lớn, nhiều mặt cho Việt Nam. Dự án cho Trung Quốc vào khai thác bô xít ở Tây Nguyên, dự án cho Trung Quốc xây dựng nhà máy điện than ở Bình Thuận, dự án cho Trung Quốc trúng thầu thi công đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông, dự án mở những con đường thông thống từ Trung Quốc thọc sâu vào lãnh thổ Việt Nam, dự án cho Trung Quốc xây dựng nhà máy đam Ninh Bình, những đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc chỉ nhằm “đón đại bàng Trung Quốc vào làm tổ”, chỉ để biến những thế đất hiểm yếu của Việt Nam thành đất sang nhượng cho Trung Quốc được lãnh đạo cộng sản Việt Nam sốt sắng thảo ra... Đất nước Việt Nam đang nguy khốn, nền kinh tế thoi thóp, què quặt, không thể phát triển. môi trường sống của thiên nhiên, của con người đang bị đầu độc, văn hóa chư hầu đang xâm nhập tâm hồn con người, đang tràn ngập trong đồi sống xã hội Việt Nam, an ninh quốc phòng bị bỏ ngỏ bởi những nhượng bộ, những.chính sách phụ thuộc đó.
    Với giao kèo Thành Đô năm 1990, sẽ còn nhiều chủ trương, chính sách, nhiều dự án lớn nhỏ trên đất nước Việt Nam tiếp tục ra đời chỉ vì lợi ích của Trung Quốc và gây nguy khốn đất nước, cho giống nòi Việt Nam.

    Phạm Đình Trọng
    danlambaovn.blogspot.com
  3. Phải luôn ghi nhớ: hàng năm ngày 30 tháng 4 là "NGÀY QUỐC HẬN"

    Cái gọi là "Ngày Thống Nhất"
    Tác giả: BS .Trần Văn Tích Ngày đăng: 2019-05-02
    [​IMG]

    Mối Hờn Quốc Hận
    Sư đoàn 3 Việt cộng cấp giấy ra trại cho tôi ngày 14.02.1978. Tôi được tạm trú tại Thành Hồ ba tháng và bị quản chế sáu tháng. Vào thời điểm này, Việt cộng đã có chủ trương thống nhất cho giới y khoa mà chúng rất cần. Công an Phường nơi tôi trú ngụ yêu cầu tôi phải đến Sở Y Tế Thành Hồ nộp đơn xin việc ngay và ngày 02.05.1978 tôi chính thức đi làm việc với Việt cộng. Lẽ ra tôi phải đi làm từ đầu tháng năm nhưng vì ngày 01.05 là ngày lễ nên tôi chỉ trình diện cơ quan mới vào ngày 02.05. Ngày 30.04 năm 1978 đó qua đi trên toàn Thành Hồ mà không có gì đặc biệt cả, đó là một ngày như mọi ngày; cho nên một tên tù mới được thả như tôi thì nằm nhà còn vợ tôi vì được lưu dụng thì đi dạy như thường lệ.
    Chúng tôi rời Việt Nam ngày 24.01.1984. Trong sáu năm đi làm với Việt cộng (từ 1978 đến 1984) có tất cả sáu ngày 30.04 trôi qua một cách bình thường và hai vợ chồng tôi không hề được nghỉ. Không biết từ bao giờ Việt cộng quyết định xem ngày 30.04 hằng năm là một ngày lễ và cho phép dân chúng nghỉ lễ cùng một lúc hai ngày liền, "Ngày Thống Nhất" 30.04 và Ngày Lễ Lao động 01.05.
    Đối chọi với Ngày Quốc Hận ?
    Sự kiện chúng ta kiên trì giữ vững Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà khiến ViXi rất tức tối nhưng chúng không làm gì được. Võ Văn Kiệt đã nói rõ là nếu người tỵ nạn Việt Nam không sử dụng lá cờ nền vàng ba sọc đỏ nữa thì bên chúng nó và phía chúng ta sẽ dễ nói chuyện với nhau hơn.
    Cùng với Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà, chúng ta có tên gọi "Ngày Quốc Hận", một cách gọi khiến chúng rất căm ghét. Đến một thời điểm nào đó, chúng nhận ra rằng phải có biện pháp chống "chống cộng" bằng một tên gọi chính thức pháp định và từ đó, chúng làm giấy khai sinh cho ngày 30.04 với tên gọi "Ngày Thống Nhất" đồng thời đi tiếp bước thứ hai là xem đó là một ngày nghỉ lễ. Đó là hành động của kẻ thù nhằm ứng phó với chủ trương của chúng ta cương quyết kiên trì xem ngày 30.04 là ngày di hận ngàn đời cho dân tộc Việt Nam.
    Phần chúng ta, thiết nghĩ chúng ta phải biết sử dụng hữu hiệu và khôn khéo vị thuốc khử độc là danh xưng "Ngày Quốc Hận". Chúng ta không nên dùng tên gọi nào khác, cho dù là vì bất cứ lý do gì và do nguyên nhân nào. Chống lại cách gọi "Ngày Quốc Hận" giặc phải nghĩ ra nguỵ danh "Ngày Thống Nhất". Chúng ta đã ở thế thượng phong, chúng ta đã đẩy kẻ thù vào thế bị động, chúng ta đã bắt chúng phải tìm biện pháp ứng phó; chúng ta đừng vô hình trung rời khỏi vị thế áp đảo đã đạt được.
    Tất nhiên những kẻ đối kháng với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản phải phủ nhận cung cách gọi tên của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Ông Cù Huy Hà Vũ bảo Ngày 30.04 là "Ngày Thống Nhất", đó là quyền của ông ta và cũng là "nhãn hiệu cầu chứng" của ông ta. Vĩnh viễn ông Cù Huy Hà Vũ không bao giờ hoà đồng được vào tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản.
    Lịch sử hậu Quốc Hận
    Cứ mỗi lần Ngày Quốc Hận trở về thì chúng ta lại nhắc lại quá khứ; đó là nghĩa vụ, nghĩa vụ không được quên. Nhưng chúng ta cũng nên nghĩ đến hiện tại. Chúng ta chưa có một bộ sử của "Quốc gia Việt Nam Cộng Hoà Hải ngoại".
    Bộ sử sẽ bắt đầu từ Ngày Quốc Hận 30.04.1975 với bức hình nổi tiếng của các anh chị em sinh viên quốc gia đầu chít khăn tang rước lá đại kỳ diễn hành trên đường phố Paris.
    [​IMG]
    Bộ sử sẽ trình bày các dữ kiện liên quan đến chính sách man rợ và đểu cáng của giặc cộng đối với dân chúng Miền Nam, sẽ mô tả bức tranh bi hùng của người Miền Nam vào tù ra tội và vượt biên vượt biển. Bộ sử sẽ ghi nhận các thành công của thế hệ thứ nhất, thứ hai trên những mảnh đất xa lạ. Có biết bao nhiêu điều cần ghi lại và nếu chúng ta không chịu ghi lại thì ai ghi cho bây giờ? Nói hoài nói mãi làm chi chuyện quá khứ mà không chịu nói chuyện ngày nay? Chúng ta có những ngòi bút viết sử vững vàng : Trần Gia Phụng, Phạm Cao Dương, Nguyễn Thế Anh, Lâm Văn Bé. Nên chăng đã đến lúc phải hướng ngòi bút vào mục tiêu biên soạn một bộ sách tổng hợp có hệ thống những diễn biến lịch sử liên quan đến cộng đồng ba bốn triệu người Việt lưu vong sau 30.04.75?
    Nước Đức có Ngày Thống Nhất, Tag der Deutschen Einheit, ngày 03.10. Luật pháp Đức xem đó là một ngày nghỉ lễ chính thức trên toàn lãnh thổ cộng hoà liên bang. Nước Đức không có ngày nào là ngày quốc hận cả. Số mệnh hai dân tộc Việt và Đức đã được an bài theo hai cách khác nhau nhưng không phải vì vậy mà chúng ta thừa nhận một cái ngày được gọi là thống nhất một cách giả dối tráo trở.
    Quốc Hận là một khái niệm văn hoá-chính trị-xã hội trong từ vựng quốc ngữ. Tuy nhiên các từ điển, tự điển đơn ngữ Việt-Việt không hề có mục từ nào ghi khái niệm này. Không hề có mặt trong tài liệu tham khảo nhưng đã hai lần khái niệm Ngày Quốc Hận lưu truyền rộng rãi trong ngôn ngữ dân gian nhằm chỉ ngày 20.07 và ngày 30.04. Trong khi đó cộng đồng Nga lưu vong trước đây, cộng đồng người Tàu Đài Loan cũng như cộng đồng người Cuba đang sinh sống tại nước ngoài hiện nay không có Ngày Quốc Hận.
    Ba chữ "Ngày Quốc Hận" là một kháng thể rất hữu hiệu, một thứ thuốc giải độc rất mạnh chống lại chủ thuyết và chế độ cộng sản trên bình diện lý luận, thuộc ý thức chính trị.
    02.05.2019

    Trần văn Tích
  4. Vặch mặt bọn Dân chủ Xấu xa...
    Cựu sĩ quan QL Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam, nổi giận viết thơ mắng chửi bà Nancy Pelosi Chủ Tịch Quốc Hội Hoa Kỳ
    Tác giả: Luật sư Dennis L. Guthrie Nguồn: Nguyệt San Việt Nam Ngày đăng: 2019-04-28

    [​IMG][​IMG]
    Luật sư / Cựu chiến binh Dennis L. Guthrie chống đối bà chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi
    Thưa bà Pelosi:
    Tôi viết cho bà hoàn toàn do sự khinh bỉ! Bà đáng khinh và phi dân tộc Mỹ như kẻ phản bội tên là Jane Fonda.
    Tôi sẽ sớm được 75 tuổi, đã từng bỏ phiếu trong mọi cuộc bầu cử tiểu bang và địa phương từ năm 1966. Tôi đã bỏ phiếu cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ. Tôi đã làm việc trong các chiến dịch tranh cử cho cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, trắng và đen.
    Tôi phục vụ quê hương yêu dấu này, tòng quân tham dự chiến tranh Việt Nam, giống như con trai tôi đã làm ở chiến trường Trung Đông. Tôi đã được quân đội tuyên dương với hai huân chương đồng.
    Tôi đã tham gia chính trị từ năm 6 tuổi khi cha tôi làm quản lý chiến dịch cho một dân biểu Mỹ rất vĩ đại, ông Charles Raper Jonas, một người thật tâm phục vụ cử tri và đất nước và được ngưỡng mộ, không giống như Bà.
    Rõ ràng là gần đây Bà không đọc Hiến pháp, hay có bao giờ bà đọc các tài liệu Liên bang, hoặc thậm chí đọc cuốn sách của David McCulloughs nói về cố tổng thống John Adams. Bà nên dành thời gian để đọc chúng trong khi được đưa đi tham quan, bằng máy bay phản lực và phương tiện sang trọng do chính phủ cấp cho Bà. Bà là biểu tượng cho chủ nghĩa xã hội và Marxist là những chủ thuyết mà tổ tiên sáng lập đất nước này quyết xóa tránh, cha ông chúng ta đã cố gắng dẹp bỏ chúng khi thành lập thể chế chính phủ cộng hòa tư bản do Hiến pháp của chúng ta ấn định.
    Tôi thấy thật thú vị khi Bà và chồng Bà là những triệu phú với phần lớn tài sản của Bà tạo ra được là nhờ vào sự phục vụ công cộng của Bà. Bà đã kiểm soát luật pháp để chúng giúp tăng cường những đầu tư của chồng cả trong và ngoài nước. Đồng thời Bà phân phối lại của cải của người khác.
    Nền kinh tế thị trường tự do của chúng ta đang bị phá hủy bởi những người như Bà. Bà bay quanh vùng Vịnh với chi phí của người nộp thuế trong khi Bà chỉ trích chủ tịch các công ty đang sản xuất một cái gì đó cho nền kinh tế này. Bà không góp gì cho nền kinh tế Hoa Kỳ, Bà chỉ giảm trừ chúng.
    Tôi muốn đề nghị Bà quay trở về lại thành thị của bánh trái cây và các loại hạt đậu, ăn cá ngừ hộp và dứa đóng hộp của chồng Bà – chúng được sản xuất bởi những người nhập cư bất hợp pháp và bởi những người lao động đã bị loại trừ khỏi sự bảo vệ mà 90% là công nhân hợp pháp tại Hoa Kỳ.
    Tôi chờ đợi sự thất bại của Bà trong cuộc bầu cử kỳ tới với niềm vui sướng…
    Đừng bao giờ dùng chữ "un-American" (phi Mỹ - không phải dân tộc Mỹ) đối với những người biểu tình, họ yêu đất nước này và đang thực thi các quyền mà quốc gia này được thành lập. Nhân tiện đây, khi tôi phục vụ trong Quân đội, tôi đã bị phỉ nhổ bởi loại người dại dột mất trí, là đám người đã hỗ trợ Bà và có thể cũng là những người mà Bà có hỗ trợ họ trong thập niên 60 và 70. Bà là cái ô nhục cho tất cả quân nhân chúng tôi,những quân nhân bảo vệ quốc gia này để Bà có thể có quyền được bảo vệ quyền tự do ngôn luận mà dám gọi chúng tôi là "phi Mỹ". Và đồng thời, tôi có quyền viết thư cho Bà để thông báo cho Bà rằng tôi coi Bà, cũng như đa số dân chúng xem Bà, không phải là người Mỹ. Bà là một cái ô nhục thực sự đối với hầu hết những người phục vụ quốc gia và những người đang hiến thân phục vụ công cộng tại quốc hội Hoa Kỳ.
    Tôi tin chắc các trợ lý của Bà sẽ không trình báo bức thư này cho Bà, nhưng tôi dự định chia sẻ nó với rất nhiều người...
    Ký tên: Guthrie.
    Cựu sĩ quan QL Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam;
    Cựu Luật Sư các tòa án tại North Carolina.

    -----------
    Xin hãy giúp người đàn ông này thực hiện “cam kết” với Pelosi bằng cách chuyển tiếp lá thư này cùng với suy nghĩ của mình!
    (do ĐxSơn chuyển Việt Ngữ, giúp cựu Đại Úy Guthrie phổ biến )
    *********
    Nguyên bản bằng Anh Ngữ được chép lại dưới đây từ trang mạng Palo Alto
    Open Letter to Nancy Pelosi
    Original post made by Agree with Guthrie, Greater Miranda, on Feb 16, 2010
    If you dare, read this scathing letter to Nancy Pelosi from Dennis L. Guthrie, an attorney,(Mercer University, 1969 JD, Phi Alpha Delta), Vietnam veteran ( National Defense Medal and 2 Bronze Stars), U.S. District Court, Eastern, Middle and Western Districts of North Carolina; U.S. Tax Court; Fourth Circuit Court of Appeals; Vice-Justice, District XIV, 1968 - 1969; Board of Directors of both Boy Scouts and Girl Scouts etc. ( Remaining credentials are listed below the letter)
    It was written last August, in the midst of her horrifying statements about us who disagreed with her. Especially from one of her generation and ilk, who represented and continues to represent those who spit on the very people and their families who have died or been maimed in the name of her freedom to call us whatever she wishes...I know she will never, ever be demoted in San Francisco (she will probably still be re-elected even after her funeral Mass)... they are too far gone to see her for what she represents, but for the rest of the country, I suspect it is bye-bye Pelosi.
    This has been verified on Snopes. Link to Snopes page with verification and full pdf. letter ( with letter head included on that one...I can't "copy and paste" the letterhead part, I am sure for good reason) (Web Link)
    He pretty much sums up how I believe most Americans feel about this 3rd most powerful person in the USA, and one of the leaders of a Party which has lost its way...It has taken this long for this letter to wind its way to my e-mail page.
    +++++++++++++++++++++++++
    Dated August 11, 2009
    Dear Ms. Pelosi:
    I write to you out of utter disdain! You are as despicable and un-American as the traitor Jane Fonda. I am a soon to be 65 year-old who has voted in every state and local election since 1966. I have voted for both Republicans and Democrats alike. I have worked on campaigns for both Republicans and Democrats, white and black. I served the country that I love in Vietnam, as my son did in the Middle East. I was awarded two bronze stars. I have been involved in politics since age 6 when my father was campaign manager for a truly great American Congressman, Charles Raper Jonas, who worked for his constituents and his country, and was to be admired, unlike you.
    You obviously haven’t read the Constitution recently, if ever, the Federalist Papers, or even David McCullough’s book on John Adams. You ought to take the time while riding around in your government provided luxury executive jet to do just that. You represent Socialistic and even Marxist principals that our founding fathers tried to avoid when setting out the capitalistic republican form of government represented by our Constitution.
    I find it interesting that you and your husband are multi-millionaires with much of your fortune being made as a result of your “public service”. You have controlled legislation that has enhanced your husband’s investments both on and off shore. At the same time you redistributed the wealth of others. Our system of a free market economy is being destroyed by the likes of you, Harry Reid, and now our President. You ride around in a Gulfstream airplane at the tax payer’s expense while criticizing the presidents of companies who produced something for the economy. You add nothing to the economy of the United States; you only subtract therefrom.
    I would like to suggest that you return to the city of fruitcakes and nuts and eat your husband’s canned tuna and pineapple produced by illegal immigrants and by workers who have been excluded from the protection that 90% of the legal workers in the United States have.
    I await your defeat in the next election with glee.
    Don’t ever use the term “un-American” again for protesters who love this country and are exercising their rights upon which this country was founded. By the way, while I served in the Army, I was spit on by the same type of lunatics who support you and who you probably supported in the 60’s and 70’s. You are an embarrassment to all of us who served so that you would have the protected right of free speech to call us un-American. But at the same time, I have the right to write you to notify you that I consider you to be un-American, as do the majority of the people of this formerly great country. You are a true disgrace to most of the people who served this country by offering themselves for public service in the United States Congress.
    I feel certain your aides will not share this letter with you, but I intend to share it with many.
    Sincerely,
    Dennis L. Guthrie
    ++++++++++++++++
    CREDENTIAL LIST (link to his Credential Page at his law firm Web Link)
    Born St. Louis , Missouri , August 21, 1944
    Bar Admissions: North Carolina, 1969
    U.S. District Court, Eastern, Middle and Western Districts of North Carolina , 1969
    U.S. Tax Court
    Fourth Circuit Court of Appeals
    Education: Wofford College , 1966A.B. Mercer University, 1969J.D.
    Phi Alpha Delta
    Vice-Justice, District XIV, 1968 - 1969
    Professional Associations and Memberships:
    North Carolina and American Bar Associations (Member, Sections on: Administrative Law; General Practice; Litigation)
    26th Judicial District and North Carolina State Bar
    Mecklenburg County Bar Association
    American Association of Justice
    North Carolina Trial Lawyers Association
    Captain, U.S. Army, 1969-1971, Vietnam
    National Defense Medal, 1969
    Republic of Viet Nam Service Medal, 1970
    Bronze Star Medals (2), 1971
    Assistant District Attorney, Mecklenburg County , 1971 - 1974
    Charlotte Chamber of Commerce
    Chairman, Board of Trustees Providence United Methodist Church
    Board of Directors, Alexander Children's Home
    Board of Directors, Charlotte Culinary Institute
    Wofford Alumni Executive Council
    Scoutmaster, Boy Scouts of America
    Board of Directors, Boy Scouts of America of Mecklenburg County
    Board of Directors, Girl Scout Council
    Life Member, National Eagle Scout Association
    Life Member, Girl Scouts of America
    ------------
  5. CUỘC CHIẾN CHỐNG MA VƯƠNG QUỶ SỨ
    Tác giả: BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU Ngày đăng: 2019-03-03
    [​IMG]
    Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ. Ngày 28 tháng 2 năm 2019.

    Anh David Nguyễn thân mến,

    Vừa rồi, nhân địp đầu năm Kỷ Hợi, tôi viết một bức thư gửi anh có chủ đề “THÙ TRONG GIẶC NGOÀI”. Sở dĩ tôi chọn anh làm đối tượng để tâm tình, bởi vì, thứ nhất, anh là Trung tá Trưởng ty An ninh Quân đội của VNCH, nên anh biết rất rõ kỹ thuật “chui sâu trèo cao” của Việt Cộng; thứ hai, anh là người biết rất rõ cá tính nói thẳng của tôi, vì chúng ta đã từng sinh hoạt với nhau tại hải ngoại trong một thời gian khá dài.
    Hôm nay, nhân dịp Tổng thống Donald Trump đi Hà Nội để đàm phán với Kim Jong Un, tôi lại viết cho anh bài “CUỘC CHIẾN CHỐNG MA VƯƠNG QUỶ SỨ” mà trước năm 1975 chúng ta đã thất bại vì lãnh đạo chính trị, tôn giáo bị quỷ ám, để chứng minh nếu nước Mỹ không thức tỉnh thì “ma vương – quỷ sứ” cũng sẽ chiến thắng. Và như thế Mỹ sẽ sụp đổ, nhân loại sẽ phải bị sống trong địa ngục trần gian.
    Tôi không phải là người mê tín dị đoan. Tôi cũng như anh, đều là Phật tử, mà điều cấm kỵ của người Phật tử là không được mê tín dị đoan. Nhưng bản thân tôi đã gặp phép lạ trong chiến tranh mà nếu không nhờ có quyền lực vô hình can thiệp, thì tôi đã thịt nát xương tan giữa vùng trời lửa đạn. Do đó, tôi tin có TRỜI hay Thượng Đế.
    Đối với tôi, Phật tử hay con cái Chúa, phần lớn đều do vấn đề môi trường hay hoàn cảnh (the matter of environment). Nếu Ông Bà, Cha Mẹ mình là Phật tử thì mình trở thành Phật tử. Nếu Ông Bà, Cha Mẹ mình là Cơ đốc giáo thì mình trở thành tín đồ Cơ đốc giáo. Nhưng phàm là con người thì phải có đức tin tôn giáo, để SỢ và để KHÔNG SỢ.
    SỢ để không làm điều tàn ác, điêu ngoa, vì sợ đấng Linh Thiêng trừng phạt. Và KHÔNG SỢ vì biết mình làm điều công chính theo lời dạy của vị Giáo chủ thì dẫu có chết, cũng không lùi bước. Vì vậy, SỢKHÔNG SỢ làm nên phẩm giá con người.
    Thầy Lê Tuyên, Giáo sư Đại học Huế, tường thuật một câu chuyện như dưới đây:
    Sau khi học thành tài vào năm 1957, Giáo sư chuẩn bị về nước. Nhưng trước khi về, Giáo sư cùng ba người bạn đi viếng thăm một nhà thờ tại Santander, nước Tây Ban Nha. Khi phái đoàn mới bước vào sân giáo đường thì một linh mục từ trong giáo đường đi ra chào đón và nói:
    “Nghe nói có người đi về Việt Nam … nước Việt Nam đâu còn nữa mà về … Phần nửa còn lại đó là của Chiêm Quốc. Các ông không tin rồi cũng có ngày phải rời khỏi Việt Nam. Tôi là môn sinh Thánh tông đồ Matthew. Với phép tu thân của Ngài, tôi có thể nhìn thấy quá khứ, tương lai của quý vị. “Thượng Đế” hay quan niệm như quý vị: Định mệnh đã an bài! Một dân tộc cũ sẽ trở lại để trả mối thù xưa từ Bắc chí Nam.Nạn nhân không biết bao nhiêu mà kể, Chỉ có cơ duyên mới cứu được một số người”.
    Anh BXB giật mình hỏi vị giáo sĩ:
    “Cha dạy chuyện gì vậy? Đây đâu có ai về Việt Nam? Tôi hiện là Cố vấn Tòa Đại sứ, anh này là đại diện Ngoại giao của Chính phủ vùng Đông Nam Âu, anh này là Tham vụ Ngoại giao sắp đi Luân Dôn tu nghiệp. Có ai về Việt Nam đâu mà Cha dạy vậy? Huống chi lịch sử đã qua rồi. Miền Nam hiện tại là lãnh thổ nước Việt Nam Cộng Hòa.”
    Vị Giáo sĩ trả lời khiêm tốn:
    “Chúng tôi thuộc hệ phái Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, cơ duyên không có ở Việt Nam từ ngày xưa. Nhưng nay gặp quý vị ở đây là do lời Thánh dặn. Tôi còn nhớ một câu Kiều của nhà thi sĩ Việt Nam.“Nghiệp duyên cân lại, nhắc đi còn nhiều”, các vị nên cẩn trọng giữ mình, nếu có ý định về Tổ quốc. Xin Chúa ban phúc lành cho quý vị”.
    Anh David Nguyễn thân mến,
    Tôi không phải là nhà tâm linh học hay là nhà tôn giáo, nhưng tôi tin LUẬT NHÂN QUẢ là có thật. Bởi vậy, tôi tin vào sự QUẢ BÁO mà ngày hôm nay dân tộc ta phải hứng chịu, vì tổ tiên của chúng ta đã tiêu diệt nòi giống CHÀM.
    Chủ nghĩa Cộng Sản là một thứ tôn giáo của bọn tà ma, chủ trương tiêu diệt các Tôn giáo khác. Đạo Cộng sản lấy hận thù làm động lực đấu tranh. Phật giáo hay Thiên Chúa giáo dạy loài người lòng Từ Bi và đức Bác Ái. Tại sao lại có những nhà tu chạy theo Việt Cộng? Chính sách của Việt Cộng là “Trí, Phú, Địa, Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Thế thì hà cớ gì những trí thức hàng đầu như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Khắc Viện lại khuôn phò, cúc cung phục vụ? Có đúng là họ bị ma đưa lối, quỷ đưa đường không?
    Hồ Chí Minh và bè lũ từng được bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm nuôi dưỡng, giấu chúng dưới hầm bí mật trong nhà mỗi khi Thực dân Pháp ruồng bố. Thế mà chúng có thể thản nhiên ngồi xem cảnh đấu tố bà Nguyễn thị Năm cho đến chết một cách tàn nhẫn. Vậy chúng nó không phải là Quỷ sứ, Ma vương thì là gì?
    Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện là người được giáo huấn trong đạo thánh hiền, có cha – cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm – vị quan Tế tửu Quốc Tử Giám, nổi tiếng nhân đức. Thế mà cụ bị đội Cải Cách hành hạ cho đến chết giữa đấu trường. Tại sao bác sĩ Nguyễn Khắc Viện lại hết lòng sùng bái Hồ Chí Minh, kẻ đã giết cha mình? Vậy có phải nhà trí thức Nguyễn Khắc Việt bị Quỷ ám không?
    Vô số trường hợp tương tự đã xảy ra; chứ đấy không phải là trường hợp cá biệt.
    Tôi nghĩ, chỉ có cách lý giải những sự kiện quái lạ ấy xảy ra là do sự Quả Báo. Những oan hồn người Chàm đã sử dụng quỷ sứ Việt Cộng để trả thù dân tộc ta.
    Cộng sản là yêu tinh, ma quỷ, nên chúng có khả năng biến trí tuệ của thành phần trí thức trở nên ngu dốt, u mê để làm công cụ cho chúng. Ngoài ra, chúng có thể đội lốt một bậc đạo cao đức trọng trong tôn giáo để giả dạng đấu tranh cho giai cấp nghèo khổ, cho công bằng xã hội, cho giải phóng dân tộc thoát vòng nô lệ…
    Nước Việt Nam Cộng Hòa bị mất vào tay Việt cộng vì những phần tử trí thức có địa vị được chế độ ưu đãi, nhưng lại phản bội Tổ Quốc. Tôi gọi những thành phần này bị Quỷ Ám, vì không nhận ra chính sự phản bội của họ sẽ làm cho họ mất hết cơ nghiệp, địa vị. Và quan trọng hơn hết, thành phần phản bội này sẽ bị Quỷ vắt chanh bỏ vỏ, hoặc bị đày đọa, bị nhục hình trong tù. Thực tế đã chứng minh cho chúng ta thấy! Câu nói ở Miền Nam “Ăn Cơm Quốc Gia, Thờ Ma Cộng Sản” đã cảnh báo cho người dân biết Việt Cộng là ma quỷ, nhưng thành phần trí thức như Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Ngô Bá Thành, Vũ văn Mẫu … bị quỷ ám, nên mới ra sức giật sập Việt Nam Cộng Hòa!
    Đảng phái Quốc gia cũng vậy. Lời dạy của tổ tiên: “Đoàn kết thì sống; chia rẽ thì chết” là quy luật để sống còn, ai mà chả biết!? Nhưng họ chia rẽ nhau, đấu đá nhau tận tình, thì có phải họ bị quỷ ám, là đúng hay sai?
    Anh David Nguyễn thân mến,
    Theo sự quan sát của tôi, nước Mỹ cũng đang bị quỷ ám giống như nước Việt Nam mình. Tôi nhận thấy Ma vương, quỷ sứ đang hoành hành.
    Nước Mỹ được dựng lên bởi những người có Đức Tin Thiên Chúa. Là một quốc gia trẻ so với thế giới, mà nước Mỹ đã trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới chống lại Ma Quỷ (Chủ nghĩa Cộng sản) là ý Chúa. Họ đã làm cho Liên Xô, Đế Quốc Ma Quỷ (The Evil Empire – chữ của cố Tổng thống Ronald Reagan) tan rã. Nhưng đồng thời lại có những phần tử Chống Chúa (Anti Christ) lợi dụng tính dân chủ đã nổi lên thành những phong trào đòi hỏi tự do phá thai, tự do đồng tính luyến ái, phá bỏ “Mười Điều Răn”… Lối sống (life style) phóng túng, phi đạo đức được sách vở, phim ảnh cổ súy,… thì rõ ràng nước Mỹ đang bị ma đưa lối, quỷ đưa đường, chứ còn gì nữa?
    Theo tôi, sự khủng bố rùng rợn “911” là một sự cảnh báo của Chúa để thức tỉnh những lãnh đạo chính trị, lãnh đạo tôn giáo hãy trở về với Chúa. Nhưng sự cảnh báo đó không được lắng nghe, Cho nên, sự kiện ông Barack Hussein Obama, một tín đồ Hồi giáo mang tư tưởng cộng sản, được bầu lên làm Tổng thống là một cảnh báo thứ hai.
    Nhà tỉ phú Donald Trump được hưởng mọi thứ trên đời, không thiếu nhiều người quỵ lụy xin yểm trợ tài chánh tranh cử, nhưng ông phải xả thân để cứu lấy Miền Đất Hứa (Promise Land), đồng thời cứu nhân loại thoát Quỷ Sứ Ma Vương thống trị. Mặc dù Barack Obama đã dùng thủ đoạn sai khiến FBI làm điều phi pháp, vận dụng truyền thông, trí thức khuynh tả để đưa bà Hillary Clinton lên làm Tổng thống, nhưng Donald Trump, người chưa từng bước chân vào lãnh vực chính trị, mà vẫn đắc cử vẻ vang, khiến cho nhiều người tin rằng Donald Trump là Thiên sứ của Chúa phái xuống trần để chống lại Ma Quỷ. Và tôi cũng tin ông Donald Trump là vị Bồ Tát tái sinh!
    Đế Quốc Ma Quỷ Liên Xô đã tan rã. Đế Quốc Ma Quỷ Trung Cộng thay thế, đang ráo riết hạ bệ Hoa Kỳ bằng mọi thủ đoạn gian ác, tàn bạo, bẩn thỉu chưa từng có. Mao Trạch Đông trước đây từng phát động “Bước Nhảy Vọt” để qua mặt Mỹ. Nhưng Mao chỉ là anh nông dân nghèo và duy ý chí. Ngày nay Trung Cộng trở nên giàu có, hiện đại nhờ sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, nhưng tham vọng thống trị loài người của Tàu đã ăn sâu vào não trạng, nên thủ đoạn của Con Quỷ Trung Cộng ngày nay ghê gớm hơn.
    Là người Á châu, chúng ta hiểu bản tính dân tộc Tàu hơn bất cứ ai. Bọn chúng là vua hối lộ! Tôi tin rằng bọn Trung Cộng đã tung ra rất nhiều tiền để sai khiến bọn chính trị gia Dân chủ và bọn truyền thông thổ tả. Ngay cả Thượng Nghị sĩ John McCain cũng bị mua. Cho nên, Tổng thống Donald Trump làm bất cứ điều gì, chúng cũng công kích. Một nhà lãnh đạo hết lòng yêu nước như ông Trump đã mang lại nhiều thành quả cụ thể cho đất nước, mà bọn Dân chủ vẫn chống cho kỳ được, thì đất nước phải tiêu vong.
    Tôi có thể ví chính phủ của Tổng thống Donald Trump giống như Việt Nam Cộng Hòa, đảng Dân chủ giống như Mặt trận Dân tộc Giải Phóng Miền Nam và Trung Cộng giống như bọn cầm quyền cộng sản Miền Bắc. Ai cũng thấy được Trung Cộng không những là kẻ thù cực kỳ nguy hiểm của nhân loại. Chắc bọn Dân chủ và truyền thông thổ tả cũng phải thấy, nhưng chúng quyết đánh đổ Tổng thống Donald Trump cho bằng được, vì trót “đớp” tiền của Trung Cộng, thì chúng đúng là quân bán nước giống như Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và bọn trí thức thân Cộng đã bán VNCH cho quân xâm lược Miền Bắc. Như thế, Mỹ cũng sẽ bị rơi vào tay Trung Cộng thôi. Không chạy vào đâu được!
    Không phải tôi cường điệu hay bi thảm hóa tình hình chính trị nước Mỹ đâu, anh David. Có rất nhiều bằng cớ tỏ rõ bọn Dân chủ đang dùng những thủ đoạn tồi bại rất giống Việt Cộng: vu khống, chụp mũ, tai ngược, căm thù, lưu manh, gian xảo và đạo đức giả. Trước đây, bọn Dân chủ bỏ phiếu cho Obama xây tường. Ngày nay, chúng quyết liệt chống lại việc xây tường của Tổng thống Donald Trump, đòi hủy bỏ Bộ An Ninh Nội Chính (Homeland Security) đòi hủy bỏ cơ quan ICE, đòi mở cửa biên giới cho di dân nhập cư lậu tự do vào Mỹ được hưởng an sinh xã hội, được quyền bỏ phiếu, thì rõ ràng bọn Dân chủ là bọn bán nước chứ còn gì nữa? Không những thế, hàng ngàn tấn ma túy được bọn buôn lậu đưa vào để giết hại dân Mỹ, mà bọn Dân chủ chẳng hề quan tâm. Đảng Dân chủ giết người trắng trợn, nhưng luôn luôn mở giọng đạo đức!
    Chỉ có kẻ nào mù mới không thấy hành vi tồi bại, hạ cấp, lưu manh của cái đám dân biểu đảng Dân chủ, khi chúng đưa tên luật sư Cohen đã thú nhận tội nói dối Quốc Hội ra làm nhân chứng để miệt thị Tổng thống Donald Trump đang trên đường thương thuyết với Kim Jong Un. Thật đáng xấu hổ! Giá như truyền thông lương thiện, trình bày trung thực những thành quả của Tổng thống Trump mang lại lợi ích cho nhân Mỹ, tôi bảo đảm rằng đảng Cộng Hòa đã nắm đa số ở Hạ Viện.
    Vừa rồi 44 Nghị sĩ Dân chủ bỏ phiếu thuận cho phép sản phụ có quyền phá thai lúc gần ngày sinh con. Tức là quyền giết đứa trẻ sơ sinh. Như thế, tôi gọi bọn Dân chủ bị quỷ ám thì đâu có sai? Tôi còn nghi ngờ Giáo hoàng Francis cũng đã bị Trung Cộng mua chuộc. Bởi vì, tại sao Ngài lên tiếng chống lại việc Tổng thống Donald Trump xây tường biên giới phía Nam, lại im lặng trước việc Nghị sĩ Dân chủ đòi cho phép giết thai nhi gần ngày sinh đẻ? Ngài Francis còn phủ nhận Giáo hội Công Giáo thầm lặng đã hoạt động hơn 70 năm qua tại Trung Cộng và chấp nhận Giáo hội Quốc Doanh, Đức Hồng Y Zen ở Hồng Kông viết nhiều thư ngỏ công khai thỉnh cầu Ngài Francis đừng mắc mưu Trung Cộng, nhưng Ngài vẫn không thèm nghe, thì phải chăng Con Quỷ Xã Hội Chủ Nghĩa đã xâm nhập vào tận Vatican?
    Người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản là nạn nhân của Ma Vương, Quỷ Sứ Việt Cộng. Do đó, tôi đã viết một bài đề nghị các vi lãnh đạo tôn giáo, đoàn thể Chống Cộng tiến tới việc thành lập Phong trào yểm trợ người chiến sĩ hàng đầu – Tổng thống Donald Trump – trong sự nghiệp Diệt Quỷ Trừ Tà, nhằm cứu lấy Miền Đất Hứa này. Bởi vì tôi nghĩ rằng người tị nạn nhờ Mỹ mà thoát khỏi bàn tay con quỷ Việt Cộng, thì mình phải tiếp tay với Tổng thống Donald Trump để chiến thắng CON QUỶ MỸ CỘNG. Nếu Tổng thống Donald Trump chiến thắng bọn quỷ sứ ma vương trên đất Mỹ thì nước Việt Nam mình sẽ có cơ may thoát ra khỏi địa ngục Đỏ của những tên cai ngục Việt Cộng.
    Thư viết đã dài, xin hẹn anh David Nguyễn bức thư tới.
    Thân ái,

    Bằng Phong Đặng văn Âu
    Địa chỉ email: bangphongdva033@gmail.com
    Telephone: (714) 276 – 5600
    Tái bút : Hơn hai ngàn năm trước, Thiên Chúa đã gửi người con duy nhất của Ngài xuống trần gian, đem tình yêu thương và lòng bác ái để cứu rỗi nhân loại. Không ngờ những con quỷ Cộng Sản thoát khỏi cửa địa ngục, nổi lên chống Chúa (Anti Christ) thì lần này Ngài sẽ lấy lửa từ trời để thiêu hủy ngạ quỷ. Nếu con quỷ Cộng Sản Trung Cộng vẫn dùng thủ đoạn gian ác để triệt hạ Hoa Kỳ, thì thế nào chiến tranh không còn hạn chế trong phạm vi thương mại, mà là chiến tranh nguyên tử là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Bởi vì Tổng thống Donald Trump đã hạ quyết tâm “Nước Mỹ không bao giờ là quốc gia Xã Hội Chủ Nghĩa” , nên ông sẽ không để cho nhân loại phải bị sống dưới ách thống trị của con quỷ Trung Cộng.
  6. Nước Mỹ sẽ sụp đổ bởi Đảng Dân Chủ
    Tác giả: Bằng Phong Đặng van Âu Ngày đăng: 2019-02-15
    [​IMG]

    Sự tàn phá và sụp đổ của thành phố Babylon trong tương lai, ứng nghiệm lời tiên tri
    Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ.
    Ngày mồng một Tết năm Kỷ Hợi (ngày 5 tháng 2 năm 2019 dương lịch)
    Anh David Nguyễn thân mến,
    Đêm qua, tôi đã “co cẳng đạp thằng Bần Cố Nông ra cửa; sáng nay, tôi đã “mở cửa đón ông Phúc vào nhà (chắc chắn ông Phúc này không phải Nguyễn Xuân Phúc của nợ). Tuổi đời chúng ta càng ngày càng chồng chất, sức lực càng lụi tàn dần mà ước vọng cho quê hương Việt Nam và đất nước cưu mang chúng ta nhiều buồn hơn vui.
    Chẳng cần phải là nhà tiên tri hay nhà tương lai học (futurist), tôi có thể nói một cách quả quyết rằng nước Mỹ – nước cho chúng ta dung thân – sẽ sụp đổ, nếu tầng lớp trí thức Mỹ mê muội chạy theo chủ nghĩa xã hội mà loài người đã ném vào thùng rác.
    Với tôi, trí thức là bộ óc của nhân dân. Khi trí thức mê muội, u tối, vô trách nhiệm, thì Đất Nước bị suy vong là điều chắc chắn.
    Câu chuyện Trọng Thủy – Mỵ Nương tuy chỉ là huyền thoại, nhưng tổ tiên chúng ta có dụng ý truyền lại cho con cháu một bài học về họa mất nước. Tiếc rằng bài học do tổ tiên truyền lại mà hậu sinh chúng ta không chịu học, nên mất nước.
    Miền Nam bị rơi vào tay quân xâm lược Miền Bắc không phải vì Việt Cộng tài giỏi. Nhưng vì sự phản bội của những thành phần trí thức, lãnh đạo tôn giáo, chính trị sống ở Miền Nam mà chia rẽ nhau hoặc ngấm ngầm làm tay sai cho Việt Cộng. Dù quân đội VNCH thiện chiến đến đâu cũng không thể bảo vệ một đất nước bị chính người dân của mình phản bội.
    Sau ngày 30 Tháng Tư nhiều kẻ gọi là “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” đã lộ diện, không cần kể ra thì anh David đã biết rõ.
    Chính trị Mỹ hiện nay rất giống tình trạng chính trị của Miền Nam trước năm 1975. Tôi lặp lại với anh một lần nữa rằng nước Mỹ trước sau gì cũng sụp đổ, nếu những thành phần trí thức mà không thức tỉnh để cảnh báo toàn dân. Anh David sẽ hỏi tại sao tôi đổ tội cho thành phần trí thức, phải không? Xin đáp: Bởi vì trí thức là những người nhìn xa trông rộng, mà lại im lặng trước tình hình đất nước hoặc hùa theo bọn xấu chủ trương “Xã Hội Chủ Nghĩa” vì tiền tài, danh lợi, địa vị thì toàn dân sẽ “Xuống Hố Cả Nút” thôi!
    Những người cha đẻ của nước Mỹ đã thiết kế một bộ máy lưỡng đảng, chính quyền pháp trị, tam quyền phân lập để giám sát lẫn nhau. Ngoài ra, quyền tự do báo chí được tôn trọng một cách triệt để. Chế độ lưỡng đảng hoạt động giống như cái quả lắc đồng hồ (pendulum) để cho không một đảng nào quá tả hoặc quá hữu. Chính nhờ đó mà nền dân chủ nước Mỹ tiến bộ và lâu bền hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.
    Lại thêm, nước Mỹ được xây dựng lên bởi những người cha đẻ có đức tin vào Thiên Chúa, đạo đức dựa trên Thánh Kinh. Bởi thế phương châm “ In God We Trust” là khuôn vàng thước ngọc trong đời sống chính trị lẫn đời sống văn hóa của nhân dân Mỹ.
    Nhưng với thời gian, đạo đức nước Mỹ dần dần suy đồi. Với lối sống phóng túng, sa đọa, vật chất mà giới tài tử điện ảnh luôn luôn chống lại những ứng cử viên nào muốn bảo tồn giá trị nền tảng đạo đức truyền thống. Tôi dùng chữ “bảo tồn” chứ không dùng chữ “bảo thủ” dịch từ chữ “conservative”. Bởi vì chữ “bảo thủ”, theo tôi, có nghĩa là lạc hậu, không chấp nhận sự tiến bộ.
    Tổng thống Richard Nixon bị kết tội vì cho đàn em mình đột nhập vào cơ sở tranh cử của đảng Dân chủ. Không những ông bị đảng Dân Chủ làm áp lực phải từ chức; đảng Cộng Hòa cũng mạnh mẽ đòi Nixon từ chức mà người cầm đầu là Thượng Nghị sĩ Barry Goldwater. Tức là đảng Cộng Hòa biết đặt luật pháp trên quyền lợi đảng.
    Tổng thống Bill Clinton làm tình với cô sinh viên nội trú Monica Lewinsky trong lúc điện đàm thuyết phục Quốc Hội thông qua một đạo luật. Bill Clinton lên đài truyền hình thề sống thề chết không hề biết cô Monica Lewinsky là ai, khiến cho cô phải trình chiếc váy dính tinh dịch của Bill Clinton, thì ông ta mới “bẽn lẽn” nhìn nhận. Theo luật pháp, Bill Clinton phạm tội nói dối hữu thệ (lie under oath hay perjury) mà theo luật thì người phạm tội ấy phải bị tù ít nhất 5 năm. Nhưng không một vị dân cử nào của đảng Dân Chủ lên tiếng đòi Bill Clinton phải từ chức. Điều đó chứng tỏ bản chất của đảng Dân Chủ đồng lõa với kẻ phạm pháp!
    Cặp vợ chồng Bill Clinton đam mê quyền lực không biết xấu hổ với công luận đã đành. Cả đảng Dân Chủ đều cùng một loại: Bảo vệ quyền lực đảng bằng mọi giá! Thời bấy giờ dư luận lên án vị lãnh đạo hàng đầu của nước Mỹ đã biến Tòa Bạch Óc (biểu tượng quyền uy Quốc gia) thành khách sạn cho khách làng chơi.
    Kể từ ngày đó, đảng Dân Chủ đưa nền chính trị Hoa Kỳ xuống cấp về mặt đạo đức, về mặt pháp lý.
    Hơn 43 năm ở Mỹ, tôi chưa từng chứng kiến tình hình chính trị của Hoa Kỳ đáng xấu hổ như bây giờ. Ông Barack Hussein Obama là Hồi giáo, đồng đạo với bọn khủng bố đánh sập tòa Tháp Đôi vào Tháng 9 ngày 11 năm 2001. Thế mà qua năm 2008, Obama lại được bọn truyền thông vận động quần chúng bỏ phiếu ủng hộ để trở thành nhà lãnh đạo của một đất nước thờ Chúa Jesus! Lớn lên, Obama thụ giáo người thầy tên là Frank Davis Marshall, một thủ lãnh đảng Cộng Sản Hoa Kỳ. Để có thể hoạt động chính trị, Obama rửa tội để trở thành Christian, nhưng lại rửa tội tại nhà thờ Trinity Church có ông Mục sư Jeremiah Wright là người luôn luôn lớn tiếng gào: “God Damn America”. Khi khởi sự ra tranh chức Thượng Nghị sĩ, Obama chọn nhà của Bill Ayers, một giáo sư hoạt động khủng bố chống Mỹ. Cứ nhìn vào những người thân cận chung quanh của Obama thì chúng ta có thể đoán trước Obama muốn đưa nước Mỹ thành nước cộng sản.
    Barack Obama là người có lý lịch rất mơ hồ giống Hồ Chí Minh. Không ai biết chắc Obama sinh ở đâu, học trường Đại học nào, do ai cấp học bổng … Học bạ, giấy khai sinh thực thụ của Obama đều bị niêm phong và được bảo mật tối đa. Ngay cả người anh cùng cha khác mẹ của Obama là Malik Obama tố giác sự dối trá của Barack Obama cũng không khiến cho truyền thông muốn điều tra tìm Sự Thật. Tôi không hiểu nhóm quyền lực nào có thể bao che sự bí ẩn của một nguyên thủ quốc gia lạ lùng đến thế?
    Vì các định chế dân chủ lâu đời của nước Mỹ quá vững vàng, Obama trong 8 năm cầm quyền, chưa thể nào giật sập nước Mỹ. Cho nên, Obama đã dùng mọi biện pháp để biến những đầu não cơ quan an ninh như FBI, CIA, NSA trở thành công cụ của ông nhằm giúp cho đảng Dân Chủ tiếp tục nắm giữ Tòa Bạch Ốc. Bà Hillary Clinton là người say mê quyền lực đến độ điên cuồng, không cần biết đến quyền lợi sống còn của Quốc gia, nên sẵn sàng làm theo lệnh của Obama, vì bà đã bị Obama cấy “sinh tử phù”.
    Mặc dù Hillary Clinton được 10 trường Đại học danh tiếng nhất nước Mỹ ủng hộ (endorse), được 95% truyền thông mở hết công suất quảng cáo, được tỉ phú khuynh tả đổ tiền vào đầu tư, nhưng ông Donald J. Trump đã chiến thắng một cách vẻ vang. Dù là một Phật tử, tôi cũng phải tin Thiên Chúa đã độ trì cho một nhà lãnh đạo Hoa Kỳ hết lòng tin tưởng vào “In God We Trust”, chiến thắng bọn ma vương.
    Các ông, bà lãnh đạo cơ quan an ninh chắc mẫm sự thắng lợi của Hillary, nên họ không sợ ai có thể phanh phui việc làm mờ ám, ngụy tạo hồ sơ của họ. Những phần tử nằm vùng như Jeff Session, Comey, Brennan và băng đảng dần dần lộ diện. Chủ mưu hạ đối thủ bằng mọi giá của đảng Dân chủ ghê gớm đến nỗi người ta bảo rằng “scandal” của Richard Nixon trong vụ Watergate không nghĩa lý gì cả.
    Phương châm hành động chính trị trước kia của Hoa Kỳ là “if you cannot beat them, you better join them” thì ngày nay đảng Dân chủ làm ngược lại “if you cannot beat them, you must destroy them at anny price”.
    Từ ngày ông Donald J. Trump đắc cử Tổng thống, mặc dù đạt được nhiều thắng lợi tại nội địa cũng như trên chính trường quốc tế, nhưng đảng Dân chủ vẫn dùng những phương cách tồi bại của Việt Cộng để hạ thủ đối phương: dối trá, bịp bợm, chụp mũ, vu khống …
    Nguyên tắc đạo đức của truyền thông là “fair, balance, accuracy” thì ngày nay bị gọi là “truyền thông thổ tả”. Sự xuống cấp nghề nghiệp của truyền thông, khiến chúng ta phải tin rằng họ đã bị Trung Cộng bỏ rất nhiều tiền ra mua chuộc. Bọn truyền thông “fake news” quả thực là một lũ lưu manh, hoạt động giống như bộ máy tuyên truyền của Việt Cộng. Chúng lặp đi lặp lại nhiều điều không đúng sự thật để “tẩy não” quần chúng.
    Theo dõi cuộc chuẩn nhận ở Thượng Viện cho ông Brett Kavanaugh trở thành Chánh án Tối Cao Pháp Viện, tôi thấy rõ sự tồi bại của các nhà làm luật của đảng Dân chủ. Tất cả Nghị sĩ Dân chủ đều quả quyết hoàn toàn tin tưởng vào bà giáo sư Christine B. Ford tố cáo ông Kavanaugh về tội xâm phạm tình dục là thực. Mặc dầu ông Kavanaugh đem cuốn lịch hoạt động (agenda of activity) từ thuở ông còn là học sinh để chứng minh ông không có mặt vào thời gian và địa điểm bà giáo sư Ford tố cáo.
    Về sau, giáo sư Ford thú nhận bà được phe Dân chủ mua thật nhiều tiền để tố điêu. Bà Ford còn nói rằng bà muốn nổi tiếng. Trước lời thú nhận của bà Ford mà tôi không thấy một ông, một bà Thượng Nghĩ sĩ nào của đảng Dân Chủ nói một lời xin lỗi. Như thế, làm sao tôi không khinh những nhà làm luật của đảng Dân Chủ ?!
    Rồi đến vụ Nancy Pelosi, cùng với Chuck Schumer cương quyết chống lại việc xây bức tường tại biên giới phía Nam, mà trước đó dưới thời Obama thì họ ủng hộ một cách hăng hái. Tất nhiên Nancy Pelosi và Chuck Schumer đều biết dân nhập cư lậu gồm có bọn ăn cướp, bọn buôn lậu ma túy, bọn buôn người. Nhưng họ đều nhất quyết không bỏ một dollars cho việc xây tường và Nancy Pelosi nói rằng dựng bức tường là phi đạo đức. Trong khi đó cả Chuck Schumer và Nancy Pelosi đều im lặng trước dự luật của Kathy Trần đề nghị quyền phá thai vào lúc sản phụ sắp sinh con!
    Tổng thống Donald Trump gọi đảng Dân Chủ là đảng của TỘI ÁC là đúng, vì họ đòi hủy bỏ tổ chức ICE và bảo vệ “Sanctuary City” (thành phố chứa chấp tội phạm).
    Nay Tổng thống Donald Trump gọi đảng Dân Chủ là đảng của SỰ CHẾT (Death Party) cũng đúng luôn, vi họ đòi thông qua dự luật phá thai tới ngày gần sinh.
    Thú thực với anh David rằng Nancy Pelosi không đáng được gọi là Bà và Chuck Schumer không đáng được gọi là Ông. Dù không có chứng cớ, tôi vẫn nghi ngờ các nhà dân cử của đảng Dân Chủ và bọn truyền thông thổ tả đều được Trung Cộng bỏ rất nhiều tiền mua chuộc để họ phá hoại nước Mỹ.
    Không thể công kích những thành quả mà Tổng thống Donald Trump mang lại, đảng Dân Chủ chỉ còn biết chụp cho ông cái mũ “kỳ chủng tộc”, độc tài như Hitler hoặc “phát xít” như Mussolini hoặc liên tục đòi mở các cuộc điều tra Tổng thống. Từ khi ông Trump làm Tổng thống, đảng Dân chủ không hề có một dự án nào ích quốc lợi dân.
    Tóm lại, Trung Cộng là tai họa của nhân loại; đảng Dân chủ quyết tâm triệt hạ Tổng thống Donald Trump – một nhà lãnh đạo đạt nhiều thành tích cho quốc gia – cho bằng được, thì đảng Dân Chủ tất nhiên trở thành kẻ thù của nhân dân Hoa Kỳ. Chắc chắn đảng Dân chủ biết không thể truất phế Tổng thống Trump. Nhưng họ dùng báo chí và các nhà lập pháp bôi bẩn Thổng thống Trump để đưa nước Mỹ “tiến nhanh, tiếng mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa.”!
    Anh David Nguyễn thân mến,
    Viết cho anh ngang đây, tôi phải tạm dừng bút để theo dõi thông điệp đầu năm của Tổng thống Donald Trump đọc tại diễn đàn lưỡng viện Quốc Hội. Phải nói rằng bài diễn văn của Tống thống Trump quá tuyệt vời. Trên cả tuyệt vời! Ông coi sự thắng lợi không thuộc về đảng nào, mà là sự thắng lợi của quốc gia, của toàn dân Hoa Kỳ.
    Ông muốn hai đảng đoàn kết để phụng sự quốc gia. Ông bày tỏ lòng biết ơn đối với những cựu chiến binh Hoa Kỳ trong công cuộc giải phóng Âu Châu. Ông nhắc đến phi hành gia Buzz Aldrin, người cắm lá cờ Hoa Kỳ lên mặt trăng. Rồi ông ca tụng tấm lòng hào hiệp của cô gái trẻ mắc bệnh ung thư. Ông phóng thích những người tù (da đen) bất bạo động bị án tù quá nặng. Sở dĩ tôi cho bài diễn văn của Tổng thống tuyệt vời, vì qua những lời lẽ chân tình của ông thì tôi thấy rõ đó một người hết lòng yêu nước và tha thiết kêu gọi đảng đối lập lựa chọn sự Vĩ Đại (Greatness).
    Tôi nhận thấy phản ứng trên những bộ mặt của Nancy Pelosi, Chuck Schumer và các nhà dân cử đảng Dân chủ thật đáng ghét làm sao! Ông Trump được đánh giá là vị Tổng thống giữ đúng lời cam kết với cử tri nhất. Bọn Dân chủ đòi mở cửa biên giới phía Nam để cho người nhập cư bất hợp pháp vào tự do và dân lậu được quyền bỏ phiếu như công dân là có ý đồ giành quyền lực về tay mình, bất chấp đất nước ra sao thì ra.
    Đảng Dân chủ ngày nay lấy phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” y hệt như Việt Cộng! Nên biết rằng một cá nhân mà có quan niệm sống với câu phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” thì cũng không ra gì. Huống chi đảng lãnh đạo Đất Nước mà chủ trương “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” thì chắc quốc gia sẽ tiêu vong. Điều mà tôi lo ngại cho tương lai nước Mỹ là những nhà lãnh đạo đảng Dân chủ không có khả năng biết xấu hổ, giống như lãnh đạo Việt Cộng!
    Truyền thống dân chủ Mỹ thường thay đổi Tổng thống đảng sau 2 nhiệm kỳ, trừ một số trường hợp ngoại lệ. Sau khi dứt nhiệm kỳ 8 năm của Tổng thống Donald Trump, rất có thể chức Tổng thống sẽ về tay đảng Dân chủ, thì đảng Dân chủ sẽ làm cho nước Mỹ sụp đổ vì chạy theo trò bịp bợm, đạo đức giả Xã Hội Chủ Nghĩa. Tôi đã thấy âm mưu trường kỳ mai phục của đảng Dân chủ.
    Các trường Đại học danh tiếng Hoa Kỳ là lò đào tạo tầng lớp lãnh đạo tương lai của nước Mỹ. Tất cả các trường Đại học danh tiếng đều có nền giáo dục chính trị phóng túng (liberal) quyết liệt đến độ nếu một giáo sư nào tỏ ra ủng hộ “conservative”, liền bị cho thôi việc ngay. Nhất là ngành báo chí, truyền thông được dạy dỗ khoa nói dối giống như Việt Cộng!
    Anh David Nguyễn thân mến,
    Tôi đã viết nhiều bài trong tư cách của một người có kinh nghiệm mất nước về tay Việt Cộng để cảnh báo tai họa. Nghĩ phận mình chỉ là hạng tép riu, tiếng nói của mình chẳng cho tí gram nào trong dư luận Hoa Kỳ, vì thế, tôi đã viết hai bức thư nhờ Tiến sĩ Stephen Young, Khoa trưởng ngành Luật của Đại học danh tiếng, chuyển mối quan tâm của tôi đến những thành phần trí thức của Mỹ. Nhưng Tiến sĩ Stephen Young vẫn im lặng, tôi đoán rằng ông Giáo sư Đại học là người của đảng Dân chủ, nên không thấy những lãnh tụ đảng đều là những thành phần đạo đức giả, mỵ dân để đoạt quyền cai trị.
    Ông Ronaldd Reagan trước kia là đảng viên đảng Dân chủ, nhưng ông thấy đảng của ông đi về phía tả quá độ, hèn nhát đối với cộng sản. Do đó, ông đã đổi sang đảng Cộng hòa và trở thành một trong những Tổng thống được lịch sử ca tụng. Công lao lớn nhất của Tổng thống Reagan là triệt hạ Liên bang Xô Viết và các chư hầu.
    Ngày nay, đảng Dân chủ không phải là đảng đối lập chính trị như trong quá khứ, mà là một đảng đang dùng sách lược đấu tranh của Việt Cộng (dối trá, bịp bợm. điêu ngoa, mỵ dân rẻ tiền) để chống người yêu nước Donald Trump, người thề hứa làm cho nước Mỹ hùng cường phồn thịnh, mà không có một Nghị sĩ, Dân biểu nào bỏ đảng để đổi sang đảng Cộng hòa thì tôi càng thấy đảng Dân chủ rất giống Việt Cộng ở chỗ “Còn Đảng Còn Mình”.
    Nếu đảng Dân chủ bắt chước đường lối đấu tranh của Việt Cộng với chủ trương “Vô Gia đình, vô Tổ quốc, vô Tôn giáo” , tôi quả quyết rằng Trung Cộng sẽ thống trị thế giới, không chạy vào đâu được!
    Chiêu bài tranh cử của các ứng viên Dân chủ như mở cửa biên giới, dẹp bỏ cơ quan ICE, nâng thuế nhà giàu 70%, Đại Học miễn phí, y tế miễn phí (cho cả di dân bất hợp pháp), hủy bỏ Hàng Không (Air Travel) để tránh ô nhiễm không khí. Thậm chí cấm nuôi bò thải phân làm ô nhiễm môi trường … Cái cương lĩnh quái đản đó mà quyền cai trị vào tay đảng Dân chủ thì nước Mỹ tiêu vong là cái chắc!
    ***
    Khởi sự viết thư này cho anh David từ ngày đầu năm, mà hôm nay mới xong, vì bận rộn nhiều việc linh tinh trong mấy ngày Tết.
    Là người bị mất nước vào tay Việt Cộng, rồi chứng kiến Việt Cộng bán nước cho Trung Cộng một cách rõ ràng, tôi không thấy có chút hy vọng nào đồng bào mình có thể quang phục quê hương. Nay được nghe lời tuyên bố hùng hồn của lãnh tụ cường quốc số một thế giới quyết tâm tiêu diệt Xã Hội Chủ Nghĩa, mà mình hân hạnh được làm công dân, thì tôi thấp thoáng thấy tia sáng tự do cho QUÊ MẸ đang lần lần ló dạng ở cuối đường hầm. Cộng Đồng Việt Nam ở Hải ngoại đang có cuộc khủng hoảng lãnh tụ, vì không ai chịu ai. Vậy tại sao những công dân Hoa Kỳ gốc Việt không thành lập một tổ chức quần chúng ủng hộ Tổng thống Donald Trump, một nhà quán quân thề tiêu diệt Xã Hội Chủ nghĩa (cộng sản). Khi đó chúng ta, những người tị nạn cộng sản đích thực, có lý do yêu cầu các cơ quan thi hành pháp luật Mỹ trục xuất những phần tử làm tay sai Việt Cộng.
    Bằng Phong Đặng văn Âu
    Bangphongdva033@gmail.com
    Telephone: 714 – 276 – 5600

    -----------------
    Ý kiến độc giả :

    Ông Bằng Phong nói tiên tri thì tôi cũng bắt chước nêu lên một đoạn tiên tri trong Kinh Thánh để phụ họa với ông.
    Không rõ đoạn Kinh Thánh dưới đây ứng nghiệm cho nước Mỹ hay cho nước Tàu, nhưng dựa theo chi tiết về kinh tế bành trướng và đạo đức suy đồi thì rất có thể đó là nước Tàu. Và nếu đúng là nước Tàu thì chính quyền Trump sẽ đứng vững và không bị suy suyển bởi sự phá hoại của Đảng Dân Chủ Mỹ, và những người than khóc nuối tiếc vì đã không buôn bán hưởng lợi từ "thành phố bị phá hủy" (nước Tàu) chính là các chính trị gia của đảng Dân Chủ vậy.
    trích từ chương 18 của Sách Khải Huyền (Revelation)
    Thiên thần báo tin Ba-by-lon sụp đổ
    1 Sau đó, tôi thấy một thiên thần khác từ trời xuống, với quyền hành rộng lớn, và vinh quang người làm cho mặt đất rực sáng.
    2 Người lên tiếng hô mạnh mẽ: "Sụp đổ rồi, sụp đổ rồi, thành Ba-by-lon vĩ đại! Nó đã trở nên sào huyệt của ma quỷ, hang ổ của mọi thứ thần ô uế, hang ổ của mọi thứ chim chóc ô uế và đáng ghét,
    3 bởi vì mọi nước đã uống thứ rượu là sự gian dâm cuồng loạn của nó, vua chúa trần gian đã làm chuyện gian dâm với nó, và các con buôn trên trần gian đã làm giàu nhờ sự xa hoa vô độ của nó! "
    Dân Thiên Chúa phải lánh đi
    4 Rồi tôi nghe một tiếng khác từ trời bảo: "Hỡi dân Ta, hãy ra khỏi thành ấy đi, để khỏi thông đồng với tội lỗi của nó và hứng lấy những tai ương dành cho nó!
    5 Thật vậy, tội lỗi của nó đã chồng chất lên đến tận trời, và Thiên Chúa đã nhớ đến các việc gian ác của nó.
    6 Nó đã xử làm sao, hãy xử lại với nó như vậy. Hãy trả lại cho nó gấp đôi những việc nó làm. Chén rượu nó đã rót, hãy rót trả gấp đôi.
    7 Nó đã phô trương vinh quang và sống xa hoa bao nhiêu, thì hãy giáng khổ hình và tang tóc cho nó bấy nhiêu. Nó đã tự nhủ: "Ta ngự trên ngai nữ hoàng, ta không goá bụa, và ta sẽ không hề lâm cảnh tang tóc!
    8 Vì thế, nội trong một ngày, những tai ương dành cho nó sẽ ập đến: nào là ôn dịch, nào là tang tóc, nào là đói kém; nó sẽ bị lửa thiêu huỷ, vì Đức Chúa, Thiên Chúa, Đấng đã xét xử nó, là Đấng oai hùng!
    Than khóc Ba-by-lon
    9 Vua chúa trần gian đã làm chuyện gian dâm và sống xa hoa với nó, sẽ đấm ngực khóc than nó, khi thấy khói từ đám cháy thiêu huỷ nó.
    10 Vì sợ khổ hình của nó, chúng sẽ đứng xa xa mà than rằng: "Khốn thay! Khốn thay! Hỡi thành vĩ đại, hỡi Ba-by-lon, thành phố hùng cường, vì nội trong một giờ, ngươi đã bị xét xử! "
    11 Các con buôn trên mặt đất khóc lóc để tang nó, vì không còn ai mua hàng hoá của chúng nữa.
    12 Hàng hoá đó là: vàng, bạc, đá quý, ngọc trai; vải gai mịn, vải đỏ tía, tơ lụa, vải đỏ thẫm; gỗ trầm, đồ bằng ngà, đồ bằng gỗ quý, bằng đồng, bằng sắt, bằng cẩm thạch;
    13 quế, sa nhân, hương thơm, mộc dược, nhũ hương; rượu, dầu, tinh bột, lúa mì, súc vật, chiên cừu, ngựa, xe, thân xác, và cả linh hồn người ta nữa.
    14 Hoa quả lòng ngươi ao ước đã biến xa ngươi; mọi thứ loè loẹt, hào nhoáng, ngươi không còn nữa, và người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa!
    15 Những kẻ buôn các hàng hoá ấy, những kẻ đã nhờ thành ấy mà làm giàu, sẽ đứng xa xa vì sợ khổ hình của nó, sẽ khóc lóc, để tang và than rằng:
    16 "Khốn thay! Khốn thay! Thành vĩ đại đã mặc vải gai mịn, vải đỏ tía và đỏ thẫm, trang sức toàn bằng vàng, đá quý và ngọc trai,
    17 vì nội trong một giờ, bấy nhiêu của cải đã bị phá tan hoang! "
    18 và khi thấy khói từ đám cháy thiêu huỷ nó, họ kêu lên: "Thành nào sánh được với thành vĩ đại? "
    19 Chúng rắc tro bụi lên đầu, kêu la, khóc lóc, để tang và than rằng: "Khốn thay! Khốn thay! Thành vĩ đại đã lấy sự phong phú của mình mà làm giàu cho các chủ tàu biển, vì nội trong một giờ, nó đã bị phá tan hoang! "
    20 Hỡi thiên quốc, hãy mừng vui hoan hỷ, vì nó đã bị phá tan hoang. Hỡi dân thánh, các tông đồ và các ngôn sứ, hãy mừng vui hoan hỷ, vì Thiên Chúa đã xử công minh cho các ngươi, khi lên án nó!
    21 Bấy giờ một thiên thần dũng mãnh nhắc một tảng đá to như chiếc cối xay lớn mà ném xuống biển và nói: "Ba-by-lon, thành vĩ đại, sẽ bị thẳng tay ném đi như thế đó, và người ta sẽ chẳng bao giờ còn tìm thấy nó nữa!
    22 Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ còn nghe tiếng nhạc sĩ gảy đàn, ca hát, thổi sáo và thổi kèn. Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ còn thấy thợ thủ công thuộc mọi ngành nghề. Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ còn nghe tiếng cối xay bột nữa.
    23 Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ còn thấy ánh sáng đèn chiếu rọi. Trong thành ngươi, sẽ chẳng bao giờ còn nghe tiếng cô dâu chú rể. Bởi vì các con buôn của ngươi từng là kẻ quyền thế trên mặt đất, bởi vì ngươi đã dùng phù phép mà làm cho muôn nước mê hoặc,
    24 và trong thành ngươi, đã tìm thấy máu của các ngôn sứ, của dân thánh và của mọi người đã bị giết trên mặt đất."
    (hết trích)
    Nhưng nếu đoạn trên lại ứng nghiệm cho nước Mỹ, thì tác giả Bằng Phong Đặng văn Âu đã đoán trúng. Thật khốn khổ cho nhân loại vì một lũ ngu muội Dân Chủ Mỹ đã gây tai họa cho nước Mỹ và cho nhân loại.


    JB Trường Sơn
  7. "Trí thức" hay "Trí ngủ"?
    "Trí thức"? Không, đó chỉ là "Trí ngủ"
    “Trí thức” XHCN Việt Nam hèn và phò tà quyền

    Viên D. (Danlambao) - Hai chữ “trí thức” được đề trong ngoặc kép để nói rằng họ chưa phải là trí thức đúng nghĩa. Họ có thể có bằng cấp đại học, nhưng họ không thể xem là trí thức. Trong thực tế, trong số những người Việt có học trong và ngoài nước, rất ít người hành xử như là những nhà trí thức công chúng, đa số chỉ là những kẻ thấp kém, hèn, phò tà quyền và hay có thói tọc mạch.

    1. Hèn

    Xã hội Việt Nam có vô vàn bất công xảy ra trước mắt mọi người. Những bất công thường giáng xuống người dân nghèo, thấp cổ bé họng. Hai viên tướng công an ác ôn và tham nhũng nhận cái án 2 năm tù, nhưng những người nông dân ăn trộm vịt nhậu bị phạt tù hơn 15 năm. Đói quá ăn trộm một ổ bánh mì bị đi tù cả 3 năm. Một thiếu nữ vì quá bức xúc trước bất công cầm nón tát một viên công an bị tù 9 tháng. Những người can đảm dấn thân cho dân chủ và nhân quyền bị cộng sản Việt Nam bức hại và đày đoạ. Tham nhũng và hối lộ diễn ra từ địa phương đến trung ương thuộc mọi ngành nghề.

    Trước những thảm cảnh đó, những kẻ có học Việt Nam làm gì? Họ im lặng. Họ nói chung là rất hèn, vì họ không dám lên tiếng trước những bất công xảy ra trong xã hội. Họ luôn dùng cái nón “chuyên môn” để tránh né các vấn đề thời sự. Họ nói “chỉ quan tâm đến chuyên môn”, còn việc ngoài chuyên môn là... của người khác. Họ chịu hèn rất giỏi. Khi bị những kẻ cầm quyền sỉ vả, họ cuối đầu chấp nhận. Ngay cả khi bị những kẻ công an hành hạ hoặc nhũng nhiễu, những kẻ có học chỉ biết than vắn thở dài chấp nhận chứ không dám phản đối. Họ có vẻ thích thú với câu “nín thở qua sông” để biện minh cho hành động ươn hèn hạ của họ.

    2. Phò tà quyền

    Những người có học Việt Nam thời nào cũng phò nhà cầm quyền, nhưng họ cũng phò luôn cả tà quyền. Mới đây, khi nhà cầm quyền cộng sản quyết định nuôi cái Hội Nhà văn, người hội trưởng hí hửng nói “nhà nước vẫn nuôi anh em chúng ta”. Còn ông hội trưởng hội Mỹ Thuật thì than rằng “Nếu nhà nước không cấp kinh phí nữa thì không còn ai sáng tác đề tài phục vụ chính trị”. Có thể nói rằng những kẻ có học này chỉ là những công cụ đắc lực của tà quyền. Thực ra, họ tự nguyện làm thân khuyển mã cho tà quyền. Ôi! vậy mà họ tự xưng là “trí thức”!

    Trí thức xã hội chủ nghĩa chỉ là một đám "ngu trung" mà thôi. Ngoại trừ vài người hiếm hoi, những kẻ còn lại đều là những người muốn cứu đảng. Họ không có mục tiêu đấu tranh cho một nước Việt Nam tự do và dân chủ. Ngoài những người ngu trung có học, còn có một đám nhà báo và luật sư đình đám làm như quan tâm đến dân chủ, nhưng thật ra họ chỉ muốn cứu đảng và duy trì sự thống trị của đảng.

    Những kẻ ngu trung đó được sự tiếp sức của những kẻ “ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản” ở hải ngoại. Nhưng có những kẻ lớn lên trong chế độ VNCH trong Nam mà lại thờ cộng sản ngoài Bắc. Dân gian gọi họ là những tên “ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản” quả không sai. Sau hơn 40 năm tưởng rằng họ tỉnh ngộ, nhưng không, họ vẫn còn u mê thờ tà quyền. Họ kính cẩn gọi “đảng ta”, “cụ Hồ”, và hết lòng tận tuỵ hiến kế để kéo dài sự cai trị của CSVN trên quê hương ta.

    3. "Khôn nhà dại chợ"

    Nhìn chung giới có học Việt Nam rất thấp kém so với giới có học Tàu Cộng, ở chỗ “khôn nhà dại chợ”. Không cần nói đâu xa, chỉ xem qua những tranh luận về chủ quyền biển đảo, giới có học Việt Nam rất hăng say nói trên các báo Việt Nam, nhưng gần như tắt tiếng trên báo chí ngoại quốc.

    Cố nhiên cũng có người lên tiếng trên báo chí phương Tây, nhưng con số đó cực kỳ hiếm. Hãy nhìn những phát ngôn viên của bộ ngoại giao, họ không nói được một lời nào cho ra hồn, mỗi lần họ nói thì cứ ý như là cái máy phát thanh.

    4. Tọc mạch, “buôn dưa lê”

    Có thể nói thói buôn dưa lê và tọc mạch là một "thuộc tính" nổi trội của những kẻ tự xem mình là "trí thức". Họ không muốn ai hơn mình, nếu có ai nổi trội họ tìm cách bới móc, dìm người ta xuống tận bùn đen. Chỉ cần xem qua những cái gọi là “diễn đàn” nở rộ trên internet với những cái tên rất kêu như “academics”, “professional”, “intellectual”, “trí thức”... là thấy ngay những thói xấu của họ.

    Đó không phải là những diễn đàn học thuật mà chỉ là những cái chợ buôn dưa lê, nơi họ thi đua nhau bới móc, nói xấu, thậm chí đấu tố người khác. Họ chuyên hóng hớt và tuỳ tiện đưa ra những nhận xét đầy ác tính về những người nổi trội hơn họ. Họ thản nhiên đem đời tư người khác lên mổ xẻ làm như họ biết hết về nạn nhân! Nhưng những cái gọi là diễn đàn đó cũng chính là những cái chợ để họ tự khoe khoang thành tích dỏm. Phải nói rằng thói tọc mạch của những kẻ mang danh "trí thức" Việt Nam là đáng xấu hổ nhất, vì họ sẽ không bao giờ hoà nhập được thế giới văn minh.

    Những kẻ có học ở nước ngoài chạy về Việt Nam tranh giành chức tước, khi thua cuộc họ giận dỗi đòi bỏ về Mỹ và than thở rằng Việt Nam không trọng nhân tài! Họ thật là ngây thơ, họ không biết rằng cộng sản Việt Nam làm gì có chuyện trọng nhân tài. Nhưng họ cũng nên tự hỏi họ có xứng đáng với hai từ "nhân tài" hay chỉ là một đám hám danh và hám chức.

    Nhìn qua giới trí thức người ta có thể sức khỏe của một quốc gia. Nhìn qua giới có học của Việt Nam trong và ngoài nước chúng ta có thể thấy một tương lai màu đen. Một đất nước có đến 25.000 tiến sĩ và hơn 10.000 giáo sư mà khả năng sáng chế còn thua người nông dân. Suốt ngày buôn dưa lê và đi tìm danh tước thì làm sao có sáng tạo. Có lẽ nói không ngoa rằng những kẻ gọi là "trí thức" Việt Nam toàn là một đám ngậm miệng ăn bám vào tiền thuế của dân, một đám phò tà quyền và ươn hèn.

    15.02.2019

    Viên D.
  8. [​IMG] KẺ THÙ CỦA NGƯỜI TÀU [​IMG]
    Bá Dương
    [​IMG]
    Trên thế giới không có nước nào có lịch sử lâu đời như Trung Quốc, không có nước nào có một nền văn hóa không đứt đoạn như Trung Quốc, mà cái văn hóa đó lại đã từng đạt đến một nền văn minh cao độ. Người Hy-Lạp thời nay với người Hy-Lạp ngày xưa chẳng liên quan gì với nhau. Người Ai-Cập cũng vậy. Nhưng người Trung Quốc hôm nay thì đúng là hậu duệ của người Trung Quốc cổ đại.

    Tại sao một nước khổng lồ như vậy, một dân tộc to lớn như vậy ngày nay lại ra nông nỗi xấu xa ấy? Chẳng những bị người nước ngoài ức hiếp mà còn bị ngay dân mình ức hiếp. Nào là vua bạo ngược, quan bạo ngược, mà cả dân (quần chúng) cũng bạo ngược.

    Thế kỷ thứ XIX, quần đảo Nam Dương – thời nay tức là Đông Nam Á, còn là thuộc địa của Anh và Hà Lan, có một chuyên viên Anh đóng ở Malaysia nói rằng: “Làm người Trung Quốc ở thế kỷ thứ XIX là một tai họa”. Bởi vì ông này đã thấy cộng đồng người Hoa sống ở quần đảo Nam Dương giống một lũ lợn, vô tri vô thức, tự sinh tự diệt, tùy thời còn có thể bị sát hại hàng loạt. Thế mà tôi thấy người Hoa ở thế kỷ XX so với người Hoa ở thế kỷ XIX tai họa của họ còn lớn hơn.

    Điều làm chúng ta đau khổ nhất là bao mong đợi của người Hoa từ một trăm năm nay cơ đồ như đã bị tiêu tan toàn bộ. Cứ mỗi lần có một mong chờ trở lại, hứa hẹn nước nhà một tương lai sáng sủa hơn, thì kết quả lại càng làm cho chúng ta thất vọng và tình hình lại càng trở nên tệ hại hơn. Một mong chờ khác lại đến, để rồi lại đem về những ảo vọng, thất vọng, những tồi tệ liên miên vô tận.

    Dân tộc cố nhiên là trường tồn, sinh mệnh của cá nhân là hữu hạn. Một đời người có được bao ước vọng lớn? Có được bao lý tưởng lớn, chịu được mấy lần tan vỡ ? Con đường trước mặt sáng sủa thế nào? Hay lại đen tối? Thật khó nói cho hết!

    Bốn năm trước, lúc tôi diễn giảng tại New York, đến đoạn “chói tai”, có một người đứng dậy nói: “Ông từ Đài Loan đến, ông phải nói cho chúng tôi nghe về những hy vọng, phải cổ võ nhân tâm. Sao lại đi đả kích chúng tôi?”. Con người đương nhiên cần được khích lệ, vấn đề là khích lệ rồi sau đó làm gì nữa? Tôi từ nhỏ cũng từng được khích lệ rồi. Lúc 5, 6 tuổi, tôi được người lớn nói với tôi: “Tiền đồ của Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các cháu đấy!” Tôi cho rằng trách nhiệm của tôi lớn quá, chắc không thể nào đảm đương nổi. Sau đó tôi lại nói với con tôi: “Tiền đồ của Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các con đấy!” Bây giờ con tôi lại nói với cháu tôi: “Tiền đồ Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các con đấy!”

    Một đời, rồi một đời, biết bao nhiêu lần một đời ? Đến đời nào thì mới thật khá lên được?

    Tại Trung Quốc đại lục rộng lớn, sau thời Phản hữu (Phong trào chống phe hữu năm 1958), tiếp theo lại là Đại Cách Mạng Văn Hóa long trời lở đất. Từ ngày loài người có lịch sử đến nay chưa bao giờ thấy được một tai họa do con người làm ra to lớn đến như vậy. Chẳng nói đến tổn thất sinh mạng, cái tổn thương lớn lao nhất là sự chà đạp nhân tính, dầy xéo lên phẩm hạnh cao quý. Con người nếu rời bỏ nhân tính và những đức hạnh cao quý thì sánh với cầm thú.

    Bây giờ người ta nói nhiều về Hương Cảng [Hồng-Kông]. Bất cứ nước nào, nếu có đất đai bị nước ngoài chiếm cứ đều cảm thấy tủi nhục. Chờ cho đến lúc lấy được về chẳng khác nào lòng mẹ bị mất con. Ai cũng nhớ chuyện nước Pháp lúc phải cắt hai tỉnh Alsace và Lorraine giao cho Đức đã đau khổ như thế nào, lúc lấy lại được về đã sung sướng ra sao.

    Nhưng Hương Cảng của chúng ta chỉ cần nghe đến việc trả về tổ quốc là lập tức hồn bay phách lạc. Chuyện gì mà lạ thế?

    Còn nói về Đài Loan, hiện nay nhiều thanh niên người tỉnh này hoặc người nơi khác ở đây đều chủ trương Đài Loan độc lập. Tôi nhớ lại 30 năm trước đây, lúc Nhật Bản trả lại Đài Loan cho Trung Quốc (1945), mọi người sung sướng như si cuồng chẳng khác nào đứa con lạc mẹ lại tìm được đường về nhà. Cái gì đã xảy ra sau 30 năm đó để cho đứa con kia lại muốn bỏ nhà ra đi?

    Ở nước ngoài, có lúc tôi dừng lại trong công viên, nhìn trẻ con ngoại quốc, thấy sao chúng sung sướng thế. Trong lòng tôi lúc ấy tự nhiên cảm thấy thèm thuồng quá. Chúng không phải mang gánh nặng, con đường chúng đi bằng phẳng, rộng rãi quá, tâm lý khỏe mạnh, sung mãn, sảng khoái.

    Con trẻ Đài Loan chúng ta đến trường học, đeo kính cận, mặt khó đăm đăm vì phải đối phó với áp lực bài vở. Mẹ ngất ngã xuống đất, con đến đỡ mẹ dậy, mẹ kêu rống lên:
    “Mẹ có chết cũng chẳng sao, việc gì đến con! Con đi học bài đi! Đi học bài đi!”

    Vợ tôi lúc dạy học ở Đài Loan, thỉnh thoảng cứ đề cập đến đạo đức làm người, tức thì sinh viên nhao nhao phản đối: “Chúng tôi không cần học làm người, chỉ cần học để ứng phó với việc thi cử”. Lại nhìn về trẻ con ở Trung Quốc lục địa, từ nhỏ đã phải học đánh đấu nhau, lừa dối bịp bợm nhau, lại luyện tập cách lừa bạn, phản đồng chí, lại phải học cách bốc phét, bịa đặt. Một nền giáo dục đáng sợ thay! Một thế hệ nữa những đứa trẻ này lớn lên sẽ như thế nào?

    Người ta thường nói: “Mình nắm tương lai mình trong tay mình”. Lúc đã luống tuổi, tôi thấy câu này không ổn; sự thực, có lẽ chỉ nắm được một nửa trong tay mình, còn một nửa lại ở trong tay của kẻ khác.

    Kiếp người trên đời này giống như một cục sỏi trong một máy nhào xi-măng, sau khi bị nhào trộn, thân chẳng tự chủ được. Điều ấy khiến tôi cảm thấy đó không phải là một vấn đề của riêng một cá nhân nào, nhưng là một vấn đề xã hội, văn hóa.

    Lúc chết, Chúa Giê-Su (Jesus) bảo: “Hãy tha thứ cho họ, họ đã làm những điều mà họ không hề hiểu”. Lúc trẻ, đọc câu này tôi cho rằng nó chỉ là một câu tầm thường. Lớn lên rồi lại vẫn thấy nó không có gì ghê gớm cả, nhưng đến cái tuổi này rồi tôi mới phát hiện rằng nó rất thâm thúy, thật đau lòng thay! Có khác nào người Trung Quốc sở dĩ trở thành xấu xí như ngày nay bởi chính vì họ không hề biết rằng mình xấu xí.

    Chúng ta có đủ tư cách làm chuyện đó và chúng ta có lý do tin rằng Trung Quốc có thể trở thành một nước rất tốt đẹp. Chúng ta không cần cứ phải muốn có một quốc gia hùng mạnh. Quốc gia không hùng mạnh thì có can hệ gì ? Chỉ cần sao cho nhân dân hạnh phúc rồi thì đi tìm quốc gia hùng mạnh cũng chưa muộn.

    Tôi nghĩ người Trung Quốc chúng ta có phẩm chất cao quý. Nhưng tại sao cả trăm năm rồi, cái phẩm chất ấy thủy chung vẫn không làm cho người Trung Quốc thoát khỏi khổ nạn?

    Nguyên do vì sao?

    Tôi muốn mạo muội đề xuất một câu trả lời có tính cách tổng hợp: Đó là vì văn hóa truyền thống Trung Quốc có một loại siêu vi trùng, truyền nhiễm, làm cho con cháu chúng ta từ đời này sang đời nọ không khỏi được bệnh.

    Có người sẽ bảo: “Tự mình không xứng đáng, lại đi trách tổ tiên!”. Xét cho kỹ câu nói này có một sơ hở lớn. Trong vở kịch nổi tiếng “Quần ma” (Những con ma) của Ibsen (íp-sen) có kể chuyện hai vợ chồng mắc bệnh giang mai sinh ra một đứa con cũng bị bệnh di truyền. Mỗi lần phát bệnh nó lại phải uống thuốc. Có lần tức quá nó kêu lên: “Con không uống thuốc này đâu! Con thà chết đi thôi! Bố mẹ đã cho con cái thân thể như thế này à!?” Trường hợp này thì nên trách đứa bé hay trách bố mẹ nó? Chúng ta không phải trách bố mẹ, cũng không phải trách tổ tiên chúng ta, nhưng nhất quyết phải trách cái thứ văn hóa họ đã truyền lại cho chúng ta.

    Một nước rộng ngần đó, một dân tộc lớn ngần đó, chiếm đến một phần tư dân số toàn cầu, lại là một vùng cát chảy của sự đói nghèo, ngu muội, đấu tố, tắm máu mà không tự thoát được. Tôi nhìn cách cư xử giữa con người với nhau ở những nước khác mà lại càng thèm. Cái văn hóa truyền thống kiểu nào để sinh ra hiện tượng này? Nó đã khiến cho người Trung Quốc chúng ta mang sẵn trong mình nhiều đặc tính rất đáng sợ!

    Một trong những đặc tính rõ nhất là dơ bẩn, hỗn loạn, ồn ào. Đài Loan đã từng có một dạo phải chống bẩn và chống hỗn loạn, nhưng chỉ được mấy ngày. Cái bếp của chúng ta vừa bẩn vừa lộn xộn. Nhà cửa chúng ta cũng vậy. Có nhiều nơi hễ người Trung Quốc đến ở là những người khác phải dọn đi.

    Tôi có một cô bạn trẻ tốt nghiệp đại học chính trị. Cô này lấy một người Pháp rồi sang Pa-ri sinh sống. Rất nhiều bạn bè đi du lịch Âu châu đều ghé nhà cô trú chân. Cô ta bảo với tôi: “Trong tòa nhà tôi ở, người Pháp đều dọn đi cả, bây giờ toàn người Á đông nhảy vào!” (Người Á đông có khi chỉ người châu Á nói chung, có khi lại chỉ người Trung Quốc). Tôi nghe nói vậy rất buồn, nhưng khi đi xem xét tận mắt mới thấy là chỗ nào cũng đầy giấy kem, vỏ hộp, giầy dép bừa bãi, trẻ con chạy lung tung, vẽ bậy lên tường, không khí trong khu bốc lên một mùi ẩm mốc. Tôi hỏi: “Các người không thể tổ chức quét dọn được hay sao?” Cô ta đáp: “Làm sao nổi!”

    Không những người nước ngoài thấy chúng ta là bẩn, loạn, mà qua những điều họ nhắc nhở chúng ta cũng tự thấy mình là bẩn, loạn.

    Còn như nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp, và trong lĩnh vực này người Quảng Đông phải chiếm giải quán quân. Ở bên Mỹ có một câu chuyện tiếu lâm như sau: Có hai người Quảng Đông lặng lẽ nói chuyện với nhau, người Mỹ lại tưởng họ đánh nhau, bèn gọi điện báo cảnh sát. Khi cảnh sát tới, hỏi họ đang làm gì, họ bảo: ” Chúng tôi đang thì thầm với nhau”.

    Tại sao tiếng nói người Trung Quốc lại to? Bởi tâm không yên ổn. Cứ tưởng lên cao giọng, to tiếng là lý lẽ mình mạnh. Cho nên lúc nào cũng chỉ cốt nói to, lên giọng, mong lý lẽ đến với mình. Nếu không, tại sao họ cứ phải gân cổ lên như thế?

    Tôi nghĩ những điểm này cũng đủ để làm cho hình ảnh của người Trung Quốc bị tàn phá và làm cho nội tâm mình không yên ổn. Vì ồn ào, dơ bẩn, hỗn loạn dĩ nhiên có thể ảnh hưởng tới nội tâm, cũng như sáng sủa, sạch sẽ với lộn xộn, dơ bẩn là hai thế giới hoàn toàn khác xa nhau.

    Còn về việc xâu xé nhau thì mọi người đều cho đó là một đặc tính nổi bật của người Trung Quốc. Một người Nhật đơn độc trông chẳng khác nào một con lợn, nhưng ba người Nhật hợp lại lại thành một con rồng. Tinh thần đoàn kết của người Nhật làm cho họ trở thành vô địch.

    Bởi vậy trong lĩnh vực quân sự cũng như thương mại người Trung Quốc không thể nào qua mặt được người Nhật. Ngay tại Đài Loan, ba người Nhật cùng buôn bán thì lần này phiên anh, lần sau đến lượt tôi. Người Trung Quốc mà buôn bán thì tính cách xấu xa tức thì lộ ra bên ngoài theo kiểu: Nếu anh bán 50 tôi sẽ bán 40. Anh bán 30 tôi chỉ bán 20.

    Cho nên, có thể nói, mỗi người Trung Quốc đều là một con rồng, nói năng vanh vách, cứ như là ở bên trên thì chỉ cần thổi một cái là tắt được mặt trời, ở dưới thì tài trị quốc bình thiên hạ có dư. Người Trung Quốc ở một vị trí đơn độc như trong phòng nghiên cứu, trong trường thi – nơi không cần quan hệ với người khác – thì lại có thể phát triển tốt. Nhưng nếu ba người Trung Quốc họp lại với nhau, ba con rồng này lại biến thành một con heo, một con giòi, hoặc thậm chí không bằng cả một con giòi nữa. Bởi vì người Trung Quốc có biệt tài đấu đá lẫn nhau.

    Chỗ nào có người Trung Quốc là có đấu đá, người Trung Quốc vĩnh viễn không đoàn kết được, tựa hồ trên thân thể họ có những tế bào thiếu đoàn kết. Vì vậy khi người nước ngoài phê phán người Trung Quốc không biết đoàn kết thì tôi chỉ xin thưa: “Anh có biết người Trung Quốc vì sao không đoàn kết không? Vì Thượng đế muốn thế. Bởi vì nếu một tỷ người Hoa đoàn kết lại, vạn người một lòng, anh có chịu nổi không? Chính ra Thượng Đế thương các anh nên mới dạy cho người Hoa mất đoàn kết!” Tôi tuy nói thế nhưng rất đau lòng.

    Người Trung Quốc không chỉ không đoàn kết, mà mỗi người lại còn có đầy đủ lý do để có thể viết một quyển sách nói tại sao họ lại không đoàn kết. Cái điều này thấy rõ nhất tại nước Mỹ với những hình mẫu ngay trước mắt. Bất cứ một xã hội người Hoa nào ít nhất cũng phải có 365 phe phái tìm cách tiêu diệt lẫn nhau.

    Ở Trung Quốc có câu: “Một hòa thượng gánh nước uống, hai hòa thượng khiêng nước uống, ba hòa thượng không có nước uống”. Người đông thì dùng để làm gì? Người Trung Quốc trong thâm tâm căn bản chưa biết được tầm quan trọng của sự hợp tác. Nhưng nếu anh bảo họ chưa biết, họ lại có thể viết ngay cho anh xem một quyển sách nói tại sao cần phải đoàn kết.

    Lần trước (năm 1981) tôi sang Mỹ ở tại nhà một người bạn làm giáo sư đại học – anh này nói chuyện thì đâu ra đấy; thiên văn, địa lý; nào là làm sao để cứu nước…

    Ngày hôm sau tôi bảo:

    “Tôi phải đi đến đằng anh A một tý!”. Vừa nghe đến tên anh A kia, anh bạn tôi trừng mắt giận dữ. Tôi lại bảo: “Anh đưa tôi đi một lát nhé!”. Anh ta bảo: “Tôi không đưa, anh tự đi cũng được rồi!”.

    Họ cùng dạy học tại Mỹ, lại cùng quê với nhau mà tại sao không thể cùng đội trời chung? Có thể nào nói như vậy là hợp lý được? Bởi vậy việc người Hoa cắn xé nhau là một đặc trưng nghiêm trọng.

    Những người sống tại Mỹ đều thấy rõ điều này: đối xử với người Trung Quốc tệ hại nhất không phải là người nước ngoài, mà chính lại là người Trung Quốc với nhau. Bán rẻ người Trung Quốc, hăm dọa người Trung Quốc lại cũng không phải là người Mỹ mà là người Hoa. Tại Ma-lai-xi-a có một chuyện thế này. Một ông bạn tôi làm nghề khai thác mỏ khoáng sản. Anh ta bỗng nhiên bị tố cáo một chuyện rất nghiêm trọng. Sau khi tìm hiểu mới biết rằng người tố cáo mình lại là một bạn thân của anh ta, một người cùng quê, cùng đến Ma-lai-xi-a tha phương cầu thực với nhau. Người bạn tôi chất vấn anh kia: “Tại sao anh lại đi làm cái việc đê tiện đó?”. Người kia bảo: “Cùng đi xây dựng cơ đồ, bây giờ anh giàu có, tôi vẫn hai tay trắng. Tôi không tố cáo anh thì tố ai bây giờ?”

    Cho nên kẻ thù của người Trung Quốc lại là người Trung Quốc.

    Không hiểu vì sao người ta lại so sánh người Trung Quốc với người Do Thái được? Tôi thường nghe nói “người Trung Quốc và người Do Thái giống nhau ở chỗ cần cù”. Điều này phải chia làm hai phần:

    Phần thứ nhất: cái đức tính cần cù từ mấy nghìn năm nay cũng chẳng còn tồn tại nữa, nó đã bị thời kỳ “Tứ nhân bang” (bè lũ bốn tên) phá tan tại lục địa rồi.

    Phần thứ hai: chúng ta còn gì để có thể đem so sánh với người Do Thái được? Báo chí Trung Quốc thường đăng: “Quốc hội Do Thái (Knesset) tranh luận mãnh liệt, ba đại biểu là ba ý kiến trái ngược nhau”, nhưng cố ý bỏ sót một sự kiện quan trọng là sau khi họ đã quyết định với nhau thì hình thành một phương hướng chung. Tuy bên trong quốc hội tranh cãi tơi bời, bên ngoài đang giao chiến, bốn phía địch bao vây, nhưng I-xra-en vẫn tổ chức bầu cử.

    Ai cũng biết cái ý nghĩa của bầu cử là vì có đảng đối lập. Không có đảng đối lập thì bầu cử chỉ là một trò hề rẻ tiền.

    Tại Trung Quốc chúng ta, hễ có ba người sẽ cũng có ba ý kiến, nhưng cái khác nhau là: sau khi đã quyết định xong, ba người đó vẫn làm theo ba phương hướng khác nhau. Giống như nói hôm nay có người đề nghị đi New York, người đề nghị đi San Francisco. Biểu quyết, quyết định đi New York, nếu ở I-xra-en cả hai người sẽ cùng đi New York, nhưng ở Trung Quốc thì một người sẽ bảo: “Anh đi New York đi, tôi có tự do của tôi, tôi đi San Francisco!”

    Người Trung Quốc không thể đoàn kết, hay cắn xé nhau, những thói xấu đó đã thâm căn cố đế. Không phải vì phẩm chất của họ không đủ tốt. Nhưng vì con siêu vi trùng trong văn hóa Trung Quốc ấy làm cho chúng ta không thể đè nén, khống chế hành vi của chúng ta được. Biết rõ rành rành là xâu xé nhau, nhưng vẫn xâu xé nhau. Nếu nồi vỡ thì chẳng ai có ăn, nhưng nếu trời sụp thì người nào cao hơn người đó phải chống đỡ.

    Cái loại triết học xâu xé nhau đó lại đẻ ra nơi chúng ta một hành vi đặc thù khác: “Chết cũng không chịu nhận lỗi”. Có ai nghe thấy người Trung Quốc nhận lỗi bao giờ chưa? Giả sử anh nghe một người Trung Quốc nói: “Việc này tôi đã sai lầm rồi!” Lúc đó anh phải vì chúng tôi mà uống rượu chúc mừng.

    Con gái tôi hồi bé có một lần bị tôi đánh, nhưng cuối cùng hóa ra là nó bị oan. Nó khóc rất dữ, còn tâm can tôi thì đau đớn. Tôi biết rằng đứa con thơ dại và vô tội của tôi chỉ biết trông cậy vào bố mẹ, mà bố mẹ bỗng nhiên trở mặt thì nó phải sợ hãi biết nhường nào. Tôi ôm con vào lòng rồi nói với nó: “Bố xin lỗi con. Bố không đúng. Bố làm sai. Bố hứa lần sau bố không làm như vậy nữa. Con gái ngoan của bố, con tha thứ cho bố nhé!” Nó khóc mãi không thôi. Cái sự việc này qua rồi mà lòng tôi vẫn còn đau khổ. Nhưng đồng thời tôi lại cảm thấy vô cùng kiêu hãnh bởi tôi đã dám tự nhận lỗi của mình đối với nó.

    Người Trung Quốc không quen nhận lỗi và có thể đưa ra hàng vạn lý do để che dấu cái sai trái của mình. Có một câu tục ngữ: “Đóng cửa suy gẫm lỗi lầm” (Bế môn tư quá). Nghĩ về lỗi của ai ? Dĩ nhiên của đối phương.

    Lúc tôi đi dạy học, học sinh hàng tuần phải viết tuần ký để kiểm thảo hành vi trong tuần. Kết quả kiểm thảo thường là: “Hôm nay tôi bị người này người nọ lừa tôi. Cái người lừa tôi ấy đã được tôi đối xử mới tốt làm sao, cũng bởi vì tôi quá trung hậu!”. Lúc đọc đến kiểm thảo của đối phương, lại cũng thấy anh học trò kia nói mình quá trung hậu. Mỗi người trong kiểm thảo của mình đều là người quá trung hậu. Thế còn ai là người không trung hậu?

    Người Trung Quốc không thể nhận lỗi, nhưng cái lỗi vẫn còn đó, đâu phải vì không nhận mà nó biến mất. Để che đậy một lỗi của mình người Trung Quốc không nề hà sức lực tạo nên càng nhiều lỗi khác hòng chứng minh rằng cái đầu tiên không phải là lỗi. Cho nên có thể nói người Trung Quốc thích nói khoác, nói suông, nói dối, nói láo, nói những lời độc địa.

    Họ liên miên khoa trương về dân Trung Quốc, về tộc Đại Hán, huyên thuyên về truyền thống văn hóa Trung Quốc, nào là có thể khuếch trương thế giới,v.v…Nhưng bởi vì không thể đưa ra chứng cớ thực tế nào nên tất cả chỉ toàn là những điều bốc phét.

    Tôi chẳng cần nêu ví dụ về chuyện nói khoác, láo toét làm gì. Nhưng về chuyện nói độc của người Trung Quốc thì không thể không nói được. Ngay như chuyện phòng the, người phương Tây vốn rất khác chúng ta, họ thường trìu mến gọi nhau kiểu “Em yêu, em cưng” [Bá Dương dùng chữ “đường mật” và “ta linh” để dịch chữ Honey, Darling của tiếng Anh -ND] thì người Trung Quốc gọi nhau là “kẻ đáng băm vằm làm trăm khúc” (sát thiên đao đích).

    Hễ cứ có dính đến lập trường chính trị hoặc tranh quyền đoạt lợi là những lời nói độc địa sẽ được tuôn ra vô hạn định, khiến cho ai nấy nghe thấy cũng phải tự hỏi: “Tại sao người Trung Quốc lại độc ác và hạ lưu đến thế?”

    Lại nói ví dụ về chuyện tuyển cử. Nếu là người phương Tây thì tác phong như sau: “Tôi cảm thấy tôi có khả năng giữ chức vụ đó, xin mọi người hãy bầu cho tôi!”.

    Còn người Trung Quốc sẽ xử sự như Gia Cát Lượng lúc Lưu Bị tới cầu hiền (tam cố thảo lư). Nghĩa là nếu được mời, anh ta sẽ năm lần bảy lượt từ chối, nào là “Không được đâu! Tôi làm gì có đủ tư cách!” Kỳ thực, nếu anh tưởng thật mà đi mời người khác thì anh ta sẽ hận anh suốt đời.

    Chẳng khác nào nếu anh mời tôi diễn giảng, tôi sẽ nói: “Không được đâu, tôi chẳng quen nói chuyện trước công chúng!” Nhưng nếu anh thật sự không mời tôi nữa, sau này nếu nhỡ lại gặp nhau ở Đài Bắc, có thể tôi sẽ phang cho anh một cục gạch vào đầu.

    Một dân tộc hành xử theo kiểu này không biết đến bao giờ mới có thể sửa đổi được lầm lỗi của mình; sẽ còn phải dùng mười cái lỗi khác để khỏa lấp cái lỗi đầu tiên, rồi lại dùng thêm trăm cái khác để che đậy mười cái kia thôi.

    Trung Quốc diện tích rộng thế, văn hóa lâu đời thế, đường đường là một nước lớn. Thế mà, thay vì có một tấm lòng bao la, người Trung Quốc lại có một tâm địa thật hẹp hòi.


    Cái tấm lòng bao la đáng lẽ chúng ta phải có ấy chỉ đọc thấy được trong sách vở, nhìn thấy được trên màn ảnh. Có ai bao giờ thấy một người Trung Quốc có lòng dạ, chí khí sánh ngang được với tầm vóc nước Trung Quốc không? Nếu chỉ cần bị ai lườm một cái là đã có thể rút dao ra rồi, thử hỏi nếu có người không đồng ý với mình thì sự thể sẽ ra sao?

    Người Tây phương có thể đánh nhau vỡ đầu rồi vẫn lại bắt tay nhau, nhưng người Trung Quốc đã đánh nhau rồi thì cừu hận một đời, thậm chí có khi báo thù đến ba đời cũng chưa hết.

    Mọi người Trung Quốc đều sợ sệt đến độ không còn biết quyền lợi mình là gì thì làm sao còn biết đấu tranh, gìn giữ nó được? Mỗi khi gặp một chuyện gì xảy ra y nhiên lại nói: “Bỏ qua cho rồi!”

    Mấy chữ “bỏ qua cho rồi” này đã giết hại không biết bao nhiêu người Trung Quốc và đã biến dân tộc Trung Quốc thành một dân tộc hèn mọn.

    Giả sử tôi là một người nước ngoài hoặc một bạo chúa, đối với loại dân tộc như thế, nếu tôi không ngược đãi nó thì trời cũng không dung tôi.

    Cái não trạng hãi sợ này đã nuôi dưỡng bao nhiêu bạo chúa, làm tổ ấm cho bao nhiêu bạo quan. Vì vậy bạo chúa bạo quan ở Trung Quốc không bao giờ bị tiêu diệt.

    Trong truyền thống văn hóa Trung Quốc, các vị có thể xem ở “Tư trị thông giám” (Một pho sử của Tư Mã Quang tóm hết chuyện hơn 2.000 năm để làm gương cho người đời sau), cái việc bo bo giữ mình đã được xem là kim chỉ nam và nhấn mạnh năm lần bảy lượt. Bạo chúa, bạo quan cũng chỉ cần dân chúng cứ bo bo giữ mình là được, cho nên người Trung Quốc mới càng ngày càng khốn đốn đến như thế.

    Nơi nào người Trung Quốc đã đặt chân đến thì không thể có chỗ nào là không bẩn. Có hơn một tỷ người Trung Quốc trên thế giới này, làm sao mà không chật chội được? Ngoài ồn, chật, bẩn, loạn, lại còn thêm cái tật “thích xem” (người khác đau khổ), hoặc “chỉ quét tuyết trước nhà mình mà không động tý gì đến sương trên mái ngói nhà người khác”.

    Họ luôn mồm “nhân nghĩa” mà tâm địa ích kỷ, tham lam. Một đằng hô to khẩu hiệu: “Phải tử tế với người và súc vật!”, trong khi đó ngày ngày không ngừng xâu xé lẫn nhau.

    Tóm lại, người Trung Quốc đúng là một dân tộc vĩ đại, vĩ đại đến độ làm cho người đời nay không có cách nào hiểu nổi tại sao họ có thể tồn tại được trên quả địa cầu này những 5.000 năm?

    Bá Dương
  9. Đảng Dân Chủ chơi trò bốc lửa bỏ tay mình!
    Tác giả: Vĩnh Tường Nguồn: Báo Mai Ngày đăng: 2019-01-13
    [​IMG]
    Tuần qua, chuyện bức tường và đóng cửa chính phủ đã làm náo động cả nước Hoa Kỳ và chắc đã lan đến cả thế giới, vì HK là nước lớn, nước đàn anh về sự hùng mạnh và thịnh vượng nhất thế giới.
    Diễn đàn xã hội thật là phong phú với nhiều bài viết, nêu lên nhiều ý kiến khác nhau; ngay cả email rơi của những tác giả từ xa lắc, không xơ múi gì ở HK cũng xía đũa vào một cách mất trật tự về lối phổ biến, cũng như nội dung non nớt, thiển cận, thừa nước đục thả câu của các cây bút nửa mùa, quáng gà chính trị.
    Xét về mặt đạo lý thông thường, nói chuyện với kẻ có học thì dễ, nhưng nói chuyện với bình dân thì khó nhất là trong thời đại ngày nay. Bởi, ngày nay quá nhiều người nhiễm bệnh chính trị phải đạo, đã đi quá xa với cái tâm chân thật, và ngược lại bình dân, đúng nghĩa thường là người chân chất, thấy cái nào ra cái đó, không biết sơn phết, bôi bẩn hay tô thêm màu sắc để cái giả nhìn giống cái thật, vì họ không có mục đích để đeo đuổi.
    [​IMG]
    Bức tường rào biên giới, việc đóng cửa chính phủ và hoạch định ngân sách quốc gia là ba yếu tố gặp nhau cùng thời điểm và gắn kết với nhau, cùng với sự phân chia quyền lực – thường gọi là người dân muốn có thế cân bằng để kiềm soát lẫn nhau (check and balance). Trên thực tế, sự phân cực đảng phái trầm trọng, đã khiến cái cân trở thành vũ khí tranh quyền bất chấp lợi hại cho dân, cho nước, nhiều khi có hại nhiều hơn lợi - nhất là đối với đảng phái háo đói về quyền lực, đặt chính trị đảng phái lên trên những chính sách quốc gia, ngay cả chính sách thuộc an ninh quốc gia cũng lấy ra làm đòn bẫy một cách gượng ép, phi lý, làm cho sự vận hành chính quyền lâm vào cảnh như chiếc xe kẹt số.
    Quyền lực đa số năm ngoái của lưỡng viện quốc hội thuộc đảng Cộng hoà, nhưng lại bị què quặt ở chỗ, Hạ viên thì đa số chắc chắn có thể thông qua bất kỳ dự luật nào, nhưng khi đưa lên Thượng viện thì nhiều khi khó thông qua, bởi đa số mỏng manh chỉ hơn DC 2 phiếu, và trong đó lại có một vài ba anh chống Trump vì căm ghét cá nhân, nên trở thành có số ghế mà không có phiếu, gọi là RINO (Republican in name only) như Corker, Flake, McCain mà ai cũng biết.
    Quyền lực năm 2019-2020, có thay đổi nhưng càng bất lợi hơn cho đất nước vì DC chiếm đa số ở Hạ viện. Thượng viện, đảng CH vẫn chiếm đa số, có chút hy vọng hơn năm trước vì có thêm 2 ghế, và thành phần ghét TT Trump, một người [McCain] đi xa lắc không chịu về, số còn lại đã về đuổi gà. Hạ viện do đảng DC chiếm đa số; thường ở thời trước, trong trường hợp này, không đến nỗi kẹt số, đến mức các dân biểu sáng cắp ô đi chiều cắp ô về, tới tháng lãnh lương.
    [​IMG]
    Nhưng thời đại DC "chống Trump" thì khác hẳn. Hai năm này sẽ là hai năm xem kịch của DC và TTTT tiếp tục trình diễn. Dân bầu cho họ, xin đừng mong họ sẽ đem lại những chính sách gì có hiệu quả. Thôi thì, lập định đừng mong gì, để rồi phải thất vọng. Cứ việc chuẩn bị pop corn để ăn mà xem kịch giải trí. Theo lời của họ trước và sau bầu cử, đại kịch bản vẫn là “Quyết Đánh Trump”. Và vở đầu tiên là trận “Bức tường Biên giới và Đóng cửa Chính phủ”.
    Đóng cửa chính phủ là vì dự luật ngân sách do Hạ viện DC thông qua - phiếu của DC, trong đó không có chi phí để xây bức tường biên giới phía nam HK theo yêu cầu giữ gìn an ninh biên giới, ngăn chặn người từ ba nước trung Mỹ Guatemala, Honduras, El Salvador và Mexico, có tổ chức tràn vào như đoàn quân xung phong, dĩ nhiên có thể không tránh khỏi có khủng bố, tội phạm, băng đảng đi cùng. Xin đừng nói nhiều hay ít, bởi một người đã là nhiều, nếu họ ra tay có tính toán để giết hàng trăm hay ngàn người vô tội.
    Tình hình biên giới bất ổn là có thật, rùm beng chấn động cả hai nước HK và Mexico và cả thế giới, như núi đá sập chình ình trước mắt, nhưng DC cố cãi sao cho trở thành không có vấn đề.
    [​IMG]
    Trước ngày bầu cử 6/11/2018, Obama ra trước Micro, chế giễu, khúc khích cười ông Trump rằng một nhóm người cách xa ngàn dặm mà ông Trump gọi là xâm phạm! Acosta phóng viên CNN cũng ra oai, hạ thấp nhân cách của mình với TT Trump trước đồng nghiệp về lập luận này.
    Dự luật của DC dù có đưa qua Thượng viện, cũng chết yểu vì không đáp ứng yêu cầu thực tế, và Thượng viện CH sẽ vứt vào sọt rác, hoặc cho dù có thông qua, khi đưa lên Bạch ốc, Tổng thống cũng phủ quyết (veto). Ván bài lật ngửa, còn tố nỗi gì?
    Bây giờ việc ai nấy làm, như hồn ai nấy giữ
    Thứ nhất
    Thượng viện CH chỉ ngồi chờ DC, làm luật ngân sách, thỉnh thoảng chỉ đằng hắng rằng không có chi phí cho bức tường rào biên giới, đưa lên đây chỉ tốn thời gian vô ích, vì TT sẽ không ký.
    [​IMG]
    Thứ hai là Hạ viện DC cứ việc, điều nghiên, thỏa hiệp thế nào để Tổng thống có thế ký mới thôi. Nguyên tắc làm việc như thế, bình dân chắc đã rõ. DC nắm tiền, phải biết chi đúng cách vì quốc gia, xã hội, chứ không thể ỷ quyền khóa tủ, làm của riêng. Không làm luật kịp thời, các ngành không có tiền chi phí nên phải đóng cửa. Bà con nào chưa hiểu, đừng nghĩ rằng ông Trump ra lệnh đóng cửa. Không có ông Trump nào ra lệnh đóng cửa được cả.
    Thứ ba là Tổng thống ở hành pháp, không làm gì được trong việc đóng cửa chính phủ. Sự thật là DC muốn chận chẹt, để phá giải cái khóa “hứa và làm” của ông, để hủy nền tảng cử tri của ông trong kỳ bầu cử tới. Về mặt chính trị DC chỉ trích là ông chỉ vì lời hứa chính trị mà làm. Nhưng hứa mà làm lại là điều hoàn toàn tốt, khó có Tổng thống nào làm được, vì bị mua chuộc, áp lực hành lang. Chỉ trích như thế, ông Trump sẽ mỉm cười mà cảm ơn!
    [​IMG]
    Xét cho cùng, đó chỉ là luận điểm chính trị, còn thực tế thì yêu cầu của ông rất chính đáng và cấp bách đối với tình hình an ninh, di dân, nhân đạo và y tế xảy ra bắt đầu từ biên giới. Điều này, không phải là luận điểm trong túi mà là thực tế sờ sờ ngay trước mắt. Như vậy, cái lý của sự thật trong tay ông Trump, còn chuyện vu vơ, gượng ép, hồ đồ, mị dân trong tay DC.
    Rốt cuộc, ai mới lo sốt vó? Giả sử bây giờ ông Trump cứ thong thả khoanh tay ngồi nhìn DC múa may. Chuyện ngăn di dân bất hợp pháp tới đâu hay tới đó như các tổng thống trước, cũng chẳng sao. Dự luật cứ để cho Hạ viện DC làm, rồi đưa lên Thượng viện CH, qua được cửa ải CH Thượng viện thì đưa đến đây, TT xem có ký được không. Không thích hợp thì TT veto, trả về để DC tùy nghi mà sửa. Cứ thế mà làm, xem ai mới thực sự là kẻ đóng cửa chính phủ, ai sẽ nhảy đứng, khóc ngồi.
    DC hí hửng tưởng kỳ này mình dùng gậy "đóng cửa” để đánh Trump, nhưng đâu phải đến bây giờ ông Trump mới biết. Ông đã dư biết trước rằng DC sẽ quyết ngăn chặn nghị trình của ông. Và cái bẫy đã đặt sẵn cho DC, kể cả truyền thông từng bước nhảy vào. Bẫy này có tên là “Trump nói [đóng cửa], nhưng DC làm”
    [​IMG]
    Bẫy bước một, vào ngày 11/12/2018, TT Trump mời ông Schumer chủ tịch thiểu số T.viên DC, và bà Pelosi chủ tịch đa số Hạ viện DC, cùng họp thảo luận bao gồm $5 tỷ cho bức tường giữ an ninh biên giới vào dự luật ngân sách. Cuộc họp có cả Phó TT Mike Pence ngồi im lặng chứng kiến cuộc đấu khẩu giữa TT Trump và hai đại diện DC.
    Kết quả, về TTTT: từ đây truyền thông thổ tả, không thể nào tiếp tục nói ông Trump khùng, tâm thần hoặc lớp ba, lớp năm nữa. Ông Trump không bảo nhưng dĩ nhiên, từ giờ họ phải soi gương trước khi nói bậy. Về DC, đũa thần chính trị phải đạo, lừa mị đã bị ông Trump nhờ TTTT vào tham dự để bẻ gãy rồi. Chính họ là những người hay hát “minh bạch trong sáng” nhưng phải năn nỉ thôi để bàn thảo riêng, không nói trước mặt truyền thông, trong khi đó ông Trump bồi thêm “Nhưng Nancy à! Không tệ đấy chứ! - Đó gọi là trong sáng, minh bạch ấy mà!”.
    Ông Trump bị đánh tơi bời, bây giờ ông ra tay đánh lại, hạ lại uy tín, phơi trần mặt thật của DC.
    Ông còn năn nỉ, xin 10 phiếu của phía Thượng viện DC của ông Shumer. Nancy Pelosi còn nói Hạ viên không có phiếu, nhưng sau đó Hạ viện đã bỏ phiếu 217/118 thuận cho bức tường $5.7 tỷ. Và ông chứng tỏ cho toàn dân rằng: “Vì an ninh quốc gia, an toàn xã hội, tôi đã cố gắng hết mình, làm việc minh bạch, nhưng kẻ không chịu hợp tác chính là DC”. Pelosi, có lẽ nhận ra là cái bẫy vừa sập, cho nên ra ngoài phỉ báng ông Trump cho đã tức, rằng bà tranh luận với kẻ bẩn thỉu!
    [​IMG]
    Bẫy bước hai, TT Trump cử phái đoàn do phó TT Pence lãnh đạo, đi thương thuyết với DC, nhưng kết quả DC vẫn khư khư không đồng tình với lý luận cứ cho rằng: Một, bức tường không hiệu quả; hai, tốn kém và ba là không đạo đức. Ba luận điểm này đều là nói tầm xàm, chỉ lừa phỉnh được người thiếu thông tin, thiếu hiểu biết hay lười phán đoán. Trong bài “Đóng cửa Chính phủ - Trách nhiệm thuộc về ai và bài Trận đầu tiên - Phải đạo chính trị đấu vật với bức tường rào biên giới” của cùng tác giả, đã phân tích rõ.
    Kết quả: Bẫy này TT cũng nhờ TTTT gõ trống khua chiêng giùm lần thứ hai rằng TT Trump và chính phủ vì an ninh biên giới, an toàn xã hội, đã tỏ thiện chí thỏa hiệp, từ bức tường bê tông đổi ra rào chắn thép theo ý một số dân biểu DC, nhưng DC vẫn không chịu – vì đảng trên hết.
    Bẫy bước thứ ba, ngày 9/01/2019, TT và phó TT nhóm họp với các đại diện DC và cả CH tại phòng Tình huống, ở Tòa Bạch ốc. Lần này, theo yêu cầu ở lần trước của Schumer và Pelosi, không cho truyền thông vào quay phim. Bầu show [Trump] dư biết là sau cuộc họp họ sẽ ra ngoài nói bậy, và ông đã diễn như thế nào để bật đèn xanh cho đối phương chơi trò phỉ báng.
    Dĩ nhiên câu hỏi cũng đã sắp sẵn, kể cả các câu trả lời, trường hợp thế này hay thế kia của DC.
    [​IMG]
    Quả nhiên, khi ông hỏi nếu ông nhanh chóng ký hết cả những gì DC muốn thì chuyện gì xảy ra, DC có đồng ý với chương trình bảo an biên giới kể cả bức tường hoặc rào chắn thép không, thì bà Pelosi trả lời cái một, KHÔNG! Ông đứng phắt dậy, tạm biệt và nói rằng không cần phải lãng phí thời gian. Không kéo nài, đôi co thì có đâu mà giận dữ?!
    Câu hỏi của ông nhanh, gọn đi thẳng vào trọng điểm, rất đột ngột, như một đòn bất ngờ, đối phương không kịp dự phòng cách đỡ. Câu trả lời KHÔNG của Pelosi bật ra vì phản ứng theo dự tính trong lòng muốn làm khó ông, và kể như bà đã rơi vào bẫy. Ông đứng phắt dậy, và DC không còn cơ hội để giải thích!
    Kết quả, một là người dân thấy TT Trump đã tỏ thiện chí lần thứ ba, và sẵn sàng thỏa hiệp nhưng DC trả lời KHÔNG; hai là, sau khi ra ngoài trước micro, ông bà DC đã tự bôi bác mình bằng cách nói láo, lặp lại lời bôi bác xưa rích, đã vô giá và vô vị hóa từ lâu để tả ông Trump như đứa con nít nóng giận, đập tay lên bàn, bỏ đi khi bà Pelosi trả lời KHÔNG - Họ đã quên rằng trong cuộc họp còn có nhiều người ra phát biểu sau đó, Tổng thống, Phó TT, Chủ tịch CH Hạ viện và nhiều người khác chứng minh họ đã nói láo! Chủ tịch CH McCathy, nói lần sau phải mời truyền thông vào!
    [​IMG]
    Ông Trump nắm cái thật, DC nắm luận cứ giả. Tưởng nói chơi được sao? DC dấn sâu hơn một bước, khó có thể quay đầu.
    Bẫy bước thứ tư: Đây là đòn chí mạng, ngay ngày hôm sau, (10/1/2019) Tổng thống Trump đi thị sát biên giới và nói chuyện với nhân viên, và các viên chức ngày đếm canh giữ an ninh biên giới. Tổng thống cùng các nghị sĩ CH đến Rio Grande Valley, McAllen và được nghe trình bày cụ thể về hiện tình ở những đoạn không có tường rào. Họ phát biểu, cảm ơn Tổng thống Trump đã quan tâm tới vấn đề mà họ đang phải đối đầu hàng ngày, và bày tỏ hy vọng đối với chương trình của TT Trump. Họ cho hay người và những phương tiện chỉ giúp họ 5-6%, còn hơn 90% bức tường sẽ giúp họ ngăn cản dân bất hợp pháp tràn qua biên giới. Trước đây một ngày, (9/1/2019), họ bắt 133 người vượt biên vào tại đây. Họ đến từ 41 quốc gia khác nhau như Ấn độ, Pakistan, Tàu, Rumani, Ecuador, Nicaragua vân vân...
    [​IMG]
    Cũng trong cùng ngày các viên chức bên kia biên giới Mexico đã phát giác 21 xác chết tại Migeuel Aleman khoảng 170 dặm, từ nơi TT Trump đi thị sát, thành phố Mc Allen. Theo giới chức Mexico, đây là hậu quả do băng đảng thuốc phiện thanh toán nhau. Điều này minh chứng thêm mức độ nguy hiểm mà TT đề cập đến.
    Kết quả: Hỏi xem có ai ngày đêm canh giữ biên giới mà ngu đến độ không cần hàng rào hay bức tường? Và như vậy cái lẽ này chắc như đá, Schumer, Pelosi và DC làm sao đánh ngã! Liệu ông bà có dám ra tận nơi để đấu khẩu với họ không?
    [​IMG]
    Bẫy thứ năm, sau các cuộc họp, vào đêm 8/1/2019, TT Trump gửi thông điệp cho dân HK biết rõ tình hình khủng hoảng an ninh, nhân đạo và y tế - hậu quả của luật lệ lỏng lẻo, và thiếu rào cản ở biên giới. Những điều TT nói là sự thật không cần diễn giải, cho dù nếu có vài con số không chính xác. DC đòi cho được thời gian bằng nhau, tưởng để làm gì hay hơn, nhưng họ lại mắc bẫy. Chống chế bằng cách nói rằng khủng hoảng là do TT Trump làm ra, hoặc không có khủng hoảng gì cả, đâu có khác nào chơi trò đánh đấm vào tường!
    Điều thú vị hơn nữa là Jim Acosta - cũng anh phóng viên CNN, đi ra biên giới, Muốn chứng minh ngược ý của ông Tump rằng không có khủng hoảng - hay khủng hoảng chỉ là do ông Trump tự tạo (manufacture) – nói như DC nói, như Schumer nói, Pelosi nói, Bernie Sander nói vân vân, và TTTT nói, anh ta ĐỨNG TRƯỚC hàng rào thép ở chỗ yên ổn tự quay phim, vừa mô tả bức tường vừa chứng minh là cảnh ở đây đâu có khủng hoảng gì đâu!
    [​IMG]
    Ai không cười, nên kiểm tra lại mình có vô cảm không. Chắc cậu ta đã quên, hoặc không biết trí để đâu. Cậu ta đang đứng chỗ bức tường có hiệu quả chắc chắn thì làm gì có khủng hoảng?! Có lẽ cậu đang đợi ông Trump gửi bằng khen và lời cảm ơn!
    Tuyên bố lệnh khẩn cấp: TT Trump đã lặp lại nhiều lần, ông có quyền hiến định rõ ràng tuyên bố tình trạng khẩn cấp về an ninh biên giới, nhân đạo và y tế, và ông có quyền xây tường hoặc hàng rào, nếu DC không hợp tác. Ông cũng nói thêm, lẽ ra không cần làm như thế vì đây là lẽ thường, đơn giản và dễ làm nếu DC còn nghĩ đến an ninh quốc gia, đến nhân đạo. Nhưng đến mức cần thiết ông sẽ tuyên bố.
    Và việc gì có thể sẽ xảy ra? Như lần trước, chắc sẽ có vài ông tòa tả khuynh sẽ phán "không được!", và nhất định Tối cao Pháp viện sẽ có việc làm. Đối với tình trạng khẩn cấp vể an ninh, nhân đạo, không có bố ông tòa nào dám ngăn cấm!
    Đừng nói chi xa, nếu chẳng may nay mai có vài trường hợp thiệt hại nhân mạng nữa xảy ra liên hệ đến an ninh biên giới và di dân bất hợp pháp thì DC sẽ lãnh trọn! Ai chống xây tường rào hãy cầu nguyện giùm cho DC đi!
    [​IMG]
    Chuck Schumer và Nancy Pelosi bây giờ bị ông Trump đưa lên thành chính trị bàn giấy, hay chính trị salon rồi! Và bình dân sẽ thấy, DC đang lúng túng trước sức ép về hai mặt như thế nào. Đó là chuyện đóng cửa chính phủ và bức tường vì an ninh quốc gia và nhân đạo. Ông Trump đã tỏ hết thiện chí, bây giờ ông có quyền ngó lơ để DC ôm quả bóng mà không biết đá về đâu.
    Ở đây có ai nói ông Trump không biết làm chính trị, hãy giơ tay cao để bình dân chúng ta cùng vỗ tay khen!
    Phải đạo chính trị không còn tác dụng bao nhiêu. Nó chỉ còn môi trường hạn hẹp, chỉ lừa được những ai mù quáng, bị tuyên truyền đầu độc, gọi dạ bảo vâng. Hãy tỉnh mộng đi quí ông bà! Phải đạo chính trị trong thời thông tin hiện không còn xài được nữa! Thấy chưa? Đúng là DC đang chơi trò bốc lửa bỏ tay mình!
    Vĩnh Tường
  10. Lời thật đắng lòng...
    Thông điệp của Thẩm phán Jeanine nói với DB Rashida Tlaib, --- (Tác giả: Jeanine Pirro)



    BBT : Nhiều người tường thuật về lời chửi tục "motherfucker" của nữ dân biểu Tashida Tlaib mà vẫn ngượng ngùng không muốn dịch ra tiếng Việt vì sợ có hiểu lầm giữa cách nói của Mỹ và Việt. Vậy ý nghĩa của "motherfucker" là gì ? Hiểu một cách bình dân và nguyên gốc thì đó là "Thằng Địt Mẹ" hay "Thằng Đụ Mẹ".
    Theo tự điển Wikipedia thì giải thích như sau :
    "Motherfucker (sometimes abbreviated as mofo, mf, or mf'er) is an English-language vulgarism. While the word is usually considered highly offensive, it is rarely used in the literal sense of one who engages in sexual activity with another person's mother, or his or her own mother. Rather, it refers to a mean, despicable, or vicious person, or any particularly difficult or frustrating situation. Alternatively, it can be a term of admiration, as in the phrase "bad ass motherfucker", meaning a fearless and confident person. " (Motherfucker [đôi khi viết tắt là mofo, mf hoặc mfer] là một từ dung tục hạ tiện trong tiếng Anh. Trong khi chữ này thường được coi như xúc phạm cao độ, thì hiếm khi nó được dùng theo đúng nghĩa của từ ngữ là diễn tả một kẻ đi giao cấu với mẹ của một người khác, hoặc ngay vơi mẹ của mình. Thay vào đó thì nó thường đề cập đến một kẻ hạ tiện, đáng khinh và xấu xa hoặc lâm vào bất cứ hoàn cảnh nào khó khăn và e ngại. Ngoài ra, nó có thể là một từ khâm phục, chẳng hạn trong cụm từ "Bad ass motherfucker" [cái thằng xấu xa địt đít mẹ] có nghĩa là một con người tự tin và không sợ hãi [khi làm việc táo bạo không ai dám làm].)
    Bởi lẽ "người ăn học" lại thèm xử dụng chữ mất dạy "motherfucker" một cách rộng rãi cho nhiều hoàn cảnh cho nên họ tự chế tạo ra nhiều ý nghĩa để biến cái tục tằn dơ dáy của nó thành nhẹ nhàng và tiếu lâm hơn, dù vậy chữ này vẫn luôn mang ý nghĩa gốc đầy xúc phạm của nó không thể tranh cải.
    Khi ở trường hợp bạn hữu thân tình vui chơi chưởi nhau thì chữ đó "tự động" biến thành nhẹ nhàng hài hước, nhưng khi đối với kẻ mình thù ghét thì chữ đó sẽ mang ý nghĩa ghê tởm nguyên bản của nó không thể chối cải. Chẳng hạn khi ân ái với vợ mà ông chồng thủ thỉ nói "Mẹ Đĩ của anh" thì tỏ ra ấm áp mặn nồng, nhưng khi ra đường ở chốn công khai gặp người phụ nữ hàng xóm mình ghét mà phun chữ "Con Đĩ" ra thì có thể bị đánh gảy răng bể hàm.
    Thông điệp của Thẩm phán Jeanine nói với DB Rashida Tlaib,
    Tác giả: Jeanine Pirro Nguồn: Báo Mai Ngày đăng: 2019-01-09
    [​IMG]
    Tuần này, nữ Dân biểu mới được bầu, Rashida Tlaib, chỉ vài giờ sau khi vinh dự được tuyên thệ trước Quốc hội Mỹ đã chửi Tổng thống một cách thô tục.
    Rashida, đất nước của chúng tôi cho phép gia đình bà đến đây, bắt đầu một cuộc sống mới ở Mỹ với tất cả các lợi thế, sự bảo vệ và đặc quyền của nó, không giống như những gì họ trải qua ở Palestine, và hành động đầu tiên của bà sau khi được phép tham gia, giành được một vị trí trong Quốc hội là để nguyền rủa tổng thống Mỹ?
    Hứa luận tội ông ta, hoàn toàn không có sự thật nào để hỗ trợ cho cáo buộc này, vi phạm Hiến pháp mà bà vừa thề sẽ ủng hộ.
    Và nhân tiện, Rashida cho tôi xem nơi nào trong Hiến pháp nói rằng bà có thể luận tội một Tổng thống vì bạn ghét ông ta?
    Một Quốc gia vĩ đại nhất trên Trái đất, thông qua sự rộng lớn của nó đã mở cánh cửa và đưa ra tấm thảm chào mừng cha mẹ bà, những người mà tôi chắc chắn đã cảm ơn Chúa khi họ đến đây, và bà lên sân khấu Quốc gia, gọi Chỉ huy trưởng chúng tôi "mf’er" trong một diễn đàn công cộng? Còn đòi hỏi luận tội?
    Bà là ai?
    [​IMG]
    Điệu nhảy của bà phải là trong và dưới lá cờ Mỹ. Bà đã hứa bỏ phiếu chống lại tất cả viện trợ quân sự cho đồng minh duy nhất của Mỹ ở Trung Đông, Israel, vì họ phân biệt đối xử với người Palestine.
    À, chúng tôi biết bà là Dân chủ Xã hội chủ nghĩa như Winston Churchill nói: "Chủ nghĩa xã hội là một triết lý của sự thất bại. Tín ngưỡng của sự thiếu hiểu biết, và phúc âm của sự đố kị" và mặc dù người Palestine từ quê hương của bà có thể vẫy cờ cho bà, nhưng bà là người Mỹ trong Quốc hội Mỹ đại diện cho người Mỹ, thưa bà, công việc của bà không phải cho người Palestine.
    Phân biệt chủng tộc ? Bà không thích Israel. OK, tôi có một ý tưởng. Khi người Palestine và PLO hỗ trợ Mỹ như Israel, thì chúng tôi sẽ không cần gửi tiền cho Israel và trong trường hợp bà không biết, Hamas là một tổ chức khủng bố được tạo ra từ Palestine.
    Bà thực sự chống phân biệt chủng tộc? Hay chỉ là chống Israel? Giống như bạn của bà, Linda Sarsour, bà có muốn Israel bị loại ra biển không? Trước hết, hãy làm những gì bà được bầu chọn, đứng lên bảo vệ đất nước và dân Mỹ.
    [​IMG]
    Tôi nhắc lại, người Mỹ muốn có một nền kinh tế mạnh mẽ để họ có thể kiếm việc làm, đặt thức ăn lên bàn, trả tiền thuê hay nợ nhà. Họ muốn an toàn và an ninh cho gia đình họ. Họ muốn Luật pháp được áp dụng bình đẳng, không có người nào trên nó và không ai dưới nó.
    Người dân muốn các nhà Lập pháp làm việc, không lãng phí thời gian hoặc tiền thuế của người dân và thay vào đó, làm việc hướng tới những mục tiêu tốt đẹp thay vì tham gia vào các cuộc trả thù cá nhân chống lại Tổng thống.
    Nhưng sự giả nhân nghĩa không chỉ là của bà, đó là cách làm mới của đảng bà. Họ nói về một trò chơi hay, sự văn minh, cùng nhau làm việc, làm việc cho dân Mỹ, không tập trung vào sự ghét bỏ, và chẳng có gì ngạc nhiên, việc đầu tiên của họ vào ngày khai mạc, đảng đa số Hạ viện nói về việc ghét TT Trump.
    Dân biểu Dân chủ Brad Sherman ở California đã lãng phí thời gian để giới thiệu các bài viết luận tội chống lại TT Trump, ngay khi chúng tôi có báo cáo về việc làm tốt nhất, đất nước này mới thấy trong gần một thập niên.
    [​IMG]
    Điều đó có ý nghĩa với bà không, Rashida? Và đồng nghiệp Dân chủ Steve Cohen của Tennessee của bà đã đưa ra việc sửa đổi Hiến pháp để huỷ bỏ Đại cử tri đoàn, một nỗ lực trắng trợn vi phạm Hiến pháp.
    Sự căm ghét của đảng Dân chủ đối với Tổng thống là đáng kinh ngạc. Đạo đức giả của họ thật đáng kinh ngạc. Dân chủ của bà chỉ ghét Tổng thống. Dân biểu DC Hank Johnson trong tuần này đã so sánh Trump với Hitler.
    Bà gọi ông ấy là "mf'er" vì bà không thích cách ông ấy nói chuyện, nhưng bà không có can đảm đứng sau lời nói đó, vì đối diện với báo chí, bà thút thít và chạy khỏi truyền thông Mỹ.
    Có phải Nancy Pelosi đã giúp bà trở lại, Rashida?
    Tổng thống đang cải thiện nền kinh tế, làm chúng ta an toàn hơn vì muốn xây dựng một bức tường và bạn muốn luận tội ông?
    Đây có phải là những gì chúng ta có thể mong muốn trong 2 năm tới? Luận tội? Bà muốn Donald Trump rời khỏi văn phòng?
    Hãy cẩn thận về những gì bà mong muốn. Ông ấy không phải là người duy nhất có thể được bỏ phiếu vào năm 2020.
    [​IMG]

    Judge Jeanine Pirro
  11. Bài diễn văn xác thực và cảm động...
    Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump về an ninh biên giới

    “Số người Mỹ sẽ chết vì ma túy trong năm nay lớn hơn số người chết trong Chiến tranh Việt Nam”, Tổng thống Donald Trump bình luận trong bài phát biểu trước toàn dân vào tối thứ Ba (8/1) theo giờ Mỹ (tức sáng thứ Tư theo giờ Việt Nam).

    Bài phát biểu dài khoảng 9 phút 30 giây nhấn mạnh vào tầm quan trọng của việc xây dựng bức tường biên giới giữa Mỹ và Mexico, đồng thời thể hiện tâm huyết của Donald Trump, vị nguyên thủ 4 KHÔNG: Không uống rượu bia, không hút thuốc lá, không hút ma tuý và không nhận lương tổng thống.

    Dưới đây là toàn văn bài phát biểu hôm 8/1 của Tổng thống Trump do Đại Kỷ Nguyên biên dịch:

    *********

    Đồng bào Mỹ của tôi, tối nay tôi sẽ nói chuyện với các bạn về cuộc khủng hoảng an ninh và nhân đạo đang gia tăng ở biên giới phía nam của chúng ta.

    Mỗi ngày, cơ quan Hải quan và Biên phòng [Hoa Kỳ] phải đương đầu với hàng ngàn người nhập cư bất hợp pháp đang cố gắng vào nước ta. Chúng ta không còn chỗ để giam họ, và chúng ta không có cách nào để nhanh chóng đưa họ trở lại đất nước của họ. Nước Mỹ tự hào chào đón hàng triệu người nhập cư hợp pháp, những người làm cho xã hội của chúng ta phồn vinh và đóng góp cho [sự phát triển của] đất nước chúng ta, nhưng tất cả người Mỹ đều bị tổn thương bởi tình trạng di cư bất hợp pháp [và] tùy tiện.

    Nó [di cư bất hợp pháp] kéo dãn các nguồn lực công cộng, đồng thời làm giảm việc làm và thu nhập [của người Mỹ]. Trong số những người bị ảnh hưởng nặng nề nhất có người Mỹ gốc Phi và người Mỹ gốc Tây Ban Nha. Biên giới phía nam của chúng ta [đang] là một đài cho phép một lượng lớn ma túy bất hợp pháp bao gồm meth, heroin, cocaine và fentanyl [chảy vào nội địa]. Mỗi tuần, 300 công dân của chúng ta tử vong vì heroin. 90% số ma tuý này tràn qua biên giới phía nam của chúng ta. Số người Mỹ sẽ chết vì ma túy trong năm nay lớn hơn số người chết trong Chiến tranh Việt Nam.

    Trong hai năm qua, các sĩ quan của ICE [Cục thi hành luật hải quan và di trú] đã thực hiện 266.000 vụ bắt giữ người nhập cư mà hồ sơ phạm tội của họ ghi nhận 100.000 vụ tấn công, 30.000 vụ hãm hiếp và 4.000 vụ giết người bạo lực. Trong những năm qua, hàng ngàn người Mỹ đã bị giết hại dã man bởi những người nhập cư bất hợp pháp vào đất nước chúng ta và hàng ngàn người [Mỹ] khác sẽ bị giết nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ.

    Đây là một cuộc khủng hoảng nhân đạo. Một cuộc khủng hoảng của trái tim, và một cuộc khủng hoảng của tâm hồn. Tháng trước, 20.000 trẻ em di cư đã được đưa vào Mỹ bất hợp pháp, một sự gia tăng đáng kể. Những đứa trẻ này được sử dụng như những con tốt bởi những kẻ hung ác như sói và những băng đảng tàn nhẫn. Một phần ba phụ nữ đã bị hãm hiếp trên chuyến đi nguy hiểm xuyên qua Mexico. Phụ nữ và trẻ em là nạn nhân lớn nhất của hệ thống bị lỗi của chúng ta.

    Đây là thực tế bi thảm của việc nhập cư bất hợp pháp ở biên giới phía nam của chúng ta. Đây là chu kỳ đau khổ của con người mà tôi quyết tâm chấm dứt nó. Chính quyền của tôi đã trình cho Nghị viện một kế hoạch chi tiết để bảo vệ biên giới và ngăn chặn các băng đảng tội phạm, buôn lậu ma túy và buôn người. Nó là một vấn đề rất lớn.

    Đề xuất của chúng tôi được phát triển bởi các chuyên gia hành pháp và các cơ quan bảo vệ biên giới của Bộ An ninh Nội địa. Đây là tâm huyết của họ, được đề nghị với mong muốn hoàn thành tốt sứ mạng của mình và [với mục tiêu] giữ an toàn cho nước Mỹ. Thực tế, [đề xuất này mạng lại] an toàn hơn bao giờ hết.

    Đề xuất từ Bộ an ninh nội địa bao gồm công nghệ tiên tiến để phát hiện ma túy, vũ khí, hàng lậu và nhiều thứ khác. Với cơ sở là nền kinh tế rất mạnh mẽ của chúng ta, chúng tôi đã đề nghị phải có nhiều hơn các cơ quan và thẩm phán chuyên về vấn đề nhập cư để xử lý sự bủng nổ của việc di cư bất hợp pháp.

    Chương trình của chúng tôi cũng có một yêu cầu khẩn cấp về hỗ trợ nhân đạo và hỗ trợ y tế. Hơn nữa, chúng tôi đã yêu cầu Nghị viện [bằng việc ban hành luật] xóa bỏ các lỗ hổng an ninh biên giới để trẻ em nhập cư bất hợp pháp có thể được bảo đảm an toàn và trở về nhà một cách bình an.

    Cuối cùng, với tư cách là một phần của cách tiếp cận tổng thể đối với an ninh biên giới, các chuyên gia hành pháp đã yêu cầu 5,7 tỷ đô la để xây dựng bức tường biên giới. Theo đề nghị của đảng Dân chủ, nó sẽ là một hàng rào thép chứ không phải là một bức tường bê tông. Hàng rào này là đặc biệt quan trọng đối với an ninh biên giới. Nó cũng là những gì các chuyên gia của chúng tôi ở biên giới muốn và cần. Đây là điều tất nhiên.

    Các bức tường biên giới tự bản thân nó sẽ rất nhanh chóng hoàn trả được chi phí xây dựng. Chi phí cho việc ngăn chặn nguồn ma túy bất hợp pháp vượt quá 500 tỷ đô la một năm. Lớn hơn rất nhiều so với 5,7 tỷ đô la mà chúng tôi đã yêu cầu từ Nghị viện. [Chi phí xây dựng] Bức tường cũng sẽ được trả một cách gián tiếp thông qua thỏa thuận thương mại mới tuyệt vời mà chúng ta đã ký với Mexico.

    Thượng nghị sĩ Chuck Schumer, người sẽ được nhắc tới nhiều từ tối nay, cùng với nhiều nghị sĩ Dân chủ khác đã không ít lần lên tiếng ủng hộ một bức tường trong quá khứ. [Nhưng] họ đổi ý chỉ sau khi tôi được bầu làm tổng thống.

    [Các nghị sĩ] đảng Dân chủ tại Nghị viện đã từ chối thừa nhận cuộc khủng hoảng [di cư] và họ đã từ chối cung cấp cho các cơ quan quản lý biên giới dũng cảm của chúng ta các công cụ mà họ rất cần để bảo vệ gia đình và đất nước của chúng ta.

    Chính phủ liên bang vẫn đóng cửa vì một lý do và chỉ một lý do duy nhất, vì đảng Dân chủ không thông qua ngân sách cho an ninh biên giới. Chính quyền của tôi đang làm mọi thứ trong khả năng của mình để giúp những người bị ảnh hưởng bởi cuộc khủng hoảng nhập cư, nhưng giải pháp duy nhất nằm trong tay đảng Dân chủ, họ chỉ cần thông qua dự luật cấp kinh phí bảo vệ biên giới của chúng ta và chính phủ sẽ mở cửa trở lại.

    Vấn đề này có thể được giải quyết trong một cuộc họp 45 phút. Tôi đã mời lãnh đạo Nghị viện đến Toà Bạch Ốc vào ngày mai để thực hiện điều này. hy vọng chúng ta có thể vượt lên trên chính trị đảng phái để hỗ trợ cho an ninh quốc gia.

    Một số người cho rằng xây bức tường là vô đạo đức. Vậy thì tại sao các chính trị gia giàu có xây tường, hàng rào và cổng xung quanh nhà của họ? Họ không xây tường vì họ ghét người bên ngoài bức tường mà bởi vì họ yêu người bên trong bức tường. Điều duy nhất được coi là vô đạo đức, đó chính là các chính trị gia không làm gì cả và tiếp tục cho phép nhiều người vô tội hơn nữa trở thành các nạn nhân đáng thương.

    Trái tim người Mỹ đã tan vỡ một ngày sau Giáng sinh khi một sĩ quan cảnh sát trẻ ở California bị sát hại dã man bởi một người nhập cư bất hợp pháp máu lạnh, vừa mới lẻn vào nước ta qua biên giới. Cuộc sống của một anh hùng Mỹ đã bị đánh cắp bởi một người không có quyền ở nước ta. Ngày qua ngày, những mạng sống quý giá bị cắt ngắn bởi những người đã vi phạm biên giới của chúng ta.

    Ở California, một cựu chiến binh không quân đã bị hãm hiếp, giết hại và đánh chết bằng búa bởi một người di cư bất hợp pháp từng phạm tội vô số lần. Tại Georgia, một người nhập cư bất hợp pháp gần đây đã bị buộc tội giết người, [hắn] chặt đầu và phân xác người hàng xóm của mình. Tại Maryland, các hội viên băng đảng MS-13 bao gồm những trẻ vị thành niên vào Hoa Kỳ mà không có người lớn đi cùng đã bị bắt và buộc tội năm ngoái sau khi hung ác đánh và đâm một cô gái 16 tuổi.

    Trong vài năm qua, tôi đã gặp hàng chục gia đình có người thân bị giết do những người nhập cư bất hợp pháp. Tôi đã nắm tay những người mẹ đang khóc và ôm lấy những người cha đau buồn. Thật buồn, thật kinh khủng. Tôi sẽ không bao giờ quên nỗi đau trong mắt họ, sự run rẩy trong giọng nói và nỗi buồn bám chặt lấy tâm hồn họ. Chúng ta phải đổ thêm bao nhiêu máu của người Mỹ trước khi Nghị viện thực hiện công việc của mình?.

    Đối với những người không chịu thoả hiệp vì an ninh biên giới, tôi đề nghị, hãy tưởng tượng những nạn nhân đó là con bạn, chồng bạn hoặc vợ bạn, những người mà mạng sống của họ bị tàn phá và huỷ hoại hoàn toàn. Đối với các nghị sĩ: hãy thông qua dự luật chấm dứt cuộc khủng hoảng này. Đối với mọi người dân, hãy kêu gọi Nghị viện, và thuyết phục họ, vượt lên tất cả hãy bảo vệ biên giới của chúng ta.

    Đây là sự lựa chọn giữa đúng và sai, giữa công bằng và bất công. Đây là việc chúng tôi có thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của mình đối với các công dân Mỹ mà chúng tôi phục vụ hay không. Khi tôi tuyên thệ nhậm chức, tôi đã thề sẽ bảo vệ đất nước của chúng ta, và tôi sẽ luôn làm như vậy, xin Chúa hãy giúp con.

    Xin cảm ơn và chúc ngủ ngon.
  12. CHẶNG ĐƯỜNG PHẢN BỘI ĐÃ 100 NĂM CHƯACÓ ĐIỂM DỪNG (ĐINH MINH ĐẠO)
    Tháng 1 01, 2019
    Lượt xem: 62


    “…Bản yêu sách 8 điểm của người dân Việt Nam” gửi chính quyền cộng sản Việt Nam là yêu cầu cấp thiết, một đòi hỏi chính đáng, đáp ứng ý nguyện của mọi người dân. Chặng đường phản bội đối với “Yêu sách của nhân dân An Nam” của ông Hồ Chí Minh và ĐCSVN đã qua 100 năm…”

    [​IMG]

    Ai đã trải qua những năm tháng dưới “mái trường XHCN” ở miền Bắc trước năm 1975, qua môn học chính trị hay lịch sử Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN), đều phải học tiểu sử của lãnh tụ Hồ Chí Minh. Trong giai đoạn hoạt động cách mạng của “NGƯỜI” ở Pháp, sự kiện soạn thảo “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” gửi Hội nghị Versailles vào tháng 06-1919 giữ một vị trí đặc biệt quan trọng. Nó chứng minh lòng yêu nước, thương dân, sự nhạy bén chính trị của một lãnh tụ vĩ đại, một anh hùng dân tộc kiệt xuất.

    Trong nhà trường XHCN, đối với bộ môn chính trị, cả người dậy lẫn người học, ngoài sách giáo khoa, đã không có bất cứ một tài liệu nào khác để tham khảo, so sánh. Với kiến thức hạn hẹp, cộng với phương pháp giáo dục “định hướng”, hầu hết những học sinh đều tin tưởng tuyệt đối, rằng “NGƯỜI” là một lãnh tụ vĩ đại của Việt Nam, rằng ĐCSVN dưới sự lãnh đạo của “NGƯƠI” đã và đang mang đến cho người dân những quyền và lợi ích mà chế độ thực dân Pháp đã tước đoạt.

    Sau này, nhờ có nguồn tài liệu và tin tức từ nước ngoài, những người dân miền Bắc biết rằng, tác giả của “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” gửi Hội nghị Versailles năm 1919 là một nhóm trí thức Việt Nam yêu nước, sinh sống tại Pháp. Ngoài Nguyễn Aí Quốc có các trí thức nổi tiếng như chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh, luật sư Phan Văn Trường...

    Nhưng lịch sử thật trớ trêu, sau 100 năm ra đời của bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” và sau nửa thế kỷ “độc lập, tự do”, dưới sự cầm quyền của ĐCSVN, ngày 20-12 vừa qua, “Yêu sách tám điểm năm 2019 của người dân Việt Nam” gửi Ban lãnh đạo Nhà nước Việt Nam và các tổ chức quốc tế, do 100 cá nhân và các tổ chức dân sự khởi xướng ra đời. Có thể nói, bản yêu sách này cũng tương tự như bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” năm 1919, cũng gồm 8 điểm đòi hỏi các quyền căn bản của người dân Việt Nam, nhưng nó không được gửi đến chính quyền Thực dân Pháp, mà gửi đến chính quyền cộng sản Việt Nam, chính quyền do chính những người dân Việt Nam đã chiến đấu hy sinh để khai sinh ra nó.

    Đọc bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” năm 1919, chúng ta thấy rõ ràng sự phản bội của ông Hồ Chí Minh và ĐCSVN đối với ý nguyện về các quyền cơ bản của người dân Việt Nam. Hầu như tất cả các yêu sách đã được nêu ra trong “Yêu sách của nhân dân An Nam” năm 1919 cho đến nay vẫn chưa được ĐCSVN thực hiện. Từ tự do cư trú đến tự do lập hội và hội họp, tự do ngôn luận, tự do báo chí... đều bị chính quyền tước đoạt. Trước các đòi hỏi của nhân dân Việt Nam và các tổ chức quốc tế đòi trả tự do các tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, chính quyền cộng sản Việt Nam trả lời dối trá, rằng ở Việt Nam hiện nay không có tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm. Các cơ quan luật pháp chủ yếu để bảo vệ chế độ độc tài của Đảng, không bảo vệ các quyền cơ bản của người dân.

    Thử điểm lại chặng đường mà ông Hồ Chí Minh và ĐCSVN do ông sáng lập đã phản bội “Yêu sách của nhân dân An Nam” năm 1919 .

    Hồ Chí Minh trước khi cùng các trí thức tham gia soạn thảo “Yêu sách của nhân dân An Nam” năm 1919, ông đã có nhiều năm sống ở châu Âu và Mỹ, có điều kiện quan sát đời sống kinh tế, chính trị, văn hóa và giáo dục … tại các quốc gia theo thể chế dân chủ như Anh, Pháp, Mỹ. Yêu sách 8 điểm đã dựa trên các quyền cơ bản của mọi người dân của các nước kể trên được tôn trọng, đây cũng là ước mơ, là lý tưởng sống của những trí thức Việt Nam yêu nước tại Pháp. Họ ước mơ một ngày nào đó, trên quê hương Việt Nam thân yêu của họ, tất cả mọi người dân đều được hưởng các quyền cơ bản như những người dân của các nước kể trên.

    “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” được gửi đến chính phủ Pháp và Hội nghị hòa bình Versailles, nó đã gây được tiếng vang tại Pháp và quốc tế, ông Hồ Chí Minh tiếp tục hoạt động chính trị, nhưng ông đã xa dần lý tưởng và mục đích của bản yêu sách.

    Năm 1923 ông đến Moskva để theo học tại trường Đại học Lao động Cộng sản Phương đông và tâm đắc với chế độ cộng sản Xô Viết, một chế độ đã tước bỏ các quyền cơ bản của người dân, bị các nước phương tây và các trí thức tiến bộ trên thế giới lên án là độc tài, toàn trị. Đây có thể coi như ông Hồ Chí Minh đã đoạn tuyệt với mô hình nhà nước theo thể chế dân chủ phương tây và những ý tưởng về quyền cơ bản của người dân trong bản yêu sách mà ông đã tham gia soạn thảo.

    Cuộc chiến tranh Đông Dương kết thúc năm 1954, Hồ Chí Minh và ĐCSVN do ông thành lập và lãnh đạo trở về Hà Nội. Chế độ cộng sản theo mô hình Liên Xô gần như ngay lập tức được thiết lập tại miền Bắc Việt Nam. Người dân không được tự do cư trú, báo chí tư nhân bị đóng cửa, các hội đoàn đều do ĐCSVN lập ra, nhà nước bỏ tù những người bất đồng chính kiến, nền pháp lý bảo vệ Đảng không bảo vệ người dân, nền giáo dục đào tạo những con người chỉ biết trung thành với Đảng, phục vụ lợi ích của Đảng. Điều đặc biệt đáng chú ý là trong hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, các quyền cơ bản của ngườì dân đều được công nhận, nhưng chính quyền cộng sản không thực hiện bất cứ điều khoản nào. Họ nêu ra đủ mọi lý do để không hoặc chưa thực thi. Hiến pháp chỉ là thứ để trang trí cho chế độ và đối phó với sự chỉ trích của thế giới. Một số cán bộ của Đảng không úp mở nói thẳng ra nghị quyết của Đảng còn quan trọng hơn hiến pháp.

    Một trăm (100) năm kể từ khi bản “Yêu sách của nhân dân An Nam” ra đời, chủ nghĩa thực dân đã đi vào dĩ vãng. Đất nước đã thống nhất, độc lập 43 năm, thế mà ĐCSVN vẫn tiếp tục tước bỏ những quyền cơ bản của người dân. Vì vậy “Bản yêu sách 8 điểm của người dân Việt Nam” gửi chính quyền cộng sản Việt Nam là yêu cầu cấp thiết, một đòi hỏi chính đáng, đáp ứng ý nguyện của mọi người dân.

    Chặng đường phản bội đối với “Yêu sách của nhân dân An Nam” của ông Hồ Chí Minh và ĐCSVN đã qua 100 năm. Hiện nay ĐCSVN vẫn tiếp tục tước đoạt các quyền cơ bản của người dân một cách tinh vi triệt để hơn, bạo lực hơn.

    Đã đến lúc họ phải chấm dứt chặng đường phản bội nhân dân trước khi quá muộn.

    Warsaw, 31/12/2018
    Đinh Minh Đạo
  13. Lật bài tẩy cùa con cáo...
    6 lý do cho thấy Barack Obama là tổng thống tệ nhất trong lịch sử Mỹ
    Trong cuốn sách bán chạy The Worst President in History: The Legacy of Barack Obama (tạm dịch: Vị tổng thống tồi tệ nhất lịch sử: Di sản của Obama), Matt Margolis đã tổng hợp 200 lý do cho thấy Barack Obama là tổng thống tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ. Dưới đây là 6 lý do trong số đó.
    [​IMG]Cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama. (Ảnh: Getty Images)

    Cho đến nay, có lẽ bạn cũng đã được nghe nói về các cuộc thăm dò cho thấy người Mỹ tin rằng “Donald Trump là tổng thống tồi tệ nhất trong lịch sử” hoặc các học giả nghiên cứu về các đời tổng thống đã xếp ông Trump vào vị trí “bét bảng”. Bây giờ các bạn có thể bỏ các cuộc thăm dò cũng như những chuyên gia đó đi được rồi. Mặc dù có thể còn quá sớm để đánh giá đúng thứ hạng tổng thống cho các tổng thống gần đây, nhưng tôi tin rằng lịch sử cuối cùng cũng sẽ đánh giá Barack Obama mới là tổng thống tồi tệ nhất mà Hoa Kỳ từng có.
    Có quá nhiều bằng chứng lên án nhiệm kỳ của ông vô cùng thậm tệ. Trong quyển sách vừa được tái phát hành của tôi là “The Worst President in History: The Legacy of Barack Obama” (Tạm dịch: Vị tổng thống tồi tệ nhất lịch sử: Di sản của Obama), tôi có tổng hợp 200 lý do cho thấy chỉ trong vài năm tới, lịch sử sẽ chứng minh rằng tôi đã đúng. Dưới đây, tôi xin trình bày 6 lý do vắn tắt, nhưng nó chưa đủ để nhấn mạnh, đó chỉ là bề mặt của tảng băng trôi mà thôi.
    6. Vũ khí hóa chính phủ để chống lại kẻ thù của mình
    Có lẽ ví dụ nổi tiếng nhất cho việc chính quyền Obama lạm dụng quyền lực để nhắm vào kẻ thù chính trị của ngài Tổng thống chính là vụ bê bối Sở Thuế vụ Hoa Kỳ (IRS) khét tiếng.
    Trong khoảng thời gian 2 năm dẫn đến cuộc bầu cử năm 2012, các nhóm biểu tình của Phong trào Tiệc trà và những đảng viên Đảng Bảo thủ khác đã bị IRS “hỏi thăm” theo hình thức không minh bạch. 12 văn phòng IRS khác nhau trên khắp đất nước có liên quan đến vụ việc và toàn bộ hoạt động được chỉ thị từ Thủ đô Washington. Cũng có bằng chứng cho thấy Nhà Trắng đã nhúng tay vào bê bối này. IRS cũng nhắm vào các cá nhân riêng tư phê phán Obama, các ứng cử viên Đảng Cộng hòa cũng như các nhà tài trợ cho ứng cử viên Tổng thống Mitt Romney.
    Ngoài ra, còn có những ví dụ về việc chính quyền Obama đã lạm dụng quyền hành chung nhắm đến các cá nhân của Đảng Cộng hòa. Dinesh D’Souza, tác giả bên Đảng Cộng hòa đã bị truy tố vi phạm tài chính chiến dịch chỉ vì phạm một tội thông thường không đáng bị truy tố. James O’Keefe của Dự án Veritas đã bị liệt vào danh sách theo dõi khủng bố sau khi một video bị phát tán cho thấy cảnh anh ta ăn mặc như một kẻ khủng bố khi lui tới biên giới Hoa Kỳ – Mexico, để chứng minh sự thiếu an ninh biên giới.
    Giọt nước tràn ly cho hành vi lạm dụng quyền lực của Obama có lẽ là việc ông bí mật thăm dò chiến dịch Trump. Các hồ sơ Steele về Trump là tài liệu nghiên cứu đối lập đảng phái được Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủvà chiến dịch Hillary tài trợ, với vô số lời buộc tội và giả mạo. Các hồ sơ đã được sử dụng để bảo đảm có thể tiến hành lệnh FISA theo dõi chiến dịch của Trump. Các thành viên chống đối Trump đã tham gia vào cuộc điều tra.
    Dựa trên tin nhắn văn bản giữa các nhà điều tra Peter Strzok và Lisa Page (những người có vấn đề với ông), chúng tôi biết rằng Strzok đã xem cuộc điều tra như một “chính sách bảo hiểm” trong trường hợp Trump đắc cử, còn Page thì lại lo lắng Trump sẽ đắc cử. Strzok đã nói với Page: “Không. Ông ta sẽ không thắng được đâu. Chúng ta sẽ ngăn chặn điều này lại”. Các tin nhắn văn bản khác chỉ ra rằng Obama muốn được họ tiết lộ về cuộc điều tra này.Obama đã giáng một đòn khá đau lên sự độc lập và liêm chính của FBI trong nhiệm kỳ của ông, và chúng ta vẫn còn thấm thía nỗi đau này.
    5. Động thái giám sát của Obama
    [​IMG]
    Tranh biếm họa về việc giám sát tự do cá nhân người dân của Chính quyền Obama. (Tranh: Kilian Krug)

    Theo Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ, chính phủ Hoa Kỳ đã tăng 64% các vụ gián điệp điện tử trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Obama. Chính quyền Obama tranh luận trong tòa án liên bang năm 2012 rằng công chúng không có “kỳ vọng chính đáng về quyền riêng tư” về dữ liệu vị trí điện thoại di động của họ, và cho rằng chính phủ có thể có được những hồ sơ này mà không cần ban lệnh. Chính quyền của Obama đã thông qua một cơ sở dữ liệu khổng lồ của chính phủ chứa thông tin về hàng triệu công dân, ngay cả khi họ không bị nghi ngờ dính líu đến chủ nghĩa khủng bố hay bất kỳ hành vi phạm tội nào. Điều này cũng đã vấy bẩn hình ảnh của Obama về tự do dân sự.
    Tháng 5/2017, chúng ta cũng đã phát hiện được Cơ quan An ninh Quốc gia của Obama đã tiến hành khám xét người dân Mỹ bất hợp pháp trong nhiều năm và bị Tòa án Giám sát Tình báo Nước ngoài (FISC) khiển trách. Chúng ta không được biết điều này sớm hơn bởi vì chính quyền Obama đã che đậy nó.
    4. Thanh tẩy Trại giam khủng bố vịnh Guantánamo (Gitmo)
    Với tư cách ứng cử viên Tổng thống năm 2007, Obama hứa sẽ đóng cửa trại giam khủng bố tại vịnh Guantánamo, Cuba (Gitmo), ngay sau khi đắc cử. Ông đã ký lệnh thi hành ngày 22/1/2009, yêu cầu Gitmo phải đóng cửa trong vòng một năm. Quốc hội đã không tán thành quyết định này, vì vậy thay vì đóng cửa, ông đã tiến hành thanh tẩy nhà tù khủng bố một cách có hệ thống, như để dàn xếp êm xuôi sự phản đối đóng cửa của Quốc hội. Năm 2003, ở đó có 680 tù nhân. Đến đầu tháng 1/2015, số lượng tù nhân chỉ còn ít hơn 130 người, và ông đã tiếp tục thả phần tù nhân còn lại trong nhiệm kỳ thứ hai.
    Một sĩ quan CIA đã nghỉ hưu ước tính rằng, ít nhất 50% số người được thả khỏi Gitmo đã chống lại quân đội Mỹ. Và Paul Lewis, đặc phái viên của Obama về việc đóng cửa Guantanamo, xác nhận rằng, các tù nhân Gitmo đã giết người Mỹ.
    3. Obamacare (Đạo luật Bảo vệ Bệnh nhân và Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền)
    Mặc dù chiến dịch của ông hứa hẹn sẽ gắn kết Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa lại với nhau để cùng cải cách chính sách chăm sóc sức khỏe, nhưng Obama đã ký một thỏa thuận trị giá hàng nghìn tỷ đô, liên quan đến 1/6 nền kinh tế Hoa Kỳ, mà không có phiếu bầu nào của Đảng Cộng hòa tại Thượng viện và chỉ có một phiếu của Đảng này tại Nhà Trắng. Mặc dù đã cam kết sẽ minh bạch, nhưng các cuộc đàm phán cuối cùng của Obama và phát ngôn viên Nhà Trắng Nancy Pelosi chắc chắn đã được tổ chức bí mật.
    [​IMG]
    Người Mỹ biểu tình phản đối chương trình bảo hiểm sức khỏe bắt buộc Obamacare (Ảnh: The Economist)

    Ngoài các vấn đề trên trang web, đã có bằng chứng cho thấy chính quyền Obama làm giả các con số ghi danh để khiến Đạo luật này thành công và phổ biến hơn so với thực tế. Về cơ bản, mọi thứ liên quan đến Obamacare đều bị thất bại. 23 hợp đồng chăm sóc sức khỏe do người nộp thuế tài trợ trên toàn quốc do Obamacare thành lập để cạnh tranh với các nhà cung cấp bảo hiểm y tế tư nhân đã được chứng minh là không bền vững. Tiếp đó, đến tháng 1/2018, chỉ có bốn liên doanh Obamacare được duy trì. Các liên doanh Obamacare về cơ bản là phiên bản bảo hiểm y tế hệt như những việc làm vô bổ của Solyndra, nhưng tầm cỡ hơn.
    Phần đáng nói hơn hết chính là, mặc dù chi phí của Obamacare khá cao, nhưng phí bảo hiểm y tế vẫn tăng lên và mức độ bao phủ ngày càng tồi tệ hơn. Bạn có còn nhớ câu: “Nếu bạn thích kế hoạch của mình, bạn có thể giữ lấy nó” không? Đó là lời nói dối. Mặc dù chính quyền Obama chú trọng chào mời số lượng người có bảo hiểm y tế đang có xu hướng ngày càng tăng, nhưng số lượng người chần chừ không muốn tiếp nhận chăm sóc y tế do chi phí đắt đỏ vẫn không có dấu hiệu thay đổi. Thực tế, tháng 11/2015, theo báo cáo, tỷ lệ người dân trì hoãn tiếp nhận chăm sóc ý tế đã tăng cao hơn so với trước khi Obama lên nắm quyền. Với Obamacare, người ta buộc phải mua bảo hiểm ngay cả khi họ không muốn, và họ vẫn không đủ khả năng tìm kiếm sự chăm sóc y tế vì mức phí bảo hiểm cao hơn.
    2. Màn khôi phục kinh tế tồi tệ nhất
    Đã có 11 cuộc suy thoái kể từ Thế chiến II. Theo sau mỗi cuộc suy thoái như vậy là sự phục hồi. Ngay cả Obama cũng đã trải qua một thời kỳ hồi phục kinh tế, nhưng vô tình đó lại là quá trình hồi phục tệ nhất.
    Tất cả các công việc bị mất trong cuộc suy thoái sau Thế chiến II đã được phục hồi sau khoảng trung bình 25 tháng. Tuy nhiên, phải mất 77 tháng để có thể vận hành trở lại mức trước suy thoái, khiến thời kỳ phục hồi kinh tế của Obama bị tụt lại chậm nhất trong tất cả các cuộc phục hồi với một biên độ rộng khắp. Obama cũng là tổng thống duy nhất trong lịch sử Hoa Kỳ chưa hề có một năm nào mức tăng trưởng GDP đạt 3,0% trở lên.
    1. Thâm hụt lớn nhất trong lịch sử
    Khi điều chỉnh lạm phát, Obama sở hữu 7 lần thâm hụt cao nhất trong lịch sử – vượt qua những thâm hụt phát sinh trong Thế chiến II. Thâm hụt nhỏ nhất của Obama vẫn cao hơn mức thâm hụt cuối cùng trước khi ông nhậm chức.
    Nhiều người đã tranh cãi rằng chi tiêu của năm 2009 – năm đầu tiên Obama làm tổng thống – không nên tính vào hồ sơ chi tiêu của Obama. Tuy nhiên, sự thật là, ngân sách năm 2009 không thực sự bị ràng buộc bởi ngân sách được Tổng thống Bush phê duyệt. Trên thực tế, chỉ có 3 trong số 12 hóa đơn hợp lệ của năm 2009 được Tổng thống Bush thông qua.
    Đảng Dân chủ trong Quốc hội đợi cho đến khi Obama nhậm chức mới tiến hành chi tiêu mạnh tay. Vì vậy trên thực tế, hầu hết các chi tiêu diễn ra trong năm 2009 đã được Tổng thống Obama phê duyệt. Khoản chi tiêu này, bao gồm cả các gói kích cầu và cứu trợ thất bại của Obama, dẫn đến mức tăng 17,9% chi tiêu so với năm 2008 trong so sánh với mức tăng 3% do George W. Bush đề xuất. Sự gia tăng ngân sách này là mức tăng chi tiêu hàng năm cao nhất kể từ Chiến tranh Triều Tiên.
    ***
    Vẫn còn rất nhiều những lý do. Nhưng sự thật cũng không có nghĩa lý gì nếu nhiều người không nhận thức được điều đó. Những đảng viên Đảng Dân chủ vô cùng mong muốn Obama được ghi vào lịch sử như một tổng thống vĩ đại, bất chấp những việc làm khủng khiếp của ông. Đừng để cho họ được toại nguyện.
    Bài viết của Matt Margolis đăng ngày 26/7/2018 trên PJ Media. Matt Margolis là đồng tác giả của đầu sách bán chạy “The Worst President in History: The Legacy of Barack Obama” (Tạm dịch: Vị tổng thống tồi tệ nhất lịch sử: Di sản Obama). Ông đang sống cùng với gia đình ở Buffalo, New York.
  14. TT TRUMP VÀ TRẬT TỰ THẾ GIỚI MỚI


    [​IMG]
    Tổng thống Trump đọc diễn văn trong phiên họp khoáng đại thứ 73 của Đại Hội Đồng LHQ
    tại trụ sở LHQ ở New York vào ngày 25 tháng 9 năm 2018.
    Hạ tuần tháng Chín vừa qua, Liên Hiệp Quốc họp phiên khoáng đại với sự hiện diện của nhiều quốc trưởng. TT Trump đã tới, đọc một bài diễn văn quan trọng, phác họa ra chính sách đối ngoại mới của Mỹ.
    Cũng như tất cả những gì TT Trump làm hay nói, bài diễn văn đã gây sóng gió lớn, chỉ vì nó đã đưa ra cho cả thế giới thấy chính sách đối ngoại… không giống chính sách đối ngoại của bất cứ ông tổng thống tiền nhiệm nào.
    Bài diễn văn của TT Trump mở đầu như một báo cáo về thành quả của ông sau gần hai năm chấp chánh. Ông đã kể lại việc kinh tế đang bộc phát, với thị trường chứng khoán tăng vọt trong khi nạn thất nghiệp đang ở mức thấp nhất, kể cả cho các khối dân thiểu số. TT Trump cũng đã không quên nhắc lại cuộc điều đình với Bắc Hàn, việc xé thỏa ước với Iran của TT Obama, cũng như hàng loạt thành quả trong chính sách đối ngoại tại Trung Đông.
    Trong vấn đề Trung Đông, câu nói đáng lưu ý nhất là “…chính sách nhân đạo nhất là để người tỵ nạn ở càng gần quê nhà của họ càng tốt.” Đúng vậy, không ai muốn làm tỵ nạn sống xa quê nhà hết.
    Trước đại diện của gần 200 quốc gia, TT Trump đã bênh vực chính sách mậu dịch mới của Mỹ. Ông cho rằng nước Mỹ đã quá cởi mở đón nhận hàng hóa của cả thế giới, nhưng sự rộng rãi đó đã được hồi đáp bằng những hàng rào thuế quan quá nặng trên hàng Mỹ cũng như quá nhiều biện pháp và luật lệ ngăn cản hàng Mỹ. Đưa đến tình trạng thâm thủng cán cân ngoại thương của Mỹ lên tới cả 800 tỷ một năm, hay là 13.000 tỷ trong 20 chục năm qua, là tình trạng ai cũng thấy không thể kéo dài vô tận được.
    Khoan nói về tương lai, ngay cả trong quá khứ, chế độ mậu dịch tai hại đó đã khiến nước Mỹ gặp khó khăn kinh tế lớn như việc nhiều công ty phải phá sản, dân lao động bị mất việc, kinh tế trì trệ.
    Ngay trước sự hiện diện của đại diện TC, TT Trump đã phạng TC thẳng cánh. Từ sau khi Trung Cộng được gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế WTO dưới thời TT Clinton, Mỹ đã mất hơn ba triệu việc làm, và 60.000 nhà máy đã bị đóng cửa. Không ai lạ gì TC không sòng phẳng trong mậu dịch quốc tế khi phần lớn kinh tế TC được Nhà Nước trợ cấp, chế độ bảo hộ mậu dịch TC hết sức gắt gao, và nhất là khi trị giá đồng Nguyên hoàn toàn giả tạo qua một hối suất chỉ dựa trên sắc lệnh của Nhà Nước chứ không phải do thị trường cung cầu quốc tế ấn định.
    Nói chung, TT Trump cho thế giới biết nước Mỹ đã đi vào kỷ nguyên mới trong chính sách đối ngoại. TT Trump nói huỵch tẹt ra đó là chính sách ‘America first’, nghiã là lo cho nước Mỹ trước tiên, chứ không phải ‘nước Mỹ trên đầu tất cả mọi người’ như vài cụ tỵ nạn xuyên tạc để chửi ‘tân đế quốc’. Người ta có thể gọi đó là chính sách ‘tân cô lập’ (neo-isolationist), hay nói một cách thẳng thừng không lịch sự lắm, đó là chính sách bất cần thiên hạ. Các ông cần chúng tôi chứ chúng tôi không cần các ông.
    Trên thế giới này, không có một người lãnh đạo nào bất kể vua hay tổng thống, mà lại không coi dân và đất nước mình là ưu tiên số một. Ngay cả các lãnh tụ cộng sản như Xít-Ta-Lin hay Mao, hô hào thế giới đại đồng cũng chỉ là trò bịp bợm, hô hào đại đồng dưới sự lãnh đạo của chính mình, phục vụ cho quyền lợi nước mình trước. Ai cũng ngang hàng, là ‘đồng chí’ hết, nhưng sự thật là có ‘đồng chí bé’ và ‘đồng chí lớn’. TT Trump lo cho nước Mỹ trước hết cũng là chuyện bắt buộc trong vai trò quốc trưởng của Mỹ thôi. Điểm khác là ông Trump là lãnh đạo duy nhất đủ thành thật nói thẳng quyền lợi Mỹ là ưu tiên số một, chứ không núp sau ngôn từ hoa mỹ giả dối của các chính trị gia hay cái lừa đảo của các lãnh tụ cộng sản.
    Chính sách vuốt ve cả thế giới, mang tiền thuế của dân Mỹ đi đút lót cho mấy tay độc tài tham nhũng của các đệ tam quốc gia để mua phiếu của họ tại các diễn đàn thế giới đã cáo chung. Cũng cáo chung luôn là chính sách đối ngoại cong lưng lãnh đủ chi phí của cả thế giới qua những thỏa ước vớ vẩn như thỏa ước Paris về hâm nóng trái đất, hay qua những tổ chức quốc tế thiên tả như UNESCO, chuyên chi tiền thuế của dân Mỹ cho các việc trùng tu đền đài cổ lỗ của vài xứ chậm tiến (UNESCO cũng đã có lúc muốn vinh danh họ Hồ như một vĩ nhân của nhân loại!), hay OHCHR (Office of High Commission of Human Rights) với những hoạt động gọi là bảo vệ nhân quyền trên thế giới trong khi thực tế chỉ là công cụ của các xứ Ả Rập để đánh Do Thái.
    Quan trọng hơn nữa, là sự cáo chung của chính sách đi đâu tổng thống cũng phải gập người xuống xin lỗi đủ chuyện, kể cả những chuyện không có phải chế ra để có lý do xin lỗi. (Một cụ tỵ nạn bào chữa: khiêm tốn là thái độ của kẻ cả trưởng thành, giống như lúa chín thì cành ngả xuống; vâng thưa cụ, giống như các quan ta cúi gập người khi yết kiến Thiên Triều đó.)
    Không biết quý độc giả nghĩ sao chứ kẻ này gọi chính sách đối ngoại của TT Trump là chính sách của những người… không còn ngu. Không có lý do nào biện minh được chính sách đối ngoại vuốt đuôi của các chính quyền Mỹ ngay từ sau thế chiến thứ hai chấm dứt, nhất là trong thời điểm chiến tranh lạnh với khối cộng sản và trong thời gian có cuộc chiến tại VN.
    Trong những thời kỳ đó, ta còn nhớ Hoa Kỳ bỏ bạc ngàn tỷ ra viện trợ kinh tế cho cả trăm nước chậm tiến, nhưng mỗi lần ra trước Liên Hiệp Quốc là y như rằng, toàn thể khối đệ tam quốc gia đều nhất loạt bỏ phiếu chống Mỹ. Phần lớn các ‘đồng minh’ Âu Câu cũng biểu quyết chống luôn.
    Năm 1955, lãnh tụ 29 quốc gia gọi là đệ tam, họp tại Bandung của Indonesia dưới sự chủ trì của TT Soekarno và sự ủng hộ của thủ tướng Nehru của Ấn Độ và TT Nasser của Ai Cập, tuyên cáo là không theo Mỹ hay Liên Xô gì hết trong cuộc chiến tranh lạnh thời đó. Thành lập khối trung lập, gọi là ‘khối không liên kết’, tức là không theo phe tư bản Mỹ hay phe cộng sản Liên Xô, nhưng lại do Chu Ân Lai của TC giựt giây! Trên thực tế, hầu hết mấy xứ đó chìa tay nhận viện trợ Mỹ trong khi lại bỏ phiếu chống Mỹ tại Liên Hiệp Quốc. Đại cường Cờ Hoa còn chính sách đối ngoại nào ngây ngô hơn không? Cả tỷ viện trợ không mua được một lá phiếu của Congo.
    Cũng trong thời điểm đó, những nước nhận được nhiều viện trợ nhất, kể cả viện trợ quân sự là các nước Trung Đông như Ả Rập Saoud, Ai Cập, Jordan,… Nhìn lại cho kỹ, Mỹ đã hưởng lợi gì? Ả Rập Saoud mang tiếng là đồng minh lớn nhất nhưng không bao giờ bỏ lỡ cơ hội chặt chém giá dầu thô là nguyên liệu sinh tử của Mỹ. Trong nước, các vua Ả Rập cổ võ cho hệ phái Hồi giáo Wahhabi cuồng tín nhất, cha đẻ tinh thần của đám khủng bố thủ phạm vụ tấn công 9/11. Ai Cập và Jordan nhận được bạc tỷ để đấm mõm cho họ đừng đánh Do Thái cho dù ai cũng biết mấy xứ này chẳng có khả năng đánh ai hết chứ đừng nói chuyện đánh Do Thái.
    Từ ngày có Chương Trình Marshall ngay sau Thế Chiến chấm dứt cho đến nay, Hoa Kỳ bỏ bạc ngàn tỷ ra để tái thiết Âu Châu và nhất là lo bảo vệ Âu Châu chống một cuộc xâm lăng của Liên Xô. Đổi lại, Mỹ được gì?
    Ta nhìn lại thời chiến tranh VN, toàn thể khối Âu Châu, cầm đầu là De Gaulle của Pháp, là khối chống sự tham chiến của Mỹ mạnh nhất. Một phần vì đây là khối các nước thiên tả, có cảm tình với CSVN hơn, nhưng một phần cũng vì ích kỷ, sợ Mỹ chú trọng vào cuộc chiến tại VN quá nhiều, tốn kém quá nhiều, không còn sức bảo vệ Âu Châu chống Liên Xô nữa, bắt Âu Châu phải gia tăng ngân sách quốc phòng của họ. Ở đây, ta không nói đến chính sách ‘ăn cháo đá bát’ của Pháp, quên bẵng việc không có Mỹ can thiệp, dân Pháp đã nói tiếng Đức từ khuya rồi.
    Ngay sau vụ 9/11, thái độ của Âu Châu đối với Mỹ có thay đổi đôi chút, tiêu biểu bởi việc cả chục quốc gia Âu Châu gửi lính đi đánh Afghanistan. Nhưng sự thân thiện này chẳng những chỉ mang tính tượng trưng cho có –từ vài chục đến vài ngàn quân lính tham chiến- mà lại còn khá ngắn hạn. Qua đến cuộc chiến tại Iraq, thì ‘đồng minh’ thực sự chỉ còn lại có đúng một nước Anh. Các cường quốc Âu Châu như Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha biến mất hết. Đến cuộc tranh chấp với Iran thì hầu như cả khối Liên Âu lo bào chữa cho Iran. Anh, Pháp và Đức đều có những quyền lợi kinh tế rất lớn tại Iran.
    Thời TT Obama là cao điểm của chính sách vuốt đuôi khi ông ta đi khắp thế giới, cúi rạp mình xin lỗi tám phương tứ hướng. Xin lỗi cho những chính sách đối ngoại sai lầm đã gây hại hay làm phiền lòng thế giới cũng như xin lỗi luôn cho những chuyện không có. Khi đó, TT Obama cũng đã nghiên cứu việc xin lỗi Nhật vì đã thả bom nguyên tử trên đất Nhật. Chỉ sau khi giới cựu quân nhân Mỹ nổi điên chống lại, hỏi có bắt Nhật Hoàng xin lỗi đã gây ra chiến tranh chết cả chục triệu người không, trong đó có cả trăm ngàn quân nhân Mỹ, thì TT Obama mới bỏ ý định nhu nhược đó.
    Nhìn kỹ vào lịch sử bang giao quốc tế từ sau Đệ Nhị Thế Chiến, so sánh với chính sách đối ngoại của TT Trump và phản ứng của giới cấp tiến, ta không khỏi thấy được một cảnh chéo cẳng ngỗng quái lạ.
    Ai cũng biết phe cấp tiến, nhất là tại Âu Châu, chủ trương thiết lập một thế giới tuy không hoàn toàn là thế giới đại đồng của chủ nghiã cộng sản, nhưng rất gần với thế giới đó, qua cái gọi là toàn cầu hóa –globalization, tiêu biểu bởi việc xóa dần biên giới, biên giới kinh tế trước rồi biên giới chính trị sau. Xóa biên giới qua các liên minh kinh tế, chính trị, và cả quân sự. Bắt đầu bằng những liên minh địa phương rồi lan ra như vết dầu loang, với đặc điểm là không có xứ nào thống trị xứ nào. Liên Âu được coi như là mô thức mẫu mực. Cho đến khi bắt đầu sứt mẻ với sự rút lui của Anh.
    Nhưng đó là nói chuyện nguyên tắc. Trên thực tế, thế giới sau Thế Chiến là thế giới hoàn toàn thống trị bởi Mỹ. Dĩ nhiên là thống trị về kinh tế quá hiển nhiên, nhưng cũng thống trị về chính trị, quân sự, cả văn hoá luôn.
    Trong phạm vi chính trị, không ai lạ gì vai trò của CIA từ thời TT Eisenhower đến thời TT Bush cha trong việc giúp gian lận bầu cử tại các nước chậm tiến dân chủ nửa mùa, hay giúp đảo chánh như tại Iran, Phi Luật Tân, Congo, Nam VN, Chile, Argentina,... Sự thống trị của Mỹ lên đến cao điểm sau khi các cường địch Liên Xô và Trung Cộng xụp đổ. Có lẽ vì vậy mà vai trò khuynh đảo chính trị của CIA sau đó giảm đi nhiều vì không cần thiết nữa.
    Nói cách khác, thế giới từ sau Thế Chiến là thế giới của Mỹ trọn vẹn. Có thể gọi là toàn cầu hoá dưới sự thống trị của Mỹ. Sau đó, hạng hai là các đại cường như Trung Cộng và Liên Xô/Nga.
    Thực tế mà nói, cái gọi là ‘toàn cầu hóa’ hiểu theo nghĩa một thế giới không biên giới, không bá chủ, chưa bao giờ có thật. Thực tế, các liên minh kinh tế chỉ có mục đích không nói ra là để cản bớt sự thống trị của Mỹ.
    Bây giờ, TT Trump có vẻ như đang đi ngược chiều khuynh hướng toàn cầu hoá giả tạo, tập trung quyền lực đó với chính sách tân cô lập, lo cho Mỹ trước tiên, trong khi bất cần thế giới. Tức là giảm thiểu sự thống trị của Mỹ. Chẳng những vậy, TT Trump cũng có vẻ chủ trương rút ra khỏi các liên minh, kinh tế hay chính trị, như TPP hay NATO luôn. Như vậy có phải là ‘đế quốc Mỹ’ đang thu rút lại, ‘cởi trói’ cho thế giới, không?
    Nếu đúng vậy thì phe cấp tiến với chủ trương đại đồng, chống ‘đế quốc’, phải hoan nghênh, cổ võ cho cái trật tự thế giới mới của TT Trump đề ra mới phải vì đó mới thật sự là chuyện ‘toàn cầu hóa’, một thế giới của hợp tác giữa những quốc gia hoàn toàn độc lập không có ‘đế quốc’ Mỹ thao túng phải không? Như vậy sao lại xúm lại chống? Có cái gì mâu thuẫn hay sai lầm không? Báo Washington Post đã chỉ trích TT Trump đang bỏ đồng minh. Mỹ vươn tay ra bị chửi là đế quốc, rút tay về thì bị gọi là phản bội đồng minh. Thế thì TT Trump làm chuyện gì mới không bị phe cấp tiến đả kích?
    Có một khiá cạnh nữa của toàn cầu hóa mà ít người hiểu. Ta xem báo thường thấy mỗi khi các đại cường kinh tế họp nhau tại đâu là nơi đó có những đám quá khích biểu tình phá rối. Tại sao? Tại vì họ chống lại khiá cạnh tiêu cực –hay chính xác hơn- khiá cạnh thật của toàn cầu hóa. Đó chỉ là cái mánh của đại tư bản, tìm chỗ sản xuất hàng với phí tổn tối thiểu, tối thiểu qua lương chết đói cho nhân công, và tối thiểu qua việc những xứ chậm tiến không có những luật lệ lao động và luật lệ môi trường quá khắt khe, quá tốn kém. Để giúp gia tăng tối đa lợi nhuận của các đại tập đoàn.
    Kết quả là các đại công ty như Nike, Apple,... hưởng lợi nhờ môi trường lao động thuận lợi cho họ tại Việt Nam, Bangladesh, Trung Cộng,... Mấy xứ này được hưởng lợi gì? Cái lợi đầu tiên phải nhìn nhận là dân có việc làm thật. Nhưng bù lại, đám dân lao động đó thật sự bị bóc lột đến tận xương tủy qua mức lương chết đói, qua những điều kiện làm việc cực kỳ thê thảm, nguy hại cho sức khỏe về lâu về dài. Không khác gì thực dân Pháp ngày xưa khoe mang công ăn việc làm cho Đông Dương qua việc khai thác tận cùng các phu mỏ đồn điền cao su trong nam hay các mỏ than ngoài bắc.
    Cái tiếu lâm trong câu chuyện là Việt Nam chẳng hạn, có thể đưa thống kê ra khoe với thế giới là đã có tỷ lệ thất nghiệp thấp, đã có tổng sản lượng cao, đã có mức xuất khẩu nhất nhì trên thế giới, đã nhận được bạc tỷ đầu tư của thế giới,... Ngân Hàng Thế Giới nhẩy vào, diễn giải mấy thống kê cuội đó, để ca tụng kinh tế Việt Nam đang phát triển mạnh, có tương lai huy hoàng. Hình như chưa ai nghiên cứu về thảm họa của dân lao động tại VN ngày nay hết. Đây là chưa nói đến những thảm họa gây ra cho môi trường.
    Nhìn vào vấn đề dưới khiá cạnh này, toàn cầu hoá có gì tốt cho các xứ gọi là chậm tiến? TT Trump phá cái toàn cầu hoá đó có lợi cho những nước đó hay có hại? Tại sao khối cấp tiến, mang tiếng là lo cho dân nghèo, lại ủng hộ toàn cầu hóa bóc lột kiểu Nike và Apple? Tại sao với tư cách một người dân gốc Việt, chúng ta lại đả kích chính sách tân cô lập của ông Trump?
    Bài diễn văn trước Liên Hiệp Quốc của TT Trump là một bài diễn văn cực kỳ quan trọng vì nó vạch rõ hướng đi của Mỹ trong quan hệ với cả thế giới, ít nhất ngày nào TT Trump còn tại chức. Điều đáng nói –hay đáng buồn nếu muốn chính xác- là TTDC và dĩ nhiên truyền thông thông ngôn của ta, đã chỉ biết chúi đầu bình luận về việc TT Trump vỗ ngực quá lố bị các đại diện thế giới cười vào mũi. Sự thật là có thể đại sứ Trung Cộng ngồi cười khẩy trong hội trường Liên Hiệp Quốc, nhưng chủ tịch Tập Cận Bình tại Bắc Bình lại đang lo sốt vó khi thấy TT Trump đang phá nát kế hoạch ngũ niên hay thập niên hay bách niên gì đó để phát triển kinh tế xứ ông, trong khi hàng vạn nhà kinh doanh TC trơ mắt nhìn hơn 5.000 tỷ đô trị giá của các doanh nghiệp TC bốc hơi.
    Thông điệp cho những đại diện các nước cười khẩy vào mũi Trump: “nếu anh tấn công ông ta, ông ta sẽ đánh lại mạnh gấp 10 lần”. Đây không phải là ý nghĩ của kẻ này đâu, mà là nhận định của bà Melania, người đã sống chung với ông Trump 13 năm rồi. Ai ghét ông Trump có thể gọi ông là “dân du côn”, sự kiện là ông thần này chưa bao giờ là người chịu thua ai. Thú thật, với kẻ này, một tổng thống trả đòn gấp 10 lần vẫn hơn một tổng thống suốt ngày xin lỗi.
    Ngay trong bài diễn văn, TT Trump đã nói rõ “chúng tôi sẽ coi lại viện trợ của Mỹ, trong tương lai, chúng tôi sẽ viện trợ cho các nước tôn trọng chúng tôi và thẳng thắn mà nói, là bạn của chúng tôi”. Muốn chửi Mỹ gì thì chửi, muốn cười khẩy tổng thống Mỹ thì cười, nhưng đừng quên là nước Mỹ trên thực tế thống trị cả thế giới qua những việc như viện trợ cho cả thế giới, mua và bán hàng với cả thế giới, kiểm soát tài chánh của cả thế giới, Wall Street chi phối thị trường chứng khoán cả thế giới, đồng đô-la là tiền của cả thế giới,... mà Mỹ cũng là cảnh sát mà cả thế giới cầu cứu mỗi khi có chuyện, quân lực Mỹ có thể xóa bất cứ xứ nào trên bản đồ thế giới trong vòng vài ngày. Ai là người cười khẩy cuối cùng?
    Trong bài diễn văn, TT Trump có đề cập đến một vấn đề mà dân tỵ nạn Việt nghe rất bùi tai. TT Trump lên án các chế độ gọi là ‘xã hội chủ nghiã’.
    TT Trump chỉ rõ sự thất bại và tàn ác của chủ nghiã cộng sản –communism-, cho dù được trang điểm, tô son vẽ phấn lại dưới cái tên là ‘xã hội chủ nghiã’ –socialism. Liên bang Xô Viết và cả Đông Âu đã tan vỡ. Trung cộng và vài anh cộng sản nhí như Việt Nam, Căm-Pu-Chia, Lào, Cuba đã biến thái thành những quái thai đầu Các Mác đuôi tài phiệt.
    Venezuela được TT Trump đưa ra làm bằng chứng không chối cãi được về sự thất bại của cái lý thuyết không tưởng đó. Chủ nghiã vô sản thực sự đã biến xứ giàu có nhất Nam Mỹ thành một xứ vô sản thật, trong đó cả nước trở thành nghèo mạt rệp, với hơn 2 triệu dân đã ‘vượt biên’ qua các nước láng giềng.
    Nhận xét của TT Trump về cái gọi là xã hội chủ nghĩa giải thích rõ ràng cuộc di tản trốn chạy VC của chúng ta cũng như giải thích việc tại sao cộng đồng ta vẫn kiên trì chống chế độ CSVN sau gần nửa thế kỷ lưu vong. Cộng đồng tỵ nạn phải vui mừng, hoan nghênh ông tổng thống đồng minh Trump, đúng không? Không đúng!
    Kẻ này đã nhận được email của một cụ tỵ nạn, chỉ trích TT Trump ‘lạc hậu’, giờ này còn chửi cộng sản, làm như thể các nước ‘xã hội chủ nghiã’ bây giờ là thiên đàng hạ giới hết rồi. Cụ này cho rằng TT Trump chỉ là có gian ý muốn đánh đối thủ ‘xã hội chủ nghiã’ để áp đặt chế độ tân đế quốc ‘America first’ lên thế giới thôi. Thế mới nói cái bệnh TDS (Trump Derangement Syndrome) đã ăn quá sâu vào vài cụ tỵ nạn rồi.
    DĐTC - Vũ Linh.
  15. Toàn văn bài phát biểu của Phó Tổng Thống Mike Pence về Trung Quốc
    (Viện Hudson, ngày 4.10)

    Cám ơn Ken (Kenneth R. Weinstein, chủ tịch Viện Hudson – người dịch) vì lời giới thiệu hào phóng đó. Xin chào các thành viên ban trị sự, Tiến sĩ Michael Pillsbury, các vị khách quý, và toàn thể mọi người, những người, đúng với sứ mệnh của mình, “nghĩ về tương lai theo những cách không bình thường” – thật vinh dự khi được quay trở lại Viện Hudson.
    Trong hơn một nửa thế kỷ, viện này đã tận tụy “thúc đẩy an ninh, thịnh thượng, và tự do toàn cầu. Và tuy Hudson đã thay đổi bản quán trong nhiều năm qua, có một điều vẫn nhất quán: Các vị vẫn luôn quảng bá sự thật quan trọng rằng sự lãnh đạo của Mỹ luôn soi đuốc mở đường.
    [​IMG]
    Phó tổng thống Hoa Kỳ Mike Pence: Đảng Cộng sản Trung Quốc đang lấy lưỡi cày rèn gươm trên một quy mô lớn…
    Hôm nay, tôi gửi lời chúc mừng từ một nhà tiên phong cho sự lãnh đạo của nước Mỹ trong cũng như ngoài nước – vị tổng thống thứ 45 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, Tổng thống Donald Trump.
    Ngay từ thời kỳ đầu của chính quyền này, Tổng thống Trump đã xem mối quan hệ của chúng ta với Trung Quốc và với Chủ tịch Tập là một ưu tiên. Ngày 6 tháng 4 năm ngoái, Tổng thống Trump chào đón Chủ tịch Tập đến Mar-A-Lago. Ngày 8 tháng 11 năm ngoái, Tổng thống Trump thăm Bắc Kinh, nơi nhà lãnh đạo Trung Quốc đón tiếp ông nồng hậu.
    Hơn 2 năm qua, tổng thống của chúng ta đã gầy dựng mối quan hệ cá nhân bền chặt với vị chủ tịch của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, và họ hợp tác chặt chẽ trong các vấn đề quan tâm chung, quan trọng nhất là phi phạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.
    Nhưng hôm nay tôi xuất hiện trước các bạn vì người dân Mỹ xứng đáng được biết… ngay khoảnh khắc này, Bắc Kinh đang triển khai một cách tiếp cận của toàn bộ chính quyền, sử dụng các công cụ chính trị, kinh tế và quân sự, cũng như tuyên truyền, để thúc đẩy sự ảnh hưởng và gặt hái lợi ích ở Hoa Kỳ.
    Trung Quốc cũng áp dụng sức mạnh này theo những cách chủ tâm hơn bao giờ hết, để áp đặt sự ảnh hưởng và can thiệp vào chính sách và chính trị nội bộ của đất nước chúng ta.
    Dưới thời chính quyền của chúng tôi, chúng tôi đã tiến hành những hành động quyết liệt để đáp trả Trung Quốc bằng sự lãnh đạo của Mỹ, áp dụng những nguyên tắc và chính sách mà những người trong khán phòng này chủ trương từ lâu.
    Trong “Chiến lược An ninh quốc gia” được Tổng thống Trump công bố tháng 12 năm ngoái, ông mô tả một thời kỳ mới của “sự cạnh tranh nước lớn”. Các quốc gia nước ngoài đã bắt đầu “tái áp đặt sự ảnh hưởng của họ ở khu vực và toàn cầu”, và họ đang “thách thức lợi thế địa chính trị (của nước Mỹ) và cố gắng thay đổi trật tự quốc tế theo hướng có lợi cho họ”.
    Trong chiến lược này, Tổng thống Trump đã nêu rõ rằng Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã thông qua một chiến lược mới với Trung Quốc. Chúng ta tìm kiếm mối quan hệ trên cơ sở công bằng, có đi có lại và tôn trọng chủ quyền, và chúng ta thực hiện hành động dứt khoát để đạt mục tiêu đó.
    Như Tổng thống đã nói năm ngoái trong chuyến thăm của ông đến Trung Quốc, “chúng ta có cơ hội tăng cường mối quan hệ giữa hai đất nước chúng ta và cải thiện cuộc sống của công dân hai nước chúng ta”. Tầm nhìn tương lai của chúng ta được vun bồi trên những thời kỳ tốt đẹp nhất giữa hai nước trong quá khứ, khi Mỹ và Trung Quốc liên lạc với nhau trên tinh thần cởi mở và hữu nghị…
    Khi đất nước non trẻ của chúng ta tìm kiếm thị trường xuất khẩu mới sau thời kỳ chiến tranh Cách mạng, người Trung Quốc chào đón những tàu buôn Mỹ chất đầy nhân sâm và lông thú…
    Khi Trung Quốc chịu đựng những sự sỉ nhục và bóc lột trong thời kỳ được gọi là “Thế kỷ Ô nhục” của họ, nước Mỹ từ chối tham gia, và chủ trương chính sách “Mở cửa”, để chúng ta có thể giao thương công bằng hơn với Trung Quốc và duy trì chủ quyền của họ…
    Khi những nhà truyền giáo Mỹ rao giảng tin mừng đến những vùng đất Trung Quốc, họ sửng sờ trước nền văn hóa sâu đậm của những người cổ xưa nhưng đầy sức sống, và không chỉ truyền bá đức tin, họ còn thành lập một trong số những ngôi trường đại học đầu tiên và ưu tú nhất của Trung Quốc…
    Khi Đệ nhị Thế chiến nổ ra, chúng ta sát cánh như những đồng minh trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa đế quốc… Và sau cuộc chiến đó, Mỹ bảo đảm Trung Quốc trở thành thành viên Hiến chương Liên Hiệp Quốc, và là một nước tham gia định hình vĩ đại của thế giới thời hậu chiến.
    Nhưng không lâu sau khi lên nắm quyền vào năm 1949, Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu theo đuổi chủ nghĩa bành trướng chuyên chế. Chỉ 5 năm sau khi hai quốc gia là chiến hữu, chúng ta đã chiến đấu lại với nhau, trên những ngọn núi và thung lũng ở bán đảo Triều Tiên. Thân phụ của tôi đã chứng kiến chiến sự trên những tiền tuyến tự do.
    Ngay cả cuộc chiến tranh Triều Tiên bạo tàn cũng không thể làm giảm đi mong muốn của đôi bên nhằm khôi phục các mối quan hệ gắn bó lâu đời. Bất hòa của Hoa Kỳ với Trung Quốc chấm dứt năm 1972, và ngay sau đó, chúng ta thiết lập lại quan hệ ngoại giao, bắt đầu mở cửa nền kinh tế cho nhau, và các trường đại học Mỹ bắt đầu đào tạo một thế hệ kỹ sư, lãnh đạo doanh nghiệp, học giả và cán bộ Trung Quốc mới.
    Sau khi Liên bang Xô viết sụp đổ, chúng ta cho rằng một Trung Quốc tự do là không thể tránh khỏi. Ngập trong sự lạc quan, vào đầu thế kỷ 21, Mỹ đã đồng ý cho Bắc Kinh tiếp cận với nền kinh tế của chúng ta, và đưa Trung Quốc vào Tổ chức Thương mại Thế giới.
    Các chính quyền trước đây đưa ra lựa chọn này với hy vọng tự do ở Trung Quốc sẽ mở rộng dưới mọi hình thức - không chỉ về mặt kinh tế, mà cả mặt chính trị, với sự tôn trọng mới dành cho các nguyên tắc tự do cổ điển, tài sản tư nhân, tự do tôn giáo và toàn thảy vấn đề nhân quyền… nhưng hy vọng này đã không được thành toàn.
    Giấc mơ tự do vẫn còn xa vời đối với người dân Trung Quốc. Và trong khi Bắc Kinh vẫn chỉ chót lưỡi đầu môi về “cải cách và mở cửa”, chính sách nổi tiếng của Đặng Tiểu Bình giờ đây tỏ ra thiếu thành thật.
    Trong 17 năm qua, GDP của Trung Quốc đã tăng gấp 9 lần; trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới. Phần lớn thành công này được thúc đẩy bởi đầu tư của Mỹ tại Trung Quốc. Và Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng đã sử dụng một kho chính sách không phù hợp với thương mại tự do và công bằng, trong đó thuế quan, hạn ngạch, thao túng tiền tệ, cưỡng bức chuyển giao công nghệ, trộm cắp tài sản trí tuệ và trợ cấp công nghiệp được ban phát vô tội vạ chỉ là một vài trong số đó. Những chính sách này đã xây dựng cơ sở sản xuất của Bắc Kinh, với hậu quả là tổn thất của các đối thủ cạnh tranh - đặc biệt là Mỹ.
    Hành động của Trung Quốc góp phần vào thâm hụt thương mại với Hoa Kỳ mà năm ngoái đã lên đến 375 tỷ USD - gần một nửa thâm hụt thương mại toàn cầu của chúng ta. Như Tổng thống Trump vừa nói tuần này, "chúng ta đã tái thiết Trung Quốc" trong 25 năm qua.
    Bây giờ, thông qua kế hoạch “Made in China 2025”, Đảng Cộng sản đã đặt mục tiêu kiểm soát 90% các ngành công nghiệp tiên tiến nhất thế giới, bao gồm robot, công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Để giành được những đỉnh cao chỉ huy của nền kinh tế thế kỷ 21, Bắc Kinh đã chỉ đạo các quan chức và doanh nghiệp của mình thâu tóm tài sản trí tuệ Mỹ - nền tảng cho sự lãnh đạo kinh tế của chúng ta - bằng mọi phương tiện cần thiết.
    Bắc Kinh hiện yêu cầu nhiều doanh nghiệp Mỹ chuyển giao bí mật thương mại của họ để đổi lại hoạt động kinh doanh tại Trung Quốc. Họ cũng phối hợp và tài trợ cho việc mua lại các công ty Mỹ để giành quyền sở hữu sáng tạo của những công ty này. Tệ hại nhất là các cơ quan an ninh Trung Quốc đã chủ mưu đánh cắp trọn gói công nghệ Mỹ - bao gồm các bản thiết kế quân sự tối tân.
    Và bằng cách sử dụng công nghệ bị đánh cắp đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc đang lấy lưỡi cày rèn gươm trên một quy mô lớn…
    Chi tiêu quân sự của Trung Quốc hiện bằng toàn thể phần còn lại của châu Á gộp lại, và Bắc Kinh đã ưu tiên khả năng làm xói mòn lợi thế quân sự của Mỹ - trên đất liền, trên biển, trên không, và trong không gian. Trung Quốc khăng khăng đẩy Hoa Kỳ ra khỏi Tây Thái Bình Dương và cố gắng ngăn cản chúng ta hỗ trợ các đồng minh của mình.
    Bắc Kinh cũng sử dụng sức mạnh của mình nhiều hơn bao giờ hết. Tàu Trung Quốc thường xuyên tuần tra quanh quần đảo Senkaku, được quản lý bởi Nhật Bản. Và trong khi nhà lãnh đạo Trung Quốc đứng trong Vườn Hồng của Nhà Trắng năm 2015 và nói rằng đất nước của ông "không có ý định quân sự hóa Biển Đông", ngày nay, Bắc Kinh đã triển khai tên lửa chống hạm và phòng không trên một chuỗi căn cứ quân sự được xây dựng trên các đảo nhân tạo.
    Sự hung hăng của Trung Quốc được dịp phô bày trong tuần này, khi một tàu hải quân Trung Quốc áp sát tàu USS Decatur ở khoảng cách 41 mét khi nó tiến hành các hoạt động tự do hàng hải trên Biển Đông, buộc tàu của chúng ta phải nhanh chóng cơ động để tránh va chạm. Bất chấp sự quấy rối liều lĩnh như vậy, Hải quân Hoa Kỳ sẽ tiếp tục bay, đi tàu và hoạt động ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép và theo nhu cầu lợi ích quốc gia của chúng ta. Chúng ta sẽ không bị đe dọa; chúng tôi sẽ không rút lui.
    Mỹ từng hy vọng tự do hóa kinh tế sẽ thúc đẩy Trung Quốc đi đến quan hệ đối tác lớn hơn với chúng ta và với thế giới. Thay vào đó, Trung Quốc đã chọn cách xâm lăng kinh tế, điều này đến lượt nó lại thúc đẩy quân đội của họ ngày càng phát triển.
    Bắc Kinh cũng không hướng tới quyền tự do lớn hơn cho người dân của họ như chúng ta kỳ vọng. Có lúc, Bắc Kinh xích gần đến quyền tự do và tôn trọng nhân quyền nhiều hơn, nhưng trong những năm gần đây, họ đã quay ngoắt về phía sự kiểm soát và áp bức.
    Ngày nay, Trung Quốc đã xây dựng một nhà nước giám sát độc nhất vô nhị, và nó càng ngày càng mở rộng và bừa bãi - thường với sự giúp đỡ của công nghệ Mỹ. Tương tự, "Vạn lý hỏa thành của Trung Quốc" cũng ngày càng cao hơn, hạn chế đáng kể dòng chảy tự do thông tin đến với người dân Trung Quốc. Và đến năm 2020, các nhà cai trị của Trung Quốc nhắm đến việc thực thi một hệ thống Orwell dựa trên việc kiểm soát hầu hết khía cạnh của đời sống con người – với cái gọi là “điểm tín nhiệm xã hội”. Theo ngôn ngữ trong bản thiết kế chính thức của chương trình, nó sẽ "cho phép người được tín nhiệm rong chơi cùng trời cuối đất, trong khi khiến người mất uy tín không nhấc nổi một bước".
    Và khi nói đến tự do tôn giáo, một làn sóng truy bức mới đang ập xuống với các Kitô hữu, Phật tử và người Hồi giáo Trung Quốc…
    Tháng trước, Bắc Kinh đóng cửa một trong những nhà thờ ngầm lớn nhất Trung Quốc. Trên khắp đất nước, nhà chức trách đang giật đổ thánh giá, đốt kinh thánh và cầm tù các tín hữu. Và Bắc Kinh giờ đây đã đạt được thỏa thuận với Vatican, mang lại cho Đảng Cộng sản vốn tuyên xưng vô thần một vai trò trực tiếp trong việc bổ nhiệm các giám mục Công giáo. Đối với các Kitô hữu Trung Quốc, đó là những thời kỳ tuyệt vọng.
    Bắc Kinh cũng đang trấn áp Phật giáo. Trong thập niên qua, hơn 150 tu sĩ Phật giáo Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối sự đàn áp của Trung Quốc đối với niềm tin và văn hóa của họ.
    Và ở Tân Cương, Đảng Cộng sản đã giam giữ cả triệu người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ trong các trại của chính phủ nơi họ phải chịu đựng sự tẩy não suốt ngày đêm. Những người sống sót trong các trại đã mô tả trải nghiệm của họ như một nỗ lực cố ý của Bắc Kinh để bóp nghẹt văn hóa Duy Ngô Nhĩ và dập tắt đức tin Hồi giáo..
    Nhưng như lịch sử chứng minh, một đất nước đàn áp những người dân của chính nó hiếm khi dừng lại ở đó. Bắc Kinh cũng đặt mục tiêu mở rộng tầm với của mình trên toàn thế giới. Như Tiến sĩ Michael Pillsbury của chính Viện Hudson đã nói, “Trung Quốc đã phản đối các hành động và mục tiêu của chính phủ Hoa Kỳ. Thật vậy, Trung Quốc đang xây dựng mối quan hệ riêng của mình với các đồng minh và kẻ thù của Hoa Kỳ, đi ngược lại với bất kỳ ý định hòa bình hay hảo ý nào của Bắc Kinh”.
    Trung Quốc sử dụng cái gọi là "ngoại giao bẫy nợ" để mở rộng ảnh hưởng của họ. Hôm nay, quốc gia đó đang cung cấp hàng trăm tỷ đô la các khoản vay cơ sở hạ tầng cho các chính phủ từ châu Á đến châu Phi đến châu Âu đến cả Mỹ Latinh. Tuy nhiên, các điều khoản của các khoản vay đó dù có hay ho đến chừng nào thì cũng luôn mơ hồ và lợi ích luôn tuôn đổ về Bắc Kinh.
    Chỉ cần hỏi Sri Lanka, nước vay một khoản nợ khổng lồ để các công ty nhà nước Trung Quốc xây dựng một cảng biển với giá trị thương mại đáng ngờ. Hai năm trước, quốc gia đó không còn đủ khả năng thanh toán món nợ của mình nữa - vì vậy Bắc Kinh đã gây áp lực để Sri Lanka chuyển giao cảng mới trực tiếp vào tay Trung Quốc. Nó có thể sớm trở thành căn cứ quân sự tiền phương cho lực lượng hải quân biển xanh đang ngày càng phát triển của Trung Quốc.
    Trong chính bán cầu của chúng ta, Bắc Kinh đã giang tay cứu vớt chế độ Maduro tham nhũng và bất tài ở Venezuela, cam kết 5 tỉ đô la trong các khoản vay đáng ngờ có thể được hoàn trả bằng dầu. Trung Quốc cũng là chủ nợ lớn nhất của quốc gia này, tạo gánh nặng cho người dân Venezuela với hơn 50 tỷ đô la nợ nần. Bắc Kinh cũng đang làm suy đồi nền chính trị của một số quốc gia bằng cách cung cấp sự hậu thuẫn trực tiếp cho các đảng phái và ứng viên hứa hẹn sẽ đáp ứng các mục tiêu chiến lược của Trung Quốc…
    Và kể từ năm ngoái, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã thuyết phục 3 quốc gia Mỹ Latinh cắt đứt quan hệ với Đài Bắc và công nhận Bắc Kinh. Những hành động này đe dọa sự ổn định của Eo biển Đài Loan - và Hoa Kỳ lên án những hành động này. Và trong khi chính quyền của chúng ta sẽ tiếp tục tôn trọng Chính sách Một Trung Quốc của chúng ta, như được phản ánh trong ba thông cáo chung và Đạo luật Quan hệ Đài Loan, Mỹ sẽ luôn tin rằng sự đón nhận dân chủ của Đài Loan chỉ ra một con đường tốt hơn cho tất cả người dân Trung Quốc.
    Đây chỉ là một vài trong số những cách mà Trung Quốc đã tìm cách thúc đẩy lợi ích chiến lược của mình trên khắp thế giới, với cường độ và sự tinh vi ngày càng gia tăng. Tuy nhiên, các chính quyền trước đây gần như bỏ qua các hành động của Trung Quốc - và trong nhiều trường hợp, họ đã xúi giục Trung Quốc.
    Nhưng thời đó đã qua.
    Dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, Hoa Kỳ đã bảo vệ lợi ích của chúng ta với sức mạnh được phục hồi của Mỹ…
    Chúng ta đã làm cho quân đội hùng mạnh nhất trong lịch sử thế giới hùng mạnh hơn nữa. Đầu năm nay, Tổng thống đã ký thành luật việc gia tăng chi tiêu quốc phòng lớn nhất kể từ thời Ronald Reagan - 716 tỷ đô la để mở rộng sự thống trị quân sự của chúng ta trong mọi chiến trường.
    Chúng ta đang hiện đại hoá kho vũ khí hạt nhân, chúng ta đang triển khai và phát triển những chiến đấu cơ và máy bay ném bom tối tân, chúng ta đang xây dựng một thế hệ tàu sân bay và tàu chiến mới, và chúng ta đang đầu tư vào các lực lượng vũ trang của chúng ta ở mức chưa từng có. Điều này bao gồm việc xúc tiến thành lập Lực lượng Không gian Hoa Kỳ để đảm bảo sự thống trị liên tục của chúng ta trong không gian, và cho phép tăng cường năng lực trong thế giới mạng để xây dựng sự răn đe với các đối thủ của chúng ta.
    Và theo chỉ đạo của Tổng thống Trump, chúng ta cũng đang áp đặt thuế quan lên 250 tỷ đô la hàng hóa Trung Quốc, với mức thuế cao nhất nhắm vào các ngành công nghiệp tiên tiến mà Bắc Kinh đang cố gắng nắm bắt và kiểm soát. Và Tổng thống cũng đã nói rõ rằng chúng ta sẽ áp thêm nhiều loại thuế nữa, với khả năng tăng hơn gấp đôi con số đó, trừ khi đạt được một thỏa thuận công bằng và có đi có lại.
    Hành động của chúng ta đã có tác động lớn. Thị trường chứng khoán lớn nhất Trung Quốc giảm 25% trong 9 tháng đầu năm nay, phần lớn bởi vì chính quyền của chúng ta đã chống lại những hành vi thương mại của Bắc Kinh.
    Như Tổng thống Trump đã nêu rõ, chúng ta không muốn thị trường của Trung Quốc phải khốn đốn. Trong thực tế, chúng ta muốn họ phát triển mạnh. Nhưng Hoa Kỳ muốn Bắc Kinh theo đuổi các chính sách thương mại tự do, công bằng và có đi có lại.
    Đáng buồn thay, các nhà cai trị của Trung Quốc đã từ chối đi theo con đường đó - cho đến nay. Người dân Mỹ xứng đáng biết điều đó, để đáp trả lập trường mạnh mẽ của Tổng thống Trump, Bắc Kinh đang theo đuổi một chiến dịch toàn diện và phối hợp để làm suy yếu sự ủng hộ dành cho Tổng thống, chương trình nghị sự của chúng ta, và những lý tưởng được trân quý nhất của quốc gia chúng ta.
    Hôm nay tôi muốn nói với bạn những gì chúng tôi biết về hành động của Trung Quốc - một số trong đó chúng tôi thu thập từ những đánh giá tình báo, một số trong đó đã được công chúng biết đến. Nhưng tất cả đều là sự thật.
    Như tôi đã nói trước đây, Bắc Kinh đang triển khai một cách tiếp cận của toàn thể chính quyền để thúc đẩy ảnh hưởng của họ và gặt hái lợi ích cho họ. Họ sử dụng sức mạnh này theo cách chủ tâm và đe dọa hơn để can thiệp vào các chính sách và chính trị nội bộ của Hoa Kỳ.
    Đảng Cộng sản Trung Quốc đang tưởng thưởng hoặc hăm dọa các doanh nghiệp Mỹ, các hãng phim, trường đại học, viện nghiên cứu, các học giả, nhà báo, và các quan chức địa phương, tiểu bang và liên bang.
    Tệ hại nhất, Trung Quốc đã khởi xướng một nỗ lực chưa từng có để tác động đến ý kiến công chúng Mỹ, cuộc bầu cử năm 2018, và môi trường dẫn đến cuộc bầu cử tổng thống năm 2020…
    Nói thẳng ra, sự lãnh đạo của Tổng thống Trump đang có hiệu quả; và Trung Quốc muốn một Tổng thống Mỹ khác.
    Trung Quốc đang can thiệp vào nền dân chủ của Mỹ. Như Tổng thống Trump vừa nói tuần trước, chúng tôi “phát hiện Trung Quốc đã cố gắng can thiệp vào cuộc bầu cử [giữa kỳ] năm 2018 sắp diễn ra của chúng ta”.
    Cộng đồng tình báo của chúng tôi nói rằng “Trung Quốc đang nhắm đến các chính quyền và quan chức cấp tiểu bang và địa phương của Mỹ để khai thác bất kỳ sự chia rẽ nào về chính sách giữa chính quyền liên bang và các cấp địa phương. Họ sử dụng các vấn đề xung khắc, như thuế quan thương mại, để thúc đẩy ảnh hưởng chính trị của Bắc Kinh”.
    Vào tháng Sáu, Bắc Kinh đã lưu hành một tài liệu bí mật, có tiêu đề “Chỉ thị Tuyên truyền và Kiểm duyệt”, vạch ra chiến lược của mình. Nó nói rằng Trung Quốc phải "tấn công chính xác và cẩn thận, chia tách các nhóm trong nước khác nhau" tại Hoa Kỳ.
    Để phục vụ mục đích đó, Bắc Kinh đã huy động các nhân tố bí mật, các nhóm bình phong, và tổ chức tuyên truyền để thay đổi nhận thức của người Mỹ về các chính sách của Trung Quốc. Như một thành viên cấp cao trong cộng đồng tình báo của chúng ta gần đây đã nói với tôi, những gì người Nga làm chẳng là gì cả so với những gì Trung Quốc đang làm trên khắp đất nước này.
    Các quan chức cấp cao Trung Quốc cũng đã cố gắng tác động đến để các nhà lãnh đạo kinh doanh lên án hành động thương mại của chúng ta, tận dụng mong muốn duy trì hoạt động của họ ở Trung Quốc. Trong một ví dụ gần đây, họ đe dọa sẽ khước từ cấp giấy phép kinh doanh cho một tập đoàn lớn của Mỹ nếu từ chối phát biểu chống lại chính sách của chính quyền chúng ta.
    Và khi nói đến việc tác động đến cuộc bầu cử giữa kỳ, bạn chỉ cần nhìn vào thuế quan mà Bắc Kinh đáp trả chúng ta. Họ nhắm mục tiêu cụ thể vào các ngành công nghiệp và tiểu bang sẽ đóng một vai trò quan trọng trong cuộc bầu cử năm 2018. Theo một ước tính, hơn 80% các hạt của Hoa Kỳ bị Trung Quốc nhắm đến đã bỏ phiếu cho Tổng thống Trump vào năm 2016; bây giờ Trung Quốc muốn biến các cử tri này chống lại chính quyền của chúng ta.
    Và Trung Quốc cũng đang trực tiếp chiêu dụ cử tri Mỹ. Tuần trước, chính phủ Trung Quốc trả tiền để đăng nhiều phụ trang trên tờ Des Moines Register – tờ báo có lượng phát hành lớn ở bang nhà của Đại sứ của chúng ta tại Trung Quốc, và là một tiểu bang quan trọng trong (cuộc bầu cử - người dịch) năm 2018. Phần phụ trang, được thiết kế trông giống như các bài báo, phê phán các chính sách thương mại của chúng ta là liều lĩnh và có hại cho người dân bang Iowa.
    May mắn thay, người Mỹ không bị thuyết phục. Chẳng hạn: nông dân Mỹ đang đứng về phía vị Tổng thống này và đang nhìn thấy kết quả thực sự từ những lập trường mạnh mẽ mà ông đã chọn, bao gồm Thỏa thuận Mỹ-Mexico-Canada tuần này, nơi chúng tôi đã mở rộng đáng kể thị trường Bắc Mỹ cho các sản phẩm của Hoa Kỳ - một chiến thắng lớn cho nông dân và nhà sản xuất Mỹ.
    Nhưng hành động của Trung Quốc không chỉ tập trung vào việc ảnh hưởng đến chính sách và chính trị của chúng ta. Bắc Kinh cũng đang thực hiện các bước để khai thác đòn bẩy kinh tế, và sức hấp dẫn từ thị trường nội địa lớn của Trung Quốc, để tăng cường ảnh hưởng của họ lên các tập đoàn Mỹ.
    Bắc Kinh hiện yêu cầu các liên doanh của Mỹ hoạt động tại Trung Quốc thành lập “các tổ chức đảng” trong công ty của họ, mang lại cho Đảng Cộng sản một tiếng nói - và có thể là quyền phủ quyết - trong các quyết định tuyển dụng và đầu tư.
    Chính quyền Trung Quốc cũng đe dọa các công ty Hoa Kỳ mô tả Đài Loan như một thực thể địa lý riêng biệt, hoặc đi lệch khỏi chính sách của Trung Quốc về Tây Tạng. Bắc Kinh buộc Delta Airlines phải công khai xin lỗi vì không gọi Đài Loan là một "tỉnh của Trung Quốc" trên website của mình. Họ cũng gây áp lực cho Marriott để sa thải một nhân viên người Mỹ bấm thích một tweet về Tây Tạng.
    Bắc Kinh thường xuyên yêu cầu Hollywood mô tả Trung Quốc theo một góc nhìn tích cực ngặt nghèo, và họ trừng phạt các hãng phim và nhà sản xuất không làm thế. Những nhà kiểm duyệt của Bắc Kinh nhanh chóng chỉnh sửa hoặc cấm chiếu những bộ phim phê phán Trung Quốc, thậm chí theo những cách nhỏ nhặt. Phim "World War Z" đã phải cắt bỏ khỏi kịch bản phần đề cập đến một loại virus có nguồn gốc từ Trung Quốc. "Red Dawn" đã được chỉnh sửa kỹ thuật số để biến những nhân vật phản diện thành người Bắc Triều Tiên, chứ không phải là người Trung Quốc.
    Ngoài lĩnh vực kinh doanh, Đảng Cộng sản Trung Quốc đang chi hàng tỷ đô la cho các tổ chức tuyên truyền ở Hoa Kỳ, cũng như các quốc gia khác.
    Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc hiện phát sóng chương trình thân thiện với Bắc Kinh trên hơn 30 tổ chức truyền thông ở Hoa Kỳ, phần nhiều tập trung ở các thành phố lớn của Mỹ. Mạng lưới Truyền hình Toàn cầu của Trung Quốc tiếp cận hơn 75 triệu người Mỹ - và nó nhận được lệnh điều động trực tiếp từ những lãnh đạo Đảng Cộng sản của mình. Như nhà lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc phát biểu trong một chuyến thăm trụ sở của mạng lưới, "Các phương tiện truyền thông do Đảng và chính phủ điều hành là mặt trận tuyên truyền và phải có Đảng tính".
    Đó là lý do tại sao, tháng trước, Bộ Tư pháp đã ra lệnh cho mạng lưới đó đăng ký là tổ chức nước ngoài.
    Đảng Cộng sản cũng đã đe dọa và giam giữ các thành viên gia đình người Trung Quốc của các nhà báo người Mỹ, những người tìm tòi quá sâu. Và họ đã chặn các website của các tổ chức truyền thông Hoa Kỳ và khiến các nhà báo của chúng ta gặp nhiều khó khăn hơn để có được visa. Điều này xảy ra sau khi tờ The New York Times công bố các bài báo điều tra về sự giàu có của một số nhà lãnh đạo Trung Quốc.
    Nhưng phương tiện truyền thông không phải là nơi duy nhất mà Đảng Cộng sản Trung Quốc tìm cách nuôi dưỡng một nền văn hóa kiểm duyệt. Điều này cũng đúng với các học viện.
    Chỉ cần nhìn vào Hội sinh viên và học giả Trung Quốc, vốn có hơn 150 chi nhánh trên khắp các cơ sở đại học của Mỹ. Các nhóm này giúp tổ chức các sự kiện xã hội cho một số trong hơn 430.000 công dân Trung Quốc đang theo học tại Hoa Kỳ; họ cũng cảnh báo các lãnh sự quán và đại sứ quán Trung Quốc khi các sinh viên Trung Quốc, và các trường học của Mỹ, đi chệch khỏi đường lối của Đảng Cộng sản.
    Tại Đại học Maryland, một sinh viên Trung Quốc gần đây đã phát biểu tại lễ tốt nghiệp của mình về những gì cô gọi là "không khí trong lành của tự do ngôn luận" ở Mỹ. Tờ báo chính thức của Đảng Cộng sản đã nhanh chóng trừng phạt cô, cô trở thành nạn nhân của một cơn bão chỉ trích gay gắt trên mạng truyền thông xã hội được kiểm soát chặt chẽ của Trung Quốc, và gia đình cô trở ở trong nước đã bị quấy nhiễu. Đối với bản thân trường đại học, chương trình trao đổi của nó với Trung Quốc - một trong những chương trình sâu rộng nhất của nước này - đột nhiên bị tắc tị.
    Trung Quốc cũng gây áp lực học thuật theo những cách khác. Bắc Kinh cung cấp tài trợ hào phóng cho các trường đại học, viện nghiên cứu và các học giả, với thỏa thuận rằng họ sẽ tránh những ý tưởng mà Đảng Cộng sản thấy nguy hiểm hoặc xúc phạm. Các chuyên gia về Trung Quốc biết rõ rằng thị thực của họ sẽ bị trì hoãn hoặc bị từ chối nếu nghiên cứu của họ mâu thuẫn với các luận điểm của Bắc Kinh.
    Và ngay cả các học giả và tổ chức tránh nhận tài trợ của Trung Quốc cũng bị quốc gia đó nhắm đến, như Viện Hudson trực tiếp trải nghiệm. Sau khi bạn đề nghị tiếp đón một diễn giả mà Bắc Kinh không thích, website của bạn hứng chịu một cuộc tấn công mạng lớn, có nguồn gốc từ Thượng Hải. Bạn biết rõ hơn đa số rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc đang cố gắng làm suy yếu tự do học thuật và tự do ngôn luận ở Mỹ ngày nay.
    Những hành động này và những hành động khác, nhìn chung, cấu thành một nỗ lực đang được tăng cường để chuyển dịch ý kiến công chúng và chính sách công của Hoa Kỳ ra xa khỏi phong cách lãnh đạo Nước Mỹ trên hết của Tổng thống Donald Trump. Nhưng thông điệp của chúng ta đối với các nhà cầm quyền của Trung Quốc là: Tổng thống này sẽ không lùi bước - và người dân Mỹ sẽ không bị lung lạc. Chúng ta sẽ tiếp tục đứng vững vì an ninh và nền kinh tế của chúng ta, ngay cả khi chúng ta hy vọng cải thiện mối quan hệ với Bắc Kinh.
    Chính quyền của chúng ta sẽ tiếp tục hành động dứt khoát để bảo vệ lợi ích, công việc và an ninh của người Mỹ.
    Khi chúng ta xây dựng lại quân đội của mình, chúng ta sẽ tiếp tục khẳng định lợi ích của Mỹ trên khắp Ấn Độ-Thái Bình Dương.
    Khi chúng ta đáp trả các hành vi thương mại của Trung Quốc, chúng ta sẽ tiếp tục đòi hỏi một mối quan hệ kinh tế tự do và công bằng và có đi có lại với Trung Quốc, đòi hỏi Bắc Kinh tháo dỡ rào cản thương mại, thực hiện nghĩa vụ thương mại, và mở hoàn toàn nền kinh tế như chúng ta đã mở cửa nền kinh tế của chúng ta.
    Chúng ta sẽ tiếp tục hành động cho đến khi Bắc Kinh chấm dứt hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ của Mỹ, và chấm dứt hành vi bóc lột là cưỡng bức chuyển giao công nghệ…
    Và để thúc đẩy tầm nhìn của chúng ta về một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và mở, chúng ta đang xây dựng các liên kết mới và mạnh mẽ hơn với các quốc gia chia sẻ giá trị của chúng ta trên khắp khu vực - từ Ấn Độ đến Samoa. Các mối quan hệ của chúng ta sẽ tuôn chảy từ tinh thần tôn trọng, được xây dựng trên quan hệ đối tác, chứ không phải sự thống trị.
    Chúng ta đang thiết lập các thỏa thuận thương mại mới, trên cơ sở song phương, giống như tuần trước, Tổng thống Trump đã ký một thỏa thuận thương mại cải tiến với Hàn Quốc và chúng ta sẽ sớm bắt đầu đàm phán một thỏa thuận thương mại tự do song phương lịch sử với Nhật Bản.
    Và chúng ta đang sắp xếp lại các chương trình tài chính và phát triển quốc tế, mang lại cho các quốc gia nước ngoài một lựa chọn thay thế minh bạch và công bằng thay vì chính sách ngoại giao bẫy nợ của Trung Quốc. Để đạt được mục đích đó, Tổng thống Trump sẽ ký thành luật Đạo luật BUILD trong những ngày tới.
    Và vào tháng tới, tôi sẽ có đặc ân đại diện cho Hoa Kỳ tại Singapore và Papua New Guinea, tại ASEAN và APEC. Ở đó, chúng ta sẽ công bố các biện pháp và chương trình mới để hỗ trợ một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và mở - và thay mặt Tổng thống, tôi sẽ phát đi thông điệp rằng cam kết của Mỹ đối với Ấn Độ-Thái Bình Dương chưa bao giờ mạnh mẽ hơn.
    Để bảo vệ quyền lợi của chúng ta ở trong nước, chúng tôi đã tăng cường CFIUS - Ủy ban Đầu tư nước ngoài ở Hoa Kỳ - nâng cao sự giám sát đầu tư của Trung Quốc ở Mỹ, để bảo vệ an ninh quốc gia của chúng ta trước các hành động bóc lột của Bắc Kinh.
    Và khi nói đến ảnh hưởng và sự can thiệp thâm độc của Bắc Kinh vào nền chính trị và chính sách của Mỹ, chúng tôi sẽ tiếp tục phơi bày nó, bất kể hình thức của nó là gì. Và chúng ta sẽ làm việc với các nhà lãnh đạo ở mọi cấp xã hội để bảo vệ lợi ích quốc gia và những lý tưởng được trân quý nhất. Người dân Mỹ sẽ đóng vai trò quyết định - và trên thực tế, họ đã như thế…
    Khi chúng ta tề tựu nơi đây, một sự đồng thuận mới đang dấy lên trên khắp nước Mỹ…
    Có thêm nhiều nhà lãnh đạo kinh doanh đang suy nghĩ vượt ra ngoài quý tiếp theo, và suy nghĩ hai lần trước khi thâm nhập vào thị trường Trung Quốc nếu nó đồng nghĩa với việc chuyển giao tài sản trí tuệ của họ hoặc khuyến khích sự đàn áp của Bắc Kinh. Nhưng còn nhiều thứ phải nối bước. Ví dụ: Google phải ngay lập tức chấm dứt việc phát triển ứng dụng “Dragonfly” vốn sẽ tăng cường sự kiểm duyệt của Đảng Cộng sản và xâm phạm quyền riêng tư của khách hàng Trung Quốc…
    Có thêm nhiều nhà báo đang tường thuật sự thật mà không sợ hãi hoặc thiên vị và đào sâu để vạch ra nơi Trung Quốc đang can thiệp vào xã hội của chúng ta, và tại sao - và chúng tôi hy vọng rằng sẽ có nhiều hơn những người Mỹ, và những tổ chức toàn cầu, những tổ chức tin tức sẽ tham gia vào nỗ lực này.
    Có thêm nhiều học giả đang phát biểu mạnh mẽ và bảo vệ tự do học thuật, và có thêm nhiều trường đại học và viện nghiên cứu đang tập trung nhuệ khí để khước từ món tiền dễ kiếm của Bắc Kinh, nhận ra rằng mỗi đồng đô la đều đi kèm những đòi hỏi tương ứng. Chúng tôi tự tin có thêm nhiều người sẽ tham gia vào hàng ngũ của họ.
    Và trên toàn quốc, người dân Mỹ đang ngày càng cảnh giác, với một sự đánh giá cao mới dành cho các hành động của chính quyền của chúng ta nhằm thiết lập lại mối quan hệ kinh tế và chiến lược của Mỹ với Trung Quốc, để cuối cùng đưa Nước Mỹ lên trên hết.
    Và dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, Mỹ sẽ đi đúng hướng. Trung Quốc nên biết rằng người dân Mỹ và đại diện được bầu của họ ở cả hai đảng đều quyết tâm.
    Như Chiến lược An ninh Quốc gia của chúng ta tuyên bố: "Cạnh tranh không luôn đồng nghĩa với thù địch".
    Như Tổng thống Trump đã nói rõ, chúng ta muốn có một mối quan hệ xây dựng với Bắc Kinh, nơi mà sự thịnh vượng và an ninh của chúng ta cùng phát triển, chứ không tách rời. Trong khi Bắc Kinh đã rời xa tầm nhìn này, các nhà cầm quyền của Trung Quốc vẫn có thể thay đổi hướng đi, và quay trở lại với tinh thần “cải cách và mở cửa” và sự tự do lớn hơn. Người Mỹ không muốn nhiều hơn; người dân Trung Quốc xứng đáng không ít hơn.
    Nhà văn vĩ đại người Trung Quốc Lỗ Tấn thường than trách rằng đất nước của ông "chỉ có một là khinh khi người nước ngoài như cầm thú, hoặc hai là tôn xưng họ như thánh thượng, chứ chưa bao giờ xem là đồng đẳng". Hôm nay, nước Mỹ đang vươn tay ra với Trung Quốc; chúng tôi hy vọng Bắc Kinh sẽ sớm vươn tay lại – bằng hành động chứ không phải lời nói, và với sự tôn trọng mới đối với nước Mỹ. Nhưng chúng ta sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi mối quan hệ của chúng ta với Trung Quốc đặt cơ sở trên sự công bằng, có đi có lại, và tôn trọng chủ quyền.
    Có một câu ngạn ngữ cổ của Trung Quốc nói rằng “con người chỉ nhìn thấy hiện tại, nhưng trời nhìn thấy tương lai”. (Nhân kiến mục tiền, thiên kiến cửu viễn – người dịch). Khi chúng ta tiến lên, chúng ta hãy theo đuổi một tương lai hòa bình và thịnh vượng với quyết tâm và niềm tin…
    Niềm tin vào sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, và mối quan hệ mà ông đã thiết lập với chủ tịch Trung Quốc...
    Niềm tin vào tình hữu nghị bền vững giữa người Mỹ và người Trung Quốc…
    Niềm tin rằng trời nhìn thấy tương lai - và nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, Mỹ và Trung Quốc sẽ cùng đi tới tương lai đó.
    Cảm ơn các bạn. Chúa phù hộ các bạn. Và Chúa phù hộ nước Mỹ!
    (Chuyển ngữ: Duan Dang)