Giáo Viên Bò Đỏ – Dương Quốc Chính

Giáo Viên Bò Đỏ –  Dương Quốc Chính

Con vật nào cũng chỉ sống và phát triển tốt ở một số môi trường nhất định, bò đỏ cũng vậy. Về nguyên tắc, môi trường công việc nào càng phụ thuộc vào bộ máy nhà nước thì càng đông bò đỏ thật sự hoặc bò đỏ giả vờ (ở cơ quan, như một cách tự vệ).

Có thể liệt kê ra một số ngành điển hình, như bộ đội, công an, tòa án, viện kiểm sát. Làm việc ở mấy ngành này thì gần như 100% phải trói mình vào bộ máy nhà nước, làm quái gì có tổ chức tư nhân nào có việc làm tương tự. Anh em cán bộ, công chức, chiến sỹ mà xác định ra khỏi ngành là bỏ nghề, tục gọi là tuột xích, thì cũng là việc tày đình rồi. Nếu có chuyển ngành thì mấy ngành này đảo cánh cho nhau mà thôi.

Thứ hai là công chức nói chung. Những anh em mà “bức xúc” thì ra khỏi ngành vẫn có cửa làm tư nhân. Đỡ hơn mấy ngành trên.

Thứ ba là nhà báo, làm quái có báo tư nhân cho anh em làm. Gần đây có một số loại “báo” gần như tư nhân, nhưng chủ yếu là những đề tài vô thưởng vô phạt, không thể có chính trị, xã hội.

Thứ tư là y tế, giáo dục. Hai ngành này đa số vẫn phải làm nhà nước, tư nhân chủ yếu ở các thành phố lớn thôi.

Các ngành nghề mà phụ thuộc nhà nước thì thường phải chạy việc, chạy chức, chạy quyền và dĩ nhiên phải ngoan. Ví dụ, làm cô giáo cấp 1 hay cán bộ y tế phường chạy chỗ mất độ 300 củ (căn cứ điều tra của báo PN TPHCM ở Sóc Sơn). Anh chị em chạy việc tốn kém thế nên phải lụy sếp và đương nhiên phải ngoan, để được yên thân mà kiếm cắn còn gỡ lại tiền chạy.

Chạy việc xong lại phải chạy chức, giữ chỗ, là cái vòng luẩn quẩn đeo đẳng anh chị em cả cuộc đời công chức. Thế nên một là phải làm bò đỏ thật, hai là phải cố tỏ ra giống bò ở cơ quan, nơi mà đồng nghiệp soi mói, lỡ like hay cmt ở nhà thằng phản động nào là rất phiền. Nhẹ thì bị chi bộ cảnh cáo (nếu là đảng viên), nặng thì bị đấu tố, thậm chí bị kỷ luật, đuổi việc, nhẹ nhất cũng bị người thân cảnh cáo.

Vì thế, anh em nào muốn được tự do thì một là tránh mấy cái môi trường kể trên ra, hai là lén dùng nick ảo mà xả “xì trét”, còn nếu vẫn ngoan cố bi bô, hóng mấy chỗ phản động thì phải xác định là không bon chen gì hết, xác định làm culi trọn đời.

Trong số các ngành nghề lắm bò đỏ kể trên thì giáo viên là có sức ảnh hưởng đến xã hội nhất, vì họ dạy học sinh. Một số thầy cô dạy các môn xã hội còn làm DLV, chuyên đào tạo ra các thế hệ bò đỏ tương lai. Họ vừa là nạn nhân bị nhồi sọ trong quá trình học tập, vừa là thủ phạm để đi nhồi sọ các thế hệ học sinh.

Tất nhiên giáo viên cũng có người này người khác, người khéo léo, có lương tâm và trách nhiệm thì vẫn phải đi giữa 2 làn đạn, một mặt phải dạy học sinh cho đúng sách giáo khoa, mặt khác phải dạy “mở rộng” để học sinh tự tìm hiểu sự thật. Nhưng chắc không có nhiều giáo viên dám làm như vậy, vì rủi ro cũng cao. Chẳng may bị học sinh hay phụ huynh tố giác là dạy lộn lề, vẽ đường cho hươu chạy, thì khéo mất nghiệp!

Hồi còn là sinh viên, mình biết có một số thầy dạy các môn Mác Lê Hồ và quân sự (2 bộ môn phải hiểu lịch sử và chính trị) rất hay chém gió phản động, tất nhiên là ngoài chương trình! Đa số các thầy là loại một rồi.

Với môi trường giáo dục bị định hướng XHCN như vậy, chỉ cần thầy đừng làm DLV, đừng nhồi sọ học sinh, thì đã là phúc cho xã tắc lắm rồi.

Riêng trường hợp thầy Vũ Khắc Ngọc, dạy môn Hóa, không phải bộ môn bắt buộc phải làm DLV đi nhồi sọ học sinh, chỉ cần ngoan, đừng có bộc lộ tư tưởng lộn lề, là yên tâm mà dạy thêm là kiếm ăn tốt. Chẳng hiểu sao, thầy lại hung hăng chống phản động, ngang nhiên lòe bịp các học sinh mình bằng các luận điệu ngụy biện, ngu dốt. Trước mình đã viết stt chỉ ra những chỗ dốt nát đó, khi thầy chém là HS Hongkong tự lật đổ nồi cơm. Hôm qua, thầy lại kêu gọi bò đỏ chơi trò bẩn thỉu để App Visual Air biến khỏi VN, với lý do rất ngớ ngẩn.

Những người thầy như vậy rất nguy hiểm cho xã hội, vì họ dễ dàng reo rắc những kiến thức bịp bợm vào đầu óc non nớt của HS. Cũng vì thế mà có lẽ đa số học sinh, nhất là học sinh nông thôn hầu hết đều trải qua giai đoạn bò đỏ. Phải đến khi thành sinh viên đại học hoặc tốt nghiệp đại học, đi làm thì may ra mới thoát bò, do được thoát nhồi và có điều kiện đọc thêm ngoài sách giáo khoa. Những ai mà lười đọc thì khả năng thoát bò là quá thấp, phổ biến nhất là học sinh ở các vùng quê, tỉnh lẻ. “Công lao” của thầy cô là chủ yếu, thứ nhì là gia đình.

Những nhận định trên của mình không phải phét lác đâu, mà do thâm niên chăn bò hàng chục năm, gặp đủ các loại bò trên đời rồi.

Share this post