Dismiss Notice
THÔNG BÁO: Phiên bản tháng Giêng 2018 cho Đũa Thần Điện Toán với nhiều thay đổi lớn đã được phát hành. ĐẶC BIỆT: Đũa Thần Điện Toán 64 Gig Duo phiên bản 2018 sẽ tự động cập nhật hóa, không cần phải gửi về Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu!
30/4 MỘT LẦN NHÌN LẠI


Ngày 29 tháng 4 chim vỡ tổ
Gọi tìm nhau ơi ới giữa không trung
Đứa xăng hết đáp liều Hạm Đội 7
Đứa cùng đường đáp Côn Đảo, Dương Đông

Giữa đạn pháo, bay lên trời mới biết
Nhiều bạn bè trực chỉ Utapao
Tôi bật khóc nhìn Saigon rên xiết
Nhìn chiến hữu mình chung một nỗi đau

Chiều đất Thái Utapao xa lạ
Bạn bè nhìn nhau chia sẻ bi thương
Kẻ mất trắng, người mất con mất vợ
Kiếm tìm nhau trong vô vọng, đoạn trường

Tôi thất thểu theo đoàn người thất trận
Tiến về tây, về nước Mỹ xa xôi
Về Florida thấm đời tỵ nạn
Xót xa phận mình phiêu bạt, nổi trôi

Tôi còn nhớ tháng 5 ra khỏi trại
Sau vài tuần ở trong trại Eglin (AFB)
Được bảo trợ xuôi thân về Texas
Sống vật vờ giữa nông trại mông mênh

Tôi nhớ nước, nhớ bạn bè
Color
Background color
Background image
Border Color
Font Type
Font Size
  1. Giấc Mơ Thu

    Cúc mùa này rất muộn
    Đã giữa thu nhưng vừa nở đêm qua
    Cành lá tong teo
    Lốm đốm những nụ hoa
    Cúi rạp xuống khi gió mùa thổi mạnh

    Đốt điếu thuốc
    Đứng giữa sân hòa mình cùng cơn lạnh
    Như rất thèm sau những tháng ngày nóng bức vừa đi
    Thường thường
    Đâu có ai vui mừng trước những biệt ly
    Nhưng mùa hạ đi qua
    Chắc không có người lưu luyến

    Lòng chạnh nghĩ
    Đất nước mình đã qua một thời chinh chiến
    Nhưng hơi thu vẫn còn mãi đâu đâu
    Dân tộc mình vẫn lắm cuộc bể dâu
    Chưa diệt được bọn tham tàn
    Họa xâm lăng đã trờ tới
    Rượu thô lậu
    Bao nhiêu chiếc bình cũng không còn mới
    Vẫn lập lòe buôn bán mị tà
    Hàng triệu người trong nước
    Đã có dịp kinh qua
    Rất cay đắng
    Chưa biết làm sao đổ bỏ
    Vậy mà có mấy chục người hải ngoại
    Tự xưng trí thức
    Ký tên vào “Thư Ngỏ”
    Van xin bọn tà quyền
    “Cứ buôn bán nhưng xin hãy nhẹ tay”

    Trí thức ơi!
    Các ông bà đang tỉnh hay đang say
    Hay vì học nhiều quá đâm ra ngớ ngẩn
    Khoan hãy nói chuyện xa xăm trong thế giới Cộng Sản
    Nhìn lũ vô thần
    Ở đất nước mình
    Hơn bảy chục năm qua
    Dù lão tặc Hồ Chí Minh học mót của Nga Hoa
    Nhưng xảo quyệt, tham tàn không thua gì quỷ đỏ
    Nào… Cải Cách Ruộng Đất
    Chính Sách Sửa Sai
    Nhân Văn Gia Phẩm
    Học Tập Cải Tạo… này này, nọ nọ
    Còn rành rành màu mực chưa phai
    Các ông các bà ơi thôi chớ đùa dai
    Đại diện cho ai mà phường tuồng to tiếng

    Có đất nước nào
    Hơn 36 năm không chinh chiến
    Tài nguyên dồi dào
    Dân tộc thông minh, mẫn cán
    Mà vẫn đói nghèo, tụt hậu như đất nước Việt Nam
    Ôi đáng sợ lòng gian tham
    Bán đất tổ, dời biên
    Sang nhượng biển đảo
    Ôi đáng lo những âm mưu bất hảo
    Vì muốn vinh thân phì gia
    Nhẫn tâm làm thái thú giặc Tàu
    Tai họa này biết sẽ còn bao lâu
    Khi nào anh linh của Liệt Tổ Liệt Tông nhập vào hồn tuổi trẻ

    Nắng hạ chang chang
    Thôi chào mi nhé
    Mong đừng kéo dài mãi sang thu
    Gió lạnh từng cơn trên cành lá vi vu
    Đốt điếu thuốc
    Kéo cao cổ áo
    Lang thang bước chân đi dạo
    Nghe thông reo mừng đón nắng vàng
    Tự hỏi mình bao giờ hết lang thang
    Bao giờ được tự do trở về nơi chôn nhau cắt rốn
    Bao giờ nữa
    Đất nước hết cơn nguy khốn
    Dân tộc mình mạnh bước vươn lên

    Đường vào nhà trồng cúc hai bên
    Dù gầy guộc nhưng cuối cùng đã nở
    Nỗi trống vắng hòa theo từng hơi thở
    Nghe trong lòng dội từng bước chân khua

    Yên Sơn
    Trọng Thu 2011
  2. Biển Đông: Quân bài lật ngữa

    Hoàng Thanh Trúc (danlambao) - Ngày 7/08/ 2011 Bộ Quốc phòng Trung Quốc điều động quân đội “Lưỡng Quảng” tổ chức tập trận dọc đường biên đối diện với một số tỉnh phía Bắc của Việt Nam. Trung quốc có chung đường biên giới với hơn mười quốc gia khác nhau, nhưng sao không là Tân Cương đang bất ổn, đối diện bên kia là Liên Xô, sao không là Nam Tây Tạng, đang canh chừng biên giới với Ấn Độ, sao không là sa mạc Gobi (Ngoại Mông) đang giằng co với Mông Cổ, mà lại áp sát biên giới Việt Nam?



    Sự kiện này hiếm thấy ở các nước có cùng biên giới, có chung các hiệp ước hữu nghị trong thời bình. Những cuộc điều binh bất thường (dù Trung Quốc nói đây chỉ là hoạt động hàng năm), theo thông lệ quốc tế là động thái quân sự nhạy cảm thường phải được thông báo và đồng thuận với quốc gia láng giềng trước khi nó diễn ra, đó là mặc định tất yếu trong qui tắc ứng xử ngoại giao vì trách nhiệm với hòa bình thế giới. Việt Nam chỉ biết được điều này khi tiếng xích chiến xa TQ rầm rập sát nách biên giới mình – Nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng oanh vàng thỏ thẻ phản đối từ Phương Nga, phát ngôn viên bộ ngoại giao VN? mà đây là phản xạ khôn ngoan thường thấy ở những trường hợp như thế trong đối ngoại song phương?



    Dưới mắt những chiến lược gia,những nhà bình luận thời sự Châu Á thì động thái ấy của TQ không hề bình thường chút nào khi mà “tàu sân bay dầu khí” (nhật báo Mainichi Nhật Bản gọi như vậy) ám chỉ giàn khoan dầu trên biển “Hải dương 981” một công trình hiện đại khổng lồ của TQ sau khi hoàn tất thời gian hoạt động thử nghiệm đang chuẩn bị để được lai dắt vào biển Đông ở cuối thu hay đầu đông 2011.



    Trong khi đó, trước việc chính phủ Philippines giới thiệu với các công ty quốc tế 15 gói thầu thăm dò khai thác dầu khí trị giá 7 tỷ usd trên thềm lãnh hải nước mình và tổng thống Phi cũng sửa soạn viếng thăm TQ theo lời mời của Hồ Cẩm Đào thì truyền thông Trung Quốc lại một lần nữa cảnh báo "một số nước" liên quan tranh chấp chủ quyền với mình tại Biển Đông rằng: "Đây là lãnh thổ truyền thống của Trung Quốc. Bất cứ quốc gia nào có sự nhìn nhận chiến lược sai lầm về chủ đề này chắc chắn sẽ phải trả giá đắt". Người ta buộc phải tự hỏi: Trung Quốc dựa vào đâu để tiếp tục ngạo mạn thái quá như thế?.



    Mỹ và cả châu Âu đang khổ sở vì lạm phát, nợ công tăng cao, kinh tế suy thoái phải dè sẻn, cắt giảm mọi chi tiêu thì Trung Quốc đang thặng dư dự trữ hơn 3000 tỷ usd. Ngân sách quốc phòng tăng hai con số % trong chục năm liền, 2011 là hàng trăm tỷ usd (160 tỷ theo Bộ quốc phòng Mỹ đánh giá). Từ một anh nghèo đói khố rách áo ôm thoáng chốc thành kẻ lắm tiền, vũ khí lận lưng thường hay tự mãn, và càng tự đại hơn khi xung quanh có nhiều anh nhà giàu sa cơ lỡ vận cầu cạnh, có anh từng là “anh hùng cái thế” giờ cũng khép nép vì lỡ vay nợ ngập đầu chưa trả nổi…vì vậy TQ tự kiêu cũng dể hiểu thôi.



    Tuy nhiên tự tin để phát ngôn kiểu “cả vú lấp miệng em” trong cái tư tưởng “Chưa đổ ông nghè đã đe hàng tổng” như thế, thường thì đó không phải nhân cách chính danh quân tử đúng tầm của một quốc gia giàu mạnh phát triển văn minh toàn diện. Không khó lắm để công luận quốc tế nhận định lời cảnh báo đó nhắm tới quốc gia nào.



    Tranh chấp trên biển Đông với TQ gồm: Việt Nam, Philippines, Brunei, Malaysia, nhưng từ trước đến nay chỉ VN và philipines là gay gắt trực diện hơn cả, đơn giản, ranh giớí TQ đòi hỏi như rào chắn trước cửa hai nhà này. Nhìn vào bản đồ đường “lưỡi bò, chín khúc” mà TQ công bố chủ quyền, rất khó cho bất cứ ai (trừ TQ) có thể chấp nhận, đây là đường thủy ra vào, là ngư trường truyền thống gần như bất khả phân ly của ngư dân các nước quanh khu vực biển Đông, là hải lộ thông thương tấp nập quan trọng của Châu Á và thế giới bao đời nay. Vậy mà chỉ với mảnh giấy cỏn con tự vẽ, tự ước lượng những vùng đất, biển đảo, có quân Nhật đồn trú của Quốc Dân Đảng (Tưởng Giới Thạch) khi được đồng minh ủy quyền giải giới quân phiệt Nhật ở Đông Dương năm 1947 để coi đó là cơ sở lịch sử các đảo và biển đông nằm trong đường lưỡi bò là “ bờ cõi” ngày xưa của mình?



    TQ đã bất chấp Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS), ngay cả tháng 11 năm 2002, trong một phiên họp cùng ASEAN, Trung Quốc đã thông qua bản Tuyên bố về ứng xử giữa các bên ở Biển Đông (DOC), vẫn chưa thấy TQ nói gì đến đường lưỡi bò chín khúc này, chỉ vài năm trở lại đây, khi nền kinh tế phình to khát năng lượng TQ mới quan tâm đến tài nguyên dầu khí trầm tích dưới biển Đông thì đường “chín khúc” có hình cái lưỡi (con bò điên) ấy mới chào đời. Và như một tay anh chị ít học nhưng tiền bạc rủng rĩnh quen thói côn đồ hành hiệp, sau hai lần cướp Hoàng Sa và một phần Trường Sa trên Biển Đông từ Việt Nam, không có đối thủ, thì hôm nay trong tình hình chính trị, kinh tế thế giới có chiều hướng bi quan hơn trước càng thuận lợi cho Trung Quốc tiến hành thực hiện tham vọng biến biển đông thành ao nhà để độc quyền khai thác năng lượng và thâu tóm các hải đảo làm chốt tiền tiêu cho chiến lược riêng mình thì không là điều khó hiểu.



    Bản đồ biển đông và đường lưỡi bò do TQ tự vẽ



    Với Philippines, trước đó, sau khi lời qua tiếng lại phản đối TQ xâm phạm lảnh hải dù Mỹ đã phái chiến hạm USS Chung Hoon đến tập trận cùng hải quân Phi và hiện nay hàng không mẫu hạm USS George Washington đang tuần tra trên biển Đông với nhiệm vụ là đảm bảo an ninh và ổn định phía tây Thái Bình Dương (biển đông) nhưng chừng này cũng chưa đủ cho “đại hán” hạ giọng.



    Hình như những dữ liệu cô đọng đậm đặc của trung ương tình báo sở TQ cập nhật về tình hình thế giới đặt lên bàn nghị sự cơ yếu của các chiến lược gia TQ đủ để họ nhận định rằng khi mà tTheo phân tích của CBO) nợ công của Mỹ sẽ đạt xấp xỉ 70% GDP vào cuối năm 2011, mức cao nhất kể từ sau chiến tranh thế giới thứ 2. buộc các nhà lập pháp của Mỹ phải tìm mọi cách để cắt giảm thâm hụt và hướng đến việc cắt giảm ngân sách quốc phòng với đề xuất cao hơn so với dự định ban đầu của Tổng thống Obama ở mức 800 tỷ USD thậm chí lên tới 1000 tỷ USD trong 10 năm tới. Trước mắt, Nhà Trắng được yêu cầu phải cắt giảm chi phí quốc phòng gồm các chương trình đầu tư vũ khí và tăng quân để ngăn chặn nguy cơ ngân sách quốc phòng bị thâm hụt trầm trọng hơn.Theo đó, kế hoạch thắt chặt chi tiêu này bắt đầu bằng việc giảm 47.000 binh lính vào năm 2015, nhiều đề xuất tốn kém khác bị loại bỏ do vượt quá ngân sách như, kế hoạch tăng cường 573 tàu đổ bộ cho Hải quân Mỹ trị giá 14 tỷ USD, hệ thống tên lửa đất đối không Slamraam, bệ phóng tên lửa tự động NLOS-LS và dự án máy bay chiến đấu tàng hình F-35.



    Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cho biết, chi phí cho chiến tranh hải ngoại củng buộc phải giảm sớm hơn kế hoạch, chủ yếu là ở Iraq và Afghanistan. Cuối năm nay quân đội Mỹ sẽ rút khỏi Iraq, và từ tháng 7/2011 quân đội Mỹ sẽ giảm dần số quân ở Afghanistan. Và ngay cả động tác can thiệp quân sự gần đây nhất ở Libya, Mỹ cũng phải bấm bụng từ bỏ vai trò lãnh đạo NATO và lùi lại phía sau (Mỹ luôn lãnh đạo trong quá khứ) để yểm trợ, và khi lưỡng viện Mỹ cùng “tằng hắng”, tổng thống Obama cũng phải rút hết máy bay về, chỉ duy trì phi cơ không thám. Rõ ràng chính phủ lẩn chính trường nước Mỹ hiện nay trước nền kinh tế suy thoái chưa có lối thoát và bên thềm cuộc bầu cử tổng thống nhiệm kỳ mới, không thể xem thường những biểu ngữ từ người dân mang lời cảnh báo: “một viên đạn = chục trứng và ổ sandwich Do đó, các nhà lãnh đạo TQ có một nhận định: Sức mạnh quân đội và hải quân Mỹ là đáng gờm vẫn nguyên giá trị, nhưng chính phủ Mỹ, tòa Bạch Ốc không còn đủ “năng lượng” để bơm cho Ngũ giác Đài mang sức mạnh ấy đi khắp năm châu bốn biển khoa trương quảng cáo thị uy như trước; Vì thế tham vọng “Biển Đông” của TQ nếu khéo léo dàn xếp không ảnh hưởng to lớn đến quyền lợi thiết thực của USA thì chưa chắc Mỹ “thọc gậy bánh xe” mà mục tiêu ban đầu,trước mắt của TQ là giàn khoan “Hải dương 981” phải an toàn đến đúng nơi mong muốn, tiếp theo là yêu sách đường lưỡi bò và các nhóm hải đảo; còn hải lộ quốc tế thông thương nhạy cảm trên biển Đông, TQ không đề cập, coi như bỏ ngỏ.



    Mới đây như đáp trả lời ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton trong tuyên bố: “Mỹ có quyền lợi hàng hải mật thiết tại biển đông”, một quan chức cao cấp của quân đội Trung Quốc nói: tự do lưu thông chưa bao giờ gặp trở ngại trong vùng biển đông. Ông Wang Hanling, chuyên gia luật biển của Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc lập lại: Trung Quốc chưa bao giờ can thiệp vào các hoạt động bình thường của bất kỳ tàu nào đi qua Nam Hải (biển đông) hay bất kỳ máy bay nào bay qua vùng này, nhất là các tàu và máy bay thương mại. Đây có phải là lời trấn an cho phía Mỹ và thế giới? sau lời tuyên bố ngạo mạn nói trên.



    Như ván bài “xì Phé” (xì tố) quân tẩy còn úp mặt nhưng người chơi có thể dự đoán được qua nước đi, hành động tập trận và hăm dọa nói trên, TQ như kẻ đang ưu tiên cầm bài “tố” một ván “thấu cáy” để nắm thóp, nắn gân đối phương yếu bóng vía chùn tay bỏ cuộc càng nhiều, càng sớm, càng tốt trong ván bài “biển Đông”. TQ và Philippines là thế, còn TQ với Việt Nam thì sao?



    Không giống lãnh thổ như hải đảo Philippines, VN và TQ có cùng biên giới “sông biển đất trời” vì vậy tranh chấp biên cương cũng bao la phức tạp hơn. Không thấy phổ biến, nhưng dự đoán gần như chắc chắn vị trí giàn khoan “Hải dương 981” của TQ sẽ cố định ở phía dưới Tọa độ: 8°38′ Bắc – 111°55′ Đông ngang vĩ độ Cà Mau, nằm trên vùng chồng lấn ba nước Việt Nam, Brunei, Malaysia, bên rìa các vỉa dầu khí trù phú mà vương quốc Brunei đang khai thác (đại hán chủ định ăn ké cho giảm chi phí thăm dò).



    TQ muốn tận dụng lợi thế giàn khoan dầu thế hệ mới, chuyên trị vùng nước sâu có bề đáy gập ghềnh ở biển đông, nó đứng vững trên 3000m chiều sâu nước và khoan giếng 12.000m. Có điều, vị trí này không xa quần đảo Trường Sa là mấy. Trong số 140 đảo, có khoảng 100 đảo nổi có diện tích đáng kể thì Việt Nam sở hữu nhiều nhất (25) số còn lại do TQ, Đài Loan và Philippines chiếm đóng. Đáng kể là đảo Trường Sa Lớn (sau đảo Ba Bình, Đài Loan chiếm giử) diện tích khoảng 0.2km vuông, mà VN đang xây dựng làm đơn vị hành chánh cấp huyện (cả tháng qua nhà nước và báo chí VN kêu gọi người dân và công ty xí nghiệp đóng góp mua đá từ đất liền mang ra xây dựng cũng cố phòng thủ trường sa?). Tại đây VN đã và đang xây dựng một đường băng dã chiến, cảng cá và đơn vị yểm trợ tiền tiêu hải quân. Đáng chú ý là Trường Sa lớn này cách sân bay và cảng Cam Ranh VN khoảng 450 km đường chim bay, cách điểm cực nam đảo Hải Nam TQ khoảng 1200 km. Điều này có nghĩa là phi cơ chiến đấu VN từ Cam Ranh bay ra Trường Sa có thể quay về, nhưng TQ bay từ đảo Hải Nam xuống nếu không được tiếp tế nhiên liệu trên không thì không thể bay về, mà nếu có điểm tiếp tế trên không cũng phức tạp vì phải hộ tống bảo vệ phi cơ chuyên chở nhiên liệu và chống lại phi cơ đối phương phục kích trên không, vì vậy TQ nỗ lực hoàn tất tàu sân bay phế thải “Thi Lang” để hy vọng khắc phục nhược điểm này.



    Dưới mắt các nhà chiến lược quân sự TQ, Trường Sa Lớn của VN là cái gai rất khó chịu, cần phải dọn sạch nó hoặc thay đổi chủ. Việc này không khó lắm với khả năng quân sự của TQ nhưng cho gọn như Hoàng Sa và một phần Trường Sa trước kia, không gây nên di lụy, đó mới là cân nhắc thiệt hơn của TQ trong thời điểm này.



    (Huyện đảo Trường Sa Lớn của VN - Ảnh: Đỗ Hùng)



    Trung Quốc tập trận áp sát biên giới VN không hẳn là chuẩn bị chiến tranh, dưới mắt các chiến lược gia châu Á. Không giống như năm 1979 (TQ tấn công các tỉnh biên giới Bắc VN) khi đại quân VN tràn ngập Campuchia, không hẹn nhưng cùng gặp nhau ở một quan niệm, công luận thế giới đánh đồng: VN tấn công xứ chùa tháp không thông qua LHQ, Trung Quốc tấn công VN để giảm áp có thể chấp nhận được. Hiện nay điều kiện cần đó không có cho TQ. Khi trên đà phát triển mà sức đẩy nền kinh tế phụ thuộc rất nhiều nguồn lực đa phương bên ngoài thì một hành động phiêu lưu quân sự thiếu tính toán thiệt hơn sẽ chịu nhiều tổn thất to lớn chưa tiên liệu về ngoại giao kinh tế và chính trị với quốc tế, nhất là niềm tin với các nước Châu Á, chưa nói tới hậu quả chiến tranh dù thắng hay thua thì người sức trán cũng có kẻ u đầu, hơn 40.000 tử sĩ TQ ở chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979 bia mộ còn sờ sờ ra đó. Vì vậy nếu dự kiến chiến tranh tổng lực hải lục không quân với VN nếu có, có lẽ nó thuộc thì tương lai chứ không thể là gần.



    Có những quan niệm cao hơn, xa hơn, cho một TQ khát vọng bành trướng ra toàn vùng Đông nam hoặc châu Á, nhưng nếu cẩn trọng đối chiếu thì điều này khó có thể hiện thực dù rằng cộng đồng Hoa Kiều lưu cư trong các quốc gia toàn vùng rất lớn nhưng không thể là tác nhân hay động lực hoặc chổ dựa làm đầu cầu chiến lược, bởi chưa bao giờ tinh thần chủ nghĩa dân tộc của các quốc gia độc lập trên thế giới dâng cao như lúc này. Liên bang CS Nga tan rã với 15 nước SNG tách ra độc lập. Mỹ và NATO đang cố rút chân ra khỏi vũng lầy nhầy nhụa Iraq và Afghanistan. Không một bước chân quân viễn chinh nào muốn bước vào Libya hay Syria. Chế độ chiếm hữu thực dân, thuộc địa không thể sống lại từ đầu thế kỷ này khi truyền thông đa phương tiện kéo thế giới gần lại dưới một mái nhà. Do đó, dù TQ có bò lên được nền kinh tế hàng đầu thế giới thì 100 Tần Thủy Hoàng có tái sinh cũng chẳng thể nào gom thiên hạ (Châu Á hay Thế Giới) về một mối như khát vọng “huyển hoặc” của đại hán. Tây Tạng còn đó, nuốt vào nhưng còn nằm khò khè nơi cuống họng, hơn nữa thế kỷ cố táp Đài Loan nhưng cứ nghe tiếng răng lốp cốp chứ có táp được đâu?.



    Giàn khoan “Hải dương 981” (ảnh: China.org.cn)



    Hiện nay trong tầm tay TQ là Biển Đông, nhưng muốn có nó đề an toàn định vị cho giàn khoan Hải Dương 981 hoạt động mà không vướng bận con mắt đáng ghét từ Trường Sa Lớn của VN gần đó thì có thể lý tưởng nhất cho TQ là một cuộc “ Chính biến” hay “Binh biến” trong lòng đảng CSVN hoặc xã hội chính trị VN, giống như tình hình bạo loạn bất ổn ở Libya hay Syria. Khi mà trong lòng dân tộc VN còn đó những hận thù tiềm ẩn do ý thức hệ Nam Bắc chưa hóa giải, lòng người ly tán bởi độc tài, tham ô,cường quyền bạo ngược thì một mồi lửa dân chủ tự do đúng lúc khởi đi từ nhân dân sẽ bùng lên bao phủ lấy đảng CSVN. Và một khi đảng độc tài quyền lực phải căng sức dùng công cụ quân đội, an ninh,sức mạnh của quốc gia bảo vệ chính thân thể mình thì phải hở sườn là tất yếu, như một cơ thể khi lên sốt cao độ não bộ sẽ hoàn toàn liệt kháng và lúc ấy có lẽ là cơ hội tốt nhất, với một lý do vụn vặt gây hấn nào đó Trung Quốc với chỉ một nửa các hạm đội hải quân của mình, một cuộc dọn bãi cấp tập như bão táp bằng tên lửa hành trình tầm trung và đại pháo, sau đó là một cuộc đổ bộ thủy binh sẽ không khó lắm để TQ đổi chủ Trường Sa như quá khứ trận hải chiến Hoàng Sa, trong khi dư luận thế giới đang tập trung vào điểm nóng nội địa VN. Nếu thực tế điều này xảy ra thì đây có lẽ là kịch bản hãi hùng cho đảng CS,và bất hạnh cho dân tộc VN khi trực diện đối mặt thù trong giặc ngoài.



    Trong góc khuất đó của bộ chính trị CSVN, đôi khi – nếu dự đoán không lầm – đây lại là tử huyệt mà CSVN sợ nhất. Nếu Tình báo Sở TQ nhúng tay khuynh đảo nội tình nhà nước, chế độ CSVN, mặc cho nhân dân công luận trong, ngoài nước chê cười những động thái nhún nhường nhịn nhục tới dưới mức nhục nhã, CSVN cứ phải cố ngậm bồ hòn làm ngọt cố chịu đấm ăn xôi để cầu cạnh sự an toàn từ TQ để tồn tại – bởi hơn ai hết, CSVN biết rất rõ cái CNXH/CSVN không còn là chất keo kết dính với TQ vì thực trạng hiện nay TQ gần như chỉ còn cái khung sườn gọi là CS còn tất cả là tư bản nguyên hình. TQ không thể duy trì mãi một thể chế khắc nghiệt độc tài toàn trị quá nhiều tương phản bên cạnh một Ma Cao và Hồng Kông tự trị, tự do, thông thoáng như phương tây, một Đài Loan tự hào tự do dân chủ chưa thần phục lục địa và cái tư tưởng đang phổ thông “mèo đen hay trắng không quan trọng, miễn bắt được chuột” thì chắc không xa TQ không thể là một trong 5 nước Cộng Sản thiểu số còn sót lại của hơn 200 quốc gia tự do dân chủ trên thế giới và vì vậy bất cứ lúc nào TQ thấy cần cũng có thể dũ bỏ cái bảng hiệu 16 chữ vàng và 4 tốt với VN khi cần thiết mà không đắn đo, nhất là hiện nay Việt Nam như con kỳ đà cãn mũi TQ trên biển Đông. Không biết có phải vì vậy hay không mà mới đây người ta tự hỏi, có những thay đổi bất thường trong bộ chính trị đảng CSVN như tướng Nguyễn Chí Vịnh Ủ/V TW/ đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng , Tổng Cục trưởng Tổng Cục 2, đầy quyền lực được đánh giá sẽ là Bộ Trưởng Quốc Phòng, nhưng không biết có phải vì những tuyên bố như: “….Việt Nam chủ trương không quốc tế hóa vấn đề biển Đông mà giải quyết vấn đề biển Đông với những nước có liên quan trực tiếp như Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, và….Chúng ta không lôi kéo nước khác vào cùng đàm phán hay làm trọng tài….hay ca ngợi “…..Bộ trưởng QP/TQ Lương Quang Liệt phát biểu tại Shangri-La rất tầm cỡ, rất hòa hiếu, thiện chí. Chúng ta chờ những hành động cụ thể thể hiện thiện chí đó…” – Có vẻ hơi nặng mùi thân TQ quá chăng? mà cuối cùng tướng Vịnh không có chân trong bộ CT và chìm lỉm mất tăm, rồi tướng Bộ trưởng CA Lê Hồng Anh vào ngồi thường trực ban bí thư/bộ CT thay bằng một tướng vô danh tiểu tốt Trần Đại Quang và điều động một loạt 4 tướng CA khác về làm bí thư đảng ở các tỉnh thành quan trọng?



    Tóm lại, Trường Sa VN, khúc ruột ngàn dặm khơi của cha ông hiện nay như chỉ mành treo chuông, ngàn cân trên sợi tóc. Qua các lời tuyên bố trịch thượng của “đại hán” nó ẩn dụ ví như ván bài “xì phé” nói trên mà giờ đây TQ không cần dấu dím đã lật ngửa quân bài cho Philippines và Việt Nam thấy như đe dọa thách thức.



    Philippines do có hiệp ước liên minh phòng thủ hổ tương với Mỹ nên Tổng Thống Phi không ngần ngại tuyên bố chắc nịch: “Thông điệp của chúng ta gửi cho thế giới rất rõ ràng. Cái gì của chúng ta là của chúng ta: đặt chân lên Recto Bank (một đảo của philippines ở biển đông) không khác gì đặt chân lên đại lộ Recto thủ đô Philippines và chính quyền Manila sẽ không cho phép các quốc gia khác áp đặt ý muốn chủ quyền của mình lên lãnh thổ của Philippines.”. Và Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton tuyên bố Hoa Kỳ cam kết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của philippines như hiệp ước song phương đã có giữa hai nước.



    Còn VN thì sao? Sau những xung đột căng thẳng trên biển Đông, Hồ Xuân Sơn, Thứ trưởng ngoại giao CSVN Nhận chỉ thị của Đảng và nước CSVN sang Bắc Kinh họp với Đới Bình Quốc, Ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc hôm 25 tháng 6 để gọi là “giải quyết những bất đồng trên biển”.



    Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ ngoại giao Trung Quốc tiết lộ rằng qua cuộc gặp giữa Hồ Xuân Sơn và Đới Bình Quốc, hai phía Hà Nội và Bắc Kinh đã thống nhất giải quyết các tranh chấp thông qua một “Đồng Thuận Chung” trong hiệp thương hữu nghị. Hồng Lỗi còn tuyên bố rằng: “Bắc Kinh hy vọng là phía nhà nước CSVN sẽ thực hiện những đồng thuận chung này”. Câu hỏi đặt ra là “đồng thuận chung” gì, nội dung ra sao…?



    Cho đến nay phía Đảng và nhà nước VN đã không có bất cứ tiếng nói nào để giải thích về điều mà Trung Quốc gọi là đồng thuận chung. Ngay cả việc 18 trí thức Việt Nam như Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh… viết thư yêu cầu Hồ Xuân Sơn giải thích rỏ về nội dung cuộc họp này và những điều mà phía Đảng và nhà nướcVN thỏa thuận với Bắc Kinh; nhưng Hồ Xuân Sơn và Bộ ngoại giao VN im thin thít không trả lời.



    Trong khi như trên đã thông tin, Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario trong chuyến thăm Trung Quốc mới đây đã yêu cầu Bắc Kinh đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông ra toà án quốc tế của Liên hiệp Quốc chứ dứt khoát không đàm phán song phương cùng TQ. (Trung Quốc cũng biết là họ rất yếu về pháp lý không thể nào thắng trong bàn hội nghị quốc tế đa phương và nếu để diển ra thì sẽ bất lợi hoàn toàn nên cương quyết bác bỏ) Và ngoại trưởng Phi sau cuộc họp đã như “ruột để ngoài da” công bố chi tiết cuộc họp cho quốc tế và nhân dân mình biết. Ngược lại thứ trưởng Hồ Xuân Sơn, bộ Ngoại Giao, nhà nước và Đảng CSVN thì cố tình dấu nhẹm như “ mèo dấu c..t ” nội dung cuộc họp song phương có sự “Đồng Thuận” với Trung Quốc về Biển Đông!!



    Đồng thuận gì nữa đây? Đã đồng thuận “Công Hàm Ô Nhục Phạm Vạn Đồng ” – Đồng thuận Biên Giới “Phản Bội Tổ Tiên” – Đồng thuận im lặng để mất Hoàng Sa, giờ chắc đồng thuận “Vĩnh Biệt Trường Sa và Biển Đông” nữa chắc??



    Với cặp búa liềm treo lủng lẳng trên đầu dân tộc, chưa bao giờ Việt Nam phải cô đơn chống chọi với TQ để bảo vệ chủ quyền quốc gia như lúc này. Với ASEAN là con số không tròn trịa, ngoài lợi ích kinh tế, không ai tha thiết với quyền lợi một nước CS nằm sát bên mình, tập đoàn dầu khí liên doanh VN và LB Nga (Việt Xô Petro) với nhiều giàn khoan đang khai thác ngoài khơi biển Vũng Tàu cùng chia lợi nhuận dầu khí hơn chục năm qua nhưng từ khi tranh chấp lãnh hải với TQ chưa hề thấy một tàu chiến Nga nào léo hánh vào Biển Đông gọi là đứng về phía VN bảo vệ lợi ích chung hai bên?



    Nói đến điều này không khỏi chạnh lòng hoài niệm về một quá khứ “vàng son” của miền nam VN trong “Hiệp Ước Liên phòng Đông Nam Á” thành lập ngày 8 tháng 9 năm 1954 bao gồm: Mỹ, Anh,Australia, Newzealand và 11 nước ASAEN giống hệt như (SEATO: Southeast Asia Treaty Organization) thập niên 60 tại Đông Nam Á.



    Ngày đó quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc phía nam vĩ tuyến 17 do quân đội VNCH trấn giữ. Xuyên suốt hơn hai mươi năm, biển trời bờ cõi cha ông được bảo vệ chu đáo dưới hiệp ước hỗ tương phòng thủ Đông Nam Á,với lực lượng tiền phương hải quân Đệ thất hạm đội Thái bình dương Mỹ đồn trú cảng Cam Ranh, không một thế lực nào giám tranh chấp, cho đến khi CSVN phá vỡ hiệp ước Paris đánh đổi một phần biên cương phía Bắc lấy vũ khí Trung Quốc tiến đánh trên bộ chiếm đóng miền Nam giúp cho Trung Quốc thảnh thơi tiến xuống Biển Đông đánh chiếm Hoàng Sa trong tay QLVNCH - 1974 và tiếp theo đánh chiếm một phần Trường Sa ngay chính trong tay binh lính CSVN- 1988. Một sự kiện đau thương mà cả dân tộc VN phải nguyền rủa. Và hôm nay, Đảng + nhà nước CSVN tiếp tục trả giá cho những sai lầm cuồng tín trước kia, tiến thoái lưỡng nan trước thách thức TQ trên biển đông để bảo vệ bờ cõi Trường Sa.



    Có bao giờ những người CSVN tự vấn lương tâm: Điều gì hiện hữu trên đất nước VN hiện nay nếu ông Hồ Chí Minh không xua quân vượt vĩ tuyến 17 theo chỉ thị của quốc tế CS? Rất rõ ràng cho bất cứ người VN nào cũng nhìn thấy được: Biên cương phía Bắc không hao hụt vì cầu cạnh vũ khí TQ, Hoàng Sa Trường Sa vẫn nguyên vẹn trong tay QLVNCH, Biển đông vẫn yên bình vì Hải Quân Mỹ vẫn có mặt tại cảng Cam Ranh và tuần tra lãnh hải VN để bảo vệ các căn cứ hải và không quân Mỹ tại VN. Nhưng quan trọng hơn cả là một thế hệ thanh niên VN không phơi thây hy sinh vô nghĩa oan uổng cho một cho một Chủ Nghĩa Cộng Sản khát máu mà giờ đây cả thế giới đang nguyền rũa lên án có tên ông Hồ Chí Minh đang đứng bên cạnh các “ đại đồ tể” Polpot, Mao, Stalin, Lenin trên Đài Kỷ Niệm: Tội Ác Cộng Sản Chống Nhân Loại giữa Washington DC...



    Lịch sử sẽ công bằng trong quang minh chính trực – Cho dù hiện nay mỗi năm CSVN đều kỷ niệm vinh danh cho chiến thắng gọi là “Giải phóng miền nam thống nhất đất nước” ấy, trong lịch sử chiến tranh giữ nước tiền nhân chúng ta đều bảo toàn biên cương hoặc nới rộng cương thổ, chưa bao giờ phải hy sinh bờ cõi cho giặc với bất cứ lý do gì? Những người CSVN phải trả lời trước lịch sử: Chiến thắng ai? mà phải hao hụt máu xương, đất trời biển đảo?? Đế quốc Mỹ xâm lược ư? hãy nhìn Nhật Bản và Hàn Quốc, quân Mỹ còn ăn ngũ tại đó mà nền kinh tế tự do dân chủ gấp ngàn lần Việt Nam?? cả hai đang là chủ nợ của nhà nước CSVN này!



    CSVN có thể bịp bợm lừa gạt một người, một nhóm người, nhưng không thể lừa gạt cả một dân tộc. Cho đến giời phút này CSVN đã lừa gạt hy sinh xương máu nhân dân, đất trời biển đảo cha ông, gần 70 năm đẩy cả dân tộc đi trên con đường XHCN vô định không có thật mà 200 quốc gia thế giới đã từ bỏ tránh xa, để đạt được những gì và cho ai?



    Gần và dễ thấy nhất, hiện nay hầu như tất cả những người Cộng Sản có chức có quyền đều là những tên trọc phú, nhà cao cửa rộng con cháu giòng họ chia nhau các vị trí kinh tế tài chính để lợi dụng chức quyền bòn rút đất đai tài sản nhân dân, họ như say máu vì quyền lợi cá nhân bán rẻ môi trường, an ninh quốc gia, sẵn sàng toa rập bóp nghẹt những tiếng nói cảnh giác phản biện từ hàng loạt những nhân sĩ trí thức yêu nước lo lắng cho bờ cõi cha ông. Những bản án phi công lý trái pháp luật nối đuôi nhau đưa những người từng là đồng chí cộng sản của họ vào vòng lao lý bởi họ không thể chung một chiến hào với quyền lực độc tài chống lại nhân dân.



    Khi một loạt chế độ độc tài tham nhũng Trung Đông Bắc Phi bị nhân dân vùng lên đập tan, nhà cầm quyền CSVN lo sợ cho sự tồn vong của chế độ, gia tăng đàn áp bắt giữ vô tội vạ những người biểu tình yêu nước, những thanh niên sinh viên trẻ cất tiếng nói vì khát vọng tự do nhân quyền công lý cho toàn dân.



    Có thể vì mải mê săn lùng bắt giữ những người bất đồng chính kiến đôi khi nhà cầm quyền CSVN sẽ quên những điều khoản căn bản của HIẾN CHƯƠNG NHÂN QUYỀN LHQ mà mọi quốc gia văn minh dân chủ trên thế giới trong đó có VN là thành viên có nghĩa vụ phải tuân thủ, xin ghi lại như nhắc nhở Việt Nam cũng là một quốc gia văn minh có thừa “LỄ NGHĨA LIÊM SĨ” để hiểu được:



    ĐIỀU 1: Tất cả mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền. Mọi con người đều được tạo hoá ban cho lý trí và lương tâm và cần phải đối xử với nhau trong tình bằng hữu.



    ĐIỀU 5: Không ai bị tra tấn hay bị đối xử, xử phạt một cách tàn bạo, vô nhân đạo hay hạ thấp nhân phẩm



    ĐIỀU 9: Không ai bị bắt, giam giữ hay đày đi nơi khác một cách độc đoán.



    ĐIỀU 11: Mọi người, nếu bị quy tội hình sự, đều có quyền được coi là vô tội cho đến khi một toà án công khai, nơi người đó đã có được tất cả những đảm bảo cần thiết để bào chữa cho mình, chứng minh được tội trạng của người đó dựa trên cơ sở luật pháp.



    ĐIỀU 12: Không ai bị can thiệp một cách độc đoán đối với cuộc sống riêng tư, gia đình, nơi ở hay thư tín của cá nhân người đó cũng như không bị xâm phạm tới danh dự và uy tín. Mọi người đều được pháp luật bảo vệ chống lại những hành vi can thiệp hoặc xâm phạm như vậy.



    ĐIỀU 19: Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bầy tỏ quan điểm; kể cả tự do bảo lưu ý kiến không phụ thuộc vào bất cứ sự can thiệp nào, cũng như tự do tìm kiếm, thu nhận, tryền bá thông tin và ý kiến bằng bất cứ phương tiện thông tin đại chúng nào và không giới hạn về biên giới.



    ĐIỀU 30: Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này.



    Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948

    Hoàng Thanh Trúc (danlambao)





    --

    http://www.dangnguoivietyeunguoiviet.org/

    https://sites.google.com/site/tochucnguoivietyeunguoiviet/
  3. CÁCH MẠNG HOA SEN

    Mau mau đứng dậy đồng bào ơi!
    Cách Mạng Hoa Sen sắp tới nơi.
    Đuổi bọn Tàu phù chuồn tán loạn,
    Xua quân Việt cộng chạy tơi bời.
    Bởi thầy xâm lược đè trò nó,
    Nên lũ vong nô bán nước tôi.
    Noi gót Bắc phi giành lẽ sống,
    Gương cho con cháu mãi muôn đời.

    Uyên Trang
    March 3rd 11
  4. Trang chủ > Bình Luận, Công lý và Sự thật, Tin Việt Nam >

    Cách mạng tháng Tám và ngày 02/09/1945: Đảng CS Việt Nam hãy trả lại sự thật cho lịch sử!

    Cách mạng tháng Tám và ngày 02/09/1945: Đảng CS Việt Nam hãy trả lại sự thật cho lịch sử!
    01.09.2011

    Trước Phủ toàn quyền Đông Dương tháng 8/1945 – Ảnh: Tư liệu
    LTCG (01.09.2011)

    Nhạc sĩ Tô Hải, một nhân chứng (hiện còn sống ở Việt Nam) của những ngày tháng Tám 1945 sôi sục và sự kiện Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời vào ngày 2/09/1945
    Ông đã viết ra những điều mắt thấy tai nghe về sự kiện lịch sử và đòi hỏi các nhà viết sử phải công tâm sửa lại, trả lại cho công luận sự thật những trang đã và đang bị Đảng CS Việt Nam bóp méo, xuyên tạc.
    Dưới đây là một trong các bài viết của ông về ký ức của quá khứ, theo tôi, chúng ta nên xem như một tư liệu quý – không chỉ cho các nhà viết sử mà còn cho tất cả những ai quan tâm đến lịch sử của đất nước, nhưng đã phải sống trong sự dối trá.
    ***
    Không có chuyện cướp chính quyền từ tay Pháp-Nhật
    Tô Hải
    1- Việt Minh có thực sự “cướp chính quyền” trong tay giặc Pháp và giặc Nhật hay không?
    2- Từ 9 tháng 3 đến 19/8/45 nước Việt Nam không có chính quyền nào?
    Và từ đó đặt ra vấn đề:
    a) – Cuộc cướp chính quyền từ trong tay Nhật, Pháp không hề có, mà đơn giản chỉ là một cuộc lật đổ một chính quyền còn non trẻ: Chính phủ Trần trọng Kim với những nhân vật nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước.
    126 ngày nắm giữ một chính quyền của một đất nước hoang tàn, chết đói đầy đường, không một đồng trong ngân quỹ, 95% người dân không biết chữ., được thế giới công nhận và sau này đa số vẫn được mời vào “Chính phủ liên hiệp”… Vậy vì sao mà nhà nước Cộng sản Việt Namn phải “lờ tịt” cái Sự Thật đó đi?
    b) – Có phải chính những người như bọn tớ, tay cầm cờ vàng ba sọc đỏ, miệng hát “Này thanh niên ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng”, kéo nhau đi biểu tình ủng hộ chính phủ Trần trọng Kim đã “quáng gà cách mạng” nên giữa chừng a-dua, khi thấy người ta trương lên lá cờ đỏ sao vàng to tướng và phát cho chúng tớ những lá cờ đỏ nhỏ bằng cái quạt mo là những người đã được “Đảng giáo dục” và “đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống” để thực hiện nghị quyết của Đại Hội Quốc Dân (?) họp ở Tân Trào?
    Không! Hoàn toàn không!
    Chúng tớ, lúc ấy, dù bất cứ ai, bất cứ tổ chức nào, đã đưa ra đường lối chống Pháp, đã hứa hẹn Độc Lâp-Tự Do cho đất nước, đều sẵn sang đi theo!
    Đến cựu Hoàng Bảo Đại cũng còn tuyên bố “Làm dân một nước tự do còn hơn là làm vua một nước nô lệ!” nữa là!
    Hơn thế nữa, bọn thanh niên “hăng máu vịt” chúng tớ, lúc ấy cũng như Việt Minh ở chiến khu về, có quái gì mà phải lo. Ai cũng biết thừa đi là “Cướp chính quyền phen này sẽ chẳng có đổ máu vì Nhật đã đầu hàng vô điều kiện, Pháp vẫn chưa ra khỏi các trại giam chờ ngày trao trả cho quân đồng minh! Ai cũng biết chắc là sẽ chẳng có súng nổ, máu trào… chứ cứ như cách mạng Pháp, cách mạng Nga thì… sức mấy mà mặc com-lê, cà-vạt đàng hoàng, tay không mà dám đi “Cướp”chính quyền trong tay Nhật-Pháp cơ chứ!
    Mọi “mâm cỗ độc lập tự do” đã có chính phủ Trần Trọng Kim dọn sẵn, kể cả hàng loạt cuộc mít tinh, biểu tình suốt từ ngày Nhật đầu hàng vô điều kiện cho đến ngày 19 tháng 8…, tất cả các hoạt động thanh niên tiền tuyến, thanh niên khất thực, phụ nữ, nhi đồng, công chức… đều được “tự giác” tổ chức bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, suốt 126 ngày….
    Việt Minh với cái tên chẳng hề cộng sản, đệ tam, đệ tứ, đệ ngũ gì, có cái “tài”, theo tớ, duy nhất là, khi vào tiệc thì cầm cốc đứng lên hô to: “Nào! Mời các bạn cầm đũa!”. Cứ làm như bữa tiệc ấy là chính mình bỏ tiền ra chiêu đãi toàn dân vậy!
    “Cuộc cách mang duy nhất nhân văn” (?), “duy nhất không đổ máu” do “Đảng ta lãnh đạo” mà ông Nguyễn Quyết nói lắp bắp trên thềm Nhà Hát Lớn Hà Nội đúng ngày 19/8/2010 vừa qua, nó vừa lẩm cẩm lại vừa làm những nhân chứng như tớ, nếu còn sống, phải… thương cho sự mất trí nhớ của ông về định nghĩa thế nào là cách mạng, là đảo chính, thế nào là nhân văn (?).
    Chẳng lẽ không nhân văn thì ông huy động toàn dân dùng gậy gộc, dáo.mác “giết, giết hết bàn tay không ngơi nghỉ”, lao vào các trại lính Nhật lúc đó đã án binh bất động từ cả 3 tháng trời, chờ quân đồng minh vào giải giới hay sao? Hay là bắt toàn bộ cái “chính phủ bù nhìn Trần Trọng Kim”, các ông Phan kế Toại, Hoàng Xuân Hãn, Phan Anh… đi học tập cải tạo như hồi 1975 ở miền Nam?
    Nói trắng ra rằng, dân Việt Nam chẳng hề biết đến cái sự lãnh đạo tài tình nào của Đảng Cộng Sản trước cái ngày 19 tháng 8 năm 1945 ấy! Vả lại lúc đó Đảng các ông có mấy người? Làm sao chỉ có gần 60 chục mống (trong đó có cả ông anh họ tớ, Tô Kim Châu, Ban Bình Dân Học Vụ cùng Nguyễn Hữu Đang, không hề là Đảng viên CS, sau này ông Châu bỏ vô Nam, làm cái gì đó ở toà án quân sự VNCH, nên đi học tập “có” 11 năm!) đi họp ở Tân Trào về mà động viên được cả triệu người, đủ mọi thành phần từ Bắc vô Nam, đứng lên đòi Độc Lập Tự Do kia chứ!
    Chẳng qua là khổ quá, đói quá, nhục quá mà bất cứ tổ chức nào dám đứng ra điều khiển đất nước đang có nguy cơ rơi vào tình trạng vô chính phủ, chúng tôi, những người nông dân sắp chết đói, những người tiểu tư sản, trí thức biêt tủi nhục, đều ủng hộ.
    Và lớp trẻ chúng tớ, ủng hộ vô điều kiện chính phủ Trần Trọng Kim.
    Chúng tớ “hoạt động cách mạng” từ đấy, một thành tích “cách mạng tiền khởi nghĩa” mà sau này nhiều, rất nhiều kẻ cơ hội đã kê khai là “hoạt động cách mạng tiền khởi nghĩa” để hưởng nhiều bổng lộc, lợi quyền. Một sự “đánh tráo” mà kẻ đánh tráo và người bị lừa đều… vui vẻ cả vì… tất cả đều công nhận sự đánh tráo để cùng có lợi… Số người tiền khởi nghĩa càng đông càng chứng tỏ “quần chúng đi theo đảng” thật sự hùng hậu, thừa sức “Cướp” chính quyền từ tay quân Nhật- Pháp!
    Chính phủ của Thủ tướng Trần Trọng Kim – Ảnh: Tư liệu

    Còn cái chuyện “giọn cỗ mời ông xơi” của chính phủ Trần Trọng Kim thì… coi như không có trong lịch sử! Có một thời người ta còn gọi là “chính phủ bù nhìn Trần Trọng Kim”. Tuy nhiên bù nhìn cho ai thì mãi sau này nó vẫn bị… bỏ ngỏ! Còn tớ và nhiều bạn bè đương thời của tớ thì đã có kết luận rất sớm là… bù nhìn cho… các ông cộng sản chứ còn ai nữa!!”
    Tớ đã đưa ra những dẫn chứng trích trong các trang hồi ký của các ông Trần Trọng Kim, Vũ Đình Hoè… đặc biệt nhấn mạnh đến vụ tướng Yamamoto muốn trao vũ khí cho chính phủ Trần Trọng Kim để các ông ấy chống lại Việt Minh… Nhưng các ông đã cự tuyệt thẳng thừng vì “nhiệm vụ tước vũ khí quân đội Nhật là của Quân Đội Đồng Minh”. Hơn nữa các ông ấy “không muốn dân Việt Nam lại phải dùng vũ khí chống lại nhau”.
    Tóm lại, theo tớ, 19 tháng 8 năm 45 nếu tớ là nhà viết sử có lương tâm tớ sẽ viết hẳn một chương: Chính phủ Trần Trọng Kim và cuộc đảo chính ngày 19/08/1945. Tiếp theo đó là những trang bi tráng nhất về lịch sử dân tộc Việt Nam sau cuộc Đảo Chính này, vì:
    - Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc đã bắt đầu bị đổi màu từ đây.
    - Máu đổ xương rơi cũng bắt đầu từ đây.
    - Hầu hết những ai không chịu đổi màu đã, hoặc bị thủ tiêu hoặc “tìm đường cứu nước” bằng một hướng đi khác để trở thành “kẻ thù của nhân dân” hoặc đơn giản hơn chỉ để sống và làm việc bằng trái tim và khối óc của chính mình. Một vài người đã mang theo nỗi oan ức xuống tuyền đài thậm chí có người phải tự sát với lời trăn trối để đời “Lịch sử sẽ phán xét cho tôi” (Nguyễn Tường Tam).
    - Những ai còn lại đành cam chịu kiếp sống sợ, sống hèn chờ đợi, hy vọng vào một ngày được thực sự Tự do, Độc lập…
    Trong cùng thời diểm đó, có biết bao nước thuộc địa khác trên khắp thế giới đã chẳng phải “thề phanh thây, uống máu quân thù….” cũng độc lập tự do… mà có một thời gian dài người ta “tuyên giáo” chúng ta là “Độc Lập… giả hiệu”! Cho đến hôm nay, cho đến bao giờ, bao giờ, nước ta mới đuổi kịp các “nước độc lập giả hiệu” như Ấn Độ, Indonesia, Singapore, Thái lan…. nhỉ?
    Tóm lại, là một nhân chứng đã sống và “hoạt động cách mạng quáng gà” rồi “cách mạng câm-điếc” suốt 65 năm, qua 3 chế độ “Quân chủ lập hiến Trần Trọng Kim”, “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà” và “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, bây giờ sắp giã từ cõi đời này, tớ thấy có nhiệm vụ phải nói lên những gì mà lớp trẻ, kể cả các Nhà lãnh đạo trẻ, những trí thức trẻ (đối với tớ cứ từ 60 trở xuống đều coi là trẻ cả) và đặc biệt các nhà viết sử trẻ nên đào sâu, tìm hiểu về cái thời gian lịch sử bị xuyên tạc cố ý này…
    Chỉ tiếc rằng: Những điều tớ kể lại chỉ nằm ở trên cái blog cỏn con của tớ, chẳng có ai hưởng ứng vì: Đa số nhân chứng sống như tớ, kẻ đã qua đời, kẻ còn sống thì đã lẩn thẩn, kẻ thì…. vừa ngu vừa… hèn, cho nên có cho ăn “cháo gan cóc tía” cũng chẳng dám nói lên cái thời tay cầm cờ vàng ba sọc đỏ, miệng hát “Này thanh niên ơi…” dưới bàn tay bắt nhịp của chính Khâm sai đại thần Phan Kế Toại (sau này Hồ Chí Minh mời làm Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Nội vụ của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà giai đoạn 1955-1961)!
    Cờ Việt Nam màu vàng ba sọc đỏ hay là cờ quẻ ly của Chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim (có từ 9/03/1945 đến 22/08/1945)

    Cho nên, cứ mỗi lần 19 tháng 8 và 2/9, tớ luôn chịu khó theo dõi xem lịch sử có được “bổ sung” thêm điều gì đúng như tớ mong đợi không.
    Thì đây:
    1- Ngày 13 tháng 7 vừa qua, giáo sư Philippe Devilliers 90 tuổi, cựu phóng viên tờ “Le Monde”có mặt tại Việt Nam năm 1945 đã trao tặng cho cá nhân giáo sư Phan Huy Lê 203 tấm ảnh, trong đó chắc chắn có nhiều “tấm ảnh lịch sử”. Cụ thể, theo báo “Tuổi Trẻ” ngày 19/8/2010 là tấm ảnh chụp cuộc biểu tình của “Tổng Hội Công Chức” ngày 7 tháng 8/1945 ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim mà tớ cũng có mặt và hò hét đến khản cổ “Việt Nam Độc Lập muôn năm!”, “Đả đảo phát xít Nhật!”.
    Mong rằng tất cả những tấm ảnh của “cá nhân tặng cá nhân” đó sớm được công bố, đặc biệt là những tấm ảnh nào khẳng định được chính phủ Trần Trọng Kim là có thật. Tớ tin rằng, một nhà sử học đã dám công bố “Anh hùng Lê văn Tám là chuyện bịa đặt” (do Bộ Trưởng bộ Tuyên Truyền Trần Huy Liệu trối trăn lại), lại không dám lấp đầy cái “lỗ hổng lịch sử” này bằng những tấm ảnh mà có lẽ Devilliers không muốn trao cho Chính quyền vì sợ nó sẽ vô tác dụng khi bị xếp xó hoặc bị thủ tiêu vì một lý do chính trị nào đó?
    2 – Lần đầu tiên,VTV1 đã có bài “Kể chuyện dân Hà Nội đã nổi dậy cướp chính quyền” Chỉ có một câu mà tớ chú ý vì nó được phát ra từ cái loa đắc lực nhất của Ban Tuyên Giáo. Đó là: công khai xác nhận có chuyện trao chính quyền cho cách mạng của đốc lý Trần văn Lai (tớ đã quên béng ông này, nhờ VTV1 mà tớ nhớ lại: Ông chính là người mở đầu buổi mít-tinh hoan nghênh ngày ra mắt của Tổng Hội Công Chức ngày 7/8/45 của chính phủ “bù nhìn” (không có tên và nói rõ bù nhìn của ai?).
    3 – Đúng ngày 19/8/2010, báo “Nhân Dân” và VTV1 có đưa tin về “cuộc giao lưu gặp gỡ giữa các “nhân chứng sống” của cách mạng tháng 8/45 hào hùng”. Nhiều nhân vật tớ quá quen, quá biết, dù chỉ hơn tớ vài ba tuổi… Trong số các vị được mời đến đã quá lẩn thẩn, nói năng lắp bắp, câu trước ngược với câu sau… thậm chí nhầm luôn cả ngày tháng… Tớ có chú ý đến nhân vật Lê Trọng Nghĩa, đã quá già để nói gì nhưng được giới thiệu là thành viên đoàn đàm phán với “chính phủ bù nhìn của phát xít Nhật”!
    Chỉ có mấy điều “mới lạ” đó, lần đầu tiên trong cuộc đời muộn màng làm blogger, tớ thấy khoái chí nói với bà xã :
    - Đấy! đấy! bài trên blog của anh viết năm ngoái, năm nay nhà nước đã cho phép cái ông Nghĩa này trả lời trên Tivi công nhận là có chuyện đàm phán với chính phủ…
    Bà xã cướp lời:
    - Nhưng đâu có gọi là chính phủ Trần Trọng Kim mà gọi là chính phủ bù nhìn của phát xít Nhật!
    Tuy mất hứng nhưng tớ vẫn câng câng lên giọng (tuy hơi có đuôi đuối)!
    - Dù gì đi nữa thì cũng phải công nhận những gì tôi viết là chẳng có bịa đặt! Chính phủ Trần Trọng Kim là có thật, chính danh, là người “dọn cỗ ” cho cuộc Đảo Chính Không Tiếng Súng, Không Máu Đổ Xương Rơi và… rất “Nhân Văn” như tướng Nguyễn Quyết mới “sáng tác” (hoặc do ai mách nước?) trịnh trọng tuyên bố ngày 19 tháng 8 năm nay! Phủ nhận họ, vu cáo họ là “bù nhìn cho Phát Xít Nhật” là có tội với lịch sử!
    Nhân dịp này, tớ kêu gọi:
    - Những ai từng là nhân chứng lịch sử của cuộc cách mạng mùa thu, đang còn sống, còn tỉnh táo, còn có cái tâm trong sáng, còn có cái tầm… không biết sợ.
    - Những nhà viết sử trẻ, những người có điều kiện tiếp cận với những tư liệu quý hiếm ở những Trung Tâm Lưu Trữ trong và ngoài nước như C.A.O.M bên Pháp, hãy bạch hoá tất cả những gì có được trong tay, hãy giúp các nhà “viết sử ăn lương nhà nước” mạnh dạn hơn, khách quan hơn nhìn về quá khứ (như mới đây vừa công bố trên mạng toàn cầu nội dung và bức hình “thủ tướng Trần văn Hữu của chính phủ Bảo Đại đã ký tên vào Hiệp Ước Cựu Kim Sơn xác định trước toàn thế giới Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam!”
    - Tớ mong ước: Năm tới, sẽ còn những điều Mới hơn,Thật hơn, Đúng hơn, khi kỷ niệm những ngày tháng sục sôi cách mạng giải phóng dân tộc này.
    Lịch sử phải được chỉnh sửa, phải được bổ sung, ngô phải ra ngô, khoai phải ra khoai”! Không thể u xoẹ, lập lờ, đánh tráo, đánh lận công-tội của những nhân vật lịch sử, phủ nhận vai trò của hàng triệu người (trong đó có tớ), ngày ấy, chẳng biết Đảng là ai, ở đâu, làm gì, mà chỉ lao mình vào cuộc “chơi cách mạng” dưới sự động viên của các ông Phan Kế Toại, Phan Anh, Dương Đức Hiền… chứ chẳng phải theo chân ông Nguyễn Quyết, hay được Đảng giáo dục tuyên truyền một tí ti ông cụ nào cả!
    Tớ cũng hy vọng: Chính các nhà Tuyên Giáo đương thời cũng tỉnh ngộ dần trước những bằng chứng không thể chối cãi (vì hầu hết đều không là nhân chứng lịch sử) cho phép công bố những Sự Thật Lịch Sử Mới mà… không phải cái gì cũng “Nhờ công ơn của Đảng” tất tần tật! ■

    Ns. Tô Hải
    Lê Diễn Đức biên tập, hiệu đính, đặt tựa đề và minh hoạ hình ảnh.

    Like this:

    Be the first to like this post.
    Categories: Bình Luận, Công lý và Sự thật, Tin Việt Nam
  5. Hoa Lài Việt Nam
    (Tặng đồng bào quốc nội và Tuổi trẻ VN)

    Việt gian cộng sản độc tài
    Xuống đường cách mạng Hoa Lài bạn ơi!
    Dịp may hiếm đến trong đời
    Phá tan xiềng xích chuyển dời nghiệt oan
    Đứng lên tuổi trẻ Việt Nam
    Đáp lời sông núi cứu dân cứu mình!
    Xuống đường giữ vững niềm tin
    Giải trừ quốc nạn biểu tình nơi nơi
    Tự Do - Dân Chủ sáng ngời
    Nhân Quyền tất thắng người người mừng vui!

    Duc H. Vu 2/27/2011
  6. HỜN CĂM
    Nhân đọc bài báo với hình ảnh quân Trung Cộng
    đang chuyển quân tới biên giới Việt Hoa.



    Thấy lũ giặc đang dương oai diệu võ
    Máu trong tim rần rật khắp châu thân
    Này công dân ơi Tổ Quốc đang cần
    Mau đứng dậy hỡi con Hồng cháu Lạc

    Đuổi Thái Thú đi trước khi chống giặc
    Hận An Dương Vương sử sách rành rành
    Còn đợi gì không quyết liệt đấu tranh
    Khi thế giặc đang lăm le trước ngõ

    Gương Áo Vải Lam Sơn còn tỏ rõ
    Chỉ mười năm tiêu diệt sạch quân Minh
    Bạch Đằng Giang hàng vạn xác quân Thanh
    Ngời sử sách rạng danh Trần Hưng Đạo

    Giặc phương Bắc như phường chồn lũ cáo
    Gươm Quang Trung máu còn nhuộm ròng ròng
    Gã họ Tôn nuốt nhục chui ống đồng
    Cùng giặc Mãn thoát thân về phương Bắc

    Hồn Tiên Tổ nặng lời nguyền Sát Thát
    Phò hộ cháu con quét sạch giặc thù
    Mãnh dư đồ bền vững với thiên thu
    Khi lông ngỗng, Mỵ Nương không còn nữa

    Yên Sơn
    Cuối tháng 8/2011
  7. Quê Hương và Chủ Nghĩa
    Nguyễn Quốc Chánh

    (Gửi tuổi trẻ Việt Nam)


    Em hãy ngồi xuống đây
    Anh kể câu chuyện này
    Trên cánh đồng cỏ cháy
    Ngậm ngùi như khói bay

    Con ngựa già một đời
    Chưa thấy được ngày vui
    Mắt mỏi mòn trông đợi
    Những mầm cỏ xanh tươi.

    Đã bao nhiêu năm rồi
    Hướng nhìn về xa xôi
    Tâm tư đau nhức nhối
    Cuộc đời vẫn nổi trôi

    Em nhìn về tương lai
    Cố dấu tiếng thở dài
    Mắt dường như ngấn lệ
    Đâu phải vì khói cay?

    Em thấy đó, trên đường đi không đến,
    Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghênh ngang
    Những con thú người nhảy múa kiêu căng
    Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
    Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,

    Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm
    Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân
    Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá
    Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
    Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân
    Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm
    Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố
    Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ
    Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang
    Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng
    Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa
    Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa
    Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây
    Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay
    Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
    Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc
    Chủ nghiã bịp lừa, bánh vẽ tự do
    Chủ nghiã cá ươn, tư tưởng vong nô
    Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống

    Ai nhân danh hạnh phúc
    Thứ hạnh phúc ngục tù
    Ai nhân danh dân chủ
    Thứ dân chủ si ngu
    Ai nhân danh chân lý
    Thứ chân lý đui mù

    Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
    Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
    Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
    Sự thật đó có làm em đau nhói?
    Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
    Chồn cáo kia có rình rập trước sau

    Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
    Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
    Em đứng lên như đại dương dậy sóng
    Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
    Những tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan
    Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,

    Em bây giờ khôn lớn
    Mắt rực lửa yêu thương,
    Biết đâu là sự thật
    Em tìm thấy con đường.
    Tự-Do sẽ nở hoa
    Trên quê hương khốn khó

    Anh như con ngựa già
    Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
    Đốt những đám cỏ khô
    Dọn đường cho em đi làm lịch sử

    Nguyễn Quốc Chánh
    Saigon
  8. Chừng Nào Hoa Sen Nở


    Dạo:
    Trời Phi đã nức hương lài,
    Thương thay đất Việt đêm dài chưa tan.


    Người muốn hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Để không còn xiềng xích đỏ trên vai.
    Trời Phi châu đã sực nức hương lài,
    Bao chế độ độc tài đang tan rã.

    Nhưng đất Việt vẫn ngày thêm tơi tả,
    Chốn đọa đày, dân vất vả lầm than,
    Mấy mươi năm dưới nanh vuốt bạo tàn,
    Cánh cửa nhỏ Thiên đàng chưa lần mở.

    Người tự hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Cho mẹ già hết than thở ngày đêm,
    Khóc cháu con: đứa chết lúc vượt biên,
    Đứa trại cấm, đứa triền miên đói rạc.

    Dân đen xơ xác,
    Đám cầm quyền độc ác gian ngoa,
    Vét tiền ra ngoại quốc sống xa hoa,
    Nào "du học", nào sắm nhà, xây chợ.

    Người khẽ hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Để dân lành trút bỏ bớt phiền lo,
    Được đi về chốn thờ phượng tự do,
    Chẳng phải chịu trò "xin cho" quái đản.

    Đời với đạo cũng cùng chung kiếp nạn,
    Bị cướp dần hết tài sản đất đai.
    Dân cất tiếng kêu nài,
    Máu lại đổ dưới bàn tay man rợ.

    Người buồn hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Cho dân không phải bỏ xứ xa nhà.
    Bao năm rồi không chinh chiến can qua,
    Hàng xuất cảng vẫn toàn là thân xác.

    Nhân phẩm Việt ngày càng thêm rẻ mạt,
    Chữ tiết trinh đem bán chác chợ đời.
    Lũ có quyền mải ngập mặt ăn chơi,
    Dân thấp cổ khắp phương trời ở đợ.

    Người khóc hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Để giang san của Quốc tổ Hùng Vương,
    Không trở thành Tây Tạng hoặc Tân Cương,
    Thân mất nước nẻo đoạn trường trôi giạt.

    Lãnh thổ Việt, đất con Hồng cháu Lạc,
    Đã bán dần cho lũ giặc Bắc phương.
    Ngư dân mình kiếm sống giữa đại dương,
    Bị chúng giết, xác tàn nương sóng vỡ.

    Người lại hỏi chừng nào hoa sen nở,
    Cho non sông rạng rỡ bóng cờ vàng,
    Tháng Tư về quét sạch hết màu tang,
    Dân được thấy cửa Thiên đàng rộng mở.
    x
    x x
    Cánh hoa đó sẽ có ngày rộ nở,
    Khi người dân chẳng còn sợ bạo quyền,
    Nắm tay nhau cùng can đảm đứng lên,
    Quyết tranh đấu dựng lại nền dân chủ.

    Cành sen Việt, dù bao năm héo rũ,
    Vẫn kiên trì qua giấc ngủ gian nan,
    Vẫn lất lây trong đau khổ ngút ngàn,
    Vẫn đợi nắng về xóa tan bóng tối.

    Xương trắng người vô tội,
    Đã thành phân vun bón cội hoa gầy,
    Để từng phút từng giây,
    Trong tuyệt vọng, âm thầm cây trổ nụ.

    Dòng nước mắt tưới trên mồ vô chủ,
    Thác máu đào tuôn đổ suốt ngày đêm,
    Đã thấm vào ao nước nhỏ bình yên,
    Giọt nối giọt, nuôi chồi thêm lớn mạnh.

    Hận vong quốc bao năm dài canh cánh,
    Nỗi oan khiên bất hạnh của muôn nhà,
    Sẽ trở nên tia nắng ấm ngọc ngà,
    Đánh thức dậy cành hoa đang trăn trở.
    x
    x x
    Xin cứ hỏi chừng nào hoa sẽ nở,
    Nhưng nếu người chẳng còn nhớ biển Đông,
    Vì sao mình phải khoác áo lưu vong,
    Hoa có nở cũng tàn trong uất hận.

    Trần Văn Lương
    Cali, đầu mùa Quốc Hận 4/2011
  9. VIỆT NAM ƠI! TỔ QUỐC ƠI!

    Tổ Quốc ơi! Đây tiếng kêu từ sông núi,
    Sục sôi trong tim tiếng mẹ gọi ngàn năm.
    Tiếng tiền nhân liều chết cứu non sông,
    Uống cạn chén hờn căm vì quốc nhục.

    Với thời gian không vơi bầu máu nóng,
    Hận Quê hương quằn quại gót xâm lăng.
    Héo hắt tâm tư dằn vặt âm thầm,
    Ôi quốc biến trong ta niềm uất hận!

    Phạm Hồng Thái xưa, danh thơm bất tận,
    Công chưa thành nhưng chí cả lưu danh.
    Ta nào dám sánh mình trang hào kiệt,
    Nhưng quốc thù trĩu nặng gánh trên vai.

    Kìa Cairo niềm tin thời đại,
    Kìa non sông loang máu lệ biển Đông.
    Đồng bào ơi! Mộng lấp bể vá trời,
    Hãy cùng nhau đứng dậy đi thôi.

    Hỡi ai cùng khát vọng tự do,
    Vá đi thôi dãy sơn hà rách nát!
    Khiêng lên vai mảnh tổ quốc điêu linh,
    Đứng lên đi cho đất mẹ phục sinh!

    Đau dân tộc, đau quốc gia tan tác,
    Thù xâm lăng thù bán nước tham quan.
    Đôi vai gầy thề cứu lấy giang san,
    Vì non sông đường gian khó đâu màng!

    Lê Chân
  10. Hoàng Sa Nộ Khí Phú

    Ngựa cũ quen đường,
    Đĩ già lậm nết.
    Việc phế hưng mỗi thuở khác nhau,
    Mộng bá chủ bao đời y hệt!

    Ta thấy ngươi,
    Từ Đông Chu bị họa Thất Hùng,
    Đến Hậu Hán bị xiềng Tam Quốc.
    Đất Trường An thây chất chập chùng,
    Bờ Vô Định xương phơi chất ngất!

    Đã biết,
    Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương,
    Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc.

    Vậy mà sao,
    Chẳng lo điều yên nước no dân,
    Lại quen thói xua quân chiếm đất?

    Như nước ta,
    Một dải non sông, nam bắc chung giềng,
    Trăm triệu anh em, trước sau như nhất.
    Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long , là máu là xương,
    Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt.
    Máu xương đâu lẽ tách rời,
    Thịt da dễ gì chia cắt?
    Mà là liền tổ quốc phồn vinh,
    Mà là khối giang sơn gấm vóc.
    Người trăm triệu nhưng vốn một lòng,
    Tim một trái dẫu nhiều sắc tộc!
    Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng,
    Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất.
    Mười năm phục quốc, gươm Lê Lợi thép vẫn sáng ngời,
    Ba lượt phá Nguyên, sông Bạch Đằng cọc còn nhọn hoắt.
    Thùng! Thùng! Thùng! Liên hồi giục, trống Ngọc Hồi hực bước tiến quân.
    Đánh! Đánh! Đánh! Luôn miệng thét, điện Diên Hồng, vang lời sát thát.
    Ải Chi Lăng, Liễu Thăng chết còn lạc phách kinh hồn,
    Sông Nhị Hà, Sĩ Nghị chạy còn đứng tim vỡ mật.
    Thoáng thấy vó câu Thường Kiệt, Khâm Châu ngàn dặm, không còn bóng quỉ bóng ma,(1)
    Chợt nghe tiếng sét Đống Đa,Quảng Đông toàn tỉnh chẳng tiếng con gà con vịt. (1)
    Hùng khí dù dậy trời Nam,
    Nghĩa nhân lại tràn đất Bắc:

    Thương ngươi binh bại, tàn quân về còn cấp xe ngựa rình rang (2)
    Trọng kẻ trung can, hổ tướng chết vẫn được khói hương chăm chút.(3)
    Mạc Cửu đem quân lánh nạn, chúa ta vẫn mở dạ đón người,
    Hoa kiều mượn đất ở nhờ, dân ta vẫn chia cơm xẻ thóc.
    Phúc cùng hưởng khi mưa thuận gió hòa,
    Họa cùng chia lúc sóng vùi gió dập.
    Giúp các ngươi như kẻ một nhà,
    Thương các ngươi như người chung bọc!

    Thế mà nay,
    Ngươi lại lấy oán trả ơn,
    Ngươi lại lấy thù báo đức!
    Ăn đàng sóng, nói đàng gió, y như đĩ thúi già mồm.
    Lộn bề ngược, tráo bề xuôi, khác chi điếm già bịp bạc.

    Kéo neo tuần hạm, ào ào đổ bộ Hoàng Sa,
    Quay súng thần công, ầm ỉ tấn công Đá Bắc.
    Chẳng chấp hải qui,
    Chẳng theo công ước.
    Quen nết xưa xấc láo, giở giọng hung tàn,
    Lậm thói cũ nghênh ngang, chơi trò bạo ngược.
    Nói cho ngươi biết; dân tộc ta:
    Từng đánh bọn ngươi chỉ với ngọn giáo dài,
    Từng đuổi bọn ngươi chỉ bằng thanh kiếm bạc.
    Từng đánh Tây bằng ngọn tầm vông,
    Từng đuổi Nhật với thanh mác vót!

    Vì khát tự do mà uống nước đìa,
    Vì đói độc lập mà ăn cơm vắt.
    Sá chi tóc gội sa trường,
    Đâu quản thây phơi trận mạc.
    Hãy liệu bảo nhau,
    Nhìn thây Gò Đống mà liệu thắng liệu thua,
    Thấy cọc Bạch Đằng mà nghĩ sau nghĩ trước!
    Đừng để Biển Đông như Đằng Giang máu nhuộm đỏ lòm,
    Đừng để Hoàng Sa là Đống Đa xương phơi trắng xác!
    Nếu ngươi dựa vào hỏa tiển, phi cơ,
    Thì ta cũng có tuần dương, đại bác.
    So vũ khí, thì kẻ nhược người cường,
    Đọ trái tim, coi ai gang ai sắt?

    Thư hãy xem tường,
    Hoàng Sa hạ bút.


    K.T.L.

    Chú thích:

    (1) Sử ghi: Khi Lý Thường Kiệt đem quân qua Khâm Châu, Liêm Châu, cũng như khi quân Thanh bại trận Đống Đa chạy về, thì dân Tàu vùng biên giới kinh hoàng chạy theo. “Từ Nam Quan về bắc hàng trăm dặm vắng tanh, không thấy bóng con gà, con vịt”
    (2) Sự kiện Lê Lợi cấp ngựa và lương thực cho tù binh quân Minh về nước
    (3) Sự kiên dân ta lập miếu thờ Sầm Nghi Đống hạ tướng của Tôn Sĩ Nghị)
  11. Đồng Thanh Tương Ứng
    (Kính ngưỡng mộ các nhà tranh đấu ở quốc nội lẫn hải ngọai)

    Sen, Lài nở rộ cả Đông,Tây*
    Gío thoảng hương về khắp đó đây
    Biến động xua đi quân độc ác
    Thanh bình mang lại cảnh sum vầy
    Phong trào đang gặp đà cao sóng
    Khí thế còn bừng vút tận mây
    Cơ hội ngàn năm mau nhập cuộc
    Cùng nhau đứng dậy thắng phen này.

    HC. Trần Minh Châu
    Denver Colo. March 18th 2011
  12. MƠ MỘT MÙA XUÂN



    Nóng ơi nóng như chưa bao giờ nóng

    Mồ hôi tràn, tay vuốt mặt triền miên

    Sáng sớm nay chạy bộ quanh công viên

    Thấy cơn nóng phủ tràn trên hoa cỏ



    Có lũ sóc trên cành lom lom ngó

    Tiếng chim kêu rời rạc ở chung quanh

    Thỉnh thoảng mới nghe tiếng gió phong phanh

    Như thủ thỉ với hàng thông im tiếng



    Dòng sông gầy không thiết trôi về biển

    Thu mình giữa hai bờ đất lõm, lồi

    Nước trong veo soi rọi một mảnh trời

    Cao lồng lộng một màu xanh thăm thẳm



    Lòng chợt mơ về những mùa xuân thắm

    Cỏ cây tươi vui, chồi lộc trĩu cành

    Con sông dậy thì dòng nước mông mênh

    Xuôi về biển reo vui đầu lượn sóng



    Cảm khái thương về một thời bay bổng

    Khi tóc còn xanh, ý chí kiên cường

    Ước mơ một đời bảo vệ quê hương

    Nay rướm lệ trước giặc Tàu xâm lấn



    Tóc đã bạc lòng uất hờn, căm phẩn

    Giận cho bầy thái thú Cộng nô

    Quê hương ơi! Đây còn trái tim khô

    Xin dâng hiến cùng toàn dân chống giặc



    Hồn Tiên Tổ cùng uy linh trầm mặc

    Xin nhập vào những người trẻ hôm nay

    Để trong ngoài tay nắm lấy bàn tay

    Cùng đứng dậy reo “Mùa Xuân Nguyễn Huệ”



    Yên Sơn

    Tháng 8/2011
  13. Vịnh bầy Thái Thú

    Giặc đã đến sân quyền thần cúi mặt
    Tham nhũng, gian manh, sợ giặc, hiếp dân
    Xúi dục côn đồ, cảnh sát, công an
    Đàn áp dã man những người yêu nước
    Chủ nghĩa ngu si xéo dày Tổ Quốc
    Hành xử như bầy Thái Thú Tàu ô
    Ghê tởm làm sao bè lũ Cộng nô
    Bán nước, buôn dân ăn trên ngồi trốc
    Trán bóng, mặt trơ không tim không óc
    Như lũ phường tuồng vô lại mỵ dân

    Cả nước vang lời thống hận, hờn căm!
    Đâu uy dũng, đâu hồn thiêng sông núi?

    Yên Sơn
    Tháng 8/2011
  14. Tôi yêu Gương Sáng Việt Nam
    Nguyễn Thùy


    Tôi không rõ
    Ngày xưa
    Các Bà Trưng, Bà Triệu
    Nhan sắc ra sao
    Uy dũng thế nào
    Cỡi voi trắng ngà
    Xông pha diệt giặc
    Rửa sạch thù nhà, đáp tròn nghĩa nước
    Ðể ngàn năm lịch sử chói lòa
    Gương các Bà
    Rạng rỡ đất trời Nam…
    Nhưng hôm nay
    Chính tôi đã thấy
    Qua báo chí, truyền thanh, truyền hình,
    Qua Net, qua blog, qua mail
    Hình ảnh các Bà
    Nơi cô gái nhỏ
    Mang tên Ðức Tiến.
    Cha vừa bị lũ Công an côn đô
    Ðập gảy tay, gảy cổ, phải bỏ mình nơi bệnh viện
    Tang chế còn mang
    Cô đã lên đường biểu hiện
    Gương sáng tiền nhân
    Nhụy Kiều, Trưng Trắc
    Quên thù nhà, đuổi giặc, yêu dân*…
    .
    Cô là cô gái Việt Nam
    Xuân xanh vừa độ trăng rằm đang lên
    Dung nhan xinh xắn dịu hiền
    Tóc thề còn xỏa trên triền vai non
    Môi không son phấn mà hồng
    Mắt xanh ướt mộng trắng trong tuổi đời..
    Em không cỡi voi
    Mà đi bộ
    Em không cầm kiếm cầm gươm
    Tay không, chỉ khoác qua vai
    Dải vải màu vàng với dòng chữ đỏ
    Ghi to, ghi rõ :
    ‘Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam’
    (Má lúm đồng tiền
    Hàng răng trắng nõn
    Dáng thanh thanh kiều mị tuổi đôi mươi
    Dáng em sáng cả bầu trời
    Ai thấy.. không yêu !?)
    Mồm hô to :
    ‘Ðả đảo giặc Tàu
    Ðả đảo lũ Hán Chệt xâm lăng
    Ðả đảo quân buôn dân, bán nước !’

    Mặc lũ cường đô, hung hăng, bạo ngược
    Em bình thản đi
    Lần lần từng bước,
    Bước nhẹ nhàng
    Mà rắn chắc, hiên ngang
    Bước nhu mì mà ngang tàng vững chắc
    Sau, trước, quanh em
    Hàng hàng lũ lượt
    Lớp trẻ đấu tranh, lớp già yêu nước
    Cùng hô vang : ‘Cút ngay quân xâm lược
    Hoàng, Trường Sa là của Việt Nam !’

    Năm lần liên tiếp
    Em xuống đường biểu dương lòng yêu nước
    Theo em từng bước
    Chàng phóng viên ngoại quốc
    Chụp hình, quay phim
    Tung lên mạng Net
    Thế giới được nhìn
    Tấm gương trung liệt
    Nhan sắc đậm đà
    Mắt trong xanh xua trời thu mộng
    Miệng môi cười sá kể phong ba…
    Ôi Em, Kim Tiến
    Em của tôi,
    Không, của tất cả mọi người
    Thơ tôi không hay nhưng lòng tôi ngưỡng phục
    Chí hùng anh, tấm gương sáng tuyệt vời
    Người con gái Việt Nam anh hùng, bất khuất
    Dòng sử xanh thắm mãi tuổi tên em.
    Tôi ngưỡng mộ em,
    Ðông thời xin em cho phép
    Ðược lên lời thỏ thẻ tiếng ‘Yêu Em !’.


    Nguyễn Thùy
    ____________

    *Trịnh Kim Tiến đã viết bài : ‘VN Quê Hương tôi : Nơi có nhiều đúa trẻ không có ngày mai’.
  15. Chia sẻ với quý vị một bài thơ đã cũ
    TIN TỨC NỰC CƯỜI

    Sáng nay đọc tin thấy tức cười
    Trò hề của một lũ đười ươi
    Báo chí đưa tin kinh dị qúa
    Thẩm phán ngồi trên chẳng giống người

    Mặt mày trơ trào rất vô hồn
    Lời nói phát ra thấy buồn nôn
    Không cho dân vào vì sợ ói
    Bởi lời vu cáo sẽ hoảng hồn

    Tòa xử công khai tới bảy người
    Ba hai(32) năm tù dễ như chơi
    Kèm thêm hai tám(28) năm quản chế
    Dưới ách cộng nô qúa tuyệt vời

    Phiên xử công khai rất nực cười
    Công an ngăn chặn khắp mọi nơi
    Xung quanh tòa án rào kín mít
    Bảo vệ an ninh cho mọi người

    Bản án trò hề rất giống nhau
    Những phiên xử trước giống phiên sau
    Bản án ghi sẵn để trong túi
    Móc ra cắm mũi đọc cho mau

    Bởi lũ trung ương ra lệnh rồi
    Ra tòa cho có lệ vậy thôi
    Ai đòi công lý đánh bắt hết
    Đảng cướp đừng mong chúng đền bồi

    Cướp nhà cướp đất cướp tự do
    Luật lệ là do chúng bày trò
    Nổi tiếng năm châu Hồ, Mao, Mác
    Cộng sản làm gì có Tự Do

    Cộng sản Việt Nam giống cộng Tàu
    Độc tài xử án y như nhau
    Ai nói sự thật đều bị bắt
    Tội ác trong tim chúng ngập đầu

    Xin một "Ngọn Nến" đốt cho người
    Thắp sáng niềm tin khắp mọi nơi
    Độc tài Cộng Sản sẽ tan biến
    Tự-Do-Dân Chủ tỏa rạng ngời.


    Thanh Sơn -31.05.2011