Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng.

    Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.

    Bài quán chiếu dưới đây nhắc bạn nhớ lại những viên ngọc quý mà bạn đã có, chỉ cần lấy ra dùng là sẽ có hạnh phúc.

    Sau đây là 7 điều quán chiếu hạnh phúc:

    1/ Ta đang còn sống
    2/ Ta có sức khỏe
    3/ Ta có đủ sáu căn
    4/ Ta có tự do
    5/ Ta có tiện nghi vật chất
    6/ Ta có tình thương
    7/ Ta có sự hiểu biết
    1/ Ta đang còn sống

    Trên đời này quý nhất là sự sống. Tất cả sinh vật từ côn trùng, sâu bọ, thú vật cho đến con người, loài nào cũng tham sống sợ chết. Giả sử bây giờ phải lựa chọn giữa trúng số độc đắc mà chết và sạt nghiệp mà sống thì bạn sẽ lựa cái nào?

    Ở đời ai cũng lo đi tìm tiền của, nhưng thật ra tiền của chỉ để bảo đảm sự sống an toàn, tiện nghi. Có nhiều người giàu sang sẵn sàng chi hết tiền của để cứu lấy mạng sống.

    Như thế đủ thấy sự sống quý hơn tiền bạc, quý hơn gấp trăm ngàn, triệu ngàn lần. Ngay cả một tỷ đô la cũng không mua nổi mạng sống khi bị bệnh ung thư hay sida (aids). Vậy mà sáng nay mở mắt thức dậy còn sống, bạn có thấy mình hạnh phúc không?

    Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sống đây. Còn sống thì còn tất cả.

    2/ Ta có sức khỏe

    Sự sống quý nhất trên đời, sức khỏe quý nhất trong sự sống. Có sức khỏe không có nghĩa là phải khỏe như lực sĩ thế vận hội mà chỉ cần không đau nhức, bệnh hoạn, không có bệnh trầm kha, nan y, v.v…

    Ở đời mấy ai tránh khỏi bệnh tật, không bệnh này thì bệnh nọ. Bệnh nặng như ung thư hay sida phải có thuốc giảm đau như morphine mới chịu nổi, nếu không thì đau đớn rên siết như bị hành hình ở địa ngục, bệnh nhẹ như cảm cúm, sổ mũi, nhức đầu cũng làm cho ta mệt mỏi, khó thở, đau nhức. Mỗi khi khỏe mạnh, không bệnh hoạn thì ta hãy mừng rỡ ý thức đó là một hạnh phúc.

    Có nhiều tiền mà bệnh hoạn liên miên, ăn không được, ngủ không yên, hết nằm nhà thương này đến nhà thương nọ, có tiền như vậy đâu có sướng!

    Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sức khỏe đây. Còn sức khỏe thì còn làm được tất cả.

    3/ Ta có đủ sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý)

    Có nguời đầy đủ sức khỏe nhưng lại bị mù, điếc, hoặc câm, què, tàn tật, v.v…

    Những người này dù có tiền, có sức cũng đâu sung sướng gì! Bạn có thể tưởng tượng nếu bây giờ bị mù thì bạn sẽ ra sao?

    Chỉ cần nhắm mắt lại trong năm, mười phút đi tới đi lui trong nhà mình xem. Bạn có hiểu được nỗi khổ của người mù không? Vậy mà bạn đang còn đôi mắt sáng thấy được trời xanh, mây trắng, tai nghe được chim hót, nhạc hay, mũi ngửi được mùi cơm thơm,miệng nói năng được với người thương, thân không què quặt, tâm không điên loạn. Như vậy còn đòi hỏi gì hơn? Chỉ cần mất đi một căn thôi đời bạn sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa.

    Dù ở trong cảnh khổ nào đi nữa, nhớ lại mình còn nguyên vẹn sáu căn cũng đủ an ủi và xóa tan đi mọi niềm đau.

    4/ Ta có tự do

    Tự do ở đây là không bị tù đày chứ không có nghĩa chính trị hay tôn giáo. Bởi vì theo giáo lý, tất cả chúng ta đều là tù nhân của ba cõi sáu đường. Chỉ khi nào thoát khỏi sinh tử luân hồi mới thực sự là tự do.

    Hiện tại bạn có đang ở tù không? Có đang bị trói buộc, xiềng xích không? Có ai cấm bạn đi đứng nói năng, ăn uống không? Có ai đánh đập theo dõi kiểm soát bạn không? Bạn có biết đời sống trong tù ra sao không? Dù đó là tù ở Pháp, ở Mỹ? Có thể bạn nghĩ tù ở các xứ văn minh giàu có thì sướng hơn ở xứ nghèo chăng? Ở Mỹ nhân viên cai tù không hành hạ tù nhân nhưng chính những người tù đánh đập, áp bức, hiếp dâm lẫn nhau rất dã man.

    Ngay bây giờ nhìn lại, bạn có thấy mình được tự do đi đứng nói năng không? Nhớ ai thì lên xe rồ máy đi thăm, thèm ăn món gì thì ra chợ mua hoặc đi nhà hàng, v.v… Có biết bao người đang bị tù đày khổ sở, trong đầu chỉ ao ước được tự do như bạn là họ sung sướng lắm. Vậy mà đang sống tự do bạn có cảm thấy hạnh phúc không? Nếu không thì bạn hãy ý thức và nhớ lại đi, đừng để khi mất tự do rồi mới mơ ước thì quá muộn.

    5/ Ta có tiện nghi vật chất

    Tiện nghi vật chất không hẳn là nhà cao cửa rộng, xe hơi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy rửa chén, v.v… Tiện nghi ở đây là những thứ căn bản mà phần đông chúng ta đều có, đó là cơm ăn, áo mặc, chỗ ở che mưa nắng, không phải đi ăn xin, ngủ đầu đường xó chợ.

    Nhiều người ở Việt Nam vẫn tưởng rằng sống ở Pháp hay Mỹ chắc sướng lắm vì đầy đủ tiện nghi, họ đâu biết là ở đâu cũng có kẻ giàu người nghèo.

    Ngay tại Paris, thủ đô ánh sáng, hàng ngày vẫn có nhiều người ăn xin vô gia cư, tiếng pháp gọi là SDF (sans domicile fixe), ngửa tay đi xin tiền trong xe điện ngầm (métro), tối đến họ chui vào những gầm cầu thang để ngủ. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì ta vẫn còn may mắn hơn nhiều người.

    Hãy nhìn lại hoàn cảnh của mình, bạn có đói đến nỗi thiếu ăn không? Có nghèo đến nỗi không còn mảnh vải che thân? Nếu chưa đến nỗi như vậy thì bạn hãy xem mình đầy đủ. Khi tâm biết đủ (tri túc) thì bao nhiêu cũng đủ, khi tâm tham muốn đòi hỏi thì bao nhiêu cũng không đủ. Người biết đủ là người giàu có hạnh phúc vì không thấy thiếu thốn, người tham lam keo kiệt dù có nhiều tiền vẫn là người nghèo vì không bao giờ thấy đủ.

    6/ Ta có tình thương

    Nhiều người khổ sở vì cảm thấy cô đơn, không có ai thương mình hết.

    Không ai thương mình bởi vì mình đâu có thương ai. Khi trong lòng ta tràn đầy tình thương thì tự nhiên nó tỏa ra và mọi người sẽ tìm đến.

    Giống như mùa xuân hoa nở thơm ngát thì tự động ong bướm bay tới xung quanh. Ai cũng có một trái tim, tiếng Hán là tâm, bản chất của tâm (tim) là thương yêu. Ta có dư tình thương cho chính mình và cho kẻ khác. Chỉ cần nhớ lại mình có trái tim thương yêu và đem ra xử dụng. Nếu chưa nhớ thì bạn hãy thực tập phép quán từ bi ở phần trước.

    Hiện tại bạn có ai là người thân thương không? Có cha mẹ, anh em, vợ con, bạn bè không? Có ai đang thương và lo lắng cho bạn không? Có tình thương, biết thương và được thương là một hạnh phúc lớn nhất trên cõi đời này.

    7/ Ta có sự hiểu biết

    Hiểu biết ở đây là hiểu biết đạo lý chứ không phải kiến thức bằng cấp. Không kể người khùng điên mất trí, hoặc bị bệnh tâm thần mà ngay cả những người bình thường cũng chưa chắc có sự hiểu biết về nhân quả và đạo đức. Đầu óc ta còn sáng suốt, không điên khùng mất trí, lại gặp được Phật pháp, học hiểu giáo lý giải thoát, đó là một duyên lành hy hữu trăm ngàn muôn kiếp khó gặp được.

    Nếu quán chiếu những điều trên chưa đủ để cho bạn hạnh phúc thì bạn cần phải “hạ sơn” đi vào cuộc đời để tiếp xúc với người sắp chết, người bệnh để thấy họ khổ ra sao, tiếp xúc với người tàn tật, người tù, người ăn xin, người cô đơn, người ngu cố chấp thì may ra nó sẽ giúp bạn tỉnh ngộ thấy mình hạnh phúc.

    Thương Ghét

    1) Ða số người thường suốt ngày sống trong sự thương ghét. Người nào vừa ý, hợp ý mình thì thương, kẻ nào trái ý mình thì ghét.

    2) Khi bắt đầu biết đạo thì tập tánh bình đẳng, không thương người này ghét người kia.

    3) Sau khi hiểu đạo thì chỉ còn tình thương. Thấy ai cũng là bà con thân thuộc của mình từ nhiều đời, và thấy ai cũng đáng thương hết.

    Trích sách Ý Tình Thân - Thích Trí Siêu
  2. Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia nghèo. Ðời sống khó khăn, nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi, phải bỏ đi một xứ xa sinh sống. Sống nơi đất khách quê người lâu ngày, lòng riêng vẫn tủi. Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham muốn cũng mỏi mòn. Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về. Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương.

    Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng xây một ngôi chùa nhỏ để các nông phu buổi trưa ghé vào lễ Phật và nghỉ ngơi. Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong chùa. Chùa không có người coi. Phật tử trong chùa đều là nông dân. Lúc rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm.

    Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ. Trời đã xế trưa, nắng gắt. Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân dưới gốc bồ đề. Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào chùa lễ Phật. Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ Phật. Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay, hơn mười năm qua không có gì thay đổi. Cảnh vật như đứng ngoài thời gian. Lễ xong, người thương gia rời chùa. Thấy bóng chiều đã ngả, đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong chùa.

    Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm việc ngoài đồng. Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ Phật trước khi trở về nhà. Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để gần bàn thờ. Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ quên. Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của. Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.”

    Về đến nhà, bác nông dân gọi vợ con ra, trỏ vào túi vải, nói:

    - Ðây là vật người ta bỏ quên trong chùa. Nay mình cứ tạm kiểm kê rõ ràng, đầy đủ, mai mốt có người đến nhận đúng thì trả lại cho người ta.

    Giở ra xem, thấy có gói vàng to, người nông dân nghiêm giọng dặn vợ con:

    - Vàng của người ta là một vật rất nguy hiểm. Nó làm nảy lòng tham. Mọi điều bất chính, bất lương, mọi sự đau khổ cũng từ đó phát sinh. Mẹ con mày chớ có dúng tay vào mà khốn!

    Bác cất cẩn thận vào rương, khóa lại.

    Người thương gia rảo bước về gần đến làng, nhìn xa xa ráng chiều êm ả, những làn khói bếp vương vấn trên rặng tre quen thuộc. Cảnh xưa vẫn còn trong trí bác so với nay như không có gì thay đổi sau hơn mười năm xa cách.

    Vừa đến cổng làng, người thương gia mới sực nhớ đã bỏ quên túi hành lý ở chùa. Lo sợ, hốt hoảng, bác vội quay lại con đường cũ, vừa chạy vừa kêu:

    - Khổ thân tôi! Thế là tôi mất hết cả sản nghiệp dành dụm từ hơn mười năm nay! Bao nhiêu công lao trôi sống trôi biển cả rồi! Khổ thân tôi chưa!

    Người đi đường ai thấy cũng ngạc nhiên.

    Tới chùa thì cảnh vẫn vắng tanh, bên trong chỉ có một cụ già đang lễ Phật. Người thương gia vội túm lấy cụ già, hốt hoảng hỏi:

    - Túi đồ của tôi đâu? Vàng của tôi đâu?

    Cụ già ngạc nhiên:

    - Túi đồ nào của bác? Vàng nào của bác?

    - Thì cái túi hành lý tôi để quên hồi xế trưa trong chùa này!

    Cụ già vẫn bình thản:

    - Quả thật lão không thấy túi đồ của bác. Lão đã sống thanh đạm cả đời, nỡ nào trong chốc lát vứt bỏ lương tâm mà tham của người. Bác cứ bình tĩnh. Của mất, có duyên còn có ngày lấy lại, vô duyên thì của cầm trong tay cũng mất. Túi đồ của bác đã thất lạc, bác lại mất luôn cả cái tâm công chính, đỗ vấy cho người là cớ làm sao? Gần đây có một xóm làng, buổi chiều nông dân thường lễ Phật trước khi về nhà. Bác thử tới đó hỏi xem. Thói thường, thấy vàng là tối mặt lại. Nhưng cũng còn tùy. Cũng còn có nhiều người tốt.

    Người thương gia nghe ra, nhận thấy mình vô lý, bèn xin lỗi cụ già rồi theo lời chỉ dẫn, tiếp tục đi tìm. Tới làng, ông ta hỏi nhiều người mà không ai biết. Nghĩ rằng sản nghiệp dành dụm trong mười năm của mình nay phút chốc như chiếc lá vàng rơi theo gió đưa, biết đâu là bờ bến mà tìm! Ðành phó mặc cho bước chân tình cờ may rủi. Khi tới cuối làng, giữa vườn cây cối um tùm có một căn nhà lá nhỏ tồi tàn. Trước cửa treo một tấm bảng đen, với hàng chữ trắng viết to: “Tôi có nhặt được một túi vải bỏ quên trong chùa. Ai là chủ xin tới nhận lại.”

    Người thương gia mừng quýnh đập cửa, gặp anh nông dân ra mở hỏi:

    - Bác là chủ túi đồ bỏ quên trong chùa?

    - Vâng, chính tôi. Tôi đã để quên trong chùa hồi xế trưa nay. Xin cho tôi nhận lại.

    - Nếu đó là của bác thì bác phải nói xem túi đồ của bác như thế nào? Trong đựng những gì?

    Người thương gia trả lời:

    - Ðó là túi vải, trong đựng một ít lương khô đi đường.

    Người nông phu nói:

    - Thế thì không phải túi đồ của bác.

    - Thú thật với bác, cũng còn một số vàng trong một gói vải khác màu đỏ.

    Người nông phu nghe tả đúng các đồ vật và số lượng vàng đựng trong túi vải, biết chắc người tới hỏi là chủ nhân bèn mở rương ra, nói với người thương gia:

    - Quả thật đó là túi đồ của bác. Xin mời vào nhận.

    Người thương gia nhận đủ số vàng, lòng vui khôn tả. Bác thấy cảnh nhà người nông dân nghèo nàn mà lại không có lòng tham, để tỏ lòng biết ơn, bác chia đôi số vàng gói vào một miếng vải đưa cho người nông dân. Bác nói:

    - Vàng của tôi tưởng đã mất, may sao lại gặp tấm lòng quý của bác. Tôi xin biếu bác một nửa để tỏ lòng thành thật biết ơn.

    Người nông dân ngạc nhiên:

    - Trả lại món vật không phải của mình chỉ là một việc bình thường, có ơn gì mà được đền?

    - Bác đã làm một điều thiện. Ðược đền ơn là đúng lẽ.

    - Làm việc thiện là nghĩa vụ tự nhiên. Đạo lý xưa nay vẫn dạy như vậy. Đó không phải là cái cớ để đòi hay nhận tiền thưởng. Cũng như lòng yêu dân tộc, yêu tổ quốc không phải là cái cớ để được trả công. Vàng của bác do công sức làm ra thì bác hưởng. Tôi có góp công lao gì vào đó mà chia phần? Thôi, xin bác hãy để tôi được sống yên vui trong cái nghèo của tôi hơn là sống giàu có nhờ vào của cải người khác. Như thế cũng là một cách ăn cắp.

    Người thương gia không còn lý lẽ gì để nói thêm bèn khoác hành lý lên vai, bất thần vất gói vải đựng nửa số vàng lên bàn rồi bỏ chạy. Ý định của ông ta là bắt buộc bác nông dân phải nhận sự đền ơn, nhưng bác nông dân vội nhặt gói vàng rồi đuổi theo, miệng hô hoán:

    - Bớ người ta, thằng ăn cắp! Bắt lấy thằng ăn cắp.

    Dân trong làng nghe tiếng hô hoán liền đuổi theo bắt được người thương gia dẫn trở lại trước mặt bác nông dân, hỏi:

    - Hắn đã ăn cắp vật gì của bác?

    - Hắn định ăn cắp cái tâm công chính và chân thật mà tôi có được từ ngày tôi học Phật!

    Những người làm việc công mà đòi trả ơn, làm việc thiện chỉ do tư lợi, làm việc nước cốt vì quyền hành địa vị... thảy đều không hiểu chuyện nầy!!

    (Không biết tên người kể)
  3. Bài viết sau đây đươc trích ra từ tờ báo The Register ngày April 29, 2010 trong mục Letters to the Editor của một người Mỹ, Jerry Mazenko, cư dân thành phố Garden Grove, tiểu bang California.

    Garden Grove nằm cạnh thành phố Westminster, thủ đô của người Việt tị nạn Cộng Sản tại hải ngoại.

    "It is ironic that the furor over the new Arizona law on immigration coincides with the 35th anniversary of the fall of Saigon and the flood of immigrants into the United States that followed. In 1975, millions of South Vietnamese fled communist oppression. Many of these refugees left with only the shirts on their backs. They spoke no English, and they had no jobs. Look at them now. Their names are found on the list "Faces of the Fallen" - those who fought and died in Iraq and Afghanistan. They served side by side with us in Vietnam.

    They serve in our federal, state, county and city governments. They are our judges, our doctors, our dentists, our pharmacists, our nurses and our engineers. They are our priests and nuns. They work at our polling places during elections. They are successful business men and women and are good neighbors.

    These people excel in school, love our country, speak English fluently, demand no special rights and privileges, pay their taxes, serve on our juries and carry their civic burdens.

    Last Fourth of July at Mass I was touched firsthand by the patriotism and gratitude of these people. That day an elderly Vietnamese grandfather with his three grandsons sat next to me. Each wore a red tie, white shirt and blue pants. They were proud to be Americans.

    Thank you, God bless you, we appreciate you.
    JERRY MAZENKO, Garden Grove"
  4. Vô danh

    Một người giàu, có 4 vợ. Người đó yêu vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Người đó nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý...

    Người đó cũng rất yêu người vợ thứ ba. Người đó tự hào về vợ thứ ba và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy rằng luôn luôn lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.

    Người đó cũng yêu người vợ thứ hai. Người đó coi bà như người bạn tâm tình, người giúp vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, người đó đều tìm đến bà.

    Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thủy, luôn kề vai sát cánh bên Người đó lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, người đó lại không yêu vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu người đó, người đó hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.

    Một ngày, người đó ngã bệnh. Người đó tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Người đó nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 vợ, nhưng khi chết lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.

    Người đó hỏi vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.

    “Không đâu” - Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

    Câu trả lời như một nhát dao cứa vào tim.

    Người đó hỏi vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.

    “Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”.

    Trái tim người đó run lên đau đớn.

    Sau đó, người đó hỏi vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.

    Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp gì được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”.

    Người đó nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai, lòng thực sự quá đau đớn vì người mình có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi mình.

    Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Người đó dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra chính là vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi mình để ý tới.

    Trông vóc dáng bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, người đó nói : “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

    Mỗi chúng ta ai cũng có 4 vợ.

    Vợ thứ tư là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

    Còn vợ thứ ba ? Đó là của cải, địa vị ... Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

    Vợ thứ hai là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.

    Vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.

    Tốt hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó.
  5. Nhận được từ Hướng Đạo Trưởng Niên

    Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe cưng của ông ta và đang loay hoay gắn thêm đồ phụ tùng, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên 1 viên sỏi và kẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia chiếc xe.

    Trong lúc giận dữ, người đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh, đánh nhiều lần mà không nhận rằng ông ta đang dùng 1 cái mỏ lết vặn vít để đánh.

    Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy.

    Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự buồn khổ và hối hận, bé bèn nói: “Cha ơi đừng lo!" rồi bé rụt rè hỏi tiếp: "Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại?"

    Người cha cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.

    Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã viêt nguệt ngoạc rằng: “Bố ơi ! Con yêu Bố nhiều lắm!”. Ngày hôm sau, người cha đã tự sát….

    Cơn giận và tình yêu không bao giờ có giới hạn; nên xin hãy chọn tình yêu để được một cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu, và xin hãy nhớ điều này:

    Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.

    Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: Con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.

    Hãy luôn cố nhớ những ý nghĩa này:

    Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói về chúng.
    Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
    Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
    Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn..
    Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn
  6. Mọi việc xảy ra nhanh chóng, quá nhanh chóng trong tháng này .. và quá nhanh chóng tháng Tư năm ngoái .. và tháng Tư năm trước nữa ...

    35 năm ... Tổng Thống Vài Giờ Dương Văn Minh ra lệnh miền Nam buông súng đầu hàng. Tân Sơn Nhất khói đen bốc cao.

    Đường phố ngàn ngàn người ngơ ngác, quân phục vương vãi mọi nơi. Giữa ngã tư, một hạ sĩ quan Biệt Động Quân ngồi gục đầu, tới gần mới thấy lỗ đạn ở màng tang. Máu đỏ bầm. Ai đó nhẹ nhàng khoác vào thân thể người lính vô danh lá cờ Việt Nam Cộng Hòa còn mới tinh. Lần chót Sài Gòn còn thấy lá cờ yêu thương, ơi lá cờ màu vàng ba hàng máu đỏ, máu của tiền nhân, máu của người thân chiến chinh giữ nước.

    Khuôn mặt sạm nắng của anh phảng phất một nổi đau khổ ngấm ngầm; quốc gia hưng vong thất phu hữu trách nên anh lấy cái chết tạ tội với tiền nhân?

    Thù quê hương còn sống giữa hồn thiêng, phải không anh?

    Mấy chục người lính áo trận đủ loại binh chủng đi ngang, họ dừng lại, đứng nghiêm chào; có người mắt đỏ ngầu. Chào anh xong, họ yên lặng nhìn nhau, súng trong tay, đi về phía Tân Sơn Nhất. Người lính cuối cùng, rất trẻ - anh chắc lớn hơn tôi và tuổi - đi ngang nhìn tôi, nở một nụ cười ngạo nghễ. Anh đi vào chỗ chết mà thanh thản, ung dung tự hào.

    Có cái gì vô hình, tàn nhẫn, đau đớn cấu véo trái tim tôi từ đó đến nay. Anh can đảm nhận trách nhiệm, tôi thấy mình hèn nhát làm sao.

    Nụ cười của anh theo tôi đến bây giờ. Mỗi lần mệt mõi, mỗi lần suy sụp tinh thần, tôi nhớ lại nụ cười của anh. Mặc kệ những điên cuồng trong cuộc sống, những bão tố không ngưng, tôi lại cặm cụi cùng anh chị em xây gạch lót đường về.

    May mà quanh tôi còn có những người vẫn biết nghĩ đến quê hương dân tộc, tôi không hề thấy lẻ loi.

    Tôi mang ơn không-nói-hết-được đến những yêu thương đùm bọc mình đang nhận lãnh. Từ Châu Úc xa xôi đến Việt Nam âm thầm chịu đựng, từ xứ tuyết lạnh lẽo đến sa mạc nắng cháy, từ thành thị sầm uất đến tỉnh lỵ nhỏ bé. Mỗi ngày, mỗi giờ, chúng tôi cùng làm việc cần cù nhẫn nại. Chúng tôi chia nhau chịu đựng lửa thù hằn kẻ thù gởi đến, vỗ về nhau qua nhọc nhằn khốn khó. Chúng tôi vẫn kiên trì, chúng tôi vẫn còn đây.

    .....

    Trận chiến Quốc Cộng không hề chấm dứt sau 30 tháng Tư 1975, cuộc chiến chuyển sang giai đoạn khác.

    35 năm sau, lá cờ vàng ba sọc đỏ vẫn còn bay. Một ngày nào đó thế hệ sau của tôi sẽ mang cờ này về lại thủ đô Sài Gòn, băng qua Huế, cắm giữa lòng Hà Nội!

    Ngày đó, tôi sẽ nhắn nhủ thế hệ sau làm theo lời khuyên của Cao Tần mà lùa cả nước đi học tập yêu thương.

    .....


    Bài học lớn từ khi đến Mỹ
    Là ngày đêm thương nước mênh mang
    Thù hận bọn làm nước ông nghèo xí
    Hận gấp nghìn lần khi chúng đánh ông văng

    Nếu mai mốt bỗng đổi đời phen nữa
    Ông anh hùng ông cứu được quê hương
    Ông sẽ mở ra nghìn lò cải tạo
    Lùa cả nước vào học tập yêu thương

    Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp
    Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm
    Bồ bịch hết không đứa nào là ngụy
    Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng


    Mai Mốt Anh Trở Về - Cao Tần
    http://tvvn.org/forum/showwiki.php?title=Book:Tiểu_Sử_Cao_Tần

    ......
  7. Nhận được qua điện thư của Hướng Đạo Trưởng Niên

    Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

    Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người:

    - Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngả, đảo điên.
    - Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
    - Tâm ghen ghét thì cuộc sống chứa đầy hận thù...
    - Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
    - Tâm tham lam thì cuộc sống điêu ngoa, dối trá…

    Cho nên, ta không những đem Tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương mà còn:

    - Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
    - Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
    - Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
    - Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
    - Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
    - Đặt trên vai để biết trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với vợ chồng, với anh em, chị em.

    Thân xác không tim thì thân xác chết.
    Làm người không có Tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.
  8. Vì ta em giấu mưa trong mắt
    Cho dẫu đau lòng không nói ra
  9. Thời gian trôi qua vội vã nhưng lại dài nhất trong năm.