Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. [​IMG]

    Hôm nay ngày đẹp quá, lại là ngày cuối năm
    Hoa nắng nở trên cành, tròn xoe màu rực rỡ
    Có phải tàn năm cũ nên ngày mới đẹp chăng?
    Có phải hồn miên man ước hoài ngày tươi sáng?
    Hóa ra là ngao ngán, ngày tháng… vẫn thế thôi
    Nếu chỉ ước bằng lời đến khi nào toại nguyện!

    Phú Yên
    ngày cuối - 2011
  2. Ba hôm nữa Noel quay trở lại
    Tôi hỏi lòng tôi có đợi ước mơ?
    Những ước cùng mơ chỉ là xa lạ
    Trước mặt ngày trôi lặng lẽ rã rời!

    Bao lời chúc thế nhân bày cho đẹp
    Chứ thực tình ... (sao tượng Chúa buồn so?)
    Những điều cầu xin cất vào dĩ vãng
    Lục lọi tìm ôi ngần ngại làm sao! ...

    Vài hôm nữa ... (sẽ là ngày từ biệt)
    Đến và đi bước hụt hẫng vô duyên
    Nếu Noel lưu lại chút êm đềm
    Thì tôi chẳng tội tình chi than thở!

    Phú Yên
  3. [​IMG]

    Sáng nay nắng đậu trên hàng dậu
    Cái lạnh hôm qua đã bỏ đi
    Mấy cặp chim di chào ngày mới
    Còn tôi tựa cửa mắt buồn thiu!

    Buồn thiu - có nghĩa buồn ghê gớm
    Trĩu nặng trong lòng cơn xoáy ngầm
    Đôi lúc muốn buông đời thảm thiết
    nhưng hồn lại chạm tiếng chuông ngân ...

    Tiếng chuông từ những niềm mơ ước
    Từ nóc thánh đường ở cố hương
    Chắp tay ngẩn mặt cầu Thiên Chúa
    Bao giờ lệ tủi hết rưng rưng?

    Phú Yên
  4. Email em gởi đã mấy ngày
    Còn anh thì cứ mãi loay hoay
    Hồi âm chưa viết mà thương lắm
    Ai đợi ai chờ ai nhớ ai ...

    Mấy sợi nắng vàng tháng 12
    Chỉ để làm duyên dáng Cali
    Chứ cõi lòng anh người viễn xứ
    Như tượng đá buồn tuyết phủ vai!

    Những bài thơ tình vỗ cánh bay
    Đâu ngờ rộn rã sáng hôm nay
    Nhìn ra khung cửa thơ đầy mộng
    Réo gọi hồn anh ôi ngất ngây


    Phú Yên
  5. Gởi Tigon & Tiếng Xưa


    Chúa phán: Nếu mắt nhìn bất chính
    Thì hãy moi đôi mắt vất cho xong
    Nếu bàn tay làm những điều xằng bậy
    Chặt lìa thân đừng để luỵ linh hồn

    Chân lý ấy hãy đem vào cuộc sống
    Tự đấu tranh mà chiến thắng chính mình
    Không can đảm, ngửa mặt lên hít thở
    Thì em ơi! còn đầy rẫy điêu linh

    Còn níu kéo chút tình riêng, lẽ sống
    Còn vuốt ve, che đậy sợ chê bai
    Còn để cho bè đảng xấu bá vai
    Thì em ạ! muôn đời chưa hết nhục.

    Đừng miệng lưỡi ru mình (hay lấp liếm):
    -"Cùng phe mình sao lại chống phe ta"
    Những Việt gian luồn cúi phải lôi ra
    Thì Chính Nghĩa mới có ngày chiến thắng.

    Lời chua thêm:

    Đi tranh đấu là người đầy nhiệt huyết
    Mà ngu si thành phá hoại vô cùng


    Phú Yên
  6. Người đem thương nhớ, gieo sầu
    Ác ơi là ác, còn đâu nữa người
    Môi tôi héo một nụ cười
    Tim tôi trống chỗ - đợi chờ hắt hui

    Ngày xưa người nói lời yêu
    Tôi như ngây ngất những chiều bướm ong
    Bây giờ người để tôi đong
    Chữ thương chữ nhớ biết không hở người

    Chữ tình ướt đẫm lệ rơi
    Quên đi! ... tôi lại lòng khơi tro tàn!


    Phú Yền
  7. Chẳng phải vô tình hoặc lãng quên
    Bài thơ chưa ráo mực làm quen
    Mười hai câu đủ làm xao xuyến
    Một chục ý thơ cũng nghĩa quèn
    Mực tím bày ra rồi lại cất
    Thư hồng lần lữa lắm vô duyên
    Hôm nay gởi nhớ vào trong gió
    Một chút tình anh nhắn với em



    Mạc Trần Lan
  8. May đọc được thơ mùa thu chị gởi
    Mới nhận ra từng chiếc lá rơi, buồn
    Nằm ngổn ngang phơi đầy phiến cô đơn
    Và chút xíu - gió đã làm cay mắt

    Thu đã về! (như đã đi vội vã)
    Em chẳng còn rạo rực đợi thu qua
    Chẳng làm thơ kể lể những xót xa
    Dù đi giữa hai hàng cây úa lá!

    Chị nhắc nhớ ngày xưa yêu sắc tím
    Nên tình sầu, tím lịm cả mùa thu
    Có cố quên là chỉ nhớ nhung nhiều
    Đành giữ mãi trong tim thu dấu ái

    Thôi em cũng không còn chi ngần ngại
    Đón thu về, mở rộng cửa mộng mơ
    Đây bài thơ ( như buổi đầu bỡ ngỡ )
    Còn ngại ngần chưa dám nói yêu người

    Mạc Trần Lan
  9. *Cảm tác sau khi đọc bài thơ của tác giả Ý Nga: "Gà Nhà Đừng Đá Nhau" (*)

    Thơ của chị, ý tình trong sáng quá
    Mỗi một câu là hình ảnh đậm ghi
    Hồn cao thượng không muốn cảnh phân ly
    Thơ sưởi ấm trong mùa đông băng giá.

    Nhưng chị ơi! giữa cuộc đời mặc cả
    Được và thua, bao nhức nhối ê chề
    Lời thẳng ngay đâu có mấy người nghe
    Thù và bạn như đồng tiền xấp, ngửa!

    Phải chi đừng cùng chung dòng máu đỏ
    (Gọi đồng bào sao lại nỡ giết nhau)
    Chúa tiên tri bị bán bởi Giu-đa
    Thì bác ái dĩ nhiên thường thảm bại!

    Chị thấy đó - những thằng khoe áo gấm (*1)
    Những thằng người quỵ lết ... mất lương tâm (*2)
    Chúng quay về đang dầy xéo mộ phần
    Quên ân đức của tiền nhân giữ nước

    Ở ngoài này, cộng đồng mình rách nát
    Thấy mà đau, cảnh cấu xé em anh
    Nếu chúng ta cả nể - bịt miệng mình
    Tổ Quốc mãi đắm chìm trong tăm tối.


    Phú Yên
    (*1) Viêt kiều khoe áo gấm
    (*2) Điển hình cho hạng người này như Nguyễn Cao Kỳ, Phạm Duy, Nguyễn Hữu Liêm ...


    -----------------------------------------------------



    GÀ NHÀ ĐỪNG ĐÁ NHAU!


    Người không tóc biết đâu vẫn cần lược,
    Và người mù chưa chắc chê ti vi
    (Nghe âm thanh vẫn tường tận, chi ly;
    Lược hiếm quý sẽ làm quà hoan hỷ)

    Người tế nhị, làm gì cũng giữ ý
    Thật đáng yêu! Kho Ái Nhỉ ê hề
    Em nói sao cho có được người nghe
    Đừng ngạo mạn lời nặng nề, đanh đá.

    Cùng máu mủ phải từ tâm, hỷ xả
    Đừng chờ ngày nhìn hòm gỗ cài hoa,
    Mới thắp hương bày bát, đũa, thịt thà
    Ngon chi mấy những thứ thừa, đưa tiễn?

    Niềm phẫn hận chuyện san hà nguy biến
    Lại là điều cần ghi khắc nhập tâm
    Chết, sống theo cùng vận nước thăng trầm
    Và suy gẫm tìm đường theo đến đích.

    Em hãy tránh hàm hồ, vô tư cách
    Em hãy đi bằng khí phách hùng anh,
    Họa ngoại xâm, nung ý chí cho thành
    Lòng cung kính báo ân người giữ nước!

    Ý Nga
    22-1-2011.
  10. * Để trả lời một câu hỏi


    Bà kia ngồi chổng mông gào:
    -Làm ơn mắc oán, tại sao thế này?
    Khoan khoan chớ vội đắng cay
    Ơn gì mà oán chất đầy, lạ chưa!
    Chẳng cần tìm ở đâu xa
    Nhìn kìa ơn đảng - dân oan đầy đường!


    Phú Yên
  11. [​IMG]
    Bác đau tôi cũng nhức đầu,
    Nhức tai, nhức mắt, với sầu chưa nguôi
    Bia Đá là một khúc nôi (*1)
    Kể sao cho hết miệng người oán than
    Bia Đá có vẽ Cờ Vàng
    Ai nhìn cũng thích không màng "nội dung"
    Ôi đời một chữ đỉnh chung!
    Bày ra lắm cảnh cộng đồng rách bươm
    Ôi người đôi mắt kéo cườm
    Đứng bên Bia Đá linh hồn ở đâu?

    Phú Yên

    (*1) Khúc nôi = Khúc nhôi, nghĩa là nỗi niềm chất chứa, sâu kín
  12. Ông du khách nhăn răng cười toét
    Đứng cạnh bên Bia Đá - Cờ Vàng
    Người đi đường bật tiếng cười khan
    Ông cứ tưởng vinh quang Saigon Nhỏ (*1)

    Ông ghé qua chụp hình ngang, ngửa
    Để về khoe bằng hữu, người thân
    Bia Đá này chứng tích đấu tranh
    Ôi! rực rỡ Cờ Vàng nằm vắt vẻo

    Ông nào biết trong lòng Bia Đá
    Những "âm thầm" trao đổi bán buôn
    Saigon Nhỏ nằm sâu trong huyệt mộ
    Có bao người ôm kín nỗi buồn!

    Kẻ phương xa cho là hạnh phúc
    Người ở gần ngậm đắng nuốt cay
    Thương Lá Cờ và Saigon Nhỏ
    Phải còng lưng "đóng hụi" từng ngày! (*2)

    Lời chua thêm:

    Dựng Bia Đá bọn người chơi ác thế!
    Đời lưu vong còn nặng nợ đến bao giờ?


    Phú Yên

    (*1) Little Saigon
    (*2) Đóng tiền gây quỹ để bảo tồn bia đá
  13. Tử Tội


    Có phải ta là Tên Tử Tội
    Tội lỗi từ tiền kiếp phải đeo
    Để hôm nay đến giờ đền tội
    Là gặp em còn liếc mắt trông theo


    Phú Yên / Mạc Trần Lan
  14. Trong giờ chết anh có điều muốn nói
    Là em ơi ... anh chưa thuộc chữ ngờ
    Để bây giờ phải vướng bận câu thơ
    và vấp ngã trong vòng tay mộng ảo! ...

    Trong giờ chết ... mới biết mình sợ chết!
    Mà nhưng thôi ... đã lỡ hứa "yêu người"


    Phú Yên / Mạc Trần Lan
  15. Niềm Đau của Bia Đá
    "Welcome to Little Saigon San Jose"



    Xi măng ai đúc thành bia
    Để cho đau đớn hoá bia miệng đời
    Khen ai khéo biết nghề chơi
    Khắc lên bia đá những lời ngọt ngon:
    "Welcome to Little Saigon"
    Cho người híp mắt, để hòng xin đô (dollar)

    Đây trang quảng cáo - mại dô
    Văn nghệ gây quỹ bảo trì "mộ bia"
    Hình như là tiếng hăm he?
    Âm hưởng như thể răn đe đồng bào
    Có tiền: bia đá - bóng cờ
    Không tiền: bia vỡ nằm bờ bụi lau

    Hỡi đồng bào có thấy niềm đau?

    Phú Yên