Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Ờ thôi em về! Đường xa mưa xuống.
    Nói thêm đã muộn những gì ngày xưa...

    Con sông đôi bờ, bờ Nam bờ Bắc.
    Bên kia chùa Phật chiều chiều ngân chuông...

    Người ta mười phương, tìm phương nào tới?
    Hàng cây gió thổi lá vàng mấy Thu?

    Em đi về đâu, anh nhìn mây hỏi.
    Bên sông vời vợi con đa đa bay...

    Đang mưa chiều nay rồi mưa đêm nữa
    Một đời mình lỡ rồi thì tàn phai!

    Giọt mưa có rơi đầy thêm con mắt.
    Em đi về Bắc ờ thôi em về...

    Mnh đã nói gì? Có gì để nói!
    Như cây chùm gửi, sống nhờ gió sương...


    Anh hứng tiếng chuông rải đường em nhé
    Ôi từng giọt lệ mưa à mưa ơi!

    Lê Nhiên Hạo
  2. Tôi thức giấc, mưa ngoài trời đã tạnh, không còn nghe tiếng tí tách mưa rơi.
    Mở cửa ra hiên kéo ghế tôi ngồi...và hút thuốc. Dĩ nhiên tôi hút thuốc.

    Khói thuốc trong đêm thơm sao thơm ngát. Không có ai tôi chẳng sợ ai phiền.
    Gió nhẹ nhàng bay đến làm duyên và quyến luyến ở cùng tôi với khói.

    Tôi nhớ lại những đêm xưa rừng núi, hành lang dài là cả dọc Trường Sơn.
    Tôi chờ nghe tiếng đạn pháo vào đồn, có đêm thì nghe có, có đêm không...

    Bao nhiêu năm xưa lắm, mịt mùng. Trại Cải Tạo tôi bật ngồi châm thuốc.
    Bạn nằm cạnh nói cho tao rít chút rồi kéo mền rách rưới ngủ êm ru.

    Nghĩ cũng vui trong cuộc sống hận thù, châm điếu thuốc thở khói tan phiền muộn.
    Ai chẳng thích sống một đời sung sướng, trót làm trai nhìn khói tưởng nhang bay...

    Và đêm nay, cơn mưa vừa mới dứt, tôi ra hiên ngồi đốt thuốc, vô ưu.
    Một Quê Hương chất ngất lòng yêu mà thoáng chốc giống như làn khói tỏa!

    Một người yêu mới quen, còn lạ. Bây giờ đang nhắm mắt thở bình thường.
    Em nói rồi em sẽ hết thương những người thân nếu mà ai hút thuốc!

    Tôi hút thuốc, chắc chỉ làm em bực...Thôi, từ nay, tôi hút thuốc một mình.
    Bao năm xưa tôi hút thuốc làm thinh, ngày sắp tới cũng là câu thơ đó!

    Tôi ve vuốt bàn tay tôi ngọn gió. Tôi còn gì? Còn chút gió đây thôi?
    Tôi thèm mưa nhìn những giọt mưa rơi rồi tưởng tượng lúc tôi nằm trong mộ...


    Ai có đi tìm thăm tôi lúc đó, đốt cây nhang là đốt thuốc cho tôi!
    Cảm ơn em! Có một tiếng cười rớt lạc lõng bên trời hiu quạnh...

    Trần Trung Tá
  3. Tin thời tiết báo chiều nay gió và sẽ mưa nho nhỏ. Đêm trăng.
    Tôi trong vườn đợi gió đến thăm, đợi cả mưa tưới giùm vườn tôi với...

    *

    Có bao giờ em biết anh rất đợi, rất chờ mong em như gió, không em?
    Tội nghiệp anh chiều lạnh mái hiên - hiên không rộng bởi vì trời lồng lộng.

    Có bao giờ em biết rằng anh sống rất hồn nhiên như con nhện giăng tơ,
    rất buồn hiu như cái bóng lá cờ đau quằn quại mỗi lần mưa gió tới?

    Anh hỏi em bởi chẳng còn ai để hỏi. Mà buồn cười...anh ngó lớp phù vân!
    Em là mây, em là khói bên sông, bên kia núi, bên kia trời thăm thẳm.

    Tin thời tiết báo khi ngày còn nắng, ngày còn trưa, trời còn mây lưa thưa...
    Nếu chiều nay có gió có mưa, em sao nhỉ hỡi cây dừa trước ngõ?

    Anh nhớ em anh nhớ hoài anh nhớ, em thì thôi không nói nhớ, tức là quên!
    Anh làm thơ cho nguội lạnh cơn phiền, may cho em đó! Mình quen nhau rồi lạ...

    Lớp lớp phù vân lát rồi tơi tả khi gió về và mưa tới chiều nay.
    Anh yên tâm dù trăng khuyết tối này, còn thấy được là thấy em phơn phớt.

    Em đọc thơ anh em nói cay như ớt - nghĩ môi em hồng, chắc đẹp lắm, Trời ơi!

    Lê Phụng An
  4. Vĩnh biệt ông Cao Tiêu
    mưa nắng nhiều không đủ
    để cho lòng tôi nhớ
    một người rất yêu Thơ!

    Nhiều lúc tưởng mình mơ
    thấy ông ngồi trước mặt
    nét bút hoa thơm phức
    bài Tứ Tuyệt thơm tho...

    Ông không hề vô tư
    nên chữ nghĩa cô đọng
    Ông là nguồn hy vọng
    một đời thơ thanh cao...

    Nhưng biển hóa đồng dâu
    biết sao mà biến đổi!
    Chuyện đời đời tiếp nối
    làm được chi cũng vui...

    Ông đi...Tôi ngậm ngùi
    cúi chào người trưởng thượng
    Với tôi Ông là Tướng
    cầm bút vẽ Văn Chương!

    Ông đi, câu Tiếc Thương
    đãm hàng hàng nước mắt
    tôi, Sĩ quan dưới cấp
    Chào Đại Tá của Thơ!

    Trần Vấn Lệ
  5. Bạn dễ ghét, hứa với mình Chúa Nhật
    xuống mình chơi và đi ăn điểm tâm.
    Chúa Nhật đến rồi, chuông đổ vang vang.
    Mặt trời lên, nắng vàng rực rỡ...
    Rồi đã trưa. Rồi đã sao, thêm nữa...
    Xế rồi chiều và giờ đã hoàng hôn!
    Hứa làm chi hỡi bạn? Mình buồn!
    Mình buột miệng, ghét bạn rồi, dễ ghét!

    Mình không Đạo, lạ thay, lòng tha thiết,
    hứa với ai thì giữ chặt lời răn.
    Phải có tội thì mới ăn năn.
    Mình vô tội, vẫn ăn năn... vì có bạn!
    Có và Không, ai yêu đời cũng chán,
    ngẩn ngơ hoài trong cõi "Có - Không"!
    Coi chừng mình như chiếc lá trôi sông,
    Chúa và Phật..nắng tím bầm sân gạch!

    Mình cầm chổi quét cái sân, quét sạch.
    Quét luôn ngày Chúa Nhật vô duyên!
    Lòng nhẹ nhàng: "Thôi chắc bạn mình quên,
    bạn đâu nỡ làm mình buồn đến vậy".
    Nói thì nói nhẹ nhàng thế đấy
    mà nghe lòng nặng trĩu đá-ngàn-cân.
    Mình phân vân, quả thật rất phân vân:
    từ nay tới về sau...buông Chúa Nhật?

    Ngày là Thời Gian không Màu không Sắc,
    bạn không phải là mình nên nhẹ tựa mây sương...
    Chúa Nhật chao ôi một Chúa Nhật buồn,
    mình đi nhặt những tiếng chuông xâu chuỗi...
    Hai con mắt tự nhiên thành suối
    chảy mơ hồ trên má trên môi...

    Ngày Chúa Nhật sau mình sẽ đi lên đồi,
    một mình thôi, làm một bài thơ mới.
    Mình sẽ gửi bài thơ về cho Ngoại,
    nói với Ngoại rằng "Con muốn tới Hư Vô".


    Trần Vấn Lệ
  6. Bạn vỗ vai tôi: "Thôi mày ạ đừng buồn
    Buồn không phải là cơm là cháo
    Buồn mày no con mắt, bụng không no!"
    Bạn của tôi không phải đứa làm thơ
    Mà mở miệng ra có vần có điệu.

    Tôi đáp nó: "Đúng, buồn tao không thiếu
    Nghĩa là dư, mày cần tao cho!"
    Bạn chửi thề: "Mày mới đúng nhà thơ
    Thừa với thiếu, tự dưng hay quá đỗi
    Người ta thiếu, thiếu ăn, thiếu đói
    Tao chưa nghe ai nói thiếu buồn, vui!"

    Dĩ nhiên tôi và nó đã cười
    Câu chuyện gặp giữa đường vong quốc
    Không lẽ gặp nhau mà hai thằng đứng khóc
    Một chút buồn, tôi có lỡ "phô trương"!
    Hai đứa tôi vào một nhà hàng
    Ngó tấm bảng Năm-Mươi-Phần-Trăm-Off
    Vui lại rồi - Hết tiếc nửa đời xưa!

    Hai đứa tôi ăn xong, trời mưa
    Tôi hỏi nó như đùa như thật:
    "Có phải mày rất sùng đạo Phật
    Lên hỏi Trời giùm buồn chi mà mưa?
    Và lén dòm coi Trời có làm Thơ
    Mày sẽ biết Thơ-Buồn-Không-Vô-Cớ".

    Hai đứa tôi đi dài con phố
    Phố buồn hiu. Trời mưa. Mưa. Mưa...
  7. Sáng nay mặt trời vỡ trong tôi từng hạt sương.
    Nhìn sương em từng nói:
    Tình Yêu Như Hạt Sương
    Đứng Xa Nhìn Lóng lánh...

    Vâng! Sáng nay trời lạnh.

    Những con chim đã tránh những mái nhà mù sương...
    Dây điện chạy thẳng đường về Nam và về Bắc
    Về Tây và về Đông.
    Chúng ta hai đứa không
    Đi về phương nào cà.

    Em à, sao hoa lá sáng nay thấy cũng buồn.

    Em như nước trên nguồn đứng lại mùa khô ráo.
    Tôi như mây mờ ảo chìm chìm cõi âm ty.
    Chúng ta không hứa gì
    Nên những giọt sương đây đủ cay tròng con mắt...

    Chút gió mà se thắt lòng tôi bay bay bay...
    Em ơi hãy vòng tay siết một ngày cho chặt.
    Chúng ta xa đều mất những lời nói hôm qua.
    Chúng ta sống tới già
    Ngủ đâu?
    Nền cỏ dại...

    Sáng nay buồn tê tái nhớ em anh nhớ em...
    Mặt trời vỡ trên thềm, đường tô ciment đứt.


    Lê Hành Khuyên
  8. Tình Riêng Bất Diệt

    Mỗi lần buồn, em ngồi làm thơ
    Mỗi lần nhớ, em ngồi làm thơ
    Em yêu thơ hơn yêu anh rồi
    Sẽ có ngày em quên anh thôi!

    Quách Như Nguyệt



    Em nói giỡn mà như em nói thật
    Đố có ngày em quên được tình anh!
    Bởi khi người ta thấy tóc bớt xanh
    Phải níu thơ để cho mình trẻ lại...

    Tình anh là thơ, là thơ mãi mãi
    Khi em chưa ra đời và sau khi em ra đi
    Thơ chia ly buồn mấy cũng có chữ Về
    Em yên chí: Thơ Là Con Đường Thơ Mộng!

    Thơ có thể làm cho trường giang nổi sóng
    Cho chiều lên ngày xuống âm u
    Chắc chắn thơ không có kẻ thù
    Chỉ có em thôi trong Tình Anh Bất Diệt!

    Thơ của anh tôn vinh em Đẹp
    Thơ của anh chan chứa cái Tình Riêng
    Em là người-con-gái-có-duyên
    Đã đến kịp chỗ con-thuyền-thơ đậu!

    Có thể có một vài phần trăm anh nói là em Xấu
    khi nào em hờn dỗi chuyện không đâu
    (anh tin không ai hờn dỗi chuyện chi lâu
    vì Phật, Chúa chỉ một lời khuyên: Tha Thứ!)

    Em là Vầng Trăng - Trăng Rạng Rỡ
    là Tình Anh muôn-thuở-trong-Thơ!
    Trong Thơ anh, em thấy đó, Bệ Thờ
    em ở đó, trái tim anh ở đó!

    Lê N. Khái
  9. Chưa bao giờ như trưa đó gặp em:
    Gió nhiều quá! Tóc em hình ảnh gió!
    Đường gân xanh trên tay em thật rõ
    Nỗi nhọc nhằn không ngọn gió nào bay...
    Anh hẹn em có hơi muộn trong ngày
    Em bỏ việc và hai tay bưng tóc...
    Thường gặp nhau thì người ta hạnh phúc
    Anh với em thì chẳng gặp nhau thường
    Tưởng là vui nhưng trưa đó em buồn
    Em sợ anh không thương-em-nhiều lắm!
    Gió chỉ làm trái tim anh thêm cảm
    Thêm vì em mà ghét gió, thương em!

    Anh dìu em đi suốt một hàng hiên
    Anh dìu em đi suốt con đường gió...
    Và buổi trưa, buổi trưa bữa đó
    Gió lộng hành một chút thử lòng anh.

    Cảm ơn Trời! Cảm ơn tóc em xanh
    Hình ảnh gió nên hình bài thơ mới...
    Gió có thể làm cho em chới với
    Gió cũng làm mình tới với nhau nhanh...
    Cảm ơn Trời! Cảm ơn em tóc xanh
    Anh vuốt nhé! Vuốt cái hình thương nhớ!


    Gió có thể làm rơi hoa trên cỏ
    Gió không thể làm em xa khỏi đời anh!

    Trần Vấn Lệ
  10. Suốt ngày hôm nay tôi bày tôi biện.
    (Thật ra thì tôi chỉ bày thôi)
    Mở cuốn sách ra, cuốn sách đã đọc rồi...
    Tôi đọc lại, sách hay, hay quá!

    Tác giả viết về những giọt sương trên lá
    Tác giả hỏi hoài sương từ đâu tới đây
    Tác giả nhìn lên bầu trời mây
    Tác giả nghĩ tới những vì sao nhấp nháy
    Có phải sương đã rơi từ đấy?
    Bỗng một giọt sương, rồi hai giọt sương rơi trúng mắt "người ta"!
    Tác giả nhắm mắt lại, ôi chà:
    "Sương chắc ở trong từng câu mình hỏi?".
    Tôi lắng tai nghe tiếng "người ta" nói
    - Tác giả mà, không phải ai kề bên!

    Tôi ngưng đọc và ngước nhìn lên
    Ngoài cửa sổ tối thui, ồ ra đêm đã tới...
    Một ngày của tôi ôi buồn vời vợi
    Đọc sách lòng cứ tưởng ai đâu.
    Ngày nối tiếp đêm, không có nhịp cầu
    Xa diệu vợi sao tôi cúi đầu muốn khóc!

    Em hẳn biết là anh đơn độc
    Sao không về bày biện với anh, em?


    Tiếng cắc kè kêu trong một hốc ngoài thềm
    Nghe nghèn nghẹn, ướt mèm như sương rụng...
    Thời đi lính, địch bắn tôi không trúng
    Tiếng cắc kè bỗng động trái tim, đau!

    Cuốn sách xem xong, tôi làm gối kê đầu
    Chắc tôi ngủ yên nhờ những câu văn đẹp?
    Tiếng sương gõ hiên nhà hay tiếng giép?
    Cảm ơn em một giấc mộng tôi chờ...

    Trần Vấn Lệ
  11. Năm Mới. Đầu tuần. Sáng thứ Hai
    Gió Xuân nhè nhẹ. Mưa bay bay
    Mưa Xuân tưới mát đường hoa cỏ
    mà cũng mát lòng ai với ai...

    Những nụ cười duyên hoa nở duyên
    Những bàn tay ấm cũng không yên
    Với nhau còn chút nào ve vuốt
    Có chút nào không thương mến thêm?

    Có những bài thơ bỗng rất thơ
    Không ai hờn mát nữa bây giờ
    Cũng như gió đã qua bờ giậu
    thổi cánh buồm ra biển Tự Do!

    Hãy nói gì đi Xuân rất Xuân
    để câu thêm chữ, ý thêm vần
    để như được đứng kề bên Ngoại
    thấy tóc Bà như áng Bạch Vân....

    Anh viết câu này, em ngó nhé:
    "Muôn đời anh chỉ Một-Em-Xuân!"
    Thơm ơi trời gió ngày Năm Mới
    Thơm ngát là em em biết không?

    Trần Vấn Lệ
  12. Bạn nói thơ tôi sao quá buồn, bài nào cũng ướt mượt mù sương......
    - Tôi cười, tại mới làm khi sáng, chưa có ngày nào thấy mới hơn!


    Ừ nhỉ ngày nào cũng giống nhau, nuớc sông chảy mãi...chẳng qua cầu?
    Lá còn loáng thoáng, mai chiều rụng; mà hỏi mai chiều biết ở đâu?


    Không muốn làm Thơ, vẫn có Thơ! Cái duyên chữ nghĩa quả không ngờ!
    Mở tờ giấy trắng, vòng con chữ...chợt thấy như trời nổi gió mưa!

    Cũng muốn thõng tay vào chợ lắm...Lại e: Đi chợ khó đi về!

    "Trai khôn tìm vợ...", ông bà dặn, sợ gặp ai rồi hết muốn đi! (*)



    *

    Bài thơ tôi mới làm khi sáng, xong, ký tên, sao đắng thế mình?
    Bóc quả cam ăn, nghe cũng đắng... Hay đừng gì cả, cứ làm thinh?




    (*) Ca Dao: "Trai khôn tìm vợ chợ đông, gái khôn tìm chồng ở chốn ba quân"


    Trần Vấn Lệ
  13. Hai năm, ồ nhỉ đã hai năm
    ...em vẫn chưa rời khỏi Việt Nam
    chưa bỏ Sài Gòn đi đến Mỹ
    bởi con trăng đó - vẫn trăng Rằm!

    Em chỉ lên trời nói dễ thương:
    "Vẫn con trăng đó ở Sài Gòn
    vàng cây trước ngõ đêm không điện
    soi bóng em đi mỗi bước đường".

    Anh nói "Trăng Rằm chỉ một đêm
    những đêm khác dẫu sáng trưng thềm
    nhưng mà có khuyết đi từng tối
    và cuối tháng thì trăng...đứt phim!".

    Em cười và mắng anh như thể
    em ở Sài Gòn rất tự nhiên
    Anh chỉ "Em kìa ông Mỹ ngó
    và cười em đó, em đừng điên!".

    Lúc đó...thì em mới tỉnh hồn:
    "Ôi chào! Mới đó hai năm hơn
    em đang ở Mỹ, mơ hay thiệt?
    trăng cũng đi theo sao chẳng mòn?".

    Em hỏi giống y cô-bé-nhỏ
    đứng chào anh ở Quận 10 xưa...
    hai năm, em vẫn bà ba mặc
    có thể ngàn năm em vẫn Thơ!

    Em ạ, anh hôn tay mấy ngón,
    ngón nào em nhớ đã trêu anh?
    đố em còn nhớ hồi xưa lắm
    mình gặp nhau đâu chợ Bến Thành?"

    Có một bài thơ không viết tiếp
    sợ mà viết tiếp mất em sao?
    Dừng đây dù biết mình chưa nói
    Ờ ngộ! Câu gì giấu ở đâu?

    Lê Bặc Liêu
  14. Dĩ nhiên ai cũng già!
    Sinh, Lão, Bệnh, Tử mà!
    Rất xưa, Tất Đạt Đa
    đã "thấy ra" điều đó!

    Đời: Ba ngàn biển khổ
    trầm luân và trầm luân
    Cái bánh quay một vòng
    hay ngàn vòng...vẫn vậy!

    "Giác Ngộ" từ chuyện "Thấy"
    Thấy Người và Thấy Ta
    Tuổi Xuân như đóa Hoa
    Tuổi Già như chiếc Lá...

    Hoa nở để rồi tàn
    Lá xanh rồi vàng rụng
    Lẽ Vô Thường cuộc sống
    Lẽ Thường Tình, giống nhau!

    Không gì trôi qua mau
    cho bằng ngày với tháng
    Những người đời-không-chán
    thường vượt qua thời gian...

    ...nên Cà Sa màu vàng
    để nhớ màu của lá
    ...nên chuông rơi lả tả
    để tràn ngập mười phương!

    Sống để Yêu để Thương
    giũ sạch lòng phiền muộn!
    Tuổi người như sương sớm
    ...vẫn thấy sương chiều hôm!

    Đó là Bánh Nhân Luân
    Đó là Vòng Nhật Nguyệt
    Không vòng quay nào siết
    Chỉ ta siết lòng ta!

    Tết, ai cũng chưng hoa
    để nghĩ Ngày-Đang-Trẻ.
    Chết, người ta rơi lệ
    cũng trên từng cánh hoa!

    Đừng đau đớn tuổi Già
    vì ai cũng từng Trẻ!
    Đừng ai buồn Bóng Xế
    vì mai có Bình Minh!

    Trái Đất là Hành Tinh
    Tại sao mình đứng lại?
    Nghĩ về Tuổi Già mãi
    Đốt hết chăng Thơ Tình?

    Nguyễn Tân Trãi
  15. Một năm"bếp núc" cõi người ta, ông Táo hôm nay trở về nhà...
    Nhà tận trên trời, đi buổi tối, đường đi sáng rực một đường hoa...

    Ông vui, chắc chắn ông vui lắm, kể lại cho Trời chuyện-thế-gian.
    Ông chọn chuyện vui làm món Tết và Trời chắc chắn sẽ hân hoan!

    Tôi đoán chuyện gì ba-bữa-Tết: Trên Trời, dưới thế cũng là Xuân.
    Chắp tay cầu khẩn, nào ai khóc? Ai cũng như ai: Đợi cái mừng!

    Có những cái mừng không đột nhiên, nhưng ngày Năm Mới nói Ra
    Giêng, ra là ra cổng, ra đường phố, ra chỗ mơ hồ như cảnh Tiên!

    Ông Táo dễ thương, đi nhẹ hổng, con người mà nhẹ mới thung thăng.
    Kiếp sau tôi ước làm ông Táo, về bệ Trời, tôi kể chuyện nàng...

    Lạ nhỉ nói đi rồi nói lại, em là duy nhất ở trong Thơ! Hết năm, nhắc
    chuyện đưa ông Táo... mà vẫn tình riêng tự nãy giờ!

    Lê Bặc Liêu