Ghi Chép Vụn Vặt Từ Ngay Tâm Dịch Covid – Phạm Nga

Ghi Chép Vụn Vặt Từ Ngay Tâm Dịch Covid – Phạm Nga

Năm Trước Dịch Lãng Đãng Xa, Năm Nay Dịch Áp Sát

Ở Sài Gòn, dịch Covid19 bùng phát đã hơn hai năm, cứ dần hồi quấy đảo mà tác hại thê thảm vào mọi mặt sinh hoạt vật chất tinh thần con người. Trong đó, hiễm họa khiến mọi người sợ dịch nhất chính là nó có thể giết người, riêng người già trên 65, đã nhiễm vi-rút lại sẵn có bệnh mãn tính cỡ tiểu đường, huyết áp… như tôi càng dễ chết.

Trong năm dịch giã đầu (2020), các trường hợp nhiễm bệnh xảy ra khá xa thành phố này nên có thể nói dân Sài Gòn dù cũng sợ nhưng vẫn còn có thể ít nhiều mơ mơ màng màng. Tuy vậy, đã sợ dịch thì ngay từ đầu tôi phải tự tìm cách tránh lây nhiễm, như: hạn chế ra đường và gặp gỡ tiếp xúc, bỏ đi công viên tập thể dục, bỏ tụ tập bạn già cà phê cuối tuần… Khi cần ra đường là cố gắng mang khẩu trang – thứ tôi vốn kỵ bởi khẩu trang loại nào cũng vậy, chỉ mang 10-15 phút là gây dị ứng ngứa chóp mũi, còn khi về nhà là rửa tay nước sát trùng, xúc họng nước muối.v.v…Rồi chính quyền ‘giúp’ thêm cho vụ tránh ra đường bằng lịnh giãn cách xã hội, phong tỏa thành phố ngày một xiết chặt. Chưa hết, ngày mấy lần lên mạng để chuyên chú theo dõi sâu sát tin tức về những trường hợp F0/phát hiện dương tính, chẳng hạn như tại Tp HCM, ông A. trước ngày bị phát hiện F0 thì ngày… giờ… đã đi đâu, ghé địa điểm nào, gặp những ai…; hay trường hợp nhập cảnh F0 có cô B. rời sân bay là bắt taxi ra quận…, sau đó về khách sạn ở đường…, có ghé mua hàng ở siêu thị… Cứ thế mà “liên hệ bản thân”, xem mình và người nhà vào những ngày/giờ ấy có tình cờ có mặt ở những địa điểm tự nhiên mà như “cửa tử” ấy hay không.

Tất nhiên, hành tung đi đứng, sinh hoạt của người nhiễm Covid được mạng truyền thông (media) ghi nhận và tường thuật vanh vách chỉ là chuyện hồi tháng 5 tháng 6, số nhiễm mỗi ngày còn ít, nhiều lắm là vài chục người/ngày, như ngày 6-6-2021, báo NLĐ đưa tin “80 ca Covid-19 trong nước được Bộ Y Tế công bố tối 5-6 được ghi nhận ở Bắc Giang với 39 ca và Bắc Ninh 28. TP HCM có thêm 6 ca”.

Còn nay là tháng 8-2021, dịch bùng phát không chỉ mạnh ở vài tỉnh miền Bắc mà đã dữ dội khắp nơi. Sài Gòn biến thành ổ dịch/tâm dịch lớn nhất trong cả nước. Số nhiễm trong cả nước lần hồi trên cả chuc ngàn người/ngày, riêng Sai Gòn cứ đều đều trên dưới 5000 người. Chết chóc tràn lan khắp nơi. Báo đài, trang web tin tức nào còn có thể theo dõi, ghi nhận chuyện sinh hoạt/ đi đứng đối với từng ca F0 đơn lẻ như trước cho được?

Trở lại với hồi tháng 5-6 năm nay, gia đình tôi coi như đã phòng bị khá là chặt chẽ trong/ngoài như thế mà dịch Covid vẫn lần mò áp sát, đe dọa…

Đầu tiên, nguyên là nhà tôi ở phường 3 quận Gò Vấp, nhà trong hẻm, có gác suốt, mặt bằng đã ngăn thành 5 phòng trọ nhỏ, tổng cộng 9-10 người thuê, hầu hết là sinh viên. Cuối tháng 5, tại quận Gò Vấp – một trong 8 tâm dịch của ổ dịch Sài Gòn, phường 3 bắt đầu nhuốm màu đỏ với sự xuất hiện ổ dịch Hội truyền giáo Phục Hưng. Ổ dịch dai dẳng này còn cách nhà tôi khoảng 1.2 km theo đường chim bay, cũng đỡ lo. Qua tháng 6 dịch bùng phát mạnh hẳn, đám SV dần dần rút về quê gần hết, chỉ còn 2 phòng trọ, 1 ở tầng trệt, 1 trên gác. Báo động đầu tiên là vụ chị M., ngưởi ở phòng trên gác. Hằng ngày, chị được thuê giúp việc nhà, dọn dẹp lặt vặt cho một gia đình ở cùng xóm. Giữa tháng 6, bà chủ nhà có việc ra Đà Nẵng, khi về thì trên chuyến bay Đà Nẳng –Tp HCM có một F0, bà phải chịu cách ly tập trung, chồng con bà thì cách ly tại nhà… Vào sẩm tối ngày nhân viên y tế đến ‘viếng’ gia đình kia, tôi nhận được giấy báo lịnh cách ly 14 ngày người ở trọ tên M. Đọc địa chỉ cách ly ghi rành rành số nhà của mình mà trong lòng quặn thắt! Sau khi nhà bị y tế phường ghi vô sổ-bìa-đen-Covid19 như thế, chị M. luôn tự nhốt trong phòng trên gác, vài ngày sau từ căn phòng dưới đất, một cháu SV lo lắng báo rằng đứa kia sốt, nhức đẩu từ sáng, giờ bỏ ăn, nằm khóc vì đau bụng âm ỉ. Mấy ngày trước đứa này đã 2-3 lần đi đến chỗ làm ở Thủ Đức – khu vực đang có dịch bùng phát, giờ lại sốt? Tôi gắng gượng mang khẩu trang đứng trước cửa phòng, vừa hỏi lớn đứa bệnh tình trạng ra sao, cần thuốc gì thì tôi cho, vừa bảo đứa kia vui lòng nấu chút cháo, bạn mình ăn mới lại sức…Tạm ổn nhưng vợ chồng tôi chưa hề hết lo. Lẽ nào trong nhà lại có thêm một F1 đang ăn-ở-ngủ-nghỉ ngay sau vách phòng ngủ của mình? Cũng may, đứa SV lần hồi cũng hết sốt và hết đau bụng sau khi ăn chén cháo.

Yên yên đươc vài bữa, chị M. cũng vừa hết 14 ngày cách ly thì dịch bùng nổ đợt 4, khốc liệt hơn. Đó là cái hẻm nhỏ, song song với hẻm tôi ở, đột nhiên biến thành ổ dịch với gần chục người dương tính. Tính theo đường chim bay thì ổ dịch chỉ cách nhà tôi khoảng 400 mét. Dịch như đã có thể ho vào mặt mình! Hàng rào, băng vải cách ly giăng tứ phía. Test nhanh cả tổ dân phố. Rât may trong tổ không có thêm một ca dương tính nào.

Thêm vụ ở ngay đầu hẻm ổ dịch này có nhà vợ chồng con trai tôi. Con dâu tôi là điều dưỡng, làm việc ở Phòng cấp cứu BV nhân dân Gia Định. Chưa thấy con vi-rút bay qua, xâm nhập nhà chúng nó thì nhỏ con dâu được lịnh ngưng đến BV, về nhà tự cách ly 14 ngày vì có hai y tá cùng phòng dương tính, đã cách ly tập trung – nên nhớ nhân viên, BS, y tá thuộc Phòng cấp cứu cứ 3 ngày test 1 lần. Trời ạ, nhỏ con dâu đã 2-3 ngày liên tiếp ghé cho rau củ quả và cồn sát trùng! Lại lo. Thân già lại càng mất ngủ. Cũng may, lại may, nhỏ con dâu ở nhà mới 5 ngày thì được lịnh đi làm trở lại ngay, vì phòng cấp cứu quá tải, đông nghẹt bệnh nhân mà nhân viên lại thiếu hẳn, có nghĩa chẳng ai thèm để ý đến kết quả của yêu cầu cách ly tại nhà đối với con dâu tôi, F1 Covid.

Vừa có tin phát hiện mẹ con một bà bán rau trong chợ Gò Vấp dương tính F0 khi đoàn y tế quận đến test nhanh số bạn hàng buôn bán trong chợ, vậy những ai có đến chợ Gò Vấp những ngày từ …. đến…. phải cấp tốc khai báo, trình diện với y tế phường, quận. Cơ khổ! Vợ chồng tôi thì hôm qua và hôm kia có đến chợ; tôi đã dừng xe, đứng chờ ở lề đường đối diện cổng chợ, vợ tôi đi vào chợ mua vài thứ, trong đó có rau xanh. Xám mặt thảng thốt khi vợ tôi nhớ ra mình mua rau nơi hình như là một cặp mẹ con ngồi bán!

Cái điều nhàm nản rằng đã lăn tăn có mấy F1 cận kề hay áp sát không còn giá trị nóng sốt nữa, bởi kỳ này là hiễm họa: chính vợ tôi sắm vai F1. Lại nặng lòng phập phồng, lo lắng. Đau khổ nhất là nỗi băn khoăn, do dự, không biết có nên khai báo, trình diện với ngành y tế hay không.

Chợ Gò Vấp bị phong tỏa 100%, tôi ráng chở vợ tôi đến chợ, đậu xe chỗ xa xa để vợ tôi vừa quan sát vừa cố gắng hình dung với hy vọng rằng chợ thì có nhiều khu và nhiều chỗ bán rau, cũng như cùng lúc chắc có nhiều cặp mẹ con, chị em gì đó ngồi bán chung, cứ thế mà cố gắng nhớ lại cho thật chính xác mình đã mua rau chỗ nào, mua của ai. Mà phải chi giờ này có thể hỏi ai đó, cũng bán hàng trong chợ, rằng hai mẹ con F0 kia ngồi đâu thì hay quá! Trong lúc tưởng như tuyệt vọng, vợ tôi chợt nhớ có lưu số điện thoại một cô tên V., bán đầu/lòng heo, cứ ngày nào cần mua mặt heo, huyết heo vụn về nấu cho mấy chú chó ở nhà ăn thì phone đặt trước, cũng để nhờ người bán xắt ra miếng nhỏ dùm. Cô này xác nhận đúng là có một cặp mẹ con bán rau bị phát hiện tại chỗ là dương tính nhưng họ trải bạt ngồi bán dưới đất,trong khu chợ lợp mái tôn đầu dưới, cũng gần sạp của V., tức hoàn toàn không phải cặp mẹ con cũng bán rau nhưng ngồi sạp đàng hoàng trong khu nhà lồng chợ đầu trên, nơi vợ tôi hay đến khi cần mua rau. Hú hồn!head. Tiểu bang Colorado, nhà nào cũng có tầng hầm, máy lạnh và máy head là một máy tổng, đặt dưới tầng hầm, tỏa hơi lạnh hoặc hơi ấm cho cả nhà, nên mình ít bị ảnh hưởng của nó. Còn ở VN thì máy lạnh đặt trực tiếp trong phòng nên mình hay bị viêm họng. Cô bạn cách ly cùng phòng chịu nóng không nổi, lúc nào cũng để 23 độ. Có khi mình bấm đưa lên 26 độ, một lát mình ngủ thì cô này lại bấm nhiệt độ hạ xuống. Sau hai đêm đầu mình đã có triệu chứng viêm họng, đến ngày cách ly thứ năm thì chuyển qua cảm, ho, sổ mũi. Nhưng đặc biệt là mình không sốt. Ngày nào nhân viên khu resort cũng đi đo thân nhiệt từng phòng hai lần sáng và chiều, nhiệt độ mình bao giờ cũng cỡ 36 độ. Mình gọi cho bác sỹ Tuấn – một học sinh cũ của mình -Tuấn là học sinh lớp mình chủ nhiệm năm 1983 ở trường cấp 3 PCT Đà Nẵng- Tuấn bây giờ là Tiến sỹ bác sỹ đang làm cho một bệnh viện lớn ở Sài Gòn, Tuấn cho toa gửi qua tin nhắn cho mình. Mình gửi cô nhân viên hàng ngày vẫn đưa cơm lên phòng nhờ cô này mua giúp. Cô này bảo “ Ở đây có bác sỹ, cô cứ gọi xuống lễ tân bảo cần gặp bác sỹ, họ sẽ cho thuốc.” Ok, vậy là ổn rồi. Bác sỹ khám bệnh cho mình qua điện thoại và cho người mang thuốc lên phòng. Có kháng sinh là xong ngay ấy mà. Uống lần đầu đã thấy khỏi 50%. Đêm đó mình ngủ được, hết ho.

*Ngày 31.7.2021

Ngày hôm nay uống thuốc tiếp, bệnh cảm hầu như đã lui hẳn, mặc dù ngày mai mới hết thuốc. Mừng quá, cứ nghĩ đến cảnh ngày ra phi trường về Sài Gòn mà ho sù sụ, hắt xì giữa đám đông người thì chắc người ta ghê sợ lắm. Trước khi ra khỏi khu cách ly, sẽ test Covid lần thứ ba nên dù cảm cũng không có lý do gì không được lên máy bay.

Hôm nay đọc messenger thấy tin nhắn của HKO. Bạn nhắn mình ở khu cách ly có cần gì không để bạn nhờ một người bạn ở Hội An mua dùm rồi nhờ shipper mang đến. Nhắn qua lại một lúc thì HKO gọi điện thoại nói chuyện trực tiếp. Ở khu cách ly này thức ăn thì đầy đủ nhưng trái cây tráng miệng thì chỉ có vài ba trái táo tàu da xanh vừa chua vừa chát, hoặc vài ba trái nhãn, trái chôm chôm. Toàn là loại trái cây nóng. Chưa bao giờ thấy một trái chuối, dù chuối cũng rẻ. Nhưng mình nói với HKO là mình rất cảm kích tấm lòng của bạn nhưng mình sợ phiền cô bạn của bạn. Vả lại, đây là khu cách ly, ngoài nhân viên khu resort thì người ngoài muốn vào cũng phải qua sự xét hỏi của một chốt an ninh khu vực. Thôi thì ráng chịu vài ba bữa nữa rồi về nhà muốn ăn trái cây gì cũng được.

*Ngày 02.8.2021

Hôm nay bệnh cảm đã đỡ nhiều. Đêm qua ngủ được từ chín giờ đêm đến ba giờ rưỡi sáng. Vậy là có tiến bộ. Vì từ khi về VN đến nay, trừ đêm đầu tiên đến khu cách ly là mình ngủ suốt đêm, vì quá mệt và mất ngủ trên máy bay. Còn lại đêm nào cũng chỉ ngủ đến hai giờ sáng là thức giấc. Đồng hồ sinh học trong con người mình thật giống y như một cái đồng hồ báo thức, đúng hai giờ sáng là mở mắt và không ngủ tiếp được nữa. Lần nào cũng thế, khi mình đi từ VN sang Mỹ và ngược lại, khoảng hai tuần đầu bao giờ mình cũng bị mất ngủ vì trái múi giờ. Cứ mỗi đêm chỉ ngủ đến hai giờ sáng là hết ngủ được. Thế là lại ngồi dậy, ngồi máy tính, hoặc ra ban công ngắm biền đêm. Khu resort thắp đèn sáng rực ngoài vườn và khu gần bờ biền. Ban đêm khu resort đẹp mờ ảo. Ngồi ở đấy đến năm giờ thì trời sáng hẳn. Mặt biển buổi sáng màu xám nhạt, mây trời cùng màu với biển. Nếu không có đường chân trời xa xa, thì biển liền một mảng với trời. Biển buổi sáng thật yên tĩnh hầu như không có sóng, không còn thấy một đường viền màu trắng sát bờ cát. Biển ơi, ta ở thật gần người mà lại xa xôi quá. Nếu không có cuộc chiến vô hình này thì làm sao cấm được ta. Một cuộc chiến kinh hoàng nhưng kẻ thù thì vô hình, “ Hãy nhắm thẳng quân thù mà bắn “ lời hô hào đó đã không còn tác dụng nữa trong thế chiến thứ ba này. Bởi kẻ thù đã tàng hình rồi, làm sao nhắm thẳng mà có thể bắn được. Có sáu loại virut biến thể Covid nữa, chỉ mới xuất hiện có hai loại mà đã làm điên đảo cả thế giới này rồi. Con gái mình bên Mỹ nói dân Mỹ sắp chích ngừa mũi vaccine thứ ba cho các biến thể của Covid. VN mình thì mũi thứ nhất còn chưa được chích đại trà…Từng đoàn người lũ lượt sơ tán về quê bằng tất cả mọi phương tiện, có em bé mới sinh chín ngày cũng phải theo cha mẹ đi di tản bằng xe máy. Bạn mình nói cuộc chiến sinh học này còn khó khăn hơn chiến tranh súng đạn nhiều. Vì chiến tranh súng đạn còn biết chỗ nào đang đánh nhau mà tránh, còn đàng này kẻ thù vô hình giăng bẫy khắp nơi. Sơ suất một tí là sập bẫy. Có một gia đình nọ gồm hai người, cả mấy tháng trời không ra khỏi nhà, chỉ tiếp xúc với người giao hàng mà cũng bị dính Covid. Cuộc chiến này rồi sẽ đi về đâu?…

04-

ĐƯỜNG VỀ SAO QUÁ NHIÊU KHÊ

*Ngày 04.8.2021

Hôm qua nghe nói máy bay ngày 6.8 và 8.8 bị hủy, chỉ còn lại ngày 7.8 với chuyến bay VN 129 bay từ Đà Nẵng vào Sài Gòn. Đúng chuyến bay mình đi rồi. Mừng quá, xem như mình may mắn. Suốt ngày vui vì mình sắp được về nhà. Lúc còn ở Mỹ, mình đã nghe nói phi trường Tân Sơn Nhất đã bị tê liệt rồi, không những máy bay quốc tế, mà máy bay nội địa cũng đã không được sử dụng. Bạn của con gái mình chở mấy tấn cá nục đã kho sẵn từ Đà Nẵng vào hỗ trợ cho Sài Gòn mà không có máy bay, phải thuê xe đông lạnh chở. Bây giờ về đây thấy đăng ký máy bay được thì mừng phải biết. Cách đây hai hôm, nhân viên khách sạn đi từng phòng phát cả đống giấy tờ cho bọn mình điền vào, trong đó có một cam kết không được ở lại Đà Nẵng quá mười hai giờ sau khi hết hạn cách ly. Trong khi bạn mình ở Đả Nẵng ai cũng bảo mình ở lại Đà Nẵng vài ngày uống cà phê. Mình nghĩ địa phương họ đã yêu cầu như vậy thì họ phải can thiệp cho một chuyến bay chở người cách ly về Sài Gòn.

Sáng nay mới hơn bảy giờ, một người quen bán vé máy bay từ Sài Gòn gọi điện báo tin: “ Cô ơi, chuyến bay VN 129 của cô ngày mùng 7.8 cũng hủy rồi. Phải sau ngày 16.8 khi Sài Gòn hết giãn cách mới có chuyến.” Thế là xong. Cả ngày mình loay hoay với điện thoại. Gọi cho công ty bán vé máy bay Vietmy Travel xem họ giải quyết cách nào cho khách của họ về Sài Gòn. Giám đốc công ty nói: “ Cô cứ bình tĩnh, không có máy bay thì công ty sẽ hợp đồng xe cho khách về SG.” Nghe chuyện đi bằng phương tiện xe khách mình oải quá. Lâu nay di chuyển đi đâu mình cũng chỉ chọn hai phương tiện, một là máy bay, hai là tàu hỏa. Dù sao thì độ an toàn của nó cũng cao hơn nhiều. Buổi chiều mình gọi cho đường dây đăng ký mua vé tàu hỏa của ga Đà Nẵng. Cô nhân viên bảo mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu suốt duy nhất. Ngày 7.8 tàu SE7 sẽ đến ga Đà Nẵng lúc mười hai giờ khuya. Và tàu chỉ được phép chạy đến ga Dĩ An – Bình Dương thì dừng lại, vì không được phép vào ga Sài Gòn. Mình hỏi: “ Vậy thì từ ga Dĩ An về Sài Gòn khách phải đi bằng phương tiện gì? Vì tất cả mọi phương tiện xe bus, xe taxi đều đã cấm chạy.” Cô nhân viên bán vé nói: “ Chịu.” Mình thở dài đánh sượt. Sao mà nhiêu khê dữ vậy trời? Mình gọi cho con trai, hỏi nó có thể lái xe lên Dĩ An đón được không. Nó bảo không ai được ra khỏi Sài Gòn nếu không trình bày được lý do chính đáng. Thế là xong. Con gái mình ở Mỹ nói: “ Sao mà giống chiến tranh dữ vậy trời!”

*Ngày 05.8.2021

Cả đêm qua thao thức mãi đến khuya mới ngủ được cũng vì chuyện trở về. Tối qua Công ty Vietmy Travel đã nhắn tin cho mình, họ đã hợp đồng được một chiếc xe 16 chỗ, cho một danh sách 12 người, trong đó có tên mình. Giám đốc công ty nói tài xế sẽ được test Covid trước khi đi, xe đã được phun thuốc khữ khuẩn. Xe có hai tài thay phiên nhau. 300 khách cách ly ở đây sẽ đi theo nhiều chuyến xe khác nhau, tùy theo họ mua vé máy bay của công ty nào. Vậy là không có sự lựa chọn nào khác. Đành chấp nhận số mệnh vậy.

Chuyến đi này chắc sẽ là một chuyến đi khác thường. Đường sá sẽ vắng tanh, Hàng quán sẽ đóng cửa hết. Liệu tài xế có vì vậy mà phóng nhanh? Khách đi xe phải chuẩn bị thức ăn, vì xe sẽ không dừng, và vì chẳng có ai bán thức ăn dọc dường. Bọn mình thì đang ở tình trạng cách ly, không thể ra ngoài mua thức ăn.

Thật là vô vàn nhiêu khê. Menu của khu resort này thì giá cả cắt cổ không thương tiếc. Một ổ bánh mì chưa biết có ngon không nhưng nghe hét giá 180.000 đồng. Nhưng dù sao thì bọn mình phải mua bánh mì, chuối sấy khô, xoài sấy khô – cũng đắt đỏ không kém – để đem theo. Nước uống nhà xe cũng không chuẩn bị. Mua một chai nước uống dung lượng 750 ml ở khách sạn này để đem theo có giá 150.000 đồng. Xe chỉ chạy đến Thủ đức là dừng. Từ đó sẽ đi xe trung chuyển với giá cả thời Covid: Từ Thủ Đức về Gò Vấp mình sẽ phải trả 800.000 đồng.

Còn hai ngày nữa mình sẽ khởi hành một “chuyến đi thời Covid “ thứ hai. Lần này là đi đường bộ – một đoạn đường từ Đà Nẵng về Sài Gòn dài gần 1000 cây số. Mọi chuyện còn ở phía trước.

Cảm ơn các bạn đã đọc.

05-

DỌC ĐƯỜNG SỐ 1 THỜI COVID

*Ngày 07.8.2021

Rời khỏi khu cách ly lúc bốn giờ chiều 7.8. Một đoàn xe 45 chỗ, với tám xe về Hà Nội, và bảy xe về tp HCM lên đường trong cái nắng chói chang gay gắt của mùa hè ở Hội An. Làm thủ tục check out, nhận lại passport, giấy hoàn tất cách ly, giấy test Covid ba lần âm tính xong mình lên xe số sáu. Cũng may là 300 người từ Mỹ về đều âm tính ba lần. Nếu có một người dương tính thì cả đoàn sẽ thành F1. Và chắc chắn là cả đoàn phải ở lại thêm 14 ngày nữa. Hú vìa.

Vì khu resort 5 sao New World nằm giữa cánh đồng của xã Duy Hải nên bác tài cho xe chạy loanh quanh trong khu làng mạc gần đó để kiếm chỗ mua nước uống cho cả đoàn. Dĩ nhiên là với hai tài xé từ Sài Gòn mới ra miền Trung làm sao mà rành đường, họ vừa đi vừa hỏi thăm đường ra quốc lộ. Cho đến khi thấy kẹt vào đường hẽm mới loay hoay quay đầu xe. Hành khách trên xe một phen hú hồn khi thấy chung quanh là ruộng nước, ao rau muống, một chiếc xe dài 45 chỗ đâu dễ quay đầu. Tưởng thế nào chiếc xe cũng nhào xuống ao rau muống, mình đã lâm râm cầu nguyện Phật Bà, may quá chiếc xe quay đầu được. Trên đường ra quốc lộ, qua nhiều làng mạc thấy cuộc sống ở đây yên bình quá. Cũng có chợ búa, háng quán ăn uống mở cửa bình thường. Nào mì Quảng, bánh xèo, cháo vịt, cháo gà, bún bò, trứng lộn…Không thiếu món gì. Cả một bọn vừa cách ly xong ai cũng ước ao được dừng xe vào hàng quán ăn uống cho đỡ nhớ món ăn đường phố. Nhưng bác tài nói xe này là xe chở người cách ly, không được phép dừng dọc đường. Trong nội quy cũng thấy có nói điều này. Ngay cả việc dừng lại để đi vệ sinh ( từ Hội An vào Sài Gòn ) cũng chỉ được một lần. Bà con trên xe nhao nhao: ” Bác tài ơi, vậy phải phát cho mỗi người một cái bĩm! ” Tài xế cũng không vừa: ” Lo gì. Mỗi hành khách nữ sẽ được phát 1 cái bao ni lông to, còn hành khách nam thì được phát mỗi người một cái chai.” Cả đoàn khách đi xe cười rầm rầm. Đúng là 49 gặp 50.

Đi qua Tp Tam Kỳ, tp Quảng Ngãi thấy cuộc sống ở đây cũng rất thanh bình như khu làng mạc Hội An. Dọc đường xe cộ tấp nập, phố xá mở cửa đông vui. Các quán nhậu cũng đông người. Hình như không có một dấu hiệu gì của thời Covid cả. Qua các quán Don của tp Quảng Ngãi thấy nhớ quá tô don màu vàng nhạt, bánh tráng nướng dòn tan, trái ớt sim màu xanh non cay xè đầu lưỡi…Ở đây thanh bình quá, không thấy không khí Covid đậm đặc như ở Sài Gòn. Ai cũng nói không biết bao giờ Sài Gòn mới được như thế này.

Sáng hôm qua học trò mình ở Đà Nẵng gọi điện thoại động viên: ” Cô đừng lo, đường bộ bây giờ không phải như ngày xưa. Đèo Cù Mông và đèo Cà đã có đường hầm xuyên núi rồi, không qua đèo nữa đâu nên cũng an toàn lắm “. Nghe vậy mình cũng an tâm. Đèo Cù Mông không cao nhưng đã một thời gây ra nhiều tai nạn chết người cho nhiều phương tiện đường bộ. Nhiều giai thoại ma quái truyền tai nhau nghe rùng rợn. Cách đây hơn 20 năm có lần mình đi du lịch có qua đèo một lần vào ban đêm. Qua đèo giờ này bao giờ cũng thấy hương khói nghi ngút. Tài xề xe khách đi một chút lại dừng lại đem hoa quả vào cúng bái thắp hương tại các miếu thờ người bị tai nạn chết ven đường. Cũng đã mấy chục năm mình không còn đi dường bộ nữa nên cũng không biết là đã có đường hầm.

Xe chạy vài ba tiếng, khi qua thành phố Quảng Ngãi thì trời đã vào đêm. Chương trình đi đường 16 tiếng. Dự kiến 9.30 sáng mai mới đến Sài Gòn. Như vậy chủ yếu là chạy đêm. Có hai tài xế thay phiên nhau nên mình cũng đỡ lo. Cô bạn cùng phòng của mình ngồi sau lưng tài xế nói chuyện liên tục để tài xế khỏi ngủ gục. Mình ngủ không được, cô bạn tên Lan ngồi củng dãy ghế cũng ngủ không được trong khi cả xe đều ngủ. Có người còn ngáy to nữa. Mỗi người ngồi hai ghế để giãn cách nên có thể dựa vào ghế ngủ gà ngủ gật. Mười giờ đêm thay tài. Tài xế chính bắt đầu ngã lưng vào ghế. ngủ. Qua câu chuyện với tài xế phụ, mình được biết cả hai tháng nay họ chưa về nhà. Công ty điều đi chở người cách ly từ nước ngoài về suốt thời gian qua. Mười lăm chiếc xe khách này phải chạy xe không từ Sài Gòn ra, đón khách từ Hội An vào. Họ lấy giá 1.800.000 đồng mỗi người là đúng. Vì mỗi người ngồi hai ghế, đó là chưa kể phí tổn cho chuyến chạy ra Hội An phải chạy xe trống.

Mặc dù cô bạn cùng phòng order được thức ăn từ Hội An đem vào khu cách ly: bánh mì và nửa ký chả lụa, một ít bánh quế và thịt chà bông. Tuy ngồi phía trước, nhưng xe chạy lắc như nhảy điệu Samba nên mình mệt và nhức đầu, chả ăn được gì. Đến 9 giờ đêm vì cần uống huyết áp nên mới cố ăn một chút. Bộ đồ bảo hộ màu xanh lần nầy được dán bằng một loại giấy xốp đặc biệt nên không nóng như lần đi máy bay từ nước ngoài về VN. Về khuya mình phải tất máy lạnh vì thấy lạnh. Chắc các nhân viên y tế cũng mặc loại này, nếu không làm sao chịu nổi cái nóng mùa hè. Dọc đường cứ khoảng vài chục cây số thì qua một chốt kiểm soát. Tài xế mở cửa xe nói với nhân viên trực chốt: “ Xe chở Covid.” Hành khách trên xe cười: “ Bọn tôi thuộc loại vô trùng bác tài ơi, ở nước ngoài đã chích ngừa hai lần, trước khi lên máy bay test Covid một lần. Cách ly 14 ngày test ba lần nữa. Vậy mà bác nói bọn tôi là Covid hả?” Bác tài cười hề hề: “ Nói vậy để họ sợ, họ cho đi cho mau.”

Từ Bình Định vào, đêm đã khuya. Qua đèo Cù Mông xe bắt đầu chui hầm. Đoạn đường hầm đẹp quá. Đèn sáng choang. Đường hầm dài khoảng năm cây số. Cảm ơn những người đã đổ mồ hôi, công sức và cả máu để xây dựng nhằm giảm thiểu bao nhiêu tai nạn khi xe khách phải qua đèo. Làng xóm sống ở chân đèo còn truyền nhau câu chuyện: Đêm nào nghe tiếng trẻ con khóc ở trên đèo là sáng hôm sau có tai nạn xe khách. Nghe mà nổi da gà. Nhưng dân gian thì còn bao chuyện ma cỏ nhảm nhí, hơi đâu mà tin cho mệt.

Lúc xe qua hầm đèo Cả mình có thiếp đi một lát nên không thấy đường hầm này. Hơi uổng vì có bao giờ mình chủ động đi đường bộ, trừ chuyến đi đặc biệt này.

*Ngày 08.8.2021

Tám giờ sáng xe đến Ngã Ba Dầu Giây. Đây là cửa ngõ vào tp HCM. Tài xế bảo hành khách phải xuất trình Passport và 2 loại giấy nơi cách ly đã cấp: Giấy hoàn tất cách ly và kết quả test Covid ba lần âm tính. Sài Gòn chỉ còn cách mình vài ba cây số. Xin chào Sài Gòn thân yêu.

Đường phố Sài Gòn vắng tanh. Thỉnh thoảng chỉ có một vài chiếc xe máy. Cả một đoạn đường dài gần nghìn cây số dọc đường số một đưa mình đi qua hơn một nửa chiều dài của đất nước, trong một thời kỳ đặc biệt. Đây là một chuyến đi kết thúc một cuộc trở về đầy gian nan trắc trở. Có một anh bạn đồng hành trên chuyến xe đã nói hành trình này cũng gian nan như Christopher Columbus đi tìm Châu Mỹ.

Về đến bến xe, lấy hành lý xong mình về nhà trên một chiếc xe con thuộc công ty xe khách. Chuyến xe này con trai mình ở Phú Nhuận đã đặt trước với giá 800.000 đồng cho một chuyến đi rất gần: từ Thủ Đức về Gò Vấp, mà phải chuyển tiền qua tài khoản trên mạng chứ họ không lấy tiền mặt. Đúng là giá cả thời Covid. Cậu tài xế nói : ” Bọn con đã chích ngừa Covid hai lần rồi. Cứ ba ngày phải test Covid một lần mới được ngồi vào vô lăng lái xe.” Đến chung cư thì đã thấy cô em họ chờ sẵn để chuyển đồ vào thang máy. Trước khi về mình cũng đã được báo chung cư đã hết phong tỏa ngày hôm qua, vì hai người F0 đã âm tính và ra viện mấy hôm rồi. Vậy là chung cư chỉ phong tỏa hơn một tuần. Mệt quá, tắm rửa xong, cô em họ đã nầu sẵn một nồi là xông gồm sả, vỏ bưởi, hành tím,dầu gió xanh. Xông xong là ngủ một giấc đến bốn giờ chiều, vì đêm hôm trước đi xe hầu như thức trắng.

*Ngày 09.8.2021

Sáng nay sau một đêm ngủ li bì, mình thấy đã khỏe hơn nhiều. Ngồi vào máy tính thì nghe điện thoại reo. Cô bạn mới quen trên đường bay từ Mỹ về, cách ly bên cạnh phòng mình báo tin, trên đường đi xe từ TP.HCM về Kiên Giang để chờ tàu ra đảo Phú Quốc cô bị chặn lại tại một chốt. Họ không cho cô vào TP.Kiên Giang. Sau khi năn nỉ và đưa hết các loại giấy tờ ra, vẫn không làm họ đổi ý, cô phải gọi cho một người quen có vai vế tại đây. Cuối cùng họ cho đi với một điều kiện cô phải vào một khách sạn cách ly tiếp hai tuần nữa! Trời ạ, đúng là oan Thị Kính. Có gì khổ hơn thế không hả trời? Tyna ơi, cố lên. Lần này chỉ có mình bạn đơn độc chiến đấu thôi đấy.

Share this post