Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. View attachment 1299

    Âm Hán Việt:

    Ðại Sát Thủ


    Sát khí mang mang cái mộ lâm,
    Cao sơn cô khách đối hàn vân.
    Kim quang thiểm thiểm kinh cầm thú,
    Bích nhãn đam đam khiếp quỷ thần.
    Hoãn hoãn từ đao, miêu thất mệnh,
    Khinh khinh tuệ tiễn, chủ ly quần.
    Thủ trung kiếm ảnh như lôi điện,
    Tự kỷ thân đầu lưỡng đoạn phân.
    Trần Văn Lương


    Dịch nghĩa:

    Tay Giết Người Thượng Thặng
    Sát khí mù mịt che kín cánh rừng chiều,
    Núi cao, (kiếm) khách một mình đối diện mây lạnh.
    Ánh thép (của vũ khí) ngời ngời làm chim muông sợ,
    Mắt biếc gườm gườm làm quỷ thần khiếp hãi.
    Ngọn đao từ bi chầm chậm, con mèo mất mạng (1)
    Mũi tên trí tuệ nhẹ nhàng, con nai chúa phải xa bầy. (2)
    Ánh kiếm trong tay như điện chớp,
    Tự mình chặt thân và đầu thành hai khúc.

    Ghi chú:

    (1) Bích Nham Lục, Tắc 63: Nam Tuyền trảm miêu

    Tại chúng hội của Nam Tuyền, tăng chúng đông đường và tây đường tranh nhau con mèo. Nam Tuyền tóm con mèo, giơ lên và bảo:

    - Nếu các ông nói được một câu thì ta không chém con mèo.

    Tăng chúng không ai đáp được.

    Nam Tuyền bèn chém con mèo thành hai khúc.
    . . .

    Chiều đến, Triệu Châu (*) trở về, Nam Tuyền kể lại câu chuyện. Triệu Châu bèn cởi một chiếc giày đội lên đầu và đi ra. Nam Tuyền bảo:

    - Phải chi có ông ở đây sáng nay thì đã cứu được con mèo rồi.

    (*) Triệu Châu Tùng Thẩm là đệ tử của Nam Tuyền Phổ Nguyện và là một trong những Thiền Sư lỗi lạc nhất của Thiền tông. Sư thọ 120 tuổi. Ngữ lục của Sư vẫn còn lưu truyền.

    (2) Bích Nham Lục, Tắc 86: Dược Sơn chủ lộc

    Tăng hỏi Dược Sơn (Duy Nghiễm):

    - Nơi đất bằng cỏ thấp, nai đi thành bầy, làm sao bắn được con nai chúa ? (**)

    Dược Sơn bảo:

    - Hãy xem tên!

    Tăng giả bộ ngã xuống. Dược Sơn nói:

    - Thị giả đâu, kéo cái xác chết này ra ngoài.

    Ông tăng bèn chạy đi.

    Dược Sơn bảo:

    - Những kẻ chơi với bùn đất mãi như thế này thì lúc nào mới xong được.

    Tuyết Ðậu (***) niêm: Ba bước còn sống, năm bước ắt phải chết.

    (**) Nguyên tác: "Chủ trung chủ" (con nai của loài nai, tức là con nai chúa).

    (***) Tuyết Ðậu Trùng Hiển là tác giả đầu tiên của Bích Nham Lục. Sư tuyển chọn 100 công án và làm các bài tụng. Sau đó, Viên Ngộ Khắc Cần viết thêm phần Bình để giải thích các công án và các bài tụng này. Ðó là bộ Bích Nham Lục mà chúng ta có ngày nay.


    Phỏng dịch thơ:

    Ðại Sát Thủ
    Mịt mù sát khí phủ ngàn cây,
    Kiếm khách non cao lặng ngắm mây.
    Loang loáng thép ròng, chim chóc hãi,
    Gườm gườm mắt biếc, quỷ thần ngây.
    Ðao từ bi rụng, mèo tan xác,
    Tên trí tuệ bay, thú mất bầy.
    Ánh kiếm vụt lòe như điện chớp,
    Lạnh lùng sát thủ tự phân thây.

    Trần Văn Lương
    Cali, 1/2005

    Lời bàn bù trất của Phi Dã Thiền Sư:

    Cổ nhân nói: Giết người không bằng tự giết mình. Nam Tuyền là một sát thụ Dược Sơn là một sát thủ. Nhưng vị kiếm khách này, trong chớp mắt vung kiếm tự chặt thân mình thành hai đoạn, quả là đại sát thủ. Chỉ một cái vung tay đã cắt đứt được mệnh căn, tuyệt đường sinh tử.

    Hỡi ơi, lão tăng cũng muốn tự chặt mình thành trăm đoạn, nhưng biết hạ thủ thế nào đây ?
  2. Dạo:
    Mây đêm kín lối quay về,
    Ánh đèn sặc sỡ, biết quê chốn nào.



    Hãy Chụp Giùm Tôi

    Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
    Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
    Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
    Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.

    Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,
    Mà bạn nghĩ đang trên đà "đổi mới",
    Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,
    Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ.

    Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,
    Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.
    Đất nước đã từ lâu không khói lửa,
    Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh.

    Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,
    Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,
    Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,
    Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.

    Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,
    Của những kẻ đã một thời chui nhủi,
    Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
    Ngược xuôi tìm đường xăm xúi vượt biên.

    Đừng khoe tôi những con phố "bưng biền",
    Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
    Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
    Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.

    Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
    Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
    Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
    Đang uốn mình theo gió đón hương bay.

    Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
    Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
    Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
    Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.

    Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
    Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
    Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
    Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.
    x
    x x
    Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
    Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
    Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
    Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan.

    Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,
    Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,
    Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,
    Bị bán làm nô lệ ở phương xa.

    Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,
    Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,
    Khóc con cháu ra đi từ năm đó,
    Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.

    Chụp giùm tôi số phận những thương binh,
    Đã vì nước quên mình trên chiến trận,
    Mà giờ đây ôm hận,
    Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.

    Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,
    Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,
    Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,
    Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.

    Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,
    Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,
    Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,
    Chở cha, anh lao động Mã Lai về.

    Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,
    Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,
    Hay cảnh những anh hùng không uốn gối,
    Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.

    Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,
    Lấn vào đất của ông cha để lại,
    Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,
    Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.

    Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,
    Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.
    Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,
    Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.
    x
    x x
    Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,
    Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,
    Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,
    Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.

    Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,
    Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.
    Rồi tha phương lữ thứ,
    Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.
    Lòng người chóng nguôi ngoai,
    Tháng Tư đến, có mấy ai còn nhớ!

    Trần Văn Lương

    Cali, đầu mùa Quốc Hận, 2010